Archives for: March 2010
NGƯỜI TÌNH PHAN RANG

Người tình Phan Rang
Source: TTO
Khánh Liên
AT - Nhiều lần tôi nhớ Phan Rang. Những đường phố rộng và ngắn, những quán cà phê nằm san sát, ly cà phê thoảng hương hoa sứ, nhớ Tháp Chàm, quán bánh canh nằm ở một góc phố nhỏ. Bên kia đường, người bán hoa kiểng có cái mũ kết đỏ giống như một bông hoa tháng sáu. Tôi cũng nhớ một con ngựa gầy, khuya vắng lóc cóc chở rau củ vào chợ. Nhớ con mèo luôn nằm ngủ trên cầu thang, chạy vọt đi khi có tiếng chân người.
Sao tôi lại không nhớ em? Người mẫu của tôi! Người tình nhỏ của tôi! Nhưng em là ai? Cô chị hay cô em? Là My dài hay Mi ngắn? Là đêm hay ngày? Quá khứ hay tương lai? Hiện thực hay ảo ảnh?
Những ngày rong chơi ở Phan Rang tôi không làm gì mà chỉ vẽ. Ban ngày lang thang trong các quán cà phê, vào quán nào cũng nghe toàn nhạc Trịnh. Dân Phan Rang mê nhạc Trịnh lạ lùng. Buổi tối, sau khi loanh quanh trên đường phố, ngó các thiếu nữ Phan Rang, tôi về căn gác nhỏ, vẽ và nghe con mèo nằm ở cầu thang kêu meo meo.
Tầm hai giờ khuya, nhạc ngựa lại lóc cóc. Con ngựa giống như đồng hồ báo thức ngang qua phố khuya đến với phiên chợ rau củ. Những chiếc xe tải ầm ì ở đâu đó. Chúng mang sương lạnh của Đà Lạt, sự hối hả của Sài Gòn vào cái hiếu động, bé nhỏ của Phan Rang. Con ngựa gầy nhẫn nại chở những sọt rau củ còn ngái ngủ, mặc sương, mặc ngọn đèn đường, mặc quán bánh canh với nồi, chén kêu lanh canh, lách cách!
Ban ngày tôi gặp Mi ngắn. Em hai mươi tuổi, hay hơn? Có đôi mắt một mí và cái miệng hay cười. Em nhảy trên căn gác song song căn gác nhà tôi, chạy ào ra phố và chờ xe buýt, chiếc túi đỏ trên vai em tung tăng trong gió. Có hôm em đứng với một con mèo, vừa đứng vừa gặm bánh mì.
Khuya thật khuya tôi mới biết My dài. Cô tầm hai bảy? Gầy gò, thanh mảnh nhưng đôi mắt sâu và mạnh mẽ. Chúng tôi vài lần gặp nhau trên phố khuya. Tôi đi lang thang do không ngủ được, muốn nhìn phố. Còn cô không biết đi đâu? Cô nhìn tôi, biết đó là hàng xóm nhà mình nhưng không gật đầu, cũng không quen biết. Cô lướt qua tôi, để lại dáng gầy và một nỗi buồn mà tôi không hiểu nó từ đâu tới.
Cô bé hai mươi tuổi thường qua nhà tôi chơi với... con mèo. Em nghịch với con mèo suốt buổi trưa và xem hết các bức tranh tôi vẽ. Nhìn thấy bức tranh thiếu nữ khỏa thân, em hỏi:
- Người yêu của chú à?
- Không, sao cháu lại hỏi thế?
- Không phải người yêu, sao cô ấy dám cởi quần áo để chú vẽ?
Tôi lí nhí giải thích với em một điều gì đó về nghệ thuật. Em nghe nhưng không nói gì. Hình như em không tin nghệ thuật là thứ mà người ta có thể cởi quần áo mà không cần phải là người yêu.
- Cháu không thích cô ấy. Nếu cô ấy mặc quần áo, cháu sẽ thích hơn.
Tôi rất muốn cô bé thích các bức tranh của tôi. Nhưng tôi không thể sửa bức tranh khỏa thân thành bức tranh có quần áo được. Và tôi xin lỗi em trong thâm tâm.
Tôi bắt đầu thích Phan Rang khi biết cô em Mi ngắn. Các cô bé hai mươi thường trong sáng. Nhiều lúc tôi không biết tôi đang quen một cô bé hay quen với một con mèo? Qua nhà tôi, việc đầu tiên là em ngó xem con mèo nằm ở đâu, chơi với nó, ôm ấp nó. Em như một khán giả dễ mến nhất - luôn yên lặng nhìn tôi vẽ, chạy đi rửa cọ giúp tôi, bóp màu ra bảng vẽ cho tôi. Nếu em trẻ hơn hay tôi già hơn, tôi mong được gọi em là "con gái".
Và đêm đêm, cô My dài - chị gái em - cứ làm đầu óc tôi hoang mang. Hai giờ khuya, con ngựa chạy qua ngõ cũng là lúc cô về. Cô đi rón rén trên bậc thang giống y như một người lạ. Chúng tôi nhìn nhau bằng đôi mắt đêm. Một thoáng tôi nhìn thấy những tia lửa bừng sáng. Rồi sau đó chúng tắt lịm.
Mi ngắn đem đến cho tôi những ánh sáng tinh khiết và giọt nước trong trẻo của ban mai, thì My dài khiến tôi hoang mang và buồn ảo ảnh. Cô thiếu nữ đó làm gì? Có những tính cách gì? Sao đôi mắt cô buồn vậy? Sao cô không thèm ngó ngàng gì đến tôi? Tôi già quá chăng? Hay bất tài chăng? Thậm chí cô không màng việc những buổi trưa cô em gái mình tung tăng qua nhà tôi cười vang căn gác nhỏ. Cô là ai mà không có một chút tò mò nào? Nhưng tôi thì có.
Tôi bắt đầu lấy cớ mất ngủ để đi theo cô. 12 giờ khuya cô ra khỏi nhà, qua phiên chợ đêm, ngồi ở quán bánh canh. Một cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi ở quán bánh canh cùng những người xe thồ và những tay bốc vác. Mùi chợ, mùi rau củ ung, mùi sắt từ những chiếc xe thồ cùng mùi hương của cây hoa sứ khẳng khiu quyện vào nhau. Cô ngồi, bình thản với những mùi hương. Những gã đàn ông bặm trợn quanh đó hình như biết cô nên không động tới cô. Họ không hỏi cô đi đâu, làm gì, không buông cả một lời chọc ghẹo. Dường như đêm Phan Rang và cả phiên chợ này nhất thiết phải có cô. Một cô thiếu nữ mỏng manh, gầy gò, mắt sâu buồn và không thích nói.
Xa xa là tiếng vỗ của sông Dinh. Tôi đi theo cô, qua hai con phố thì cô mất hút.
Tại Phan Rang tôi là người ở trọ, không rành bằng cô. Nhưng chắc những ngọn đèn đường biết cô đi đâu trong đêm. Chúng nhìn tôi, cười bỡn cợt.
Tôi đi theo cô năm đêm, đến con phố đó cô lại mất hút. Tôi bắt đầu thấy chán. Tại sao tôi phải đuổi theo một cô gái không quen biết, mặc cho cô ta có là hàng xóm của mình? Vì cớ gì tôi lại theo cô? Tò mò ư? Đừng nói là vì đôi mắt cô quá đẹp. Tôi có mến cái dáng mỏng manh của cô một chút, nhưng không đến nỗi phải làm một cái đuôi vào lúc hai giờ khuya mà còn không biết mình đang đi đâu...
Như bỡn cợt, khi con ngựa chạy qua cô trở về, đưa con mắt mèo nhìn căn gác nhỏ của tôi.
Một buổi trưa tháng sáu, có tiếng gõ cửa phòng tôi. Nếu là Mi nhỏ, chắc em đã nhảy ầm ầm trên cầu thang và mở cửa vào. Ai đến phòng tôi vào buổi trưa thế này? Tôi mở cửa, người đó bước vào phòng.
Nàng đi khắp phòng nhìn các bức tranh của tôi và dừng thật lâu ở bức tranh một thiếu nữ khỏa thân.
- Tôi thích bức tranh này. Anh có thể vẽ tôi giống vậy không?
- Được - tôi nói.
Nàng ngồi trên chiếc ghế ban trưa. Tôi đóng cửa phòng.
- Cứ để cửa sổ. Tôi thích ánh sáng.
Tôi để cửa sổ nhìn xuống phố. Dưới phố là một cây hoa sứ. Cái xứ này sao cứ thích trồng hoa sứ? Mùi hương hoa sứ thanh khiết khiến tôi ngượng ngùng.
- Anh không phải là họa sĩ chuyên nghiệp - nàng nói.
- Không, tôi rất chuyên nghiệp. Tôi đã vẽ hai mươi năm, hơn một chục cuộc triển lãm. Nhiều người sưu tập tranh tôi - tôi nói.
- Một họa sĩ chuyên nghiệp sẽ nhìn người mẫu bằng ánh mắt nghệ thuật. Họ không run rẩy.
- Có lúc họa sĩ cũng là con người.
- Vậy lúc này anh là người hay là họa sĩ?
Tôi đỏ mặt. Nàng vẫn ngồi im trên ghế. Suốt sáu tiếng đồng hồ chúng tôi nhìn nhau trong im lặng. Nàng đứng lên, mặc quần áo nhanh như lúc đến, rời căn gác trong sự hoang mang của tôi.
Giây phút vừa qua là sự thật hay là một ảo ảnh? Nàng My dài ngồi trước mặt tôi với tất cả vẻ đẹp ẩn trong đôi mắt sâu. Nỗi buồn tràn ngập căn phòng giống như một cơn bão buồn vừa ập đến.
Tôi đã đợi chờ những buổi trưa giống như một gã khờ mười bảy. Con mèo vẫn nằm ngủ trên bậc thang. Không có tiếng chân nào khiến nó phải vùng dậy. Tôi đã đi nhiều nơi, yêu nhiều người, nhưng tôi không tin được trái tim mình lại dại khờ đến thế? Những buổi trưa tôi không ngủ. Buổi tối cũng không ngủ để chờ một tiếng chân, chờ một bóng người.
Nhưng sau buổi trưa tuyệt đẹp ấy tôi không còn gặp nàng nữa. Tôi không tin các cô thiếu nữ đi lấy chồng nhanh chóng mà chẳng để lại dấu vết nào? Cô đi xa? Đi đâu? Lẽ nào cô ném cho tôi những ánh sáng thẳm sâu từ mắt cô rồi quên mất nó? Những người tình đỏng đảnh thường như cô: đến rồi đi mà không một lời tạm biệt? Mà cô đi đâu mới được khi sân nhà cô ở đây? Phan Rang, mùi hương hoa sứ - tôi tin cô yêu chúng giống như tôi đã đến và yêu chúng.
Tôi nghĩ cách giải quyết đơn giản nhất là qua nhà người tình. Tôi đến, cũng vào buổi trưa. Cô bé Mi ngắn thấy tôi qua nhà, ôm chầm lấy tôi, dẫn đi thăm bầy chó con mới đẻ. Trời đất! Còn điều gì hồn nhiên hơn tuổi hai mươi!
- Chị em đâu? - tôi hỏi.
- Chị nào? - cô bé ngơ ngác.
- Chị My dài. Nhà mình có hai chị em mà.
- Ừ, có hai chị em, nhưng bây giờ chỉ có ba má và em.
- Thế còn chị em? Chị ấy đi xa ư?
- Vâng, xa tít, anh không tìm thấy được đâu.
- Ở tận đâu? - trái tim tôi thắt lại.
- Thế giới bên kia - cô bé cười giòn tan.
- Đừng đùa nữa mà. Chị em đi đâu?
- Em không đùa. Mà sao anh lạ thế? Chị em đã mất lâu rồi, anh không biết ư? Lúc sống chị ấy rất xinh đẹp và cũng rất thích vẽ. Nhưng sao anh lại hỏi chị em? Có chuyện gì vậy?
Em nhìn vào mắt tôi và tôi cũng ngơ ngác nhìn vào mắt em. Khi cơn bình tĩnh trở lại, tôi nói: "Không có gì". Tôi hỏi em Mi ngắn của tôi là người thật hay cũng đến từ một thế giới xa xăm nào? Nhưng chắc em là người thật. Em nắm tay tôi, cười với tôi, hái sơ ri cho tôi ăn và nhảy nhót ngoài hiên nắng. Tôi cũng không nhận ra em đã xưng "em" với tôi mà không phải là "chú - cháu".
Nhưng trong căn gác nhỏ của tôi thì tôi bắt đầu thấy sợ. Bức tranh khỏa thân vẫn còn đó. Mùi hương hoa sứ vẫn còn đó. Và buổi trưa ấy có còn không hay nó đã hút vào một thế giới xa xôi nào?
Tại sao em lại đến với tôi và khiến tôi yêu em? Lẽ nào em cũng yêu tôi sao? Nhưng thế giới đó và thế giới này xa thăm thẳm. Bỗng nhiên tôi nghĩ đến cảnh em đi xuyên qua quãng đường dài, một mình, heo hút để đến căn phòng của tôi. Đó là một phép màu mà tôi không bao giờ làm được. Em ghé căn gác nhỏ của tôi vì yêu Phan Rang hay là yêu tôi? Chắc em cũng yêu tôi chứ.
Tôi thấy thương em như thương buổi trưa không bao giờ trở lại. Em đã đến thành phố thân thuộc của mình mà không ai nhận ra em hay quen biết em. Chỉ có một gã họa sĩ nhìn thấy em, nhưng giờ phút có em hắn cũng chẳng biết em là ai?
Không có ai đưa em trên con đường về thế giới đó.
Sao tôi có thể yêu một người mà không đưa nàng về trong đêm lạnh? Phải chăng tôi là một người tình tồi?
Em đến và em đi - chỉ một mình, không ai quen biết.
KHÁNH LIÊN
03/31/10. 11:46:20 pm. 3242 words, 937 views. Categories: Thơ văn, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Liên kết blogs, Phan Rang kỷ niệm, Hương vị quê nhà, Chuyện huyền bí ,
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ GẶP BÀ PHÓ ĐẠI SỨ HOA KỲ TẠI VIỆT NAM

Hình 1
Linh mục Nguyễn Văn Lý gặp bà Phó Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam
Source: Nữ Vương Công Lý, Mẹ Hằng Cứu Giúp
Vào lúc 13g15 ngày hôm qua, 23-03-2010, Bà phó đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, Virginia E. Palmer, cùng với một thông dịch viên tên Đức đã đến thăm gặp linh mục Nguyễn Văn Lý, đang được tạm tha để điều trị tại Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, 64 Phan Đình Phùng, Huế. Đưa hai vị này tới là hai nhân viên sở ngoại vụ tỉnh Thừa Thiên Huế và hai nhân viên công an.
Sau khi chào hỏi, cha Lý mời bà phó đại sứ và thông dịch viên vào phòng. Hai nhân viên ngoại vụ ra ngồi chờ ngoài sân còn hai nhân viên công an đứng bên ngoài phòng linh mục, sát cửa để nghe lén (và có thể là ghi âm lén - xem hình 1 ở trên).
Bà phó đại sứ cho biết mục đích thăm viếng: vấn an sức khỏe của linh mục Lý và hỏi cho biết tòa đại sứ lẫn chính phủ Hoa Kỳ có thể giúp linh mục như thế nào trong lúc này?
1- Về tình trạng sức khỏe, cha Lý mô tả tương đối rõ ràng: cao huyết áp, tai biến mạch máu não, xơ vữa động mạch cảnh, xuất hiện khối u sau ót… Cha còn nói thêm: Xin quý vị hoàn toàn yên tâm là nhà cầm quyền Việt Nam không dám đưa tôi vào lại trại giam sau 12 tháng tạm tha này, vì sau lúc bị tai biến lần 3 (15-11-2009), khi đang trong quá trình cấp cứu, tôi đã tuyên bố với họ rằng nếu tôi bị tai biến lần 4 thì sẽ khước từ cấp cứu và điều trị. Cho nên sang năm, nếu họ lại muốn đưa tôi vào trại giam, tôi sẵn sàng vào, nhưng họ phải biết rằng tôi sẽ khước từ điều trị và cấp cứu nếu bị tai biến lại.
Tiếp đó linh mục Lý xin cảm ơn tòa đại sứ, tòa lãnh sự, chính phủ, quốc hội, bộ ngoại giao Hoa Kỳ cùng một số chính khách Mỹ như thượng nghị sĩ Sam Brownback, dân biểu Chris Smith, dân biểu Loretta Sanchez…. vì đã quan tâm đến hoàn cảnh của linh mục và đã vận động cho linh mục trong thời gian qua. Cha Lý cho biết tiếp: nay thì có một số chính khách quốc tế, một số tòa đại sứ, một số tổ chức ở nước ngoài đã ngỏ ý đưa tôi ra ngoại quốc chữa bệnh rồi sẽ đưa về. Điều này phù hợp với ý định của nhà cầm quyền Việt Nam. Vì biết tôi còn 5 năm tù giam và 5 năm quản chế nữa, nên họ (nhà cầm quyền) đã khuyên tôi cứ chấp thuận ra ngoại quốc điều trị cho khỏe hẳn, để khoảng 80 tuổi rồi hãy trở về (chú thích: Lm Lý hiện nay được 64 tuổi). Xin cảm ơn tất cả Quý vị vì hảo ý đó, nhưng như thế là vô tình đi vào kế hoạch của nhà cầm quyền Cộng sản (Bà phó đại sứ cười). Nay giáo phận Huế và gia đình muốn tôi điều trị tại chỗ ( tòa TGM Huế ).

Hinh 2
2- Về những việc gì mà chính phủ và tòa đại sứ Hoa Kỳ muốn giúp linh mục Lý hiện giờ, thì cha cho biết:
a- Quý vị cố gắng tập trung giúp UNESCO, Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế biết rõ sự thật về ông Hồ Chí Minh ( chú thích: linh mục Lý từng gọi HCM là tay gian ác, tên lừa bịp siêu cao thủ ). Đừng úp mở chuyện này mà kéo dài sự sai lầm rất tai hại cho dân tộc tôi. Tôi thấy mình có nhiệm vụ trả lại sự thật nguyên vẹn về ông Hồ cho đồng bào Việt Nam (chú thích: đây cũng là điều mà một linh mục khác là cha Nguyễn Hữu Lễ đã làm qua cuốn phim tài liệu “Sự thật về HCM” và cũng là một trong ba tôn chỉ của bán nguyệt san Tự do Ngôn luận mà linh mục Lý là đồng sáng lập: vạch trần mặt thật HCM)
b- Quý vị vận động làm sao để chúng tôi có tự do ngôn luận. Quý vị cần nói to, nói rõ, nói ngắn, nói chính xác giữa Liên Hiệp quốc rằng Việt Nam chưa có thứ tự do này. Đây là điều rất quan trọng. Chúng tôi muốn các tờ báo của chúng tôi như Tổ quốc, Tự do Dân chủ, Tự do Ngôn luận được bày bán công khai (chú thích: ban biên tập báo Tổ Quốc thời gian gần đây bị sách nhiễu và hăm dọa, đặc biệt là tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang và bác sĩ Phạm Hồng Sơn). Nếu chưa được thế thì ít nhất quý vị hãy nói với nhà nước Việt Nam rằng đừng bắt những ai đọc các tài liệu như vậy. Chúng tôi thấy có nhiệm vụ trước mắt là làm sao cho người dân được tiếp cận các loại thông tin trung thực về tự do dân chủ mà không bị bắt bớ, không bị quấy nhiễu. Quý vị hãy nói to trước các diễn đàn quốc tế là Việt Nam lạc hậu vô cùng về tự do ngôn luận, thua thời Các Mác tại Anh cách đây 160 năm, thua thời nhóm Nguyễn Ái Quốc tại Paris cách đây gần 100 năm, thua thời cụ Huỳnh Thúc Kháng tại An Nam cách đây hơn 80 năm. Tất cả họ đều làm báo phê phán chế độ đương thời mà không hề bị bắt!
Trước câu lưu ý của bà phó đại sứ (“Hàng năm, bản báo cáo của chúng tôi về nhân quyền tại Việt Nam đều có đề cập đến chuyện ấy”), linh mục Lý trả lời: Nói dài, nói nhiều có khi không hữu ích và hiệu quả bằng nói ngắn và nói rõ giữa các diễn đàn toàn cầu: Tự do ngôn luận tại Việt Nam thua cộng đồng quốc tế cả hàng trăm năm!
c- Quý vị cố gắng giúp chúng tôi tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội cộng sản năm 2011 cho thật hiệu quả. Đây là một hình thức dân chủ giả hiệu và áp đặt, hoàn toàn không giống như các cuộc bầu cử Quốc hội ở những nước dân chủ tự do. Giúp như thế là quý vị giúp tôi chữa lành khối u sau ót tôi đây này ! Phần Khối 8406 của chúng tôi thì cũng sẽ lên kế hoạch tẩy chay nó cách quyết liệt. (Chú thích: trước cuộc bầu cử Quốc hội năm 2007, Khối 8406 và nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền đã có nhiều văn thư kêu gọi tẩy chay nó cũng như nhiều thành viên đã thực sự tẩy chay nó trong chính ngày nó được tổ chức, 20-05-2007).
3- Linh mục Lý cũng nhân cơ hội trình bày cho bà phó đại sứ rõ nguyên tắc đấu tranh bất bạo động của các chiến sĩ hòa bình dân chủ tại Việt Nam: Một chiến sĩ hòa bình dân chủ nếu biết cách đấu tranh bất bạo động thì sẽ mạnh gấp nhiều quân đoàn. Cộng sản hiện nay không còn dám cắt lưỡi các nhà đấu tranh bất bạo động như thời linh mục Jerzy Popieluszko bên Ba Lan hồi 1984 vì CS sợ họ. Chiến sĩ hòa bình nói, đối phương cũng sợ; viết, đối phương cũng sợ; khóc, đối phương cũng sợ; cười, đối phương cũng sợ; im lặng, đối phương cũng sợ; sau cùng chết thì đối phương càng sợ (Bà phó đại sứ ngắt lời: Không chết đâu! không chết đâu!). Trên đấu trường, hai đấu sĩ nhìn nhau. Các chiến sĩ hòa bình dân chủ nhìn thẳng đối phương là hàng chục triệu cán bộ, hằng mấy triệu đảng viên với tấm lòng không sợ hãi thì đối phương phải hãi sợ họ. Tại sao người chiến sĩ dân chủ không sợ? Vì họ không đi tìm gì cả ngoài tình thương, sự thật và lẽ phải! Tình thương, sự thật và lẽ phải này như lửa. Nhà tù với số lượng bao nhiêu và với tường dày bao nhiêu cũng chỉ là giấy, không gói được lửa! Trong trại giam lửa vẫn bừng cháy, ra ngoài lại càng bừng cháy. Một bạo quyền độc đoán thì phải thua ngọn lửa ấy mà thôi!
Người chiến sĩ hòa bình dân chủ phải vô úy (không sợ hãi), vô cầu ( không xin xỏ ), vô thủ (không cần đề phòng, vì đấu tranh công khai, quang minh chính đại, ai rình nghe cũng mặc), vô ngã (không tìm cái lợi cho mình), vô biệt (không phân biệt quốc gia hay cộng sản, da trắng hay da vàng, Phật giáo hay Công giáo, ai đứng về phía lẽ phải và sự thật đều là đồng minh của mình). Khi có ngũ vô này rồi thì tức khắc có đệ lục vô, không nhắm nhưng sẽ phải đến, đó là vô địch! ( Bà phó đại sứ cười vang khoái chí ). Tôi chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng tôi biết mình vô địch vì nơi tôi không có hận thù. Đời tôi đã 64 tuổi nhưng tôi chưa ghét một người nào cả. Mấy lần bị cán bộ CS bắt giam, tôi đều nói: Các anh sợ mà bắt giam tôi thôi, nhưng đố các anh ghét tôi được! Tôi có làm chi phương hại, xúc phạm hay nguyền rủa các anh đâu mà các anh ghét. Trái lại tôi chỉ đọc kinh cầu nguyện cho các anh.
Tôi đi tù như vậy là 5 lần, riêng dưới chế độ này là 4 lần. Mỗi lần vừa vào tù, tôi đều quỳ cúi xuống hôn đất mà thầm nói: “Con xin nhận nhiệm sở mới” Nhiệm sở mới này không phải đức Giám mục bổ nhiệm tôi đến mà là Chúa Giêsu Kitô. Vì thế tôi coi ban giám thị, cán bộ trại và mọi tù nhân trong trại đều là giáo hữu mà tôi có bổn phận cầu nguyện và rao giảng Tin Mừng cho. ( Chú thích: trong một lần tâm sự trước đây, linh mục Lý có cho biết ở trong tù cha luôn cầu nguyện cho các tay đồ tể của nhân loại như Lênin, Stalin, Hitler, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt, Saddam Hussein, Bin Laden… Họ cần lời cầu nguyện vì họ bị nhân loại quên lãng do căm thù )… Đêm đầu tiên ở trại giam tôi ngủ bình thản như ở nhà, vì tôi coi trại là văn phòng, là nhiệm sở của tôi, tôi phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ ở đó cho tốt. Sang năm, nếu họ đưa tôi vào lại trại thì tôi thoải mái, sẵn sàng (Bà Phó đại sứ cười). Như mọi chiến sĩ dân chủ hòa bình, tôi có tình thương, sự thật và lẽ phải nên không sợ. Nhưng đằng sau lưng tôi là cả Triều thần Thiên quốc, có Thiên Chúa, có Đức Mẹ, có các thánh, rồi có hàng triệu các thai nhi bị trục giết mỗi năm mà tôi luôn bênh vực ( chú thích: trong các lần linh mục gặp gỡ cán bộ công an hay viết kiểm điểm về… chế độ ). Các em ủng hộ tôi, chuyển cầu cho tôi thì đảng CS làm chi tôi được!!!
Kết thúc, bà phó đại sứ Hoa Kỳ nói: “Tôi từng mong ước gặp được linh mục. Nay thấy linh mục trẻ trung, vui vẻ, ăn nói rất mạnh mẽ và rõ ràng. Rất hân hạnh. Xin hết lòng cảm ơn!”
Cuộc gặp gỡ kết thúc vào lúc 14g30 cùng ngày.
Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình dựa theo băng ghi âm.
Huế, 16g30 ngày 24-03-2010
THÀNH QUẢ 80 NĂM LÃNH ĐẠO CỦA ĐCSVN
03/30/10. 08:56:57 am. 2999 words, 644 views. Categories: Không ðề, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Thời cuộc, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Tôn giáo và tín ngưỡng, Xã hội và nhân văn ,
NGUYỄN TẤN DŨNG SẼ ĐẾN HOA THỊNH ĐỐN HỌP VỀ NGUYÊN TỬ VỚI TT BARACK OBAMA GIỮA THÁNG 4/2010

Thời cơ đã đến để Việt Nam từ bỏ chế độ cộng sản, cùng thế giới chống lại hiểm họa bành trướng của bọn bá quyền Trung cộng.
Nguyễn Tấn Dũng sẽ đến Hoa Thịnh Đốn họp về Nguyên Tử với TT Barack Obama giữa tháng 4/2010
Source: congdongnguoiviet.fr
Hạnh Dương - 28/03/2010
California (Tin đặc biệt của VietPress USA - Hạnh Dương ghi): Trong lúc cộng đồng người Mỹ gốc Việt biểu tình suốt ngày hôm thứ Năm 25-3-2010 để chống lại việc Cộng Sản Việt Nam (CSVN) khai trương Tổng Lãnh Sự tại thành phố Houston, Texas; thì chiều Thứ Sáu 26-3-2010, một nguồn tin thẩm quyền thân cận Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tiết lộ (miễn nêu tên) đã cho ký giả Hạnh Dương biết rằng, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama sẽ tiếp Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đến thủ đô Hoa Thịnh Đốn vào tháng giữa tháng 4/2010 sắp tới đây.
Nguồn tin nầy nói rằng, mới đây hôm 05-3-2010, TT Barack Obama nhân đề cập đến ngày kỷ niệm 40 năm Thỏa Hiệp Ngưng Phát Triển Vũ Khí Nguyên Tử đã được ký kết dưới thời chiến tranh lạnh (Cold War), đã nhấn mạnh rằng “sự đe đọa của một cuộc chiến tranh toàn cầu về vũ khí nguyên tử đã qua, nhưng mối nguy hiểm của việc phát triển nguyên tử vẫn còn kéo dài, đang tạo ra các cuộc thương thuyết về hạn chế vũ khí nguyên tử thật quan trọng hơn bao giờ hết". Theo đó các quốc gia có vũ khí nguyên tử tiến dần đến giải giới, còn các quốc gia không có nguyên tử phải từ bỏ ý định đó, và mọi quốc gia có “quyền không chuyển nhượng” năng lượng nguyên tử phục vụ hòa bình. Mỗi lãnh vực trong 3 vấn đề trụ cột là - Giải giới, không phát triển và xử dụng nguyên tử trong mục tiêu hòa bình - là quan điểm chính yếu mà tôi đã chỉ rõ tại Hội nghị Prague về chấm dứt phát triển vũ khí nguyên tử và tạo dựng một thế giới không hạch nhân”.
(Xem Link: http://www.whitehouse.gov/the-press-office/statement-president-obama-40th-anniversary-nuclear-nonproliferation-treaty ).
Với chủ trương nầy, TT Barack Obama đã cùng với chính phủ Nga hoàn tất thảo luận việc sẽ ký kết một Thỏa Ước gọi tên là “Strategic Arms Reduction Treaty” để thay thế START Treaty đã hết hạn hồi tháng 12/2009. Hiệp ước mới sẽ được ký kết tại thủ đô Prague của Cộng Hòa Czech là một thành viên của khối NATO, nhằm giảm bớt kho vũ khí nguyên tử của hai nước từ 2,200 đầu đạn nguyên tử xuống còn 1,500 đầu đạn mà thôi; và tới đây sẽ xem xét lại các tình trạng nguyên tử để cắt giảm phối trí lại, kể cả hạn chế trong việc xử dụng nguyên tử bảo vệ nội an. Hiệp ước mới cũng sẽ cấm đoán các vụ thử nghiệm vũ khí nguyên tử và tiến đến một Hiệp Định cấm sản xuất các nguyên liệu để chế vũ khí nguyên tử.
TT Barack Obama quyết định triệu tập một Hội Nghị Quốc Tế về hạn chế vũ khí nguyên tử và đã gởi thư mời đến 40 quốc gia tham dự hội nghị nầy sẽ được tổ chức vào 12 đến 14 tháng 4/2010 sắp tới đây tại Hoa Thịnh Đốn. Theo tin tiết lộ miễn nêu tên từ Hoa Thịnh Đốn thì chỉ ít ngày sau khi Tòa Bạch Ốc gởi thư mời, Việt Nam là nước đầu tiên phúc đáp nhận lời mời và Hoa Kỳ đã hoan nghênh, CSVN sẽ cử Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tham dự hội nghị nầy.
Nguồn tin nói rằng, đảng CSVN dự kiến cử một nhân vật cao cấp khác đại diện Việt Nam đến Hoa Thịnh Đốn họp Hội Nghị Thượng Đỉnh nầy, nhưng đã không được Hoa Kỳ hoan nghênh nên cuối cùng Hà Nội đã đề cử Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Việt Nam không có vũ khí nguyên tử, ngoại trừ một viện nghiên cứu nguyên tử tại Đà-Lạt đã có từ thời VNCH. Tuy nhiên vào giữa năm 2008, Quốc Hội CSVN đã biểu quyết thông qua một đạo luật cho phép xây dựng 2 nhà máy phát điện dùng năng lượng nguyên tử sẽ bắt đầu hoạt động vào khoảng năm 2014 tại xã Thuận Nam ở tỉnh Ninh Thuận, và một nhà máy khác sẽ hoạt động vào năm 2020 tại tỉnh Lai Châu gần Trung Quốc. (Link: http://www.world-nuclear-news.org/NP-Vietnamese_congress_approves_nuclear_project-2511097.html )
Tuy nhiên những tiết lộ cho biết rằng, thực tế một phái đoàn cao cấp do Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN từ Hà Nội đã đến họp kín tại Hoa Kỳ để đề nghị mua vũ khí và tàu ngầm, phi cơ chiến đấu của Mỹ nhưng Hoa Kỳ đã chuyển giao cho Nga cung cấp vì lấy cớ Việt Nam vẫn còn bị lệnh cấm vận đối với các kỹ thuật công nghệ cao cấp. Do đó, lần nầy có thể sau khi Hoa Kỳ và Nga ký kết Hiệp Định “Strategic Arms Reduction Treaty” (SART) giảm bớt và tái bố trí vũ khí nguyên tử thì Việt Nam có thể sẽ là một nơi lựa chọn cho việc bố phòng nguyên tử, mà trước mắt là 6 chiếc tàu ngầm có khả năng mang đầu đạn hạt nhân vừa do Nga bán cho Việt Nam để phòng thủ Biển Đông.
Tin nầy nói rằng, vừa qua Thứ Trưởng Quốc Phòng Nga đến Hà Nội để xem xét các nhu cầu về vũ khí cần thiết cung cấp thêm cho Việt Nam, và xem xét việc xây dựng căn cứ cho các tàu ngầm nguyên tử mà Nga vừa bán cho Việt Nam và sắp chuyển giao. Tin tiết lộ nầy nói có 2 địa điểm sẽ được thiết lập cho căn cứ tàu ngầm của Việt Nam là tại Cam Ranh và Hải Phòng. Cam Ranh là căn cứ trước đây của Hải Quân Mỹ, nhưng sau khi Mỹ rút khỏi Việt Nam và VNCH rơi vào tay Bắc Việt thì Liên Bang Sô Viết (USSR) đã ký hợp đồng thuê hải cảng quân sự Cam Ranh 25 năm từ năm 1979 và biến Cam Ranh thành căn cứ Hải Quân Sô Viết lớn nhất ở ngoài lãnh thổ Liên Bang Sô Viết. Nhưng sau khi Liên Bang Sô-Viết tan rã dưới thời TT Ronald Wilson Reagan (1981-1989), nước Nga (Russia) tiếp nhận Cam Ranh nhưng đến sau đó Việt Nam đòi tiền thuê tăng lên 200 triệu Mỹ-Kim mỗi năm nên Nga đành rút lui từ ngày 02-5-2002. Hoa Kỳ đã có các thương thuyết xử dụng Cam Ranh, nhưng hiện nay sau khi Hoa Kỳ thu xếp với Nga bán tàu ngầm cho Việt Nam thì Nga sẽ lo việc lập căn cứ hải quân và tàu ngầm cho CSVN tại Cam Ranh.
Tin cho hay rằng, để đến Hoa Kỳ tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh 40 quốc gia nguyên tử, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng và phái đoàn sẽ xử dụng chuyên cơ là chiếc máy bay Boeing mới nhất 787 mà Vietnam Airlines vừa mua của Hoa Kỳ. Chiếc chuyên cơ nầy sẽ đáp xuống phi trường của căn cứ Không Quân Andrew Airforce Base của Mỹ cách thủ đô Hoa Thịnh Đốn lối 35 dặm. Khi chuyến chuyên cơ của Nguyễn Tấn Dũng vào đến không phận của Hoa Kỳ từ Thái Bình Dương thì sẽ có một phi đội chiến đấu cơ siêu thanh của Không Lực Hoa Kỳ bay lên chào đón và hộ tống do NORAD (North American Aerospace Defense) đảm trách. Địa điểm cho chiếc chuyên cơ đậu và biện pháp bảo vệ, đoàn hộ tống và lực lượng an ninh Hoa Kỳ đều đã được sắp đặt.
Nhân vật cho tin nói rằng, các nhân viên của Bộ Ngoại Giao và an ninh của CSVN đã đến Hoa Thịnh Đốn làm việc với Bộ Ngoại Giao và an ninh của Hoa Kỳ về chương trình nầy và tỏ ra lo ngại vấn đề người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ sẽ biểu tình. Tuy nhiên phía giới hữu trách Hoa Kỳ nói rằng ngành an ninh và vì danh dự cũng như trách nhiệm của Hoa Kỳ là bảo đảm các quốc khách đều được bảo vệ an toàn tuyệt đối; còn việc biểu tình là một nét đặc trưng của nền tự do và dân chủ của Hoa Kỳ mà ngay cả Tổng Thống Barack Obama cũng bị biểu tình.
Có tất cả 40 nguyên thủ quốc gia về nguyên tử sẽ đến tham dự Hội Nghị Quốc Tế về Tài Giảm Nguyên Tử do TT Barack Obama triệu tập, trong đó có cả Tổng Thống Nga là ông Dmitry Anatolyevich Medvedev. Tin phía ngoại giao tại Hoa Thịnh Đốn cho hay rằng bên lề hội nghị nầy, có phần chắc rằng Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và Tổng Thống Nga Medvedev sẽ có một cuộc họp chung với Nguyễn Tấn Dũng về tình hình Biển Đông và an ninh khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Có vẻ như phe thân Trung Cộng trong nội bộ lãnh đạo đảng CSVN không thích việc Nguyễn Tấn Dũng đến dự Hội Nghị Thượng Đĩnh về nguyên tử tại Hoa Thịnh Đốn, nhưng vừa qua Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đến Hà Nội đã có dịp giải thích trước rằng nếu Việt Nam thực tâm muốn Mỹ và Nga bảo vệ trước nạn bá quyền lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc xâm lược thì nên để Nguyễn Tấn Dũng đến Hoa Kỳ dự họp theo mong muốn của Mỹ và Nga cũng như các cường quốc nguyên tử Âu Châu.
Ngày 10-7-2004, ký giả Hạnh Dương có viết một bản tin đăng trên nhật báo Việt Báo ( Link: http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=3287 ) tường thuật rằng Hoa Kỳ cho CSVN đặt Tổng Lãnh Sự tại Houston và Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam đối đầu với Trung Cộng trên Biển Đông, cũng như sẽ lập căn cứ tàu ngầm tại Cam Ranh. Lúc đó nhiều nhân vật cộng đồng và nhiều báo chí, truyền thông gốc Việt tại Hoa Kỳ đã cho rằng ký giả Hạnh Dương bịa đặt tin tức và loan tin có lợi cho CSVN. Thế nhưng ngày 24-6-2008 thì lần đầu tiên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức đến Hoa Kỳ theo lời mời của TT George W. Bush và ông đã đến Houston cùng với Đại sứ CSVN Lê Công Phụng để công bố CSVN mở Tổng Lãnh Sự tại Houston (Link: http://www.usexpo.org/index.html ). Đúng 5 năm 8 tháng 15 ngày sau khi bản tin của ký giả Hạnh Dương loan tải, thì thực tế là ngày Thứ Năm 25-3-2010 vừa qua, Tổng Lãnh Sự CSVN tại Houston đã chính thức mở cửa và đã bị Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt mang Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đến biểu tình chống đối. Trong khi theo một tin khác cho hay cũng đã có trên 1,000 người Mỹ gốc Việt tại Texas và vùng phụ cận đến xin cấp Visa hay các thủ tục có liên quan với Việt Nam. Tin cho biết hiện có trên 250 công ty tại địa phương Texas đang có hoạt động thương mại hay đầu tư tại Việt Nam.
Lần nầy Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng lại đến Hoa Thịnh Đốn dự Hội Nghị Thượng Đỉnh về cắt giảm vũ khí nguyên tử do TT Barack Obama triệu tập. Như vậy Nguyễn Tấn Dũng là vị nguyên thủ nước ngoài đặc biệt đến Hoa Kỳ 2 lần liên tiếp do 2 vị Tổng Thống Mỹ khác nhau tiếp đón. Tuy nhiên lần nầy theo tin cho biết, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng được Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, Tổng Thống Nga Dmitry Anatolyevich Medvedev và một số thủ lãnh các quốc gia nguyên tử Âu Châu tín nhiệm trong việc hợp tác phòng thủ Biển Đông và ổn định khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Không biết rằng liệu các hỗ trợ nầy có ảnh hưởng tích cực gì cho vai trò của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong kỳ Đại Hội Đảng CSVN sắp tới hay không?
(Hạnh Dương - VietPressUSA@ yahoo.com ).
HANH DUONG
VietPress USA
Cell. 408-591-6574
Cell. 714-602-1535
VietPressUSA@ yahoo.com
03/28/10. 08:00:45 am. 3014 words, 887 views. Categories: Không ðề, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Tin tức ðó ðây, Thời cuộc, Khoa học quân sự và chiến tranh, Chiến tranh và hòa bình, Hậu trường, Liên kết blogs, Xã hội và nhân văn, Vòng quanh thế giới ,
THỬ MỘT LẦN CHÔN SỐNG, CHỮA BÁ BỆNH - CHUYỆN LY KỲ, DÂN ĐỔ XÔ ĐÃI THIẾC GIỮA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG - TRỨNG ỐC SÊN, MÓN ĂN HẠNG SANG

THỬ MỘT LẦN CHÔN SỐNG, CHỮA BÁ BỆNH
Source: Yume
Người đăng: Nguyen Huy Truong
Hướng dẫn viên đoàn chúng tôi cho biết, đây là hai địa chỉ mà bất kỳ du khách nào dù là người nước ngoài hay người Nhật Bản khi đã đến Beppu đều muốn được một lần trải nghiệm. Chiếc xe chở đoàn chúng tôi đỗ gần một ngôi nhà kiến trúc cổ, bề ngoài giống như một ngôi đền Shinto giáo của người Nhật, trước cửa đề 4 đại tự tiếng Hán, nếu phiên âm theo tiếng Nhật sẽ là "Takegawara", có nghĩa là "Nhà lợp mái bằng tre".
Chúng tôi được phát mỗi người một chiếc áo kimono mỏng gần giống như chiếc áo bờ-lu của bác sĩ. Các nhân viên phục vụ tại đây yêu cầu mọi người tắm cát núi lửa đều phải cởi hết nội, ngoại y của mình, khoác chiếc kimono lên người rồi cả nam lẫn nữ vào chung một phòng để tắm cát.
Ba bà già người Nhật dùng ba chiếc cuốc to bản đào một chiếc hố dài, bảo tôi nằm xuống, đầu gối lên một khúc gỗ thông trắng muốt. Tiếp đó các bà hối hả cuốc cát nóng đắp lên khắp người tôi một lớp dầy, để hở mỗi cái đầu, sau đó lèn chặt giống như đắp một ngôi mộ.

Từ rất lâu đời, người Nhật Bản đã biết xử dụng loại cát nóng nhiều khoáng chất này để chữa bệnh bằng cách vùi người bệnh vào trong cát.
Suốt 15 phút nằm dưới lớp cát nóng của núi lửa, tôi cảm thấy như mình đang bị chôn sống, hình như sức mạnh cơ bắp toàn cơ thể bị triệt tiêu nên không thể cử động, hơi thở cũng không dễ dàng vì lớp cát rất nặng đang đè trên ngực, mồ hôi toàn thân tôi túa ra... Ba bà già Nhật Bản sau khi đã đắp xong cát lên người tôi thì ngồi bấm giờ canh chừng đồng hồ.
Sau khi được"giải cứu"khỏi cảnh bị chôn sống, chúng tôi được chia ra hai nhóm nam, nữ ra tắm nước máy thành phố cho sạch cát rồi ngâm mình trong bể nước khoáng núi lửa sặc mùi lưu huỳnh. Sau 10 phút ra tráng nước sạch, thay đồ cũng là lúc các công đoạn tắm cát đã hoàn thành.
Tôi bỗng thấy trong người mình khoan khoái khác thường, khí huyết lưu thông, tinh thần hưng phấn, tâm hồn bay bổng nhìn cái gì cũng đẹp hơn giống như vừa được tăng cường bằng một liều thuốc bổ. Đôi chân tôi suốt ngày đi bộ từng có lúc cảm thấy nặng trĩu, mỏi nhừ thế mà vừa tắm cát núi lửa xong liền cảm thấy chân mình trở nên nhẹ bẫng, khỏe mạnh.
Đặc biệt là vết lang ben nhỏ ngoài da dưới bắp chân tôi cũng gần khỏi, vết da lang ben nay trở nên rất mờ chỉ còn lại màu gần như màu lớp da khỏe mạnh. Nếu được tắm cát núi lửa thêm lần nữa chắc vết lang ben này của tôi sẽ khỏi hoàn toàn.
Nếu có dịp bạn hãy đến đây, thử cảm giác một lần bị chôn sống, rất đã và sảng khoái, người bạn bỗng nhẹ tênh!
***********************************************************

Người dân đổ xô đãi thiếc giữa lòng hồ Xuân Hương
CHUYỆN LY KỲ, DÂN ĐỔ XÔ ĐÃI THIẾC GIỮA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG
Source: Yume
Mình đọc cái tin này mà lo ngại thực ấy, bởi rất nhiều hồ khi đưa vào diện cải tạo thì kết quả mang lại còn khủng khiếp hơn nhiều. Riêng hồ Xuân Hương không biết cải tạo đến đâu mà mí tháng trước thì người dân lẫn khách du lịch tập trung xuống hồ đánh bắt cá tưng bừng. Còn bị giờ hàng trăm lượt người thay phiên nhau đào, xúc, đãi những mỏ thiếc lộ thiên ngay giữa lòng hồ Xuân Hương, gây nên tình trạng nhếch nhác, lộn xộn bên cạnh đại công trường.
Theo TTO thì lòng hồ đang được tiến hành nạo vét xuống sâu 2 mét. Những lớp bùn phía trên được hút bỏ đi, đồng thời nhiều mỏ thiếc lộ ra. Ngay sau khi thông tin này lan truyền ra ngoài nhiều nhóm người kéo đến chia nhau ra đào, đãi.
Để thực hiện nhanh gọn và cũng như có thể "tẩu thoát" nhanh khi có cơ quan chức năng thì họ chỉ dùng những dụng cụ thô sơ như xẻng, bàn đãi, bạt nhựa…
Với việc đãi thiếc diễn ra rầm rộ giữa thanh thiên bạch nhật trông nhếch nhát, lộn xộn vô cùng, đấy là chưa nói đến làm ô nhiễm hồ nước. Giữa lòng một thành phố du lịch thơ mộng, hình ảnh ấy trở nên phản cảm vô cùng, không những người dân sống quanh hồ mà khách du lịch cũng rất bức xúc. Hành động đào bới lung tung này còn được xem như là con người đang bức tử hồ Xuân Hương. Vậy có nên chăng cứ để tình trạng này tiếp tục diễn ra?
*********************************************************

TRỨNG ỐC SÊN - MÓN ĂN HẠNG SANG
Người đăng: Huy Trần
Source: Yume
Nhìn cái hình ở trên bạn có biết cái màu trắng trắng là gì hem? Nhìn ghê ghê nhở? Ấy vậy mà ở Pháp lại đang rất ưa chuộng cái màu trắng trắng ấy!
Muốn biết cái trắng trắng í là gì thì nghe anh giai Dominique Pierru (trong hình) nói cho nghe nà!

Bật mí chút: Dominique Pierru là một cựu chuyên gia xây dựng từng thiết kế nhà bếp. Nhưng giờ đây, anh lại được tôn vinh là chuyên gia trong lĩnh vực ăn uống sau khi tạo ra một món ăn ghi dấu ấn đặc biệt trong lịch sử của phong cách ẩm thực Pháp: trứng ốc sên. Èng eng!

Trứng ốc sên đang trở thành món ăn được yêu thích tại Pháp, xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng 3 sao và thậm chí được xuất khẩu sang Anh.
Pierru đã từ bỏ lĩnh vực thiết kế nhà bếp, mua một trang trại ốc sên ở Picardy, miền nam nước Pháp hồi năm 2004 và mất 3 năm để phát triển sản phẩm.
Tại trang trại này, anh Pierru nuôi 180.000 con ốc sên để chúng đẻ trứng. Sau đó, anh làm mềm trứng ốc sên, bảo quản chúng và biến chúng thành một trong món ăn được ưa chuộng nhất tại Pháp hiện nay.

Công việc nuôi ốc sên "ngốn" khá nhiều thời gian của Pierru.
Trứng ốc sên đã xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng 3 sao ở Pháp. Không chỉ được ưa chuộng tại Pháp, sản phẩm này còn được yêu thích ở các nước khác và được chuỗi siêu thị Harrods tại London đặt hàng.
Món trứng ốc sên được đặt tên là "De Jaeger" để tưởng nhớ người mẹ của Pierru. Giá của sản phẩm không hề rẻ - loại hộp 30g có giá 63USD và 50g giá 117USD. Sau khi bán được 200kg trứng ốc sên hồi năm ngoái, Pierru hi vọng sẽ bán được 300kg trong năm nay.
Hiện nay, Pierru và người vợ Sylvie cũng nhập khẩu trứng ốc sên từ các nước Đông Âu, nơi trứng được thu thập trong tự nhiên.

Món trứng ốc sên nên dùng kèm với bánh mì nướng hoặc lá cây ngải đắng và một ly sâm-panh.
03/28/10. 04:46:51 am. 1950 words, 284 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Tin tức ðó ðây, Chuyện lạ ðó ðây, Liên kết blogs, Phương pháp trị bệnh, Vòng quanh thế giới, Chuyện lạ mỗi ngày ,
NHÀ HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN NGƯỜI MỸ BỊ ĐÁNH VÌ ĐẾN THĂM HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ

Thanh Minh Thiền viện ở Sài Gòn - Photo courtesy of Phuccali99
Nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ bị đánh vì đến thăm Hòa thượng Quảng Độ
Ỷ Lan, thông tín viên RFA - 2010-03-25
Một nhân vật người Mỹ cổ vũ cho nhân quyền bị công an đánh và thẩm vấn sau khi đến thăm Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh thiền viện ở Sài Gòn.
Bắt người vô cớ
Chủ tịch Sáng Hội Nhân Quyền tại New York, Hoa Kỳ, ông Thor Halvorssen, đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo tối cao của GHPGVNTN. Ra về, ông bị công an hành hung và câu lưu trong một giờ rưỡi đồng hồ tại cơ sở công an quận Phú Nhuận, thành phố Sài Gòn.
Sự kiện đã được ông Võ Văn Ái, chủ tịch Cơ sở Quê mẹ hành động cho dân chủ Việt Nam, và là giám đốc Phòng thông tin Phật giáo quốc tế gửi tường trình đến cuộc điều trần về nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam, do Ủy ban nhân quyền Tom Lantos tổ chức tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm thứ ba, ngày 23 tháng 3. Sự việc được chứng minh rõ ràng qua tấm hình chụp lưng ông Halvorssen bầm tím. Chúng tôi liên lạc với ông để tìm hiểu vụ này qua cuôc phỏng vấn sau đây:
Ỷ Lan: Thưa ông Thor Halvorssen, ông là nhà sản xuất điện ảnh đồng thời là người sáng lập và Chủ tịch Sáng hội Nhân quyền có trụ sở đặt tại New York. Theo bản điều trần của ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, gửi đến cuộc “Điều trần về Nhân quyền và Tự do Tôn giáo tại Việt Nam” tại Quốc hội Hoa Kỳ, cho biết ông bị công an thành phố Hồ Chí Minh hành hung và câu lưu tuần trước đây vì ông đến thăm Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ở Việt Nam. Điều này có đúng không? Xin ông vui lòng cho thính giả được biết sự kiện xảy ra như thế nào?

Chủ tịch Sáng Hội Nhân Quyền tại New York, Hoa Kỳ, ông Thor Halvorssen. Photo courtesy of alterpresse.org
Thor Halvorssen: Sự kiện xảy ra đúng như vậy. Tôi đã đến Việt Nam để viếng thăm người lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một vị Tăng có tên Thích Quảng Độ. Hòa thượng bị vào tù ra khám từ thời còn trẻ. Hòa thượng từng bị tra tấn và không ngừng bị quản thúc. Tất cả chỉ vì Hòa thượng hoạt động cho dân chủ và nhân quyền, nên trở thành mục tiêu đàn áp của chính quyền Việt Nam. Hòa thượng hiện đang bị quản chế tại Thanh Minh Thiền viện. Tôi đã đến đấy viếng thăm ngài.
Rõ ràng là những công an mặc thường phục thấy tôi đi vào Thiền viện. Nên sau cuộc viếng thăm, mới bước ra, bốn người công an liền áp đến tôi. Một trong bọn họ đánh thúc vào lưng tôi. Cả bốn tên cùng la hét tại sao tôi vào chùa, tôi đến chùa làm gì! Rồi họ dẫn tôi về đồn công an, ở đây tôi bị một sĩ quan năm sao thẩm vấn và giam giữ trong một tiếng rưỡi đồng hồ. Sau đó họ để cho tôi ra về vì tôi nói thẳng với họ rằng không thả tôi ra họ sẽ gặp khó chứ tôi chẳng bị khó khăn gì đâu. Thật là một kinh nghiệm hãi hùng. Tôi phải nói rằng tôi quá vui sướng khi thoát khỏi Sài gòn.
Ỷ Lan: Đây có phải là lần đầu tiên ông đến Việt Nam ?
Thor Halvorssen: Vâng, và chắc chắn rằng còn lâu tôi mới trở lại Việt Nam.
Không quan tâm nhân quyền
Ỷ Lan: Là người ngoại quốc lần đầu tiên đến Việt Nam, cảm tưởng ông như thế nào đối với nhà cầm quyền?
Thor Halvorssen: Ờ, một cuộc tuyên truyền tẩy não kỳ dị. Màu sắc tuyên truyền sâu rộng trang trải khắp nơi. Hồ Chí Minh là Che Guavara của Việt Nam. Hình ông ta được dán khắp nơi, ông theo dõi chúng ta khắp nơi. Một chính quyền tuyệt đối Cộng sản nhưng đồng thời cũng là tư bản, thật là điều quá ư kỳ quặc. Điều thấy rõ là họ chỉ nhắm tới một chuyện mà thôi. Bằng mọi giá họ muốn thu tóm tiền bạc của du khách và của nước ngoài. Nhưng họ chẳng quan tâm một tí ti nào cho nhân quyền. Đọc các báo tiếng Anh tại đây là một thử nghiệm kỳ dị theo kiểu ngôn ngữ hai chiều trong thế giới của Orwell. Những tin tức tìm thấy trong báo chí chỉ là tin tức ở ngoài Việt Nam. Chẳng có một tin tức gì tự sự của Việt Nam. Nếu có cũng chỉ là sự tuyên truyền mà thôi.
Ỷ Lan: Cảm tưởng của ông khi gặp Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ như thế nào?
Thor Halvorssen: Một con người kỳ vĩ, mặc dù bao thảm nạn phải trải qua, Hòa thượng giữ vững niềm hy vọng là Việt Nam sẽ thắng lướt, khắc phục Cộng sản, và chuyển hóa sang một chế độ mà phẩm giá con người được tôn trọng và nhân quyền được bảo đảm ở mức cao nhất.

Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Photo courtesy of queme.net
Ỷ Lan: Xin ông câu hỏi chót, theo ông Cộng đồng thế giới phải làm gì để thay đổi tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Ông có nghĩ rằng thế giới đã quan tâm đúng mức chưa?
Thor Halvorssen: Hầu như thế giới chẳng quan tâm gì cả. Tám mươi triệu dân sống dưới một chế độ độc tài toàn trị nắm quyền bao nhiêu thập kỷ, thế mà chẳng có chút quan tâm nào. Người ta đã nói quá nhiều đến cuộc chiến Việt Nam, sự khủng khiếp cũng như nỗi khổ đau của chiến tranh làm băng giá mọi phê phán chính đáng đối với những chuyện mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hành xử nhân dân họ suốt mấy thập kỷ qua. Thật đáng buồn khi Châu Âu và đặc biệt Hoa Kỳ tỏ ra quá bình thản. Hầu như chắc chắn Hoa Kỳ giữ sự im lặng vì cuộc chiến Việt Nam và những di sản của nó. Thế nhưng biết bao quốc gia Châu Âu cũng câm tiếng. Thật là một sự im lặng kinh hồn!
Ỷ Lan: Xin cám ơn ông Thor Halvossen đã dành cho cuộc phỏng vấn này.
Thor Halvorssen: Xin cám ơn chị và quý Đài đã làm sáng tỏ những chuyện đang xảy ra tại Việt Nam. Đây là việc cần tiếp tục cho đến ngày nhân dân Việt Nam được hưởng các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do ngay cả trong việc được quyền thiết lập những đảng chính trị - mà hiện nay bị cấm - đem khả năng chuyển hóa tự do, tranh cãi trên báo chí để khôi phục các nỗi bất công, những điều mà hiện nay tại Việt Nam chưa được hưởng. Việt Nam ngày nay sống dưới chế độ độc tài toàn trị.
03/28/10. 03:54:08 am. 1861 words, 284 views. Categories: Không ðề, Thiên hạ sự, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Hậu trường, Những chuyện khó tin nhưng có thật, Liên kết blogs, Ôn cố nhi tri tân, Xã hội và nhân văn ,
NGA GIÚP VIỆT NAM XÂY DỰNG CĂN CỨ TÀU NGẦM

Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov phát biểu trước giới truyền thông Nga cho hay Việt Nam cần căn cứ này cho 6 chiếc tàu ngầm mà họ đã đặt mua của Nga - Hình: Wikipedia Commons
Có lẽ chiến lược quốc phòng của Việt Nam đi theo hướng sau đây:
1) Mua vũ khí khí tài của Nga
2) Hợp đồng với Nga thành lập các cơ xưởng/nhà máy để chế tạo trang thiết bị và vũ khí dưới nhãn Nga-Việt
3) Nhờ Nga xây dựng các căn cứ hải lục không quân hiện đại, và hiện đại hóa quân đội.
4) Nhờ Nga xây dựng các công trình lớn mang tính chiến lược như nhà máy điện nguyên tử, luyện kim, nhà máy chế tạo máy, chế tạo vũ khí, khai thác quặng mỏ và hóa dầu.
5) Mua các thiết bị truyền thông, vệ tinh, các thiết bị điện tử và các loại trang thiết bị phụ của Âu Mỹ và các nước tự do khác như Nhật bản và Nam Hàn.
6) Ăn cắp các kỹ thuật công nghệ cao, bao gồm các bí mật quân sự của Âu Mỹ. Xử dụng lực lượng chất xám khổng lồ của các Việt kiều trí thức hải ngoại như một đạo quân gián điệp và tình báo kỹ thuật dưới chiêu bài "Việt kiều yêu nước hướng về quê hương".
7) Việt Nam cung cấp cho Nga các dữ liệu công nghệ cao cấp và các bí mật quốc phòng mà mình ăn cắp được của Âu Mỹ nhưng chưa có khả năng chế tạo hoặc phát triển, cùng Nga liên doanh nghiên cứu và chế tạo.
8) Hạm đội Nga sẽ lặng lẽ xử dụng hải cảng/căn cứ hải không quân Cam Ranh dưới dạng tạm trú để "bảo trì thường xuyên", kể cả việc "tạm trú để huấn luyện, bảo trì hoặc nhận tiếp tế" tại các hải đảo đang có tranh chấp với Trung cộng.
9) Nga sẽ quay trở lại làm chỗ dựa chiến lược cho Việt Nam trong tranh chấp với Trung cộng. Nga phải chấp nhận điều này, vì biển đông cũng chính là huyết mạch chiến lược sinh tử của Nga đang bị Trung cộng ngày càng lấn ép, và hơn ai hết, Nga hiểu rõ rằng Trung cộng càng phát triển thì không gian sinh tồn của Nga càng bị thu nhỏ lại, đây là điều mà đế quốc Nga của thế kỷ 21 không thể chấp nhận được. Điều này đánh bạt lý luận thông thường rằng "làm ăn với 1 tỷ dân Tàu thì có lợi hơn là làm ăn với một trăm triệu dân Việt".
10) Điểm then chốt: cộng sản Việt Nam và cộng sản Tàu đều do Liên Xô huấn luyện và nuôi dưỡng trong quá khứ. Thật ra thì ảnh hưởng của Nga tại Việt Nam luôn luôn mạnh hơn Tàu, và đại đa số các tay lãnh đạo then chốt của Việt Nam từ xưa đến nay đều thân Nga và tin Nga hơn là Tàu. Một khi mà cuộc móc nối Nga-Việt trở lại thông suốt thì Trung cộng lại bị đặt nằm trong thế gọng kìm chiến lược, và phải chấp nhận cách cư xử ôn hòa và lễ độ hơn với các nước cùng có chung lợi ích trên biển đông, trong đó có cả Hoa Kỳ. Vì vậy Hoa Kỳ sẽ không can thiệp vào công việc xây dựng gọng kềm chiến lược Nga-Việt, ngược lại Mỹ sẽ gián tiếp hỗ trợ việc này, vì khi Nga chia xẻ gánh nặng trên biển đông, quân bình lực lượng trên biển đông, và ngăn chận sức bành trướng hỗn hào của Trung cộng về hướng đông và hướng Nam, thì Mỹ sẽ là người hưởng lợi trước hết, hơn nữa xưa nay Mỹ vẫn tránh đụng đầu với Trung cộng, vì giữa Mỹ và Trung cộng có rất nhiều hệ lụy phức tạp, Mỹ cũng là con nợ lớn nhất của Trung cộng.
Nhưng, Việt Nam phải nhớ 3 điều này:
- Một là không cho người Hoa nhận đấu thầu xây dựng các căn cứ và công trình quân sự, quốc phòng do Nga thực hiện, dù là đấu thầu hay thi công dưới bất cứ dạng nào. Tuyệt đối không tuyển mộ, xử dụng Hoa Kiều vào các ví trí lãnh đạo chỉ huy từ trung ương đến địa phương (Hiện tại, không có một chức vụ hạm trưởng hoặc chỉ huy nào trong Hải và Không quân Hoa Kỳ giao cho người Mỹ gốc Hoa cả ).
- Hai là phải tránh để Việt Nam không biến thành tên lính xung kích của Nga ở Đông Nam Á.
- Ba là tiến trình tự do, dân chủ hóa đất nước và từ bỏ chế độ cộng sản là một tiến trình không thể đảo ngược. Nước Nga đã chọn lựa con đường đó, và đã vĩnh viễn từ bỏ lá cờ máu búa liềm do đảng cộng sản lập ra.
Dù sao thì sự chọn lựa Nga trong sách lược hợp tác dài hạn chứng tỏ Hà Nội đã học được bài học Mỹ cư xử với Việt Nam Cộng Hòa trước đây, và rất thấm thía bài học cay đắng với người đồng chí "núi liền núi, sông liền sông" Trung cộng, nếu không muốn nói thẳng ra rằng chúng là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam.
Kình Dương Đạo Nhân

Hàng không mẫu hạm Admiral Kuznetsov là hàng không mẫu hạm duy nhất còn hoạt động của Hải quân Nga - Hình: wikipedia
Nga giúp Việt Nam xây dựng căn cứ tàu ngầm
Source: VOA News
Các hãng thông tấn Nga trích lời Bộ trưởng Quốc phòng Anatoly Serdyukov, người đã viếng thăm Việt Nam tuần này, cho hay Moscow sẽ giúp Việt Nam xây dựng một căn cứ tàu ngầm.
Bản tin của hãng thông tấn AP trích lời ông Serdyukov phát biểu trước giới truyền thông Nga cho hay Việt Nam cần căn cứ này cho 6 chiếc tàu ngầm mà họ đã đặt mua của Nga hồi gần đây.
Theo ông Serdyukov, Việt Nam cũng muốn Nga giúp xây dựng một cơ sở bảo dưỡng tàu để có thể phục vụ cho các tàu hải quân của Nga khi những tàu này thăm Việt Nam.
Bộ trưởng Quốc phòng Nga cũng cam kết hỗ trợ Việt Nam trong việc tăng cường và hiện đại hóa Lực lượng Không quân.
Theo Đài tiếng nói Nga, tổng giá trị hợp đồng xuất khẩu vũ khí của Nga sang Việt Nam đã tăng hơn gấp ba lần trong hai năm qua, từ 1 tỷ đôla trong năm 2008 lên tới 3,5 tỷ đôla trong năm 2009.
Nguồn: AP, Voice of Russia
**********************************************************************************

Máy bay chiến đấu Su-27K (sau này được đặt tên là Su-33) trên sàn của hành không mẫu hạm Admiral Kuznetsov, mẫu hạm duy nhất của Nga còn hoạt động trên biển, chỉ là mẫu hạm hạng trung bình. Hình: wikipedia
Việt Nam ca ngợi sự hợp tác quân sự với Nga
Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov nói rằng Nga coi Việt Nam là một đối tác chiến lược
Nhân chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Nga, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã ca ngợi sự hợp tác giữa hai nước và bày tỏ mong muốn sẽ tăng cường hơn nữa mối quan hệ song phương trên mọi lĩnh vực, đặc biệt là quốc phòng, an ninh, kinh tế, thương mại và đầu tư.
Tân Hoa Xã trích lời Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết khẳng định mong muốn như vậy của Việt Nam trong buổi tiếp Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov. Ông Triết cũng khẳng định Việt Nam sẽ luôn là người bạn tốt của Nga và hai nước đã chứng kiến sự phát triển tốt đẹp trong những năm gần đây.
Theo hãng thông tấn Nga RIA Novosti, trong cuộc gặp với Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov, Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, nhấn mạnh rằng ông chắc chắn rằng những cuộc gặp như vậy sẽ là một động lực mới thúc đẩy quan hệ song phương trong lĩnh vực quốc phòng.
Về phần mình, Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov nói rằng Nga coi Việt Nam là một đối tác chiến lược và vì vậy Nga sẽ tiếp tục tăng cường và làm sâu rộng hơn mối quan hệ toàn diện với Việt Nam.
Mặc dù Việt Nam và Nga đã bắt đầu hợp tác quân sự từ năm 1953, tuy nhiên quan hệ giữa hai nước có phần nguội lạnh trong những năm đầu của thập niên 1990 và chỉ có dấu hiệu nồng ấm trở lại từ năm 1998 khi Moscow và Hà Nội ký một thỏa thuận liên chính phủ về hợp tác quân sự và một ủy ban liên chính phủ Nga-Việt đã được thành lập vào năm 1999.
Kể từ đó, hai bên đã tăng cường đáng kể sự hợp tác quân sự, và vào năm 2008, hai nước đã thiết lập quan hệ chiến lược về quân sự và kỹ thuật tới năm 2020 với một biên bản ghi nhớ liên chính phủ.
Việt Nam cũng đã trở thành khách hàng mua vũ khí nhiều nhất của Nga vào năm 2009 với những hợp đồng mua chiến đấu cơ và tàu ngầm trị giá hàng tỷ đôla.
Nguồn: RIA Novosti, Bernama, Xinhua
********************************************************************
Bộ trưởng Quốc phòng Nga tới Việt Nam đàm phán quân sự
Ông Anatoly Serdyukov sẽ thảo luận về vấn đề hợp tác quân sự với giới hữu trách Việt Nam trong chuyến thăm tới nước này ngày hôm nay (23/3).
Hãng tin RIA Novosti của Nga dẫn lời nữ phát ngôn viên của giới chức này cho biết ông Serdyukov tới Việt Nam hôm 22/3, và trong thời gian ở Hà Nội, ông sẽ hội kiến với Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh.
Theo RIA Novosti, Nga và Việt nam đã hợp tác trong lĩnh vực quân sự kể từ năm 1953. Năm 1998, Moscow và Hà Nội đã ký một thỏa thuận liên chính phủ về hợp tác quân sự, và một ủy ban liên chính phủ tương tự đã được thành lập năm 1999.
Hồi tháng 10 năm 2008, trong chuyến thăm của chủ tịch Việt Nam sang Moscow, Nga và Việt Nam đồng ý thiết lập một sự hợp tác quân sự và kỹ thuật cho tới năm 2020 bằng việc ký một bản ghi nhớ liên chính phủ.
Theo nữ phát ngôn viên của Bộ trưởng Quốc phòng Anatoly Serdyukov, các hợp đồng mua bán vũ khí giữa hai nước cũng đã gia tăng thời gian qua. Năm 2008, hai bên đã ký các thỏa thuận trị giá hơn một tỷ đôla, và các hợp đồng đã tăng lên 3,5 tỷ đôla trong năm 2009, đưa Việt Nam trở thành nước mua nhiều vũ khí nhất của Nga trong năm đó. Kể từ đầu năm 2010, các hợp đồng quân sự giữa hai nước ước tính khoảng 1 tỷ đôla.
Trong một cuộc phỏng vấn với VOA Việt Ngữ gần đây, ông Stephen Blank, Giáo sư nghiên cứu về an ninh quốc gia, tại Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Đại học Chiến sự Quân đội Hoa Kỳ, cho rằng ‘Việt Nam muốn tăng cường quốc phòng và vị thế chính trị ở châu Á, nhằm bảo đảm an toàn cũng như tăng cường khả năng phòng thủ tốt hơn trước Trung Quốc’.
Trong khi đó, ông Blank cho rằng Nga cũng muốn tăng cường vị thế ở Đông Nam Á trước sự gia tăng ảnh hưởng của Bắc Kinh trong khu vực.
Nguồn: Ria Novosti, VOA's Interview
03/26/10. 12:37:31 pm. 2972 words, 503 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Lịch sử thế giới, Tin tức ðó ðây, Thời cuộc, Khoa học quân sự và chiến tranh, Chiến tranh và hòa bình, Hậu trường, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Vòng quanh thế giới ,
TƯỢNG KHỎA THÂN CỦA PHƯƠNG VŨ MẠNH BỊ CẤM VÌ GIỐNG HỒ CHÍ MINH

Nghệ sĩ Phương Vũ Mạnh dời bức tượng khỏa thân mô tả chính ông, ra khỏi cuộc triển lãm ở trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội, theo lời yêu cầu của nhà cầm quyền cộng sản. Tượng này bị coi là giống cái xác ướp của Hồ chí Minh - Ảnh: France24.com
Tượng khỏa thân của Phương Vũ Mạnh bị cấm vì giống Hồ Chí Minh
Source: VOA NEWS
Một nghệ sĩ Việt Nam đã bị buộc phải dỡ bỏ một bức tượng khỏa thân của ông vì giới hữu trách cho rằng bức tượng này có tính chất khiêu dâm hoặc có thể khá giống với tượng chủ tịch Hồ Chí Minh.
Bản tin của hãng thông tấn Đức trích lời nghệ sĩ Phương Vũ Mạnh cho hay sáng hôm thứ Ba, 6 người trong đó có cả công an và các giới chức Bộ Văn hóa đã đến thăm một cuộc triển lãm nghệ thuật của ông tại L'Espace, trung tâm văn hóa của Pháp ở Hà Nội.
Ông Mạnh cho biết ngay sau đó ông đã bị thư ký của giám đốc L'Espace gọi vào và nói rằng ông phải hạ bức tượng đó xuống ngay lập tức.
Bức tượng khỏa thân được sơn màu xanh có hình vẽ những bông hồng và các dòng chữ Nôm. Bức tượng nằm trong một lăng kính, xung quanh là các giá đỡ của bệnh viện treo những chai lọ và những ống truyền dịch.
Ông Mạnh giải thích rằng bức tượng mô tả về ô nhiễm và biến đổi khí hậu và tác động của nó đến con người trong xã hội hiện đại. Ông cũng cho hay những chữ viết trên đó có liên quan đến các phương pháp chữa bệnh bằng y học cổ truyền.
Theo ông Mạnh giới hữu trách tức giận bởi bản thảo được nộp cho giới hữu trách cho thấy bức tượng không phải là tượng khỏa thân.
Ngoài ra ấn tượng về tác phẩm này có thể khiến người ta hiểu nhầm rằng đây là thi thể của chủ tịch Hồ Chí Minh, vốn cũng nằm trong một lăng kính như vậy, mặc dù ông Mạnh đã để một tấm biển viết rõ là “Tượng Phương Vũ Mạnh”.
Hãng thông tấn Pháp trích lời một giới chức ngoại giao không muốn nêu danh tính nói rằng lệnh tháo bỏ tác phẩm này là “một biện pháp hành chính” chứ không phải kiểm duyệt bởi tác phẩm “đã không hoàn toàn được thực hiện đúng như theo bản thảo đã nộp cho giới hữu trách”.
Nguồn: DPA, AFP
**************************************************************************
Nguyên các bản tin bằng tiếng Anh:
VIETNAM NIXES ART CENTRE'S GREEN NUDE
http://www.google.com/hostednews/afp/article/ALeqM5gpX4Zs-Beq8ZT6jgK1GLbDAFoCmA
(AFP) – 1 day ago
HANOI — Vietnamese officials offended by a nude statue have asked a French cultural centre in Hanoi to remove the artwork more than a week after it went on display, according to its creator.
The "L'Espace" centre told sculptor-painter Phuong Vu Manh that six officials, including police and Ministry of Culture representatives, visited the place Tuesday, all angered by his work, the artist said.
The sculpture, called "A Statue of Phuong Vu Manh" depicts him painted green, labelled with diseases and on a drip, to depict, he says, how pollution affects people in modern society.
The statue had been on display for about 10 days without apparently raising any eyebrows, the artist said.
He suspected that the removal of a floral display obscuring the statue's private organs may have triggered officials' disapproval.
A French diplomat, who asked not to be named, said the artwork's removal was a case of "administrative authorisation" rather than censorship, as the work displayed "was not completely in line with the file shown to the authorities".
The exhibition, which was supposed to last until Friday, "was inaugurated in the presence of Vietnamese officials," the source insisted, adding that the statue had been "removed in agreement with the artist".
Copyright © 2010 AFP. All rights reserved
************************************************************************
VIETNAM AUTHORITIES BAN NUDE STATUE RESEMBLING HO CHI MINH
Hanoi - A Vietnamese artist was ordered Tuesday to take down an installation involving a nude statue of himself lying in a glass case, either because authorities considered it obscene or because it too closely resembled Ho Chi Minh.
On Tuesday morning, six officials from the police and the Ministry of Culture visited an exhibition by artist Phuong Vu Manh at L'Espace, the official French cultural center in Hanoi, the artist said.
Manh said he was called shortly afterwards by the secretary of the director of L'Espace and told he would have to take down the installation immediately.
The management of L'Espace and the Vietnamese Ministry of Culture could not be reached for comment.
The installation centred on a green plaster statue of a nude, supine Manh covered with roses, inscribed with characters in the ancient Vietnamese Nom script. The statue was encased in a glass prism and surrounded by hospital stands carrying bottles and intravenous tubing.
"It's about pollution, and climate change," Manh said. "As Vietnam develops, we have all these problems with pollution." Manh said the characters written on the statue were associated with traditional Vietnamese medicine and healing.
Manh said he had been told the authorities were angry because the initial sketch of the installation submitted to censors for approval before the opening, as is required in Vietnam, had shown the sculpture wearing clothes.
The ensemble also bore an unmistakable resemblance to the body of Ho Chi Minh, the founding father of Communist Vietnam, which is embalmed and displayed in a glass case in a massive mausoleum at the center of Hanoi. Like Ho, Manh has a pointed goatee.
To defray any association with Ho, Manh said, he had placed a label at the front of the installation reading "Statue of Phuong Vu Manh".
"According to Vietnamese tradition, these sorts of nude bodies are something unusual, a bit capitalist and bourgeois," said Pham Quang Minh, a professor of international relations at Vietnam National University, who was visiting the exhibition. "The artists don't want problems with the government, it's just their feelings. But the government says, you are violating ethics."
The exhibition at L'Espace opened on March 12, and had been scheduled to close on Friday.
International cultural institutions such as L'Espace and the Goethe Institute often serve as safe venues for Vietnamese art too controversial to be shown in local galleries. In several incidents over the past few years, authorities have asked that exhibitions be altered or removed because of perceived political references.
Copyright DPA
Read more: http://www.earthtimes.org/articles/show/315439,vietnam-authorities-ban-nude-statue-resembling-ho-chi-minh.html#ixzz0jBk2DdDA
03/25/10. 11:44:42 am. 1358 words, 563 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Âm nhạc và nghệ thuật, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Tin tức ðó ðây, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs, Thời trang, Xã hội và nhân văn, Chuyện lạ mỗi ngày ,
MỸ-CỘNG ĐÃ CHIẾN THẮNG TRONG CUỘC CHIẾN VIỆT NAM NHƯ THẾ NÀO

Hình: U.S. federal government
Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến VN như thế nào
Source: Trà Mi - VOA | Washington, DC
Nghe đọc bài này
Một quyển sách của tiến sĩ Roger Canfield vừa được ra mắt ở Mỹ đã đưa ra một cái nhìn khác, khá thú vị, về kết cục của chiến tranh Việt Nam.
Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc 35 năm nay, nhưng cho tới giờ nó vẫn còn làm hao tốn biết bao giấy mực của giới cầm bút, những nhà văn, nhà nghiên cứu, cũng như các cơ quan báo chí truyền thông trong và ngoài nước. Sách vở tại Việt Nam miêu tả kết quả cuộc chiến rằng quân đội Mỹ đã bị quân Bắc Việt đánh bại hoàn toàn. Trong khi đó, một số sách báo bên ngoài lại viết rằng do tình hình thời cuộc, Mỹ đã quyết định triệt thoái ra khỏi chiến trường Việt Nam vào tháng 4 năm 1975.
Một quyển sách của tiến sĩ Roger Canfield vừa được ra mắt ở Mỹ hơn một tháng trước thời khắc kỷ niệm đúng 35 năm ngày kết thúc cuộc chiến đã đưa ra một cái nhìn khác, khá thú vị, về kết cục của chiến tranh Việt Nam. Tác phẩm có nhan đề “Comrades in arms: How the Ameri-cong won the Vietnam war against the common enemy-America”, tạm dịch ngắn gọn là “Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam như thế nào”.
Tiến sĩ Canfield là một ký giả và là một nhà phân tích chiến lược chính trị dày dặn kinh nghiệm, chuyên nghiên cứu về chủ nghĩa cộng sản và các chính sách của Hoa Kỳ. Ông đã mất 22 năm nghiên cứu kể từ năm 1988 để hoàn thành tác phẩm này. Tác giả cho biết ba chương sách dày tổng cộng 1600 trang được ông đúc kết từ rất nhiều tư liệu sách báo-lịch sử, các cuộc phỏng vấn, hồi ký, các tài liệu của CIA, FBI, cũng như của chính quyền cộng sản Việt Nam.
Điều thú vị đầu tiên đập vào mắt người đọc có lẽ xuất phát từ tựa đề quyển sách, với từ “Ameri-cong”. Trước nay, người ta thường nhắc nhiều tới các từ như Việt cộng hay Trung cộng, nhưng dường như ít ai dùng, hoặc nghe tới hai từ “Mỹ-cộng”. Và đó cũng là điểm nhấn chính của tác phẩm này. Tác giả Canfield giải thích:
“Ameri-cong là vì một số những người hoạt động phản chiến và kêu gọi hòa bình họ tự xưng như thế. 'Mỹ-cộng'” có nghĩa là những người Mỹ đồng quan điểm với Việt cộng, với công cuộc đấu tranh của cộng sản. 'Mỹ-cộng' và Việt cộng đều xem chủ nghĩa đế quốc Mỹ là kẻ thù chung.”

Biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam tại Boston, 1970 - Creative Commons - Dboo
Theo tiến sĩ Canfield, chiến tranh Việt Nam là một cuộc chiến chính trị, chứ không phải là một cuộc chiến quân sự, và sở dĩ Mỹ can dự là vì đây là một phần của cuộc chiến tranh lạnh, mà Trung Quốc và Liên Xô lúc bấy giờ cũng can thiệp vào cuộc chiến Việt Nam. Tác giả cho rằng kết quả cuộc chiến là do người Mỹ thua mặt trận chính trị ngay tại Quốc hội Hoa Kỳ năm 1975 vì ảnh hưởng của truyền thông và các phong trào hòa bình-phản chiến, chứ quân Mỹ không thua trận do bị cộng sản Việt Nam đánh bại:
“Vào thời điểm cuối của cuộc chiến, phong trào phản chiến đã thuyết phục được Quốc hội ngưng viện trợ cho miền Nam. Đó là thực tế, nhưng trước đó, chúng tôi đã đánh bại Việt cộng nhiều lần trong các cuộc tấn công lớn của họ hồi những năm 1968 và 1972. Không đúng khi nói rằng Hoa Kỳ thua trận trên chiến trường mà phải nói là thua tại sân nhà, tại các làn sóng phản chiến trên các đường phố New York và Washington lúc bấy giờ. Đó là thông điệp chính của tôi.”
Và thông điệp ấy đã được tiến sĩ Canfield trình bày cặn kẽ trong cuốn sách vừa phát hành. Ông nói tiếp:
“Nội dung của quyển sách là tìm hiểu cách thức mà cộng sản Việt Nam đã thắng lợi trong cuộc chiến nhờ vào việc xử dụng các phong trào phản chiến và các phong trào kêu gọi hòa bình tại Mỹ. Đây là một cuộc chiến chính trị hơn là một cuộc chiến quân sự. Người cộng sản lúc bấy giờ hiểu rõ điều đó trong khi người dân Mỹ thì không. Thông điệp chính mà tôi muốn gửi gắm qua tác phẩm này là hầu hết những gì người Mỹ hiểu về cuộc chiến Việt Nam là sai lầm, bởi vì phần lớn những gì được ghi lại trong sách vở là sự tuyên truyền của cộng sản Việt Nam. Khác biệt giữa quyển sách này với hàng ngàn cuốn sách viết về chiến tranh Việt Nam là ở chỗ chưa có một cuốn sách nào nghiên cứu chi tiết các cuộc tiếp xúc và thăm viếng qua lại giữa chính quyền Hà Nội với phe phản chiến tại Mỹ lúc bấy giờ.
Chiến tranh là điều không nên vì chiến tranh thật khủng khiếp, đặc biệt là cuộc chiến Việt Nam. Tuy nhiên, nó là một cuộc chiến nhằm ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Đây là một chiến trường quan trọng trong chiến tranh lạnh. Các chiến sĩ cộng hòa ở miền Nam Việt Nam không đánh bại được lính cộng sản miền Bắc vì quân đội Mỹ đã phản bội họ. Theo tôi, phản bội đồng minh của mình là điều đáng xấu hổ.”
Anh Dũng Nguyễn, một độc giả trẻ tại miền Tây Hoa Kỳ đã tham gia buổi ra mắt sách hôm 3/3 vừa qua ở Viện Bảo tàng Quân sự của bang California đặt tại Sacramento, cho biết cảm tưởng sau khi đọc qua quyển sách của tiến sĩ Canfield:
“Đầu tiên mình thấy rất tội cho người Việt Nam của mình khi thấy tương lai của dân tộc bị ảnh hưởng bởi phong trào phản chiến. Từ đó dẫn tới phong trào thuyền nhân, với biết bao nhiêu người đã chết trên biển. Càng đọc càng thấy đau đớn nhiều hơn. Cộng sản Việt Nam, Trung Quốc, và Liên Xô dùng những chiến lược và chiến thuật về tuyên truyền. Họ đã dùng các phong trào phản chiến làm ảnh hưởng đến phong trào đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam.”
Một câu hỏi được đặt ra có nên không khi lên án phong trào phản chiến vì nếu không có nó e rằng cuộc chiến Việt Nam sẽ còn kéo dài hơn nữa. Vì vậy có người cho rằng nhờ nó mà chiến tranh sớm kết thúc, giảm bớt đau thương mất mát?
Độc giả trẻ tên Dũng lập luận:
“Chiến tranh càng dài càng hại cho dân tộc Việt Nam, nhưng nếu chỉ vì nước Mỹ họ vì quyền lợi của họ mà làm ảnh hưởng đến sinh tồn của một quốc gia Việt Nam thì điều đó thật là không công bằng.”
Một bạn đọc khác tên Ngọc Giao từ miền Đông Bắc nước Mỹ nói về quyển sách của tiến sĩ Canfield sau khi đã xem trọn tác phẩm này:

Biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam tại Memorial Bridge, Washington, D.C., 10/1967 - Creative Commons - Frank Wolfe
“Ngọc Giao cũng tìm hiểu về chiến tranh Việt Nam, thấy rằng có nhiều chi tiết trong tác phẩm này hoàn toàn trái ngược với các sách giáo khoa. Tác giả dẫn chứng rất rõ ràng những nỗ lực của các nhân vật như Tom Hayden hay Jane Fonda có những hội hỗ trợ tiếp tay cộng sản Việt Nam làm các chương trình phản chiến. Cho nên các chương trình phản chiến có sự hỗ trợ và tài trợ rất mạnh mẽ. Một câu kết của ông rất rõ ràng, nói rằng dù cho phong trào phản chiến có làm gì đi nữa thì trách nhiệm chính vẫn là tại Quốc hội Hoa Kỳ. Quốc hội Hoa Kỳ đã có quyết định sai lầm nhưng trong đó có ảnh hưởng của phong trào phản chiến tạo dư luận quần chúng.
Tác giả là một người Mỹ, ông ta đã nói lên sự phẫn uất của người Mỹ trước sự sai lạc của truyền thông Hoa Kỳ, nhưng ông ta quên không nhắc tới vai trò của chính quyền và quân lực Việt Nam Cộng hòa. Ông có nhắc tới một phần thôi, nhưng tôi nghĩ vai trò của chính quyền miền Nam Việt Nam cần phải được đặt mạnh hơn nữa và rõ ràng hơn nữa.”
Một chuyên gia giảng dạy lớp nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam trong nhiều năm và cũng từng có bài viết nói về vai trò của truyền thông trong cuộc chiến này phản đối quan điểm của tiến sĩ Canfield. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia quân sự cao cấp thuộc Học viện Quốc phòng Hoàng gia Australia, không đồng ý với lập luận của tiến sĩ Canfield cho rằng phong trào phản chiến ở Mỹ đã cấu kết với phe cộng sản để lật đổ chủ nghĩa đế quốc Mỹ.
Giáo sư Thayer phát biểu:
“Cuộc chiến Việt Nam là một cuộc chiến cách mạng kéo dài. Và hiểu theo cách cộng sản đó là cuộc chiến kết hợp giữa quân sự và chính trị. Đó là cuộc đấu tranh quân sự kết hợp với đấu tranh chính trị và đấu tranh ngoại giao. Tôi không đồng ý với ý kiến cho rằng Hoa Kỳ thua tại mặt trận ở nhà. Có rất nhiều cuộc nghiên cứu sâu rộng về vai trò của truyền thông trong cuộc chiến này nhưng không có kết quả nào ủng hộ ý kiến cho rằng phong trào phản chiến tại Mỹ đã thành công trong việc dẫn tới việc Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam.
Tôi cũng không đồng ý với quan điểm cho rằng Hoa Kỳ thua trận. Cuộc chiến mà Hoa Kỳ đương đầu là một cuộc chiến cách mạng kéo dài và vì thế nói thắng hay thua là không hợp lý vì theo thời gian, mục tiêu của nước Mỹ thay đổi. Mỹ đã không thành công duy trì độc lập cho phe cộng hòa ở Việt Nam. Đây không phải là cuộc chiến tranh hiểu theo nghĩa thông thường là 1 quốc gia xâm lược một nước khác, mà đây là một cuộc chiến cách mạng, một cuộc chiến cách tân Việt Nam khỏi chủ nghĩa cộng sản.”
Trà Mi vừa gửi đến quý vị một số ý kiến của tác giả, độc giả, và giới chuyên gia nghiên cứu về quyển sách của tiến sĩ Roger Canfield nhan đề: “Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam như thế nào”. Đây là một cuốn sách điện tử, nghĩa là tác phẩm được phát hành dưới dạng đĩa CD để độc giả có thể đọc qua màn hình máy tính. Muốn tìm đọc tham khảo, quý vị và các bạn có thể email cho tác giả Canfield về địa chỉ rogercan@pacbell.net. Sau khi đọc qua tác phẩm này, các bạn có suy nghĩ như thế nào, hoặc quan điểm của các bạn về cuộc chiến Việt Nam có gì thay đổi, xin hãy chia sẻ với Trà Mi tại địa chỉ email vietnamese@voatiengviet.com, hoặc điền vào mục ý kiến trên trang web của đài VOA www.voatiengviet.com, các bạn nhé.
Đến đây Trà Mi xin chào tạm biệt quý vị. Mời quý vị và các bạn trở lại cùng Tạp chí Thanh Niên của đài VOA trong chương trình 10 giờ tối thứ ba tuần sau.
03/24/10. 08:47:20 am. 3080 words, 689 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Thời cuộc, Khoa học quân sự và chiến tranh, Chiến tranh và hòa bình, Hậu trường, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Ðọc sách hay ,
TAI VẠ CHO "KHÚC RUỘT YÊU THƯƠNG" - BẢN ÁN MỞ MÀN

Ảnh: photobucket modified
Bọn tội phạm này thật ra là bọn cộng sản nằm vùng cùng với bọn "Việt kiều yêu nước" qua lại với Việt cộng, đều hợp tác với cộng sản trên nhiều mặt làm tổn hại cho những nước sở tại đang dung chứa chúng. Tất cả bọn chúng dần dần đều sẽ bị sa lưới. Chúng ta có trách nhiệm tố giác và vạch mặt chúng với các cơ quan công lực sở tại, nhưng hãy thận trọng, vì ở nơi nào cũng có các cảm tình viên cộng sản, hoặc những tên cộng sản nằm vùng trà trộn làm mật báo cho đồng bọn, vừa để "ăn cắp" nữa. Cộng sản không thèm mua vũ khí của Âu Mỹ, chỉ mua vũ khí của Nga, còn của Âu Mỹ thì chờ đám "Việt kiều yêu nước" ăn trộm kỹ thuật, bỏ tiền ra ít mà lợi lớn, đó là chiến lược lâu dài của Việt cộng để hút chất xám người Việt hải ngoại. Chúng ta không thể để cho bọn tôi tớ Việt cộng làm ô danh cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Hãy cùng nhau tẩy chay và tố cáo chúng.
Nhà nhà, người người cùng nhau tẩy chay và tố cộng, bất kể chúng là sư hay là cha, là giáo sư hay là bác sĩ, kỹ sư v.v..., không thành vấn đề. Trách nhiệm của chúng ta là phải lột trần bộ mặt thật của bọn cộng sản tàn ác, xảo điếm gian trá, không vì những cảm tính mê muội mà bao biện che lấp cho chúng.
Tai vạ cho “khúc ruột yêu thương”
Vụ án Nexus Technologies, một công ty kinh doanh xuất khẩu của 3 anh em ruột người Mỹ gốc Việt họ Nguyễn ở Philadelphia, bang Pensylvania, Hoa Kỳ, đang làm xôn xao dư luận ở Mỹ và châu Âu.
Hãng tin Mỹ AP và hãng tin Pháp AFP đều đưa tin này hàng đầu. Toà án Philadelphia đã bắt đầu xử, nghe cáo trạng, lấy khẩu cung và điều tra sâu thêm, dự kiến đến tháng 7 sẽ có thể tuyên án.
Vụ án này rất quan trọng vì vừa là một vụ buôn lậu lớn, vừa là một vụ rửa tiền lớn, còn thêm là một vụ hối lộ các quan chức Hà Nội. Vụ này liên quan đến an ninh và quốc phòng của nước Mỹ, vì hàng xuất khẩu lậu từ Mỹ vào Việt Nam bao gồm những thiết bị kỹ thuật điện tử quân sự hiện đại, lên đến mấy chục triệu đôla Mỹ, như: trang thiết bị để vẽ bản đồ dưới mặt biển, thiết bị dò, tháo gỡ bom mìn, dò tìm các loại hóa chất, phụ tùng trực thăng, thiết bị viễn thông lắp đặt trên vệ tinh…
Luật pháp Mỹ rất nghiêm đối với lọai tội phạm này. Đã có riêng một bộ luật để xử, mang tên Foreign Corrupt Practices Act – Luật trừng phạt tội hối lộ cho người nước ngoài – viết tắt là FCPA.
Bài này bàn thêm về ảnh hưởng của vụ án đối với mối quan hệ giữa chế độ độc đảng cai trị đất nước với bà con ta trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài.
Ðây là một vụ án tiêu biểu cho việc thực hiện Nghị quyết 36 của Ðảng Cộng sản, với nội dung ca ngợi 3 triệu bà con ta là “khúc ruột yêu thương của Tổ quốc”, kêu gọi các nhà kinh doanh Việt kiều mang tiền của về kinh doanh, tham gia xây dựng quê hương.
Chắc hẳn 3 anh em ruột các ông Nam Nguyễn, Kim Nguyễn và An Nguyễn sau khi lập nghiệp phát đạt dựng lên công ty Nexus Technologies đã nghe tin theo lời kêu gọi của Nghị quyết 36 để liều lĩnh lao vào những thương vụ béo bở mang tính mạo hiểm quá cao này.
Nay kết quả ra sao?
Ba anh em họ Nguyễn đã bị truy tố. Công ty Nexus Technologies đã đóng cửa. Tiền bạc tài sản đã bị niêm phong. Công ty phải chuẩn bị nộp phạt 27 triệu đôla.
Cả công ty và gia đình 3 anh em lo buồn, chới với, kinh hoàng, tỉnh ra là đã muộn, hối không kịp, không cái dại nào giống cái dại nào.
Kinh hoàng nhất là khi các chuyên gia luật đối chiếu Luật FCPA với tội trạng nhận định rằng ông Nam Nguyễn (54 tuổi) và ông An Nguyễn (34 tuổi) có thể bị tuyên án mỗi người 35 năm tù giam, còn ông Kim Nguyên (41 tuổi) có thể bị 30 năm tù giam. Thế là mất hết!
Để xem chính quyền Hà Nội sẽ có thái độ ra sao.
Rất nhiều khả năng là họ sẽ bỏ mặc 3 nạn nhân trong tai hoạ kinh khủng này, với cảnh sạt nghiệp và 105 năm tù lơ lửng trên đầu 3 Việt kiều “yêu nước” đã trót dại bùi tai khi nghe Nghị quyết 36 tán tỉnh ngọt ngào như mật.
Âu cũng là một bài học cực kỳ sâu sắc để đời cho bà con ta ở hải ngoại. Cảnh giác bao nhiêu cũng chưa đủ đối với chính quyền độc quyền đảng trị trong cơn khủng hoảng toàn diện triền miên hiện nay.
Khi thì họ gọi bà con ta là “khúc ruột thân thương”, khi thì chỉ là “khúc ruột thừa vô dụng”, cắt bỏ không chút thương tiếc!
Bài do tác giả gửi đăng. Nguồn: Blog Bùi Tín – VOA
03/23/10. 11:18:45 am. 1386 words, 566 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Khoa học và ðời sống, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Phát minh sáng chế, Khoa học quân sự và chiến tranh, Hậu trường, Liên kết blogs, Xã hội và nhân văn ,
CHUYỆN GÌ VẬY, LẠI CÁI "LẬP TRƯỜNG" QUÁI GÌ ĐÂY?

Thật là thất vọng hết sức khi nghe cuộc phỏng vấn Ls cộng sản, Lê thị Công Nhân và Dân biểu Mỹ, Joseph Cao quang Ánh do đài Saigon Houston thực hiện. Kẻ hèn này thật không hiểu nổi hai vị tài danh đang muốn nói cái gì, và có hiểu rõ là mình đang nói cái gì không?! Nói năng sao lại ấm ớ hội tề đến thế?!!!
Thần tượng sụp đổ. Thất vọng, thất vọng hết sức!!!
Muốn biết quan điểm chính-trị của Ls. Lê thị Công Nhân trước và sau khi ra tù, xin bấm vào link dưới đây để nghe:
1- Lời tâm huyết của Lê thị Công Nhân trước khi bị bắt vào tù:
2- Cuộc hội thoại giữa ông Dương Phục với Ls. Lê thị Công Nhân và Db. Joseph Cao Quang Ánh (Trích cuộc phỏng vấn do ông Dương Phục thực hiện):
Đúng là thiên hạ đại loạn đến nơi, chính tà phải trái bất phân, hết hiểu nổi?!!!
Kình Dương Đạo Nhân
03/21/10. 08:26:14 am. 260 words, 548 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Văn chương triết lý, Tổ quốc dấu yêu, Thời cuộc, Hậu trường, Liên kết blogs, Tại sao?, Xã hội và nhân văn ,
MỘT SINH VIÊN TẠI HÀ NỘI BỊ CÔNG AN LÉN BẮT VÀ TRA TẤN VÌ BẢO VỆ CÔNG GIÁO

Sinh viên Quang sau khi được băng bó vết thương.
Một sinh viên tại Hà Nội bị công an lén bắt và tra tấn vì bảo vệ Công giáo
Source: Hồn Việt
TUMASIC.TK - Mới đây, một cộng đoàn Công Giáo lớn mạnh ở thủ đô đã ra thông cáo phản đối công an Hà Nội đã lén lút bắt giữ và đem đi đánh đập tàn nhẫn đối với một sinh viên Công Giáo ngay trong lớp học buổi tối tối 15/03. Anh là sinh viên Vũ Hoàng Quang, là sinh viên tại chức của Học viện Tài chính. Sự việc xảy ra lúc 10h tối tại lớp học môn Toán Cao cấp (địa điểm trường Trung cấp dạy nghề số 10 – Bộ Quốc phòng tại số 101 Tô Vĩnh Diện, Quận Thanh Xuân – Thành phố Hà Nội)
Theo như lời kể của anh Quang và thông cáo của cộng đoàn Công Giáo Vinh tại Hà Nội, khoảng 10 giờ ngày 15/3/2010 khi anh Quang đang trong lớp học môn Toán Cao cấp (địa điểm trường Trung cấp dạy nghề số 10 – Bộ Quốc phòng tại số 101 Tô Vĩnh Diện, Quận Thanh Xuân – Thành phố Hà Nội) đã bị một nhóm người đi xe biển số xanh vào bắt đi trước sự chứng kiến của giáo viên và sinh viên trong lớp.
Anh bị trói tay chân, bịt mắt và đẩy lên xe bịt kín đưa đi đến một nơi bí mật. Anh Quang bị bịt mắt nên không biết nơi minh bị bắt giữ là chỗ nào.
Sau khi đến nơi, anh được cởi trói. Ngay lập tức, một nhóm công an đánh phủ đầu vào gáy và vào mặt anh Quang bằng dùi cui. Nhóm công an này ép buộc anh ký vào bản viết sẵn có nội dung như sau:
Công giáo là phản động, làm bất ổn anh ninh xã hội.
Công giáo tổ chức gây bạo động trong xã hội,
Công giáo luôn đấu tranh phản đối chính quyền.
Anh Quang đã không chấp nhận ký vào những điều áp đặt và bị tra tấn liên tục suốt cả đêm qua.
Vì không chịu kí vào những văn bản xúc phạm tôn giáo, xuyên tạc vô đạo đức đó, sau khi bị tra tấn như vậy, anh đã bị nhóm công an này đem ra một cánh đồng ở huyện Gia Lâm rồi vứt ở đó. Nếu không tự mình lê vào khu dân cư gần đó ( một ngôi làng ) không biết hiện tình anh sẽ ra sao.

Bạn bè vào bệnh viện chăm sóc sinh viên Quang.
Trong bản tuyên cáo, đại diện cộng đoàn Vinh đã khẳng định "Rõ ràng, hành động này đã được sự tiếp tay của nhà trường cho nhóm người này lộng hành bắt bớ, đánh đập sinh viên công giáo ngay trong trường Đại học."
Trong một xã hội hiện đại ngày nay, hành vi như trên của các cán bộ công an là một hành vi xã hội đen, vô tổ chức, vô pháp luật. Một chế độ pháp trị sẽ không thể dung thứ, bỏ qua những hành vi tấn công vào quyền con người, tấn công, xúc phạm thân thể con người như vậy. Đặc biệt, đây còn là hành vi nhằm mục đích xúc phạm, nhạo báng tôn giáo. Thế ký 21 không chấp nhận những con người với những hành vi như vậy, kể cả những ai chỉ đạo, tiếp tay và ủng hộ.
Đây là hành vi xúc phạm con người nhằm mục đích tôn giáo, chính trị của những cán bộ bảo vệ trật tự trị an xã hội.
Thả anh Quang ra cánh đồng mà không hề quan tâm sau khi đã tra tấn dã man là một hành vi vô nhân đạo.
Bị tra tấn dã man vì là người Công Giáo
Như đã nói, anh Quang bị đánh đập, đối xử vô nhân đạo như vậy là do anh không chịu kí vào những văn bản với nội dung chống đối Công Giáo, thóa mạ Công Giáo.
Bản tuyên cáo của cộng đoàn Vinh cũng nói thêm "Trước đó, anh Quang đã bị Công an nhiều lần sách nhiễu và gọi đi làm việc vì anh là người Công giáo. Anh đã nhiều lần phản đối sự thóa mạ và xuyên tạc tôn giáo trong quá trình giảng dạy của nhà trường tại đây."
Sinh viên Quang thuật lại sự việc
Một người giấu tên, khi được hỏi về sự việc này đã nói đây là hành vi "ngu xuẩn". Người đó nói "Chính quyền làm như vậy chỉ làm tăng thêm mâu thuẫn

Bạn bè đến thăm anh Quang


Kể lại sự việc tối 15/03

Vết thương bụng do bị tra tấn tối 15/03

Các sinh viên Công Giáo cầu nguyện tại phòng của anh Quang
Hiện nay, cộng đoàn Công Giáo Vinh tại Hà Nội yêu cầu chính quyền và trường Đại học Tài Chính những vấn đề sau:
- Học viện Tài Chính phải chịu trách nhiệm trước việc bảo vệ an ninh của từng thành viên là sinh viên trong trường. Việc nhà trường đã tiếp tay cho nhóm người không rõ tung tích ngang nhiên vào khủng bố, bắt bớ đánh đập sinh viên trước sự chứng kiến của thầy giáo, sinh viên trong trường và bắt người trái phép là điều không thể chấp nhận được.
- Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội yêu cầu Học viện Tài chính trả lời rõ ràng: Ai đã trực tiếp bắt bớ, đánh đập sinh viên Vũ Hoàng Quang ngày 15/3/2010 và ai chịu trách nhiệm trước pháp luật về vấn đề này.
- Truớc mắt, Học viện Tài chính phải chịu trách nhiệm trong việc chăm sóc điều trị cho anh Vũ Hoàng Quang và yêu cầu cơ quan pháp luật điều tra làm rõ về hành động trái pháp luật này.
Đồng thời, người đại diện của cộng đoàn này cũng tuyên bố sẽ "Tố cáo trước cộng đồng quốc tế về hành động bắt giữ người trái pháp luật nhằm khủng bố các cá nhân dám chứng minh đức tin của mình". Cộng đoàn này ngờ vực "Phải chăng đây là sự kỳ thị, phân biệt tôn giáo đã và đang xảy ra trầm trọng trong các trường đại học và hệ thống giáo dục Việt Nam hiện nay?"
Mới đầu năm nay, mâu thuẫn giữa chính quyền Hà Nội với giáo xứ Đồng Chiêm cũng đã làm xảy ra một vụ hành hung thành viên của cộng đoàn Công Giáo Vinh tại Hà Nội.
Ngày càng nhiều những hành động thiếu thiện chí của chính quyền Hà Nội với Công Giáo.
Trái lại, cùng ngày 15/03, chính quyền tỉnh Hà Nam đã chấp nhận đề nghị của Tòa Tổng Giám Mục Huế và thân nhân gia đình linh mục Nguyễn Văn Lý để tạm thời trả tự do người tù nhân lương tâm này cho việc điều trị bệnh tật.
03/21/10. 07:57:07 am. 1792 words, 198 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Xã hội và nhân văn, Thông báo (F) ,
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC THẢ - LỜI CHÚC MỪNG CỦA NHỮNG KẺ CHỐNG CỘNG KHÔNG DÁM "ÔM BOM TỰ SÁT"

CHÂN THÀNH... CHÚC MỪNG (?!) LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐÃ ĐƯỢC CỘNG SẢN THẢ VỀ ĐỂ CHỮA BỆNH VÌ CHÚNG KHÔNG DÁM ĐỂ CHA CHẾT TRONG TÙ NHỎ. NẾU CHA MÀ TRỞ THÀNH THÁNH SỐNG THÌ HUYỀN THOẠI HỒ CHÍ MINH SẼ PHẢI TIÊU TÙNG, CỘNG SẢN KHÔNG MUỐN THẤY CẢNH TRONG RỪNG CÓ HAI CON CỌP, AI CŨNG LO TÔN VINH CHA THÌ LẤY AI MÀ THỜ "THÁNH CÁO HỒ" NỮA. NẾU CHA CHẾT TRONG TÙ MÀ LẠI ĐƯỢC PHONG THÁNH NỮA THÌ ĐÚNG LÀ MỘT ĐẠI HỌA CHO CỘNG SẢN.
CÔNG GIÁO THẤT BẠI VÌ BỊ CỘNG SẢN MUA CHUỘC CHIA RA ĐÁNH LẺ TẺ, NẾU ĐỒNG LOẠT MỘT LÚC CÙNG CÁC TÔN GIÁO KHÁC NỔI LÊN THÌ CÓ ĐỐT ĐUỐC TÌM CÔN ĐỒ ĐÁNH GIÁO DÂN CŨNG KHÔNG CÓ ĐỨA NÀO DÁM LÓ MẶT RA CẢ. CHỈ CẦN VÀI DŨNG SĨ "ÔM BOM TỰ SÁT" NHẮM VÀO MỤC TIÊU LÀ CÁC CƠ SỞ VÀ TÀI SẢN CỦA BỌN ĐẦU SỎ, LÀM VÀI LẦN LÀ THẤY HIỆU QUẢ NGAY, ĐÒI THẢ AI CHÚNG LẠI KHÔNG THẢ. NÊN NHỚ, BỌN CỘNG SẢN TƯ BẢN ĐỎ BÂY GIỜ LÀ BỌN THAM SỐNG SỢ CHẾT HƠN AI CẢ. NẾU MUỐN ĐỐT NHÀ THÌ TÌM NHÀ VÀ CƠ SỞ LÀM ĂN CỦA CHÚNG MÀ ĐỐT. NHỮNG TÊN CÔN ĐỒ NÀO THAM DỰ VÀO VIỆC ĐÁNH GIÁO DÂN THÌ LÊN DANH SÁCH "BẮN TỈA" DẦN DẦN, CÔNG AN MẶC SẮC PHỤC THÌ THA, GIẢ DẠNG CÔN ĐỒ THÌ "LÀM THỊT". LẤY ĐỘC TRỊ ĐỘC, NÓ TÁT MÁ PHẢI CỦA MÌNH THÌ MÌNH TÁT CẢ HAI MÁ CỦA NÓ CHO QUÂN BÌNH. NẾU CHỈ NẰM RÊN MÀ CHỜ CỘNG SẢN SỤP THÌ CÒN KHÓ HƠN LÀ CHỜ TRỜI SỤP.
CUỘC ĐẤU TRANH HIỆN TẠI CỦA CÔNG GIÁO CÒN THIẾU MỘT VỊ THÁNH DẪN ĐẦU (NHƯ NGÀI HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỨC VẬY). CỘNG SẢN ĐÃ TỪNG DÀN DỰNG TRÒ THIÊU SỐNG HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỨC ĐỂ TRIỆT HẠ NỀN ĐỆ NHẤT CỘNG HÒA CỦA CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, CHO NÊN CHÚNG HIỂU RÕ RẰNG NẾU ĐỂ CHA LÝ THÀNH THÁNH TỬ ĐẠO THÌ CHÚNG SẼ BỊ TIÊU TÙNG NGAY. LẠI THÊM, NGHE TIN CÁC NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI TRONG ĐÓ CÓ HOA KỲ SẮP CÓ NHỮNG BIỆN PHÁP CỤ THỂ CHỐNG LẠI VIỆC ĐÀN ÁP TÔN GIÁO VÀ CÁC NHÀ HOẠT ĐỘNG DÂN CHỦ TẠI VIỆT NAM... SỢ QUÁ NÊN PHẢI THẢ LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN VÀ LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ RA ĐỂ NHỐT TRONG CÁI NHÀ TÙ LỚN, CŨNG CHỈ LÀ MỘT KIỂU "CHUYỂN TRẠI" ĐỂ BỊP THIÊN HẠ MÀ THÔI.
LỜI CHÚC CỦA MỘT KẺ HÈN CHỐNG CỘNG HẢI NGOẠI, KHÔNG DÁM "ÔM BOM TỰ SÁT".
Cha Nguyễn Văn Lý được thả
Source: BBC Vietnamese

Linh mục Lý hiện phải đi nạng bốn chân
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý được về vì lý do sức khỏe, người nhà của linh mục nói với đài BBC.
Người này nói linh mục Lý về đến Tòa Giám mục Huế lúc 1700h hôm nay 15/3.
Linh mục Lý cho người nhà biết ông được xe cứu thương của trại tù ở Ba Sao, Phủ Lý, Nam Hà chở về, một chặng đường phải đi mất trên dưới 12 tiếng.
Người nhà linh mục cho biết họ chỉ mới nói chuyện nhanh qua điện thoại và chưa rõ là linh mục Lý được thả luôn hay chưa, hay chỉ để chữa bệnh.
Có tin chưa kiểm chứng nói ông chỉ được ra tù trong 12 tháng để chữa bệnh.
Được biết sức khỏe của linh mục Lý đã xấu đi kể từ lần bị đột quỵ hồi tháng 11 năm ngoái.
Năm qua ông Lý bị đột quỵ hai lần, lần đầu hồi tháng Bảy, lần thứ hai nặng hơn phải nhập viện 198 tại Hà Nội.
Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị xử tù ba lần, tổng cộng 14 năm, từ những năm 1970 vì theo đuổi phong trào tự do tôn giáo và dân chủ.
Năm 2001 ông bị tù sau khi kêu gọi Mỹ cân nhắc bỏ cấm vận vì các vi phạm nhân quyền của Việt Nam. Sau đó ông được ân xá năm 2005 trước khi bị bắt lại và bỏ tù năm 2007.
Vụ xét xử và án tù dành cho linh mục Lý đã gây phản ứng gay gắt từ một số chính trị gia Hoa Kỳ.
Đầu tháng Bảy 2009, một nhóm 37 Thượng nghị sỹ Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đã gửi thư cho Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết yêu cầu thả linh mục Nguyễn Văn Lý "ngay lập tức và vô điều kiện".
Reuters đưa tin rằng một phát ngôn nhân của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội hôm nay nói ông có nghe linh mục Lý được thả để trị bệnh, và nói nếu đúng như vậy thì đây là một ''cử chỉ nhân đạo đáng hoan nghênh''.
******************************************************************
LM NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC "TẠM ĐÌNH CHỈ" HẠN TÙ
Source: Người Việt online
Bản án 8 năm được hoãn 12 tháng
HUẾ (NV) - Linh Mục Nguyễn Văn Lý, người tù lương tâm nổi tiếng nhất Việt Nam hiện nay vừa được chế độ Hà Nội cho “tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù” của bản án 8 năm.
Theo một “quyết định” của tòa án tỉnh Hà Nam mà nhóm phóng viên FNA phổ biến đi kèm bản tin, LM Nguyễn Văn Lý, 64 tuổi, được cho “tạm đình chỉ hình phạt tù 12 tháng kể từ ngày 15 tháng 3, 2010 đến ngày 15 tháng 3, 2011” với lý do “bị tai biến mạch máu não gây liệt 1/2 người phải trên bệnh nhân có tiền sử huyết áp cao nhiều năm, tiên lượng bệnh diễn biến bất thường, nguy cơ đột quỵ rất cao.”
Chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ, nhiều tổ chức Nhân Quyền Quốc Tế đã áp lực rất nhiều với chế độ Hà Nội để trả tự do cho Linh Mục Lý ngay từ khi mới bị bắt. Linh Mục Lý bị kết án 8 năm tù trong phiên xử ở Huế ngày 30 tháng 3, 2007, với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước.” Tấm hình Linh Mục Lý bị công an bịt miệng được hãng thông tấn AFP chụp được qua màn ảnh truyền hình trực tiếp phiên xử đã trở thành biểu tượng của cái thứ tòa án xử theo “luật rừng” mà ngài từng tố cáo.
Tờ “quyết định” được xem là một thứ “phóng thích có điều kiện” để nếu tình trạng sức khỏe của LM Nguyễn Văn Lý được điều trị khả quan và có thể đi đứng bình thường, hoặc nếu Linh Mục Lý vẫn tiếp tục đấu tranh thì Hà Nội sẽ có thể bắt vào tù trở lại.
Tổng cộng, từ năm 1979 đến nay, LM Nguyễn Văn Lý đã bị tù tổng cộng 3 lần hơn 15 năm, chưa kể những năm tháng bị quản chế. Trước khi bị bắt và kết án tù lần trước, năm 1999 và năm 2000, LM Lý và giáo dân Công Giáo đã treo biểu ngữ “Tự do tôn giáo hay là chết” ở nhà thờ Nguyệt Biều gần thành phố Huế.
LM Nguyễn Văn Lý là linh hồn của Khối 8406, một tổ chức quần chúng thành lập năm 2006 được hậu thuẫn rộng rãi trong và ngoài nước, đòi nhà nước Việt Nam trả lại các quyền tự do căn bản cho người dân.
Theo bản tin của nhóm phóng viên FNA gửi đi từ Huế ngày 15 tháng 3, 2010 “Linh Mục Tađêô Nguyễn Văn Lý đã được xe cứu thương của trại giam Ba Sao ( còn gọi là trại Nam Hà ), huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, đưa ra khỏi trại lúc 4g sáng hôm nay.
Ði trên xe có viên phó giám thị trại, viên công an giám sát cha Lý là Trung Tá Nam ( xin xem lại các bản tin cũ ), một bác sĩ và 2 nhân viên công an. Suốt chặng đường dài từ Hà Nam vào Huế, cha Lý phải nằm trên băng ca, không thể ngồi dậy được (vì chóng mặt).
Tới Huế lúc 4g30, trước tiên xe ghé Ủy Ban Nhân Dân phường Vĩnh Ninh ( khu vực trong đó có Tòa Giám Mục và Nhà Chung Tổng Giáo Phận Huế ) để làm thủ tục giao cha Lý cho nhà cầm quyền địa phương quản lý. Tại đây đã có gần hai chục nhân viên báo đài, cầm máy ảnh và máy quay phim chực sẵn (để làm mục tin tức thời sự vào ban tối).
Sau khi nhận hồ sơ từ tay phó giám thị trại giam, ông chủ tịch phường, tên là Chánh ( không rõ họ ) tuyên bố với cha Lý: 1- không được nói hay làm bất cứ điều gì chống lại nhà nước; 2- có biểu hiệu vi phạm pháp luật như thế, chúng tôi sẽ lập biên bản; 3- ra khỏi phường phải xin phép! Cha Lý trả lời, “Tôi nói thẳng với quý vị điều tôi đã từng nói trước đây với người của nhà nước, của tòa án, của trại giam: tôi không bao giờ nhận mình là phạm nhân cả, mà chỉ là tù nhân lương tâm. Xin quý vị nhớ cho!”
Sau đó toán công an cùng ông chủ tịch phường đưa cha Lý vào Nhà Chung (trong cùng một khuôn viên với Tòa Giám Mục). Ðón chào cha là Ðức Giám Mục Phụ Tá Lê Văn Hồng (Ðức TGM Nguyễn Như Thể đang đi công tác tại Sài Gòn), cha quản lý Nhà Chung, cha thư ký Tòa Giám Mục và một vài cha đang hưu dưỡng. Ai nấy tỏ ra vui mừng vì gặp lại người bạn cũ.
Khi được ông chủ tịch phường đưa đến tận phòng mình đã ở gần 3 năm trước đây, cha Lý vừa cười vừa nói với ông ta, “Ông có nhớ cách đây ba năm, tối ngày mồng Hai Tết năm 2007, ông đã lừa tôi bằng cách gõ cửa xin vào thăm Tết mà đằng sau là cả một toán công an tràn vào bắt tôi không?” - “Nhớ! Nhớ chứ!”
Sau đó cha Lý lần lượt tiếp nhiều người khách từ các giáo xứ lân cận đến. Ai cũng nhận thấy cha tuy sắc mặt khá hồng hào, tươi tỉnh nhưng có phần hơi ốm và đôi chân thì không thể đứng thẳng được. Muốn di chuyển phải dùng một cái nạng 4 chân (xin xem hình). Trí khôn thì vẫn sáng suốt và tinh thần thì vẫn kiên vững. Cha cho biết là hôm Thứ Năm tuần trước, 11 tháng 3, 2010, cán bộ trung ương đã vào gặp cha hỏi thăm sức khỏe. Tiếp đó, chiều ngày hôm qua, cán bộ trại đã đến thu dọn đồ đạc của cha, bỏ vào các xắc tay và báo cho cha là sáng mai, sẽ phải thức dậy lúc 4 giờ.”
Hồi năm ngoái, LM Nguyễn Văn Lý đã bị tai biến mạch máu tới ba lần. Lần sau cùng, ngài được đưa ra Hà Nội nằm ít ngày ở bệnh viện Bộ Công An rồi quay lại nhà tù Hà Nam.
LM Nguyễn Văn Lý được tạm phóng thích để chữa bệnh một tuần sau khi LS Lê Thị Công Nhân mãn hạn tù.
Tháng Bảy năm ngoái, 37 nghị sĩ và dân biểu Hoa Kỳ gửi thư cho Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết yêu cầu trả tự do cho LM Lý khi nghe tin sức khỏe của ngài tồi tệ.
Mới cuối tuần rồi, vào ngày 12 tháng 3, 2010, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, một cơ quan độc lập nhưng do Quốc Hội và chính phủ Hoa Kỳ đồng thành lập theo một đạo luật đã lập lại lời kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ xếp tên nước Việt Nam trở lại danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt (CPC) vì có quá nhiều chứng cớ rõ rệt cho thấy tình trạng đàn áp tôn giáo và nhân quyền ở nước này không hề suy giảm.
Trước đó một ngày, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền thế giới năm 2009 đã đưa ra rất nhiều dẫn chứng cho thấy chế độ Hà Nội vẫn vi phạm nghiêm trọng những gì họ đã cam kết với quốc tế.
Hồi đầu tháng, phụ tá Ngoại Trưởng Kurt Campbell khi ra điều trần ở Hạ Viện đã nhìn nhận tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam và tuyên bố Việt Nam muốn nâng cao mối quan hệ mọi mặt với Hoa Kỳ thì cần phải cải thiện nhân quyền.
*************************************************************************************
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO
Source: RFA 03.15.2010
Đài Á Châu Tự Do vừa được tin linh mục Nguyễn Văn Lý đã được chính quyền Việt Nam trả tự do hôm 15-3-2010.
Ông được đưa về Huế lúc 2 giờ trưa hôm thứ Hai nhưng còn bị lưu lại tại trụ sở Công an địa phương thêm 3 tiếng nữa.
Khoảng 5 giờ chiều nay, linh mục mới được đưa về Toà Tổng Giám mục Huế.
Tổ chức này cho biết thêm rằng, chiều nay, Công an đã đuổi tất cả những người buôn bán quanh khu vực Toà Tổng Giám mục Huế trước khi linh mục Nguyễn Văn Lý về đến nơi.
Trên đường ra Bắc thăm linh mục Nguyễn Văn Lý, thân nhân của linh mục Lý đã ghé Toà Tổng Giám mục Huế và vì nhận được tin này nên đã ở lại tại Toà Tổng Giám mục Huế để đón linh mục Nguyễn Văn Lý.
Ngay sau khi được trả tự do, Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt:
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ TRẢ LỜI PHỎNG VẤN RFA SAU KHI ĐƯỢC TRẢ TỰ DO
Source: RFA
Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
Chỉ vài giờ sau khi từ trại giam về đến Huế, mặc dù tình trạng sức khoẻ không được tốt và còn mệt mỏi, Linh Mục Nguyễn Văn Lý vẫn ưu tiên trả lời phỏng vấn RFA.

LM Nguyễn Văn Lý (phải) và LM Phan Văn Lợi tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA
Đỗ Hiếu: Xin chúc mừng LM Nguyễn Văn Lý vừa được trở về với xã hội bên ngoài và gia đình sau nhiều năm bị giam cầm. Linh Mục có cảm tưởng ra sao khi nghe quyết định là được phóng thích ạ?
LM Nguyễn Văn Lý: Trước hết xin chào ông Đỗ Hiếu và kính chào tất cả quý vị, tất cả bà con, bạn hữu. Lời đầu tiên là tôi xin cảm ơn tất cả quý vị, bà con và bạn hữu đã nhiều năm hiệp thông, cầu nguyện và giúp đỡ cho tôi nhiều. Tiện đây thì qua quý vị tôi cũng xin kính gửi lời cảm ơn tất cả bà con bạn hữu xa gần, những người tôi đã biết cũng như những người tôi chưa biết đã quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều và giúp đỡ gia đình tôi cũng rất nhiều trong bao nhiêu năm tháng qua. Bây giờ được trở lại với xã hội thì trước hết là tôi xin kính chào tất cả quý vị.
Tình trạng sức khỏe kém
Đỗ Hiếu: Thưa Linh Mục, ngoài những lời cảm ơn gửi đến tất cả những người biết mặt và không biết mặt thì LM Lý có điều gì muốn đặc biệt nhắn gửi quý khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do trong và ngoài nước ạ?
LM Nguyễn Văn Lý: Hiện giờ thì xin cảm ơn tất cả quý vị và bà con, bạn hữu. Tôi cũng chưa có sẵn một cái ý kiến gì để thưa gửi cả, thì cũng chắc phải vài ngày nữa. Tuy nhiên, mặc dù tôi cũng đang yếu mệt, khi đi ra khỏi trại là 4 giờ sáng thì tôi lại phải thức dậy khoảng 2 giờ sáng để dâng lễ rồi kinh nguyện cho xong, thì đi 4 giờ sáng mà xe chạy liên tục về đến Huế đây thì khoảng 5 giờ chiều. Từ hồi chiều đến bây giờ thì cũng nhiều bạn bè nghe tin đến thăm nên tôi cũng đang mệt, chưa dám nói gì nhiều. Tuy nhiên, tôi có thể trả lời một vài câu hỏi mà quý vị có thể quan tâm, muốn biết, thì ưu tiên xin mời ông Đỗ Hiếu đặt câu hỏi gì mà tôi có thể trả lời được gì thì tôi trả lời về tất cả các vấn đề.
Đỗ Hiếu: Xin cảm ơn LM Lý. Trước hết thì thính giả cũng như là những người quan tâm đến cuộc tranh đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ - nhân quyền của LM thì muốn được nghe LM nói về sức khoẻ của mình trong lúc này ạ.

Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.
LM Nguyễn Văn Lý: Tôi đã bị tai biến mạch máu não 3 lần. Lần thứ nhất là vào tháng 5-2009, lần thứ hai vào tháng 7 và lần thứ ba vào tháng 11. Ba lần thì mỗi lần lại nặng thêm, riêng lần thứ ba này thì người ta đưa lên trên Hà Nội, vào Bệnh Viện 198 của Bộ Công An. Tại đây người ta xét nghiệm thì người ta thấy có hai đoạn mạch cảnh hai bên cổ thì bị xơ vữa nhiều chỗ, nhiều tụ huyết, nhưng mà cái quan trọng hơn là ở trên hậu chẩm của não bên trái đã có một khối u rộng khoảng 2 centimet và người ta hồ nghi rằng chính vì cái khối u này nó chèn ép một số thần kinh thành ra chân phải và tay phải bị liệt.
Sau 4 tháng điều trị thì hiện giờ chân phải có bớt đôi chút nhưng mà vẫn chưa cử động bình thường, còn riêng tay phải thì đã có thể cầm được thìa để ăn cơm nhưng chưa cầm bàn chải đánh răng và chưa cầm bút được, nhưng vẫn có thể đưa tay lên đưa tay xuống để tập thể dục cũng được. Phục hồi lần sau thì chậm hơn lần trước, thành ra lần này đã 4 tháng rồi mà mức độ phục hồi thì nó không bằng lần thứ hai. Riêng về khối u trên não trái thì người ta cũng không nói cho mình biết u đó là u ác tính hay lành tính, và người ta cũng không muốn đụng vào để điều trị vì sợ có khi tai biến gì nguy hiểm, cho nên họ muốn để cho gia đình và Giáo Hội trách nhiệm điều trị chuyện này thì hay hơn.
Cho nên cách đây 3 tháng rưỡi thì họ đã gửi cho gia đình viết thư đề nghị để đưa về mà điều trị, gia đình cũng thương cho nên gia đình làm cái thư đề nghị thì chắc quý vị cũng có biết rồi. Khi đó người ta gửi cho gia đình làm thì họ cũng bảo yêu cầu là đừng cho tôi biết kẻo sợ tôi không đồng tình, nhưng mà sau khi tôi biết thì tôi cũng chiều theo gia đình là gia đình có muốn đưa về điều trị thì cứ đưa về.
Đỗ Hiếu: Xin cảm ơn Cha đã dành thời giờ để nói về sức khỏe. Cha cũng cho phép được hỏi một vài vấn đề khác mà Cha hằng theo đuổi và quan tâm, đó là vấn đề tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, dù là biết Cha mới rời khỏi trại giam ít tiếng đồng hồ thôi, thì xin Cha vui lòng trình bày tóm tắt về quan điểm của Cha về những điều mà chúng tôi vừa nêu ạ.
LM Nguyễn Văn Lý: Về vấn đề này thì như quý vị đã biết là chúng ta đã lập đi lập lại rất nhiều và về phía nhà nước Việt Nam cũng lập đi lập lại rất nhiều, đôi bên thì quan điểm khác nhau. Để có thể đề cập đến trọng tâm vấn đề này thì có lẽ để lần khác, vì nếu nói đi nói lại những chuyện như xưa nay đôi bên đều nói thì có lẽ tất cả chúng ta đều hiểu cả rồi là đôi bên quan điểm khác nhau, nhìn từ góc độ khác nhau, vậy để nói lên những điểm đặc sắc mà chúng ta có thể quan tâm đến hoặc là hy vọng có thể cải thiện được cái gì thì những chuyện này có lẽ để một lần khác rồi tâm trí tôi nó ổn định hơn thì hy vọng sẽ đề cập đến hữu ích hơn.
Còn bây giờ tôi chỉ có nói qua một chút quan điểm của tôi về chuyện tại sao nhà nước tạm đình chỉ thi hành án để cho gia đình đưa tôi về và quan điểm của tôi về cái bản án của tôi như thế nào. Chuyện đó là chuyện vừa tầm của tôi đề cập mà cũng nằm trong sự quan tâm trước mắt của quý vị.
Không chấp nhận bản án

LM Nguyễn Văn Lý
Đỗ Hiếu: Dạ, xin mời Linh Mục ạ.
LM Nguyễn Văn Lý: Trước hết là như quý vị đã biết bản án kết án tôi nó không phù hợp với công luận quốc tế hiện nay và cũng không được văn minh, vì cách đây hơn 160 năm ông Karl Marx viết Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản và bộ Tư Bản Luận tại Luân Đôn thì ông vẫn được bình yên để viết, và giả như ông viết bản Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản rồi ông bị bắt thì làm sao lại có các đảng cộng sản tiếp theo được, nhưng bây giờ có những người Việt Nam làm việc tương tự như vậy thì bị bắt chứng tỏ rằng luật pháp Việt Nam hiện nay mà về lãnh vực đó thôi thì lạc hậu hơn thời ở Luân Đôn cách đây 160 năm.
Rồi nhóm Nguyễn Ái Quốc ở Pháp đầu thế kỷ 20 gồm Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, cụ Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh, sau này là Nguyễn Tất Thành nữa, ra báo Le Paria và viết nhiều tác phẩm khác ngay giữa thủ đô Paris, nhưng thực dân Pháp không bắt.
Và ngay tại Việt Nam cụ Huỳnh Thúc Kháng ra báo Tiếng Dân, rồi cụ Nguyễn Thế Truyền ra báo Tiếng Chuông Rè, tương tự như thế ngay tại Việt Nam, ngay ở Miền Nam, cũng không bị bắt. Và một số đảng viên đảng cộng sản Việt Nam hoạt động tại Miền Nam lúc bấy giờ mà không bạo động, chỉ dùng giấy bút thôi, thì cũng không bị bắt. Như vậy xét về mặt này, luật pháp Việt Nam hiện nay lạc hậu hơn các thời thực dân Pháp tại Việt Nam. Và rõ ràng nhất là tại thủ đô Paris.

Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.
Vì lẽ đó mà tôi không bao giờ chấp nhận bản án đã kết án tôi, cho nên suốt 3 năm nay tất cả các giấy tờ liên quan, dầu một giấy nhỏ nhất chỉ là một giấy mua hàng thôi, mua quà, mua thức ăn hàng ngày thôi, tôi cũng vẫn ký là "tù nhân lương tâm". Không bao giờ tôi không sửa lại những cái từ đề là "phạm nhân" trên các giấy tờ của nhà nước Việt Nam hết. Chính vì vậy bây giờ nếu như họ đề nghị tôi là tạm đình chỉ thi hành án để về chữa bệnh thì tôi không bằng lòng, vì tạm đình chỉ thi hành án tức là mình có chấp nhận bản án. Còn nếu như đề nghị đình chỉ hẳn thì tức là mình cũng chấp nhận bản án. Họ biết như vậy cho nên họ không trực tiếp đề xuất với tôi mà họ trình bày với gia đình tôi để họ đánh vào cái việc lo âu của gia đình là mong ước chữa bệnh cho tôi, để cho gia đình tự ý đề xuất. Khi gia đình đã đề xuất thì tôi cũng chiều theo vì tôi thấy gia đình cũng có ý thương mình, tình nghĩa sâu đậm, cho nên tôi nói gia đình muốn đưa về thì cứ đưa về. Nhưng mà gia đình đưa về thì gia đình không đề cập gì đến bản án, chỉ có đề cập rằng đang bị bệnh như vậy thì muốn được đưa ra ngoài điều trị cho có điều kiện hơn thôi.
Đối với tôi thì họ đã có ám chỉ viết như thế cách đây khoảng 3 tháng rưỡi, nhưng mà diễn biến để mà thông báo cho tôi biết là họ bằng lòng cho tôi ra ngoài thì tôi mới chỉ biết chiều hôm qua thôi, tức là chiều 14-3, theo giờ Việt Nam đấy, ngày chiều Chủ Nhật. Còn hôm nay thì đã là ngày Thứ Hai, ngày 15-3 rồi.
Đỗ Hiếu: Cảm ơn Linh Mục về những điều đó. Trước khi tạm biệt thì xin LM dành cho Đài chúng tôi được một câu hỏi cuối, đó là trong thời gian tới thì LM dự kiến sẽ có những hoạt động gì ạ?
LM Nguyễn Văn Lý: Trước mắt thì tôi phải chấp nhận sự điều trị của Tòa Giám Mục Huế và gia đình, còn liên quan đến công việc của tôi thì tôi cũng cần phải có một thời gian để tiếp xúc lại với xã hội, xem coi thử hiện nay xã hội đang quan tâm những chuyện gì và diễn tiến như thế nào đã, chứ tôi chưa có một chủ định gì cả, là bởi vì mình như từ trong hang mới bước ra ngoài ánh sáng thì chưa nắm rõ hư thực làm sao.
Cả 3 năm nay thì gia đình có thăm gặp cũng đâu có nói gì đến chuyện xã hội nhiều và tôi đọc báo trong tù thì cũng chỉ được đọc tờ Nhân Dân và tờ Pháp Luật của nhà nước thôi, và hàng ngày thì cũng có coi phần thời sự ở trong truyền hình. Như vậy tôi không biết trong 3 năm nay thì thế giới bên ngoài như thế nào và cộng đồng người Việt chúng ta trong nước ngoài nước đang có những chuyển biến như thế nào, vì vậy mà trước mắt thì phải điều trị bệnh tật của mình, thứ hai là cũng cần phải có một thời gian để làm quen lại với cuộc sống xã hội bình thường đã .
Đỗ Hiếu: Đài Á Châu Tự Do chúng tôi xin cảm ơn LM Nguyễn Văn Lý đã dành cho Ban Việt Ngữ cuộc trao đổi chỉ vài giờ đồng hồ sau khi Linh Mục rời khỏi trại giam. Kính chúc Linh Mục bình an, may mắn và mạnh khỏe.
LM Nguyễn Văn Lý: Xin cảm ơn anh Đỗ Hiếu và tất cả quý vị, bà con, bạn hữu rất nhiều. Xin cầu nguyện cho nhau luôn. Xin cảm ơn.
**********************************************************************************
LM NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC TẠM THA: VUI NHƯNG KHÔNG HÀI LÒNG
Trân Văn, phóng viên RFA
Trước thông tin về việc Linh mục Nguyễn Văn Lý được trả tự do vào ngày 15/03/2010, dư luận thuộc những tôn giáo khác nhau đều vui mừng nhưng không ai được hài lòng.

Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.
Việc chính quyền Việt Nam quyết định tạm hoãn thi hành hình phạt tù đối với linh mục Nguyễn Văn Lý để ông chữa bệnh và chiều 15 tháng 3, Công an Việt Nam đã đưa ông về Toà Tổng Giám mục Huế đang là sự kiện đáng chú ý nhất.
Tín đồ cũng như chức sắc các tôn giáo ở trong và ngoài Việt Nam nghĩ gì về sự kiện này. Ban Việt ngữ của Đài Á châu Tự do đã phỏng vấn một số chức sắc của Công giáo, Tin lành, Hòa Hảo, Cao Đài và Phật giáo.
Không thể không thả
Cuối tháng 3 năm 2007, linh mục Nguyễn Văn Lý bị Toà án tỉnh Thừa Thiên - Huế phạt 8 năm tù và 5 năm quản chế vì “tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam”. Bản án này đã bị cả dư luận trong nước lẫn cộng đồng quốc tế chỉ trích kịch liệt.
Tuy chỉ là tạm tha nhưng vẫn có thể xem đây là lần thứ tư chính quyền Việt Nam phải nhượng bộ, thả linh mục Nguyễn Văn Lý ra khỏi trại giam, trước khi ông thi hành đủ mức hình phạt mà Toà án Việt Nam đã tuyên.
Tháng 9 năm 1977, linh mục Nguyễn Văn Lý từng bị kết án 20 năm tù vì “chống phá cách mạng” nhưng ba tháng sau ông đã được trả tự do.
Tháng 5 năm 1983, linh mục tiếp tục bị kết án 10 năm tù vì “gây rối trật tự” nhưng 9 năm sau (tháng 7 năm 1992), chính quyền buộc phải thả ông trước thời hạn.
Lần thứ ba, vào tháng 10 năm 2001, linh mục bị kết án 15 năm tù vì hai tội “phá hoại chính sách đoàn kết” và “không chấp hành quyết định quản chế hành chính”, tuy nhiên hơn ba năm sau (tháng 2 năm 2005), chính quyền Việt Nam tiếp tục phải tha linh mục Nguyễn Văn Lý. Chính quyền cho rằng, linh mục đã “biết lỗi” và “hối hận”.

Hình LM Nguyễn Văn Lý chụp ngày 30-3-2007 tại phòng thánh Bến Củi. Photo courtesy of thienlybuutoa.org
Hai năm sau, chính quyền Việt Nam tiếp tục phải cầm giữ linh mục Nguyễn Văn Lý bằng bản án thứ tư với hình phạt là 8 năm tù.
Chức sắc và tín đồ các tôn giáo ở trong lẫn ngoài Việt Nam đón nhận tin, linh mục Nguyễn Văn Lý mới được Công an Việt Nam đưa về Toà Tổng Giám mục Huế thế nào?
Linh mục Nguyễn Văn Khải, ở tu viện Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế, tại Hà Nội, cho biết cảm nghĩ của ông: Tôi rất vui mừng vì đấy là một người anh em của chúng tôi, một chiến sĩ đấu tranh không mệt mỏi cho dân chủ, cho công lý và sự thật ở đất nước này.
Trân Văn: Thưa linh mục, có thể xem sự kiện như một tín hiệu gì đó không?
Linh mục Nguyễn Văn Khải: Tôi nghĩ rằng, thứ nhất có lẽ vì cha Nguyễn Văn Lý sức khoẻ yếu. Nhà nước sợ rằng giữ ngài trong đấy mà ngài bệnh nặng hay ngài chết trong tù thì khó xử cho nhà nước nên nhà nước phải trả tự do cho ngài thôi. Vả lại bản chất thì ngài là người tốt. Hoạt động của ngài là tốt cho dân, cho nước. Giam ngài mãi thì cũng không được. Giam một người tốt như vậy cũng bị dư luận quốc tế lên án. Cho nên họ cũng phải thả thôi.
Tôi nghĩ rằng áp lực của dư luận quốc tế chỉ là một phần. Phần quan trọng hơn tôi nghĩ là do sức khoẻ của cha Lý suy sụp nghiêm trọng và áp lực của các phong trào đấu tranh cho dân chủ ở trong nước, ít nhiều cũng tác động đến và họ cũng rất ngại. Bây giờ mà cha Lý có mệnh hệ gì ở trong tù, giáo dân, tu sĩ, linh mục vùng lên thì cũng gay cho nhà nước.
Mục sư Nguyễn Công Chính, Chủ tịch Hiệp hội Thông công Tin Lành Đấng Christ các dân tộc Việt Nam, hiện đang ở Gia Lai, cũng có những suy nghĩ tương tự: Trước tiên thì tôi dâng lời tạ ơn Chúa. Bản thân tôi cũng như giáo hội của chúng tôi rất là vui mừng. Chính quyền Cộng sản bắt buộc phải thả thôi vì linh mục Lý bị bại liệt nửa người và có thể nguy hiểm tính mạng. Cho nên họ tính đường thả. Tôi nghĩ rằng người ta cũng có những tính toán.
Việc thả linh mục Lý là một bất ngờ với tôi. Thứ hai nữa là nó cũng nằm trong sự tính toán của chính quyền Cộng sản đối với công luận bên ngoài.
Tính toán hay nhân đạo?Có thể xem việc tạm tha linh mục Nguyễn Văn Lý như một bằng chứng về sự khoan hồng và nhân đạo mà chính quyền vẫn đề cập? Ông Lê Minh Triết, Tu sĩ Phật giáo Hoà Hảo ở An Giang không tin như thế. Ông nêu cảm nghĩ và nhận xét về thắc mắc này: Khi nghe tin linh mục Nguyễn Văn Lý được thả sớm, tôi rất mừng và cũng rất hân hoan về sức đấu tranh của linh mục Nguyễn Văn Lý. Tôi nghĩ rằng việc linh mục Nguyễn Văn Lý được thả trước thời hạn là do sức đấu tranh của đồng bào Việt Nam trong nước và hải ngoại, tìm đủ mọi cách để gây sức ép. Bây giờ chính quyền Việt Nam cảm thấy sức ép đó đè nặng lên họ, cho nên họ thả.

Công an Việt Nam mặc thường phục bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý tại phiên tòa ở Huế ngày 30/03/2007.
Trân Văn: Theo ông, đó có phải là sự khoan hồng và nhân đạo?
Ông Lê Minh Triết: Riêng bản thân tôi và nhiều người mà tôi quen biết thì đối với nhà nước này, họ có nói từ nhân đạo thì đó cũng chỉ là một cái lối để người ta nói nghĩa, nói nhân đối với những người mà người ta tha thôi. Thật ra đối với nhà nước, với chính quyền này thì tôi thấy rằng, về vấn đề tôn giao thì nhất định họ không có một chút xíu nhân đạo nào hết.
Trước tin linh mục Nguyễn Văn Lý được tạm tha, ông Nguyễn Quốc Son, một tín đồ Cao Đài, ở Định Quán, Đồng Nai, chỉ cho biết hai ý rất ngắn: Nghe tất nhiên là mừng lắm. Để rồi sáng mai tôi báo lại cho huynh đệ chúng tôi hay tin này. Có chi nữa không? Báo cho chúng tôi mừng coi!
Và cuối cùng, Thượng tọa Thích Viên Lý, Tổng Thư ký Văn phòng 2 của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại Hoa Kỳ, nêu nhận định của Thượng tọa về sự kiện linh mục Nguyễn Văn Lý được tạm tha: Đó là một điều vui mừng. Không riêng gì linh mục Nguyễn Văn Lý mà tất cả những ai bị bắt một cách trái phép, bất công được tự do thì điều trước hết là chúng ta vui mừng.
Tuy nhiên, trên thực tế của Việt Nam hiện nay, chúng ta cũng hiểu rằng, nhà tù là một nơi giam giữ nhỏ. Cả đất nước Việt Nam hiện nay là một ngục tù lớn.
Vấn đề ở đây là khi một công dân Việt Nam đã có tiếng nói phản kháng lại chế độ độc tài, bất công, bị bắt nhốt một cách phi pháp và đươc trả tự do, liệu hai chữ tự do mà nhà nước họ gán cho bất cứ ai, họ nói rằng đã được trả tự do thì có thật sự tự do không? hay là vẫn tiếp tục bị giám sát, bị quản thúc, bị theo dõi, bị khủng bố, bị đe dọa?
Thành thử ra ở đây, có lẽ chúng ta không chờ để tìm một câu trả lời thích đáng. Lý do là bởi vì trong quá khứ, chúng ta đã từng chứng kiến những sự kiện xảy ra như cơm bữa. Thành thử ra ở một đất nước mà không có tự do, không có dân chủ, không có nhân quyền thì tất nhiên là dù ở trong tù hay ở ngoài tù, chúng ta vẫn không có được sự an lạc.
03/16/10. 09:55:40 am. 8940 words, 686 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Văn chương triết lý, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Tin tức ðó ðây, Thời cuộc, Thông báo, Tin quan trọng, Hậu trường, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Tại sao?, Tôn giáo và tín ngưỡng, Xã hội và nhân văn, Thông báo (F) ,
NATIONAL GEOGRAPHIC SOCIETY PHÁT HÀNH BẢN ĐỒ SAI SỰ THẬT VỀ HOÀNG SA

National Geographic Society phát hành bản đồ sai sự thật về Hoàng Sa
Source: Viet Herald
Nguyễn Thái Học Foundation yêu cầu xóa tên “Trung Quốc” tại quần đảo Hoàng Sa trên bản đồ thế giới online
Trong bộ bản đồ thế giới được phát hành trên trang web của National Geographic Society tại natgeomaps.com/worldmaps, ở một số bản đồ, National Geographic Society ghi chú tại vị trí quần đảo Hoàng Sa là Xisha Qundao (Paracel Is), theo cách định danh của người Trung Quốc, kèm chú thích “China” (Trung Quốc) ngay phía dưới.
National Geographic Society có trụ sở tại thủ đô Washington, D.C., được coi là một trong những tổ chức khoa học và giáo dục phi lợi nhuận lớn nhất thế giới. Hội này có nhiều tổ chức trực thuộc như kênh truyền hình National Geographic Channel rất nổi tiếng hoặc National Geographic Maps chuyên về bản đồ.
Hiện National Geographic Society đang bán bộ bản đồ nêu trên qua Internet. Điều này sẽ làm nhiều người trên thế giới không am hiểu lịch sử quần đảo này dễ dàng tin rằng Paracel Islands (quần đảo Hoàng Sa) là của Trung Quốc, một điều hoàn toàn sai sự thật.
Nhận thấy đây là một điều rất hệ trọng, ngày 10 tháng 3 vừa qua, trên trang mạng petitionspot.com, Nguyễn Thái Học Foundation đã đăng một lá thư ngỏ gởi đến ông Chris Jones, chủ bút tạp chí National Geographic Society, yêu cầu xóa bỏ tên “Trung Quốc” ra khỏi quần đảo Hoàng Sa, đồng thời vận động mọi người cùng ký tên yêu cầu việc này.
Quý độc giả có thể vào địa chỉ http://www.petitionspot.com/petitions/ParacelIslands, xem nội dung lá thư bằng tiếng Anh. Phần ghi danh yêu cầu (Sign Petition) nằm dưới lá thư.
NỘI DUNG LÁ THƯ CỦA NGUYỄN THÁI HỌC FOUNDATION
Thưa ông Jones,
Chúng tôi muốn qua thư này, biểu lộ mối quan tâm của chúng tôi tới tên hiệu “Trung Quốc” tại Hoàng Sa, một quần đảo đang còn nhiều tranh chấp, trên bản đồ thế giới trên trang mạng tạp chí National Geographic Society (NGS).
Trên thực tế, các quần đảo nằm trên Biển Đông chưa bao giờ được cộng đồng thế giới công nhận là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.
Trong thư này, chúng tôi không có bất kỳ tham vọng nào muốn thuyết phục ông là quần đảo Hoàng Sa thuộc về bất kỳ một quốc gia cụ thể nào. Thay vào đó, chúng tôi yêu cầu ông xem xét lại tình trạng hiện tại của quần đảo, dựa trên cơ sở đáng tin cậy từ phía thứ ba, để sửa đổi tên hiệu của quần đảo này trên bản đồ của NGS.
Những tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo này vẫn chưa được giải quyết sau gần một thế kỷ. Trong nhiều năm qua, Liên Hiệp Quốc (LHQ) đã nhận được nhiều đơn khiếu nại của Việt Nam và Trung Quốc, liên quan tới lãnh vực này. Trên thực tế, gần đây nhất, các quốc gia này đã gửi khiếu nại tới LHQ vào tháng 5, 2009. LHQ đã phân loại quần đảo Hoàng Sa là “quần đảo đang tranh chấp” và chưa bao giờ xác nhận quần đảo này thuộc về bất cứ quốc gia nào.
Chắc chắn NGS là một nguồn thông tin quan trọng đáng tin cậy đối với nhiều người trên toàn thế giới, bao gồm cả các chuyên gia nghiên cứu và giới trẻ.
Do đó, nhằm tránh sự hiểu lầm cho công chúng, chúng tôi kêu gọi ông xem xét lại tức thời và thay đổi tên hiệu, dựa trên tình trạng thực tại của quần đảo Hoàng Sa, để phản ảnh quan điểm của cộng đồng quốc tế, cũng như lập trường trung lập về chính sách của NGS.
Chân thành cảm ơn ông.
Trân trọng kính thư.
03/12/10. 12:44:39 pm. 989 words, 584 views. Categories: Không ðề, Thiên hạ sự, Thông báo (A), Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Thông báo, Thông báo (A), Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Thông báo (F) ,
LUẬT SƯ CÔNG NHÂN: "ĐÃ HY SINH PHẢI HY SINH ĐẾN CÙNG"

Ảnh Viet Herald
Luật sư Công Nhân: "Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng"
Source: VOA NEWS Vietnamese
Trà Mi
Hồi tháng 5 năm 2007, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tòa án ở Hà Nội kết án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế vì ‘tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’ và vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự
Nữ luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân, một nhà bất đồng chính kiến và cũng là một người tranh đấu đòi hỏi dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam, vừa mãn hạn tù sau bản án 3 năm về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước.”
Một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi? Sau những gì trải nghiệm, ý chí, niềm tin, và sự khao khát về một nền dân chủ của cô gái 31 tuổi được nhiều người biết đến và ca ngợi như một “thiên thần trong bóng tối” giờ đây như thế nào? Đó là một số câu hỏi được đặt ra trong cuộc trao đổi hôm nay với người bạn trẻ từ Hà thành, Lê Thị Công Nhân.
Nghe luật sư Lê Thị Công Nhân tâm sự
Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu từ những tháng ngày trong trại giam. Công Nhân kể lại:
Công Nhân: Buồng giam của tôi trung bình có khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù thì quá tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là 2m, nhưng chiều ngang chỉ còn được 60cm, vai kề vai.
Trà Mi: Thế còn lịch sinh hoạt như thế nào ạ?
Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy. Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong buồng giam.
Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công việc gì?
Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi lợn, làm hàng mã, móc ren..v.v… Họ phân công tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.
Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?
Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, còn ở trại tạm giam Hoả Lò thì không làm những việc đó.
Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế nào chăng?
Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho mình xem TV. Họ cũng cho mình đọc sách báo. Cũng nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển kinh thánh để đọc.
Trà Mi: Cuốn kinh thánh đó là của gia đình chị chuyển vào hay là...
Công Nhân: Đây là cuốn kinh thánh mà Ủy ban Tôn giáo Hoa Kỳ họ vào gặp tôi khi tôi ở Hoả Lò, được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công an. Vì ông Hưởng dẫn họ vào nên tôi mới được giữ quyển kinh thánh. Và việc giữ lại quyển kinh thánh đó cũng là một cuộc tranh đấu. Họ cho phép tôi nhận trước mặt những người kia như là một trò hề. Khi tôi đem vào buồng giam thì họ lại không cho. Và đây cũng là một cuộc tranh luận rất căng thẳng. Từ Hoả Lò họ cho phép tôi dùng, nhưng khi tôi chuyển về trại giam ở Thanh Hoá thì họ thu luôn của tôi, dẫn đến việc tôi tiếp tục nhịn ăn vì họ thu kinh thánh của tôi. Trước khi chuyển trại 1 tuần, tôi đã nhịn ăn ở Hoả Lò, phản đối việc trại cho chúng tôi ăn quá bẩn thỉu. Nói về bẩn thỉu thì ô uế, hôi thối không thể tả được, vì nhà vệ sinh ở ngay chỗ nằm luôn. Khi vào đấy, tôi cảm thấy là địa ngục cũng không đến mức như vậy. Đây là vấn đề nhân quyền và tôi sẽ kể lại một cách chi tiết trong một dịp khác.
Trà Mi: Trong lúc chị bị giam, chị có biết những dư luận bên ngoài liên quan đến bản án của mình như thế nào không?
Công Nhân: Thông tin cơ bản nhất thì có, nhưng những tình tiết thì quả thật là không. Mẹ tôi lên thăm chỉ nói được sơ sơ ví dụ như anh Định bị bắt rồi, chẳng hạn vậy, chứ không thể nói được hơn. Nếu không, họ sẽ không cho gặp. Chúng tôi lại có những nguồn thông tin rất đặc biệt. Những người tù có quan hệ tốt với cán bộ do đút lót bằng tiền thường có những tờ báo bị cấm mang vào tù như báo An ninh hay báo Công an. Qua đó thì tôi cũng có biết, nhưng tất nhiên tôi phải có kỹ năng đọc báo của riêng tôi. Khi họ chửi một vấn đề gì đấy ghê gớm thì mình phải hiểu thêm một hướng ngược lại. Tôi luôn phải đọc báo theo kiểu hai bán cầu não phải hoạt động theo 2 hướng khác nhau.
Trà Mi: Những tờ báo đó là báo chính thống của nhà nước. Vì sao họ lại cấm không cho mang vào tù?
Công Nhân: Họ bảo sợ mình biết được những thông tin rồi lật cung, thông cung.
Trà Mi: Hồi nãy chị có chia sẻ là trong lúc chị bị giam có phái đoàn của Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ vào thăm. Ngoài ra, có những cuộc thăm viếng nào khác của các phái đoàn quốc tế không chị?
Công Nhân: Khi tôi chuyển ra trại Thanh Hoá, đại sứ Hoa Kỳ có đến gặp tôi.
Trà Mi: Cuộc gặp đó diễn ra trong bao lâu? Nội dung chính như thế nào?
Công Nhân: Trong 30 phút, hoàn toàn là những lời hỏi thăm hết sức thân tình. Tôi cảm thấy rất xúc động.
Trà Mi: Tin cho biết phía Hoa Kỳ có ngỏ ý can thiệp, đòi hỏi sự phóng thích cho chị bằng cách muốn đưa chị sang Mỹ tị nạn chính trị, nhưng chị đã từ chối. Điều này có đúng không ạ?
Công Nhân: Tôi biết điều đó qua công an vào tháng 6/2008. Ngài đại sứ Hoa Kỳ gặp tôi vào tháng 10. Từ tháng 6, công an vào thẩm vấn tôi trong trại 2 ngày liên tục. Họ có nói với tôi rằng: “Bây giờ Công Nhân có muốn đi nước ngoài không. Muốn đi thì nói một tiếng thôi, nhà nước sẽ tạo điều kiện hết sức, đưa thẳng luôn ra Nội Bài đi luôn. Bởi vì bên Mỹ họ nhận bảo lãnh cho em đấy.” Đến giờ phút này tôi chưa nghĩ đến việc đi tị nạn chính trị.
Trà Mi: Chị có thể cho biết lý do?
Công Nhân: Chúa an bài cho tôi một cuộc sống ở một nơi khác thì tôi sẽ vui mừng trong sự an bài đó, nhưng bây giờ tôi không cảm thấy điều đấy. Còn về mặt lý trí, tôi sẽ đi tị nạn chính trị khi nào mà cuộc sống của tôi bị chà đạp đến mức độ tôi không thể chịu đựng được nữa. Nhưng bây giờ thì tôi vẫn còn chịu đựng được. Cho nên tôi không hề nghĩ về chuyện đi tị nạn chính trị vào lúc này. Cái tự do quan trọng nhất là tự do trong tư tưởng, trong tâm hồn, thì tôi đã có. Ở Việt Nam bây giờ tôi không được tự do về mặt thân thể, về mặt đi lại. Những cái đó, tới thời điểm này tôi vẫn còn đang chịu đựng được.
Trà Mi: Đối với việc nhà nước Việt Nam đồng ý cho phép chị tự do sớm hơn thời hạn với điều kiện chị phải xuất ngoại, chị suy nghĩ gì về điều này?
Công Nhân: Tôi cảm thấy rằng cứ như họ tống được con nhỏ này đi thì thật là nhẹ nợ. Không có chuyện đó đâu, chưa đến, chưa đến lúc.
Trà Mi: Có nhiều ý kiến cho rằng “nước có quốc pháp, gia có gia uy”, nghĩa là công dân một nước phải tuân theo với điều kiện luật pháp của nước đó, nhất là đối với người luật sư am hiểu luật lệ thì chắc chắn phải hiểu điều đó hơn ai hết. Vì chị đi ngược lại với những điều pháp luật quy định nên mới gặp phải những điều không hay phải gánh chịu như vậy. Phản hồi của chị trước những ý kiến đó như thế nào?
Công Nhân: Tôi nghĩ rằng họ đang nói theo hướng nguỵ biện. Pháp luật là sự chính thức hoá những thoả thuận trên cơ sở những thoả ước bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhất, những hình thức đơn giản nhất để tạo thuận lợi cho mọi người trong xã hội được sống, làm việc, và tiến bộ. Họ bảo pháp luật của Việt Nam là như thế. Đúng. Họ quy định như vậy thật, nhưng cái đúng này không phải là cái “đúng chân lý” mà là cái “đúng sự kiện”, rằng có cái việc họ quy định như vậy. Chúng ta đừng nhầm lẫn các từ “đúng” ở đây. Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển? Tại sao nó sai mà được duy trì? Bởi vì không có người kịp phát hiện ra. Vậy khi có một người kịp phát hiện ra điều đó sai, người đó phải chuẩn bị tinh thần đối diện với một nhóm rất đông những người cho rằng anh ta đã sai, còn họ mới là đúng.
Trà Mi: Nhưng lập luận của nhà nước Việt Nam thì cho rằng mỗi nước có luật lệ riêng, đặc điểm riêng về văn hoá, bản sắc, cũng như luật lệ. Giả sử như ở Thái Lan có điều cấm không được xúc phạm nhà vua, thì ở Việt Nam có điều cấm không được tuyên truyền chống phá nhà nước. Phản hồi của chị ra sao?
Công Nhân: Nhà nước của họ không hoàn hảo, chúng tôi chống lại những điều không hoàn hảo đó, thì chúng tôi đúng. Như thế nào gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”?
Trà Mi: Giữa lúc chưa có sự rõ ràng đó, những người nào vi phạm, tức vượt qua lằn ranh cho phép ấy, sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ…
Công Nhân: Trường hợp của tôi cũng không hẳn là bất đắc dĩ. Tôi cố ý làm những việc này, tôi xác định trước tôi sẽ là nạn nhân. Tôi hoàn toàn biết. Tất nhiên là không thể biết cụ thể ngày giờ nào tôi sẽ bị bắt.
Trà Mi: Biết trước những điều không hay có thể xảy ra cho mình mà chị vẫn dấn thân vào. Điều gì đã khiến chị có một niềm tin mãnh liệt như vậy?
Công Nhân: Muốn phát triển tốt lên, cần phải thay đổi những cái gì xấu đang hiện diện. Mình đã xác định tranh đấu, mình phải xác định hy sinh. Đó là hệ quả tất yếu, nếu không đừng tranh đấu nữa. Đã xác định hy sinh thì phải hy sinh đến cùng. Chứ nếu hy sinh dang dở thì hy sinh để làm gì? Khi tư tưởng và tinh thần thông suốt thì hành vi của mình cũng sẽ chủ động hơn. Tôi bị tống vào tù nhưng tôi đã biết trước điều đó, và tôi chuẩn bị tinh thần và mọi thứ có thể để đối mặt với điều đó. Không còn cách nào khác.
Trà Mi: Những gì chị đã trải qua trong 3 năm qua cũng là một bài học trả giá cho những điều chị đã dấn thân. Sau 3 năm đó, chị đã nghiệm ra điều gì cho bản thân mình?
Công Nhân: 3 năm trong tù, tôi đã đọc kinh thánh trọn bộ. Trong tù, Chúa là người bạn của tôi, người thầy của tôi, và là người đồng đội của tôi. Khi tôi trở về, tôi nhận đựơc rất nhiều những lời ngợi khen, lời yêu thương, lời quý trọng, tôi cảm thấy choáng váng về điều đấy. Tôi thật sự cảm thấy là tôi chưa xứng đáng được như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống một cách dũng cảm hơn. Chính nhờ việc ở tù đấy đã củng cố hơn niềm tin của tôi vào sự đúng đắn của con đường mà tôi đã lựa chọn. Trứơc đây nó là một mũi tên, và bây giờ nó là một thành trì.
Trà Mi: Nếu có một người hỏi thăm chị Nhân rằng một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi. Chị sẽ trả lời như thế nào?
Công Nhân: Tôi có ước mơ trở thành một luật sư từ năm 8 tuổi sau khi xem một bộ phim. Đến năm 2003, tôi trở thành một luật sư thì cái cảm giác cực kỳ tuyệt vời. Bởi vì ước mơ của tôi bền bỉ, xuyên suốt, không hề thay đổi một lần nào. Nhưng bây giờ khi tôi ra tù, bị tước bằng luật sư, tôi cũng không cảm thấy nó nặng nề lắm. Tôi nhớ về nó như một kỷ niệm đẹp vậy.
Trà Mi: Một ước mơ chị đã vun đắp trong lòng mình từ thuở bé. Nay, sau 3 năm bước ra khỏi trại giam, nó cũng đã tuột mất khỏi tầm tay của chị. Chị hình dung con đường trước mắt của mình ra sao, về tương lai, về sự nghiệp, về lý tưởng của mình?
Công Nhân: Chắc chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh vì lý tưởng của tôi. Tôi cảm thấy vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ, và có ích khi tôi sống theo con đường đó. Tôi nghĩ không bất kỳ một lý do gì có thể làm tôi từ bỏ. Còn cụ thể như thế nào, quả thật, tôi cũng chưa thể nào trả lời được. Vào trong tù, có một điều nữa tôi giác ngộ thấm thía rằng cộng sản chẳng sợ gì cả, ngoài nói thật. Bạn hãy nghĩ mà xem, nói thật không hề khó, nếu bạn có can đảm. Nó chỉ là một ranh giới thôi, bạn hãy bước qua.
Trà Mi: Gần đây ở Việt Nam, một số nhà bất đồng chính kiến gặp rắc rối có liên quan nhiều đến nghề luật. Mình nên hiểu việc này như thế nào, thưa chị?
Công Nhân: Tôi nghĩ đây là điều tất yếu, một dấu hiệu rất đáng mừng cho giới luật ở Việt Nam. Chúng tôi làm về pháp luật, chẳng có ngành nghề nào có thể gần gũi hơn, hiểu biết hơn về chính trị như những người làm luật.
Trà Mi: Đối với những người trẻ biết đến một chị Công Nhân qua báo chí nhà nước và những người biết đến Công Nhân qua các chiến dịch ủng hộ, vận động, bảo vệ dân chủ-nhân quyền, chị sẽ nói gì?
Công Nhân: Tôi không ngờ rằng tôi lại được nhiều đến như vậy. Sau những sự việc này, có những người bạn ở khắp 5 châu-4 biển thương yêu tôi một cách chân thành, quý trọng tôi một cách sâu sắc. Tôi cần phải cố gắng thật nhiều hơn nữa để xứng đáng với điều đó. Tôi rất thích thanh niên bởi vì tôi là một thanh niên. Đó là một lý do. Lý do thứ hai, tôi luôn hiểu rằng Đông-Tây, kim-cổ ai cũng nói rằng quãng đời thanh niên là quãng đời tươi đẹp nhất. Đấy là ở sự nhiệt tình và thể hiện bản thân mình. Nếu các bạn để quãng đời đó của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo thì bạn sẽ ân hận suốt cuộc đời. Sự không nhạt nhẽo nhất mà các bạn có thể có được liên quan đến tất cả những người khác. Chính trị là cái liên kết tất cả mọi người với nhau để ai cũng có thể hoạt động một cách tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nếu như bạn tham gia vào chính trị thì bạn sẽ thấy thú vị vô cùng và vô cùng.
Trà Mi: Một lần nữa xin chân thành cảm ơn chị Công Nhân đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. Xin chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất trong thời gian sắp tới.
Tạp chí Thanh Niên của đài VOA sẽ trở lại cùng các bạn trong một câu chuyện mới vào tối thứ ba tuần sau. Trà Mi kính chào tạm biệt quý vị.
03/10/10. 12:53:42 pm. 4382 words, 527 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Thiên hạ sự, Văn chương triết lý, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Tôn giáo và tín ngưỡng, Xã hội và nhân văn ,
CHÚC MỪNG LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN

CHÚC MỪNG LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN
ĐƯỢC RA KHỎI NHÀ TÙ NHỎ ĐỂ VÀO NHÀ TÙ LỚN CỦA CỘNG SẢN!
DIỄN ÐÀN ÁI HỮU NINH THUẬN
![]()
LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN VỀ NHÀ SAU KHI MÃN HẠN TÙ BA NĂM
Thanh Phương - RFI
Hôm nay, nhà bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân đã về nhà sau khi mãn hạn tù ba năm với tội danh '' tuyên truyền chống Nhà nước''. Tuy nhiên, cuộc trở về đã không diễn ra như ý muốn của gia đình.
Theo lời bà Trần Thị Lệ, mẹ của Lê Thị Công Nhân, bà đã đến trại giam số 5 ở Thanh Hóa từ sáng sớm với hy vọng sẽ được đón con ngay từ cửa nhà tù. Nhưng sau khi ngồi chờ khoảng hai tiếng đồng hồ, bà mới được ban quản lý trại giam thông báo là Lê Thị Công Nhân đã được công an chở thẳng về nhà.
Khi bà Trần Thị Lệ quay trở về nhà thì vẫn chưa thấy con vì mãi đến 5 giờ chiều luật sư Lê Thị Công Nhân mới được đưa về đến nhà. Theo lờI bà Trần Thị lệ, do mệt mõi vì đường xa và có lẽ do xúc động, căng thẳng, Lê Thị Công Nhân đã xỉu khi về đến đầu ngõ và nay đang nằm tịnh dưỡng ở nhà.
Nghe LS Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi ra tù
Xin nhắc lại là sau khi mãn hạn tù, luật sư Lê Thị Công Nhân còn bị quản thúc tại gia trong 3 năm. Còn đồng nghiệp của cô là luật sư Nguyễn Văn Đài hiện vẫn tiếp tục thọ án tù 4 năm tù và ba năm quản chế với cùng tộI danh '' tuyên truyền chống Nhà nước''. Hai người đã bị đem ra xử vào năm 2007.
Vào đầu tháng 2 vừa qua, hai tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư và Liên hiệp quốc tế các luật sư đã tổ chức họp báo ở Paris tại một phòng họp ở Quốc hộI Pháp để đánh động dư luận về tình trạng vi phạm quyền của các luật sư ở Việt Nam và đặc biệt là về tình trạng giam cầm những luật sư như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài và Lê Công Định.
Nói Chuyện Với Luật Sư Lê Thị Công Nhân - ngày 6 tháng 03 2010
LÊ THỊ CÔNG NHÂN ( vietnamexodus.org)
Nghe lại lời tâm huyết của Lê Thị Công Nhân trước khi bị bắt vào tù cộng sản.
03/07/10. 08:32:00 am. 606 words, 568 views. Categories: Nhắn tin, Không ðề, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Thông báo, Tin quan trọng, Thông báo (A), Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Xã hội và nhân văn ,
PHIM TÌM HIỂU VỀ TRÁI ĐẤT: AMAZING EARTH & TECTONICS
03/07/10. 07:22:32 am. 0 words, 666 views. Categories: Khoa học kỹ thuật, Khoa học và ðời sống, Thiên văn và vũ trụ, Phong thủy, Nhạc chọn lọc, Liên kết blogs, Video tài liệu, Video chuyên ðề, Phong cảnh ,
LƯỚT WEB VỚI TỐC ĐỘ ÁNH SÁNG - SURF THE WEB AT SPEED OF LIGHT

MIT researchers have demonstrated the first laser built from germanium that can emit wavelengths of light useful for optical communications - (Christine Daniloff for MIT)
Các nhà nghiên cứu của MIT lần đầu tiên đã biểu diễn việc bắn ra tia laser từ germanium, có thể ứng dụng trong kỹ thuật truyền thông quang học, trong đó có việc làm ra những con chip điện tử vận hành với tốc độ ánh sáng, trong điều kiện nhiệt độ bình thường, mà không cần phải dùng đến hệ thống giảm nhiệt phức tạp rất tốn kém để hạ nhiệt xuống dưới 123 Kelvin ( −150 °C, −238 °F ). Tuy nhiên từ nay cho đến ngày các dụng cụ laser quang học làm bằng germanium được bán ra thị trường có thể phải cần thêm nhiều năm nữa.
Lướt web với tốc độ ánh sáng
Surf the Web at the Speed of Light
By ERIC BLAND - ABC NEWS/Technology
March 6, 2010
Lee Rainie, of the Pew Internet Project, talks about his study's latest findings
Light-speed computing is one step closer to reality.
Scientists from the Massachusetts Institute of Technology have created a new infrared laser made from germanium that operates at room temperature.
The research removes the cryogenic cooling systems previously needed for infrared lasers and could lead to powerful computer chips that operate at the speed of light.
"Using a germanium laser as a light source, you could communicate at very high data rates at very low power," said Jurgen Michel of the Massachusetts Institute of Technology, who developed the new germanium laser. "Eventually you could have the computing power of today's supercomputers inside a laptop."
The creation of a new laser, even one based on germanium, is not newsworthy; more than 15,000 different lasers, some of which use germanium, have been created since the 1950s. What makes this particular germanium laser unique is that it creates an infrared beam at room temperature.
Until now infrared germanium lasers required expensive cryogenic cooling systems to operate. The new germanium laser operates at room temperature.
Laser Could Lead to Computer Chips That Operate at Speed of Light
Light-Speed Laser Is Still Years Away
To create the germanium laser, the scientists take a six-inch, silvery-gray disk of silicon and spray it with a thin film of germanium. These same disks are actually used to produce chips in today's computers.
An electrically powered, room-temperature, infrared laser for laptop computers is still years away, however, cautioned Michel. If and when those laptops do arrive, they will be powerful -- more powerful in fact than even today's supercomputers.
The battery that powers the laptop won't necessarily last any longer, but the power it does hold will make calculations orders of magnitude faster than today.
"We can't keep doing what we are currently doing," said Tom Koch, a scientist at Lehigh University who was familiar with the work but not directly involved with it.
"We need high-density, low-power solutions," said Koch. Computer chips are constantly getting smaller and smaller, but they are approaching the fundamental limits of electron-based computing. Light-based computing is one option to improve the speed and power of computers.
Germanium-Based Optical Computing Is Especially Attractive
Germanium-based optical computing is an especially attractive material for optical computing because it wouldn't require any change to the existing computer chip industry, Koch said. The same machines that use silicon could also use germanium to make future chips.
Despite germanium's advantages, Koch agreed with Michel that years will pass before any consumer devices are made with germanium. Scientifically, however, "this is a really nice result," said Koch.
People have tried to use germanium for an infrared laser for decades without success. The fact that the MIT scientists got the laser working at all is quite impressive, said Koch.
*********************************************************************

Lasers made of silicon-compatible material could bring optical data transmission onto computer chips - Image: David Freund/iStockphoto
FIRST GERMANIUM LASER
BY Neil Savage // February 2010
http://spectrum.ieee.org/semiconductors/optoelectronics/first-germanium-laser
10 February 2010—A laser made of germanium may open the door to optical interconnects on computer chips that have multiple processing cores, say researchers at MIT, who recently demonstrated such a laser.
The group, led by Jurgen Michel, a research scientist at MIT’s Microphotonics Center, achieved low-level lasing at room temperature with a laser built from layers of germanium grown on a silicon wafer and powered by pulses from a separate laser. The paper is set to be published soon in Optics Letters.
Michel envisions using such a laser to make an optical bus, which would carry data around a multicore microprocessor. On a chip with 64 cores, such a system could have 40 times the power efficiency of traditional wire connections, he estimates. And in the next few years, chips with hundreds of cores are expected to make the concept even more useful. Another approach to such a system involves bonding lasers that are made of compound semiconductors and built separately onto silicon chips, but that could prove too costly and error prone for mass production. Germanium is already used in silicon manufacturing processes, and growing a laser directly on a chip should be vastly more efficient, Michel says.
Germanium, like silicon, is an elemental semiconductor that doesn’t easily emit light, because it has an indirect band gap. So when electrons within the germanium are excited by an outside energy source, such as a laser, and then drop back to a lower-energy state, they emit the excess energy as heat rather than light. To get the material to produce photons instead, the researchers had to alter the germanium to achieve a direct band gap.
“Luckily with germanium, the difference between the direct and the indirect band gap in terms of energy is not that great,” Michel says.
The researchers used two tricks to make up that difference. First they doped the germanium with phosphorus. The electrons in the phosphorus occupy the lower-energy state so that it’s no longer available to excited electrons, which instead drop to the direct band-gap energy. ”We filled the indirect band gap so much that the electrons would spill into the direct band gap,” Michel says.
The team doped the germanium with 1019 atoms of phosphorus per cubic centimeter. Michel says they need to increase that to at least 5 x 1019 to get about 10 times as much light out of the laser and thus make it practical. At the high temperatures used to make the laser, phosphorus tends to leak out faster than the researchers can put it in, so such an increase will require changes to their doping methods.
Increasing the doping will also produce a wider range of laser wavelengths. In the experiment, the team saw light from 1590 to 1610 nanometers, but with more doping that could become 1500 to 1620 nm. Silicon is transparent at those wavelengths, so the same material used to build circuits could also build waveguides to route the light around a chip.
The team also reduced the difference between the two energy states by putting mechanical strain on the germanium. They built the device by depositing a silicon oxide on a silicon chip, with a 1.6-micrometer-wide trench in the oxide; then they grew the germanium in the trench at about 600 °C. They annealed the device at 850 °C. Because silicon and germanium shrink at different rates as they cool from the annealing temperature, the process stretched the germanium so that its atoms were farther apart.
“The key issue for applications is whether an electrically pumped laser can be made,” says Philippe Fauchet, a professor at the University of Rochester’s Institute of Optics, who calls the work “really important.” Using electricity instead of another laser to power the device is necessary to make the laser practical for on-chip use.
It will also need to emit light in a continuous wave instead of in pulses, as it does now. Michel says there appears to be a clear path to reaching those goals, though he expects it to take at least a couple of years.
About the Author
Neil Savage writes about optoelectronics and other technology from Lowell, Mass. In January 2010 he reported on a new way to get silicon to emit light by using plasmonic waveguides.
03/07/10. 07:10:21 am. 1410 words, 719 views. Categories: Khoa học và ðời sống, Uncategorized, Phát minh sáng chế, Khoa học quân sự và chiến tranh, Thế giới ði về ðâu, Phát triển kỹ thuật, Liên kết blogs, Thế giới ðiện toán ,
NHỮNG ÐOẠN PHIM TUYỆT VỜI
03/04/10. 04:44:53 am. 0 words, 389 views. Categories: Góp nhặt, Âm nhạc và nghệ thuật, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Nghệ thuật sân khấu và phim ảnh, Âm nhạc, Liên kết blogs, Video chuyên ðề ,
ĐỘNG ĐẤT TẠI CHILE, BẠN HÃY CỨU GIÚP - EARTHQUAKE IN CHILE. READ HOW YOU CAN HELP

Earthquake in Chile 2010. Read how you can help
Động đất tại Chile / Terremoto en Chile / Earthquake in Chile 2010
1. Donate to the Chilean Red Cross - Gởi tiền cứu trợ đến Hội Hồng Thập Tự Chile:
Gởi qua trương mục quốc tế
For international help:
Citibank: Bank account Nº 9941973331
Code ABA: 021000089
Address: 153 East 53 Rd. Street 4th Floor. New York, NY 10022
2. Donate to UNICEF or DIRECT RELIEF - Gởi tiền cứu trợ và tặng phẩm qua UNICEF hoặc DIRECT RELIEF
3. A "person finder" has also been published to help find individuals in affected area in Chile here
The US State Department has collected information and resources at www.state.gov/chilequake. If you are U.S citizen looking for a relative or friend in Chile, please contact State's Consular Affairs Bureau on 1-888-407-4747. More info from US State Dept. here
4. For domestic or international flights to Santiago, check here
5. Twitter
6. Bus & car Routes availables
7. News and Sismological Information (Earthquake List for Map of S America Region)
*******************************************************************************************
NHỮNG ÐOẠN VIDEO QUAY CẢNH ÐỘNG ÐẤT TẠI CHILE (Chiếu liên tục)
Chúng ta cần nên xem ðể rút kinh nghiệm
03/03/10. 12:41:38 pm. 211 words, 814 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thông báo (A), Nối vòng tay lớn, Uncategorized, Tin tức ðó ðây, Thông báo (A), Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Vòng quanh thế giới ,
HÌNH ẢNH ĐỘNG ĐẤT TẠI CHÍ LỢI (CHILE)

Hành tinh trông bề ngoài có vẻ đẹp đẽ và an bình, nhưng bên trong lại chứa đầy những thảm họa tàn khốc, trớ trêu thay, đó chính là căn nhà của chúng ta, những sinh vật không biết từ đâu mà đến và cũng không biết... sẽ đi về đâu! Ảnh NASA
Hình ảnh động đất tại Chí Lợi (Chile)
Source: AFP/GETTY IMAGES, CNN
Một trận động đất cường độ 8.8 độ Richter đã càn quét Chile hôm Thứ Bảy, 27/2/2010, gây tử vong cho hơn 700 người và hủy diệt nhiều vùng về phía Nam Chile, tạo nên cơn báo động sóng thần khắp vùng Thái Bình Dương. Những hình ảnh nầy cho ta thấy được viễn cảnh của một trận động đất và sóng thần được dự báo có thể sẽ xẩy đến cho vùng miền tây của Hoa Kỳ và Canada, kéo dài từ British Columbia, qua Washington, Oregon, xuống đến California. Đây cũng chính là vùng cư trú của phần đông đồng bào tỵ nạn Việt Nam chúng ta, cho nên mọi gia đình cần phải lo chuẩn bị sẵn để đối phó với loại thiên tai hiểm họa nầy.
Click trên mỗi hình để phóng lớn

Các cư dân trong làng đánh cá Constitucion hôm Thứ Ba, 2 tháng 3, đang đi qua một chiếc tàu bỵ sóng thần quăng vào đất liền.

Các binh si Chile đang đi tuần ở vùng Constitucion. Tổng thống Chile, Michelle Bachelet nói rằng những hành vi cướp của và vô luật pháp như đã thấy trong vùng Concepcion và các vùng khác là không thể chấp nhận được.

Một cư dân Santiago hôm Thứ Hai, 1 tháng 3, chuẩn bị rời khỏi căn nhà bị hư hại do động đất.

Những chiếc ghe nằm cạch các căn nhà ở Talcahuano hôm Thứ Hai, sau khi bị sóng thần ném vào bờ.

Động đất và sóng thần tàn phá khu phố Talcahuano.

Một cư dân địa phương, hôm Thứ Hai, đi qua những đống đổ nát do động đất gây nên ở Talcahuano.

Dân chúng đang đi giữa những đổ nát ở Penca, Chile, hôm Thứ Hai.

Những nhân viên cứu nạn, hôm Chủ nhật, 28/2/2010, đang đi vào một tòa nhà qua một cái lỗ trên tường ở Concepcion.
Những người bộ hành đi qua đang nhìn phần còn lại của một tòa nhà bị tách làm đôi ở Concepcion, hôm Chủ Nhật.

Các nhân viên cứu nạn đang lục tìm nạn nhân qua những đổ nát của một tòa nhà ở Concepcion.

Một phụ nữ đang cố ôm một bao những đồ cần dùng trong khi mọi người đang tìm cách gom góp lại chúng sau trận động đất mạnh 8.8.

Cầu Bureo trên Highway 5 bị hư hại nặng, khiến đoạn đường gần Mulchen, Chile không thể qua được.

Một người đàn ông đang ngồi cạnh đống đồ của ông, hôm Chúa Nhật tại Penco, Chile.

Một cây cầu gãy do động đất nằm ở ngoại ô Santiago.

Những chiếc xe nằm chồng chéo lên nhau, sau khi bị động đất quăng ra khỏi một cây cầu gãy ở Santiago. Trận động đất gây nên nhiều thương vong.

Các nhân viên cứu nạn đang giúp một bà bị thương ở Concepcion, khoảng 270 dặm về hướng tây Nam Santiago. Mọi nỗ lực tìm và cứu người sống sót đang diễn ra ở ở Chile.

Một chiếc xe bị đè dưới đống đổ nát của một toa nhà ở Curico, Chile. Trung tâm địa chấn nằm ở ngoài vùng bờ biển Maule, khoảng 200 dặm về hướng Tay Nam Santiago.

Khói vươn lên từ một tòa nhà bị sụp đổ ở vùng ngoại ô thủ đô Santiago. Thành phố bị mất điện và những dịch vụ cần yếu khác bao gồm nước và điện thoại.

Một người đang cố thu nhặt lại những thứ nằm trong căn nhà bị hư hại của anh ta do động đất. Tổng thống Chile, bà Michelle Bachelet nói rằng động đất đã gây ảnh hưởng đến hơn 2 triệu người.

COURTESY NICHOLAS PREWITT
Hình do Nicholas Prewitt chụp ghi lại tổn thất gây ra cho khu mỹ thuật Santiago. Ông cho biết mọi người trong cả nước đều có gia đình bị ảnh hưởng. "Thật là không ngờ được"!

Những người này ở Honolulu, Hawaii đang vào bao cát để ngăn sóng thần, sau khi nghe tin động đất lớn ở Chile, tạo nên sóng lớn khắp Thái Bình Dương. Nhunh sau đó thì lệnh cảnh báo đã được hủy bỏ và không có tổn thất nào được ghi nhận tại Hawai.
03/03/10. 08:46:01 am. 1101 words, 489 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Nghệ thuật sân khấu và phim ảnh, Tin tức ðó ðây, Xã hội và nhân văn, Phong cảnh, Vòng quanh thế giới, TIN ẢNH, SƯU TẬP ẢNH ,
TRẬN ĐỘNG ĐẤT Ở CHÍ LỢI (CHILE) CÓ THỂ LÀM CHO NGÀY ĐỊA CẦU NGẮN ĐI

Bản đồ trận động đất cường độ 8.8 tại Chile. Những người đói khát và giận dữ đã nổi lửa đốt các hàng quán trong thành phố động đất Concecpion hôm Thứ Hai trong khi bà Tổng Thống Michelle Bachelet hối hả đưa thêm 5,000 quân tới vùng thiên tai để ổn định trật tự. (AFP/Graphic)
Trận động đất ở Chí Lợi (Chile) có thể làm cho ngày địa cầu ngắn đi
Chile Earthquake May Have Shortened Days on Earth
Source: NASA, space.com, Time, CNN, AFP
Những bài học cay đắng cho Chile và Haiti đến từ Peru (Harsh Lessons for Chile and Haiti from Peru)
Trận động đất 8.8 độ Richter vừa xẩy ra ở Chí Lợi (Chile) hôm Thứ Bảy 27/2/2010 có thể đã làm thay đổi hoàn toàn vòng quay của quả đất, và làm cho ngày của hành tinh chúng ta ngắn lại, một nhà khoa học NASA hôm Thứ Hai đã cho biết như vậy.
Trận động đất này là trận động đất thứ bảy lớn nhất ghi nhận trong lịch sử, có thể đã làm cho thời gian một ngày của trái đất sẽ ngắn bớt đi 1.26 milliseconds (1.26/1000 giây), theo sự nghiên cứu của khoa học gia Richard Gross tại Phòng Thí Nghiệm Sức Đẩy Phản Lực của NASA (NASA's Jet Propulsion Laboratory) ở Pasadena, California.
Có lẽ đặc biệt nhất là việc trận động đất này đã di chuyển trục của trái đất và làm cho quả dất quay nhanh hơn. Theo mẫu vi tính (mô hình điện toán) mà Gross và cộng sự viên đã xử dụng để xác định hậu quả của trận động đất Chile, họ cũng đã tìm thấy rằng trận động đất có thể đã di chuyển trục tưởng tượng của quả đất khoảng 3 inches (8 cm hay 27/1000 arcseconds).
Trục tưởng tượng của quả đất khác với trục nam-bắc là trục quay của quả đất mà mỗi ngày nó quay xung quanh với tốc độ 1,000 mph (1,604 kph).
Trục tưởng tượng của quả đất là trục mà xung quanh nó khối lượng của quả đất được cân bằng. Nó cách thẳng góc với trục bắc -nam của quả đất 33 feet (10 meters).
Những trận động đất mạnh trước đây cũng đã làm thay đổi ngày của quả đất và trục của nó. Trận động đất lớn 9.1 độ Richter ở Sumatra năm 2004 đã gây nên sóng thần chết người và làm cho ngày địa cầu ngắn đi bớt 6.8 microseconds (6.8/1,000,000 giây) và làm trục của nó lệch đi khoảng 2.76 inches (7 cm, hay 2.32/1000 arcseconds).
Một ngày địa cầu dài vào khoảng 24 giờ. Sau nhiều năm, độ dài của một ngày dần dần thay đổi khoảng 1 milisecond (1/1000 giây). Nó tăng thêm vào mùa Đông, khi quả đất quay chậm hơn, và giảm đi vào mùa Hạ khi quả đất quay nhanh hơn.

Xe bị chôn vùi trong một đống hỗn tạp do sóng thần gây nên khi nó ập vào thành phố San Antonio của Chile hôm 28/2/2010. Bà Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, Hillary Clinton mang đến nhiều điện thoại vệ tinh và đề nghị giúp đỡ Chile khi đến thăm Chile ngày Thứ Ba. (AFP/Felipe Gamboa)
Trận động đất ở Chile nhỏ hơn trận động đất ở Sumatra, nhưng ảnh hưởng của nó trên địa cầu là rộng lớn hơn do nơi vị trí của nó. Tâm của trận động đất nằm ở những vĩ độ giữa thay vì gần đường xích đạo như trận động đất ở Sumatra.
Các nhà khoa học NASA cho biết là đường nứt gây nên trận động đất ở Chile cũng cắt ngang quả đất ở góc độ dốc hơn đường nứt của trận động đất Sumatra. Vì vậy nó làm cho khối lượng của quả đất di chuyển theo chiều đứng nhiều hơn và do đó dễ làm lệch trục của quả đất hơn.
Gross cho biết là việc phát hiện của ông căn cứ vào các dữ liệu có sẵn của trận động đất Chile. Khi mà ông nhận thêm được nhiều chi tiết và dữ liệu hơn về trận động đất thì dự đoán của ông còn có thể thay đổi nữa.
Trận động đất tại Chile lần này đã giết chết hơn 700 người và đã tạo nên sự tàn phá trên khắp quốc gia Nam Mỹ này. Theo đài quan sát thiên văn phía Nam do Âu châu quản trị thì các viễn vọng kính chính ở trong sa mạc Atacama của Chile không bị hư hại. Một dụng cụ đo đạc muối qua vệ tinh của NASA, trên đường chở đến để ráp vào vệ tinh của Argentine cũng không bị hư hại.
Dụng cụ Aquarius (Bảo Bình) đặt tại thành phố Bariloche, Argentina, nơi nó được ráp vào vệ tinh SAC-D (Satelite de Aplicaciones Cientificas ). Cơ sở vệ tinh mở rộng này cách trung tâm địa chấn ở Chile khoảng 365 dặm (588 km). Dụng cụ Aquarius được chế tạo để cung cấp bản đồ về độ tập trung của muối biển trên toàn thế giới hàng tháng, để theo dõi chu kỳ di chuyển của các dòng nước đại dương và vai trò của nó trong việc thay đổi khí hậu địa cầu.
Ngoài ra, qua trận động đất ở Chile, các nhà khoa học cũng tiên đoán rằng một đường nứt dưới biển dọc theo vùng Thái Bình Dương Tây Bắc Hoa Kỳ (Pacific Northwest) có thể gây nên động đất thảm khốc mang lại những tổn thất nặng nề trong suốt vùng kéo dài từ British Columbia xuống đến miền bắc California, và không ai biết được nó sẽ xẩy ra khi nào. Đường nứt đã ngủ yên hơn 300 năm qua, nhưng khi nó tỉnh dậy, có thể là ngày mai hay trong vài chục năm nữa, hậu quả có thể sẽ tai hại vô cùng!
Lê Tự Do tổng hợp
03/02/10. 05:02:30 pm. 1363 words, 572 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Khoa học và ðời sống, Thiên văn và vũ trụ, Phong thủy, Tin tức ðó ðây, Thế giới ði về ðâu, Liên kết blogs, Vòng quanh thế giới ,
NGHĨA QUÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA: THIÊN ANH HÙNG CA

Mặt trời hoàng hôn phía sau Đền Tử Sĩ - Ảnh Flickr - Nguyễn Ngọc Chinh
Thật là đau lòng xiết bao, mỗi khi tháng 3 và tháng 4 trở về, đọc lại bài viết ngắn ngủi rất xúc động của cựu Trung Tá Bùi Đức Lạc Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Ðoàn 1 Pháo Binh Dù, viết về Trung Đội Trưởng Nguyễn Văn Thuận và anh em Nghĩa Quân Mỹ Nhơn thân thương mà chúng tôi đã từng được dịp gần gũi và làm việc với họ. Họ là những người con yêu quý và là những anh hùng bất tử của đất Ninh Thuận, trọn vẹn hy sinh cho lý tưởng quốc gia và dân tộc.
Có những kẻ mới chỉ hơn ba mươi năm mà đã vội quên quá khứ, cam lòng cúi đầu khúm núm làm tôi mọi cho quân cộng sản tham tàn bạo ngược, bọn đó là bọn ích kỷ và vô liêm sỉ, chỉ nghĩ đến cái lợi nhỏ của cá nhân, là bọn rác rưởi mà thời đại nào cũng có... Nhưng chúng tôi và các thế hệ con cháu của chúng tôi vĩnh viễn nhớ ơn các anh, và trong mỗi ngày, trong từng suy tư về tổ quốc, chúng tôi không thể nào không nghĩ đến những giòng máu anh hùng mà các anh đã tưới trên các luống cày của quê nhà Ninh Thuận chúng ta.
Ba mươi lăm năm qua chỉ như một giấc mơ của ngày hôm trước, nó không thể làm thay đổi lòng dạ của chúng tôi, những kẻ suốt đời mang nặng nợ áo cơm của dân tộc. Các anh đã có may mắn hy sinh anh dũng trên chính quê hương của chúng ta, còn chúng tôi hôm nay tuy có cơm ngon áo đẹp, nhà cao cửa rộng mà lòng đau như cắt khi nhìn về quê hương, ở nơi đó kẻ thù của chúng ta vẫn ngang nhiên cao ngạo bóc lột xương tủy của nhân dân, và chà đạp lên danh dự của tổ quốc Việt Nam, bán dân bán nước cho bọn ngoại lai, ...mà chúng tôi đành cam bất lực! Đó chính là cái nhục và là nỗi đau lớn nhất của chúng tôi, những con người mang danh "kẻ sĩ"!
Xin dâng lên các anh nén hương lòng và chút tình quê mộc mạc của một người con Ninh Thuận, với lòng biết ơn vô bờ bến về những hy sinh vô cùng cao quý của các anh, những người con xứng đáng của Ninh Thuận, đã đổ xương máu ra cho quê nhà được thêm tươi thắm. Chúng tôi những người còn ở lại, sẽ tiếp tục cuộc chiến đấu mà các anh còn để lại dang dở... cho đến khi chủ nghĩa cộng sản rác rưởi bị loại bỏ, và tập đoàn bán nước hại dân phải bị đền tội trước tổ quốc và dân tộc.

Lời gởi về quê hương
Có ai về Ninh Thuận,
Cho tôi nhắn đôi lời
Hỏi em còn có nhớ
Những người lính như tôi
Dù qua bao mưa nắng
Lòng dạ chẳng đổi dời
Nơi phương trời xa xôi
Thương nhớ người ở lại
Những kỷ niệm buồn vui
Những sinh tử một thời
Trên đôi vai nghiệt ngã
Ngọt bùi cùng chia đôi
Đắng cay đành cam chịu
Nghĩa địa nào buồn thiu
Dòng máu nào lạnh toát
Quê hương ôi dấu yêu
Nỗi đớn đau của mẹ
Vầng khăn tang đã cũ
Hương khói cũng nguội dần
Vợ hiền và con dại
Rồi tự lo lấy thân
Mấy mươi năm chuyện cũ
Theo gió bụi nhạt phai
Thịt xương giờ đã vữa
Còn lại tiếng thở dài
Nỗi đớn đau của anh
Nỗi căm hờn của chị
Và nỗi nhục của tôi
Có cùng trong nỗi nhớ
Ray rứt mãi khôn nguôi
Hoa Kỳ, tháng 3 năm 2010,
Lê Tự Do

Nỗi đau người ở lại - Ảnh Flickr - Nguyễn Ngọc Chinh, 1972
Nghĩa Quân VNCH: Thiên Anh Hùng Ca

Bút Ký: Bùi Đức Lạc
Anh hùng của đất nước chúng ta nhiều lắm, trong trận chiến tương tàn vừa qua, chúng ta đã được nghe đến tên tuổi của rất nhiều anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa như: Anh Nguyễn văn Sáu, Tiểu đoàn trưởng Biệt Kích Tỉnh Quảng Nam, hy sinh năm 1961 tại Kỳ Trà (Trà My), Tam Kỳ, Quảng Nam; Anh Nguyễn quang Toản, Tiểu Đoàn Trưởng Địa Phương Quân, hy sinh năm 1973 tại Trảng Bàng, Tây Ninh; Anh Phan Hòa Thanh, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 1 Trung Đoàn 47, hy sinh năm 1961 tại phía tây nam đèo Hải Vân, thuộc tỉnh Quảng Nam; Anh Lưu Trọng Kiệt, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 42 Biệt Động Quân, hy sinh năm 1967 tại Chương Thiện, Anh Lê hàng Minh Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, hy sinh năm 1965 tại Đồi Thông, Hải Lăng, Quảng Trị; Anh Nguyễn Đình Bảo, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, hy sinh năm 1972 tại Tân Cảnh, Kontum; Anh Phạm Phú Quốc, Không Đoàn Trưởng Không Đoàn 23, hy sinh năm 1965 tại Vinh; Anh Ngụy văn Thà Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm HQ10, hy sinh năm 1974 tại Hoàng Sa.
Các Anh tất cả đều là những quân nhân ưu tú đã vì nước quên mình, chúng tôi những người may mắn còn sống, xin mang ơn các anh những anh hùng dân tộc, những chiến sĩ can trường của các Quân Binh chủng trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đời đời chúng tôi khắc tên các anh trong tim trong óc, chúng tôi lại càng mang ơn những chiến sĩ vô danh, đã chiến đấu và đã âm thầm ra đi không ai biết linh hồn các anh hiện đang phiêu lãng nơi đâu, gia đình các anh làm sao biết được ngày giỗ của các anh? Ôi chiến tranh đã mang đi biết bao nhiêu tinh hoa của dân tộc, biết bao nhiêu con yêu của Tổ Quốc, mẹ Việt Nam còn ngấn lệ chưa khô, khi các con của mẹ còn ngày đêm thao thức, quyết tâm xây dựng một dân tộc hùng mạnh phú cường, còn đang tranh đấu cho tự do, cho quyền làm người của cả một dân tộc đang điêu linh, đang lầm than, đang chịu làm nô lệ cho chính những người cùng huyết thống, những người đang say mê xương máu đồng bào ruột thịt của mình, đang đi theo chủ thuyết hư mục của Cộng Sản Quốc Tế để dầy xéo chính đồng bào mình. Năm 1975 bọn say mê xương máu anh em, đã xua quân từ Bắc tràn xuống miền Nam nước Việt, với chiêu bài giải phóng miền Nam, bọn lãnh đạo miền Bắc tuyên truyền rằng: "Giặc Mỹ xâm lăng miền Nam, chúng bóc lột dân lành, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc". Đồng bào miền Bắc vì bị bưng bít tin tức bên ngoài, nên quyết tâm giải phóng miền Nam. Nhưng chiếm trọn miền Nam, đồng bào miền Bắc mới tự hiểu rằng, dân miền Nam sung túc ấm no hơn miền Bắc. Không lý người bần cùng lầm than, nô lệ, lại đi giải phóng người sung túc, ấm no, tự do hơn mình, để cùng hưởng cảnh nô lệ, đói rách giống mình? Trò bưng bít mị dân để lộ nguyên hình, với mục đích chiếm trọn Việt Nam của Cộng Sản Quốc Tế, và mục đích cướp của cải miền Nam, vơ thêm đầy túi cho bọn đầu sỏ và tay chân.
Ở đâu có tham tàn, có bóc lột, có xâm lăng, thì ở đó có anh hùng xuất hiện.
Quân Nam Hán nếu không xâm lăng với mục đích bắt dân ta làm nô lệ thì dân tộc ta làm gì có anh hùng Ngô Quyền. Quân Mông Cổ nếu không muốn thêm nguồn lợi trên xương máu dân Việt thì chúng ta đâu biết đến Trần Hưng Đa.o. Vua tôi nhà Thanh nếu không muốn vơ vét của cải của dân tộc Việt Nam thì chúng ta đâu có anh hùng Quang Trung. Nước ta không thiếu anh hùng vì dân vì nước. Họ anh hùng ngay cả lúc quyết chiến dù mọi người cho là tuyệt vọng, nhưng chí trai đã thề, lòng trai đã quyết, thân trai có tan nát để bảo tồn quê mẹ cũng cam.
Bọn cuồng đồ miền Bắc nhìn thấy miền Nam nước Việt trù phú, ước mong của bọn thảo khấu là vơ vét càng nhiều càng tốt, (sau khi chiếm trọn miền Nam nước Việt mến yêu, từng đoàn xe chuyên chở của cải miền Nam về miền Bắc), đó là những chiến lợi phẩm đầu tiên dâng lên bộ chính trị, vì có cuộc xâm lăng thảo khấu này chúng ta lại có thêm biết bao anh hùng.
Dân ta không thiếu anh hùng, quân ta không thiếu các chiến sĩ can trường. Các quân binh chủng đều góp mặt anh tài, nhưng các thiên anh hùng ca ít ai nói tới, là các anh hùng thuộc các đơn vị khiêm nhường, bảo vệ thôn xóm làng ấp. Trận sau cùng giặc tràn vào thôn xóm như thác lũ, các chiến sĩ nghĩa quân can trường dù biết rằng không thắng được quân thù, vì sức người có hạn, nhưng các chiến sĩ Nghĩa Quân nơi nơi đã anh dũng chiến đấu. Họ chiến đấu không phải để được vinh danh, mà họ chiến đấu để thỏa chí tang bồng, cho quân thù thấy rằng Quân Dân miền Nam Tự Do, thề không đội trời chung với lũ vô thần Buôn Dân Bán Nước. Máu của họ đã thấm lên ruộng vườn thôn xóm của chính nơi chôn rau cắt rốn của họ, tên của họ đi vào quên lãng, có trang sử xanh nào dành cho họ đây ?
Trên quốc lộ số một, nếu chúng ta đi từ Phan Thiết ra Nha Trang, vừa qua khỏi Phan Rang, một quả núi đứng đơn độc giữa cánh đồng phía tay phải, ngọn Cà Đú quanh năm cây cối tốt tươi, hiểm trở (không khác gì rặng Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng; núi Bà Đen, Tây Ninh). Năm 1959 chúng tôi đã có dịp tác xạ pháo binh và súng cối lên núi này, nhưng núi Cà Đú vẫn là vùng núi gây nhiều oan trái. Qua ngọn núi khoảng vài cây số nhìn phía trái cách quốc lộ chừng non một cây số chúng ta thấy một thôn xóm sầm uất vui mắt đó chính là làng Mỹ Nhơn, nơi những cô gái mỹ miều chỉ biết chìu chồng nuôi con, đã ra công trang điểm cho cái tên hào nhoáng, nơi sản xuất ra anh hùng hào kiệt. Ngày 20 tháng 4 năm 1975, chúng ta phải chú ý đến một người, xứng mặt anh hùng của Quân Dân miền Nam, người anh hùng này, cho chúng ta những người từng mệnh danh chống cộng được quyền tự hào nói rằng: "Trong hàng ngũ chúng tôi có nhiều anh hùng, mà anh là một trong những anh hùng đời đời bất tử."
Rất nhiều cây viết đã ca tụng, rất nhiều anh hùng, nhưng chỉ chú ý tới những người có danh phận, mà hoàn toàn quên mất hành động anh hùng, của những anh hùng danh phận bọt bèo, tôi xin được quỳ xuống dâng về quê hương tôi những nén hương danh dự cho những anh hùng thật sự đáng mặt anh tài. Họ không hào nhoáng, lòng họ cố gắng làm tròn nhiệm vụ của người trai thời đại, tâm họ hướng về quê hương dân tộc, trí của họ là trí của Hưng Đạo Đại Vương, của Quang Trung Nguyễn Huệ, của Lê Lợi v..v... Họ không ham hành động vì danh vì lợi mà họ hành động vì dân vì nước.

Trung Đội Trưởng Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, Bửu Sơn, Ninh Thuận (Phan Rang) tên anh do cha mẹ đặt cho, thuận với lòng người, thuận với ý trời, để bây giờ linh hồn anh được phiêu lãng nơi trời xanh cao vút. Bây giờ là tháng tư tôi mượn những dòng chân tình này viết về anh, thật quá muộn màng, chắc anh không chê trách, bởi vì trời đất mênh mông biết Anh Hùng nơi đâu, mà tìm, mà viết. Chiếc nón rừng nhầu nát, bạc phếch vì thời gian, nghiêng che gương mặt trong sáng, chân thật, ánh mắt như sao trời trung tuần tháng tám. Đoàn quân phương Bắc tiến không theo đội hình chiến thuật, hăm hở tiến vào làng Mỹ Nhơn, anh nghiêm mặt đếm bước chân quân thù đang dầy xéo trên đồng cỏ quê anh, mảnh đất nghèo nàn khô cằn, tê tái nhận bước xâm lăng của bọn thảo khấu. Bọn chúng vẫn xăm xăm tiến bước vào làng, chúng có biết đâu lưỡi hái tử thần đang chờ sẵn, như sấm trời vang dội, như thác lũ phong ba, như mưa sa bão táp, ba mươi tay súng bấm cò đạn réo không trung, giặc chỉ còn kịp dơ tay đầu hàng. Nhưng đã quá trễ, từng viên đạn trúng mục tiêu, với dáng dấp của những tên giặc Tầu, trong tranh trận Đống Đa dơ hai tay, ưỡn người ra cửa tử, hốt hoảng vùng lên lần chót rồi quật xuống chết tươi. Những tên giặc Cộng thay phiên nhau gục xuống trước sức chiến đấu can trường của các chiến sĩ Nghĩa Quân làng Mỹ Nhơn, dưới quyền chỉ huy của Trung Đội Trưởng Nguyễn Văn Thuận. Cái tên hiền hòa làm sao! Dễ mến làm sao! Nhưng khi lâm trận thì sắc bén làm sao ! Xác giặc đầy đồng, mục tiêu của giặc là chi khu Bửu Sơn, phi trường Phan Rang tuy kề cận nhưng đã ngoài tầm tay. Chúng muốn đến mục tiêu phải qua làng Mỹ Nhơn. Chúng có ngờ đâu Mỹ Nhơn duyên dáng yêu kiều, nhưng gai góc khó qua. Đơn vị đầu gục ngã hoàn toàn, một đơn vị khác nghiêm chỉnh hơn ào ạt tiến tới. Thêm một lần chúng nhận lãnh chua cay! Nhưng anh nhận ra ngay chiến trường không cho phép anh may mắn thêm nữa, anh đã nghe và nắm vững tình hình địch, các cây M72 quá ít, mà chiến xa địch chắc chắn đang tiến về Mỹ Nhơn. Anh cho lệnh một tiểu đội ra thu lượm các khẩu B41 của địch, nhưng anh em biết xử dụng B41 lại rất hạn chế. Chính anh trở thành một xạ thủ B41, thời gian không cho phép anh huấn luyện thêm xạ thủ B41. Sau khi suy nghĩ kỹ, anh chọn tiểu đội có gia đình di chuyển về hướng nam phòng thủ chặn đường đánh tập hậu của địch, tiểu đội này hăng hái lên đường, nhưng chỉ năm phút sau họ trở lại, tiểu đội trưởng Phận lên tiếng như trách cứ:
- Anh Thuận ơi tụi này hiểu ý anh rồi, tụi này đâu có hèn như vậy.
- Tôi nói các anh về phòng thủ phía Nam, coi chừng chúng đánh tập hậu.
- Chúng mình sống chết có nhau, xin anh bỏ lệnh đó đi, địch không có khả năng đánh tập hậu lúc này, anh sợ chúng tôi chết chứ gì, ai cũng một lần chết.
- Thôi được, bây giờ anh em tự ý quyết định. Có một điều tôi muốn nói rõ ràng cùng anh em là: chúng ta sẽ phải chiến đấu đơn độc, không có tiếp tế tản thương, không có đơn vị nào tiếp viện cho chúng ta, không có yểm trợ, đường dây liên lạc với Chi Khu và Tiểu Khu không còn nữa. Cho nên anh em có thể tự ý rút lui, tự ý định đoạt lấy cuộc đời mình, không một ai có quyền trách cứ anh em. Từ đây về Tiểu Khu còn an toàn, các anh em cứ tự động lên đường. Còn tôi không thể đi được, ở đâu rồi cũng dưới tay chúng, thà chết không đầu hàng chúng. Tôi đã thề không đội trời chung với bọn Vô Thần này. Thời gian không còn bao lâu nữa chúng sẽ dùng chiến xa và bộ binh để tấn công chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ thất bại lần này. Tôi xin anh em nào nặng gánh gia đình hãy rút lui không ai buồn, hay trách cứ anh em đâu, kể cả anh em độc thân nếu muốn cũng được quyền rút lui. Xin anh em hãy tự làm theo ý mình để tôi không phải ân hận sau này.
Thời gian lặng lẽ qua, không một ai rời hàng ngũ.
- Anh Thuận à, chúng tôi tin tưởng ở anh, chúng ta phải chiến đấu đến cùng bên nhau, Quân Dân miền Nam có người thế này có người thế khác, Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn phải cho chúng một trận để đời. Anh hùng tử, khí hùng nào tử!
Xa xa vọng về tiếng xích xe đang nghiền nát quê hương thanh bình ấm no, niềm bất hạnh của dân tộc cũng khởi điểm từ tiếng xích này. Đi kiểm soát tuyến phòng thủ lần chót, anh Thuận dặn dò từng người từng tổ cách thức chiến đấu với chiến xa địch. Anh cho biết chỉ khi nào anh khai hỏa mới được khai hỏa, mọi người đều chấp nhận cuộc chơi mới, cuộc chơi đầu đời của các chiến sĩ Nghĩa Quân.
Chiến xa địch xuất hiện. Chúng không có tùng thiết. Chúng cho chiến xa đi trước và bộ binh đi sau. Cách làng chừng hai trăm mét chúng dừng lại, rồi khai hỏa bằng tất cả hỏa lực có trên chiến xa, rồi chúng từ từ tiến và bắn liên tục cầy nát tuyến phòng thủ của anh em Nghĩa Quân. Anh Thuận cho lệnh truyền khẩu: khi anh khai hỏa chỉ các khẩu M72 và B41 khai hỏa mà thôi kẻo lộ mục tiêu. Quả như vậy, đoàn chiến xa của địch tiến tới, một trăm thước rồi tám mươi thước. Chiến xa đi đầu trúng đạn, các chiến xa còn lại dồn hỏa lực ngay vào nơi khai hỏa của ta. Anh Thuận gục xuống, các khẩu chống chiến xa của anh em nghĩa quân xã Mỹ Nhơn quyết trả thù. Từng chiến xa địch bốc cháy, nhưng anh em nghĩa quân cũng thiệt hại nặng nề. Lúc này địch quân cho rằng quân ta đông, có hỏa lực chống chiến xa mạnh, nên chúng rút lui.
Nhờ thời gian này anh em Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, mới kiểm điểm lại quân số, chết và bị thương quá nhiều, những người còn sống quá ít đành phải dìu người bị thương ra khỏi chiến trường.
Hai giờ sau địch quân mới hoàn hồn tấn công ồ ạt vào mục tiêu xã Mỹ Nhơn. Nhưng không một tiếng súng chống cự, đồng không nhà trống, gần hai mươi anh em Nghĩa Quân nằm bất dộng dưới giao thông hào. Lúc đó chúng mới biết chúng đã đụng độ với lực lượng Nghĩa Quân kiêu hùng xã Mỹ Nhơn.
Hai mươi bẩy năm sau, ngày 20 tháng 4 năm 2002 mới có một dòng chữ thô sơ nói về người anh hùng Nguyễn văn Thuận và anh em Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, quận Bửu Sơn, tỉnh Ninh Thuận, thật quá muộn màng, nếu không muốn nói là vô ơn thì nên dùng tiếng bạc như gì đây cho xứng ...
Bùi Đức Lạc
03/02/10. 01:09:45 pm. 5112 words, 578 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Thơ văn, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Khoa học quân sự và chiến tranh, Chiến tranh và hòa bình, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Phan Rang kỷ niệm, Hương vị quê nhà, Ôn cố nhi tri tân, Xã hội và nhân văn ,
HÃY NHÌN XEM "LỬA TỪ BI"

Việt gian Nguyễn Công Hoan chích thuốc làm cho HT Thích Quảng Đức mê man, đổ 2 can xăng lên người rồi bật Zippo châm lửa đốt, trong khi các ác tăng Ấn Quang ngồi thưởng thức cùng với cảnh sát!!! Hãy tố cáo Việt gian Nguyễn Công Hoan, kẻ giết người đang giả "tị nạn" tại Hoa Kỳ.
Hãy nhìn xem: « Lửa Từ Bi »
Source: honviet.co.uk
Lệ Tuyền
LTS- Đây là tang chứng Việt gian Nguyễn Công Hoan và các Ác tăng PG Ấn Quang dàn dựng giết HT Thích Quảng Đức. Theo lời tố cáo của ông Trần Trung Đạo, Bà Hàn Giang Trần Lệ Tuyền và Video ghi lại HT Thích Quảng Đức "không tự tẩm xăng tự thiêu" như đồn đãi tuyên truyền láo khoét của cộng sản, mà hình ảnh, tài liệu cho thấy HT Thích Quảng Đức bị Việt gian Nguyễn Công Hoan chích thuốc mê man, tê liệt, xong bị tưới xăng đốt sống ngày 11 tháng 6, 1963 tại Sài gòn. Hiện nay Nguyễn Công Hoan và những tên ác tăng của PG Ấn Quang hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ và khắp các chùa trên thế giới để khống chế GHPGVNTN hải ngoại theo lệnh của cộng sản Hà Nội. Chúng tôi yêu cầu Hội Đồng Nội An Hoa Kỳ và Sở Di Trú mở lại hồ sô điều tra những kẻ đồng lõa, kẻ dàn dựng phạm tội giết người đang lẫn trốn trong hàng giáo phẩm Phật giáo GHPGVNTN như Thích Giác Đức, Thích Minh Chiếu, Thích Giác Lượng, Thích Hộ Giác v.v...
Mong quý vị luật sư như Luật sư Trần Thái Văn và Hoàng Duy Hùng hãy hợp lực cùng quý vị luật sư tài ba khác, đưa bọn sát nhân này ra trước pháp luật. Đây là lúc mà quý vị chứng tỏ với đồng bào rằng quý vị thực sự chống cộng.

*********************************************
Nghe toàn bộ bài này
Bây giờ, là những ngày đầu của mùa Xuân Canh Dần, 2010. Đã bốn mươi bảy năm dài trôi qua, nhưng có lẽ không riêng tôi, mà rất nhiều người trong chúng ta khi nghe đến tên « Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu », với ngọn « Lửa Từ Bi » đã bừng bừng đốt cháy một người đã hôn mê qua những tấm hình trên các trang báo. Có những tấm hình người ta đã cho thấy « Hòa thượng Thích Quảng Đức » đang bốc cháy, hoặc có tấm hình cho thấy có một người cầm can xăng đang đổ từ vai xuống người của Hòa thượng Thích Quảng Đức.
Nhưng, hôm nay, tôi mới vừa nhìn thấy một đoạn phim trên: You Tube video: Bo Tat Quang Duc ( Monge Budista suicidio ) . Đoạn phim này, đã được quay ngay lúc Hòa thượng Thích Quảng Đức đang bị Phật giáo Ấn Quang bức tử.
Cách đây, bốn mươi bảy năm, vào lúc 7 giờ sáng ngày 11-6-1963, ( nhằm ngày 20-4 âm lịch ) những kẻ sát nhân này; trong đó có Trần Quang Thuận đã chở Hòa thượng Thích Quảng Đức đến ngã tư Lê Văn Duyệt - Phan Đình Phùng, Sài Gòn, để đốt chết. Ngoài Trần Quang Thuận còn có Nguyễn Công Hoan là dân biểu lưỡng triều. Nghĩa là trước 30-4-1975, Nguyễn Công Hoan là dân biểu của Việt Nam Cộng Hòa và sau ngày mất nước Nguyễn công Hoan cũng tiếp tục là dân biểu tỉnh Phú Khánh của bọn việt-gian-cộng-sản. Nguyễn Công Hoan là người đồng hương với Hòa thượng Thích Quảng Đức;
Theo những tài liệu cũ, thì suốt trong thời gian cuối đời của Hòa thượng Thích Quảng Đức, sau khi đã « được » Phật giáo Ấn Quang đã ra lệnh phải bức tử, Nguyễn Công Hoan luôn luôn ở bên cạnh Thượng tọa Thích Quảng Đức, để « theo dõi sức khỏe ». Nhưng, thực ra, là mỗi ngày Nguyễn Công Hoan đóng vai là một y tá đã chích cho Hòa thượng Thích Quảng Đức bằng « thuốc trợ tim » đến nỗi đã khiến cho Hòa thượng Thích Quảng Đức từ từ biến thành một kẻ vô hồn. Bởi vậy, nên mọi người đều thấy khi được dìu đến nơi để phải chịu đốt, thì Hòa thượng Thích Quảng Đức đã hoàn toàn hôn mê, bất động và ngồi như một bức tượng đá trong ngọn « Lửa Từ Bi ».
Và, chính Nguyễn Công Hoan là tên giả sư đã tự tay cầm một can xăng để tưới từ trên vai xuống người của Hòa thượng Thích Quảng Đức. Rồi cũng chính Nguyễn Công Hoan đã dùng chiếc Zipo loại lớn để bật lửa rồi đốt cháy Hòa thượng Thích Quảng Đức trong lúc ông đã bị hôn mê hoàn toàn, theo: Lệnh Bức Tử của Phật Giáo Ấn Quang.

Trước đây, tôi đã viết về cái chết của Hòa thượng Thích Quảng Đức và tên dân biểu lưỡng triều Nguyễn Công Hoan, là lúc Nguyễn Công Hoan đang có mặt tại nước Mỹ.
Bo Tat Quang Duc ( Monge Budista suicidio )
Tưởng cũng nên nhắc lại: Vào năm 1977, trong lúc đương là Dân biểu của bọn Việt-gian-cộng-sản của tỉnh Phú Khánh, Nguyễn Công Hoan đã cùng Trần Bình Nam, tức Trần Văn Sơn, cựu Trung tá Hải Quân – cựu dân biểu VNCH; nhưng Trần Bình Nam vì là người thân của Dương Văn Minh, và là bạn chí thiết của Nguyễn Công Hoan, nên không bị vào tù « cải tạo » mà vẫn sát cánh kề vai bên Nguyễn Công Hoan là Dân biểu của việt-gian-cộng-sản. Cả nguyễn Công Hoan và Trần Bình Nam đã dùng một chiếc thuyền chỉ có hai người là bạn thân thiết với nhau cùng với người tài công, để lên đường «vượt biển» tại bãi biển Nha Trang.
Sau đó, cả Nguyễn Công Hoan và Trần Bình Nam đã đến nước Mỹ. tôi nhớ lúc đó, đã có nhiều tờ báo; trong đó, có Văn Nghệ Tiền Phong của Ông Nguyễn Thanh Hoàng đã lên tiếng và đặt nghi vấn về chuyện « vượt biển » của hai người này. Song rồi theo thời gian, mọi chuyện cũng đã đi vào quên lãng.
Nguyễn Công Hoan hiện đang sống trên đất Mỹ, nhưng y không hề ra mặt hay lên tiếng. Riêng Trần Bình Nam, tức Trần Văn Sơn là thường xuyên viết bài đưa lên nhiều trang điện báo. Xin mọi người đừng quên: Trần Bình Nam là bạn thân thiết của Nguyễn Công Hoan, từng hoạt động với nhau, và cũng cùng nhau lên thuyền « vượt biển » vào tháng 5 năm 1977, là thời điểm bọn việt-gian-cộng-sản đang kềm kẹp người dân trong trong bàn tay sắt thép một cách kinh hoàng nhất; nhưng Nguyễn Công Hoan và Trần Bình Nam đã thuận buồm xuôi gió trên một chiếc thuyền du lịch để sang nước Mỹ.
Trở lại với đoạn phim trên: You tube video: Bo Tat Quang Duc ( Monge Budista suicidio ) ». Tôi thật hết sức kinh hoàng khi nhìn thấy những tên sư sãi của Ấn Quang, tất cả đã đều vô cảm trước ngọn « Lửa Từ Bi » đang đốt cháy đồng môn!!!

Nhưng, tôi lại càng khiếp đảm hơn nữa, khi nhìn thấy thái độ của những nhân viên cảnh sát Việt Nam Cộng Hòa. Bởi tất cả họ cũng đều dửng dưng trước hành vi phạm pháp của Phật giáo Ấn Quang, khi họ ngang nhiên tưới xăng đốt người giữa thanh thiên bạch nhật. Họ đã đồng lõa với tội ác, vì thấy chết mà không ngăn cản, không cứu người. Chẳng những thế, mà họ còn đưa cả hai cánh tay ra ngăn cản những người khác để không cho ai được cứu người. Họ là ai? Xin thưa, họ là những nhân viên cảnh sát đã theo lệnh của Phật giáo Ấn Quang, vì phải giết chết Hòa thượng Thích Quảng Đức, mới mong làm sụp đổ Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa.
Đến đây, tôi xin được trích đoạn lại về cuộc đốt người này, qua cuốn sách Trong Lòng Địch của Tác giả Trần Trung Quân, từ trang số 99 đến trang 114, đã xuất bản vào năm 1984, như sau. Kính mời quý vị cùng theo dõi:
« Vào khoảng 4 giờ rưỡi sáng, Vũ Mạnh Trường mới đi vào công tác cụ thể. Trung úy Dương Quang Lâm, phụ tá của Vũ Mạnh Trường chăm chú ghi từng tên một, và tên người được trao phó cho công tác. Chính Vũ Mạnh Trường cũng đã thấm mệt. Nhấp một ngụm trà cho thấm giọng, Trường đưa đôi mắt đỏ lừ gườm gườm nhìn Thích Trí Quang:
Làm cách mạng không thể không có máu đổ. Nếu là máu nhà sư thì càng tốt nữa. Sự thù hận của dân chúng đối với Diệm-Nhu càng ngùn ngụt bốc cao hơn không còn sức mạnh nào ngăn chặn nỗi nữa. Bộ chính trị trung Ương đảng đã nhận rõ tình hình và quyết định rằng, chỉ vài nhà sư chết thảm là bọn Diệm-Nhu sẽ sụp đổ vô phương cứu vãn. Cho nên Đảng đã quyết định là phải giết sư để xúc tiến công cuộc thống nhất đất nước. Đồng chí Kiều Tuấn Cương ( bí danh của Thích Trí Quang ) nghĩ thế nào?
Thích Trí Quang ấp úng:
Dạ … dạ …
Vũ Mạnh Trường quắc mắt đập mạnh tay xuống bàn giận dữ:
Tôi yêu cầu đồng chí phát biểu ý kiến về sự thực hiện kế hoạch của đảng, có yêu cầu đồng chí tán thành hay phản đối đâu mà đồng chí dạ …
Thích Trí Quang ngồi im, gục mặt xuống. Cả hội trường không ai phát biểu ý kiến nào. Trường đắc chí, hất mặt lên, lớn tiếng dõng dạc:
Đảng ta đã trù liệu cả rồi. Bộ Chính Trị ủy ban Trung ương Đảng đã là những « đỉnh cao trí tuệ của loài người ». Chúng ta bì sao kịp! mà địch cũng không thể nào chống đỡ nỗi. Đảng có lệnh chúng ta phải khích động hoặc tạo điều kiện khích động các sư tự thiêu để cúng dường tam bảo! Có thế mới hấp dẫn được dư luận thế giới, mới gây căm thù sâu sắc trong dân chúng đối với chính quyền miền Nam được. Này, đồng chí Cương, thằng Giác Đức nó dám tự thiêu không?
Chắc là không đâu, đồng chí. Nó nói thì hăng lắm, nhưng chỉ ba hoa thôi. Nó là học trò tôi, tôi biết rõ nó lắm. Háo danh, nhưng rất hèn.
Thế còn Thích Hộ Giác?
Hộ Giác cũng vậy, háo danh. Cái mộng của nó là mò lần lên chiếm ghế Viện Trưởng Viện Hóa Đạo đặng nở mặt với đời. Cái thứ như thế mà đòi hỏi nó hy sinh thì thật là khó. Chỉ có ai hy sinh cho nó leo lên thì chắc nó ký cả hai tay mà thôi.
Thích Thanh Từ thế nào?
Thích Thanh Từ là đệ tử của Thích Thiện Hoa. Thầy Thích Thiện Hoa còn ở Bến Tre chưa lên. Không có lệnh của thầy thì hắn chắc không chịu làm việc gì.
Đến đây, Cao Đăng Chiếm mới lên tiếng:
Việc này, đồng chí Hằng có thể làm được.
Hằng, tức Thích Thiện Minh giật mình đánh thót, vội nhỏm dậy:
Thưa đồng chí …
Nhưng Chiếm đã khoát tay ra dấu cho Hằng ngồi xuống, cười nhạt:
Tôi không bảo đồng chí tự thiêu đâu mà lo ngại. Đồng chí còn đắc dụng vào nhiều việc khác. Tôi chỉ nói rằng, với tài miệng lưỡi của đồng chí và lòng tín cẩn của Thích Quảng Đức nơi đồng chí, chắc đồng chí thừa sức cải tạo tư tưởng của Thích Quảng Đức, để hắn tình nguyện tự thiêu.
Thích Thiện Minh cười tít mắt. Cao Đăng Chiếm đã gãi đúng chỗ ngứa của tên đội lốt thầy chùa để làm chính trị và có nhiều anh hùng tính cá nhân này. Thích Thiện Minh vặn mình mấy lượt cho khắp hội trường phải ngó lại nhìn hắn, rồi mới lên tiếng:
Cái đó, thì mấy anh khỏi lo. Quảng Đức đã bị tôi thuốc nước rồi. Ngày hôm kia trả lời cuộc phỏng vấn của tụi báo chí ngoại quốc, tôi đã gài cho Quảng Đức kẹt cứng rồi. Tôi đã nhân danh Thích Quảng Đức mà tuyên bố như vầy: “ Nếu Diệm không phóng thích tất cả tù nhân chính trị, không ban hành một chế độ đặc biệt cho các tôn giáo, trong đó có Phật Giáo được treo cờ Phật Giáo ngang hàng với quốc kỳ, thì thầy Thích Quảng Đức nguyện sẽ tự thiêu để gióng lên tiếng chuông báo động với thế giới về những hành động kỳ thị tôn giáo, nhằm tiêu diệt Phật giáo của chính phủ Diệm-Nhu. Và Hội đồng Ấn quang sẽ đưa vấn đề ra trước Liên Hiệp Quốc”.
Trường gật gù có vẻ tán thưởng:
Thái độ của Quảng Đức lúc ấy như thế nào?
Quảng Đức không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống. Nhưng tôi biết hắn có vẻ hơi thất vọng. Tuy nhiên, tính Quảng Đức rất ôn hòa và vị tha, lại dễ xiêu lòng, nên sau đó, tôi đã thêu dệt cả một tòa sen rực rỡ trên niết bàn đang chờ đợi ông ta, nhờ ông ta hy sinh vì Phật Pháp. Ông ta sẽ đắc đạo, sẽ thành Phật, và bức chân dung của ông sẽ được thờ phượng ở khắp các chùa sau này …
Kết quả có đến 80 phần trăm là Quảng Đức nghe tôi và sẵn sàng hy sinh. Điều tôi lo ngại là chúng ta không ra tay gấp, rủi gặp Hộ Giác, gặp những tên ba hoa như Hộ Giác lỡ miệng xúi bậy ông ta bỏ ý định thì hỏng hết.
Ngày tự thiêu của thầy Quảng Đức gần kề bao nhiêu, thì sức khỏe của thầy sa sút bấy nhiêu. Tim thầy mệt cầm canh. Gần như cả ngày thầy không hề nói một câu, ngoài việc tụng kinh niệm Phật. Ý thầy đã quyết chết và sẵn sàng “ vị pháp vong thân” rồi, nên tùy thân xác còn lưu lại nơi trần thế, hồn thầy đã bay vào thế giới khác. Lúc này, Thích Thiện Minh ra lệnh cho Huỳnh Văn Thạnh phải suốt ngày cận kề bên thầy Quảng Đức, không được rời thầy nửa phút. Không phải hắn lo cho sức khỏe của thầy, nhưng là đề phòng mật vụ VNCH bắt mất thầy thì thực là xôi hỏng bỏng không. Cộng sản đã mất bao nhiêu thì giờ để thuyết phục vừa áp lực thầy tự thiêu cúng dường, thì không thể sơ hở trong phút chót được. Thích Trí Quang đã thức trắng mấy đêm liền để dọn tinh thần cho thầy, trong khi Huỳnh Văn Thạnh nâng giấc thầy còn hơn cha mẹ, lo giặt giũ quần áo, lo từng miếng ăn tới ngụm nước uống cho thầy. Để về sau, chính hắn đã tưới xăng lên người thầy và châm lửa đốt thầy.
Huỳnh Văn Thạnh theo cộng sản từ năm 1959, nhưng hắn không tập kết ra Bắc. Cộng sản để hắn ở miền Nam làm công tác tình báo cho Việt cộng ở khu 5. Tới năm 1962, hắn được biệt phái qua khu Dương Minh Châu, cho xâm nhập vào Sài Gòn hoạt động trong chiến dịch giáo vận. Năm 1964, cho phù hợp với đường lối và chính sách mới của Việt cộng là “gây ung thối trong hàng ngũ quốc gia” Thạnh được triệu ra khu, ẩn bóng một thời gian và sau đó Việt cộng làm hộ tịch giả cho hắn mang tên mới là Nguyễn Công Hoan, và cho hắn về Sài Gòn hoạt động chính trị công khai, đứng phe đối lập với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu. Năm 1966 tới năm 1972, nhiều lần cán bộ nằm vùng vận động tối đa rồi mới đưa hắn ra ứng cử dân biểu quốc hội VNCH, và hắn đắc cử tại đơn vị Phú Yên.
Sau ngày cộng sản chiếm Sài Gòn tên Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, xuất đầu lộ diện nguyên hình, tích cực tuyên truyền cho cộng sản và chỉ điểm cho công an việt cộng bắt không biết bao nhiêu chiến sĩ quốc gia chân chính. Để trả công cho hắn, việt cộng cho hắn vào quốc hội của cộng sản, để lừa bịp dư luận rằng cái quốc hội của cộng sản không hoàn toàn chỉ gồm những đảng viên hay tay sai của cộng sản, mà còn gồm cả một số dân biểu, nghị sĩ “ Ngụy” đã biết ăn năn hối cải trở về với “cách mạng”.
Tuy nhiên, Nguyễn Công Hoan vào múa may ở quốc hội của cộng sản một thời gian, thì những tên chủ nhân việt cộng của hắn thấy cũng không lừa bịp nỗi ai, nên bèn cho hắn “ vượt biên tỵ nạn” để ra nước ngoài làm công tác kiều vận. Nguyễn Công Hoan đã vượt biển sang Nhật, sau đó, nhờ thủ đoạn và móc nối chính trị hắn đã tới được nước Mỹ một cách ngon lành. Nhưng cái mác dân biểu lưỡng trào của hắn và cuộc tỵ nạn mờ ám của hắn đã bị đồng bào nghi kỵ, cho nên hắn chẳng làm được trò trống gì. Hiện nay, hắn trùm mền núp bóng một tên sư hổ mang để chờ một cơ hội khác.
Đó là những chuyện xảy ra về sau, mà đa số chúng ta, nhất là bạn đọc của Văn Nghệ Tiền Phong đều biết rõ. Nay xin trở lại với chuyện “ tự thiêu của thầy Thích Quảng Đức”. Vấn đề mà việt cộng lo ngại nhất là làm sao mang một thùng xăng khá lớn để có thể đốt cháy thầy Quảng Đức ngay tức khắc để các cơ quan công quyền không kịp cứu. Mang một thùng xăng lớn tới nơi mà chúng định thiêu thầy Quảng Đức cho trót lọt không phải dễ, vì an ninh VNCH đã rõ mưu đồ của việt cộng. Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, chính là tên đã được việt cộng trao cho trọng trách cung cấp xăng đốt thầy Thích Quảng Đức, và Thích Thiện Minh là người được đề cử để giám sát vụ này, nên hắn rất lo lắng. Đêm hôm trước khi xảy ra vụ “tự thiêu”, chính Thích Thiện Minh biểu tài xế lái xe chở đi gặp Huỳnh Văn Thạnh để cho biết rằng xăng đã được giấu trong hai thùng nhỏ đựng dầu hôi trong gánh hàng của một nữ cán bộ việt cộng đóng vai người đi bán hàng rong buổi sớm.
Bao nhiêu lít? Thích Thiện Minh hỏi.
15 lít, thưa thầy. Thạnh trả lời.
15 lít đủ đốt không con?
Dư sức mà thầy, 5 lít cũng đủ chết bà Quảng Đức rồi.
Phần kế hoạch F2 con cẩn thận nhé.
Thầy yên tâm, trước khi “ xuất hành”, con sẽ gửi thêm một mũi Trenxinne nữa. sau đó, con sẽ bồi thêm hai mũi trợ tim Haldol là đủ.
Vậy à. Tốt lắm, công con to lắm …
Bảy giờ sáng, ngày 20 tháng 4 năm 1963 ( ngày âm lịch ) dương lịch là ngày 11-6-1963, không khí bên trong chùa buồn như đám ma. Tăng ni ai nấy đều mặt mày ủ rũ thương cho thầy Quảng Đức chỉ chốc lát nữa đây sẽ bị đưa lên giàn hỏa để “ bảo vệ đạo pháp”. Ngoại trừ một số ít cán bộ việt cộng và tay sai núp áo cà sa giết người cho cộng sản, là hăm hở chờ đợi giờ phút xảy ra biến cố.
Ngay từ lúc 4 giờ sáng, Huỳnh Văn Thạnh đã vô giường thầy Quảng Đức, lật mông thầy lên để chích cho thầy một mũi Trenxinne, mà hắn thỏ thẻ thưa là “thuốc trợ tim” để thầy mau bình phục sức khỏe. Thầy Quảng Đức ngủ mê man, ngủ say sưa như một đứa trẻ thơ trong nôi, sau khi đã no sữa, ống thuốc Trenxinne thấm, cơ thể thầy Thích Quảng Đức bỗng mềm nhũn, ngắt véo, thầy cũng không biết đau.
Lúc ấy, Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, mới ra dấu cho đàn em chạy vào lau mình mẩy cho thầy, và thay cho thầy bộ áo cà sa mới toanh. Thế là việt cộng đã chuẩn bị xong để đưa thầy Thích Quảng Đức ra cúng tổ … Các … Mác!!! “
Trên đây, là những trích đoạn về lệnh bức tử Hòa thượng Thích Quảng Đức của Phật giáo Ấn Quang, tiền thân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và bọn việt-gian-cộng-sản, trong cuốn sách Trong Lòng Địch của tác giả Trần Trung Quân.
Tôi cũng cần phải nhắc lại:
Vào tháng 5-1977, Nguyễn Công Hoan, tức Huỳnh Văn Thạnh đã cùng Trần Bình Nam lên một chiếc thuyền và rời bãi biển Nha Trang, chỉ có hai người này và tài công, và cả hai hiện đang có mặt trên đất Mỹ.
Và, vì đây là một bài viết có liên quan đến đoạn phim vừa đưa lên: You Tube video: Bo Tat Quang Duc ( Monge budista suicidio ). Nên một lần nữa, tôi lại phải mời quý độc giả hãy cùng đọc lại những lời của cựu Đại đức Thích Huệ Nhật, tức Mục sư Tin Lành Nguyễn Huệ Nhật, trong cuốn sách “Từ Áo Cà Sa Đến Thập Tự Giá”. Ông đang có mặt tại Đức quốc, để cùng nhau suy gẫm:
“Cái chết tự nguyện là gì? Những người tự thiêu cho đạo pháp:
Nguyễn Huệ Nhật
“ Tôi xin giới hạn trong phạm vi hiểu biết của cá nhân mình, và những gì tôi viết sau đây cũng là một số kinh nghiệm và nhận xét của riêng tôi, sau ba lần tưởng đã chết nhưng nay tôi còn sống trong Ơn Cứu Rỗi của Thiên Chúa, nên xác tín hơn, rộng mở hơn.
Người tự thiêu đầu tiên trong thời kỳ Phật giáo đấu tranh chống lại kỳ thị tôn giáo dưới thời chính phủ Ngô Đình Diệm là Hòa thượng Thích Quảng Đức. Ngài là một vị tu sĩ bán thế xuất gia, nghĩa là có vợ con trước khi đi tu. Con ruột ngài cũng là đệ tử nổi tiếng của ngài sau khi ngài hy sinh. Ngài chỉ nổi tiếng sau khi hy sinh.
Cũng như tất cả các vị thánh tăng đã nối tiếp tự thiêu cho Đạo Pháp, bản thân Hòa Thượng Thích Quảng Đức không hề biết rằng kết quả tốt do sự hy sinh của ngài chỉ là nhất thời từ 1-11-1963, còn hậu quả xấu do sự hy sinh của ngài là lâu dài từ mùa hè 1966 đến nay. Vì sau khi chính phủ Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Phật giáo Việt Nam chỉ thắng thế nhất thời, để rồi càng bị CSVN lợi dụng sâu sắc hơn, và đưa những cuộc đấu tranh kế tiếp đến ngày 30-4-1975, cho cộng sản Việt Nam lên cướp chính quyền.

Nhìn lại quá trình, chỉ hai năm đầu sau khi chính phủ Ngô Đình Diệm sụp đổ, Hội Phật Học VN đã trở thành GHPGVNTN nổi như cồn, nhưng đó là thời gian manh nha đưa GHPGVNTN đến tình trạng suy đồi và phân rẽ ngay trên đỉnh cao thế lực của họ. Năm 1966, GHPGVNTN chia rẽ thảm khốc giữa hai phe Việt Nam Quốc Tự và Ấn Quang. Chưa bao giờ lịch sử Phật giáo Việt Nam có sự căm thù nhau, phân rẽ nhau tệ hại như thế. Vụ đem bàn thờ Phật ra đường để đấu tranh trong mùa hè 1966, là một bằng chứng suy tàn nhất của tinh thần và tổ chức Phật giáo Việt Nam. Nếu tôi kể ra những bất đồng của các vị lãnh đạo PG trong vụ Đem Phật Ra Đường, thì rất phiền. Những cuộc tranh giành đẫm máu trong khuôn viên Việt Nam Quốc Tự cho đến nay vẫn còn giữ kín, trừ vụ kéo sập dãy nhà do Đại đức Thích Đức Nghiệp xây lên sát lề đường Trần Quốc Toản là không thể dấu diếm được. Tôi ngẫm nghĩ Thượng tọa Thích Trí Quang chỉ là một mẹ mìn rất đắc lực của cộng sản Bắc Việt. Ông bắt cóc niềm tin của đa số Phật tử, để biến họ thành phương tiện hữu hiệu nhất cho cộng sản Bắc Việt vào xâm chiếm miền Nam, và ông đã cho cộng sản Bắc Việt vắt chanh bỏ vỏ tất cả nhân, tài, vật lực do niềm tin ấy mà có. Khi công việc bắt cóc ấy hoàn thành, mẹ mìn Thích Trí Quang ngồi im lặng rung đùi và được cộng sản Việt Nam bảo vệ kỹ, không ai dám động một sợi lông chân của ông.
Tôi tin chắc rằng Hòa thượng Thích Quảng Đức đã không hình dung nổi hậu quả tang thương về sau nầy, đối với Phật giáo nói riêng, và dân tộc nói chung, qua sự hy sinh của ngài. Chính người con trai ruột của ngài, người đã trở thành một vị Thượng tọa nổi tiếng tại ngôi chùa của ngài để lại trên đường Trương Minh Giảng, đã sống ba chìm bảy nổi mang nhiều tăm tiếng và cũng bị tù đày trong chế độ cộng sản.
Lần tự thiêu thứ nhất tại Sài Gòn là lần tôi hoàn toàn chờ đợi theo sự sắp xếp và tổ chức của Ủy Ban Liên Phái, nhưng không thực hiện được, vì tình hình sao đó.
Một người khác là thầy Lưu Bổn đệ tử của Hòa Thượng T.M.H chùa TL, Huế, cũng đã nhảy xuống giếng sâu tự tử tại chùa Phật giáo Đà Nẵng, vào mùa hè 1972, sau khi bị nghi ngờ một chuyện xấu. Mười lăm phút trước khi nhảy xuống giếng, thầy Lưu Bổn ngồi ăn trưa với tôi một cách lặng lẽ.
Một người bạn khác của tôi tên T. An, cũng đi tu ở chùa Phổ Đà tại Đà Nẵng, ông mở một trường Bồ Đề ở gần ga xe lửa Đà Nẵng, cũng đã tự thiêu vì một chuyện riêng, nhưng sau đó được dư luận báo chí cho là tự thiêu vì ý nghĩa lớn lao khác. Trong thế giới tôn giáo đã lâm lụy vào những cơ mưu chính trị thời Việt Nam Cộng Hòa, một vài trường hợp các tu sĩ tự tử bằng cách tự thiêu đã được gán cho những ý nghĩa cao cả “Ý nghĩa cao cả” ấy được áp đặt cho mục đích khác, mà người tự thiêu không đặt ra, nhưng sau cùng những người bà con của họ cũng được hưởng tiếng thơm “Thánh Tử Đạo”. Cũng có nhiều vụ tự thiêu do ý định tự tử để giải quyết chuyện riêng, nhưng khi thực hiện, họ lại nêu lý do thiêng liêng để che đậy chuyện bậy bạ. Hoặc là người tự tử bằng cách tự thiêu xong rồi, sau đó mới được gán cho một ý nghĩa thiêng liêng. Thời đó, nhiều vụ tự thiêu đã bị lạm dụng. Người tình nguyện tự thiêu thì đông, nhưng người đáng được chấp nhận thì ít. Vì một người có đời sống không sáng sủa, nếu được chấp nhận cho tự thiêu, sẽ có nguy cơ làm mất niềm tin của nhiều người khác. Tất cả những người tình nguyện tự thiêu đều là những người không sáng giá khi còn sống. Những người sáng giá nghĩ rằng mình cần sống để làm việc có kết quả hơn.
Những người nêu trên đều quen thân với tôi, nên tôi biết một số lý do tại sao họ đã tự thiêu. Giống như những người thất tình, những thí sinh thi rớt, những đứa con giận cha mẹ, những người bị thất bại làm ăn … Họ không còn thiết sống nữa. Họ tìm đến cái chết để trốn chạy một thực tại bất đắc chí bằng cái chết tự sát”.
Quý độc giả vừa đọc qua những trang sách của tác giả Trần Trung Quân và cựu Đại đức Thích Huệ Nhật. Nên biết, sau khi chiếm được miền Nam tự do cho đến hôm nay, thì bọn việt-gian-cộng-sản đã trả công cho Phật giáo Ấn Quang bằng rất nhiều hình thức; trong đó, có nhiều con đường mang tên Thích Quảng Đức.
Riêng tôi, vì đã vô cùng căm phẫn trước những hình ảnh của Hòa thượng Thích Quảng Đức đã bị cả lũ người bất lương, vô nhân tính và tàn ác, khi đem sinh mạng của Hòa thượng Thích Quảng Đức ra để làm phương tiện cho cứu cánh. Bởi vậy, nên tôi phải viết lên bài này, với tất cả tâm thành, tôi ước mong cho mọi người đừng bao giờ đem sinh mạng của bất kể người đó là ai để làm vật hy sinh. Bởi mỗi sinh mạng của một con người trên thế gian này, đều do Trời sinh, thì xin mọi người hãy để cho Trời diệt.
Nhưng, những việc làm của Phật giáo Ấn Quang; trong đó có: Lệnh Bức Tử: Hòa thượng Thích Quảng Đức, đã được xác tín hơn nữa, qua những lời của chính Hòa thượng Thích Quảng Độ qua cuốn sách:
« Nhận định những sai lầm tai hại của đảng cộng sản Việt Nam đối với dân tộc và Phật giáo Việt Nam Thống nhất». Cuốn sách này đã do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và phát hành vào năm 1995; và Thích Quảng Độ đã có những lời viết như sau:
« Chính quyền ông Ngô Đình Diệm càng ngày càng trở nên độc tài, gia đình trị và có tính kỳ thị tôn giáo, nên ít được lòng dân. Sau khi đã tiêu diệt các tôn giáo khác, như Cao Đài, Hòa Hảo, năm 1963, ông Ngô Đình Diệm ra tay đàn áp Phật giáo, toàn thể tăng ni Phật tử miền Nam đã phải đứng lên chống lại để bảo vệ đạo pháp. Đến tháng 11-1963, chế độ ông Ngô Đình Diệm bị lật đổ ».
Và đến cuốn ngụy thư thứ hai lại cũng do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và đã đăng trên báo « Quê Mẹ » số 113, trang 06, tháng 06 năm 1995, với cái tựa đề:
« Bằng đôi chân của mình mời người hãy đi lên », của Thích Đức Nhuận « nguyên Tổng thư ký Viện Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất » tức Ấn Quang.
Mở đầu Thích Đức Nhuận đã viết:
« Tôi viết những dòng chữ dưới đây thân gửi những tâm hồn luôn luôn thao thức đến tiền đồ Dân tộc và Đạo pháp, dù bạn hiện ở trong nước hay ở ngoài nước, xin hãy hướng lên Đức Phật từ bi cao cả nguyện cầu cho Tổ quốc và đồng bào thân yêu của chúng ta: sớm chấm dứt mọi hận thù, biết tha thứ và yêu thương nhau để cùng chung sức chung lòng góp phần xây dựng đất nước Việt Nam Quang Vinh ».
Đến trang số 09, Thích Đức Nhuận viết tiếp:
« Năm 1963, Phật giáo Việt Nam phát khởi cuộc vận động chống chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm, đòi tự do và bình đẳng tôn giáo và được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ. Bạo quyền mang đặc tính kỳ thị tôn giáo sụp đổ. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được thành lập ».
Nên ghi nhớ, vào đại hội thống nhất Phật giáo năm 1981, Thích Đức Nhuận đã được bầu lên ngôi « Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam cộng sản ».
Qua những lời của chính Thích Đức Nhuận đã viết. Thì rõ ràng là Thích Đức Nhuận đã công khai nhận trách nhiệm của Phật giáo Ấn Quang với câu nói: « Phật giáo Việt Nam phát khởi cuộc vận động chống chế độ… » là để đánh đổ Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa. Điều quan trọng hơn cả là: « đã được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ ». Như thế, đã quá rõ ràng, đã quá sáng tỏ, để cho mọi người hiểu được rằng: Phật giáo Ấn Quang « phát khởi cuộc vận động chống chế độ và đã được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ ». Nghĩa là gồm cả cộng sản Bắc Việt.
Như vậy, căn cứ theo những lời của chính hai người đã và đang đứng đầu của GHPGVNTN, tức Ấn Quang ), thì cả hai đã công khai nhận trách nhiệm về cái chết của Hòa thượng Thích Quảng Đức, và kéo theo là sự sụp đổ của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa và hệ lụy là ngày mất nước: 30-4-1975, với các sư sãi của Phật giáo Ấn Quang đã công khai đưa từng đoàn xe ra tận núi rừng, để đón rước cộng quân vào các thành phố tại miền Nam tự do, cùng với những màn bắn giết các vị là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, vào trước ngày 30-4-1975, để trả thù và để lập công với bọn việt-gian-cộng-sản.
Chính vì thế, Phật giáo Ấn Quang cho dù có ngụy biện bằng cách nào chăng nữa, thì vẫn không bao giờ xóa được những tội ác của một thời « tranh đấu » có bàn thờ Phật xuống đường, có máu đổ đầu rơi. Chẳng những vậy, mà qua cái « Thông bạch của hàng giáo phẩm đang đứng đầu Phật giáo Việt Nam đang hành đạo tại Hoa Kỳ », những người này đã bênh vực cho Thích Trí Dũng, người đã công khai trên sách báo là: « Vào Tết Mậu Thân, 1968, chùa Phổ Quang là nơi khai hỏa đánh sân bay Tân Sơn Nhất ».
Vậy, để biết thêm một cách tường tận hơn, xin kính mời quý vị hãy đọc lại bài: Tưởng Niệm Bốn mươi Năm Cuộc thảm Sát Mậu thân: 1968-2008; hiện vẫn còn lưu giữ trên trang điện báo: Hồn Việt: hon-viet.co.uk
28-02-2010
Nếu vì lý do gì quý vị không xem được phim trên Youtube thì xin vui lòng xem sau đây:
03/02/10. 11:35:39 am. 8741 words, 389 views. Categories: Không ðề, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Tin quan trọng, Hậu trường, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Tôn giáo và tín ngưỡng, Xã hội và nhân văn ,
NGHỆ THUẬT TRÊN LÁ CÂY

Nghệ thuật chạm trổ đặc biệt trên những lá cây phong do nhóm Leaf Carving Art ở California giới thiệu - Ảnh: CATERS NEWS
Nghệ thuật chạm trổ trên lá cây
Source: Telegraph.co.uk
Những hình ảnh dưới đây cho thấy những chi tiết chân dung cực kỳ khéo tay được sáng tạo trên những chiếc lá. Nó đòi hỏi cách làm rất tỉ mỉ qua gần 60 bước khác nhau để tạo nên những tác phẩm nhỏ nhắn tuyệt đẹp.

Các nghệ sĩ khéo tay phải mất cả tuần mới làm xong một tác phẩm đầy sáng tạo, thậm chí có thể đưa cả khuôn mặt của bạn vào chiếc lá.

Nghệ thuật trên lá phát nguồn từ Trung Hoa, và nhanh chóng lan rộng khắp thế giới. Dean Prator, 55 tuổi, Chủ tịch Hội Nghệ thuật chạm khắc trên lá cây Leaf Carving Art ở California, cho hay mọi người đều rất thích thú khi chiêm ngưỡng các tác phẩm tuyệt đẹp nầy.

"Cá nhân tôi đã đưa những chiếc lá này đến các nơi trưng bày nghệ thuật và mỗi khi người ta được nhìn thấy tận mắt và cảm nhận được phẩm chất của sản phẩm này, ai cũng ngạc nhiên hết sức..."

" Người ta luôn hỏi tôi rằng có phải những cái lá nầy là lá cây thực và họ rất đổi ngạc nhiên không biết làm cách nào để chạm trổ được các hình ảnh lên những chiếc lá. Khi họ được biết rằng, tất cả được chạm khắc bằng tay, họ rất ngạc nhiên là có người tài tình khéo tay đến thế."

Để hoàn thành tác phẩm, phải trải qua một quá trình rất phức tạp. Phải qua khoảng 60 công đoạn, trong đó bốn bước căn bản nhất là sấy khô, sửa chữa, cạo sạch và ép lá.

Sau đó mặt ngoài của lá được cạo bỏ bằng tay với dụng cụ đặc biệt, để lộ nguyên ra những gân lá tạo thêm chi tiết cho chủ đề chạm khắc. Người nghệ sĩ sau đó thận trọng và tỉ mỉ chạm trổ hình ảnh lên lá bằng tay.

Khi sản phẩm hoàn tất thì nó sẽ mềm như lụa, và các lá nầy thường cỡ từ 8 đến 10 inches. Mỗi lá phải mất vài ngày mới chạm trổ xong, nhưng trong trường hợp là hình chân dung hay hình ảnh đặc biệt thì một nghệ sĩ có tài cũng phải mất cả tuần mới xong được một chiếc lá.

03/02/10. 06:20:51 am. 637 words, 121 views. Categories: Góp nhặt, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Liên kết blogs, Vòng quanh thế giới ,
LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN SẮP RA TÙ
![]()
Lê Thị Công Nhân còn đối diện 3 năm quản chế
Lê Thị Công Nhân sắp ra tù
Gia đình luật sư bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân cho hay chị sẽ mãn hạn tù và trở về nhà vào thứ Bảy tới (06/03).
Hôm 11/05/2007, Lê Thị Công Nhân bị Tòa án TP Hà Nội xử 4 năm tù giam và 3 năm quản chế vì vi phạm Điều 88 Bộ Luật Hình sự. Tuy nhiên sau đó án phạt này đã được giảm 1 năm, còn 3 tù giam và 3 năm quản chế tại phiên phúc thẩm 27/11/2007.
Nói chuyện với BBC từ Hà Nội, thân mẫu của Công Nhân, bà Trần Thị Lệ, cho biết bà đã được thông báo từ cơ quan công an, rằng sẽ cho xe chở Công Nhân về nhà từ trại giam số 5, Thanh Hóa.
"Thế nhưng tôi vẫn quyết định lên trại giam từ sớm để đón con. Giây phút đầu tiên mãn hạn tù của Công Nhân, là mẹ, tôi không thể không có mặt."
Bà Lệ nói tinh thần của con gái bà rất tốt tuy "Công Nhân đếm từng ngày cho tới lúc được thả tù".
Theo bà, công việc đầu tiên mà hai mẹ con bà sẽ làm là khám bệnh cho Lê Thị Công Nhân, vì "Không có gì quý hơn sức khỏe".
Bà cũng thừa nhận là còn 3 năm quản chế tại gia nữa, và "rất nhiều khó khăn thách thức" ở phía trước nữ luật sư 30 tuổi này.

Tuyên truyền chống Nhà nước
Luật sư Lê Thị Công Nhân và cộng sự, luật sư Nguyễn Văn Đài - trưởng văn phòng luật Thiên Ân, đã bị bắt từ 06/03/2007 vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN.
Sau đó họ cũng bị xóa tên khỏi Đoàn luật sư TP Hà Nội, điều có nghĩa hai người sẽ không được phép hành nghề ở trong nước.
Họ bị buộc tội đã 'lợi dụng giấy phép hành nghề để hoạt động chống lại lợi ích quốc gia và vi phạm nghiêm trọng luật Việt Nam'.
Luật sư Đài bị án nặng hơn, sau khi phúc thẩm là 4 năm tù giam và 3 năm quản chế.
Vợ ông, bà Vũ Minh Khánh, nói với BBC rằng việc LS Công Nhân ra tù cho bà thêm hy vọng là chồng bà cũng sẽ "sớm được trở về với gia đình".
Lần cuối vào thăm ông Nguyễn Văn Đài cách đây một tuần, bà Khánh nói ông vẫn khỏe khi thi hành án ở trại giam Nam Hà.
"Tuy nhiên gia đình cũng lo ngại, vì trời mùa đông thì lạnh, mà có lúc ban quản lý trại tù không cho dùng mền lót dưới sàn khi ngủ."
Hai luật sư trước khi vào tù đều hoạt động tích cực trong lĩnh vực đấu tranh đòi đa nguyên đa đảng và tự do tôn giáo. Phiên xử họ đã dẫn đến phản đối từ nhiều tổ chức nhân quyền và chính phủ nước ngoài.
03/01/10. 02:08:35 pm. 754 words, 361 views. Categories: Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Tin tức ðó ðây, Liên kết blogs, Xã hội và nhân văn ,