Archives for: August 2009
ĐIỀM GÌ ĐÂY?!

Điềm Gì Đây?!
Cơn giông đánh ngã hàng trăm cây Trắc cổ thụ tại Công Viên Quốc Gia, New York.
Source: AP, Hồn-Việt UK
Ngày 20 tháng 8 năm 2009
By SUZANNE MA, Associated Press
Hàng trăm cây cổ thụ có trên hàng trăm tuổi thọ đã bị bẻ gãy và bứng trốc gốc tại công viên Quốc Gia ở thành phố New York trong đêm thứ Tư ngày 19 tháng 8, 2009, hàng trăm cây Trắc cao 125 feet tính từ trên đỉnh có tàng rộng 65 feet bề ngang. Rạng sáng Thứ Tư, ông Adrian Benepe nhân viên bảo trì công viên nói: Tôi chưa từng thấy cơn giông nào với vận tốc kinh hoàng như thế ( 80 dặm 1 giờ ). Thật là một cảnh hoang tàn như có ai đem bom đạn rải lên rừng cây đã làm bật gốc, tả tơi các cây cổ thụ chỉ trong một đêm, rừng cây Trắc nổi tiếng của Hoa Kỳ tại thành phố New York đã bị nghiến vỡ. Rạng sáng ngày thứ tư nhiều người đã sửng sốt nhìn thấy những cây đổ ngổn ngang trên sân Tennis ở góc đường West 96th Street, các cây trụ đèn cũng bị ngã theo và hư hại một số xe đậu gần đó vì bị các cành cây gãy đánh trúng.
Sau cơn giông đi qua Steve Sherman, một nhiếp ảnh gia 50 tuổi đi xe đạp đến nơi cho biết là anh đếm được cũng như các nhân viên của công viên đếm được hàng trăm cây gãy đổ giống như cảnh tượng của con lốc lớn tàn phá.Ông nói: đây là vườn địa đàng duy nhất của thành phố New York. Nhiều người đến đây để tìm lại những giờ phút yên tĩnh, cùng thiên nhiên. Không ai có thể ngờ được là ở một nơi thị tứ như giữa New York lại có hiện tượng lạ lùng này xảy ra cho mọi người chứng kiến được cơn thịnh nộ của trời cao giáng xuống đất thật là kinh hoàng.
Họa sĩ Dorothy London đã nhiều năm miệt mài vẽ lại phong cảnh thiên nhiên của tòa tháp và rừng cây Trắc, bà đứng nhìn ra cửa sổ từ căn chung cư và thấy những tàng cây lớn bị xé ra trong gió. Bà kể lại: tôi nghe tiếng thét gào lẫn trong tiếng gió, rồi tôi nghe tiếng đổ ầm vang lại làm cho tôi lo sợ là những cây Trắc thiên nhiên hùng vĩ hàng trăm năm sẽ chết đi.
Sáng hôm sau khi cơn giông tạnh bà vội đi một vòng trong rừng cây, và dừng lại trước một cây Trắc đẹp nhất của Hoa Kỳ đã bị đánh tách ra làm đôi, bà đã bật khóc và thầm nói: “tôi rất lo sợ khi thấy các cây cổ thụ đã chết rồi!”.
Các nhân viên dọn dẹp trong công viên cho biết các cành cây gãy vẫn còn treo lủng lẳng trên cao, họ báo động rằng rất nguy hiểm cho những ai đi vào công viên.
Ông Sherman nói là, nếu có trồng lại cây mới thì con cháu chúng tôi cũng sẽ không còn cơ hội được ngắm những hình ảnh cây Trắc hùng vĩ của thiên nhiên như tôi đã nhìn được. Chúng tôi xem những rừng cây này quen thuộc như những người bạn
Trung tâm dự báo thời tiết đã cho biết cơn giông đã đi qua sau 2 ngày nóng nực nhiệt độ đã lên đến 90 độ. Sẽ còn có mưa rào và nhiều cơn giông nữa vào tối thứ Tư.
------------------------------------------------------------------------------------
Storm fells hundreds of trees in NY's Central Park


AP – A tree lies snapped at its base in Central Park after last night's fast moving storm of rain, wind and …
By SUZANNE MA, Associated Press Writer Suzanne Ma, Associated Press Writer – 1 hr 46 mins ago
NEW YORK – Hundreds of century-old trees lay snapped in half and uprooted throughout Central Park on Wednesday after a severe thunderstorm with winds as high as 80 mph barreled through the city overnight.
"I've never seen a wind of that velocity in New York City," Parks Commissioner Adrian Benepe said. "It looks like pictures that I've seen of war zones where artillery shells have shredded trees."
The storm swept through the area Tuesday night, snapping the park's famous American elm trees in half while uprooting others. One tree lay across the tennis courts at West 96th Street, and a few lampposts stood at a slant after trees crashed into them.
Several parked cars were also destroyed when branches hurtled through the air and landed on them.
Steve Sherman, a 50-year-old photographer, cycled through Central Park on Wednesday morning and counted dozens of fallen trees around him. He compared the devastation to the aftermath of a tornado.
"Central Park is our oasis. It's our only saving grace living in an urban center like New York," Sherman said. "To see Mother Nature up front and realize her power, it's phenomenal. You just don't expect it in an urban setting."
Dorothy London has spent years sketching the area's towering American elm trees. On Tuesday night, the artist stood by her apartment window worrying about how the trees were faring in the fierce storm.
"I heard the screaming of the wind. I heard crashing," London said. "I was worried if all those beautiful trees were all dying."
On Wednesday morning, she toured the park, looking for her favorite American elm near the tennis courts. She found the elm split in two.
"It's dead," she said, bursting into tears.
Parks employees were cleaning up streets and travel lanes Wednesday and identifying any hazardous areas of trees with hanging limbs that could still come down. The Central Park Conservancy also brought in emergency contractors.
Benepe urged the public to stay away from any trees in the park marked hazardous. He said some of the heavier-hit sections, like the North Meadow and the area around the tennis courts, might have to be cordoned off.
"The landscape has changed forever," he said.
The American elm can grow up to 125 feet tall, with a spread spanning 65 feet at the top. Benepe said he wasn't sure if new saplings would ever be able to reach the size and maturity of the trees that were lost.
"My grandchildren might be able to enjoy those trees in time," Sherman said. "But they won't be able to see the tree I just looked at yesterday. We've lost friends here."
The storm swept in after two sweltering days of temperatures above 90 degrees. According to the National Weather Service, there is a chance of showers and thunderstorms Wednesday evening.
08/31/09. 09:15:44 am. 1409 words, 547 views. Categories: Góp nhặt, Phong thủy, Chiêm tinh lý số, Chuyện lạ ðó ðây, Liên kết blogs, Phong cảnh ,
ĐƠN XIN Ở TÙ VÀ ĐƠN XIN THÚ TỘI
ĐƠN XIN Ở TÙ

Click trên hình chụp để phóng lớn.
ĐƠN XIN THÚ TỘI
http://blackyblog.multiply.com/journal/item/19
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI CỘNG SẢN VIỆT NAM
BẠO LỰC - PHI NHÂN - DỐI TRÁ
ĐƠN XIN THÚ TỘI
Kính gởi đồng bào cả nước đang đau khổ dưới ách đô hộ Cộng Sản.
Tôi tên là Lê Trung Thành.
Thời gian vừa qua tôi có theo dõi những đoạn phim thú tội của những chiến sĩ dân chủ, và cũng theo dõi luôn cả những dư luận xì xào xung quanh. Còn riêng về phần mình, tôi không dám xét đoán bất kỳ ai, hay tôi thấy mình chưa có đủ tư cách để đánh giá về một người khác khi mà những việc họ làm thì tôi chưa làm được.
Khi xem đoạn băng hình thú tội của Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Anh Kim, Lê Công Định, lòng tôi nóng như lửa đốt, nhưng ngay sau đó là cảm giác ăn năn day dứt vì thấy chính mình mới là kẻ có tội:
TỘI THỨ NHẤT LÀ: khi thấy người dân trăm họ lâm vào cảnh lầm than, tự do bị bóp nghẹt, công lý bị tước đoạt, đời sống bị bần cùng khó khăn, dối trá lên ngôi, đạo đức suy đồi, con người cư xử với nhau như một con thú thì tôi đã không dám mở mồm nói lên tiếng nói sự thật, tôi không dám đứng thẳng người dơ cánh tay của mình ra che chở cho những anh em bị bức hại, tôi đã hèn nhát không dám hy sinh mạng sống của mình cho người khác được sống.
TỘI THỨ HAI LÀ: khi thấy Đất Nước đang bị đè đầu cưỡi cổ của đám giặc nội xâm Cộng Sản, đất đai biển đảo bị mất dần vào tay Tàu Cộng thì tôi đã một lần nữa chọn giải pháp "thằng hèn" là im lặng luẫn quẫn đầu đường xó chợ kiếm ngày 2 bữa cơm sống qua ngày đoạn tháng mặc kệ Nước mất nhà tan.Tôi đã hèn nhát không dám hy sinh mạng sống của mình cho Đất Nước được sống.
TỘI THỨ BA LÀ: khi thấy người anh em của mình lao vào chốn lao tù để đấu tranh dành tự do dân chủ, đáng lý ra với tình nghĩa giữa người với người thì tôi phải xuống đường giương cao biểu ngữ ĐÒI TRẢ TỰ DO CHO NGƯỜI ANH EM, TRẢ TỰ DO CHO DÂN TỘC, thì tôi lại hèn nhát đóng cửa ngồi trong nhà chửi đổng cho bốn bức tường nghe. Khi xem họ thú tội trên truyền hình chưa rõ đầu đuôi nội tình câu chuyện ra sao mà tôi đã dám chê họ là hèn nhát trong khi mình thì chẳng làm được gì. Tôi đã mất hết tính người khi đồng loại mình bị đem ra làm trò hề còn mình cười khẩy chê bai, tôi đã tự cho mình cái thẩm quyền yêu cầu người này phải nên nói như thế này, người kia phải nên nói như thế kia trong khi chính mình còn chưa sống cho ra con người ... Tôi đã hèn nhát không dám hy sinh mạng sống của mình cho lương tâm mình được sống.
Đó là 3 trọng tội mà tôi khó có thể tự tha thứ cho mình, nay tôi đã nhận thấy hành vi sai trái của mình là vô cùng nghiêm trọng, gây tổn hại đến tính mệnh của Dân Tộc, gây nguy hại đến sự tồn vong của Giống Nòi, và đi ngược lại truyền thống nghĩa tình tốt đẹp ngàn đời của Người Việt .
Nay tôi đã biết tội của mình, tôi kính xin đồng bào cả nước hãy tha thứ cho tôi để từ nay tôi có thể làm một con người mới, người biết sống biết chết cho anh em của mình, có như thế mới mong có một bình minh ấm áp tình người sẽ đến trên Quê Hương Việt Nam.
20/8/2009
Lê Trung Thành
08/30/09. 04:47:44 pm. 1025 words, 557 views. Categories: Không ðề, Văn chương triết lý, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Hậu trường, Những chuyện khó tin nhưng có thật, Thông báo (A), Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Tại sao?, Xã hội và nhân văn ,
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ BẤT ỔN SỨC KHỎE TRONG LAO TÙ CỘNG SẢN
Linh mục Nguyễn Văn Lý bất ổn sức khỏe trong lao tù CS
Source: mylinhng.blogpost
(Bản tin ngày 28-08-2009)
Ngày 24-08-2009 vừa qua, chị ruột của linh mục Nguyễn Văn Lý là bà Nguyễn Thị Hiểu và một cháu trai gọi linh mục bằng cậu ruột đã đến trại giam Ba Sao, Nam Hà thăm cha. Đây là cuộc thăm viếng sớm hơn thường lệ, vì lẽ ra phải là đầu tháng lẻ.
Linh mục Lý xuất hiện, chân đi hơi cà nhắc nhưng sắc mặt vẫn bình thường, trong bộ đồ tù sọc dưa mà ngài luôn cảm thấy khó chịu. Sau khi hỏi thăm gia đình bè bạn, cha nói ngay về tình hình sức khỏe bản thân, vốn đang bị cao huyết áp (xin xem lại bản tin ngày 13-07-2009). Vị tù nhân lương tâm cho bà chị biết nhiều điều mà trong chuyến thăm ngày 09-07, cha chưa nói:
“Hôm 13-05, đang đi lui đi tới trong căn phòng biệt giam chật hẹp, em tự nhiên thấy máu chảy đầy sàn nhà. Nhìn kỹ thì thấy máu xuất ra từ phần hạ thể, từ bàng quang. Toàn là máu bầm. Em kêu y tá bác sĩ. Họ liền tới xức thuốc và cho uống thuốc cầm máu. Vết thương nay đã lành. Ngày 25-05, em lại bị té trong phòng, lủng một lỗ nhỏ phía sau đầu. Trại cũng lại cho uống thuốc. Hôm 12-07, ba ngày sau chuyến thăm của gia đình, tự nhiên em cảm thấy tay phải và chân phải bị cứng đờ, không cử động được. Trại cũng cho uống thuốc chứ không chích. Thấy chuyện bất thường, ngày 14-7, em đã viết một lá thư, yêu cầu gia đình thăm đầu tháng 08. Vì tay không cử động bình thường, thành ra chữ viết rất nguệch ngoạc. Thấy chẳng có hồi âm, nên ngày 03-08 em viết thêm một lá thư nữa để gia đình biết. Lần này thì chữ viết đẹp hơn, vì phải cố gắng nhiều. Nay thì sức khỏe tạm ổn” (xin xem hình chụp bức thư bên dưới).
Bà Hiểu trả lời: “Lá thư ngày 14-07 của cậu, gia đình không nhận được. Còn lá thư viết ngày 03-08 thì mới nhận hôm 22-08. Trước đó, ngày 15-08, cháu Quyên ( gọi cha Lý bằng chú, đi tu dòng Đức Bà Đi Viếng tại Huế ) khi gặp cha Nguyễn Hữu Giải tại La Vang thì đã được cha cho biết sức khỏe của cậu không ổn và cha đã nhận được tin cấp báo này từ Hà Nội”.
Linh mục Lý đáp: “Em mong từ nay được thăm nuôi hàng tháng để kịp thời thông báo về sức khỏe. Chị không đủ sức thì nhờ mấy đứa cháu. Rồi còn Tòa Tổng giám mục Huế nữa, vốn có trách nhiệm chính về em”. Đoạn cha Lý quay sang nói về chuyện khác: “Thời gian gần đây, em có yêu cầu trại để cho em có quyền chia sẻ đồ ăn thuốc uống cho các tù nhân nghèo khổ. Ban đầu trại không cho. Sau đó em tranh đấu: Nếu không cho phép tôi san sẻ thì những món quà gia đình gởi, tôi sẽ không nhận nữa, gởi trả lui hết. Là linh mục, tôi không có thể hưởng một mình được. Lương tâm của tôi không cho phép. Rất nhiều anh em tù nhân túng thiếu thức ăn thuốc uống trong trại này, tôi phải chia sẻ cho họ. Nay thì trại đã bằng lòng! Vậy xin gia đình ráng gởi ra đều đặn, để em có thể giúp cho những bạn tù không ai thăm nuôi giúp đỡ. Họ rất tội nghiệp. Nhà tù CS ra sao thì Chị biết rồi!”
Quay sang viên trung tá công an tên Nam, người đặc trách “quản lý” mình từ bao năm nay, cha Lý nói một cách thẳng thừng: “Các ông giết Đức cha Nguyễn Kim Điền là sai rồi, lộn rồi! Phải giết Nguyễn Văn Lý này mới đúng! Tôi nay như người bị bệnh Sida (Aids), hết thuốc chữa rồi. Các ông bắt tôi kiểm điểm 3 tháng một lần để mong tôi thay đổi tư tưởng! Có gì mà kiểm điểm, mà thay đổi chứ! Tôi kiểm điểm các ông, kiểm điểm nhà nước này thì có. Bao nhiêu điều sai lầm và tội ác, các ông đang phạm ở Tây Nguyên, ở Thái Hà, ở Tam Tòa... Ngày nào ra khỏi đây, tôi sẽ tới những chỗ đó để hỗ trợ đồng bào, để tố cáo và phản đối tội ác của nhà cầm quyền Cộng sản…”
Kết thúc cuộc nói chuyện dài hai giờ (ở đây chúng tôi chỉ tóm tắt), bà Hiểu đã để lại cho ông trung tá Nam ba số điện thoại: một của Tòa TGM Huế, một của gia đình ở Quảng Biên, một của cô em họ tại Thừa Thiên, với lời dặn: “Em tôi có chuyện gì thì xin ông báo tin ngay để gia đình và Tòa Giám mục ra gấp. Cha Lý mà chết trong tù thì mấy ông chịu trách nhiệm đó!” Cha Lý cũng xin cho mình 3 số điện thoại ấy, phòng khi ra tù thì có thể liên lạc ngay được.
Trở về Huế, bà Hiểu và người cháu sáng ngày 27-08 lại đến Tòa TGM Huế, nơi bà đã ghé qua chiều ngày 23-08 để lấy bộ sách kinh cho cha Lý nơi linh mục Quản lý Nhà Chung. Bà mong gặp Đức TGM Nguyễn Như Thể để thông báo tình hình. Linh mục Quản lý cho biết Đức TGM đi vắng nên bà hãy đến gặp Đức Giám mục Phụ tá Lê Văn Hồng. Gặp ĐGM Phụ tá, bà Hiểu thẳng thắn nêu ra hai điểm: “1- Xin Tòa TGM Huế yêu cầu nhà cầm quyền CS không được biệt giam cha Lý nữa. Việc biệt giam là một hình phạt kỷ luật trong nhà tù. Với tình trạng sức khỏe hiện tại, nếu tiếp tục bị biệt giam, cha Lý có thể lâm cơn nguy tử mà không ai biết, không ai cứu kịp. 2- Tòa TGM có trách nhiệm chính đối với cha Lý, con cái của Giáo phận Huế. Gia đình đi thăm là chỉ vì lý do máu mủ thôi! Với lại gia đình ở quá xa, không thể mỗi tháng đi thăm nuôi một lần. Đức Cha biết rồi đó, Ủy hội Tự do Tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ, trong chuyến thăm cha Lý ngày 13-05-2009, đã chê rằng gia đình đi thăm nuôi cha Lý 2 tháng một lần là quá ít. Trong khi đó Tòa TGM mỗi năm chỉ thăm cha Lý một lần duy nhất”!?!
Đức Giám mục Phụ tá lắng nghe, ghi nhận ý kiến. Ta hãy chờ xem!
Bà Hiểu cũng cho biết là khi trở về nhà, bà sẽ làm đơn yêu cầu trại giam không được biệt giam linh mục Nguyễn Văn Lý nữa. Ta cũng hãy chờ xem!
Xin Đồng bào và Thân hữu quốc tế tiếp tục quan tâm theo dõi, thông báo và cầu nguyện cho sức khỏe của vị tù nhân lương tâm, biểu tượng đấu tranh bất khuất cho Dân chủ Nhân quyền và Tự do tôn giáo tại VN.
Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình theo lời kể của bà Nguyễn Thị Hiểu.
Huế ngày 28-08-2009, lúc 15g30
08/30/09. 04:39:29 pm. 1802 words, 101 views. Categories: Không ðề, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Thông báo, Thông báo (A), Tôn giáo và tín ngưỡng, Xã hội và nhân văn, Thông báo (F) ,
SPECIAL DOG SHOW 2009
08/30/09. 07:36:32 am. 0 words, 2014 views. Categories: Góp nhặt, Liên kết blogs, Video tài liệu, Video chuyên ðề ,
NỀN VĂN MINH CSVN

Original Photo © 2007 R.E.S. Recreated by Anh Ðào Kolbe/wwww.adkfoto.com
Nền văn minh CSVN
Source: congdongnguoiviet.fr
Doanh Doanh
Tom Cannon là một trong những giáo sư xuất sắc về chuyên ngành Phát triển Chiến lược của trường đại học Liverpool (Anh Quốc), giám đốc điều hành của công ty Ideopolis International Ltd. Ông từng làm cố vấn cho nhiều chính phủ của nhiều quốc gia và cố vấn cao cấp của trên 30 tập đoàn xuyên quốc gia lớn. Trong lần viếng thăm Việt Nam vào đầu Tháng Tám vừa qua, Giáo Sư Cannon đã phát biểu với VNExpress.net: “Nhật Bản có Panasonic hay Sony, Hàn Quốc nổi tiếng vì Daewoo và Samsung. Nhưng nói đến Việt Nam, người ta không nhớ ra bất cứ thương hiệu nào”.
Không văn minh tiến bộ như Nhật Bản, Ðại Hàn sản xuất xe hơi, TV, điện thoại thì Việt Nam cũng phát triển được công nghệ làm nước mắm, tôm khô, bánh tráng... “xuất khẩu” qua đến Cali. Từ thời mở cửa, có giao thương đến nay, người Việt về thăm quê hương, khi trở lại Mỹ cũng đã “bê” theo nhiêu thứ hàng “độc” “Made in Vietnam” (theo nghĩa là vừa quý hiếm, vừa có thể “độc” chết người). Chúng ta thấy Việt Nam sản xuất nhiều món hàng lạ. Ngoài các món mít, xoài, thơm, chuối... phơi khô, bắp, ổi, chùm ruột, mãng cầu, vú sữa... đông lạnh, chúng ta thấy dân ta rất nhiều sáng kiến hái ra tiền rất độc đáo, như mướp đắng xắt nhỏ phơi khô, cá cơm rang và nhất là món cơm cháy, nghe nói là nhà sản xuất đi gom mua cơm thừa ở các nhà hàng ăn về tẩy màu, trộn gia vị, sấy khô, đóng bao bì để xuất cảng. Rồi bao nhiêu thứ trà, như trà đinh, trà đắng, trà xanh, trà nhàu, trà rong biển, trà gừng, trà hà thủ ô... Tất cả các con, cây, lá, mọi vật chung quanh đều có thể pha chế, vô bao bì dưới cái mác “Made in Vietnam ”, không thiếu độc tố để chi viện cho ba triệu núm ruột ở xa đang nhớ món ăn quê hương. Chỉ thiếu có thứ lá sắn (khoai mì) mà báo Nhân Dân Hà Nội sau Tháng Tư 1975 đã viết bài nghiên cứu “ba ký lá sắn bằng một ký thịt bò” là chưa sấy khô, đóng gói “xuất khẩu” mà thôi.
Thật ra Tom Cannon phải biết đến món hàng “Made in Vietnam” nổi tiếng nhất là thứ “bê tông” cốt tre, chưa có một quốc gia nào trên thế giới theo kịp về mẫu mã, chất lượng, có thể tiết kiệm cho quốc gia hàng chục tỷ đồng trong các công tác xây dựng từ cầu cống đến nhà cửa.
Nhưng đó chỉ là những món hàng xuất khẩu nhỏ, theo đúng quốc sách thì hiện nay món hàng xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam là phụ nữ, một món trời cho không cần phải nuôi như cá ba sa, trồng như cây cà phê hay vỗ béo như gà vịt để xuất cảng... Trong một cuộc hội thảo do Thời Báo Kinh Tế Việt Nam và Hội Phụ Nữ Việt Nam tổ chức ngày 18 Tháng Sáu 2006 đã đề cập đến việc cần xây dựng “thương hiệu” cho phụ nữ Việt Nam, nghĩa là một thứ “Marque Deposé” trong tiếng Pháp hay “Trade Mark” trong tiếng Anh, tên của món hàng “Made in Vietnam” bán ra thị trường. Phụ nữ được bán ra thì phụ nữ cũng cần có thương hiệu. Cuộc hội thảo cho biết, lịch sử Việt Nam không thiếu những hình ảnh phụ nữ tuyệt đẹp để làm biểu tượng, đó là Âu Cơ, Tiên Dung Công Chúa, Huyền Trân hay tệ lắm thì cũng là những nhân vật tưởng tượng như “Võ Thị Sáu”, “Cô gái Bến Tre”, “Bà Mẹ Bàn Cờ” thời chống Mỹ. Vậy thì hội phụ nữ và chính phủ Việt Nam sẽ chọn logo nào đây cho món hàng tươi xuất cảng hàng năm, rất đắt giá và cũng làm người Việt khắp năm châu phải cúi mặt hổ thẹn.
Cù lao Tân Lộc nằm giữa sông Hậu thuộc huyện Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ từ lâu đã có tên gọi khác là “đảo Ðài Loan”, tổng số chỉ có 33,000 dân mà đã “xuất cảng” được 1,500 cô gái Ðài Loan, ngày nay lại chuyển hướng sang Ðại Hàn. Hội Phụ Nữ tỉnh Cần Thơ kết toán chỉ từ đầu năm 1995 đến Tháng Sáu 2003, tỉnh đã có 9,000 phụ nữ ghi tên kết hôn với người nước ngoài, trong đó có 6,000 sang Ðài Loan. Trong thời gian này tính chung cả nước có khoảng 60,000 cô gái từ 18 đến 25 tuổi đã được nhà nước đưa đi xuất ngoại (nhà nước không có chính sách, ai dám công khai kết hôn, cho lên máy bay). Ông Gow Wei Chiou, đại diện Ðài Loan ở Hà Nội, đã xác nhận trong 10 năm trở lại đây, đã có 100,000 gái Việt được “gả hay bán” sang nước ông. Theo một con số do Hội Liên Hiệp Phụ Nữ đưa ra, khoảng thời gian này cũng có chừng 28,000 cô đi Hàn Quốc.
Thời giá “xuất khẩu” gái Việt ra ngoại quốc hiện nay chừng $6,000 đô la, tuy vậy, qua bọn con buôn, trong đó có nhà nước Cộng Sản cấu kết với bọn môi giới để đưa “hàng” phụ nữ ra nước ngoài, đồng tiền buôn thịt đến tay gia đình chỉ còn khoảng vài trăm đô la, vì họ hy vọng, con gái khi sang được đất khách, sẽ tìm cách làm việc để gởi tiền về, đó mới là nguồn lợi chính thức và lâu dài. Số tiền $6,000 sẽ vào tay một mạng dịch vụ chằng chịt có cả công an, xã ấp như tiền huê hồng ma cô, giấy chứng nhận của chính quyền địa phương, học ngoại ngữ, khám sức khỏe, phí tổn đám cưới, tiền di chuyển...
Tại Ðài Loan, tờ Trung Hoa Thời Báo đã thẳng thắn đả kích việc quảng cáo bán gái Việt trên đất Ðài Loan như “cô dâu Việt gái $18,000 (tiền Ðài Loan). Bảo đảm gái trinh, nếu không trả tiền lại” - “người chưa vợ, chết vợ hay tật nguyền đều có thể lấy vợ Việt”. Tại Singapore, Hội Phụ Nữ nước này cũng bất bình công khai lên tiếng khi có cảnh ba cô gái Việt Nam được trưng bày trong thương xá Golden Mile Complex. Ở Malaysia hàng chục thiếu nữ Việt Nam được những người Mã môi giới đưa sang Malaysia được đưa ra trưng bày tại các quán cà phê để đàn ông nước này đến xem mắt. Một chính khách nước này, ông Michael Chong đã lên án tệ nạn ấy, và nói gia đình các cô gái, thường là nghèo, đã nhận từ 20,000 đến 30,000 ringgit (5,600 đến 8,500 đôla) tùy theo nhan sắc của họ. Các nhóm hoạt động vì nữ quyền ở Malaysia tỏ ra bất bình trước các việc đã xảy ra. Maria Chin Abdullah, đứng đầu một nhóm hoạt động vì phụ nữ, nói với tờ báo Star, như chửi vào mặt nhà cầm quyền Việt Nam: “Hành vi này chỉ có thể xem là hình thức nô lệ tình dục được tiến hành trong một khuôn khổ pháp lý giả tạo”.
Trong khi đó chính phủ Việt Nam câm miệng làm ngơ trước cảnh nhục nhã, khốn cùng của phụ nữ Việt Nam vì chính họ chủ trương phụ nữ Việt Nam là một món hàng cần xuất khẩu cũng như một thương hiệu để mời mọc khách du lịch đến Việt Nam. “Con gái Việt Nam đẹp lắm!”, đó là lời quảng cáo của Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết.
Trên đây chỉ là những món hàng được gởi đi theo con đường chính thức có hộ chiếu do các cơ quan công an cấp. Khi một món hàng cầu cao hơn cung, qua ngõ nhà nước thuế má nặng nề thì sinh ra tệ nạn buôn lậu. Những món hàng phụ nữ này thường xuyên được chuyển lậu ra ngoại quốc qua nhiều ngã như biên giới Trung Quốc hay Kampuchea. Năm 2008, cả nước phát hiện 375 vụ buôn bán, phụ nữ, trẻ em, với hơn 700 đối tượng, lừa bán hơn 900 nạn nhân. Tình hình buôn bán phụ nữ trẻ em ra nước ngoài rất quy mô và thủ đoạn hoạt động phạm tội ngày càng tinh vi, có tổ chức. Chúng ta đã nghe nói nhiều đến chuyện phụ nữ Việt Nam qua ngã Móng Cáy gã bán lậu cho Tàu hay đưa trẻ em sang làm đĩ ở Kampuchea..
Hiện nay, không có con số chính thức Hà Nội đã “xuất khẩu” bao nhiêu gái Việt ra nước ngoài... hiện tượng đã quá rõ ràng nhưng chính phủ vẫn tránh né hay vờ vịt không biết đến. Ngày nay nói đến đặc sản “Việt Nam”, người ta nghĩ gì, phải chăng là những điều dối trá, cùng với món hàng phụ nữ rẻ nhất thế giới. Thương hiệu danh tiếng “Ôm - Made in Vietnam” quả là độc đáo, không lẫn với ai, không có bất cứ đất nước nào sánh kịp. Từ “Bia Ôm”, tàn dư của Mỹ Ngụy năm xưa, với đầu óc sáng tạo, ngày nay trên đất xã hội chủ nghĩa có hàng trăm “mặt hàng” ôm mới lạ như karaoke ôm, hớt tóc ôm, ngủ trưa ôm...
Nếu không có sự tẩy chay, phản đối của cộng đồng người Việt ở quốc ngoại, thì gánh hát quảng cáo thương hiệu gái “Duyên Dáng Việt Nam” sẽ làm những cuộc lưu diễn bất tận ở nước ngoài để trình bày sản phẩm “Made in Vietnam” này.
Doanhdoanh
08/30/09. 06:43:06 am. 2434 words, 47 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Liên kết blogs ,
NHỮNG KẺ HÁM DANH

Những đồng đô-la từ máu của nhân dân Việt Nam dưới chế độ cộng sản - Credi: photobucket
Những kẻ hám danh!!!
Source: vietbao, vietland, canhthep, congdongnguoivie.fr
Thời đại nào cũng thế, những người có cấp bằng cao và có khả năng, đều được trọng dụng và tùy theo " nhân phẩm của họ ", họ có collabo (tiếng pháp gọi tắt là collabo để chỉ những kẻ cộng tác với Đức Quốc Xã trong Đệ Nhị Thế Chiến ) với các chế độ phi nhân hay không? Kết án họ hay chửi bới họ cũng bằng thừa, vì cho đến giờ phút nầy " họ vẫn chưa sáng mắt " ra, nhưng nhờ đó mà họ cũng hưởng được chút " hư danh " bánh vẽ " của CSVN ban bố cho. Giá trị của họ là chỉ có vậy thôi ! Tại sao họ không về sống luôn ở Việt Nam nhỉ? Yêu nước, yêu CSVN thì phải về chứ. Sống ở chế độ tư bản làm chi để cho nó bóc lột mình à?
Chúng tôi đăng bài viết dưới đây vì nhân thấy có nhiều chi tiết rất hay mà những người ở Âu Châu chưa hề biết đến.
Bạn thân mến,
Hẳn bạn đã nghe tin ngày 4 tháng 3 , CSVN làm lễ... Tổ Quốc Ghi Công cho 17 Việt... kìu có công với chế độ tại Văn Miếu Quốc Tử Giám, Hà Nội. Ban tuyển chọn và đề cử gồm có Ủy ban Trung Ương, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, Ủy Ban về người Việt Nam ở nước ngoài, Bộ Ngoại Giao, Hội Liên Lạc người Việt Nam ở nước ngoài (mấy cái Ủy Ban này tên dài quá Bạn ơi!) và Ban lãnh đạo VNNet đã bình bầu và trao giải Vinh danh nước Việt 2006, cho những người có xú danh như sau:
01/- PGS. TS. Trần Nam Bình, (Việt kiều Úc), PGS của trường Đại Học New South Wales, Úc.
02/- TS. Lê Quang Bình, ( Việt kiều Mỹ ), chuyên viên của Advanced Micro Devices (AMD), Mỹ.
03/- GS. Nguyễn Văn Chuyển, (Việt kều Nhật Bản), GS. Đại Học Phụ Nữ Nhật Bản.
04/- TS. Đỗ Đức Cường, ( Việt kiều Mỹ ), chuyên gia cao cấp trong ngành Ngân Hàng tại Mỹ. Đại Sứ Thiện Chí Liên Hiệp Quốc, và Cố Vấn cao cấp của Ngân hàng tại Việt Nam.
05/- Trung Dung, ( Việt kiều Mỹ ), Giám Đốc điều hành V-Home Group, Mỹ.
06/- Bs. Hoàng Anh Dũng, ( Việt kiều Bỉ ), Bỉ.
07/- (*)BS. Quỳnh Kiều, ( Việt kiều Mỹ ), phụ nữ "xuất sắc" ở California, Mỹ.
08/- GS. TS. Thái Kim Lân, (Việt kiều Đức), Đại Học Munich, Đức.
09/- GS. TS. Trần Minh Tâm, ( Việt kiều Thụy Sĩ ), Thụy Sĩ.
10/- Họa Sĩ Dương Văn Thành, (Việt kiều Thụy Điển), ở Thụy Điển.
11/- Linh Mục Nguyễn Đình Thi, (Việt kiều Pháp), Chủ Tịch Hội Huynh Đệ tại Pháp.
12/- GS. TS. Phạm Gia Thụ, Đại Học Canada.
13/- KS. Đỗ Anh Thư, ( Việt kiều Mỹ ), Hội VNHelp ở Mỹ. TGĐ quỹ Y tế, Giáo dục, Văn hóa của CSVN.
14/- TS. Trương Nguyễn Trân, (Việt kiều Pháp), Giám đốc Nghiên Cứu Danh Dự (!) Trung tâm Vật Lý Lý Thuyết tại Đại Học Bách Khoa Paris, Pháp.
15/- GS. TS. Lê Dũng Tráng, (Việt kiều Pháp), Viện sĩ, Giám Đốc Trung Tâm Toán học của Hàn Lâm Viện Thế Giới tại Ý.
16/- GS. Huỳnh Hữu Tuệ, (Việt kiều Canada), Đại Học Canada.
17/- Vũ Đức Vượng, GS. ( Việt kiều Mỹ ), Đại Học ở San Francisco, Mỹ.
Trong số 17 người này, chúng ta thấy có 6 người là Mỹ kiều, 3 người Pháp kiều, 2 Canada kiều, 1 Úc kiều, 1 Nhật kiều, 1 Bỉ kiều, 1 Đức kiều, 1 Thụy Sĩ kiều và 1 Thụy Điển kiều. Điều đáng buồn là về khoản Việt gian này, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ chiếm nhiều nhất: 6 mạng. Cũng dễ hiểu thôi Bạn ạ! Vì rằng người Việt ở Mỹ cũng nhiều hơn ở các nước khác, cơm gạo và thực phẩm ở Mỹ cũng dồi dào hơn ở các nước khác, và... và Tự Do ở Mỹ cũng nhiều hơn ở các nước khác, nên sau khi định cư hoặc tỵ nạn yên ổn rồi, công thành danh toại rồi, nhà cao cửa rộng rồi, 6 con người Kiều bào sĩ nọ sĩ kia hư hỏng ấy, mới muốn quay về quê hương để thưởng thức chùm khế ngọt, kẻo mai một trút hơi thở trên quê người, không có chùm khế ngọt để dằn bụng, không có con diều biếc để chỉ đường và dẫn độ về Địa ngục gặp cha già HCM!
Trong danh sách 17 người này, nhân vật nữ bác sĩ Quỳnh Kiều cùng chồng là Bs. Kiều Quang Chẩn được báo chí gọi là Song Kiều và nhắc nhở nhiều trong năm qua về những thành tích chói sáng của 2 người là Kiều - vợ chuyên mượn danh nghĩa từ thiện để làm lợi cho bản thân và đem tiền về giúp chế độ. Còn Kiều - chồng thì đút lót Hải Quan VC để tuồn đồ cổ của Việt Nam ra nước ngoài buôn bán trục lợi làm giầu.
Nhân vật nữa cũng nổi cộm bởi thành tích thiện nguyện cứu trẻ mồ côi, cứu thương binh qua những hoạt động làm lợi cho chế độ CSVN là hội VNHelp ôm chân Đảng, đã từng bị báo chí và cộng đồng người Việt ty nạn CS lên án và xa lánh. Điều trớ trêu là vị Giám đốc nữ anh thư của hội này lại là con của một gia đình HO, cựu tù nhân chính trị CSVN, từng bị VC bắt tù đầy và được qua Mỹ trong thành phần tỵ nạn chính trị!!
Bạn đừng vội cười mà phán rằng thành phần đó thiếu gì trên đất Mỹ này. Vâng, chúng ta không phủ nhận điều đó. Thì ra chỉ tại Mỹ no cơm ấm áo, dồi dào Tự Do quá đấy thôi, vẫn tỵ nạn, vẫn vào Quốc Tịch Mỹ, vẫn đưa tay tuyên thệ không theo CS, nhưng vẫn... mê Cộng. Làm gì được nhau nào? Xem kìa, trong 17 xú danh đó, có tên nào là tỷ phú như những danh sách tư bản Đỏ tỷ phú đô la trong nước như Nguyễn Tấn Dũng, như Võ Văn Kiệt, như Nông Đức Mạnh v...v... chưa? Tại sao những tay tư bản Đỏ đó không nhón tay một chút tài sản của chúng để xóa đói, giảm nghèo, cứu bão lụt, giúp cô nhi quả phụ. Mà đã hơn 30 năm hết chinh chiến rồi, thương binh và cô nhi quả phụ ở đâu ra mà cứu nữa hở Bạn? Hay chính những tỷ phú cán bộ Đỏ, những Việt Kiều đú đởn, những đại gia, những cô gái chân dài, những siêu người mẫu của chế độ đó lại là tác giả của những cô nhi kia?
Bạn thấy không? Hỏi và trả lời cũng là một.
Chắc Bạn sẽ chán nản mà bảo rằng: Thôi, kệ họ. Muốn vinh danh ai thì vinh. Có ai được vinh danh, ca tụng, sùng bái bằng Hồ Chí Minh. Nhưng bây giờ theo thời gian, thâm cung bí sử'' hết còn bí mật, thì mới hay HCM chính là một tội đồ man rợ, hèn hạ, bán nước cầu vinh, dâm đãng, hãm hại người ái quốc và giết vợ, bỏ con, nghĩa là HCM làm tất cả những tội ác gì có trên thế gian này. Những gì gọi là tội lỗi, y cũng phạm được cả. Thì đã nói y là một con quỷ mà.
Nhưng, này Bạn, không biết 17 người được cộng sản vinh danh kia, có biết câu chuyện của nhà trí thức Trần Đức Thảo, yêu Mác-Xít, từ bỏ kinh đô ánh sáng để về nước, được Bác và Đảng đãi ngộ cho đi chăn dê, thân tàn ma dại cho đến cuối đời không nhỉ? Nhờ Bạn nhắc tuồng cho họ đi.
Riêng tên thứ 17 - Vượn họ Vũ - thì không cần nói đến, chắc Bạn cũng thấy nhờm tởm y rồi phải không? Hôm trước, biểu tình chống VC Tôn Nữ Thị Ninh tại San Jose, thấy bản mặt Việt gian của y khi đẩy mụ Ninh lên xe, mà thấy rằng tự điển Việt Nam chưa định nghĩa đủ hai chữ nhục nhã. Phải định nghĩa nhục nhã là Vượn Vũ! Cũng như báo chí trong nước đã định nghĩa hai chữ chôm chĩa bằng tên của ông nhạc sĩ Bảo Chấn vậy.
Thân mến chào Bạn.
Hẹn Bạn thư sau.
Tuyết-Lan
08/30/09. 06:31:17 am. 2063 words, 136 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Tin tức ðó ðây, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs ,

