Archives for: March 2010

NGƯỜI TÌNH PHAN RANG

Người tình Phan Rang
Source: TTO
Khánh Liên

AT - Nhiều lần tôi nhớ Phan Rang. Những đường phố rộng và ngắn, những quán cà phê nằm san sát, ly cà phê thoảng hương hoa sứ, nhớ Tháp Chàm, quán bánh canh nằm ở một góc phố nhỏ. Bên kia đường, người bán hoa kiểng có cái mũ kết đỏ giống như một bông hoa tháng sáu. Tôi cũng nhớ một con ngựa gầy, khuya vắng lóc cóc chở rau củ vào chợ. Nhớ con mèo luôn nằm ngủ trên cầu thang, chạy vọt đi khi có tiếng chân người.

Sao tôi lại không nhớ em? Người mẫu của tôi! Người tình nhỏ của tôi! Nhưng em là ai? Cô chị hay cô em? Là My dài hay Mi ngắn? Là đêm hay ngày? Quá khứ hay tương lai? Hiện thực hay ảo ảnh?

Những ngày rong chơi ở Phan Rang tôi không làm gì mà chỉ vẽ. Ban ngày lang thang trong các quán cà phê, vào quán nào cũng nghe toàn nhạc Trịnh. Dân Phan Rang mê nhạc Trịnh lạ lùng. Buổi tối, sau khi loanh quanh trên đường phố, ngó các thiếu nữ Phan Rang, tôi về căn gác nhỏ, vẽ và nghe con mèo nằm ở cầu thang kêu meo meo.

Tầm hai giờ khuya, nhạc ngựa lại lóc cóc. Con ngựa giống như đồng hồ báo thức ngang qua phố khuya đến với phiên chợ rau củ. Những chiếc xe tải ầm ì ở đâu đó. Chúng mang sương lạnh của Đà Lạt, sự hối hả của Sài Gòn vào cái hiếu động, bé nhỏ của Phan Rang. Con ngựa gầy nhẫn nại chở những sọt rau củ còn ngái ngủ, mặc sương, mặc ngọn đèn đường, mặc quán bánh canh với nồi, chén kêu lanh canh, lách cách!

Ban ngày tôi gặp Mi ngắn. Em hai mươi tuổi, hay hơn? Có đôi mắt một mí và cái miệng hay cười. Em nhảy trên căn gác song song căn gác nhà tôi, chạy ào ra phố và chờ xe buýt, chiếc túi đỏ trên vai em tung tăng trong gió. Có hôm em đứng với một con mèo, vừa đứng vừa gặm bánh mì.

Khuya thật khuya tôi mới biết My dài. Cô tầm hai bảy? Gầy gò, thanh mảnh nhưng đôi mắt sâu và mạnh mẽ. Chúng tôi vài lần gặp nhau trên phố khuya. Tôi đi lang thang do không ngủ được, muốn nhìn phố. Còn cô không biết đi đâu? Cô nhìn tôi, biết đó là hàng xóm nhà mình nhưng không gật đầu, cũng không quen biết. Cô lướt qua tôi, để lại dáng gầy và một nỗi buồn mà tôi không hiểu nó từ đâu tới.

Cô bé hai mươi tuổi thường qua nhà tôi chơi với... con mèo. Em nghịch với con mèo suốt buổi trưa và xem hết các bức tranh tôi vẽ. Nhìn thấy bức tranh thiếu nữ khỏa thân, em hỏi:

- Người yêu của chú à?

- Không, sao cháu lại hỏi thế?

- Không phải người yêu, sao cô ấy dám cởi quần áo để chú vẽ?

Tôi lí nhí giải thích với em một điều gì đó về nghệ thuật. Em nghe nhưng không nói gì. Hình như em không tin nghệ thuật là thứ mà người ta có thể cởi quần áo mà không cần phải là người yêu.

- Cháu không thích cô ấy. Nếu cô ấy mặc quần áo, cháu sẽ thích hơn.

Tôi rất muốn cô bé thích các bức tranh của tôi. Nhưng tôi không thể sửa bức tranh khỏa thân thành bức tranh có quần áo được. Và tôi xin lỗi em trong thâm tâm.

Tôi bắt đầu thích Phan Rang khi biết cô em Mi ngắn. Các cô bé hai mươi thường trong sáng. Nhiều lúc tôi không biết tôi đang quen một cô bé hay quen với một con mèo? Qua nhà tôi, việc đầu tiên là em ngó xem con mèo nằm ở đâu, chơi với nó, ôm ấp nó. Em như một khán giả dễ mến nhất - luôn yên lặng nhìn tôi vẽ, chạy đi rửa cọ giúp tôi, bóp màu ra bảng vẽ cho tôi. Nếu em trẻ hơn hay tôi già hơn, tôi mong được gọi em là "con gái".

Và đêm đêm, cô My dài - chị gái em - cứ làm đầu óc tôi hoang mang. Hai giờ khuya, con ngựa chạy qua ngõ cũng là lúc cô về. Cô đi rón rén trên bậc thang giống y như một người lạ. Chúng tôi nhìn nhau bằng đôi mắt đêm. Một thoáng tôi nhìn thấy những tia lửa bừng sáng. Rồi sau đó chúng tắt lịm.

Mi ngắn đem đến cho tôi những ánh sáng tinh khiết và giọt nước trong trẻo của ban mai, thì My dài khiến tôi hoang mang và buồn ảo ảnh. Cô thiếu nữ đó làm gì? Có những tính cách gì? Sao đôi mắt cô buồn vậy? Sao cô không thèm ngó ngàng gì đến tôi? Tôi già quá chăng? Hay bất tài chăng? Thậm chí cô không màng việc những buổi trưa cô em gái mình tung tăng qua nhà tôi cười vang căn gác nhỏ. Cô là ai mà không có một chút tò mò nào? Nhưng tôi thì có.

Tôi bắt đầu lấy cớ mất ngủ để đi theo cô. 12 giờ khuya cô ra khỏi nhà, qua phiên chợ đêm, ngồi ở quán bánh canh. Một cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi ở quán bánh canh cùng những người xe thồ và những tay bốc vác. Mùi chợ, mùi rau củ ung, mùi sắt từ những chiếc xe thồ cùng mùi hương của cây hoa sứ khẳng khiu quyện vào nhau. Cô ngồi, bình thản với những mùi hương. Những gã đàn ông bặm trợn quanh đó hình như biết cô nên không động tới cô. Họ không hỏi cô đi đâu, làm gì, không buông cả một lời chọc ghẹo. Dường như đêm Phan Rang và cả phiên chợ này nhất thiết phải có cô. Một cô thiếu nữ mỏng manh, gầy gò, mắt sâu buồn và không thích nói.

Xa xa là tiếng vỗ của sông Dinh. Tôi đi theo cô, qua hai con phố thì cô mất hút.

Tại Phan Rang tôi là người ở trọ, không rành bằng cô. Nhưng chắc những ngọn đèn đường biết cô đi đâu trong đêm. Chúng nhìn tôi, cười bỡn cợt.

Tôi đi theo cô năm đêm, đến con phố đó cô lại mất hút. Tôi bắt đầu thấy chán. Tại sao tôi phải đuổi theo một cô gái không quen biết, mặc cho cô ta có là hàng xóm của mình? Vì cớ gì tôi lại theo cô? Tò mò ư? Đừng nói là vì đôi mắt cô quá đẹp. Tôi có mến cái dáng mỏng manh của cô một chút, nhưng không đến nỗi phải làm một cái đuôi vào lúc hai giờ khuya mà còn không biết mình đang đi đâu...

Như bỡn cợt, khi con ngựa chạy qua cô trở về, đưa con mắt mèo nhìn căn gác nhỏ của tôi.

Một buổi trưa tháng sáu, có tiếng gõ cửa phòng tôi. Nếu là Mi nhỏ, chắc em đã nhảy ầm ầm trên cầu thang và mở cửa vào. Ai đến phòng tôi vào buổi trưa thế này? Tôi mở cửa, người đó bước vào phòng.

Nàng đi khắp phòng nhìn các bức tranh của tôi và dừng thật lâu ở bức tranh một thiếu nữ khỏa thân.

- Tôi thích bức tranh này. Anh có thể vẽ tôi giống vậy không?

- Được - tôi nói.

Nàng ngồi trên chiếc ghế ban trưa. Tôi đóng cửa phòng.

- Cứ để cửa sổ. Tôi thích ánh sáng.

Tôi để cửa sổ nhìn xuống phố. Dưới phố là một cây hoa sứ. Cái xứ này sao cứ thích trồng hoa sứ? Mùi hương hoa sứ thanh khiết khiến tôi ngượng ngùng.

- Anh không phải là họa sĩ chuyên nghiệp - nàng nói.

- Không, tôi rất chuyên nghiệp. Tôi đã vẽ hai mươi năm, hơn một chục cuộc triển lãm. Nhiều người sưu tập tranh tôi - tôi nói.

- Một họa sĩ chuyên nghiệp sẽ nhìn người mẫu bằng ánh mắt nghệ thuật. Họ không run rẩy.

- Có lúc họa sĩ cũng là con người.

- Vậy lúc này anh là người hay là họa sĩ?

Tôi đỏ mặt. Nàng vẫn ngồi im trên ghế. Suốt sáu tiếng đồng hồ chúng tôi nhìn nhau trong im lặng. Nàng đứng lên, mặc quần áo nhanh như lúc đến, rời căn gác trong sự hoang mang của tôi.

Giây phút vừa qua là sự thật hay là một ảo ảnh? Nàng My dài ngồi trước mặt tôi với tất cả vẻ đẹp ẩn trong đôi mắt sâu. Nỗi buồn tràn ngập căn phòng giống như một cơn bão buồn vừa ập đến.

Tôi đã đợi chờ những buổi trưa giống như một gã khờ mười bảy. Con mèo vẫn nằm ngủ trên bậc thang. Không có tiếng chân nào khiến nó phải vùng dậy. Tôi đã đi nhiều nơi, yêu nhiều người, nhưng tôi không tin được trái tim mình lại dại khờ đến thế? Những buổi trưa tôi không ngủ. Buổi tối cũng không ngủ để chờ một tiếng chân, chờ một bóng người.

Nhưng sau buổi trưa tuyệt đẹp ấy tôi không còn gặp nàng nữa. Tôi không tin các cô thiếu nữ đi lấy chồng nhanh chóng mà chẳng để lại dấu vết nào? Cô đi xa? Đi đâu? Lẽ nào cô ném cho tôi những ánh sáng thẳm sâu từ mắt cô rồi quên mất nó? Những người tình đỏng đảnh thường như cô: đến rồi đi mà không một lời tạm biệt? Mà cô đi đâu mới được khi sân nhà cô ở đây? Phan Rang, mùi hương hoa sứ - tôi tin cô yêu chúng giống như tôi đã đến và yêu chúng.

Tôi nghĩ cách giải quyết đơn giản nhất là qua nhà người tình. Tôi đến, cũng vào buổi trưa. Cô bé Mi ngắn thấy tôi qua nhà, ôm chầm lấy tôi, dẫn đi thăm bầy chó con mới đẻ. Trời đất! Còn điều gì hồn nhiên hơn tuổi hai mươi!

- Chị em đâu? - tôi hỏi.

- Chị nào? - cô bé ngơ ngác.

- Chị My dài. Nhà mình có hai chị em mà.

- Ừ, có hai chị em, nhưng bây giờ chỉ có ba má và em.

- Thế còn chị em? Chị ấy đi xa ư?

- Vâng, xa tít, anh không tìm thấy được đâu.

- Ở tận đâu? - trái tim tôi thắt lại.

- Thế giới bên kia - cô bé cười giòn tan.

- Đừng đùa nữa mà. Chị em đi đâu?

- Em không đùa. Mà sao anh lạ thế? Chị em đã mất lâu rồi, anh không biết ư? Lúc sống chị ấy rất xinh đẹp và cũng rất thích vẽ. Nhưng sao anh lại hỏi chị em? Có chuyện gì vậy?

Em nhìn vào mắt tôi và tôi cũng ngơ ngác nhìn vào mắt em. Khi cơn bình tĩnh trở lại, tôi nói: "Không có gì". Tôi hỏi em Mi ngắn của tôi là người thật hay cũng đến từ một thế giới xa xăm nào? Nhưng chắc em là người thật. Em nắm tay tôi, cười với tôi, hái sơ ri cho tôi ăn và nhảy nhót ngoài hiên nắng. Tôi cũng không nhận ra em đã xưng "em" với tôi mà không phải là "chú - cháu".

Nhưng trong căn gác nhỏ của tôi thì tôi bắt đầu thấy sợ. Bức tranh khỏa thân vẫn còn đó. Mùi hương hoa sứ vẫn còn đó. Và buổi trưa ấy có còn không hay nó đã hút vào một thế giới xa xôi nào?

Tại sao em lại đến với tôi và khiến tôi yêu em? Lẽ nào em cũng yêu tôi sao? Nhưng thế giới đó và thế giới này xa thăm thẳm. Bỗng nhiên tôi nghĩ đến cảnh em đi xuyên qua quãng đường dài, một mình, heo hút để đến căn phòng của tôi. Đó là một phép màu mà tôi không bao giờ làm được. Em ghé căn gác nhỏ của tôi vì yêu Phan Rang hay là yêu tôi? Chắc em cũng yêu tôi chứ.

Tôi thấy thương em như thương buổi trưa không bao giờ trở lại. Em đã đến thành phố thân thuộc của mình mà không ai nhận ra em hay quen biết em. Chỉ có một gã họa sĩ nhìn thấy em, nhưng giờ phút có em hắn cũng chẳng biết em là ai?

Không có ai đưa em trên con đường về thế giới đó.

Sao tôi có thể yêu một người mà không đưa nàng về trong đêm lạnh? Phải chăng tôi là một người tình tồi?

Em đến và em đi - chỉ một mình, không ai quen biết.


KHÁNH LIÊN

by AI HUU NINH THUAN
03/31/10. 11:46:20 pm. 3242 words, 1050 views. Categories: Thơ văn, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Liên kết blogs, Phan Rang kỷ niệm, Hương vị quê nhà, Chuyện huyền bí ,

LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ GẶP BÀ PHÓ ĐẠI SỨ HOA KỲ TẠI VIỆT NAM


Hình 1

Linh mục Nguyễn Văn Lý gặp bà Phó Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam

Source: Nữ Vương Công Lý, Mẹ Hằng Cứu Giúp

Vào lúc 13g15 ngày hôm qua, 23-03-2010, Bà phó đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, Virginia E. Palmer, cùng với một thông dịch viên tên Đức đã đến thăm gặp linh mục Nguyễn Văn Lý, đang được tạm tha để điều trị tại Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, 64 Phan Đình Phùng, Huế. Đưa hai vị này tới là hai nhân viên sở ngoại vụ tỉnh Thừa Thiên Huế và hai nhân viên công an.

Sau khi chào hỏi, cha Lý mời bà phó đại sứ và thông dịch viên vào phòng. Hai nhân viên ngoại vụ ra ngồi chờ ngoài sân còn hai nhân viên công an đứng bên ngoài phòng linh mục, sát cửa để nghe lén (và có thể là ghi âm lén - xem hình 1 ở trên).

Bà phó đại sứ cho biết mục đích thăm viếng: vấn an sức khỏe của linh mục Lý và hỏi cho biết tòa đại sứ lẫn chính phủ Hoa Kỳ có thể giúp linh mục như thế nào trong lúc này?

1- Về tình trạng sức khỏe, cha Lý mô tả tương đối rõ ràng: cao huyết áp, tai biến mạch máu não, xơ vữa động mạch cảnh, xuất hiện khối u sau ót… Cha còn nói thêm: Xin quý vị hoàn toàn yên tâm là nhà cầm quyền Việt Nam không dám đưa tôi vào lại trại giam sau 12 tháng tạm tha này, vì sau lúc bị tai biến lần 3 (15-11-2009), khi đang trong quá trình cấp cứu, tôi đã tuyên bố với họ rằng nếu tôi bị tai biến lần 4 thì sẽ khước từ cấp cứu và điều trị. Cho nên sang năm, nếu họ lại muốn đưa tôi vào trại giam, tôi sẵn sàng vào, nhưng họ phải biết rằng tôi sẽ khước từ điều trị và cấp cứu nếu bị tai biến lại.

Tiếp đó linh mục Lý xin cảm ơn tòa đại sứ, tòa lãnh sự, chính phủ, quốc hội, bộ ngoại giao Hoa Kỳ cùng một số chính khách Mỹ như thượng nghị sĩ Sam Brownback, dân biểu Chris Smith, dân biểu Loretta Sanchez…. vì đã quan tâm đến hoàn cảnh của linh mục và đã vận động cho linh mục trong thời gian qua. Cha Lý cho biết tiếp: nay thì có một số chính khách quốc tế, một số tòa đại sứ, một số tổ chức ở nước ngoài đã ngỏ ý đưa tôi ra ngoại quốc chữa bệnh rồi sẽ đưa về. Điều này phù hợp với ý định của nhà cầm quyền Việt Nam. Vì biết tôi còn 5 năm tù giam và 5 năm quản chế nữa, nên họ (nhà cầm quyền) đã khuyên tôi cứ chấp thuận ra ngoại quốc điều trị cho khỏe hẳn, để khoảng 80 tuổi rồi hãy trở về (chú thích: Lm Lý hiện nay được 64 tuổi). Xin cảm ơn tất cả Quý vị vì hảo ý đó, nhưng như thế là vô tình đi vào kế hoạch của nhà cầm quyền Cộng sản (Bà phó đại sứ cười). Nay giáo phận Huế và gia đình muốn tôi điều trị tại chỗ ( tòa TGM Huế ).


Hinh 2

2- Về những việc gì mà chính phủ và tòa đại sứ Hoa Kỳ muốn giúp linh mục Lý hiện giờ, thì cha cho biết:

a- Quý vị cố gắng tập trung giúp UNESCO, Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế biết rõ sự thật về ông Hồ Chí Minh ( chú thích: linh mục Lý từng gọi HCM là tay gian ác, tên lừa bịp siêu cao thủ ). Đừng úp mở chuyện này mà kéo dài sự sai lầm rất tai hại cho dân tộc tôi. Tôi thấy mình có nhiệm vụ trả lại sự thật nguyên vẹn về ông Hồ cho đồng bào Việt Nam (chú thích: đây cũng là điều mà một linh mục khác là cha Nguyễn Hữu Lễ đã làm qua cuốn phim tài liệu “Sự thật về HCM” và cũng là một trong ba tôn chỉ của bán nguyệt san Tự do Ngôn luận mà linh mục Lý là đồng sáng lập: vạch trần mặt thật HCM)

b- Quý vị vận động làm sao để chúng tôi có tự do ngôn luận. Quý vị cần nói to, nói rõ, nói ngắn, nói chính xác giữa Liên Hiệp quốc rằng Việt Nam chưa có thứ tự do này. Đây là điều rất quan trọng. Chúng tôi muốn các tờ báo của chúng tôi như Tổ quốc, Tự do Dân chủ, Tự do Ngôn luận được bày bán công khai (chú thích: ban biên tập báo Tổ Quốc thời gian gần đây bị sách nhiễu và hăm dọa, đặc biệt là tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang và bác sĩ Phạm Hồng Sơn). Nếu chưa được thế thì ít nhất quý vị hãy nói với nhà nước Việt Nam rằng đừng bắt những ai đọc các tài liệu như vậy. Chúng tôi thấy có nhiệm vụ trước mắt là làm sao cho người dân được tiếp cận các loại thông tin trung thực về tự do dân chủ mà không bị bắt bớ, không bị quấy nhiễu. Quý vị hãy nói to trước các diễn đàn quốc tế là Việt Nam lạc hậu vô cùng về tự do ngôn luận, thua thời Các Mác tại Anh cách đây 160 năm, thua thời nhóm Nguyễn Ái Quốc tại Paris cách đây gần 100 năm, thua thời cụ Huỳnh Thúc Kháng tại An Nam cách đây hơn 80 năm. Tất cả họ đều làm báo phê phán chế độ đương thời mà không hề bị bắt!

Trước câu lưu ý của bà phó đại sứ (“Hàng năm, bản báo cáo của chúng tôi về nhân quyền tại Việt Nam đều có đề cập đến chuyện ấy”), linh mục Lý trả lời: Nói dài, nói nhiều có khi không hữu ích và hiệu quả bằng nói ngắn và nói rõ giữa các diễn đàn toàn cầu: Tự do ngôn luận tại Việt Nam thua cộng đồng quốc tế cả hàng trăm năm!

c- Quý vị cố gắng giúp chúng tôi tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội cộng sản năm 2011 cho thật hiệu quả. Đây là một hình thức dân chủ giả hiệu và áp đặt, hoàn toàn không giống như các cuộc bầu cử Quốc hội ở những nước dân chủ tự do. Giúp như thế là quý vị giúp tôi chữa lành khối u sau ót tôi đây này ! Phần Khối 8406 của chúng tôi thì cũng sẽ lên kế hoạch tẩy chay nó cách quyết liệt. (Chú thích: trước cuộc bầu cử Quốc hội năm 2007, Khối 8406 và nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền đã có nhiều văn thư kêu gọi tẩy chay nó cũng như nhiều thành viên đã thực sự tẩy chay nó trong chính ngày nó được tổ chức, 20-05-2007).

3- Linh mục Lý cũng nhân cơ hội trình bày cho bà phó đại sứ rõ nguyên tắc đấu tranh bất bạo động của các chiến sĩ hòa bình dân chủ tại Việt Nam: Một chiến sĩ hòa bình dân chủ nếu biết cách đấu tranh bất bạo động thì sẽ mạnh gấp nhiều quân đoàn. Cộng sản hiện nay không còn dám cắt lưỡi các nhà đấu tranh bất bạo động như thời linh mục Jerzy Popieluszko bên Ba Lan hồi 1984 vì CS sợ họ. Chiến sĩ hòa bình nói, đối phương cũng sợ; viết, đối phương cũng sợ; khóc, đối phương cũng sợ; cười, đối phương cũng sợ; im lặng, đối phương cũng sợ; sau cùng chết thì đối phương càng sợ (Bà phó đại sứ ngắt lời: Không chết đâu! không chết đâu!). Trên đấu trường, hai đấu sĩ nhìn nhau. Các chiến sĩ hòa bình dân chủ nhìn thẳng đối phương là hàng chục triệu cán bộ, hằng mấy triệu đảng viên với tấm lòng không sợ hãi thì đối phương phải hãi sợ họ. Tại sao người chiến sĩ dân chủ không sợ? Vì họ không đi tìm gì cả ngoài tình thương, sự thật và lẽ phải! Tình thương, sự thật và lẽ phải này như lửa. Nhà tù với số lượng bao nhiêu và với tường dày bao nhiêu cũng chỉ là giấy, không gói được lửa! Trong trại giam lửa vẫn bừng cháy, ra ngoài lại càng bừng cháy. Một bạo quyền độc đoán thì phải thua ngọn lửa ấy mà thôi!

Người chiến sĩ hòa bình dân chủ phải vô úy (không sợ hãi), vô cầu ( không xin xỏ ), vô thủ (không cần đề phòng, vì đấu tranh công khai, quang minh chính đại, ai rình nghe cũng mặc), vô ngã (không tìm cái lợi cho mình), vô biệt (không phân biệt quốc gia hay cộng sản, da trắng hay da vàng, Phật giáo hay Công giáo, ai đứng về phía lẽ phải và sự thật đều là đồng minh của mình). Khi có ngũ vô này rồi thì tức khắc có đệ lục vô, không nhắm nhưng sẽ phải đến, đó là vô địch! ( Bà phó đại sứ cười vang khoái chí ). Tôi chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng tôi biết mình vô địch vì nơi tôi không có hận thù. Đời tôi đã 64 tuổi nhưng tôi chưa ghét một người nào cả. Mấy lần bị cán bộ CS bắt giam, tôi đều nói: Các anh sợ mà bắt giam tôi thôi, nhưng đố các anh ghét tôi được! Tôi có làm chi phương hại, xúc phạm hay nguyền rủa các anh đâu mà các anh ghét. Trái lại tôi chỉ đọc kinh cầu nguyện cho các anh.

Tôi đi tù như vậy là 5 lần, riêng dưới chế độ này là 4 lần. Mỗi lần vừa vào tù, tôi đều quỳ cúi xuống hôn đất mà thầm nói: “Con xin nhận nhiệm sở mới” Nhiệm sở mới này không phải đức Giám mục bổ nhiệm tôi đến mà là Chúa Giêsu Kitô. Vì thế tôi coi ban giám thị, cán bộ trại và mọi tù nhân trong trại đều là giáo hữu mà tôi có bổn phận cầu nguyện và rao giảng Tin Mừng cho. ( Chú thích: trong một lần tâm sự trước đây, linh mục Lý có cho biết ở trong tù cha luôn cầu nguyện cho các tay đồ tể của nhân loại như Lênin, Stalin, Hitler, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt, Saddam Hussein, Bin Laden… Họ cần lời cầu nguyện vì họ bị nhân loại quên lãng do căm thù )… Đêm đầu tiên ở trại giam tôi ngủ bình thản như ở nhà, vì tôi coi trại là văn phòng, là nhiệm sở của tôi, tôi phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ ở đó cho tốt. Sang năm, nếu họ đưa tôi vào lại trại thì tôi thoải mái, sẵn sàng (Bà Phó đại sứ cười). Như mọi chiến sĩ dân chủ hòa bình, tôi có tình thương, sự thật và lẽ phải nên không sợ. Nhưng đằng sau lưng tôi là cả Triều thần Thiên quốc, có Thiên Chúa, có Đức Mẹ, có các thánh, rồi có hàng triệu các thai nhi bị trục giết mỗi năm mà tôi luôn bênh vực ( chú thích: trong các lần linh mục gặp gỡ cán bộ công an hay viết kiểm điểm về… chế độ ). Các em ủng hộ tôi, chuyển cầu cho tôi thì đảng CS làm chi tôi được!!!

Kết thúc, bà phó đại sứ Hoa Kỳ nói: “Tôi từng mong ước gặp được linh mục. Nay thấy linh mục trẻ trung, vui vẻ, ăn nói rất mạnh mẽ và rõ ràng. Rất hân hạnh. Xin hết lòng cảm ơn!”

Cuộc gặp gỡ kết thúc vào lúc 14g30 cùng ngày.

Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình dựa theo băng ghi âm.
Huế, 16g30 ngày 24-03-2010

THÀNH QUẢ 80 NĂM LÃNH ĐẠO CỦA ĐCSVN

NGUYỄN TẤN DŨNG SẼ ĐẾN HOA THỊNH ĐỐN HỌP VỀ NGUYÊN TỬ VỚI TT BARACK OBAMA GIỮA THÁNG 4/2010


Thời cơ đã đến để Việt Nam từ bỏ chế độ cộng sản, cùng thế giới chống lại hiểm họa bành trướng của bọn bá quyền Trung cộng.

Nguyễn Tấn Dũng sẽ đến Hoa Thịnh Đốn họp về Nguyên Tử với TT Barack Obama giữa tháng 4/2010

Source: congdongnguoiviet.fr
Hạnh Dương - 28/03/2010

California (Tin đặc biệt của VietPress USA - Hạnh Dương ghi): Trong lúc cộng đồng người Mỹ gốc Việt biểu tình suốt ngày hôm thứ Năm 25-3-2010 để chống lại việc Cộng Sản Việt Nam (CSVN) khai trương Tổng Lãnh Sự tại thành phố Houston, Texas; thì chiều Thứ Sáu 26-3-2010, một nguồn tin thẩm quyền thân cận Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tiết lộ (miễn nêu tên) đã cho ký giả Hạnh Dương biết rằng, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama sẽ tiếp Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đến thủ đô Hoa Thịnh Đốn vào tháng giữa tháng 4/2010 sắp tới đây.

Nguồn tin nầy nói rằng, mới đây hôm 05-3-2010, TT Barack Obama nhân đề cập đến ngày kỷ niệm 40 năm Thỏa Hiệp Ngưng Phát Triển Vũ Khí Nguyên Tử đã được ký kết dưới thời chiến tranh lạnh (Cold War), đã nhấn mạnh rằng “sự đe đọa của một cuộc chiến tranh toàn cầu về vũ khí nguyên tử đã qua, nhưng mối nguy hiểm của việc phát triển nguyên tử vẫn còn kéo dài, đang tạo ra các cuộc thương thuyết về hạn chế vũ khí nguyên tử thật quan trọng hơn bao giờ hết". Theo đó các quốc gia có vũ khí nguyên tử tiến dần đến giải giới, còn các quốc gia không có nguyên tử phải từ bỏ ý định đó, và mọi quốc gia có “quyền không chuyển nhượng” năng lượng nguyên tử phục vụ hòa bình. Mỗi lãnh vực trong 3 vấn đề trụ cột là - Giải giới, không phát triển và xử dụng nguyên tử trong mục tiêu hòa bình - là quan điểm chính yếu mà tôi đã chỉ rõ tại Hội nghị Prague về chấm dứt phát triển vũ khí nguyên tử và tạo dựng một thế giới không hạch nhân”.
(Xem Link: http://www.whitehouse.gov/the-press-office/statement-president-obama-40th-anniversary-nuclear-nonproliferation-treaty ).

Với chủ trương nầy, TT Barack Obama đã cùng với chính phủ Nga hoàn tất thảo luận việc sẽ ký kết một Thỏa Ước gọi tên là “Strategic Arms Reduction Treaty” để thay thế START Treaty đã hết hạn hồi tháng 12/2009. Hiệp ước mới sẽ được ký kết tại thủ đô Prague của Cộng Hòa Czech là một thành viên của khối NATO, nhằm giảm bớt kho vũ khí nguyên tử của hai nước từ 2,200 đầu đạn nguyên tử xuống còn 1,500 đầu đạn mà thôi; và tới đây sẽ xem xét lại các tình trạng nguyên tử để cắt giảm phối trí lại, kể cả hạn chế trong việc xử dụng nguyên tử bảo vệ nội an. Hiệp ước mới cũng sẽ cấm đoán các vụ thử nghiệm vũ khí nguyên tử và tiến đến một Hiệp Định cấm sản xuất các nguyên liệu để chế vũ khí nguyên tử.

TT Barack Obama quyết định triệu tập một Hội Nghị Quốc Tế về hạn chế vũ khí nguyên tử và đã gởi thư mời đến 40 quốc gia tham dự hội nghị nầy sẽ được tổ chức vào 12 đến 14 tháng 4/2010 sắp tới đây tại Hoa Thịnh Đốn. Theo tin tiết lộ miễn nêu tên từ Hoa Thịnh Đốn thì chỉ ít ngày sau khi Tòa Bạch Ốc gởi thư mời, Việt Nam là nước đầu tiên phúc đáp nhận lời mời và Hoa Kỳ đã hoan nghênh, CSVN sẽ cử Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tham dự hội nghị nầy.

Nguồn tin nói rằng, đảng CSVN dự kiến cử một nhân vật cao cấp khác đại diện Việt Nam đến Hoa Thịnh Đốn họp Hội Nghị Thượng Đỉnh nầy, nhưng đã không được Hoa Kỳ hoan nghênh nên cuối cùng Hà Nội đã đề cử Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Việt Nam không có vũ khí nguyên tử, ngoại trừ một viện nghiên cứu nguyên tử tại Đà-Lạt đã có từ thời VNCH. Tuy nhiên vào giữa năm 2008, Quốc Hội CSVN đã biểu quyết thông qua một đạo luật cho phép xây dựng 2 nhà máy phát điện dùng năng lượng nguyên tử sẽ bắt đầu hoạt động vào khoảng năm 2014 tại xã Thuận Nam ở tỉnh Ninh Thuận, và một nhà máy khác sẽ hoạt động vào năm 2020 tại tỉnh Lai Châu gần Trung Quốc. (Link: http://www.world-nuclear-news.org/NP-Vietnamese_congress_approves_nuclear_project-2511097.html )

Tuy nhiên những tiết lộ cho biết rằng, thực tế một phái đoàn cao cấp do Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN từ Hà Nội đã đến họp kín tại Hoa Kỳ để đề nghị mua vũ khí và tàu ngầm, phi cơ chiến đấu của Mỹ nhưng Hoa Kỳ đã chuyển giao cho Nga cung cấp vì lấy cớ Việt Nam vẫn còn bị lệnh cấm vận đối với các kỹ thuật công nghệ cao cấp. Do đó, lần nầy có thể sau khi Hoa Kỳ và Nga ký kết Hiệp Định “Strategic Arms Reduction Treaty” (SART) giảm bớt và tái bố trí vũ khí nguyên tử thì Việt Nam có thể sẽ là một nơi lựa chọn cho việc bố phòng nguyên tử, mà trước mắt là 6 chiếc tàu ngầm có khả năng mang đầu đạn hạt nhân vừa do Nga bán cho Việt Nam để phòng thủ Biển Đông.

Tin nầy nói rằng, vừa qua Thứ Trưởng Quốc Phòng Nga đến Hà Nội để xem xét các nhu cầu về vũ khí cần thiết cung cấp thêm cho Việt Nam, và xem xét việc xây dựng căn cứ cho các tàu ngầm nguyên tử mà Nga vừa bán cho Việt Nam và sắp chuyển giao. Tin tiết lộ nầy nói có 2 địa điểm sẽ được thiết lập cho căn cứ tàu ngầm của Việt Nam là tại Cam Ranh và Hải Phòng. Cam Ranh là căn cứ trước đây của Hải Quân Mỹ, nhưng sau khi Mỹ rút khỏi Việt Nam và VNCH rơi vào tay Bắc Việt thì Liên Bang Sô Viết (USSR) đã ký hợp đồng thuê hải cảng quân sự Cam Ranh 25 năm từ năm 1979 và biến Cam Ranh thành căn cứ Hải Quân Sô Viết lớn nhất ở ngoài lãnh thổ Liên Bang Sô Viết. Nhưng sau khi Liên Bang Sô-Viết tan rã dưới thời TT Ronald Wilson Reagan (1981-1989), nước Nga (Russia) tiếp nhận Cam Ranh nhưng đến sau đó Việt Nam đòi tiền thuê tăng lên 200 triệu Mỹ-Kim mỗi năm nên Nga đành rút lui từ ngày 02-5-2002. Hoa Kỳ đã có các thương thuyết xử dụng Cam Ranh, nhưng hiện nay sau khi Hoa Kỳ thu xếp với Nga bán tàu ngầm cho Việt Nam thì Nga sẽ lo việc lập căn cứ hải quân và tàu ngầm cho CSVN tại Cam Ranh.

Tin cho hay rằng, để đến Hoa Kỳ tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh 40 quốc gia nguyên tử, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng và phái đoàn sẽ xử dụng chuyên cơ là chiếc máy bay Boeing mới nhất 787 mà Vietnam Airlines vừa mua của Hoa Kỳ. Chiếc chuyên cơ nầy sẽ đáp xuống phi trường của căn cứ Không Quân Andrew Airforce Base của Mỹ cách thủ đô Hoa Thịnh Đốn lối 35 dặm. Khi chuyến chuyên cơ của Nguyễn Tấn Dũng vào đến không phận của Hoa Kỳ từ Thái Bình Dương thì sẽ có một phi đội chiến đấu cơ siêu thanh của Không Lực Hoa Kỳ bay lên chào đón và hộ tống do NORAD (North American Aerospace Defense) đảm trách. Địa điểm cho chiếc chuyên cơ đậu và biện pháp bảo vệ, đoàn hộ tống và lực lượng an ninh Hoa Kỳ đều đã được sắp đặt.

Nhân vật cho tin nói rằng, các nhân viên của Bộ Ngoại Giao và an ninh của CSVN đã đến Hoa Thịnh Đốn làm việc với Bộ Ngoại Giao và an ninh của Hoa Kỳ về chương trình nầy và tỏ ra lo ngại vấn đề người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ sẽ biểu tình. Tuy nhiên phía giới hữu trách Hoa Kỳ nói rằng ngành an ninh và vì danh dự cũng như trách nhiệm của Hoa Kỳ là bảo đảm các quốc khách đều được bảo vệ an toàn tuyệt đối; còn việc biểu tình là một nét đặc trưng của nền tự do và dân chủ của Hoa Kỳ mà ngay cả Tổng Thống Barack Obama cũng bị biểu tình.

Có tất cả 40 nguyên thủ quốc gia về nguyên tử sẽ đến tham dự Hội Nghị Quốc Tế về Tài Giảm Nguyên Tử do TT Barack Obama triệu tập, trong đó có cả Tổng Thống Nga là ông Dmitry Anatolyevich Medvedev. Tin phía ngoại giao tại Hoa Thịnh Đốn cho hay rằng bên lề hội nghị nầy, có phần chắc rằng Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và Tổng Thống Nga Medvedev sẽ có một cuộc họp chung với Nguyễn Tấn Dũng về tình hình Biển Đông và an ninh khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Có vẻ như phe thân Trung Cộng trong nội bộ lãnh đạo đảng CSVN không thích việc Nguyễn Tấn Dũng đến dự Hội Nghị Thượng Đĩnh về nguyên tử tại Hoa Thịnh Đốn, nhưng vừa qua Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đến Hà Nội đã có dịp giải thích trước rằng nếu Việt Nam thực tâm muốn Mỹ và Nga bảo vệ trước nạn bá quyền lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc xâm lược thì nên để Nguyễn Tấn Dũng đến Hoa Kỳ dự họp theo mong muốn của Mỹ và Nga cũng như các cường quốc nguyên tử Âu Châu.

Ngày 10-7-2004, ký giả Hạnh Dương có viết một bản tin đăng trên nhật báo Việt Báo ( Link: http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=3287 ) tường thuật rằng Hoa Kỳ cho CSVN đặt Tổng Lãnh Sự tại Houston và Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam đối đầu với Trung Cộng trên Biển Đông, cũng như sẽ lập căn cứ tàu ngầm tại Cam Ranh. Lúc đó nhiều nhân vật cộng đồng và nhiều báo chí, truyền thông gốc Việt tại Hoa Kỳ đã cho rằng ký giả Hạnh Dương bịa đặt tin tức và loan tin có lợi cho CSVN. Thế nhưng ngày 24-6-2008 thì lần đầu tiên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức đến Hoa Kỳ theo lời mời của TT George W. Bush và ông đã đến Houston cùng với Đại sứ CSVN Lê Công Phụng để công bố CSVN mở Tổng Lãnh Sự tại Houston (Link: http://www.usexpo.org/index.html ). Đúng 5 năm 8 tháng 15 ngày sau khi bản tin của ký giả Hạnh Dương loan tải, thì thực tế là ngày Thứ Năm 25-3-2010 vừa qua, Tổng Lãnh Sự CSVN tại Houston đã chính thức mở cửa và đã bị Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt mang Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đến biểu tình chống đối. Trong khi theo một tin khác cho hay cũng đã có trên 1,000 người Mỹ gốc Việt tại Texas và vùng phụ cận đến xin cấp Visa hay các thủ tục có liên quan với Việt Nam. Tin cho biết hiện có trên 250 công ty tại địa phương Texas đang có hoạt động thương mại hay đầu tư tại Việt Nam.

Lần nầy Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng lại đến Hoa Thịnh Đốn dự Hội Nghị Thượng Đỉnh về cắt giảm vũ khí nguyên tử do TT Barack Obama triệu tập. Như vậy Nguyễn Tấn Dũng là vị nguyên thủ nước ngoài đặc biệt đến Hoa Kỳ 2 lần liên tiếp do 2 vị Tổng Thống Mỹ khác nhau tiếp đón. Tuy nhiên lần nầy theo tin cho biết, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng được Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, Tổng Thống Nga Dmitry Anatolyevich Medvedev và một số thủ lãnh các quốc gia nguyên tử Âu Châu tín nhiệm trong việc hợp tác phòng thủ Biển Đông và ổn định khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Không biết rằng liệu các hỗ trợ nầy có ảnh hưởng tích cực gì cho vai trò của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong kỳ Đại Hội Đảng CSVN sắp tới hay không?

(Hạnh Dương - VietPressUSA@ yahoo.com ).

HANH DUONG
VietPress USA
Cell. 408-591-6574
Cell. 714-602-1535
VietPressUSA@ yahoo.com

THỬ MỘT LẦN CHÔN SỐNG, CHỮA BÁ BỆNH - CHUYỆN LY KỲ, DÂN ĐỔ XÔ ĐÃI THIẾC GIỮA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG - TRỨNG ỐC SÊN, MÓN ĂN HẠNG SANG

THỬ MỘT LẦN CHÔN SỐNG, CHỮA BÁ BỆNH

Source: Yume
Người đăng: Nguyen Huy Truong

Hướng dẫn viên đoàn chúng tôi cho biết, đây là hai địa chỉ mà bất kỳ du khách nào dù là người nước ngoài hay người Nhật Bản khi đã đến Beppu đều muốn được một lần trải nghiệm. Chiếc xe chở đoàn chúng tôi đỗ gần một ngôi nhà kiến trúc cổ, bề ngoài giống như một ngôi đền Shinto giáo của người Nhật, trước cửa đề 4 đại tự tiếng Hán, nếu phiên âm theo tiếng Nhật sẽ là "Takegawara", có nghĩa là "Nhà lợp mái bằng tre".

Chúng tôi được phát mỗi người một chiếc áo kimono mỏng gần giống như chiếc áo bờ-lu của bác sĩ. Các nhân viên phục vụ tại đây yêu cầu mọi người tắm cát núi lửa đều phải cởi hết nội, ngoại y của mình, khoác chiếc kimono lên người rồi cả nam lẫn nữ vào chung một phòng để tắm cát.

Ba bà già người Nhật dùng ba chiếc cuốc to bản đào một chiếc hố dài, bảo tôi nằm xuống, đầu gối lên một khúc gỗ thông trắng muốt. Tiếp đó các bà hối hả cuốc cát nóng đắp lên khắp người tôi một lớp dầy, để hở mỗi cái đầu, sau đó lèn chặt giống như đắp một ngôi mộ.



Từ rất lâu đời, người Nhật Bản đã biết xử dụng loại cát nóng nhiều khoáng chất này để chữa bệnh bằng cách vùi người bệnh vào trong cát.

Suốt 15 phút nằm dưới lớp cát nóng của núi lửa, tôi cảm thấy như mình đang bị chôn sống, hình như sức mạnh cơ bắp toàn cơ thể bị triệt tiêu nên không thể cử động, hơi thở cũng không dễ dàng vì lớp cát rất nặng đang đè trên ngực, mồ hôi toàn thân tôi túa ra... Ba bà già Nhật Bản sau khi đã đắp xong cát lên người tôi thì ngồi bấm giờ canh chừng đồng hồ.

Sau khi được"giải cứu"khỏi cảnh bị chôn sống, chúng tôi được chia ra hai nhóm nam, nữ ra tắm nước máy thành phố cho sạch cát rồi ngâm mình trong bể nước khoáng núi lửa sặc mùi lưu huỳnh. Sau 10 phút ra tráng nước sạch, thay đồ cũng là lúc các công đoạn tắm cát đã hoàn thành.

Tôi bỗng thấy trong người mình khoan khoái khác thường, khí huyết lưu thông, tinh thần hưng phấn, tâm hồn bay bổng nhìn cái gì cũng đẹp hơn giống như vừa được tăng cường bằng một liều thuốc bổ. Đôi chân tôi suốt ngày đi bộ từng có lúc cảm thấy nặng trĩu, mỏi nhừ thế mà vừa tắm cát núi lửa xong liền cảm thấy chân mình trở nên nhẹ bẫng, khỏe mạnh.

Đặc biệt là vết lang ben nhỏ ngoài da dưới bắp chân tôi cũng gần khỏi, vết da lang ben nay trở nên rất mờ chỉ còn lại màu gần như màu lớp da khỏe mạnh. Nếu được tắm cát núi lửa thêm lần nữa chắc vết lang ben này của tôi sẽ khỏi hoàn toàn.

Nếu có dịp bạn hãy đến đây, thử cảm giác một lần bị chôn sống, rất đã và sảng khoái, người bạn bỗng nhẹ tênh!

***********************************************************

Người dân đổ xô đãi thiếc giữa lòng hồ Xuân Hương

CHUYỆN LY KỲ, DÂN ĐỔ XÔ ĐÃI THIẾC GIỮA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG
Source: Yume

Mình đọc cái tin này mà lo ngại thực ấy, bởi rất nhiều hồ khi đưa vào diện cải tạo thì kết quả mang lại còn khủng khiếp hơn nhiều. Riêng hồ Xuân Hương không biết cải tạo đến đâu mà mí tháng trước thì người dân lẫn khách du lịch tập trung xuống hồ đánh bắt cá tưng bừng. Còn bị giờ hàng trăm lượt người thay phiên nhau đào, xúc, đãi những mỏ thiếc lộ thiên ngay giữa lòng hồ Xuân Hương, gây nên tình trạng nhếch nhác, lộn xộn bên cạnh đại công trường.

Theo TTO thì lòng hồ đang được tiến hành nạo vét xuống sâu 2 mét. Những lớp bùn phía trên được hút bỏ đi, đồng thời nhiều mỏ thiếc lộ ra. Ngay sau khi thông tin này lan truyền ra ngoài nhiều nhóm người kéo đến chia nhau ra đào, đãi.

Để thực hiện nhanh gọn và cũng như có thể "tẩu thoát" nhanh khi có cơ quan chức năng thì họ chỉ dùng những dụng cụ thô sơ như xẻng, bàn đãi, bạt nhựa…

Với việc đãi thiếc diễn ra rầm rộ giữa thanh thiên bạch nhật trông nhếch nhát, lộn xộn vô cùng, đấy là chưa nói đến làm ô nhiễm hồ nước. Giữa lòng một thành phố du lịch thơ mộng, hình ảnh ấy trở nên phản cảm vô cùng, không những người dân sống quanh hồ mà khách du lịch cũng rất bức xúc. Hành động đào bới lung tung này còn được xem như là con người đang bức tử hồ Xuân Hương. Vậy có nên chăng cứ để tình trạng này tiếp tục diễn ra?

*********************************************************

TRỨNG ỐC SÊN - MÓN ĂN HẠNG SANG

Người đăng: Huy Trần
Source: Yume

Nhìn cái hình ở trên bạn có biết cái màu trắng trắng là gì hem? Nhìn ghê ghê nhở? Ấy vậy mà ở Pháp lại đang rất ưa chuộng cái màu trắng trắng ấy!

Muốn biết cái trắng trắng í là gì thì nghe anh giai Dominique Pierru (trong hình) nói cho nghe nà!



Bật mí chút: Dominique Pierru là một cựu chuyên gia xây dựng từng thiết kế nhà bếp. Nhưng giờ đây, anh lại được tôn vinh là chuyên gia trong lĩnh vực ăn uống sau khi tạo ra một món ăn ghi dấu ấn đặc biệt trong lịch sử của phong cách ẩm thực Pháp: trứng ốc sên. Èng eng!



Trứng ốc sên đang trở thành món ăn được yêu thích tại Pháp, xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng 3 sao và thậm chí được xuất khẩu sang Anh.

Pierru đã từ bỏ lĩnh vực thiết kế nhà bếp, mua một trang trại ốc sên ở Picardy, miền nam nước Pháp hồi năm 2004 và mất 3 năm để phát triển sản phẩm.

Tại trang trại này, anh Pierru nuôi 180.000 con ốc sên để chúng đẻ trứng. Sau đó, anh làm mềm trứng ốc sên, bảo quản chúng và biến chúng thành một trong món ăn được ưa chuộng nhất tại Pháp hiện nay.



Công việc nuôi ốc sên "ngốn" khá nhiều thời gian của Pierru.

Trứng ốc sên đã xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng 3 sao ở Pháp. Không chỉ được ưa chuộng tại Pháp, sản phẩm này còn được yêu thích ở các nước khác và được chuỗi siêu thị Harrods tại London đặt hàng.

Món trứng ốc sên được đặt tên là "De Jaeger" để tưởng nhớ người mẹ của Pierru. Giá của sản phẩm không hề rẻ - loại hộp 30g có giá 63USD và 50g giá 117USD. Sau khi bán được 200kg trứng ốc sên hồi năm ngoái, Pierru hi vọng sẽ bán được 300kg trong năm nay.

Hiện nay, Pierru và người vợ Sylvie cũng nhập khẩu trứng ốc sên từ các nước Đông Âu, nơi trứng được thu thập trong tự nhiên.



Món trứng ốc sên nên dùng kèm với bánh mì nướng hoặc lá cây ngải đắng và một ly sâm-panh.

NHÀ HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN NGƯỜI MỸ BỊ ĐÁNH VÌ ĐẾN THĂM HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ


Thanh Minh Thiền viện ở Sài Gòn - Photo courtesy of Phuccali99

Nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ bị đánh vì đến thăm Hòa thượng Quảng Độ

Ỷ Lan, thông tín viên RFA - 2010-03-25

Một nhân vật người Mỹ cổ vũ cho nhân quyền bị công an đánh và thẩm vấn sau khi đến thăm Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh thiền viện ở Sài Gòn.


Bắt người vô cớ

Chủ tịch Sáng Hội Nhân Quyền tại New York, Hoa Kỳ, ông Thor Halvorssen, đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo tối cao của GHPGVNTN. Ra về, ông bị công an hành hung và câu lưu trong một giờ rưỡi đồng hồ tại cơ sở công an quận Phú Nhuận, thành phố Sài Gòn.

Sự kiện đã được ông Võ Văn Ái, chủ tịch Cơ sở Quê mẹ hành động cho dân chủ Việt Nam, và là giám đốc Phòng thông tin Phật giáo quốc tế gửi tường trình đến cuộc điều trần về nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam, do Ủy ban nhân quyền Tom Lantos tổ chức tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm thứ ba, ngày 23 tháng 3. Sự việc được chứng minh rõ ràng qua tấm hình chụp lưng ông Halvorssen bầm tím. Chúng tôi liên lạc với ông để tìm hiểu vụ này qua cuôc phỏng vấn sau đây:

Ỷ Lan: Thưa ông Thor Halvorssen, ông là nhà sản xuất điện ảnh đồng thời là người sáng lập và Chủ tịch Sáng hội Nhân quyền có trụ sở đặt tại New York. Theo bản điều trần của ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, gửi đến cuộc “Điều trần về Nhân quyền và Tự do Tôn giáo tại Việt Nam” tại Quốc hội Hoa Kỳ, cho biết ông bị công an thành phố Hồ Chí Minh hành hung và câu lưu tuần trước đây vì ông đến thăm Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ở Việt Nam. Điều này có đúng không? Xin ông vui lòng cho thính giả được biết sự kiện xảy ra như thế nào?


Chủ tịch Sáng Hội Nhân Quyền tại New York, Hoa Kỳ, ông Thor Halvorssen. Photo courtesy of alterpresse.org

Thor Halvorssen: Sự kiện xảy ra đúng như vậy. Tôi đã đến Việt Nam để viếng thăm người lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một vị Tăng có tên Thích Quảng Độ. Hòa thượng bị vào tù ra khám từ thời còn trẻ. Hòa thượng từng bị tra tấn và không ngừng bị quản thúc. Tất cả chỉ vì Hòa thượng hoạt động cho dân chủ và nhân quyền, nên trở thành mục tiêu đàn áp của chính quyền Việt Nam. Hòa thượng hiện đang bị quản chế tại Thanh Minh Thiền viện. Tôi đã đến đấy viếng thăm ngài.

Rõ ràng là những công an mặc thường phục thấy tôi đi vào Thiền viện. Nên sau cuộc viếng thăm, mới bước ra, bốn người công an liền áp đến tôi. Một trong bọn họ đánh thúc vào lưng tôi. Cả bốn tên cùng la hét tại sao tôi vào chùa, tôi đến chùa làm gì! Rồi họ dẫn tôi về đồn công an, ở đây tôi bị một sĩ quan năm sao thẩm vấn và giam giữ trong một tiếng rưỡi đồng hồ. Sau đó họ để cho tôi ra về vì tôi nói thẳng với họ rằng không thả tôi ra họ sẽ gặp khó chứ tôi chẳng bị khó khăn gì đâu. Thật là một kinh nghiệm hãi hùng. Tôi phải nói rằng tôi quá vui sướng khi thoát khỏi Sài gòn.

Ỷ Lan: Đây có phải là lần đầu tiên ông đến Việt Nam ?

Thor Halvorssen: Vâng, và chắc chắn rằng còn lâu tôi mới trở lại Việt Nam.

Không quan tâm nhân quyền

Ỷ Lan: Là người ngoại quốc lần đầu tiên đến Việt Nam, cảm tưởng ông như thế nào đối với nhà cầm quyền?

Thor Halvorssen: Ờ, một cuộc tuyên truyền tẩy não kỳ dị. Màu sắc tuyên truyền sâu rộng trang trải khắp nơi. Hồ Chí Minh là Che Guavara của Việt Nam. Hình ông ta được dán khắp nơi, ông theo dõi chúng ta khắp nơi. Một chính quyền tuyệt đối Cộng sản nhưng đồng thời cũng là tư bản, thật là điều quá ư kỳ quặc. Điều thấy rõ là họ chỉ nhắm tới một chuyện mà thôi. Bằng mọi giá họ muốn thu tóm tiền bạc của du khách và của nước ngoài. Nhưng họ chẳng quan tâm một tí ti nào cho nhân quyền. Đọc các báo tiếng Anh tại đây là một thử nghiệm kỳ dị theo kiểu ngôn ngữ hai chiều trong thế giới của Orwell. Những tin tức tìm thấy trong báo chí chỉ là tin tức ở ngoài Việt Nam. Chẳng có một tin tức gì tự sự của Việt Nam. Nếu có cũng chỉ là sự tuyên truyền mà thôi.

Ỷ Lan: Cảm tưởng của ông khi gặp Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ như thế nào?

Thor Halvorssen: Một con người kỳ vĩ, mặc dù bao thảm nạn phải trải qua, Hòa thượng giữ vững niềm hy vọng là Việt Nam sẽ thắng lướt, khắc phục Cộng sản, và chuyển hóa sang một chế độ mà phẩm giá con người được tôn trọng và nhân quyền được bảo đảm ở mức cao nhất.


Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Photo courtesy of queme.net

Ỷ Lan: Xin ông câu hỏi chót, theo ông Cộng đồng thế giới phải làm gì để thay đổi tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Ông có nghĩ rằng thế giới đã quan tâm đúng mức chưa?

Thor Halvorssen: Hầu như thế giới chẳng quan tâm gì cả. Tám mươi triệu dân sống dưới một chế độ độc tài toàn trị nắm quyền bao nhiêu thập kỷ, thế mà chẳng có chút quan tâm nào. Người ta đã nói quá nhiều đến cuộc chiến Việt Nam, sự khủng khiếp cũng như nỗi khổ đau của chiến tranh làm băng giá mọi phê phán chính đáng đối với những chuyện mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hành xử nhân dân họ suốt mấy thập kỷ qua. Thật đáng buồn khi Châu Âu và đặc biệt Hoa Kỳ tỏ ra quá bình thản. Hầu như chắc chắn Hoa Kỳ giữ sự im lặng vì cuộc chiến Việt Nam và những di sản của nó. Thế nhưng biết bao quốc gia Châu Âu cũng câm tiếng. Thật là một sự im lặng kinh hồn!

Ỷ Lan: Xin cám ơn ông Thor Halvossen đã dành cho cuộc phỏng vấn này.

Thor Halvorssen: Xin cám ơn chị và quý Đài đã làm sáng tỏ những chuyện đang xảy ra tại Việt Nam. Đây là việc cần tiếp tục cho đến ngày nhân dân Việt Nam được hưởng các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do ngay cả trong việc được quyền thiết lập những đảng chính trị - mà hiện nay bị cấm - đem khả năng chuyển hóa tự do, tranh cãi trên báo chí để khôi phục các nỗi bất công, những điều mà hiện nay tại Việt Nam chưa được hưởng. Việt Nam ngày nay sống dưới chế độ độc tài toàn trị.

NGA GIÚP VIỆT NAM XÂY DỰNG CĂN CỨ TÀU NGẦM


Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov phát biểu trước giới truyền thông Nga cho hay Việt Nam cần căn cứ này cho 6 chiếc tàu ngầm mà họ đã đặt mua của Nga - Hình: Wikipedia Commons

Có lẽ chiến lược quốc phòng của Việt Nam đi theo hướng sau đây:

1) Mua vũ khí khí tài của Nga

2) Hợp đồng với Nga thành lập các cơ xưởng/nhà máy để chế tạo trang thiết bị và vũ khí dưới nhãn Nga-Việt

3) Nhờ Nga xây dựng các căn cứ hải lục không quân hiện đại, và hiện đại hóa quân đội.

4) Nhờ Nga xây dựng các công trình lớn mang tính chiến lược như nhà máy điện nguyên tử, luyện kim, nhà máy chế tạo máy, chế tạo vũ khí, khai thác quặng mỏ và hóa dầu.

5) Mua các thiết bị truyền thông, vệ tinh, các thiết bị điện tử và các loại trang thiết bị phụ của Âu Mỹ và các nước tự do khác như Nhật bản và Nam Hàn.

6) Ăn cắp các kỹ thuật công nghệ cao, bao gồm các bí mật quân sự của Âu Mỹ. Xử dụng lực lượng chất xám khổng lồ của các Việt kiều trí thức hải ngoại như một đạo quân gián điệp và tình báo kỹ thuật dưới chiêu bài "Việt kiều yêu nước hướng về quê hương".

7) Việt Nam cung cấp cho Nga các dữ liệu công nghệ cao cấp và các bí mật quốc phòng mà mình ăn cắp được của Âu Mỹ nhưng chưa có khả năng chế tạo hoặc phát triển, cùng Nga liên doanh nghiên cứu và chế tạo.

8) Hạm đội Nga sẽ lặng lẽ xử dụng hải cảng/căn cứ hải không quân Cam Ranh dưới dạng tạm trú để "bảo trì thường xuyên", kể cả việc "tạm trú để huấn luyện, bảo trì hoặc nhận tiếp tế" tại các hải đảo đang có tranh chấp với Trung cộng.

9) Nga sẽ quay trở lại làm chỗ dựa chiến lược cho Việt Nam trong tranh chấp với Trung cộng. Nga phải chấp nhận điều này, vì biển đông cũng chính là huyết mạch chiến lược sinh tử của Nga đang bị Trung cộng ngày càng lấn ép, và hơn ai hết, Nga hiểu rõ rằng Trung cộng càng phát triển thì không gian sinh tồn của Nga càng bị thu nhỏ lại, đây là điều mà đế quốc Nga của thế kỷ 21 không thể chấp nhận được. Điều này đánh bạt lý luận thông thường rằng "làm ăn với 1 tỷ dân Tàu thì có lợi hơn là làm ăn với một trăm triệu dân Việt".

10) Điểm then chốt: cộng sản Việt Nam và cộng sản Tàu đều do Liên Xô huấn luyện và nuôi dưỡng trong quá khứ. Thật ra thì ảnh hưởng của Nga tại Việt Nam luôn luôn mạnh hơn Tàu, và đại đa số các tay lãnh đạo then chốt của Việt Nam từ xưa đến nay đều thân Nga và tin Nga hơn là Tàu. Một khi mà cuộc móc nối Nga-Việt trở lại thông suốt thì Trung cộng lại bị đặt nằm trong thế gọng kìm chiến lược, và phải chấp nhận cách cư xử ôn hòa và lễ độ hơn với các nước cùng có chung lợi ích trên biển đông, trong đó có cả Hoa Kỳ. Vì vậy Hoa Kỳ sẽ không can thiệp vào công việc xây dựng gọng kềm chiến lược Nga-Việt, ngược lại Mỹ sẽ gián tiếp hỗ trợ việc này, vì khi Nga chia xẻ gánh nặng trên biển đông, quân bình lực lượng trên biển đông, và ngăn chận sức bành trướng hỗn hào của Trung cộng về hướng đông và hướng Nam, thì Mỹ sẽ là người hưởng lợi trước hết, hơn nữa xưa nay Mỹ vẫn tránh đụng đầu với Trung cộng, vì giữa Mỹ và Trung cộng có rất nhiều hệ lụy phức tạp, Mỹ cũng là con nợ lớn nhất của Trung cộng.

Nhưng, Việt Nam phải nhớ 3 điều này:

- Một là không cho người Hoa nhận đấu thầu xây dựng các căn cứ và công trình quân sự, quốc phòng do Nga thực hiện, dù là đấu thầu hay thi công dưới bất cứ dạng nào. Tuyệt đối không tuyển mộ, xử dụng Hoa Kiều vào các ví trí lãnh đạo chỉ huy từ trung ương đến địa phương (Hiện tại, không có một chức vụ hạm trưởng hoặc chỉ huy nào trong Hải và Không quân Hoa Kỳ giao cho người Mỹ gốc Hoa cả ).

- Hai là phải tránh để Việt Nam không biến thành tên lính xung kích của Nga ở Đông Nam Á.

- Ba là tiến trình tự do, dân chủ hóa đất nước và từ bỏ chế độ cộng sản là một tiến trình không thể đảo ngược. Nước Nga đã chọn lựa con đường đó, và đã vĩnh viễn từ bỏ lá cờ máu búa liềm do đảng cộng sản lập ra.

Dù sao thì sự chọn lựa Nga trong sách lược hợp tác dài hạn chứng tỏ Hà Nội đã học được bài học Mỹ cư xử với Việt Nam Cộng Hòa trước đây, và rất thấm thía bài học cay đắng với người đồng chí "núi liền núi, sông liền sông" Trung cộng, nếu không muốn nói thẳng ra rằng chúng là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam.

Kình Dương Đạo Nhân


Hàng không mẫu hạm Admiral Kuznetsov là hàng không mẫu hạm duy nhất còn hoạt động của Hải quân Nga - Hình: wikipedia

Nga giúp Việt Nam xây dựng căn cứ tàu ngầm
Source: VOA News

Các hãng thông tấn Nga trích lời Bộ trưởng Quốc phòng Anatoly Serdyukov, người đã viếng thăm Việt Nam tuần này, cho hay Moscow sẽ giúp Việt Nam xây dựng một căn cứ tàu ngầm.

Bản tin của hãng thông tấn AP trích lời ông Serdyukov phát biểu trước giới truyền thông Nga cho hay Việt Nam cần căn cứ này cho 6 chiếc tàu ngầm mà họ đã đặt mua của Nga hồi gần đây.

Theo ông Serdyukov, Việt Nam cũng muốn Nga giúp xây dựng một cơ sở bảo dưỡng tàu để có thể phục vụ cho các tàu hải quân của Nga khi những tàu này thăm Việt Nam.

Bộ trưởng Quốc phòng Nga cũng cam kết hỗ trợ Việt Nam trong việc tăng cường và hiện đại hóa Lực lượng Không quân.

Theo Đài tiếng nói Nga, tổng giá trị hợp đồng xuất khẩu vũ khí của Nga sang Việt Nam đã tăng hơn gấp ba lần trong hai năm qua, từ 1 tỷ đôla trong năm 2008 lên tới 3,5 tỷ đôla trong năm 2009.

Nguồn: AP, Voice of Russia

**********************************************************************************


Máy bay chiến đấu Su-27K (sau này được đặt tên là Su-33) trên sàn của hành không mẫu hạm Admiral Kuznetsov, mẫu hạm duy nhất của Nga còn hoạt động trên biển, chỉ là mẫu hạm hạng trung bình. Hình: wikipedia

Việt Nam ca ngợi sự hợp tác quân sự với Nga

Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov nói rằng Nga coi Việt Nam là một đối tác chiến lược

Nhân chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Nga, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã ca ngợi sự hợp tác giữa hai nước và bày tỏ mong muốn sẽ tăng cường hơn nữa mối quan hệ song phương trên mọi lĩnh vực, đặc biệt là quốc phòng, an ninh, kinh tế, thương mại và đầu tư.

Tân Hoa Xã trích lời Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết khẳng định mong muốn như vậy của Việt Nam trong buổi tiếp Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov. Ông Triết cũng khẳng định Việt Nam sẽ luôn là người bạn tốt của Nga và hai nước đã chứng kiến sự phát triển tốt đẹp trong những năm gần đây.

Theo hãng thông tấn Nga RIA Novosti, trong cuộc gặp với Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov, Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, nhấn mạnh rằng ông chắc chắn rằng những cuộc gặp như vậy sẽ là một động lực mới thúc đẩy quan hệ song phương trong lĩnh vực quốc phòng.

Về phần mình, Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov nói rằng Nga coi Việt Nam là một đối tác chiến lược và vì vậy Nga sẽ tiếp tục tăng cường và làm sâu rộng hơn mối quan hệ toàn diện với Việt Nam.

Mặc dù Việt Nam và Nga đã bắt đầu hợp tác quân sự từ năm 1953, tuy nhiên quan hệ giữa hai nước có phần nguội lạnh trong những năm đầu của thập niên 1990 và chỉ có dấu hiệu nồng ấm trở lại từ năm 1998 khi Moscow và Hà Nội ký một thỏa thuận liên chính phủ về hợp tác quân sự và một ủy ban liên chính phủ Nga-Việt đã được thành lập vào năm 1999.

Kể từ đó, hai bên đã tăng cường đáng kể sự hợp tác quân sự, và vào năm 2008, hai nước đã thiết lập quan hệ chiến lược về quân sự và kỹ thuật tới năm 2020 với một biên bản ghi nhớ liên chính phủ.

Việt Nam cũng đã trở thành khách hàng mua vũ khí nhiều nhất của Nga vào năm 2009 với những hợp đồng mua chiến đấu cơ và tàu ngầm trị giá hàng tỷ đôla.

Nguồn: RIA Novosti, Bernama, Xinhua

********************************************************************

Bộ trưởng Quốc phòng Nga tới Việt Nam đàm phán quân sự

Ông Anatoly Serdyukov sẽ thảo luận về vấn đề hợp tác quân sự với giới hữu trách Việt Nam trong chuyến thăm tới nước này ngày hôm nay (23/3).

Hãng tin RIA Novosti của Nga dẫn lời nữ phát ngôn viên của giới chức này cho biết ông Serdyukov tới Việt Nam hôm 22/3, và trong thời gian ở Hà Nội, ông sẽ hội kiến với Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh.

Theo RIA Novosti, Nga và Việt nam đã hợp tác trong lĩnh vực quân sự kể từ năm 1953. Năm 1998, Moscow và Hà Nội đã ký một thỏa thuận liên chính phủ về hợp tác quân sự, và một ủy ban liên chính phủ tương tự đã được thành lập năm 1999.

Hồi tháng 10 năm 2008, trong chuyến thăm của chủ tịch Việt Nam sang Moscow, Nga và Việt Nam đồng ý thiết lập một sự hợp tác quân sự và kỹ thuật cho tới năm 2020 bằng việc ký một bản ghi nhớ liên chính phủ.

Theo nữ phát ngôn viên của Bộ trưởng Quốc phòng Anatoly Serdyukov, các hợp đồng mua bán vũ khí giữa hai nước cũng đã gia tăng thời gian qua. Năm 2008, hai bên đã ký các thỏa thuận trị giá hơn một tỷ đôla, và các hợp đồng đã tăng lên 3,5 tỷ đôla trong năm 2009, đưa Việt Nam trở thành nước mua nhiều vũ khí nhất của Nga trong năm đó. Kể từ đầu năm 2010, các hợp đồng quân sự giữa hai nước ước tính khoảng 1 tỷ đôla.

Trong một cuộc phỏng vấn với VOA Việt Ngữ gần đây, ông Stephen Blank, Giáo sư nghiên cứu về an ninh quốc gia, tại Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Đại học Chiến sự Quân đội Hoa Kỳ, cho rằng ‘Việt Nam muốn tăng cường quốc phòng và vị thế chính trị ở châu Á, nhằm bảo đảm an toàn cũng như tăng cường khả năng phòng thủ tốt hơn trước Trung Quốc’.

Trong khi đó, ông Blank cho rằng Nga cũng muốn tăng cường vị thế ở Đông Nam Á trước sự gia tăng ảnh hưởng của Bắc Kinh trong khu vực.

Nguồn: Ria Novosti, VOA's Interview

1 2 3 4 5 >>