Archives for: April 2010, 04

TRUNG CỘNG ĐIỀU TÀU TỚI TRƯỜNG SA - HOA KỲ "SẴN SÀNG HỢP TÁC" VỚI VIỆT NAM - CHÚA GIÊ-SU CHẾT GIÀ? - TIẾP TỤC VỤ GOOGLE CÁO BUỘC VIỆT NAM - THƯ XIN LỖI CỦA HỘI CHUYÊN GIA VIỆT NAM


Động thái mạnh mẽ mới của Trung Quốc

Trung Quốc điều tàu tới Trường Sa

Trung Quốc vừa điều hai tàu tuần ngư tới vùng biển Trường Sa để làm công việc "bảo vệ ngư dân và chống cướp biển".

Hãng thông tấn Trung Quốc (China News Agency) nói lễ khai trương đợt tuần tra chung tại Trường Sa (Trung Quốc gọi là Nam Sa) đã được Bộ Nông nghiệp nước này tổ chức vào sáng thứ Năm 01/04/2010 tại thành phố Tam Á thuộc đảo Hải Nam.

Hãng này cho biết: "Trọng tâm của đợt tuần tra là chống cướp biển, chống nước ngoài xâm phạm nguồn lợi và bảo vệ tính mạng cùng công việc sản xuất của ngư dân Trung Quốc".

Tham gia tuần tra có hai tàu ngư chính số 311 và 202 thuộc hai lực lượng tuần ngư khác nhau của Trung Quốc. Tàu 311 là tàu lớn nhất và mạnh nhất trong hải đội ngư chính Trung Quốc.

Bộ Nông nghiệp Trung Quốc nói đợt tuần tra kéo dài một tháng, nhưng "có khả năng kéo dài hơn tùy hoàn cảnh thực tế".

Quyết định điều tàu ra Trường Sa cho thấy động thái ngày càng mạnh bạo của chính quyền Trung Quốc trong việc bảo vệ chủ quyền và nguồn lợi ở Biển Đông.

Hiện chưa có phản ứng từ các nước láng giềng nhưng hoạt động của tàu Trung Quốc tại khu vực không thể không khiến các lân bang e ngại.

Tháng Tư là thời gian biển lặng, thuận tiện cho việc ra các đảo ngoài khơi xa và Việt Nam thường tổ chức các đoàn ra thăm các đảo tại Trường Sa vào dịp này.

Khẳng định chủ quyền

Hãng thông tấn Trung Quốc tuyên bố quần đảo Trường Sa và vùng Biển Đông xung quanh đã được người Trung Quốc khai thác từ thế kỷ thứ hai, đặt hiện diện tại hơn 110 đảo và bãi ngầm.

Việc điều hai tàu chủ lực được cho là bắt đầu "chương mới" trong chiến lược tuần tra nghề cá của Trung Quốc.

Kể từ năm 1985, khi Trung Quốc bắt đầu chương trình khôi phục nghề cá ở Trường Sa, hải đội của nước này tại đây tăng từ 13 lên tới hơn 600 tàu thuyền vào năm 2009, có lúc tới 900 tàu, sản lượng hải sản đánh bắt được tới 50.000 tấn.

Bộ Nông nghiệp Trung Quốc đã tuyên bố sẽ tăng cường tuần tra ngư chính, "bảo vệ nghề cá" tại Trường Sa từ tháng Hai năm nay.

Nó nằm trong kế hoạch công bố hồi tháng 03/2009 trong có việc xây dựng thêm tàu tuần dương từ số tàu chiến cũ để điều tới Nam Hải (Biển Đông) hỗ trợ các tàu đánh cá.

Hồi tháng 11/2009, Trung Quốc cử tàu ngư chính tới hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khiến Việt Nam phải lên tiếng phản đối.

*************************************************


Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội, ông Michael Michalak

HOA KỲ "SẴN SÀNG HỢP TÁC" VỚI VIỆT NAM
Source: BBC Việt Ngữ

Hà Mi

Việt Nam và Hoa Kỳ vừa ký Bản Ghi nhớ ký hôm thứ Ba 30/03 đề cập tới các vấn đề như an toàn hạt nhân và xử dụng hạt nhân vì mục đích dân sự.

Trong tháng 4, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sẽ tham dự Hội nghị Thượng đỉnh về an toàn hạt nhân do Tổng thống Mỹ Barack Obama chủ trì tại Washington.

Chuyến đi được giới quan sát coi là dấu hiệu để ông Dũng và các nhà lãnh đạo Việt Nam ủng hộ ông xác tín xu hướng tăng cường hội nhập quốc tế, cụ thể là với Hoa Kỳ.

Đại sứ Mỹ tại Hà Nội, ông Michael Michalak, cho Hà Mi, phóng viên BBC Việt Ngữ, từ London qua điện thoại ngày 31/03, biết đánh giá của ông về quan hệ song phương, thể hiện trước hết qua thỏa thuận hợp tác nguyên tử:

Đại sứ Michalak: Đây là một thỏa thuận thêm nữa mà chúng tôi ký với Chính phủ Việt Nam liên quan tới việc sử dụng hòa bình năng lượng hạt nhân. Cho tới nay chúng tôi đã có một vài thỏa thuận ký với Việt Nam về cùng đề tài này, nhưng là ở phạm vi hẹp hơn, chỉ là về an ninh và an toàn và mới chỉ ở mức giữa các cơ quan, tổ chức với nhau như giữa Bộ năng lượng hai nước..

Đây là thỏa thuận giữa chính phủ với chính phủ và nó cho phép chúng tôi, ngoài hợp tác về an ninh và an toàn, có thể bàn thảo những nhu cầu hay các yếu tố cần thiết về năng lượng hạt nhân tại Việt Nam.

Và nó cũng cho thấy ý định của Việt Nam muốn sử dụng thị trường quốc tế về cung ứng năng lượng cho lò phản ứng của họ trong tương lai. Do vậy thỏa thuận này có yếu tố chống phổ biến vũ khí hạt nhân nhưng chủ yếu là về năng lượng hạt nhân tại Việt Nam và điều đó chúng tôi cho là một bước tiến rất quan trọng trong việc Việt Nam tiếp tục tìm cách phát triển ngành năng lượng hạt nhân tại nước này.

Chúng tôi tin rằng thỏa thuận này là nền tảng để tiến tới Thỏa thuận 123, một thỏa thuận có tính ràng buộc pháp lý và có thể bàn về vấn đề bảo đảm an ninh các thông tin kỹ thuật...

BBC: Vậy liệu sẽ phải mất bao lâu sau Thỏa thuận này để hai nước có thể có được những thỏa thuận cụ thể hơn cho phép sự tham gia của các công ty Mỹ trong lĩnh vực năng lượng hạt nhân tại Việt Nam?

Đại sứ Michalak: Thường phải mất khoảng 6 tháng tới một năm để thương thuyết Thỏa thuận 123 và nó tất nhiên phụ thuộc vào quá trình thương thuyết. Việt Nam có các nhà thương thuyết rất giỏi và tôi có thể hình dung là họ sẽ cẩn trọng trong các thương thuyết này do vậy cứ phải bước vào thương thuyết rồi xem nó sẽ kéo dài bao lâu. Hiện nay thì Việt Nam đang yêu cầu thêm các thông tin về Thỏa thuận 123, một việc làm cẩn trọng. Tôi cũng không rõ nó sẽ kéo dài bao lâu, vì nó tùy thuộc vào chính phủ Việt Nam, hy vọng là vài tháng, và sau đó là chúng tôi sẽ bước vào đàm phán.

BBC: Liệu chính phủ Mỹ ủng hộ Việt Nam cho một dự án xây dựng một lò phản ứng hạt nhân, cũng như trong việc cung cấp nhân sự kỹ thuật để quản lý lò phản ứng này?

Đại sứ Michalak: Chúng tôi sẵn sàng làm việc đó. Chúng tôi cung cấp lò phản ứng và kỹ thuật hạt nhân cho rất nhiều quốc gia trên thế giới. Chúng tôi có những cơ chế đảm bảo an toàn nhất định và Thỏa thuận 123 chính là một trong những cơ chế bảo đảm an toàn này. Nhưng tôi nghĩ rằng qua một số dự án trong 2-3 năm qua đã cho thấy cam kết của Việt Nam về các tiêu chuẩn quốc tế chống phổ biến vũ khí hạt nhân.

Chúng tôi đang làm việc với họ trong việc chuyển đổi một lò phản ứng hạt nhân dạng nghiên cứu, và cũng làm việc với họ trong lĩnh vực các tiêu chí về an ninh và an toàn hạt nhân, cũng như hỗ trợ kỹ thuật khi họ soạn luật năng lượng nguyên tử mà Việt Nam mới thông qua hồi năm ngoái. Chúng tôi tin là các điều kiện tiên quyết đã có và chúng tôi trông đợi tham gia vào lĩnh vực năng lượng hạt nhân tại Việt Nam

BBC: Vậy theo ông thì liệu các khoa học gia Mỹ có thể đem lại những gì cho Việt Nam trên phương diện an toàn hạt nhân và đào tạo nhân lực trong bối cảnh Việt Nam đã có thỏa thuận hợp tác với các nước khác như Nga, Pháp, và Trung Quốc...?

Đại sứ Michalak: Tôi cho rằng kỹ thuật hạt nhân của Hoa Kỳ có thể cạnh tranh với bất kỳ nước nào trên thế giới, cả về giá cả và đặc biệt về độ an toàn và độ tin cậy. Các khoa học gia của chúng tôi có khả năng giúp đào tạo trên bất cứ phương diện cần thiết nào để hỗ trợ cho ngành năng lượng nguyên tử tại đây.

BBC: Ông có hình dung là liệu khi nào thì sẽ có sự hiện diện của Mỹ tại Việt Nam trong lĩnh vực năng lượng hạt nhân thưa ông?

Đại sứ Michalak: Ồ, đây là ở Việt Nam. Chúng tôi luôn làm việc theo thời gian biểu của Việt Nam và về cơ bản điều đó có nghĩa là chúng tôi không rõ sẽ phải mất bao lâu nữa (cười). Nó phụ thuộc vào việc đàm phán, và mỗi cuộc đàm phán có đặc điểm riêng của nó và sẽ phải mất thời gian. Tôi cho rằng Việt Nam nóng lòng muốn xử dụng năng lượng hạt nhân như một phần trong các nguồn năng lượng của họ. Trên thực tế, thỏa thuận chúng tôi vừa ký với Việt Nam sẽ cho phép cùng làm việc với họ và hy vọng có thể cung cấp năng lượng hạt nhân cho Việt Nam.

BBC: Ông cũng công bố tin Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam sẽ tham dự Hội nghị thượng đỉnh về an ninh hạt nhân do Tổng thống Barak Obama chủ trì tại Washington vào tháng tới. Vậy chuyến đi này của Thủ tướng Dũng có tầm quan trọng như thế nào đối với cả Việt Nam và Hoa Kỳ?

Đại sứ Michalak: Tôi cho rằng đây là một dấu hiệu cho thấy mối quan hệ chặt chẽ giữa hai quốc gia. Thủ tướng Dũng đã tới Hoa Kỳ hồi năm 2008 và tôi đã đi cùng ông trong chuyến đi tuyệt vời đó và chuyến này tôi thấy cũng có nhiều yếu tố sẽ là một chuyến đi rất tuyệt. Tôi nghĩ là ông sẽ có rất nhiều điều hay có thể trình bày tại Hội nghị thượng đỉnh an ninh hạt nhân với việc ký kết Bản Ghi nhớ vừa rồi, việc chuyển đổi nhiên liệu của lò phản ứng hạt nhân từ dạng xử dụng nhiên liệu độ dầu cao sang dạng độ dầu thấp và chúng tôi cũng đang ở giai đoạn đàm phán thỏa thuận việc lắp đặt thiết bị phát hiện phóng xạ hạt nhân tại Việt Nam nhằm ngăn chặn việc vận chuyển trái phép vật liệu hạt nhân. Việt Nam đã tham gia tích cực trong các cuộc thảo luận chống phổ biến vũ khí hạt nhân. Trên phương diện quan hệ song phương thì Thủ tướng Dũng sẽ có điều kiện bàn thảo với nhiều quan chức cao cấp của Mỹ và nó sẽ tăng cường thêm quan hệ hợp tác tốt đẹp mà chúng tôi đã có được với chính phủ Việt Nam trong 15 năm qua, đánh dấu đúng 15 năm tái lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước.

BBC: Liệu có những chỉ dấu nào cho thấy là Tổng thống Barak Obama sẽ có thể tiếp riêng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam hay không thưa ông?

Đại sứ Michalak: Có lẽ bà là người thứ 1000 hỏi tôi câu đó (cười) và tôi có lẽ chỉ có thể nói rằng vào thời điểm này chúng tôi đang trong quá trình sắp xếp lịch trình cho chuyến đi. Tất cả mọi chuyện đang còn bàn và không ai có thể biết được sẽ diễn ra những gì mà phải cho tới gần sát thời điểm chuyến đi.

BBC: Ông nhắc tới kỷ niệm 15 năm tái lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước, vậy liệu trong tương lai sẽ có những hợp tác khác nữa ở cấp chính phủ giữa hai nước?

Đại sứ Michalak: Chắc chắn là chúng tôi mong như vậy. Năm 2008 khi Thủ tướng Việt Nam tới thăm Hoa Kỳ, chúng tôi đã mở rộng thảo luận sang các vấn đề chính trị, an ninh, hợp tác giáo dục và hợp tác về biến đổi khí hậu. Tôi tin rằng Việt Nam càng hòa nhập vào hệ thống toàn cầu thì sẽ càng có nhiều cơ hội hợp tác. Mặc dù vẫn còn các quan ngại về vấn đề nhân quyền, chúng tôi vẫn rất tin tưởng rằng nhìn chung mối quan hệ giữa hai nước là rất tốt và chúng tôi có ý định mở rộng và thắt chặt trong tương lai.

***********************************************


Điện thờ Rozabal

CHÚA GIÊ-SU CHẾT GIÀ?

Có người tin rằng Chúa Jesus không chết lúc bị đóng đinh trên thập tự giá mà sống những năm còn lại ở Kashmir khiến một điện thờ cũ kỹ ở Srinagar trở thành nơi du khách phải đến viếng, phóng viên BBC, Sam Miller tường thuật.

Nằm sâu dưới phố Srinagar là một tòa nhà cũ gọi Rozabal.

Khu vực này lính Ấn Độ thường xuyên tuần tra hoặc soi mói bằng mắt từ đằng sau các lô cốt làm bằng cát.

Thỉnh thoảng vẫn có những vụ xô xát với dân quân hoặc trẻ con ném đá vào trạm gác, nhưng tình hình an ninh gần đây đã tốt hơn trước và du khách đang quay lại.

Khi tôi tìm hiểu về Rozabal cách đây hai năm, người tài xế taxi chạy quanh một ngôi mộ Hồi giáo nhỏ trong một thành phố có nhiều đền và lăng, ông ta phải hỏi đường nhiều lần cuối cùng mới tìm ra.

Tòa nhà nằm ở góc đường, xây bằng đá với mái nhiều tầng theo truyền thống ở Kashmir.

Người gác điện cho tôi vào bên trong và nói hãy nhìn qua khe của một cánh cửa gỗ. Bên trong là một bia đá được phủ bằng một tấm vải màu xanh lá cây.

Nhưng khi quay lại gần đây, điện thờ đã đóng cửa vì có quá nhiều người đến viếng.

Nguyên nhân? Số là theo sự kết hợp của Thiên Chúa giáo tân thời, Hồi giáo phi chính thống và các fan của cuốn tiểu thuyết Da Vinci Code (của tác giả Dan Brown), thì ngôi mộ trong điện có chứa hài cốt quan trọng nhất từ trước đến nay của Ấn Độ mà các du khách đều muốn đến coi.



'Giáo sư khùng'

Chính thức thì đó là mộ của Youza Asaph, một giáo sĩ Hồi giáo thời trung cổ - nhưng ngày càng có nhiều người tin rằng chính là mộ của Jesus thành Nazareth.

Họ tin rằng Chúa không chết khi bị đóng đinh trên thập tự giá cách đây 2.000 năm, mà sống những năm cuối đời ở Kashmir.

"Làm sao bây giờ? Họ đã phải đóng cửa điện thờ," người có nhà gần đó là Riaz nói.

Ông không tin Chúa được chôn ở đó: "Đó là chuyện kể của mấy người bán hàng vì có giáo sư điên khùng nào đó nói đó là mộ của Chúa. Họ nghĩ nghe vậy du khách sẽ tới coi, sau bao nhiêu năm bạo động.''

"Rồi Lonely Planet (sách hướng dẫn du lịch) đăng tin này, thế là có quá nhiều người tới đây.

"Và một người nước ngoài…" ông ta lúng túng nhìn tôi, ''đập bể một miếng mộ để đem về. Đó là lý do tại sao người ta phải đóng cửa."

Ngay lúc đó một cặp người Úc lâu ngày chưa tắm xuất hiện, trên tay là cuốn sách hướng dẫn du lịch Ấn Độ của Lonely Planet, và nhờ tôi chụp cho bức hình đứng trước điện thờ Rozabal, nhưng không tỏ ra quá thất vọng khi không vào được bên trong.

Mộ của Chúa Jesus chỉ là một địa danh cần tới khi du lịch Ấn Độ.

Cuộc gặp nổi tiếng


Vết tích của tu viện Phật giáo

Nhưng không thấy Lonely Planet nhắc gì tới những gì còn lại của một tu viện Phật giáo nằm ở lưng chừng núi phía bắc của Srinagar.

Đây là nơi trước đây tôi không tới được vì một sĩ quan cảnh sát cao cấp giải thích rằng trên đó có nhiều khủng bố lắm.

Nhưng người gác điện có vẻ đang chuẩn bị để đón đông đảo du khách, với vốn tiếng Anh 50 từ, và số ngói cổ mà ông cất giấu lâu nay.

Thực ra những câu chuyện về mộ của Chúa ờ Ấn Độ không phải chỉ để khai thác du lịch, mà chúng đã được lưu truyền từ tận thế kỷ 19, để giải thích những điểm rất giống nhau giữa Thiên Chúa giáo và Phật giáo - một điều làm cho các học giả thời đó vô cùng quan ngại.

Có những năm người ta không biết tung tích của Chúa Jesus - trong khoảng từ 12 đến 30 tuổi, thời gian này không được ghi chép lại gì cả.

Một số nói Chúa qua Ấn Độ để tìm hiểu về đạo Phật - và có người tin như vậy.

Một nhánh Thiên Chúa giáo ở Hoa Kỳ - Church Universal and Triumphant - là nhóm tin rằng Chúa Jesus đã từng sống ở Kashmir, nhưng không qua đời ở đó.

Và trong Hồi giáo, vốn cho rằng Jesus là đấng tiên tri áp chót, cũng có một số, được nhánh Ahmeddiya bảo hộ, tin rằng trong điện Rozabal có mộ của Chúa.

Các sử gia cười lớn khi anh nói đến chuyện Chúa Jesus từng sống ở Kashmir - nhưng ngôi mộ nay đã là một trong những nơi cần phải tới của du khách - và ngày càng có nhiều người tin chuyện này.

**************************************************

TIẾP TỤC VỤ GOOGLE CÁO BUỘC VIỆT NAM



Các báo tiếng Anh trên thế giới liên tiếp mô tả vụ Google phát hiện ra chiến dịch tấn công các trang web nhạy cảm chính trị bằng tiếng Việt và cho rằng câu chuyện liên quan đến cả Trung Quốc.

Thậm chí có tờ báo Mỹ còn cho rằng đây là dấu hiệu tạo tiền lệ “nguy hiểm” cho doanh nghiệp nước họ.

BBC được biết cho đến sáng 1 tháng 4 theo giờ London, chính quyền ở Việt Nam chưa có phản hồi gì về các cáo buộc “tin tặc đến từ Việt Nam”.

Một chuyên gia về chống tin tặc ở Hà Nội vốn hợp tác chặt chẽ với chính quyền thì cho BBC Việt Ngữ biết hôm 31/03 rằng cần phải có điều tra chính thức và đầy đủ thì mới có thể đưa ra được kết luận.

Tựa như Trung Quốc

Trước hết, nhật báo có uy tín tại Anh, tờ Financial Times trong bài của Tim Johnston từ Bangkok ngày 01/04 viết:

"Các vụ tấn công mạng (từ Việt Nam) xảy ra giữa lúc có thêm những lo sợ về các biện pháp kiểm soát internet siết chặt hơn bên Trung Quốc."

Nhưng tác giả cũng chú ý đến thái độ bài Trung Hoa ở Việt Nam là nguồn của các cây viết Việt Nam trên mạng, khiến chủ đề chống dự án bauxite biến thành chuyện khác:

"Mặc dù cuộc thảo luận mạng đa phần xoay quanh các quan ngại về xã hội và môi sinh, nó đã chuyển sang vùng đất nhạy cảm khi các bloggers bắt đầu nhập vào dòng bài Trung Hoa sâu nặng ở trong nước."

Financial Times cũng trích các bên như Google và cho hay "một người phát ngôn của chính phủ Việt Nam nói họ đang xem xét câu trả lời".

Báo Singapore, tờ Strait Times cũng quan tâm đến câu chuyện và viết rằng:

“Google vừa mở ra một mặt trận mới chống lại tin tặc”.

Bài báo hôm 1/04 cũng trích các nguồn thông tấn và so sánh vụ việc tập đoàn Google phải rút khỏi Trung Quốc với tình hình tại Việt Nam.

Sahit Muja trên báo Wall Street Journal thì coi như có sự liên quan chặt chẽ giữa vụ Google bị tấn công từ Việt Nam, vụ bauxite Tây Nguyên và quan hệ giữa giới doanh nghiệp Hoa Kỳ tại Trung Quốc.

Tác giả này trích Google nói rằng virus máy tính được dùng để tấn công vào các nhà vận động Việt Nam chống lại dự án khai khoáng do công ty Chinalco thuộc chính quyền Trung Quốc tiến hành tại Việt Nam.

Bài báo cáo buộc rằng các tay tin tặc thuộc quân đội Trung Quốc “thường xuyên xâm nhập vào các mạng quốc phòng của Hoa Kỳ”.

Sahit Muja tin rằng các vụ việc, từ Google tại Trung Quốc đến bauxite Việt Nam, “là nguy hiểm cho doanh nghiệp Hoa Kỳ”.

Một tờ báo hàng đầu khác của Mỹ, The New York Times trong bài của Bettina Wassener từ Hong Kong cũng chia sẻ quan điểm về mối tương đồng giữa Trung Quốc và Việt Nam trong vụ Google.

New York Times cũng nhắc đến bối cảnh lịch sử về mối lo sợ “người láng giềng lớn” tại Việt Nam:

“Việt Nam từng bị đô hộ (nguyên văn: là chư hầu) trong suốt 1000 năm và bị Trung Quốc xâm lược năm 1979. Hiện hai nước vẫn tranh cãi về chủ quyền trên vùng Biển Nam Trung Hoa.”

Các bài báo phần nhiều cũng nhắc đến việc tin tặc “từ Việt Nam tấn công các trang web bất đồng chính kiến” của người Việt Nam ở nước ngoài.

Cũng mấy ngày qua có tin hộp thư điện tử Yahoo của các phóng viên nước ngoài tại Trung Quốc bị tin tặc xâm nhập.

Câu lạc bộ phóng viên quốc tế tại Trung Quốc (FCCC), đóng ở Bắc Kinh nói họ xác nhận có tám vụ tin tặc tấn công vào email của các nhà báo ngoại quốc trong những tuần qua.

***********************************************

THƯ XIN LỖI CỦA HỘI CHUYÊN GIA VIỆT NAM



Trần Hữu Nhân
Tổng Thư Ký Hội Chuyên Gia Việt Nam

Kính gửi quý độc giả của trang web Hội Chuyên Gia Việt Nam và quý vị đang sử dụng VPSKeys.

Tiếp theo bản lên tiếng của ban kỹ thuật HCGVN về việc nhu liệu VPSKeys bị tin tặc nhiễm virus, chúng tôi có nhận được sự quan tâm và chia sẻ cảm thông của nhiều quí vị vì nhu liệu VPSKeys gõ tiếng Việt khá phổ thông trong giới sử dụng máy vi tính.

Chúng tôi xin nhắc lại là vào ngày 22 tháng 1, 2010 ban kỹ thuật của HCGVN khám phá ra sự xâm nhập của tin tặc vào trang web vps.org để cài ấn bản VPSKeys có virus. Ngay sau đó ban kỹ thuật đã xóa bỏ nhu liệu có virus và vá lại các lỗ hổng an ninh. Tuy nhiên, anh chị em trong ban kỹ thuật chúng tôi đã lượng định sai mức độ hệ trọng và tin là tin tặc chỉ mới đột nhập vào mà thôị Do đó sau khi vá lại lỗ hổng an ninh, chúng tôi tưởng đã giải quyết xong vấn đề và không thông báo rộng rãi trên web.

Nay Hội Chuyên Gia Việt Nam xin thành thật xin lỗi tất cả quý độc giả, quý vị đang sử dụng nhu liệu VPSkey, và quý đồng hương về sự sai sót nàỵ

Theo lượng giá của công ty McAfee thì tin tặc xâm nhập vào trang web vps.org vào khoảng cuối năm 2009. Do đó nếu quý vị nào có tải nhu liệu VPSKeys từ trang web vps.org xuống trong khoảng thời gian từ 11/2009 đến hết 1/2010, xin rà soát lại máy của mình để loại trừ virus, nếu có.

Theo Bấm đánh giá của công ty McAfee từ trước đến nay thì nhu liệu VPSKeys vẫn là một nhu liệu an toàn để sử dụng.

Ấn bản VPSKeys hiện thời trên trang nhà vps.org là ấn bản tốt, theo lượng giá của McAfeẹ Tuy nhiên để quý vị thật sự an tâm, đây là những chỉ số để nhận dạng nhu liệu nguyên thủy của chúng tôi:

VPSKeys43.exe download từ trang vps.org sẽ có:

Filesize: 1,351,777 byte,

MD5 Checksum : 69b6071e1cebf2dc0849e94b4ad7d414

Sau khi cài đặt xong, program Vpskeys.exe, có filesize = 102,400 byte

Hội Chuyên Gia Việt Nam là tập hợp của những chuyên gia Việt Nam tự nguyện đóng góp thời giờ, công sức cho những việc ích lợi cho cộng đồng.

Chúng tôi phản đối những hành vi phá hoại của tin tặc, đặc biệt là những phá hoại đến từ Việt Nam. Chúng tôi đang hợp tác với các công ty liên hệ trong việc này và những công ty chuyên truy tìm nguồn gốc các tin tặc. Chúng tôi cũng sẽ hợp tác tối đa với các cơ quan công quyền có trách nhiệm điều tra và phòng chống tin tặc tại các nước đang có phân hội HCGVN hoạt động.

Xin lưu ý: Chúng tôi đăng lại nguyên văn thư trên như đã đăng trên BBC Việt ngữ, không chỉnh sửa lỗi đánh máy, chính tả, hay nội dung.

GÓP NHẶT CHUYỆN ỠM Ờ: THÂN PHẬN ĐỜN ÔNG - CHUYỆN KỲ LẠ VỀ ÔNG MÙ... 11 VỢ


Anh đeo bọc chưa? Em uống tamiflu chưa?

THÂN PHẬN ĐỜN ÔNG
Source: congdongnguoiviet.fr

Gã Siêu

Việt Nam vừa mới trải qua cơn đại dịch cúm gà. Không phải chỉ có gà mà thôi đâu nhé, nhưng còn có cả những loại gia cầm khác, như vịt, ngan, ngỗng…Hơn thế nữa, không phải chỉ có gia cầm mà thôi đâu nhé, nhưng còn có cả những loại chim chóc sống trên rừng cũng như sống trong lồng. Ở đâu dịch bệnh xuất hiện, thì ở đó lập tức mọi gà vịt…đều bị thu gom đem chôn hay đem đốt trong đường bán kính ba cây số.

Thiệt hại do dịch bệnh này gây nên lên tới hàng mấy chục triệu đô la, ấy là chưa kể tới gần hai chục mạng người phiêu diêu miền cực lạc vì bị lây nhiễm.

Ngoài ra, dịch bệnh này còn tạo nên những tình huống giở khóc giở cười, giở mếu máo, gã xin ghi lại để nhỡ lần sau gặp phải thì còn biết đường che chắn, chứ đừng kín trước, hở sau.

Thứ nhất, thật tội nghiệp cho những gia đình nghèo. Vợ chồng và con cái làm lụng quần quật, chắt chiu bao nhiêu năm tháng mới gầy được một đàn vịt đẻ. Vào một buổi sáng đẹp trời, đàn vịt đẻ đang tung tăng bơi lội dưới ao, thì bỗng cán bộ thú y đến và phán:

- Vùng này mắc... dịch.

Và thế là a-lê-hấp, tóm cổ toàn bộ đàn vịt đẻ, cho vào bao tải mà đem đi chôn. Mặc cho đàn vịt đẻ giãy giụa kêu la:

- Cạc, cạc, cạc...

Vợ chồng và con cái chỉ còn biết đứng há hốc miệng mà trông theo đến độ ứa cả nước mắt. Không biết ngày mai sẽ ra sao, nếu không còn những đồng tiền bán trứng.

Thứ hai, thật tội nghiệp cho những người nuôi chim kiểng. Khi lệnh đã được ban ra, thì tất cả những loài chim quí hiếm này cũng đều phải chịu chung một số phận như gà với vịt mà thôi.

Báo “Tuổi Trẻ Chủ Nhật” số 1065 ra ngày 08.02.2004 có đăng một mẩu chuyện ngắn mang tựa đề “Tiếng gọi của con chim sáo” của tác giả Bích Ngân, đại khái như thế này:

Sau nhiều năm tháng vừa học vừa làm, hai vợ chồng trẻ dốc toàn bộ vốn liếng mới thành lập được một trại gà nho nhỏ. Khi trại gà vừa mới ra lò thì anh chồng đột ngột qua đời. Trại gà liên tục phát triển vừa đúng một năm thì xảy ra dịch cúm. Thế là toàn bộ số gà nuôi trong trại đều bị cán bộ đến bắt và mang đi chôn, chỉ còn lại một con chim sáo.

Hôm nay, chị vợ tổ chức lễ giỗ đầy năm cho anh chồng và cũng để nhớ tới đàn gà thân thương của mình đã bị…ngỏm củ tỏi. Đang lúc thắp nén nhang tưởng niệm, thì chị vợ bỗng giật mình vì nghe thấy tiếng nói quen thuộc:

- Hằng ơi, anh yêu em lắm.

Đó là tiếng nói của con chim sáo. Tiếng nói ấy khiến chị vợ cảm thấy như hồn anh chồng đã nhập vào nó. Thế nhưng cùng lúc đó, anh cán bộ thú y xuất hiện và bảo cho chị hay:

- Cả chim sáo cũng phải hủy diệt.

Suốt đêm, chị vợ trằn trọc không tài nào ngủ nổi. Cuối cùng, chị vợ quyết định mở lồng trả tự do cho con chim sáo. Và khi anh cán bộ đến, chị nói:

- Đêm hôm qua, con chim sáo nhà tôi đã bị mèo vồ mất rồi.

Chị vừa dứt lời, thì một giọng nói vang lên:

- Hằng ơi, anh yêu em lắm.

Thì ra đó vẫn là giọng nói của con chim sáo. Mặc dù được tự do, nhưng con chim sáo không nỡ rời xa chủ, nó bay vào kẹt tủ. Và bây giờ nó lên tiếng nói. Tiếng nói của nó là như một lời tố giác:

- Lạy ông tôi ở bụi này.

Và anh cán bộ thú y chỉ cần thò tay ra, chụp lấy và nhét vào bao. Còn chị vợ đứng nhìn. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên gò má lúc nào cũng chẳng hay.

Và để an ủi cho những khổ chủ, cũng như bù lỗ phần nào những thiệt hại, nhà nước đã qui định như sau:

- Gia cầm đẻ, mười lăm ngàn đồng một con.

- Gia cầm thịt, năm ngàn đồng một con.

- Trứng, hai trăm đồng một quả.

- Thức ăn gia cầm, ba ngàn đồng một ký.


*********************************************

Có một anh chàng cắm dùi tại Vĩnh Long, chuyên nghề gây gà nòi để mang đi đá. Sau nhiều năm lăn lộn trong nghề, anh ta đã huấn luyện được một chú gà nòi, bách chiến bách thắng. Đá đâu thắng đó. Đá nhớn thắng nhớn, đá nhỏ thắng nhỏ, càng đá càng thắng. Có thể nói được rằng chú gà nòi của anh ta thuộc hàng bất khả chiến bại, nổi tiếng khắp vùng đồng bằng sông Cửu Long.

Một ông phú hộ ở tận Lâm Đồng, cũng là dân mê đá gà, đã chấp nhận mua chú gà nòi của anh ta với gía hai mươi triệu đồng. Mặc dù tiếc đứt ruột, nhưng anh ta vẫn chấp nhận mang chú gà nòi đi bán, vì gia đình đang gặp phải nhiều khó khăn về tiền bạc.

Sáng hôm ấy, anh ta hí hửng ôm chú gà nòi đem trao cho chủ mới. Thế nhưng, khi xe vừa mới qua khỏi Long An, thì liền bị công an ách lại, tịch thu chú gà nòi vì đã có lệnh cấm di chuyển và mua bán gia cầm. Thế là anh ta phải trở về nhà với hai bàn tay trắng, rồi sau đó phát khùng, phát điên.

*******************************************

Nhìn vào bảng giá bù lỗ, gã bỗng cảm thấy tủi phận bởi vì gia cầm đẻ giá những mười lăm ngàn, còn gia cầm thịt giá có năm ngàn. Như vậy có nghĩa là một chị gà mái giá mười lăm ngàn, còn một anh gà trống chỉ có năm ngàn mà thôi. Mái gấp ba lần trống. Từ đó, nhân rộng ra trong xã hội hôm nay, quả thực đờn bà quí giá hơn đờn ông, không phải chỉ gấp ba, mà còn gấp bốn, gấy bảy và gấp…bội lần.

Viết tới đây, gã bèn nhớ tới một câu “ranh ngôn” xác định bậc thang giá trị ở phương tây, vốn thường được quí ông thở dài não nuột mà nhắc tới như để ý thức về thân phận bèo bọt và răn đe cho chính mình:

- Thứ nhất là trẻ nít,
- Thứ hai là đờn bà,
- Thứ ba là chó con,
- Rồi thứ bốn mới tới đờn ông.

Như vậy, phe đờn ông con giai từ xưa vốn đã vỗ ngực tự hào mình là “bậc tu mi nam tử”, thì bây giờ hãy cúi đầu xuống như muông chim, bởi vì mình chỉ nằm vào hàng bét giem, hàng chót hết của bậc thang giá trị mà thôi, thua cả chó con. Đúng như các cụ ta đã cay cú:

- Ba đồng một mớ đờn ông,
Đem về mà bỏ vào lồng cho kiến nó tha.

Ba trăm một mụ đờn bà,
Đem về mà trải chiếu hoa cho ngồi.

Thân phận cánh đờn ông con giai vốn dĩ đã đen như mõm chó. Thế nhưng, để sống cho đúng cái thân phận bẽ bàng của mình lại càng khó hơn, nhất là đối với những anh chàng đã trót dại kéo theo một cái “rờ mọc” là bà xã dấu yêu, sở dĩ như vậy bởi vì đờn bà con gái mãi mãi vẫn là một mầu nhiệm, mãi mãi vẫn là một nghịch lý, mãi mãi vẫn là một sự ngược đời và tréo cẳng ngỗng. Gã xin đưa ra những trường hợp cụ thể, trong đó những anh chồng ở vào cái thế việt vị, bất nhóc nhách, tiến thoái lưỡng nan.

Trường hợp thứ nhất, đó là có những anh đờn ông luôn chăm chú việc nhà, làm tất tật mọi sự mà chẳng hề quản ngại, hay nề hà chi cả, từ sửa chiếc ghế gãy đến thổi cơm và may vá, đúng như tục ngữ đã nói:

- Làm trai rửa bát quét nhà,
Vợ gọi thì dạ: bẩm bà…em đây.

Thế nhưng, xem ra các chị đờn bà lại không ưa týp đờn ông mềm nhũn này là mấy, bởi vì phần lớn các chị thường mơ ước người yêu lý tưởng của mình phải là người có quyền có thế, phải là người xốc vác, dám đương đầu với mọi cơn gian nan thử thách, cũng như dám gánh vác những công việc lớn lao ngoài xã hội, trở thành một điểm tựa vững chắc cho mình nương nhờ. Người yêu lý tưởng ấy đã được tục ngữ mô tả:

- Làm trai cho đáng nên trai,
Xuống đông đông tĩnh, lên đoài đoài yên.

- Làm trai quyết chí tang bồng,
Sao cho tỏ mặt anh hùng mới cam.

Tuy nhiên, quyền thế không phải là một quà tặng từ trời rơi xuống, không phải là một thứ tình cho không biếu không, nhưng là kết quả của biết bao nhiêu phấn đấu, của biết bao nhiêu bon chen, thậm chí của cả biết bao nhiêu luồn lách mới leo lên được ghế nọ ghế kia.

Trong khi phấn đấu, bon chen, luồn lách như vậy, anh đờn ông thường tất bật ngược xuôi, bận rộn với hàng đống công việc, thành thử chẳng còn thời giờ dành cho vợ cho con. Điều này thì chẳng chị đờn bà nào ưa cả, bởi vì anh chồng phải là của riêng mình, trọn vẹn “chăm phần chăm”, không được chia sớt một ly ông cụ nào cả.

Cũng trong chiều hướng đó, các cụ ta ngày xưa thường bảo:

- Nhàn cư vi bất thiện. Sự nhàn rỗi vốn là nguyên nhân sinh ra những thói hư tật xấu.

Vì nhàn rỗi, nên mấy anh đờn ông mới tụ họp đàn đúm rồi tổ chức ăn nhậu với nhau. Nhậu đến độ ngoắc cả cần câu, nhậu đến độ quên cả đường về. Nhậu đến độ sáng xỉn, chiều say và cả tối lăn cũng quay.

Vì nhàn rỗi, nên mấy anh đờn ông mới tụ họp, gây sòng đỏ đen với nhau. Ngày xưa thì tổ tôm, xóc đĩa. Ngày nay thì xì phé, sập xám, cá độ bóng đá…nhiều khi mất toi cả cơ đồ, sản nghiệp:

- Cờ bạc là bác thằng bần,
Áo quần bán hết, ngồi trần tô hô.

- Cờ bạc là bác thằng bần,
Ruộng nương bán hết, chôn chân vào cùm.

Dưới mắt các chị đờn bà thì những anh đờn ông nào quá rảnh rỗi, hay nói đúng hơn, những anh đờn ông nào quá lười biếng, chẳng dám động tay vào bất cứ công việc gì, chỉ thích làm dám đốc, dám xúi mà lại chẳng dám làm, những anh đờn ông nào trói gà không chặt, dài lưng tốn vải ăn no lại nằm….tất cả chỉ là hạng vô tích sự mà thôi.

Các chị thích ngắm nhìn những anh đờn ông bận rộn và say mê với công việc. Tuy nhiên, nếu bận rộn và say mê đến độ quên cả vợ lẫn con, thì các chị lại chẳng thích tí nào. Ngoài ra, còn trở nên một mối nguy hiểm đe dọa sự ổn định và tồn tại của gia đình.

Kinh nghiệm cho thấy: Thượng đế đã dựng nên người đờn bà để yêu và để được yêu. Nơi họ, trái tim nắm giữ địa vị ưu tiên, cũng như chiếm lấy vai trò số một. Họ không thể nào chấp nhận bị quên lãng.

Không ít chị vợ đã hậm hực tức tối khi thấy anh chồng mê bóng đá hơn mê chính mình. Một chị vợ đã tâm sự như sau:

- Vào những ngày nghỉ cuối tuần, mình chỉ mong anh ấy ở nhà để chia xẻ tâm sự và sống riêng với nhau, thế mà anh ấy vẫn cứ đi biệt, mất tăm mất tích. Không lao vào công việc thì cũng ngồi xòe hay ăn nhậu với các chiến hữu, tới tận sáng thứ hai mới vác xác về thì làm sao mà chịu nổi. Mình chỉ mong tìm lấy một bờ vai để tựa đầu mà cũng chẳng có.

Rất nhiều cuốn phim đã mổ xẻ về đề tài này và thường dẫn tới một kết quả không mấy sáng sủa, đó là đổ vỡ tan tành.

Chẳng hạn anh chồng là một bác sĩ, ban ngày thì miệt mài làm việc trong phòng thí nghiệm, ban tối về tới nhà lại chăm chú đọc sách, hết ngâm kíu này tới ngâm kíu khác. Mặc cho chị vợ đi vào giấc ngủ cô đơn. Và thế là chị vợ bèn tìm cách trả thù bằng cách tìm một anh bồ nhí, để giải khuây và lấp đầy những khoảng trống cho bõ ghét.

Chẳng hạn anh chồng là một cảnh sát tận tụy với nghề nghiệp của mình. Ngày nghỉ có lệnh, cũng đi. Giữa đêm có điện thoại, cũng lập tức lên đường xuất phát. Mặc cho chị vợ luôn sống trong cảnh phập phồng lo sợ. Và cuối cùng chị vợ đành phải ca bản anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, tình nghĩa đôi ta chỉ có thế thôi.

Trường hợp thứ hai, đó là có những anh đờn ông vui vẻ chấp nhận chung sống cùng cái nghèo theo kiểu:

- Người quân tử ăn chẳng cầu no, mặc chẳng cầu ấm.

Hình như không bao giờ có được một đồng xu dính túi:

- Việc nhà phó mặc cho bu nó,
Quắc mắt khinh đời cái bộ anh.

Dưới mắt các chị đờn bà, những anh đờn ông loại này cũng chỉ là hạng vô tích sự, thậm chí còn được phong làm chuyên viên “bám váy vợ”. Các chị thường thích những anh đờn ông giỏi kiếm tiền. Trong những lúc riêng tư, các chị vốn hay chì chiết, đay nghiến và day dứt những anh chồng dốt kiếm tiền như sau:

- Khốn khổ thân tôi lấy phải thằng chồng ngu ơi là ngu. Chồng người ta kiếm tiền như nước đem về nuôi vợ nuôi con. Còn anh thật là vô công rồi nghề. Sản nghiệp này đều do một mình tôi mà có. Rời cái tay tôi ra ấy hả, lập tức cái nhà này tiêu tùng liền.

Kinh nghiệm cũng cho thấy: người ta thường lấy tiền để nhử đờn bà, người ta thường lấy đờn bà để nhử đờn ông và người ta thường lấy đờn ông để nhử…ra tiền. Đúng là một cái vòng lẩn quẩn.

Thế nhưng, tiền nhiều bạc lắm lại nảy sinh ra những hệ lụy mà chẳng chị đờn bà nào muốn. Đúng vậy, khi còn hàn vi, anh đờn ông thường chí thú mần ăn, trung thành với vợ và chăm chỉ với con. Thế nhưng, khi tiền bạc đã rủng rỉnh thì lại thường hay “rửng mỡ”. Và cái thói rửng mỡ này thiên biến vạn hóa đến quỉ thần cũng không lường nổi.

Có anh thì sau một ngày làm việc, thân thể bãi hoải, bèn phải đi tắm hơi một phát hay đi tìm mấy em vừa xoa lại vừa bóp, vừa mát xa lại vừa mát gần, nói một cách văn vẻ là đi “vật lý trị liệu”.

Có anh khi nhậu thì hay ngứa tay ngứa chân, bèn phải gác nhờ lên bờ vai hay cặp đùi của các em. Thậm chí còn táy máy chỗ này chỗ nọ.

Có anh lại cứ đinh ninh:

- Vợ người thì đẹp, văn mình thì hay.

Thế nên bèn kết mô đen với một cô bồ nhí theo kiểu chán cơm nhà thì vác tù và mà đi ăn phở.

Hơn thế nữa, như trên gã đã trình bày: người ta thường lấy tiền để nhử đờn bà. Những anh đờn ông rủnh rỉnh tiền bạc sẽ trở thành như một đốm lửa, khiến cho nhiều bà nhiều cô nhòm ngó và đeo bám, sẵn sàng hóa kiếp thành những con thiêu thân lao mình vào lửa. Chẳng thế mà bây giờ, mấy anh Việt kiều hay mấy ông Đài Loan xếnh xáng bỗng trở nên có giá trên thị trường hôn nhân. Điều này hẳn quí bà quí cô ghét cay ghét đắng ghét vào tận lái tim!!!

Trường hợp thứ ba, đó là có những anh đờn ông thích sống lặng lẽ như một chiếc bóng. Không hào quang. Không tỏa sáng. Sẵn sàng đếm từng bước chân âm thầm của mình trên những sỏi đá cuộc đời.

Dưới mắt các chị đờn bà hạng đờn ông này chỉ là như một thứ cơm nếp nhão, khiến họ ngán đến tận cần cổ. Các chị thích ông xã của mình phải có tiếng có tăm, khiến cả và thiên hạ phải tâm phục khẩu phục và các chị cũng được thơm lây.

Đúng thế, làm đờn bà con gái thế mà sướng. Hôm qua mình chỉ là cái Tèo, cái Mít. Thậm chí còn mang thân phận “ô-sin”, phải đi ở đợ làm đầy tớ cho thiên hạ…nửa chữ cắn đôi sợ cũng chưa thông, thế mà hôm nay bỗng nghiễm nhiên trở thành bà bác sĩ, bà kỹ sư…mà chẳng cần phải chăm chỉ học hành hay vất vả bon chen chi cho mệt.

Thế nhưng, tiếng tăm của anh đờn ông đôi lúc khiến các chị vợ cũng phải thất điên bát đảo, mất ăn mất ngủ, bởi vì một khi được ngưỡng mộ, anh đờn ông sẽ trở nên như một thỏi nam châm thu hút được sự chú ý nhiều người phụ nữ khác, khiến họ mê tít thò lò, hay ít nữa anh ta cũng trở thành người của quần chúng, chứ không còn là riêng của chị vợ nữa. Những điểm này các chị vợ muốn tống khứ đi càng sớm càng tốt.

Và sau cùng, trường hợp thứ tư, đó là có những anh đờn ông cù lần cù lèo, như chàng hai lúa miền quê.

Loại đờn ông này xem ra không đủ sức làm cho các chị vợ nở mày mở mặt cùng bá quan văn võ. Các chị thường ưa thích những anh chồng vừa đẹp trai, lại vừa hào hoa phong nhã. Thế nhưng sự hào hoa phong nhã này lại thường là đầu mối gây nên khổ đau.

Thực vậy, làm sao các chị có thể chịu đựng nổi anh chồng lúc nào cũng mỉm cười mần duyên hay liếc mắt đưa tình với những cô gái khác.

Có lẽ phe đờn ông con giai nên ghi tâm khắc cốt và phải thuộc nằm lòng cái nguyên tắc căn bản này, đó là ở mọi nơi và trong mọi lúc, nếu có ga lăng thì chỉ được phép ga lăng với một mình bà xã mà thôi. Bằng không, thì tẩu hỏa nhập ma, cơn giận bốc lên đùng đùng…lúc đó bà xã sẽ biến thành bà chằng, hay bà chi chi nữa, thì chỉ có trời mới biết.

Tóm lại, thân phận anh đờn ông con giai vốn dĩ đã rẻ như bèo, thế mà sống đúng cái thân phận bèo bọt ấy lại chẳng dễ tí nào, bởi vì:

- Bằng lòng với số phận phó thường dân, trên răng dưới các tút cũng chẳng xong, mà có quyền có thế cũng chẳng ổn.

- Hàn vi không một đồng xu dính túi cũng chẳng xong, mà có tiền có bạc cũng chẳng ổn.

- Vô danh tiểu tốt cũng chẳng xong, mà có tiếng có tăm cũng chẳng ổn.

- Cù lần cù lèo theo kiểu hai lúa cũng chẳng xong, mà hào hoa phong nhã cũng chẳng ổn.

Làm đờn ông con giai quả là khó lắm vậy thay. Vì thế, gã bèn thầm thĩ nguyện cầu cho phe ta:

- Kiếp sau xin chớ làm chồng,
Làm cây thông đứng mà trông….qưới bà!!!

Tác giả: Chuyện Phiếm của Gã Siêu (gasieu@gmail. com)

**************************************************************************

Huy hiệu đa thê ở Utah

CHUYỆN KỲ LẠ VỀ ÔNG MÙ... 11 VỢ

Source: Gia đình & Xã hội

Ông là một nông dân nghèo độc nhất. Từ nhỏ đôi mắt đã không được tỏ tường. Nhưng, ông đã lập một "chiến tích" hết sức tiêu cực là lấy 11 bà vợ và có đến 24 người con.

Mọi người nói, đây có thể là người đàn ông lập kỷ lục Việt Nam về việc vi phạm luật Hôn nhân gia đình và chính sách dân số kế hoạch hóa gia đình.

Người mù và hành tung bí ẩn

Đến xã Quang Minh (huyện Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phúc) hỏi ông Nguyễn Văn Sơn ở thôn Chi Đông thì ai cũng chỉ đường vanh vách. Bởi ông là người “nổi tiếng”. Thậm chí, khi hỏi đường, nhiều người còn hỏi với theo: “Nhà báo à? Đến gặp ông ấy để làm... Chuyện lạ Việt Nam à?”.

Hỏi mãi rồi tôi cũng tìm tới nơi ông ở, đó là ngôi nhà tuềnh toàng ở tận cùng con ngõ nhỏ cuối thôn. Thế nhưng, bởi không hẹn trước nên sáng ấy, công tôi hoá dã tràng. Ông đi vắng. Người nhà ông bảo, ông đã ra khỏi nhà thì đừng nói chuyện tìm, bởi tìm như thể tìm chim, hành tung của ông ngẫu hứng và bí ẩn. Chẳng ai có thể biết ông đi đâu, tạt ngang, tạt ngửa ở “cơ sở” nào! Nước tốt nhất là về và cho gia đình cái hẹn.


Ông Nguyễn Văn Sơn. (Ảnh: Đào Tuy)

Lần sau, đúng hẹn, tôi sang. Để chắc ăn, trước khi đi, tôi điện, dặn ông ở nhà đợi khách. Thế nhưng, nghe máy, người nhà ông bảo, chẳng biết việc làng hay bà lẽ nào có chuyện nên ông đã đi từ sáng sớm. Tuy thế, trước khi ra khỏi nhà ông đã dặn: “Khách đến, cứ chờ. Gần trưa ông sẽ về!”. Tôi đành ngồi đợi.

Nhà ông như ong vỡ tổ. Chẳng là làng đang có hội, các cháu ông khắp nơi túa về chơi, nô đùa.

Đợt rét vừa qua quá khắc nghiệt, ruộng mạ gia đình ông cấy hỏng cả. Nắng ấm lên đành phải gieo lại. Việc ấy, bà cả đang cùng với mấy cô con dâu lúi húi làm ngoài sân. Đông người làm nên chỉ loáng cái là khoảng sân gạch trước nhà đã được phủ một lớp bùn đen kịt. Mất chỗ chạy nhảy, bọn trẻ con láo nháo đành dồn cả vào nhà, chí choé nô đùa. Ba gian nhà ngói bỗng trở nên chật chội. Nhức óc đinh tai!

Nhìn thấy ổ gà, chướng ngại vật bằng... não

Đúng hẹn, gần trưa ông về. Xe đạp phanh két trước cửa. Sự xuất hiện của ông trên chiếc xe đạp khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Mắt ông thế thì đi bộ còn khó huống chi vi vu xe đạp?! Thấy sự ngạc nhiên của tôi, mọi người trong nhà ùa vào lý giải: “Từ xưa tới giờ, 50 năm có lẻ, đi đâu ông vẫn dùng xe đạp!”.

Nghe mọi người nói thế, ông cũng vội khoe luôn cái biệt tài của mình. Ông bảo, ông có trực giác và trí nhớ rất tuyệt vời. Đường trong huyện, thậm chí đường lên tỉnh, ông chỉ cần đi một lần là nhớ từng ổ gà, khúc cua ngoắt nghéo. Nhớ chi tiết rồi thì cứ xe đạp, chầm chậm ông đi, không lạc bao giờ.

Ra đường, bởi mắt không còn trông thấy gì nên ông phải “tham gia giao thông” bằng đôi tai rất thính của mình (như thể tai ông được gắn camera và chíp điện tử để phân tích thông tin). Ông bảo, nghe tiếng máy nổ là ông nhận biết được mình sắp gặp ô tô hay xe máy. Căn cứ vào những gì nghe được ông sẽ đưa ra cách tránh, né an toàn. Đến bây giờ, sau nhiều năm dùng tai thay cho đôi mắt, ông còn có thể nhận biết, chiếc xe máy đang chạy trước mặt mình là xe của... Tàu hay Nhật.

Tuy trực giác siêu phàm vậy nhưng cũng đã vài lần ông gặp nạn. Đang bon bon bỗng gặp một chiếc xe chết máy giữa đường. Đâm! Khi đi thì con đường nhẵn nhụi, phẳng phiu, khi về thì bởi “vấn nạn đào đường”, ông “sập bẫy”. Bởi những “sự cố hi hữu” ấy mà đã có lần ông phải nhập viện. Tuy thế, ông vẫn chẳng chừa. Vẫn phải đánh đu với xe đạp vì phải nay chỗ này, mai chỗ khác tong tả thăm nom các bà vợ của mình.

Hỏng mắt, vẫn được làm... “quan chức Nhà nước”

Ông Sơn sinh năm 1946 trong một gia đình bần nông. Năm lên hai tuổi, ông bảo, phải vía trời, mắt trái ông bỗng dưng hỏng hẳn. Mắt phải cũng từ ngày ấy mà mờ dần đi, đến khi trai tráng thì tối hẳn.

Khi ấy chiến tranh, neo người, nên dù không còn đôi mắt, ông vẫn xin được thoát ly, làm ở ngành đường sắt. Không nhìn thấy lại hoá hay, bởi khi còn làm nhà nước hay sau này về quê làm dân công, ông đều được chỉ định làm tổ trưởng (mọi người đùa vui: Cũng là quan nhà nước)

Anh em sáng mắt thì lao động trực tiếp, tổ trưởng không thấy gì thì “ăn khâu”... chỉ đạo. Như bao gia đình thôn quê khác, năm ông vừa tròn 20 tuổi, bố mẹ đã... ép duyên, cưới cho ông một cô gái ngoan hiền ở trong xã.

Về phép, thấy bố mẹ đã... tự ý lấy vợ cho mình, ông giận, chẳng nói chẳng rằng đùng đùng bỏ đi. Lên xí nghiệp ở lì tại đó, gần 1 năm sau ông mới chính thức... lấy vợ cho mình.

“Giăng lưới” được nữ sinh duyên dáng

Người khiến trái tim ông loạn nhịp là bà Nguyễn Thị Lan, khi gặp ông, tuổi mới 15 trăng tròn. Tình yêu thật khó lý giải, vướng vào rồi thì chẳng khác nào dính phải bùa lú thuốc mê. Khi ấy, ông là một người tật nguyền còn bà Lan là một nữ sinh duyên dáng. Thêm nữa, bà lại là người Hà Nội, chỉ bởi nhà có người làm cùng xí nghiệp ông mà một vài lần lên thăm đã mắc phải bùa yêu. Khuyên can chẳng được, thôi thì đũa lệch so vừa, gia đình bà Lan đành cho đôi trẻ nên duyên nên lứa.

Hơn một năm sau bởi cảnh nhà neo người, ông xin thôi không làm ngành đường sắt nữa, đưa vợ con về quê sinh sống. Về đến nhà, bữa cơm đầu tiên, phát hiện ra mình chỉ là vợ bé, bà Lan giận, tu tu khóc bỏ về Hà Nội.

Cũng thời gian ấy, sống chung một mái nhà, tìm hiểu, thấy hoàn cảnh cô vợ mà bố mẹ cưới cho éo le, ông đã động lòng trắc ẩn. Thôi thì duyên trời đã định, ông đành chấp thuận nghe theo. Nhưng với bà Lan, chả hiểu sao, ông vẫn thường xuyên qua lại như vợ chồng.

Hôn nhân 3 tháng

Về nhà, ông bôn ba với đủ mọi thứ nghề, miễn sao là ra tiền, ra thóc để nuôi vợ, nuôi con. Trong một chuyến tàu buôn từ Phú Thọ về, bà thứ ba đã xuất hiện.

Bà tên là Hoàng Thị Chuyền, quê ở xã Thanh Lâm, cùng huyện Mê Linh, kém ông 1 tuổi. Bà Chuyền là người lận đận về đường tình duyên. Gặp nhau trên chuyến tàu chợ chật chội ấy, chẳng biết khám phá ở ông điều gì hấp dẫn mà bà đã xiêu lòng.

Quái lạ thay, tình yêu này vẫn nhận được sự đồng ý của hai bên gia đình. Tuy thế, với ông, đó là hôn nhân ngắn nhất trong đời. Ông quen bà hồi tháng 10 thì đến tháng giêng năm sau, bởi thấy hai bên phát sinh những tính nết không hợp nhau, nên ông đã quyết định đôi đường đôi ngả. Tuy nhiên, chỉ với 3 tháng sống với nhau, mối tình ngắn ngủi và vi phạm Luật Hôn nhân gia đình ấy cũng kịp có kết quả. Ông đã có với bà một mụn con.

Năm 1973, bà thứ tư lại xuất hiện. Bà tên Vương Thị Xuân, quê gốc ở Bình Định, theo cha là cán bộ kháng chiến tập kết ra Bắc. Hai người gặp nhau ở ga Gia Cẩm ( Phú Thọ ).

Cảm thấy sống “không thể thiếu nhau” nên ông đã về thuyết phục gia đình đem lễ đến hỏi. Và cái gia đình lạ lùng này lại đồng ý. Có với nhau một cô con gái thì bà Xuân theo bố mẹ vào Nam . Từ dạo đó, bởi đường xá xa xôi, hai người đã không còn qua lại nữa. Tuy nhiên, mấy năm trước, biết tin cô con gái lấy chồng, ông cũng lặn lội vào tận nơi để dự đám cưới.

Chuyến buôn... trâu và người vợ 14 tuổi

Cưới bà Xuân được đúng 3 năm thì “trái tim tội lỗi” của ông lại run lên bần bật khi nhìn thấy một người phụ nữ khác.

Bà thứ năm, tên là Nguyễn Thị Xâm cũng là người cùng huyện. Bà Xâm trẻ lắm, ngày gặp ông mới hơn 14 tuổi đầu. Nhà quê lam lũ lại ốm đau, quặt quẹo luôn nên bà trông già trước tuổi.

Ngày ấy, ông đi buôn trâu, thấy bà, ông Sơn nên đã đem lòng... dan díu. Đến với nhau từ năm 1976 và có với nhau 2 mặt con nhưng phải mãi đến năm 1990 ông mới “hợp lý hoá” được mối quan hệ ấy. Thường thì mỗi bà khi muốn “sống là người nhà ông, chết làm con ma nhà ông” thì đều được ông làm lễ cưới, hỏi. Tất nhiên, tuỳ hoàn cảnh, nên cỗ bàn chỉ gọi là báo cáo với họ hàng nhưng phần “nghi lễ” thì ông vẫn làm đầy đủ. Suốt những năm ấy, bởi bù đầu với việc kiếm ăn, ông đành để bà Xâm sống cảnh thiệt thòi. Đầu năm 1990, khi công việc đã tạm ngơi tay, ông đã bảo bà cả sắm lễ đến, chính thức hỏi bà Xâm làm vợ. Hôm ấy, nhà ông làm hẳn 10 mâm cơm, xóm làng, họ mạc đến, liên hoan vui đáo để.

Ông kể, khi lấy mấy bà vợ đầu thì còn có người phản đối, điều ong tiếng ve này nọ. Cưới đến bà thứ 5 thì chẳng ai còn có ý kiến gì nữa. Có lẽ, tất thảy mọi người trong làng, đều nghĩ rằng ông đã mù lòa nên có làm việc gì thì cũng không chấp.

Bà thứ sáu, ông đón về vào năm 1978. Bà ở thôn Đường Lệ, xã Đại Thịnh, cũng huyện Mê Linh. Ông quen bà cũng từ một lần đi chợ. Bà đi bán rau về, gặp ông nên mời vào nhà chơi. Vào mới biết hoàn cảnh nhà bà túng quẫn, khó khăn trăm bề. Qua lại một vài lần, bà này mạnh dạn: “Anh có thương thì trở đi trở về qua lại. Đời em cơ cực đã nhiều, chỉ mong một chỗ dựa về sau!”.

Được nhời như cởi tấm lòng, cái “tính quen thuộc” của ông trỗi dậy. Tuy thế, mối tình ngang trái này cũng đi đến kết cục chẳng ra làm sao. Có với nhau một mặt con, năm 1984, ông bà đã đường ai nấy đi bởi tính nết mỗi người một khác.

Chồng mù với vợ què, vợ hen

Chia tay bà thứ sáu được đúng 3 ngày thì ông gặp bà thứ bảy. Theo cái lý lạ lùng của ông, “đó là người phụ nữ gặp nhiều bất hạnh, ông không thể không thương”. Bà Ngải, tên bà thứ bảy, bị bom đánh mất một cánh tay từ tấm bé. Cũng như những bà trước, ông đem lễ đến xin. Lần này, khó khăn bởi gia đình nhà gái nằng nặc từ chối. Lý do, không phải vì ông đã có nhiều vợ mà bởi họ bảo: “Chồng mù, vợ què không được”. Thế nhưng, lần lữa mãi thì trời cũng đành phải chịu đất bởi “gạo đã nấu thành cơm”, “ván đã đóng thành thuyền”, “mầm sống” đã “sinh sôi”. Có con, ông cứ đón bà về và sau cùng, khó tính mấy thì “nhà gái” cũng phải gật đầu ưng thuận.

Bà Ngải ở thôn Tráng Việt, xã Tráng Việt (Mê Linh). Và những lần qua lại thôn ấy, ông lại thêm vướng lưới tình.

Bà thứ tám đến và sống với ông vừa đủ 20 năm rồi âm dương cách biệt. Bà tên Lê Thị Thân, kém ông 9 tuổi, là người nổi tiếng dịu dàng, phúc hậu. Thế nhưng, trời chẳng cho ai tất cả mọi thứ, đẹp người, đẹp nết nhưng bà lại mắc chứng bệnh hen, khiến trai làng không ai muốn đón về để chung xây tổ ấm.

Lỡ thì, bà gặp ông vậy là lại mắc lưới của “Đông Gioăng”. Theo ông Sơn, khi hai người đến với nhau, bên nhà bà Thân, nhiều người cũng phản đối rầm rầm. Tuy thế có một người đã rất ủng hộ ông, đó là bố đẻ ra bà. Có “chỗ dựa”, ông đã tới tấp tấn công và chỉ ít lâu sau, tất cả mọi người trong gia đình bà Thân đều gật đầu...

11 vợ chưa phải con số cuối cùng...

Theo thời gian, số bà vợ của ông Sơn tăng dần. Đến nay, đã có 11 phụ nữ... phải lòng người đàn ông "đặc biệt" này. Nhưng, không ai dám chắc đó là con số cuối cùng...

“Sự tích” về bà vợ thứ 9, 10,11

“Mối tình” với bà Thân vẫn còn hôi hổi thì ông có thêm bà thứ chín. Bà có cái tên mộc mạc: Nguyễn Thị Tỵ, người ở làng Táo, xã Tiến Thắng, Mê Linh.

Bà Tỵ kém ông đến hơn 20 tuổi, chỉ ngặt nỗi người không được hoạt bát do ít nhiều nhiễm độc da cam từ người bố đi bộ đội. Hoàn cảnh bà Tỵ khó khăn bởi bố mất sớm, mình bà tần tảo sớm hôm chăm sóc mẹ già và đứa em ốm đau, què quặt. Cảnh ấy khiến ông... thương, muốn chung tay, chung sức cùng bà đẩy lùi cam khó (???). Vậy là được sự đồng thuận của hai nhà, ông và bà Tỵ lại thành phu phụ.

“Đã thương thì thương... cho trót” - cái lý của ông Sơn là vậy. Theo lẽ thông thường, người đáng thương phải là ông, nhưng ông luôn cho rằng các bà mà ông muốn lấy làm vợ mới là đáng thương và cần một nơi nương tựa vững chãi - đó là ông (???). Vì thế, ở thôn Đường Lệ, xã Đại Thịnh, nơi bà vợ thứ 6 của ông ở có bà Vũ, cũng hoàn cảnh éo le như bà Tỵ, đã được ông “thương nốt cho trót”. Bố bà Vũ đi kháng chiến, nhiễm độc và để di họa lại cho con. Bà Vũ tuy học hết lớp 6 nhưng cũng chẳng được nhanh nhẹn như người. Ông gặp, “cảm thương số phận hẩm hiu” của bà nên quyết định nên vợ nên chồng. Ông bảo, ông đến với bà thứ 10 là bởi ông thấy mình cần phải có trách nhiệm với người đàn bà tạo hóa không thương ấy (???).

Trò chuyện cởi mở, ông tiết lộ một... bí mật mà ở làng ít người được biết. Đó là việc ông có bà thứ 11 hiện đang sống ở Bình Lục, Hà Nam . Bà này đã có với ông một mặt con và hai người quen nhau từ năm 1967. Khi ấy, ông đi nộp thóc thuế, gặp bà làm ở kho lương thực Phúc Yên. “Tiếng sét ái tình” kỳ quái nổ ra ngay từ lần gặp đầu tiên và người phụ nữ ấy dành cho ông nhiều ưu ái. Ông kể về sự ưu ái đầy tiêu cực ấy rằng, hồi đó, gánh thóc đến kho lương thực nộp, nếu gặp bà thì thóc rối bà cũng gật đầu cho là thóc sạch. “Sướng lắm!” - ông Sơn kể. Sau này, bà về quê Hà Nam sinh sống, bởi xa cách nên ông không thể đem lễ đến hỏi được. Cũng bởi phần lễ nghi này chưa được thực hiện nên dù đã có con với nhau từ lâu nhưng ông vẫn phải xếp bà ở vị trí thứ... 11.

Cái mồm đầy... ma lực

Mắt hỏng, nhưng trông vẻ ngoài ông còn mạnh mẽ lắm. Hỏng mắt, nhưng ông Sơn lại rất khéo ăn khéo nói. Đây cũng là lý do khiến ông vi phạm nặng nề chính sách DS-KHHGĐ và Luật Hôn nhân & Gia đình, nhưng vẫn được các “người tình” chấp thuận về sống kiếp chồng chung.

Cái mồm ông đầy ma lực, chuyện giời chuyện bể ông đều biết cả. Càng ngồi, càng thấy người đàn ông trông bề ngoài chẳng có gì nổi bật ấy... có điểm gì đó hấp dẫn. Ông có khả năng hút hồn người khác bằng những câu chuyện khó tin nhưng có vẻ rất thật của mình. Chuyện ông kể, tuy chẳng có gì lớn lao, chẳng có gì bóng bảy nhưng nó khiến người đối diện thích nghe bởi những tình tiết bất ngờ, bằng chất giọng nghe như quê mùa nhưng vô cùng hóm hỉnh.

Bởi thế, theo “thói quen”, theo cái lý khó chấp nhận được của riêng ông: “thương thì thương cho trót”, nhiều người đã nhận định, với ông, “tình vẫn chưa yên”. Rất có thể một ngày đẹp trời, trên con đường làng quen thuộc hay trên một chuyến tàu chật ních người, gặp một phụ nữ có hoàn cảnh đáng thương, ông lại thêm một lần “sét đánh”. Điều ấy chẳng ai dám chắc là sẽ không xảy ra! Chuyện ấy tế nhị, hỏi ông, ông chỉ cười.

Những khả năng đặc biệt

Ngay khi gặp, tôi không tin là ông Sơn hỏng mắt hoàn toàn. Ông vẫn đi xe đạp và làm nhiều việc như người sáng mắt.

Thế nhưng, sự thật là người đàn ông hỏng mắt hoàn toàn ấy đã làm được rất nhiều chuyện không giống ai mà người sáng mắt cũng phải kinh ngạc. Ông đi buôn trâu, nhưng chỉ cần sờ là biết con trâu ấy tuổi tác, sức khoẻ thế nào. Thậm chí, với đồ gỗ, ông cũng là người sành sỏi. Ông đã giúp những người ít am hiểu về lĩnh vực này chọn được những bộ đồ gỗ chất lượng.

Ông bảo, chỉ cần sờ tay vào vân, thớ gỗ ông cũng có thể nhận biết đó là gỗ gì. Trình độ ấy đã được ông “kiểm nghiệm” qua lần một mình lụi cụi đạp xe về Đồng Kỵ, Bắc Ninh để mua cho gia đình mình chiếc tủ chè mà đến giờ ai vào nhà cũng đều phải trầm trồ khen đẹp.

Ngoài sự nhạy cảm của đôi tay, thì đôi tai và trí nhớ của ông cũng ở mức tuyệt vời. Ở làng, nhiều người mua đài, đầu đĩa cũng phải nhờ đến ông. Dân quê nghèo, làm gì có tiền mà đến cửa hàng, đại lý để mua hàng mới, sản phẩm của những hãng nổi tiếng. Đồ cũ, đồ đã qua sử dụng thì mới có giá mềm. Bởi thế nên họ phải nhờ ông vì chỉ cần nghe tiếng, ông có thế nhận biết những thứ đó của hãng nào, “tuổi thọ” còn được bao lâu. Con ông mua chiếc tivi, về mở, nghe tiếng, chẳng cần hỏi ông cũng biết đó là “đồ Tàu” dù bề ngoài, trông như hàng xịn.

Trí nhớ của ông thì khó người nào sánh kịp. Bởi thế mà trong huyện, đường ngang ngõ tắt ông thuộc như lòng bàn tay. Đến “vùng đất mới”, chưa biết đường, thì chỉ cần có người ngồi sau xe “xi nhan” một lần là khi về, ông đi đâu vào đấy.

Biến “ớt cay” thành “ớt ngọt”

Ông thống kê, tới thời điểm này, ông đã có cả thảy 24 người con. Là con trưởng nên nhà ông nhiều giỗ chạp. Mỗi lần có việc, các bà vợ cùng các con, cháu kéo về chật ních cả nhà. Cỗ bàn bày ra cả chục mâm, ngồi kín trong nhà, nhiều khi còn tràn cả ra sân.

Ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà lại chẳng hay ghen chồng! Thế nhưng, trường hợp các bà vợ của ông thì khác. Rất lạ từ trước đến nay giữa các bà chưa từng một lần xảy ra cãi vã, ghen tuông. Điều này đã được mọi người... kiểm chứng.

Cách đây hơn chục năm, bà thứ bảy - Nguyễn Thị Ngải - đã về ở hẳn trên mảnh đất nhà ông. Tuy gọi là ở riêng nhưng chẳng khác nào ở chung bởi hai nhà chung ngõ, chỉ cách nhau bức tường chưa vượt quá đầu người. Mấy lần tôi đến vẫn thấy bà chạy qua chạy lại chuyện trò. Đặc biệt, để ý, thấy bà Ngải với bà cả trò chuyện tíu tít với nhau. Sự thân thiện ấy không chỉ khiến một người lạ là tôi khó hiểu, mà nó còn khiến nhiều người dân ở Chi Đông, nơi ông ở cũng phải mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc. Mọi người đã rất băn khoăn bởi không biết ông có phép màu gì hiệu nghiệm khiến hai bà thân nhau đến thế, lúc nào cũng sát cánh kề vai, có nhau trong mọi việc?!

Ông bảo, ông có bí quyết riêng để biến “ớt cay” thành “ớt ngọt”. Khôn ngoan chẳng lọ thật thà, trước khi đồng thuận đến với nhau, ông cứ “lột trần” hết những khó khăn, thuận lợi khi về nhà ông cho các bà nghe. Nếu các bà thực sự hiểu và thông cảm thì mới bàn đến chuyện se duyên kết tóc, không thì “sét đánh” có dữ dội mấy ông cũng “vẫy tay chào”.

“Chiêu” ấy hoá hiệu nghiệm bởi nó như một mũi tên, trúng liền hai đích. Thứ nhất, nó sẽ khiến đối phương nghĩ rằng chỉ những người thật lòng mới có những lời lẽ chân thành đến vậy. Thứ hai, nó giúp ông giải quyết “bài toán” “hậu hôn nhân” sau này. “Bài toán” ấy không dễ hóa giải. Xã hội, ối người chỉ một lần duy nhất lập “phòng nhì” đã phải trả giá đắt. Thậm chí có người còn vào tù cũng chỉ vì mù quáng trong chuyện quyết liệt giữ “mảnh trời riêng” cho mình. Do được “làm công tác tư tưởng” từ trước nên khi lấy ông, “các bà đều biết rõ bổn phận và trách nhiệm của mình” (lời ông khoe). Bởi thế, về nhà ông, các bà vẫn vui vẻ ngồi chung mâm, trong êm ngoài ấm.

Hệ lụy... buồn

Ông Sơn bảo, các con ông ai cũng ngoan hiền bởi có sự chăm chút, dạy dỗ tới nơi tới chốn của ông.

Thế nhưng, điều ông không nói ra nhưng ai cũng biết, đó là: Chúng khổ vì cái sự đa mang kỳ quái của ông. Tối ngày chúng túi bụi với công việc để toan lo cuộc sống thường ngày.

Ông giờ đang ở với người con út, con của bà cả trong ngôi nhà ngói tồi tàn. Anh con út ấy cũng như bao anh em khác của mình, không được học hành tới nơi tới chốn. Tí tuổi đầu anh đã phải tìm về thành phố tần tảo làm thuê để kiếm sống qua ngày.

Lớn lên, lấy vợ, cũng vẫn nghiệp làm thuê, tối mắt tối mũi. Bởi quá bận rộn nên đến giờ, có một sự thật phũ phàng là anh vẫn chưa biết hết mặt... anh em mình.

Anh bảo, quanh năm tất tả với công với việc, chẳng lúc nào được nghỉ ngơi nên cũng chẳng có điều kiện để đi thăm nom anh em ở các nơi. Buồn lắm! Ngày giỗ, ngày Tết, nhà bố đẻ ở đây, ai có lòng thì đến, uống được với nhau chén rượu rồi lại về. Thế nhưng, đâu phải ai cũng nhiệt tâm, người thế này, người thế nọ, xum họp đầy đủ khó lắm!

Họ cũng như anh, cũng phải tất bật với những lo toan của riêng mình, vì ai cũng giống ai, bố chẳng lo cho được gì, nhà thì neo đơn.

Thêm nữa, nếu muốn đi thăm để tận thấy tất cả anh em mình, với điều kiện kinh tế của các anh bây giờ thì có lẽ là điều... không tưởng. Kẻ nam người bắc, người ở phố kẻ ở quê đi hết thì có mà... cả tháng. Bởi thế nên đành chịu, bởi thế nên đành ngồi nhà, ai đến thì biết người đấy chứ đến người này, bỏ người kia cũng không được.

Chính quyền địa phương: Bó tay!

Trong tổng số 11 bà vợ trên, thì chỉ có bà vợ cả do bố mẹ ông cưới cho là có thủ tục đăng ký kết hôn đàng hoàng. Số bà còn lại, ông đều... cưới chui hoặc cứ đến sinh sống với nhau như vợ chồng. Điều ấy, làng xóm láng giềng biết và đương nhiên, chính quyền địa phương cũng biết. Thế nhưng, biện pháp ngăn chặn thì tưởng dễ nhưng đụng đến lại... khó vô cùng.

Theo ông Nguyễn Mạnh Sinh, Chủ tịch xã Quang Minh - nơi ông Sơn sinh sống - “vấn đề ông Sơn nhiều vợ”, trước đây, Ban Tuyên giáo huyện Mê Linh đã về xã và có buổi làm việc nghiêm túc.

Tại buổi làm việc đó, xã đã trình bày tất cả những khó khăn của mình. Những khó khăn đó, theo ông Sinh, các bà vợ bé của ông Sơn đều là người xã khác, bởi thế, xã không có quyền can thiệp. Thêm nữa, từ trước tới nay, chính quyền xã cũng chưa phải đứng ra để giải quyết tranh chấp, kiện tụng gì giữa các “bà vợ” của ông Sơn, cũng như những người liên quan nên không có lý do gì để đưa biện pháp ngăn chặn.

Còn chuyện bà Ngải, bà vợ thứ bảy, hiện nay đang ở trên mảnh đất trước đây là của ông Sơn thì lại là một câu chuyện dài. Câu chuyện “hai trong một” này, theo ông Trương Quang Dũng, Cán bộ hộ khẩu, Công an xã Quang Minh thì cũng rất... hợp lý (???).

Bà Ngải ở xã Tráng Việt đã theo ông làm vợ lẽ. Trước đó, ông Sơn ra làm kinh tế ở thôn Ấp Tre, (xã Quang Minh) bà Ngải theo đến ở cùng. Việc ấy chính quyền xã đã nhiều lần ngăn cản, thế nhưng, dù nhiều lần bị “trục xuất” nhưng “thuyền” vẫn một lòng quay về “bến cũ”. Ông về mua đất ở thôn Chi Đông, bà vẫn theo ông. Ông Sơn đã nhiều lần lên xã lạy lục để xin xã cho phép bà được nhập hộ khẩu vào nhà mình. Đương nhiên, xã không giải quyết bởi danh không chính ngôn không thuận, bà Ngải và ông Sơn không có quan hệ gì.

Tuy thế, ông Sơn vẫn “cắt đất” để mẹ con bà Ngải dựng nhà ngay sát nhà mình. Mãi đến tháng 5/2007 vừa rồi, bà Ngải mới được chính quyền xã cho đăng ký hộ khẩu vì theo luật cư trú mới, người nào có đất, sinh sống ổn định trên địa bàn thì phải được làm hộ khẩu!

Nỗi đau của người cha mù

Ông đang ấp ôm trong mình một nỗi đau tê tái. Cô con gái thứ hai con của ông với bà cả bị kẻ xấu lừa bán sang Trung Quốc. Thương con, năm 1995, gom góp tiền, dù cảnh mù loà, ông vẫn lặn lội sang đó kiếm tìm.

Lặn lội từ Quảng Đông đến Quảng Tây, lang thang đến tất cả những nơi có thể nhưng con gái ông vẫn bặt vô âm tín. Giờ, điều mong ước lớn nhất của ông là tìm lại được cô con gái tội nghiệp ấy.

Nhiều đêm, nhớ đến con mà nước mắt đầm đìa. Thương con nhưng cũng đành chịu chứ biết tính làm sao! Nhiều lúc ông cũng nghĩ: “Giá mà cảnh nhà khá giả, được học hành tới nơi tới chốn thì con gái mình đã không thành “miếng mồi ngon” cho bầy lang sói!”.

Lấy 11 vợ, đẻ 24 đứa con, liệu ông chăm sóc và gặp gỡ họ được mấy ngày? Những bà vợ có thể tự hào điều gì khi kể về chồng? Những đứa con học được gì từ tấm gương của bố?

Chắc rằng những đêm nhiều nước mắt như vậy không phải là hiếm đối với người đàn ông kỳ lạ ấy.

Đào Thanh Tuy (báo Gia Đình & Xã Hội)

by AI HUU NINH THUAN
04/04/10. 04:18:50 am. 12199 words, 144 views. Categories: Góp nhặt, Chuyện vui, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs ,