« HÃY ĐỀ PHÒNG HIV Ở CÂY XĂNG - IMPORTANT TO KNOW HIV AT GAS STATIONGIÁO SƯ NHẠC SĨ ƯNG LANG ĐÃ VỀ CÕI VĨNH HẰNG »

TIỄN BIỆT CỐ NHẠC SĨ ƯNG LANG


Cố Nhạc Sĩ Ưng Lang

Tiễn biệt cố nhạc sĩ Ưng Lang!
Source: Svcsaigon.com

Sau nhiều năm sống lặng thầm nhưng chan hòa tình thương với gia đình, thân hữu, lão nhạc sĩ Ưng Lang đã từ giã cõi trần lúc 20 giờ ngày 17.8, thượng thọ 91 tuổi...

Linh cữu nhạc sĩ Ưng Lang quàn tại tư gia số 49/29B Nguyễn Thái Sơn, P.4, Gò Vấp (TP SaiGon). Lễ động quan lúc 6 giờ 30 ngày 23.8, sau đó an táng tại nghĩa trang Gò Dưa (Thủ Đức, TP SaiGon).


Mưa Rơi - Nhạc Ưng Lang, tiếng hát Ánh Tuyết

Lão nhạc sĩ Ưng Lang là một trong những người Việt đầu tiên đưa cây đàn Hawaii (Hạ-uy cầm) vào biểu diễn và giảng dạy ở Việt Nam trong những năm cuối thập niên 30 đầu thập niên 40 của thế kỷ trước. Người nhạc sĩ nho nhã, giản dị và tài hoa ấy đã mãi mãi ra đi, để lại nhớ thương trong lòng người thân, bạn bè và những người yêu âm nhạc.

Svcsaigon.com xin giới thiệu đến các bạn một nhạc phẩm của ông đã từng làm say đắm bao con tim của nhiều thế hệ, và xin trích dưới đây hồi tưởng của nhà văn Trần Áng Sơn về ông, như một lời tiễn biệt…

"...Tôi đã không nhầm khi dành cả đời tương kính một tình bạn, dẫu rằng đôi bạn ấy chênh lệch nhau một phần tư thế kỷ. Thì đã sao?!

Những năm đầu thập niên năm mươi, ở Huế có ba cặp vợ chồng nghệ sĩ nổi tiếng. Cặp thứ nhất được mọi giới yêu thích nhất: cặp Mộc Lan – Châu Kỳ. Cặp thứ hai được những người bình dân lao động ưa thích vì họ chuyên hát những bài dân ca hoặc mang âm hưởng dân ca, đó là cặp Ngọc Cẩm – Nguyễn Hữu Thiết và cặp thứ ba, thầm lặng hơn, họ khác với hai cặp vợ chồng nghệ sĩ nói trên, họ không phải là ca sĩ, thành phần ái mộ họ là thanh niên, học sinh nam nữ, đó là cặp vợ chồng nhạc sĩ Ưng Lang. Họ có phong cách riêng, ít xuất hiện trước công chúng, họ nổi tiếng vì tiếng đàn réo rắt, du dương, trầm bổng rất phù hợp với không khí trầm mơ, lắng đọng ở đất Thần kinh. Ngày ấy tôi mới khoảng mười lăm mười sáu tuổi, vào những đêm trăng sáng cùng với vài đứa bạn đạp xe từ Thành Nội lên Thành Ngoại tìm những con đường trồng nhiều nhãn hái trộm vài chùm rồi rủ nhau về hồ Tịnh Tâm vừa ăn nhãn vừa ngắm sen dưới ánh trăng. Có lần đạp xe trên đường trắng toát bởi ánh trăng phủ mênh mang chợt phía sau những lùm cây im lìm, thăm thẳm trong bóng trăng chập chờn hắt lên tiếng đàn ai réo rắt, tiếng đàn như biến thành muôn vàn sợi tơ trời níu chúng tôi, cả lũ ngừng xe ngẩn ngơ lắng nghe tiếng đàn huyền diệu, bài Giọt mưa thu hình như được ai đó tâm sự mang trút vào tiếng đàn làm lũ nhất quỷ nhì ma chúng tôi chợt trở nên những chàng trai mơ mộng, ao ước được ngắm nhìn con người đang nắn cung tơ làm cho những giọt trăng biến thành những giọt mưa thu ấp vào hồn tôi cho đến tận bây giờ.

Những đêm trăng sau đó và cả những mùa trăng kế tiếp tôi đều cố tình đi qua con đường có tiếng đàn biến tôi từ cậu học trò nghịch ngợm thành một gã con trai mơ mộng. Cuối cùng tôi cũng khám phá được con người có tiếng đàn làm thay đổi tâm hồn tôi, đó là một cô gái tuổi áng chừng như tôi, tóc thề, đôi mắt đen nhánh, cặp má hoa hồng, tên nàng tinh khiết như một ni cô: Diệu Liên. Vì quá mê tiếng đàn, tôi kiên nhẫn theo đuổi làm quen.

Diệu Liên là học trò của thầy Ưng Lang, người có tài đàn Hạ uy cầm nổi tiếng nhất đất cố đô. Khi tình bạn của tôi với Diệu Liên trở nên thân hơn, cô dạy tôi đàn bài Mưa rơi, điểm đặc biệt của ca khúc này là hát đơn ca, duo hay trio đều hay, và tuyệt diệu nhất là khi bản nhạc được tiếng đàn Hạ uy cầm phả cái hồn của mình vào, khi ấy nếu ta có tâm hồn đồng cảm ta sẽ nghe được tiếng mưa rơi thì thầm vào hồn ta những lời tâm sự của mưa. Đó là kỷ niệm thứ nhất của tôi về nhạc sĩ Ưng Lang.

Kỷ niệm thứ hai của tôi về nhạc sĩ, có lẽ vào năm 1954, lúc ấy tôi là cây guitare chủ lực của ban nhạc Nắng Hồng, ban nhạc này quy tụ toàn học sinh, trưởng ban nhạc cũng là một học sinh đang theo học ban tú tài. Ban Nắng Hồng mỗi tuần vào chiều thứ bảy hoặc chủ nhật đều được Ty Thông tin Huế mời chơi trên Đài phát thanh Huế, lúc bấy giờ nhạc sĩ Ngô Ganh đang làm giám đốc. Cũng có lần vì lời mời khẩn khoản ban nhạc toàn là học trò lầu đầu tiên chơi tại nhà hàng Hương Giang, trong cái lần đầu tiên ấy tôi gặp vợ chồng nhạc sĩ Ưng Lang, có lẽ nhà hàng cũng mời đôi vợ chồng nghệ sĩ này. Nhưng đêm ấy nhạc sĩ Ưng Lang không đàn mà chỉ đứng bên cạnh như chỗ dựa tinh thần cho người bạn đời của mình chinh phục thực khách bằng tiếng đàn do chính mình truyền dạy. Tuy đã có đến hai kỷ niệm về người nhạc sĩ mình mến mộ nhưng do tuổi tác quá chênh lệch, trước nhạc sĩ Ưng Lang tôi vẫn còn là thằng nhỏ vừa qua thời kỳ thò lò mũi xanh, lẽ nào lại có thể trở thành bạn?

Thời gian trôi qua vùn vụt, ca khúc “Mưa rơi” và nhạc sĩ Ưng Lang trở thành một phần trong ký ức đầy mơ mộng của tôi. Nhưng chuyện đời không thể ngờ được, hơn ba mươi năm sau, chính xác là 36 năm sau, tôi gặp lại anh Ưng Lang ở Sài Gòn, tại quán Huy Tưởng, lúc này người nhạc sĩ tài hoa nho nhã năm xưa đã trở thanh một tiền bối tóc tuy đã bạc gần hết nhưng dáng điệu vẫn rất hào hoa. Điểm đặc biệt là anh rất chân tình, tuy chưa bao giờ làm quen nhưng anh đối với tôi thân ái như đã quen từ kiếp nào...
...............................

Tôi ngồi nhà tự diện bích được năm năm thì anh Ưng Lang gửi tập nhạc tuyển “Chiều về thôn Vỹ” trong đó có bài “Mưa rơi” một thời trẻ dại tôi đã trải hồn những giọt mưa ở đất Thần kinh. 19 ca khúc, tinh hoa của một nhạc sĩ đầy khiêm tốn, tinh hoa của một đời người thanh đạm. Hai năm sau nữa, anh Ưng Lang lại gửi cho tôi một tập truyện của Công Tôn Huyền, con gái anh. Không nói đến giá trị của tập truyện, đã mấy năm rồi không gặp, chẳng có gì buộc anh Ưng Lang phải nhớ đến kẻ ở ẩn bất đắc dĩ này, thế mà anh vẫn nhớ...

Tôi đã không nhầm khi dành cả đời tương kính một tình bạn, dẫu rằng đôi bạn ấy chênh lệch nhau một phần tư thế kỷ. Thì đã sao?!"

Theo Trần Áng Sơn
DQ lược trích
(Nguồn: Internet)

BÀI HÁT "MƯA RƠI" CỦA ƯNG LANG
Source: khanhly.net







Ưng Lang, tiếng hát Khánh Ly


Nhạc Ưng Lang, Hòa âm và đàn: Thanh Trang


Nhạc Ưng Lang, tiếng hát Hà Thanh

Lớp người trẻ ngày nay có mấy ai biết đến bài hát “Mưa rơi” của Ưng Lang không nhỉ? “Trẻ” có nghĩa là bốn mươi lăm, năm mươi trở xuống. Mà cho dù không mấy ai biết đến đi nữa thì chắc chắn cũng chả phải do nơi lỗi của họ; vì nếu như các CD trên thị trường, các chương trình gọi là “Nhạc thính phòng”, các ca sĩ chỉ quen hát những “Mưa Sài Gòn mưa Hà-Nội” của Phạm Đình Chương (phổ thơ Hoàng Anh Tuấn; cả hai đều đã qua đời) và “Đường xa ướt mưa” của Đức Huy, chẳng hạn, thì làm sao người nghe người ta biết đến những giai điệu đẹp của một thời đã qua, tưởng chừng như lâu lắm! Tuy cũng cần mở ngoặc để nêu sự thể là cả hai bài tôi vừa dẫn làm ví dụ đều là những bài có giá trị cả; và nếu chỉ đưa ra những bài ngang ngửa như thế thì còn nói mà làm gì. Chỉ phiền là người nghe vẫn cứ phải nghe những bài về mưa chả có ra làm sao cả!

Đối với lớp người thích nghe ca hát thuộc cái lứa sáu mươi đổ lên thì hẳn nhiên bài hát “Mưa rơi” của Ưng Lang không lấy gì làm xa lạ! Ai khác sao không biết nhưng riêng tôi thì xưa giờ lúc nào cũng có thể nghe đi nghe lại cả chục lần trong một lúc bài “Mưa rơi” mà chả cảm thấy phiền hà gì hết! Nghe vào những hôm sắc trời ủ dột, mây đen kéo tới rồi cứ thế mưa rả rích trong đêm thì lại càng cảm thấy thấm thía; và cứ thế mà nhớ nhung đủ thứ chuyện xa chuyện xưa!

Nhạc sĩ Ưng Lang năm nay, 2008, tám mươi chín tuổi. Xem danh tính, chẳng cần quen thì ta cũng đều biết ông là người xứ Huế, thuộc hàng danh gia vọng tộc! Tám mươi chín nhưng trông ông vẫn có khuôn mặt cân đối, đặc biệt thanh lịch. Giọng nói vẫn còn âm sắc rõ ràng. Đủ biết là xưa kia ông đẹp giai và hấp dẫn đối với đám nữ lưu xứ Huế cỡ nào!

Gặp ông, tôi nhắc lại bài “Mưa rơi” và bài “Chiều tiễn biệt” mà xưa kia người ta đã từng đưa vào bộ phim Việt Nam ở Sài Gòn vào cái thời cuối thập niên 50. Thường thì bao giờ gặp gỡ những vị như thế này tôi đều một mực kính cẩn và tri ân. Không có các vị ấy thì xưa kia hồi còn nhỏ tôi đã chẳng đuợc nghe những giai điệu đẹp đẽ của các vị để rồi từ đó yêu thích âm nhạc! Ai trong giới sáng tác bất cứ bộ môn gì mà làm ra cái kiểu như “tài năng” của mình là do ”trời phú”, chả có rau Mơ rễ Má gì với giống người thì tôi đồ chừng là trước sau cũng chả làm nên cơm cháo gì!

Tôi còn nhớ khi đề cập đến bài “Mưa rơi” thì tôi có tò mò hỏi thăm đôi điều và đuợc ông dẫn giải về “lai lịch” của nó như sau:

- Thưa Chú, nguyên lai gì dẫn đến bài “Mưa rơi” ?
- Ấy là năm 45. Tôi đang làm việc ở Vinh, ngoài Thanh Hóa, vì nghề của tôi là Kỹ Sư Công Chánh.
- Dạ?
- Thế rồi tôi quen cô ấy!
- Chú cho cháu biết danh tính đuợc chăng?
- Tên là XX (*) ; mẹ của YY (**) về sau này.
- Tức là nữ ca sĩ YY?
- Đúng rồi!
- Kiểu như lời lẽ trong bài hát thì sau đấy hai người xa nhau?
- Đúng rồi!

Hỏi xong thì tôi mới sực thấy mình là ngớ ngẩn! Đôi bên ngày đó không xa nhau thì người ta đã thành vợ ông rồi còn gì? Mà đã lấy đuợc nhau thì dễ gì có bài hát? Đã lấy được nhau thì làm gì lại có chuyện: “Ai đi, như xóa bao lời thề? Thuyền theo nước trôi không về.. Thấu cùng lòng ai não nề nơi chốn phòng khuê ? Mưa rơi …” (***)

- Thế rồi về sau Chú có gặp lại người ta?
- Có! Có gặp lại, nhưng rồi người ta cũng đã qua đời!
- Chú ở lại Vinh cho đến năm nào?
- Nhật nó đảo chánh một cái là tôi trở về Huế!
- Chú ở Huế đuợc bao lâu?
- Sau đảo chánh năm 63 thì tôi vào Sài Gòn!
- Vậy thì khi người ta đưa bài hát “Chiều tiễn biệt” vào phim xi-nê tức là Chú viết bài đó ngoài Huế?
- Đúng rồi!

Bài “Mưa rơi” nó hay ở chỗ nào? Nó hay ở giai điệu cùng lời lẽ theo phong cách của thời “Tiền chiến”. Nó hay và đẹp ở chỗ nó rất giản dị. Tôi còn nhớ lời của nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn” Khi mới bắt đầu sáng tác thì tôi cứ tìm cách làm sao cho cầu kỳ phức tạp, sao cho “lạ”, thế nhưng càng về sau, càng có kinh nghiệm rồi thì tôi thấy rằng làm thế nào cho hay mà giản dị thì mới là điều khó!” Thì chứ còn gì nữa!

Chỉ cần một người biết đệm ghi-ta sơ sơ, từ đầu đến cuối bài “Mưa rơi” mà cứ bấm hợp âm “Re Trưởng”, một hai chỗ chêm vào hợp âm “Sol Trưởng” hoặc “La Trưởng bực 7” và thế là xong! Mà giai điệu của người ta hay thì vẫn cứ là hay! Chả cần gì phải làm ra cái kiểu “uyên bác”, ba hồi thì “augmenté”, ba hồi thì “diminúe”, ba hồi thì “6 è” hay là “9è”, nói theo tiếng Pháp, thì mới ra trò “đặc sắc”! Cứ xem những bức danh họa của Tàu khi xưa, có bao nhiêu màu sắc nếu không phải chì là mực Tàu nhưng ba hồi đậm, ba hồi nhạt; mà rồi danh họa thì vẫn là danh họa chứ việc gì cứ phải tô trát đủ thứ màu mè vào đấy?

Tôi đàn bài “Mưa rơi” như để trở về với những kỷ niệm của một thời rất xưa cũ đối với riêng mình.

Thanh Trang
Nam Cali, đầu mùa Xuân 2008

(*) và (**) : Xin cứ tạm xử dụng dưới dạng bí danh như thế đã vì có liên quan đến người còn sống !
(***) : Tôi có hỏi kỹ tác giả xem nơi bản in xưa kia của bái “Mưa rơi” thầy ghi phần lời là của Nhạc Sĩ Châu Kỳ thì sự thể là như thế nào? Ông trả lời: “Bài hát tôi làm lúc đó đã xong cả nhạc lẫn lời. Thế rồi Mộc Lan xa Châu Kỳ mà đi Hà Nội. Châu Kỳ có tâm sự buồn như vậy cho nên khi thấy bài hát của tôi thì đề nghị cho thay đổi vài chỗ trong lời hát cho gần với cảnh ngộ của mình, dụng ý của Châu Kỳ là lấy đấy như một lời “gửi gấm tâm sự” cho người đã xa mình! Tôi đồng ý để Châu Kỳ sửa vài chỗ như thế và đồng ý để Châu Kỳ đứng tên nơi phần lời ca cho đúng với nguyện vọng về mặt tình cảm riêng tư của anh ấy![/]”

(Nguồn: conthommagazine.com)
_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

MƯA RƠI - TÁC PHẨM BẤT HỦ CỦA NHẠC SĨ ƯNG LANG


Nhạc sĩ Ưng Lang

“Mưa rơi, chiều nay vắng người, bên thềm gió lơi...”

(Thứ ba, 30/12/2008, 10:48)

Source: (ĐSCT)

“Mưa rơi. Màn đêm xuống rồi! Mây sầu khắp nơi. Thương nhớ đầy vơi.
Bâng khuâng, nghe tiếng tơ dịu dàng. Nhìn lá úa theo hoa tàn, tiếc than phút giây lìa tan...”.

Mưa rơi - tác phẩm bất hủ của nhạc sĩ (NS) Ưng Lang với giai điệu buồn phát ra từ đài phát thanh Pháp Á với giọng ca truyền cảm của Mộc Lan và Minh Diệu làm say đắm bao người yêu nhạc vào những năm đầu thập niên 50...

NS Ưng Lang sinh năm 1919 tại Huế, có thiên hướng âm nhạc từ nhỏ. Sau khi tốt nghiệp Trường Quốc học Huế, ông theo ngành công chánh, tốt nghiệp kỹ sư cầu đường (1936 - 1941), bắt đầu sáng tác năm 1940, là NS đầu tiên dạy hạ uy cầm tại Việt Nam. Trong gia tài âm nhạc với khoảng 60 ca khúc của ông, có một số tác phẩm tiêu biểu như: Mưa rơi, Nhạc lòng, Chiều tiễn biệt, Đường về, Bóng trăng huyền, Xuân thắm, Chiều về thôn Vĩ, Bóng mơ xưa, Chuông chiều ngân... Nổi bật nhất là ca khúc đầu tay điệu tango Mưa rơi sáng tác năm 1942, với ca từ buồn da diết của NS Châu Kỳ cũng là nỗi lòng của ông sau khi chia tay người bạn đời - ca sĩ Mộc Lan.

NS Ưng Lang từng là giáo sư Trường Quốc gia Âm nhạc Huế (dạy hòa âm phối khí) ông cùng các bạn trong trường thành lập ban nhạc Aloha oe (tiếng của thổ dân Hawaii thường xử dụng khi gặp gỡ hoặc chia tay) gồm Văn Giảng, Ngô Ganh, Nguyễn Hữu Ba và ông đi biểu diễn khắp cố đô Huế. Những năm 50 thế kỷ trước, ở đất thần kinh có 3 cặp vợ chồng ca sĩ - nhạc sĩ nổi tiếng được mọi giới yêu thích: vợ chồng Mộc Lan - Châu Kỳ; Ngọc Cẩm - Nguyễn Hữu Thiết và vợ chồng NS Ưng Lang.

Tác giả Mưa rơi hiện đã 90 tuổi, năm 2005 ông sang Mỹ định cư tại bang California, đầu năm nay ông quyết định trở về sống những ngày cuối đời trên mảnh đất quê hương, tại căn hộ nhỏ (49/29B Nguyễn Thái Sơn, P4, Q. Gò Vấp). NS Ưng Lang có 3 người con theo nghệ thuật, đó là cô con gái đầu: nhà văn Huyền Bảo Châu (tác giả Nắng ven đô, Ở một nơi không tìm thấy thiên đường), họa sĩ Ái Lan và người con trai út - nhạc sĩ Bửu Minh (hiện là nhạc công chơi guitar tại Phòng trà Đồng Dao, TPHCM).

Ngọc Thiện

Chiều Tiễn Biệt







Ưng Lang, tiếng hát Thanh Thúy

ALBUM "ƯNG LANG: THÀNH PHỐ MÙA ĐÔNG"

Đó là album kép “Thành Phố Mùa Đông” của lão nhạc sĩ Ưng Lang, gồm đĩa A với 18 ca khúc - trong đó có nhiều bài quen thuộc với phần lời của nhạc sĩ Châu Kỳ như:

Mưa rơi, Chiều tiễn biệt hoặc phổ thơ: Những cánh thời gian ( thơ Thân Thị Ngọc Quế ), Khi tôi về ( thơ Trần Dzạ Lữ ), Chiều thứ sáu (thơ Phạm Đích), Quán hoa giấy (thơ Lữ Quỳnh), Một thoáng (thơ Mỹ Hạnh), Lạc nẻo (thơ Phạm Nhuận)... qua các giọng ca Duy Thoán, Minh Ngọc, Thiên Thanh, Christan Lê, Mỹ Hạnh, Nguyễn Long.

Đĩa B là 10 ca khúc được trình bày hòa âm do Bửu Minh ( con trai lão nhạc sĩ ) phối âm...

Lần đầu tiên ra CD nhưng hy vọng không phải là lần cuối cùng, bởi lão nhạc sĩ vẫn còn sung sức lắm lắm và càng cao tuổi thì càng... nhiều cảm hứng sáng tác!

Hà Đình Nguyên

MƯA RƠI... TIỄN BIỆT TIẾNG HẠ UY CẦM
Source: Thanh Niên Online - Thứ Tư, 19/8

Sau nhiều năm sống lặng thầm nhưng chan hòa tình thương với gia đình, thân hữu, lão nhạc sĩ Ưng Lang đã từ giã cõi trần lúc 20 giờ ngày 17.8, thượng thọ 91 tuổi.

Nói đến nhạc sĩ Ưng Lang, những người am tường về lịch sử âm nhạc Việt Nam đều ghi nhận ông là một trong những người Việt đầu tiên đưa cây đàn guitar Hawaii (hạ uy cầm) vào xử dụng, biểu diễn và giảng dạy ở Việt Nam từ gần 70 năm về trước. Dạo đó, Ưng Lang từng là trưởng ban nhạc Ahola (tiếng chào của thổ dân Hawaii) vang danh đất Hà thành. Nhạc sĩ Trịnh Hưng (tác giả Lối về xóm nhỏ, Lúa mùa duyên thắm) viết trong hồi ký: "Vào đầu thập niên 1950, trên con đường Lý Quốc Sư gần Nhà thờ lớn Hà Nội có quán cà phê Bằng là nơi quen thuộc với giới văn nghệ sĩ… Tôi thường ra đây để nghe nhạc và tôi thích nhất nữ danh ca Mộc Lan hát bài Mưa rơi, bài hát tôi hâm mộ nhất vì có tiếng hạ uy cầm của chính tác giả (Ưng Lang) réo rắt, lả lướt phụ họa theo… Đôi tay của ông như vờn múa trên cây đàn và tôi thầm cảm phục, ao ước có một ngày được làm quen với người nhạc sĩ tài hoa ấy cho thỏa lòng ngưỡng mộ…".

Ca khúc Mưa rơi của Ưng Lang ( lời của nhạc sĩ Châu Kỳ ), được sáng tác tại Vinh (Nghệ An) năm 1942 khi ông đang làm kỹ sư công chánh tại đây. Bài hát điệu tango, cung Rê trưởng nói về chuyện tình tuyệt đẹp giữa tác giả và một người con gái ở vùng đất ấy với giai điệu thể hiện sự nhớ thương: "Mưa rơi, chiều nay vắng người. Bên thềm gió lơi, mơ bóng ngàn khơi… Mưa rơi, màn đêm xuống rồi. Mây sầu khắp nơi, thương nhớ đầy vơi…".

Năm 2005, nhạc sĩ sang Mỹ định cư tại California theo mong muốn của con cháu. Nhưng đầu năm 2009, ông quyết định về sống những ngày cuối đời trên quê hương. Từ hôm lão nhạc sĩ hồi hương, người viết chỉ mới đến vấn an sức khỏe của ông được hai lần, lần cuối cách đây khoảng một tháng khi ông vừa từ bệnh viện về nhà. Sức khỏe của ông đã yếu lắm rồi nhưng thấy người quen ông vẫn nở nụ cười hồn hậu, vẫn cố gắng nói. Thấy ông mệt, đành cáo từ sớm, không ngờ đó là lần cuối được gặp ông...

Linh cữu nhạc sĩ Ưng Lang quàn tại tư gia số 49/29B Nguyễn Thái Sơn, P.4, Gò Vấp (TP.HCM). Lễ động quan lúc 6 giờ 30 ngày 23.8, sau đó an táng tại nghĩa trang Gò Dưa (Thủ Đức, TP.HCM).

Hà Đình Nguyên

Mưa Rơi - Ái Lan


Chiều Tiễn Biệt - Mỹ Hạnh


Một Thoáng - Mỹ Hạnh


Quán Hoa Giấy


Ký Ức Tango - Nguyễn Long


Click trên ô chữ nhật bên phải mỗi player để xem video màn hình rộng.