« GIẢ THIẾT VỀ NGUỒN GỐC LOÀI NGƯỜI ĐANG LUNG LAYXEM PHIM "VIETNAM! VIETNAM!", CUỐN PHIM BỊ GIẤU KÍN SAU 37 NĂM »

SỰ THẬT VỀ VỤ CÁN BỘ SỨ QUÁN CSVN TẠI BANGKOK GỌI ĐIỆN THOẠI ĐE DỌA GIẾT CÔ PHƯƠNG ANH


Chuồng chó săn - tòa đại sứ của Việt cộng ở Bangkok.

Cán bộ sứ quán CSVN tại Bangkok gọi điện thoại sách nhiễu đe dọa người tỵ nạn.
Source: mylinhng.blogspot.com, TNTDDC, luyenchuong.net

Cô Vũ Phương Anh (xin đừng lầm lẫn với ca sĩ Phương Anh), một nạn nhân của chính sách XUẤT KHẨU LAO NÔ của cộng sản Việt Nam, sau nhiều năm tháng bị đọa đày, đánh đập bởi cảnh sát Jordan, cuối cùng Phương Anh đã đến Thái Lan xin tỵ nạn chính trị. Ðược Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc Điều hành Boatpeople SOS can thiệp giúp đỡ, hiện nay, Phương Anh đã được Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) tại Bangkok cấp cho quy chế tỵ nạn chính trị, nhưng cô vẫn chưa được bình yên, vì bọn chó săn cộng sản Việt nam tại Thái Lan đóng đô ở sứ quán của chúng ở Bangkok tiếp tục đe dọa xé xác Phương Anh ra từng mảnh.

Phương Anh 1982 trả lời điện thoại một tên TĐS CSVN

Vũ Phương Anh: Lê Thị Công Nhân thứ 2

Tưởng cũng nên nhắc lại cô Vũ Phương Anh là một cô gái kiên cường bất khuất, chỉ 27 tuổi, bảo đảm rất xứng đáng là một Lê Thị Công Nhân thứ 2. Phương Anh đã tự động làm ra 1,000 đĩa VCD để gởi về quê nhà tố cáo tội ác của nhà cầm quyền VC qua việc lường gạt chị em phụ nữ qua làm lao động tại Jordan. Tên Nguyễn Xuân Việt đã hăm dọa sẽ băm cô Phương Anh ra từng mảnh nếu bắt được cô PA. Những trang links dưới đây để qúy vị có thể tìm hiểu về Lê Thị Công Nhân thứ 2 này:

http://mylinhng.blogspot.com/2009/05...rong-ngay.html
http://mylinhng.blogspot.com/2009/04...huong-anh.html
http://mylinhng.blogspot.com/2009/04...i-em-cong.html

Tin Đặc Biệt Về Cô Phương Anh

Tưởng cũng cần nhắc lại cho qúy vị được rõ, Vũ Phương Anh, một cô gái trẻ khoảng 26-28, được Hà Nội và các tổ chức môi giới đưa sang Jordan làm việc tại hãng W & D Apparel. Theo những bản hợp đồng mà cô ta đã ký tên, nhưng không được phép có bản sao, mỗi ngày làm việc 8 tiếng với lương bổng $220 trở lên. Cho đến khi qua Jordan làm việc, họ bị đẩy vào những chỗ ở rất tồi tệ, ăn uống thiếu thốn, làm việc 16 đến 18 tiếng mỗi ngày. Thế là trên 200 công nhân đã cùng nhau đứng dậy đình công vào ngày 19 tháng 2 năm 2008, năm ngoái. Đây cũng là một đêm kinh hoàng của các chị em phụ nữ Việt Nam làm việc tại Jordan. Vì cảnh sát Jordan đã được điều động tới, có luôn sự tham dự của một số người làm việc trong sứ quán Hà Nội như:

1) Trương Xuân Thanh, Phó Cục Lãnh Sự, thuộc Bộ Ngoại Giao.
2) Trần Việt Tú, Phó Tổng Lãnh Sự tại Tòa Đại Sứ Ai Cập.
3) Ông Trang, đại diện Bộ Lao Động.
4) Ông Tạo, đại diện Bộ Lao Động.
5) Ông Trịnh Quang Trung, giám đốc công ty da giày.
6) Bà La Thanh Khương, giám đốc môi giới, xuất khẩu lao động.
7) Phan Ông Việt, giám đốc công tý dạ
8) Ông Phương, trợ lý giám đốc cho ông Việt.



8 tên này chẳng khác như những con chó săn hùa theo bọn cảnh sát Jordan, họ dùng hơi cay, dùi cui đánh đập các chị em đang đình công, kể cả việc nắm tóc các nữ công nhân như ông Phương đã nắm tóc cô Trần Thị Ánh. Rất may mắn, tin tức này lọt đến tai tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc của BPSOS (Boat People SOS, Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển). TS Thắng gọi ngay cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và được giới thiệu với tổ chức International Organization for Migration. IOM là một tổ chức liên quốc gia, lo về di dân, đã lên tiếng với chính quyền Jordan, và chính quyền Jordan cử người của Bộ Lao Động đến giám sát và giải quyết sự việc. Nhờ sự lên tiếng này, một số chị em đang bị thương tích vì cảnh sát đánh đập, được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Trong số chị em công nhân bị đánh đập và nằm nhà thương có cô Vũ Phương Anh, và cũng là người đã giao toàn bộ cuộn băng video đàn áp biểu tình thô bạo của cảnh sát Jordan cho TS Nguyễn Đình Thắng. Thế là TS Thắng đưa lên mạng Youtube.com với 2 cuộn, với sự đàn áp kinh hoàng như sau:

Video 1 - Vietnamese workers in Jordan: Story to be told 1

Video 2 - Vietnamese workers in Jordan: Story to be told - 2

Vì lý do những cuộn băng video này cộng với những bài viết của Linh, được tung lên những mạng YahooGroups, Social.Culture.Vietnamese, và các báo điện tử, nên trong suốt 2-3 tuần qua, bọn tình báo gián điệp VC quyết truy tầm cho bằng được chỗ ở của cô Vũ Phương Anh. Không biết có phải vì lý do những người bạn bên Việt Nam của cô đã nhận được 100 đô từ một người có nick Hominh3 gởi cho Trần Trường (người bị đồng bào ta biểu tình 53 ngày đêm tại Nam Cali), và chính TT đa mang đến $100 đô cho 2 người bạn của VPA. Sau đó thì nơi ở của Phương Anh đã bị lộ, cùng số điện thoại (theo cô Phương Anh kể, bọn công an Hà Nội đã áp đảo bạn của PA để có số phone của cô ta), kể cả cái nick trên Paltalk. Một người đàn ông tự nhận là Nguyễn Xuân Việt đã gọi điện thoại cho cô ta hăm dọa đủ điều và buộc cô ta phải ra trình diện vào đúng 9PM ngày 17 tháng 4 năm 2009. Nếu không giữ đúng lời, chúng sẽ giết luôn cả mẹ cô ta ở Việt Nam, vì biết cô ta rất có hiếu. Chúng cũng tìm được nick trong Paltalk của cô và cũng hăm dọa tương tự. Linh liền Post lên các diễn đàn ngay thời điểm đó, tức vào khoảng 8PM giờ địa phương chỗ ở của PA, để cứu cô ta và mẹ cô ta. Vì Linh nghĩ rằng đưa tin ra trước 9PM, thì chắc chắn chúng không dám đụng đến sinh mạng của cô ta và mẹ cô ta.

Khi nghe xong lời hăm dọa, cô PA ra khỏi phòng thì thấy ngay 5 nam 1 nữ phía dưới, cô biết ngay là bọn xấu, đóng cửa lên diễn đàn kêu cứu. Sau này cô được biết không phải chỉ có 6 tên, mà tổng cộng 20 tên cộng với 10 tên công an sở tại tìm bắt cô. Nơi cô ở có 180 hộ, và chúng đã xin được lệnh của tòa án để vào khám xét toàn bộ 180 hộ, với lý do là tìm bắt một người Việt Nam mang tội phạm bán nước. Điều kiện được đặt ra: Nếu bọn VC không tìm ra được Phương Anh, bọn VC sẽ trả cho mỗi hộ một số tiền $100 đô. Vị chi, họ đã ăn cướp tiền dân 18,000 đô để tìm bắt cho được một người con nít như cô:

- Cháu chưa đầy 28 tuổi, và cũng chưa học hết cấp 1, thế mà chúng gọi cháu "bán nước" ư ??? Cháu bán nước trà đá thì có.

Nghe VPA kể lại rằng bọn VC còn lục cả toillet, phòng quần áo, bất cứ chỗ nào họ có nghi ngờ, nhưng thật may mắn, VPA được che chở bởi nhóm bảo về ở đó trốn ra trước mặt một số bọn công an đang vui chơi trong 1 quán bia ôm gần đó. Nhục nhã thấy cho lũ cộng này.

Ngày 24 tháng 4 năm 2009
Mylinhng@aol.com
(Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó. Xin phổ biến tự do.)

PS: Một đoạn audio của Vũ Phương Anh

Phương Anh's Audio 1:

Phương Anh's Audio 2:

Profits from Tears: Labor Trafficking by an Electronics Giant -- A True Story

Những Tiếng Kêu Cứu Của Chị Em Công Nhân Tại Amman, Jordan

Hình người phụ nữ nằm phía trong, kế bức tường loang lổ, nếu không muốn nói gọi là dơ bẩn, với song cửa xem giống như những chuồng nuôi súc vật do công ty W & D Apparel
cấp, chủ nhân là James Shen (http://www.importgenius.com/shipments/w-d-apparel-jordan-corp.html), đó là chị Nguyễn Thị Lâm, quê ở Thanh Hóa. Chị Lâm vì qúa tuyệt vọng, đã 2 lần toan tính tự tử bằng thuốc diệt cỏ nhưng được cứu sống. Đó cũng là tình cảnh nói chung của khoảng 265 công nhân đang Việt Nam đang lao động tại Jordan, trong đó chỉ có 4 nam, số còn lại là những phụ nữ nằm trong hạng tuổi thanh xuân khoảng từ 20 đến 32 tuổi. Những viễn cảnh huy hoàng của cuộc sống qua những hứa hẹn của bọn môi giới, bọn làm trong Bộ Lao Động, và bọn làm trong Bộ Thương Binh Xã Hội, trong đó có Trung Tâm Xuất Khẩu Lao Động V-Coalimax (hình trên). Khi công nhân còn ở Việt Nam, bọn này chắc chắn rằng mỗi công nhân khi sang Jordan làm việc sẽ lãnh được 300 đô một tháng, còn theo hợp đồng chỉ có 220 đô một tháng. Ấy thế, khi người công nhân đã đặt chân tới Jordan, mọi việc đã đổi khác, họ chỉ còn lãnh chỉ có 80 đô, người nào làm giỏi lắm, được 120 đô là tối đa. Cộng thêm việc ăn ở vô cùng khắc nghiệt, chỗ ở tồi tệ thiếu vệ sinh, vòi nước nhỏ giọt, không đủ nước tắm rửa. Một phòng rất chật hẹp, hôi hám mà phải chứa đến 8 công nhân. Phải nói khí hậu tại Jordan thay đổi rất bất thường, hôm nay có thể nóng nực lên đến 42 độ C, nhưng ngày mai lại có tuyết lạnh, và việc này cũng làm khó khăn đối với các công nhân. Đồ ăn tanh tưởi, cơm thiếu, ăn không đủ no. Còn làm việc từ 7:30 sáng, làm thẳng không nghỉ cho đến 12 giờ trưa, xong được nghỉ 30 phút ăn uống rồi vào lại làm việc cho đến 11, 12 giờ đêm, có khi làm đến 1 giờ sáng luôn, vị chi, mỗi công nhân bị buộc phải làm việc từ 16-18 tiếng mỗi ngày. Làm việc cực khổ thế mà chẳng công nhân nào có dư để gởi tiền về nuôi chồng con hay nuôi gia đình. Nhận thấy rõ mình bị bóc lột sức lao động qúa tàn nhẫn, nên hầu hết tất cả công nhân Việt Nam đều đứng lên một lượt để đình công, sự việc xảy ra vào 19 tháng 2 năm 2008. Đây là đêm kinh hoàng của công nhân Việt Nam tại Jordan, có nhiều chị em công nhân đã bị ngất xỉu.

Thế là cảnh sát Jordan được điều động tới để đàn áp cuộc biểu tình bằng cách xịt hơi cay và đánh đập tàn nhẫn. Tin tức cuộc đàn áp may mắn được đến tai tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc của BPSOS (Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển). TS Thắng gọi ngay cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và được giới thiệu với tổ chức International Organization for Migration. IOM là một tổ chức liên quốc gia, lo về di dân, có trang nhà tại http://www.iom.int/jahia/jsp/index.jsp, đã lên tiếng với chính quyền Jordan, và chính quyền Jordan cử người của Bộ Lao Động đến giám sát và giải quyết sự việc. Nhờ sự lên tiếng này, một số chị em đang bị thương tích vì cảnh sát đánh đập, được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Vào thời điểm đó, nhà cầm quyền Hà Nội cũng cử một phải đoàn người Việt gồm các ông như sau:

1) Trương Xuân Thanh, Phó Cục Lãnh Sự, thuộc Bộ Ngoại Giao.
2) Trần Việt Tú, Phó Tổng Lãnh Sự tại Tòa Đại Sứ Ai Cập.
3) Ông Trang, đại diện cho Bộ Lao Động.
4) Ông Tạo, đại diện cho Bộ Lao Động.
5) Trịnh Quang Trung, giám đốc công ty da giày.
6) Bà La Thanh Khương, giám đốc môi giới, xuất khẩu lao động.
7) Phan Ông Việt, giám đốc công ty da.
8) Ông Phương, trợ lý giám đốc cho ông Việt.

Những tên này được xem như bọn chó săn, chúng cùng đồng hùa với cảnh sát Jordan để đánh đập các chị em công nhân. Chính ông Phương (8) này đã nắm tóc chị Trương Thị Ánh, bẻ quặp tay chị, kéo chị lôi đi. Trước đó, chị Ánh cũng là người bị cảnh sát Jordan đánh đến bất tỉnh. Hiện tại chị luôn bị mê sảng như người mất trí. Chị Trần Thị Giang cũng là một nạn nhân tương tự, cũng bị nắm tóc và đánh đập (tất cả nằm trong Video 1).

http://www.youtube.com/watch?v=ilxAMVvratk&feature=related

Bọn chúng vì những đồng tiền dơ bẩn bóc lột sức lao động của công nhân Việt Nam, nên chúng mới đứng về phía cảnh sát Jordan như thế. Trong khi đó các công nhân Việt Nam đang bị bỏ đói, đang sống trong những điều kiện tồi tệ nhất của một con người. Khi sự việc đã xảy ra như thế, đa số công nhân đều mong muốn trở về quê nhà vì làm việc không đủ tiền để sống và gởi về cho gia đình. Công nhân nào muốn về nhà thì phải viết vào biên bản là "Không Đủ Sức Khỏe Để Làm Việc". Đây là một việc làm lừa bịp, bất nhân của bọn chó săn đại diện cho nhà cầm quyền Việt Nam. Vì nếu về nước vì lý do đó, người công nhân phải trả hết 25 triệu cho tiền đi xuất khẩu lao động và phải chịu trả $1,000 đô cho tiền vé máy bay về VN. Thành ra, nhiều công nhân đi về nước bị mang nợ ngập đầu, lãi mẹ đẽ lãi con với tiền lời cá mập. Trước khi ra đi, có người phải cầm luôn cả sổ đỏ (giấy nhà đất) vì họ mong rằng mỗi tháng họ được ít ra $220 đô như hợp đồng để họ có thể trả nợ và dư ra tí đỉnh. Qua đoạn audio đính kèm với bài viết này, chúng ta có thể nghe giọng nói của chị Nguyễn Thị Luyến, quê ở Phú Thọ, chị đã về nước, nhưng hiện tại mang nợ ngập đầu, trong tình trạng sống không ra sống, chết không ra chết. Chị đã đi khắp mọi nơi, từ những văn phòng Bộ Lao Động cho tới văn phòng Thủ Tướng để khiếu kiện, nhưng vẫn không có một ai ngó ngàng đến. Đã vậy, chị còn bị bọn công an hăm dọa đủ điều nếu chị muốn tiếp tục kiện cáo bọn lường gạt. Lúc đầu, chị bị giựt mất bóp giấy tờ và điện thoại, bọn chúng nói đó chỉ là cảnh cáo. Nếu chị tiếp tục thưa kiện, bọn chúng có thể làm những việc tồi tệ hơn. Cuối cùng bọn công an cho xã hội đen đâm xe vào chị làm gẫy mất 4 chiếc răng. Đây không phải là tình cảnh đau thương của một người mà là tình cảnh đau thương chung của 167 chị em công nhân Jordan đã về nước. Trong sự việc lường gạt, bóc lột sức lao động của công nhân, còn có việc lường gạt nơi chốn đi lao động. Cô Nguyễn Thị Hồng Gấm, quê ở Sơn La tưởng mình được đi lao động tại Mã Lai, cuối cùng bị chuyển qua Jordan mà cô chẳng hay biết. Trường hợp thứ hai, 2 chị em tên Cấn Thị Lan và Cấn Thị Hạnh, quê tại Thạch Thất, Hà Tây, tưởng qua Đài Loan làm việc, ai dè cũng bị đưa qua Jordan.



Có một trường hợp rất đặc biệt và thương tâm, cô Vũ Phương Anh, 28 tuổi, đã bị đá bầm trán, nay vẫn còn ho ra máu và bụng cứ trương phình lên, da tái mét. Chính cô là người bị tên Trương Xuân Thanh hăm dọa rằng về Việt Nam sẽ bị bắt giam vì họ nghĩ rằng cô cầm đầu cuộc biểu tình. Hiện tại cô còn đang ở lại Jordan với ước mơ sẽ được sống một cuộc sống tự do, và chăm chỉ làm việc để gởi tiền về nuôi mẹ gìa còn ở Việt Nam. Hỏi chị có muốn qua Mỹ sống ??? chị nói chị rất thích nước Mỹ được sự tự do. Không hiểu rằng những người bị đàn áp như chị có quyền xin tị nạn chính trị tại Mỹ không ???

Thật là khốn nạn cho bọn công an phi trường Nội Bài, 167 chị em công nhân về nước, lại bị đưa vào phòng cách ly để bị hăm dọa đủ điều. Qúy vị có thể nhìn những gương mặt thiểu não dưới đây cũng biết được sự việc gì đã xảy ra.



Ra khỏi phòng cách ly, mấy chị em vẫn còn khóc nức nở với những vẻ mặt thật là khủng hoảng.

Phải nói bọn VC này không còn nhân tính của con người. Các chị em công nhân đã bị bóc lột sức lao động qúa tàn nhẫn, đã vậy còn bị chúng hùa theo cảnh sát Jordan đánh đập không nương tay. Nay về nước lại bị thêm một lần khủng hoảng nữa. Rồi đây cuộc sống của các nữ công nhân này sẽ ra sao ??? 167 chị em công nhân này dĩ nhiên trở thành những dân oan, suốt ngày phải lo cầm đơn đi thưa kiện để đòi lại tiền bạc, đòi lại công lý, đòi lại sự công bằng. Lẽ dĩ nhiên, máu và nước mắt sẽ tiếp tục rơi. Hiện tại, nhiều chị em trong số công nhân trở về này quyết định đòi lấy công lý cho bằng được, dù có phải hy sinh đến ti'nh mạng. Chắc chắn, câu chuyện không dừng lại nơi đây, có tin gì thêm, Mỹ Linh sẽ tường trình đến cho qúy độc gỉa, mong rằng qúy độc giả khi đọc xong, hãy tiếp tay cùng qúy chị em công nhân, lên tiếng với nhà cầm quyền Hà Nội, hoặc những luật sư nếu có thể được hãy bào chữa miễn phí cho những nạn nhân đáng thương này, cũng như vạch mặt những tên buôn bán nô lệ, đánh đập, hay lừa bịp các chị em công nhân.

Ở đây, phải nói Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng là người rất sốt sắng trong việc giải cứu những công nhân Việt Nam tại Jordan. Chúng ta có thể xem tiếp theo Video 2 với sự trình bày của TS Thắng.


http://www.youtube.com/watch?v=bxhELP8GOok&feature=related

Ngoài những lời hăm dọa của Bộ Ngoại Giao qua ông Trường Xuân Thanh, Thứ trưởng Bộ Lao động Thương binh và Xã hội Nguyễn Thanh Hòa cũng cảnh cáo tương tự rằng công nhân khi về nước sẽ bị bị trừng phạt vì vi phạm luật. Cái khốn nạn của bọn chó săn này đã đàn áp, bênh vực cho bọn chủ nhân bóc lột sức lao động của chị em công nhân, còn bày đặt đưa ra luật lệ gì ở đây. Đây chẳng qua là một cuộc buôn người qúa tàn nhẫn, bóc lột cạn kiệt sức lao động của chị em công nhân Việt Nam. Tại sao mức lương trong hợp đồng 220 đô một tháng, trong khi chị em công nhân chỉ lãnh từ 80 đô cho tới 120 đô, không một bài báo nào ở trong nước nhắc đến lý do tại sao các công nhân biểu tình đình công ??? mà chỉ tố cáo bừa bãi TS Nguyễn Đình Thắng kích động. TS Thắng kích động gì, khi mà cuộc biểu tình đã xảy ra trước đó. Qúy vị tìm thấy gì nếu đọc qua tờ Công An Nhân Dân dưới đây:

http://www.cand.com.vn/vi-VN/binhluan/2008/3/87382.cand
http://ca.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxa.../3/124541.cand

Ngay cả những tờ báo trong nước cũng không bênh vực cho lẽ phải, cho công lý. Lệnh của lãnh đạo luôn luôn cao hơn quyền tự do báo chí, khi trang nhà của Bộ Ngoại Giao, qua phát ngôn nhân Lê Dũng đã lên tiếng rồi thì tất cả báo chí đều im re, đồng hành với những điều sai trái ( http://www.mofa.gov.vn/en/tt_baochi/..._print_preview ).

Bởi vậy cái chế độ này nó chỉ lo cho đời sống của Đảng và các đảng viên. Chế độ này không phải vì dân và lo cho dân. Một chế độ hành xử đối đãi với đồng bào ruột thịt mình như thế này rất đáng bị khinh bỉ và phải bị sụp đổ.

Ngày 3 tháng 4 năm 2009
Mylinhng@aol.com

Tiếng Khóc Của Vũ Phương Anh Trong Ngày Lễ Mẹ

Nhân Ngày Lễ Mẹ, trong phòng 250 người, Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ của http://paltalk.com, có một cô gái mang nick TrangGiayTrang đã cầm mic (microphone) lên chia xẻ cái cảm giác nỗi buồn mới mất mẹ trong thời gian gần đây. Với giọng run, với tiếng sụt sùi, cô TGT nhắc lại bàn tay trìu mến của mẹ hiền nắm chặt tay cô khi cô phải trải qua những giờ phút sanh tử trong bệnh viện. Phải chi còn có mẹ, cô sẽ dẫn mẹ đi đến bất cứ nơi nào mẹ thích trong Ngày Lễ Mẹ này như bao nhiêu năm qua, nhưng giờ đây, tất cả đã trở thành dĩ vãng. Những cảm xúc càng dâng tràn hơn, khi trên màn hình hiện ra rất nhiều những hình ảnh (icon) của bộ mặt khóc của những người tham dự, thảy lên diễn đàn khi người ta nghe được tiếng sáo có xen tiếng lòng nức nở, ai oán của cô TrangGiayTrang qua bản Lòng Mẹ của nhạc sĩ Y Vân. Những cảm xúc chưa lắng đọng dưới đáy tâm hồn, người ta lại nghe tiếng khóc nức nở của cô Vũ Phương Anh qua cái nick Cao Nguyen Xanh_1. VPA là một cô gái được đưa đi làm lao động bên Jordan. Với niềm mơ ước đơn giản kiếm được 300 đô một tháng để sửa lại mái nhà dột cho mẹ qua chánh sách Xóa Đói Giảm Nghèo của Nhà nước CHXHCNVN, nhưng ước mơ bình dị nhỏ bé đó đã không thực hiện được còn làm chia cắt tình mẫu tử. Muốn tìm hiểu thêm về cuộc đời gian truân của VPA, mời qúy vị ghé vào trang nhà sau:
http://mylinhng.blogspot.com/2009/04/tin-ac-biet-ve-co-phuong-anh.html . Một cô bé chưa học qua lớp năm, mẹ cô chưa từng biết chữ, mà nắm bắt những tư tưởng vượt trội, nếu không nói là phi thường. Qúy vị cần phải lắng nghe từng lời nói vàng ngọc của cô gái nhỏ bé này. Linh mong rằng những lời nói của VPA được dịch ra bằng tiếng Anh vì nó cũng là bằng chứng nói lên tội ác của nhà cầm quyền Việt Nam.

Dưới đây là những đoạn trong phần ghi âm với tiếng khóc nức nở, được đánh máy ra để qúy vị có thể tham khảo:

"Mẹ cháu ở bên cạnh cũng không có. Vì đâu mà có cái bức tường nào đã ngăn cách mẹ cháu với cháu như thế này. Bây giờ mẹ cháu chẳng có ở nhà. Cái bọn công an đó, nó đi lùng cháu không được bây giờ nó lùng mẹ cháu. Mẹ cháu bây giờ sống chui sống lủi, nhưng mà vẫn phải sống ở Việt Nam, không có về nhà. Càng như thế này, cháu càng cố gắng phấn đấu. Làm thế nào cháu biết, cháu có lỗi với mẹ nhiều lắm. Mẹ đã sinh ra cháu mà không gặp một bàn tay của một người đàn ông. Mẹ cháu 18 tuổi lấy chồng, 20 tuổi sinh ra cháu, 22 tuổi thì bố cháu mất. Cũng vì nghèo qúa không có tiền chữa bịnh nên bố cháu ra đi để lại 2 mẹ con. Mẹ cháu cố gắng lắm để cho cháu ăn học nhưng chưa hết lớp 5. Cháu lại không được mẹ dạy cho học, vì mẹ cháu có biết chữ đâu mà dạy. Nhưng cái lòng của mẹ cháu dạy mà cháu đã ghi mãi ở trong lòng, không bao giờ quên cho được: 'Nghèo cho sạch, rách cho thơm.' Dù mình không biết chữ, nhưng mình phải biết nghĩ, mình phải biết sống cho có một cái tâm: 'Mình nên sống vì mọi người, đừng nên sống bằng bản thân.' Mẹ đã dạy cháu được từng đấy điều. Nghe lời mẹ dặn, cháu quên bản thân mình, cháu cứu hơn 100 lao động về nước. Bây giờ, tiền thì mất, con thì chẳng thấy về. Mẹ sống mà bị công an lùng suốt. Cháu lên đây cháu hỏi các cô các chú, cháu lên đây cháu có nói cái gì mà không đúng sự thật đâu, cháu nói đúng sự thật. Tại sao bọn người ấy lại làm bức tường ngăn cản mẹ con cháu như thế này. Mẹ cháu năm nay chỉ có 48 tuổi, là một người phụ nữ không có học, sự hiểu biết rất là chậm, nhưng với lòng sống chân thành. Đến bây giờ mẹ con cách xa nhau, mẹ trốn chui trốn nhủi ở Việt Nam, con thì sống trốn chui trốn nhủi ở xứ người. Nói đến đây, thật làm cho cháu càng uất ức và căm phẫn. Căm phẫn những người đã chia cách mẹ con cháu. Bây giờ cháu ốm, nằm một chỗ, ói ra máu, ước mong làm sao mẹ mình ở bên cạnh mình, chỉ nhìn thấy mẹ thôi, nhưng lại không có. Trong lòng chỉ mong làm sao mình nhắm mắt vào, khi mở mắt ra thì có mẹ bên cạnh. Cứ nhắm cứ mở, cứ nhắm cứ mở một năm nay rồi mà chẳng thấy mẹ đâu. Thử hỏi vì ai ??? Vì sao ??? Tại vì sao mà cháu phải như thế này ??? Hỏi các cô các chú tại vì sao mà cháu phải khổ như thế này ??? Cháu có mộng ước nhà cao cửa rộng gì đâu ??? Nhà cháu bị dột nát, mỗi lần mưa nó dột, mà mẹ thì yếu chẳng làm được, bố mất sớm. Cháu là con gái không có học, không giúp gì cho bố mẹ, nên làm thuê làm mướn chỉ đủ ăn. Cái nhà thì dột nát, cho nên nghe theo xóa đói giảm nghèo đi lao động mỗi tháng làm thêm được 300 đô. Chỉ mong làm sao đi làm 3 năm lấy tiền về lo cho mẹ để sửa lại cái nhà cho mưa nó khỏi dột. Thế mà bây giờ lại như thế này ngồi đây. Chúa ơi sao con lại khổ qúa ??? Mẹ ơi, con nhớ mẹ, con không biết còn có cơ hội mà gặp lại mẹ không ??? Cuộc sống như thế này, mỗi lúc như thế này, cháu chỉ mong bom bô cái mặt các tên quan chức chính phủ Việt Nam. Tại sao những người khổ như thế này mà lại không che chở cho người ta mà còn đàn áp dọa nạt người ta. Cháu đã bị bịnh, sống chui sống nhủi, cũng hè công an đi mà tìm. Đi tìm một người vô tội, một người mà là nạn nhân mà chúng nó đi tìm. Đau đầu lắm, cháu đau đầu lắm, nhưng không sao, cháu đã hứa với bản thân mình. Trong lòng cháu cầu Chúa, cháu xin lỗi mẹ, rồi cháu cũng mất mẹ, không bao giờ nhìn thấy mẹ. Cháu hy sinh bản thân cháu, hy sinh bản thân mẹ. Hai mẹ con cháu sẽ hy sinh. Làm thế nào để làm một cái bằng chứng sống để cho cái bọn quan chức ở Việt Nam nó trắng mắt ra. Làm thế nào cho tất cả các bạn trẻ trên thế giới nghe thấy cái lời của Phương Anh, cùng các cô các chú làm thế nào để vạch trần cái bộ mặt Jordan. Và Phương Anh hy vọng một ngày rất gần, một ngày không xa nữa, chúng ta không phải nghe tới một Phương Anh thứ hai. Nhớ mẹ mà phải lên đây khóc, Phương Anh không muốn như thế. Phương Anh chỉ muốn là, mọi người làm thế nào để cho đất nước Việt Nam mình không còn những giọt nước mắt phẫn hận như cháu nữa. Không còn một người nào nhớ mẹ. Nhớ mẹ đây không phải là mẹ bị bệnh, không phải mẹ chết, vẫn còn mẹ, nhưng mà bây giờ là có một bức tường chắn cao lên không còn nhìn thấy mẹ nữa, không thể nào nhìn thấy. Cháu lúc khỏe lúc yếu, cháu sẽ cố gắng, cháu sẽ vượt qua được, cháu sẽ làm thế nào. Dù mẹ không còn nằm bên cạnh, nhưng dầu sao cháu cũng tự hào, cháu rất tự hào, vì ở trong này có rất nhiều bố nhiều mẹ, nhiều các cô các chú che chở cho Phương Anh. Cháu chỉ có một người mẹ sinh ra cháu, nhưng rất có nhiều các cô các chú ở trong này cũng là cha là mẹ tinh thần của cháu, che chở, giúp đỡ cháu, động viên cháu trong lúc cháu như thế này, làm cháu không biết nói gì hơn, chỉ mong cháu có lời khuyên nho nhỏ đối với các bạn trẻ trên toàn thế giới: 'Các bạn còn mẹ thì sống thế nào đừng để cho mẹ buồn. Mình làm thế nào để mang lại niềm vui cho mẹ.' Không như Phương Anh bây giờ, Phương Anh từ ngày xưa là người con rất có hiếu với mẹ. Và bây giờ chỉ cần, nếu có một phép nhuộm mầu nào, chỉ cần đưa mẹ hiện diện trước mặt Phương Anh, để Phương Anh nói lời xin lỗi mẹ, chỉ thế thôi. Khó lắm, có chăng chỉ ở trong giấc mơ. Phương Anh mơ thấy mẹ, cùng mẹ đi làm, cùng mẹ ở nhà, cùng mẹ ăn cơm. Tất cả chỉ ở trong giấc mơ, mẹ chỉ hiện diện lên như thế thôi, còn không có, không có. Bây giờ ốm đau như thế, chỉ mong mẹ làm sao mẹ cầm tay Phương Anh như mẹ yêu cô Trang Giấy Trắng thì có lẽ sức khỏe của Phương Anh, cũng sẽ bớt đi phần nào, nhưng không có. Cháu chỉ mong mẹ lấy cho cháu cốc nước lọc thôi 'uống đi', chỉ nói: 'uống đi con', chỉ cần nghe mẹ nói thế thì Phương Anh cũng có thể nguôi ngoai phần nào. Nhưng bây giờ, vì ai ??? vì ai mà Phương Anh phải bịnh như thế này ??? Vì ai mà Phương Anh phải giam mình trong bốn bức tường, không bước ra ngoài. Bây giờ Phương Anh ở trong này nếu có mẹ, thì Phương Anh cũng sẽ ở nhà nguyên ngày với mẹ. Khi còn mẹ, Phương Anh chưa bao giờ làm cho mẹ buồn, chưa bao giờ để cho mẹ phải thất vọng. Nhưng mà đến bây giờ, Phương Anh nghĩ mình là một người con bất hiếu. Bất hiếu ở đây cũng chỉ vì Phương Anh muốn hy sinh bản thân mình để cho không còn ai mà bị như Phương Anh nữa, rơi vào cái bẫy xe đổ này. Mệt quá, cháu xin trả lại mic ạ, cháu nhớ mẹ cháu vô cùng."

Có thể đây là một Lê Thị Công Nhân thứ 2. Cô Vũ Phương Anh, không chỉ đấu tranh cho cá nhân mà cho tập thể 176 nữ dân oan Jordan đang ở trong nước. 176 dân oan này khi về nước họ đã bị đối xử rất tàn bạo. Có một người bị chết, có nhiều người vẫn còn bị thương, có nhiều người bị công an hăm dọa nếu họ cứ tiếp tục thưa kiện, khiếu nại, có nhiều người bị dàn cảnh đụng xe,... Đa số các dân oan này hiện trong tình trạng dở sống dở chết vì bị mắc nợ 2000-4000 đô mà họ không cách nào trả nỗi. Linh mong rằng chúng ta không ai có thể làm ngơ đối với niềm mơ ước nhỏ bé của cô bé này. Hãy làm trong khã năng của qúy vị. Hãy đưa tin này vào trang nhà của qúy vị, hãy thông dịch bản tin này, hãy gởi cho đến các nhà đấu tranh cho nhân quyền, cũng như các cơ quan quốc tế về nhân quyền, tranh đấu để đòi hỏi Vũ Phương Anh được đoàn tụ với mẹ của mình, một cô bé biết vâng lời và hiếu thảo với mẹ hiền. Hãy nhớ lời của VPA: "Cháu hy sinh bản thân cháu, hy sinh bản thân mẹ. Hai mẹ con cháu sẽ hy sinh. Làm thế nào để làm một cái bằng chứng sống để cho cái bọn quan chức ở Việt Nam nó trắng mắt ra." quả là một phát súng thần công, sẵn sàng tuyên chiến một mất một còn với bạo quyền Hà Nội.

Ngày 10 tháng 5 năm 2009
Mylinhng@aol.com

PS: 2 phần thâu âm tiếng nói của Vũ Phương Anh:

Audio1:

Audio 2: