Category: Kiến trúc xây dựng
CÁC NHÀ KHẢO CỔ TRUNG HOA CÓ LẼ ĐÃ TÌM THẤY MỘ TÀO THÁO

Bia đá có khắc "Vũ Hoàng Đế" - "King Wu of Wei" ( 武魏王 ) - Ảnh: chinahush
TRUNG QUỐC TÌM THẤY MỘ CỦA TÀO THÁO
Source: VnExpress, xinhuanet, chinahush
Các nhà khảo cổ Trung Hoa tuyên bố vừa phát hiện hai ngôi mộ nằm cách nhau khoảng 70 m, ngôi mộ lớn được cho là nơi yên nghỉ của Tào Tháo ( 曹操 ), nhà chính trị và tài năng quân sự nổi tiếng cuối thời Đông Hán. Nếu được xác định quả thật là lăng mộ của Tào Tháo thì lịch sử sẽ có thêm những chứng cứ mới về tuổi tác của ông và vợ ông.

Đồ trang sức tìm thấy trong mộ - Ảnh: chinahush
Đài truyền hình trung ương Trung Quốc cho biết, ngôi mộ nằm trong làng Xigaoxue, thành phố cổ An Dương, tỉnh Hà Nam.
Tại cuộc họp báo ở Bắc Kinh hôm qua, ông Liu Qingzhu - giám đốc ủy ban học thuật của Viện Khoa học xã hội Trung Quốc - mô tả rằng mộ có diện tích 740 m vuông và gồm hai ngăn. Các chuyên gia tìm thấy ba quan tài chứa thi thể của một người đàn ông ở độ tuổi lục tuần (Tào Tháo chết ở tuổi 66) và hai phụ nữ. Ngoài ra họ còn phát hiện một văn bia và một dòng chữ ám chỉ Tào Tháo.

Một hình vẽ chân dung Tào Tháo. Ảnh: mic.edu.vn.
Xinhua đưa tin hơn 250 đồ vật làm bằng vàng, bạc, gốm cũng được khai quật từ ngôi mộ. Ông Liu nói thêm rằng các nhà khảo cổ cũng đào được 59 đĩa đá khắc tên và số lượng của những đồ vật trong mộ, trong đó 7 đĩa ghi tên của những vũ khí mà "Ngụy vương thường xử dụng". Một số lượng lớn tranh tạc trên đá cũng được khai quật.
Trong di chúc trước khi qua đời, Tào Tháo căn dặn rằng ông chỉ cần một nơi yên nghỉ đơn giản. Hao Benxing, giám đốc Viện Khảo cổ Hà Nam, nói rằng ngôi mộ mà các nhà khảo cổ tìm thấy cũng khá đơn giản, với những bức vách không có tranh và số lượng đồ vật được chôn theo khá nhỏ so với nhiều lăng mộ đế vương khác. Vị trí của mộ cũng trùng khớp với thông tin trong những tài liệu lịch sử từ thời của Tào Tháo.

Gối đá tìm thấy trong mộ - Ảnh: chinahush
"Mặc dù công việc khai quật vẫn tiếp tục, song những bằng chứng mà chúng tôi đã tìm thấy chứng tỏ rằng ngôi mộ là nơi yên nghỉ của Tào Tháo", Guan Qiang, giám đốc phòng Khảo cổ thuộc Cục quản lý di sản văn hóa Trung Quốc, khẳng định.
Guan cho hay ngôi mộ đã bị ăn trộm nhiều lần trước khi các nhà khảo cổ bắt đầu khai quật nó vào tháng 12 năm ngoái. Cảnh sát đang nỗ lực thu hồi những đồ vật bị đánh cắp. Chính quyền tỉnh Hà Nam và thành phố An Dương sẽ cho phép người dân tham quan ngôi mộ.

Nhân vật Tào Tháo do diễn viên Trương Phong Nghị đóng trong bộ phim Xích Bích 2 (2009). Ảnh: China Film.
Tào Tháo (155-220) là thừa tướng cuối cùng của triều đại Đông Hán trước khi thành lập chính quyền Tào Ngụy trong thời kỳ Tam quốc tại Trung Quốc. Ông chết tại Lạc Dương, kinh đô của nhà Đông Hán. Sau khi truất ngôi vua Hán Hiến Đế, con của Tào Tháo là Tào Phi truy tôn cha là Thái Tổ Vũ Hoàng Đế. Do đó lăng mộ của ông được coi là hoàng lăng.
Trong nhiều giai thoại của Trung Quốc, Tào Tháo là nhà quân phiệt "đại gian hùng". Hình ảnh của ông gắn liền với các tính cách: đa nghi, gian xảo, tàn bạo nhưng cũng rất thông minh, nhiều mưu mẹo và biết cách dùng người. Tuy nhiên, nhiều người Trung Quốc cho rằng ông là nhà chính trị lỗi lạc và tài năng quân sự.
KHÁM PHÁ LĂNG MỘ TÀO THÁO
Trong khu mộ được cho là của Tào Tháo có ba bộ xương, một nam và hai nữ, cùng bài vị khắc chữ "Ngụy Vũ đế".

Mặt tiền lăng mộ của Tào Tháo tìm thấy tại An Dương thuộc tỉnh Hà Nam - Photo: China Daily
Các nhà khảo cổ học Trung Quốc bắt đầu khai quật mộ được cho là của Ngụy vương Tào Tháo từ cuối năm ngoái. Đây là cảnh bên trong khu mộ có diện tích 740 m2 và được chia thành hai ngăn. Các nhà khoa học cho rằng Tào Tháo đã được chôn cùng vợ và một nữ hầu. Người ta còn tìm thấy những tấm bài vị có dòng chữ "Ngụy Vũ đế".

Một cừa vòm bên trong khu mộ. Ảnh: Reuters.

Toàn cảnh ngôi mộ nhìn từ trên cao. Ảnh: Reuters.

Lối dẫn xuống mộ. Ảnh: Reuters.
6 LÝ DO CHỨNG TỎ LĂNG MỘ LÀ CỦA TÀO THÁO
Các nhà khoa học Trung Quốc có những bằng chứng rõ ràng về việc họ đã tìm được mộ chính xác của nhà quân phiệt danh tiếng thời Tam quốc, Tào Tháo.
Các nhà khảo cổ tìm thấy những dòng chữ ghi tên và số lượng của các đồ vật trong mộ trên 57 bản đá, trong đó có 7 bản ghi "những vũ khí mà Ngụy vương thường xử dụng". Ảnh: People's Daily.
Ngày 27/12/2009, Cục quản lý di sản văn hóa Trung Quốc thông báo họ tìm thấy mộ của Tào Tháo tại thành phố cổ An Dương, tỉnh Hà Nam. Theo Nhân dân nhật báo, danh tính của Tào Tháo được xác định dựa trên những cơ sở dưới đây.

1. Ngôi mộ khá lớn với chiều dài gần 60 m. Ngăn đựng quan tài và cấu trúc của mộ rất giống những ngôi mộ dành cho các đế vương thời Hán và Ngụy. Điều này phù hợp với thân thế của Tào Tháo. Ngôi mộ không bị bịt kín bởi đất – phù hợp với mô tả “mộ của Tào Tháo không bị đất bịt kín và không có cây ở phía trên” trong nhiều tài liệu lịch sử.
2. Những chân dung tạc trên đá, văn bia và nhiều di vật khác trong mộ có những ký tự từ thời Hán và Ngụy.
3. Vị trí của ngôi mộ trùng khớp với vị trí mà nhiều tài liệu lịch sử ghi lại.
4. Tào Tháo căn dặn trong di chúc rằng ông không muốn được chôn cùng những trang sức quý giá và chỉ cần mặc quần áo bình thường. Những thứ mà các nhà khảo cổ tìm thấy trong mộ xác nhận điều này. Mặc dù diện tích mộ khá lớn, song nó được trang trí tương đối đơn giản: không có tranh tường, không có vũ khí, chỉ có một cột đá và những vật dụng bình thường để xử dụng hàng ngày.
Gối đá có khắc chữ "Đồ dùng hằng ngày của Vũ Hoàng Đế" được tìm thấy trong mộ - China Daily/File photos
5. Cột đá và văn bia được tạc dòng chữ “Vũ Hoàng Đế” – bằng chứng rõ ràng nhất về thân thế của người nằm trong mộ. Chúng ta đều biết Tào Tháo qua đời với tước “Ngụy Vương”. Sau khi ép vua Hán Hiến Đế nhường ngôi, Tào Phi – thế tử của Tào Tháo – truy tôn cha là Vũ Hoàng Đế.
6. Các nhà khảo cổ tìm thấy xương của một người đàn ông trong độ tuổi lục tuần. Theo nhiều tài liệu lịch sử, Tào Tháo mất ở tuổi 66.
Minh Long
01/08/10. 06:37:13 am. 1895 words, 605 views. Categories: Kiến trúc xây dựng, Khảo cổ và nhân chủng, Phong thủy, Lịch sử thế giới, Liên kết blogs, Vòng quanh thế giới ,
CSVN SẮP XÂY DỰNG NHÀ MÁY ÐIỆN NGUYÊN TỬ NINH THUẬN

Khách đến thăm triển lãm giới thiệu năng lượng nguyên tử ở Hà Nội đang quan sát mô hình một lò điện nguyên tử do Tập Đoàn Điện Lực Quảng Đông vẽ kiểu. Trung Quốc từng mời chào để xây nhà máy điện nguyên tử ở Việt Nam - Ảnh: Thằng Bờm
CSVN Sắp Xây Dựng Nhà Máy Điện Nguyên Tử Ở Ninh Thuận
Source: Champaka
MƯỜNG GIANG

Mường Giang
Năm 1986, nhà máy điện nguyên tử Bataan tại Phi Luật Tân với hai lò phản ứng chuẩn bị khánh thành. Ðây cũng là nhà máy điện nguyên tử đầu tiên của vùng Ðông Nam Á. Nhưng thảm họa đã xảy ra tại nhà máy nguyên tử Chernobyl thuộc Liên Xô vào tháng 6-1986, nên quốc hội nước này, đã quyết định tạm ngưng hoạt động cũng như đình chỉ sự xây dựng kế tiếp một lò phản ứng còn đang dang dở. Một vấn đề chết người, là dù không hoạt động nhưng chính phủ Phi cũng phải bỏ mỗi năm hằng triệu Mỹ kim để bảo toàn và chạy thử máy, nếu không chúng sẽ trở thành khối sắt vụn vô dụng dù đã phải tốn hằng tỷ đô la mới có.
Mấy chục năm qua (1986-2009), trong khi cả thế giới chưa hết kinh hoàng về thảm cảnh trên, thì tại Âu Châu, Phần Lan là một nước Bắc Âu, đã tiền phong làm sống lại thời vàng son của điện nguyên tử. Một nhà máy và khu chứa chất thải phóng xạ, đã được xây dựng tại vùng rừng núi hoang dã Olkiluoto cách thủ đô Helsinki của Phần Lan chừng 350 km. Việc làm trên, lập tức đã bị các nước trong Liên Hiệp Âu Châu như Thụy Ðiển, Ðức, Bỉ... chỉ trích gay gắt, khiến cho Bộ Trưởng Môi Trường Phần Lan là Satu Hassi, phải từ chức. Hiện Pháp, Thụy Ðiển... thì lưỡng lự nhưng nước Ðức vẫn cương quyết loại các nhà máy điện nguyên tử, ra khỏi danh sách nguồn cung cấp năng lượng tại nước này.
Ngược dòng lích sử ta biết từ năm 1942, lần đầu tiên nhân loại đã thành công, qua thử nghiệm phản ứng nguyên tử dây chuyền tại Trường Ðại Học Tổng Hợp Chicago ( Hoa Kỳ ). Ðây cũng là khởi điểm của thời đại nguyên tử (Atomic age) với mục tiêu phụng sự hòa bình, được coi như một thành công vượt bực và đầy ý nghĩa của con người, trong tiến trình phát triển nền văn minh hiện đại.
Nhưng sau đó vì sự sống còn của đất nước, nên nhiều quốc gia tiền tiến và đang phát triển đã gạt bỏ việc bảo vệ mội trường để phát triển điện nguyên tử, nhằm cung cấp điện năng, phát triển năng lượng. Hiện trên thế giới có 438 nhà máy điện nguyên tử đang hoạt động tại 32 nước gồm: Bắc Mỹ (Hoa Kỳ, Canada, Mexico), Argentina, Brazil), Tây Âu ( Ðức, Bỉ, Tây Ban Nha,Phần Lan, Hà Lan, Anh, Pháp, Thụy Ðiển, Thụy Sĩ ), Ðông Âu (Bảo, Hung,Tiệp Khắc, Lỗ, Nga, Slovakia, Ukaraine, Armenia), Phi Châu (Nam Phi) và Châu Á (Trung Cộng, Ðài Loan, Ðại Hàn, Ấn Ðộ, Ba Tư, Nhật và Pakistan).
Trước tình hình sôi động của thế giới, nhất là vùng Trung Ðông, Trung Á, Biển Ðông... thêm vào đó là sự cạn dần các mỏ dầu trên đất liền cũng như ngoài thềm lục địa, khiến cho giá dầu tăng vọt như tên bắn. Riêng năng lượng của gió còn quá đắt, không thể thay thế nguồn dầu được. Cho nên chỉ có điện nguyên tử, mới cung ứng nổi nhu cầu của thế giới.
Tất cả thật sự đều nằm trong bàn tay con người, nhất là hiện nay khoa học kỹ thuật đã tiến tới gần như tuyệt đỉnh. Nói chung, muốn có an toàn khi thực hiện nhà máy điện nguyên tử, quốc gia sở quan phải tuyệt đối chấp hành nghiêm chỉnh những điều lệ của công ước quốc tế, qua việc chọn địa thế và vị trí xây dựng. Phải có những máy móc thiết bị an toàn, bảo đảm chống được những biến cố bất ngờ. Cuối cùng là sự hiện hữu của những chuyên viên trong ngành, để điều hành máy móc thiết bị cũng như ứng phó kịp thời khi có tai nạn.
CSVN MUỐN XÂY DỰNG NHÀ MÁY ÐIỆN NGUYÊN TỬ
Sau khi được tham dự hai hội nghị quốc tế 1986 và 1994, do cơ quan năng lượng quốc tế tổ chức. Tiếp theo vào tháng 10-1995, một hội nghị nguyên tử quốc tế cũng đã diễn ra tại Hà Nội, khiến cho đảng phát sinh ý tưởng muốn bắt chước các nước giàu có Âu Mỹ, Nhật, Ðài Loan, Ðại Hàn ... đem điện nguyên tử vào VN.
Tuy nhiên mộng du trên đã bị dập tắt lúc đầu, vì dư luận trong đảng, trong nhóm chia năm xẻ bảy, đa số nói rằng điện nguyên tử nguy hiểm bởi chất phóng xạ, chất thải, nổ máy và nổ bom nguyên tử... Nhưng thực tế trước mắt là VN lúc đó và ngay cả bây giờ, vẫn không có vốn cũng như nhân lực và các cơ sở hạ tầng, cần thiết trong khi xây dựng cũng như điều hành nhà máy.
Hiện nay việc xây dựng các nhà máy điện nguyên tử tại những nước đang phát triển, đều trông cậy vào các nước văn minh tiền tiến. Trái lại CSVN từ trước tới nay, mọi sự đều nhắm vào Nga-Tàu hay các nước Ðông Âu cũ, một phần vì là cá mè một lứa cùng biết tẩy nhau, cho nên dễ dàng trong sự giao kèo, mua bán , đổi chác, ăn chận...
Những phanh phui liên tiếp trong mấy năm qua, về vụ đảng mua máy móc, tàu bè, tăng pháo... cũ kỹ mốc rêu hư hại của Trung Cộng-Liên Xô... đem sửa sơn, rồi về nước tính như đồ mới, là chuyện nhỏ mà ai cũng biết. Nhưng xây dựng nhà máy điên nguyên tử lại là chuyện lớn, có liên quan tới sinh mạng của cả một dân tộc. Do trên các nước ký giao kèo rất khó, ngoài ra nuớc sở quan phải chứng minh được là mình đã chuẩn bị mọi sự liên tục suốt thời gian pháp định, là 15 năm. Một yếu tố đầu tiên cũng không thể thiếu, đó là số tiền sơ khởi ký quỹ lên tới 2 tỷ đô la.
Ðây là chuyện khó đối với VN nhất là lúc cả thế giới đang khốn đốn vì kinh tế khủng hoảng kéo dài từ năm ngoái tới nay vẫn chưa có dấu hiệu khởi sắc. Ngoài ra CSVN đã mang quá nhiều nợ nần vay mượn... mà phần lớn là của Tàu đỏ. Trong lúc đó khắp nước còn nhiều công trình khác cần thiết hơn để xây dựng.
Không một quốc gia nào kể cả Mỹ, dám tuyên bố là sẽ chẳng có thảm họa Chernobyl thứ hai trên nước mình.. CSVN có chương trình xây dựng một nhà máy điện nguyên tử vào năm 2010. Theo nhận xét của một khoa học gia trong nước, thì sở dĩ nhiều quốc gia phải xây dựng nhà máy điện nguyên tử là vì vấn đề kinh tế, nhất là các quốc gia như Nhật, Ðại Hàn, Âu Châu... luôn luôn phải nhập cảng than, dầu, khi lỏng. Thực hiện được điện nguyên tử, giá thành sẽ rẽ hơn nhiều lần, dù luôn luôn phải đối mặt với sự tiềm ẩn nguy cơ phóng xạ. Trái lại VN không nhập cảng các nhiên-nguyên liệu trên, vậy thực hiện nhà máy điện nguyên tử để làm gì, vừa mắc nợ, lại lo lắng ngày đêm nếu mua phải các nhà máy cũ của Nga-Trung Cộng, trong khi chính VN chưa sẵn sàng hay đủ khả năng ngăn ngừa và đối phó các thảm họa bất ngờ nếu có.
CSVN CHỌN NINH THUẬN LÀM ÐỊA ÐIỂM XÂY DỰNG NHÀ MÁY ÐIỆN NT
Ninh Thuận là phần đất phía bắc của Bình Thuận xưa. Năm 1922 thành Ðạo Ninh Thuận và trở thành tỉnh từ năm 1943. Vì là phần đất cuối cùng của vương quốc Chiêm Thành nên hiện nay còn lưu lại nhiều đền, tháp Chàm như Ba Tháp, Hòa Lai (Po Klong Garai), Po Romé. Ninh Thuận là quê hương của Phan Trung vị tướng lãnh đồng chí của Trương công Ðịnh, Nguyễn Thông, cũng là quê của danh sĩ Nguyễn thị Bích, tức Nguyễn nhược Thị, tác giả tập truyện ký bằng quốc âm ‘Hạnh Thục Ca’, thuật lại giai đoạn lịch sử nhiễu nhương của đất nước trong năm 1885, khi kinh thành Huế thất thủ, Tôn thất Thuyết phò vua Hàm Nghi xuất bôn, ban hành huyết thư Cần Vương chống Pháp.
Ninh Chữ cách tỉnh lỵ Phan Rang chừng 6 km, bãi biển đẹp và thơ mộng với rừng dương liễu đó đây, cũng là sinh quán của cố Tổng Thống Ðệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu (1967-1975)*. Ninh Thuận khí hậu khô hạn nhất nước, nổi danh là tam Phan (Phan Rang, Phan Rí, Phan Thiết), có nhiều núi cao như Hòn Chàm, Truân, Gia Rích, núi Ông, Hòn Bà... có sông Dinh (Koong Binh) vói nhiều phụ lưu như Krong Pha, Ma Lâm, Quao, Lu... chảy ra cửa Phan Rang.
Trong tỉnh ngoài người Kinh còn có nhiều người Chàm, Raglai, Churu, Kôhô... Theo tài liệu HES năm 1956, Tỉnh Ninh Thuận có diện tích 3422km2 và dân số 191.435 người, gồm 5 quận An Phước (xã Diêm Hải, Ðại Phước, Ðịnh Hải, Hậu Phước, Hữu Phước, Phước Hải, Tà Dương, Thái Sơn), Bửu Sơn (An Sơn, Mỹ Sơn, Phú Sơn, Phước Sơn, Tân Sơn, Tri Phước), Du Long (Cam Ly, Cam Thọ, Cát Hải, É Lâm hạ ), Sông Pha (xã Bửu Lâm, É Lâm thượng) và Thanh Hải (xã An Hải, Ðông Hải, Hộ Hải, Khánh Hải, Mỹ Hải, Phan Rang, Tân Hải và Vĩnh Hải). Thị xã Cam Ranh với diện tích 459km2 - 106.904 người cũng trực thuộc tỉnh Ninh Thuận. Năm 1993, Ninh Thuận tách ra khỏi Thuận Hải và thành Tỉnh với thị xã Phan Rang - Tháp Chàm và các huyện Ninh Sơn, Ninh Hải, Ninh Phước.
Tất cả nay vẫn còn đó sau mùa chinh chiến, dù người xưa đã rủ nhau đi vào nẻo khuất trong hồn người, thành quách, lâu đài, tịch dương, hoài cổ đã như những mành rèm cửa nhỏ, không che nổi cát bụi thời gian nhuộm đầy lá rụng.
Mũi Cà Ná là biên giới thiên nhiên giữa Ninh-Bình Thuận, nằm sát quốc lộ 1 và đường xe lửa xuyên Việt. Màu nước biển ở đây luôn xanh vắt, phẳng lặng, ngoại trừ tháng chín hay nổi cơn sóng gió bất thường
"... gió mưa tháng chín bất ngờ,
ghe buôn phải liệu, vô bờ mới yên..."
Tóm lại dù hiện nay người Chàm chỉ còn là một sắc tộc nhỏ, trong đại gia đình dân tộc VN nhưng ảnh hưởng của họ về mọi phương diện vẫn bàng bạc trong cuộc sống của người Việt suốt miền Trung.
Việc xây dựng nhà máy điện nguyên tử tại VN, hiện vẫn là một đề tài còn tranh cãi sôi nổi tuy đảng đã độc tài quyết định. Nguyên do sự chống đối trong nước là điều ai cũng thấy: Ðó là nổi lo sợ những tai nạn nguyên tử mà người dân VN phải gánh chịu, vì bọn lãnh đạo chóp bu tham nhũng, sẽ mua lại những thiết bị cũ, quá đát, hư hỏng của các nhà máy điện NT đã xài lâu năm, trong đó tệ nhất là đồ của Nga-Tàu đỏ là nước chắc chắn sẽ trúng thầu.
Vào lúc 12 giờ trưa ngày thứ tư (23-7-2008) đã có hằng trăm phụ nữ Chàm, biểu tình phản đối và chận giữ đoàn xe chở Thủ tướng VC Nguyễn tấn Dũng khi tới khảo sát khu vực dự định xây dựng ‘ Nhà máy điện nguyên tử ‘ nằm trong khu vực Sơn Hải, xã Phước Ninh, Huyện Ninh Phước, Tỉnh Ninh Thuận. Cũng theo nguồn tin được phổ biến thì chiếc xe chở Dũng vì đi sau nên chạy thoát được về Phan Rang. Sau đó tỉnh ủy đã điều động một lực lượng quân sự hùng hậu gồm công an võ trang, bộ đội dân phòng và xe cơ giới tới hiện trường để giải vây cho đồng bọn đang bị đồng bào bắt giữ làm con tin, để đòi Dũng phải trả lại đất đai vườn ruộng của họ mà đảng đã cướp giựt công khai từ trước. Cuộc biểu tình kéo dài tới hai ngày mới dứt do đồng bào tự động giải tán, làm nghẽn quốc lộ 1 từ Cà Ná về Phan Rang nhiều giờ.
Trước đây, ngày 12-3-2006 không biết vì lý do gì cũng đã có cuộc xung đột trầm trọng, giữa ít người Việt tại thôn Hòa Thủy và người Chàm ở thôn Thành Tín, cùng thuộc Huyện Ninh Phước, Tỉnh Ninh Thuận. Nhưng dựa theo báo chí trong và ngoài nước, thì đầu giây mối nhợ của nội vụ, chẳng qua cũng do sự uất ức của đồng bào Chàm địa phương, bị Cộng sản Hà Nội tìm đủ mọi cách đánh đuổi ra khỏi nơi quê làng chôn nhau cắt rún bao đời, để chiếm đất của họ làm địa điểm xây dựng Nhà Máy Ðiện Nguyên Tử Ninh Thuận. Dàn dựng một cuộc ấu đả có chết người, bạo động... để vin cớ đem cả hai tiểu đoàn công an vây hãm cô lập làng Chàm Thành Tín và ép buộc đồng bào phải ra đi, để bọn cán bộ đảng từ nhỏ tới lớn, được dịp chia phần trong dịch vụ béo bở sắp trở thành hiện thực.
Trong thời gian xảy ra đại hội X đảng Cộng Sản VN tại Hà Nội, cũng là lúc thế giới chấn động trước nguồn tin đăng trên tờ Le Matin của Thụy Sĩ vào ngày 5-4-2006, phanh phui chuyện cán bộ Việt Cộng, từ trên xuống dưới đã toa rập cắt xén ăn chận và biển thủ hàng tỷ đô la ngân sách quốc gia. Ðây là tiền viện trợ và đầu tư quốc tế, mục đích giúp VN xây dựng đất nước, cải thiện cuộc sống nghèo đói của đồng bào. Cũng nhờ nguồn tin này, mọi người mới biết được những nổi đau lòng xé ruột, của cái gọi là cách mạng nhưng thực chất chỉ là bọn sâu quan mọt tướng, chuyên môn đục khoét tài sản đất nước, mà vụ tham nhũng từ trên xuống dưới trong Bộ Giao Thông Vận Tải VC, đến nổi Bộ trưởng Ðào Ðình Bình mất chức vì tội biển thủ
Klaus Rohlan giám đốc chi nhánh ngân hàng thế giới tại Ha Nội, trên đài VOA cho biết từ 6 năm qua, tổ chức tài chánh quốc tế đã tài trợ cho VC hằng trăm triệu mỹ kim, để thực hiện cả ngàn dự án xây dựng được gọi chung là PMU-18. Chuyện dài tham nhũng VC cũng được Bella Bird, đại diện Bộ phát triển hải ngoại (DFID) của Anh tại VN, cùng lúc xác nhận trên Ðài BBC Luân Ðôn .
Do đó World Bank đã kêu gọi các nước liên hệ phải tới tận VN để điều tra sự tham nhũng của Cộng Sản VN, phanh phui sự bê bối của cán bộ, dính líu tới tiền viện trợ và đầu tư nước ngoài. Ðồng thời tuyên bố nếu nắm được sự thât, ngoài việc cắt đứt khoản tín dụng viện trợ, còn bắt buộc VC phải hoàn lại số tiền tỷ tỷ đô la, mà Hà Nội đã nhận từ mấy chục năm qua để biến đười ươi thành tư bản đỏ, vác tiền ra ngoại quốc khoe giàu, lập đảng nhuộm đỏ Cộng Ðồng Người Việt QG tại Hải Ngoại.
Tóm lại chỉ riêng 12 chóp bu lãnh đạo đảng VC, đã cướp bóc tài sản của đồng bào và đất nước VN trong bao chục năm qua, đem gửi giấu tại nhiều ngân hàng khắp thế giới, trong đó ở Thụy Sĩ tới 10 tấn vàng ròng, cùng hàng chục tỷ đô la. Về các vụ án đại tham nhũng, đã bị phanh phui suốt 10 năm qua trong nước, không phải do chính quyền bất lực mà vì đã cùng nhau từ lớn xuống nhỏ toa rập, bao che, chia xén, khiến cho tệ nạn trên trở thành đại họa cả nước. Tham nhũng đến nỗi phải bán cả đất đai biên giới, biển đảo, vùng đánh cá, kho khai thác dầu khí và Cao Nguyên Nam Trung Phần của VN cho kẻ thù không đội trời chung Trung Cộng. Tham nhũng qua buôn lậu, buôn công nhân lao động ở nước ngoài, buôn phụ nữ VN khắp thế giới và miền Ðông Nam Á.
Tham nhũng đã gây thất thoát ngân sách quốc gia hằng chục tỷ đô la, mà qui mô lớn nhất vẫn là ba vụ án tại Tổng cục Dầu khí VN, thuộc bộ Thương mại và Công ty Hàng không, phát hiện năm 2004. Vụ tham nhũng công trình mắc đường dây điện Bắc-Nam cao tốc 500 KV, để chia chác ăn xén ngân khoản trên 3 tỷ đồng tiền Hồ, dùng mua 4000 tấn sắt thép làm dây điện, được móc ngoặc giữa Bộ Năng lượng VC và Công ty Vinapol của Ba Lan. Rồi vụ tham nhũng tại Công ty Dệt Nam Ðịnh, Khách sạn Bàn Cờ, Công ty Tamexco, Công ty Pin Vĩnh Phú, Công ty Tiếp thị đầu tư phát triển nông thôn do Lã thị Kim Oanh tổ chức..
Vụ ăn hối lộ để cho hàng lậu Trung Cộng ào ạt đổ vào VN, qua Trạm kiểm soát hỗn hợp biên giới tại Ðồng Bành, tỉnh Lạng Sơn. Vụ tham nhũng tại các Xí nghiệp Xây dựng công trình giao thông vận tải, công trình Xây dựng số 2. Tuy nhiên, nhức nhối nhất là Công trình xây dựng Nhà Máy Lọc Dầu số 1 Dung Quất tại Quảng Ngãi, từ 10 năm qua đã ngốn bao nhiêu tỷ đô la do Nguyễn tấn Dũng phụ trách, trước khi thay Phan Văn Khải làm thủ tướng.
Tham nhũng ngoài việc ăn mòn công quỹ và những ngân khoản viện trợ của nước ngoài, mà còn gây không biết bao nhiêu là thảm kịch cho đất nước, trong đó có những dự án xây cất công cộng như đập nước, cầu cống, đường xá, trường học... Công khố nhà nước phần lớn bị cán đảng chia sớt gần hết, cho nên phải vay nợ nước ngoài để thực hiện các công trình. Nhưng có tiền là chia, vì vậy phần lớn những dự án lớn đều trở thành nửa nạc nửa mỡ, đầu voi đuôi chuột, chỉ đẹp nhờ cái lớp sơn phết hào nhoáng bên ngoài hay mới làm chưa xong đã xập như cầu Cần Thơ năm ngoái làm chết và bị thương không biết bao nhiêu công nhân vô tội.
Hồi tháng tư năm 2006 Tổng Thanh Tra VC là Tạ Hữu Thanh, sau khi kiểm soát xong 427 dự án công trình của 57 tỉnh thành và 27 bộ, đã tuyên bố: "tất cả các công trình trước khi vào cuộc, đều phải đầu tiên nộp lệ phí 15% tiền lót tay cho giám sát viên, rồi thì các cấp ăn bớt ngân khoản dùng mua vật liệu xây cất, đến nỗi mọi thứ chưa hoàn thành, đã chỉ còn ở bề ngoài mà thôi." Cuối tháng bảy năm ngoái, phần lớn các công ty nước ngoài, nhất là Nhật Bổn đều đã hay đang bỏ của chạy cứu người, vì không thể chịu nổi luật lệ rừng rú của VC, nói một đường làm một chợ, đến nỗi phải hội lộ cho cán bộ nhà nước để được thầu và nội vụ đã bị phanh phui trong năm 2008.
Ðó cũng là lý do khiến Nhà máy Lọc Dầu Dung Quất (Quảng Ngãi), mà tiền đầu tư giữa nhà nước cùng các đối tác Pháp-Nga hơn cả tỷ đô la, nhưng cứ luôn trễ hẹn mở cửa. Sự tệ hại đã làm hết Pháp rồi Nga phải ngưng ngang hợp tác và đòi lại tiền đầu tư. Thiệt hại càng to lớn thêm khi VN sản xuất được nhiều dầu thô nhưng vì nhà máy lọc mắc nợ nhiều quá nên phải bán đổ tháo cho các nước theo giá rẻ và mua lại xăng dầu của chính mình bằng giá cắt cổ sau khi lọc.
Tháng 9-1945, nhân loại lần đầu tiên đã biết nếm mùi thảm họa của bom nguyên tử, khi Hoa Kỳ thả hai trái xuống thành phố Quảng Ðảo và Trường Kỳ của Nhật. Quá khứ đau khổ vì chiến tranh cũng như những ám ảnh và hậu quả trên thân xác con người, do tác hại của bụi phóng xạ chưa chìm sâu trong đáy huyệt thời gian, thì một tai họa khủng khiếp khác lại tái diễn. Biến cố xảy ra lúc 1giờ 23 phút ngày 26-4-1986, do 1 trong 4 lò phản ứng của trung tâm nhà máy điện nguyên tử Chernobyl thuộc Liên Bang Xô Viết cũ bị nổ, do sơ suất kỹ thuật làm thoát chất phóng xạ ra ngoài. Tiếp theo là sự kiện Three Mile Island và liên tiếp nhiều nhà máy điện NT ở Pháp và Nhật cũng bị lủng thùng chứa làm thất thoát chất phóng xạ ra ngoài.
Sau cùng vào lúc10 g 35 phút ngày 30-9-1999, nhà máy điện nguyên tử Tokaimura, thuộc tỉnh Ibaraki nằm cách Tokyo (Nhật Bản) khoảng 120 km cũng bị nổ. Theo nhận xét của Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA), thì đây là một tai nạn phóng xạ nguyên tử nghiêm trọng nhất từ trước tới nay, kể cả hai trái bom nguyên tử mà Mỹ đã thả trên nước Nhật và biến cố tại nhà máy Chernobyl của Liên Xô năm 1986.
Âu Châu, Nhật cũng như Liên Xô... đều là những quốc gia tiến tiến, có đủ phương tiện thực hiện cũng như bảo trì những nhà máy điện nguyên tử của quốc gia họ. Nhưng trong vài trưòng hợp đặc biệt, cũng phải đành bó tay đứng nhìn tai họa hoành hành. Sau rốt tại hầu hết các nước Á Châu kể cả Nhật Bản, hiện đang chơí với trước hiểm họa thanh toán các chất thải nguyên tử vì chưa có một chương trình hữu hiệu nào, để mà kiểm soát các hoá chất độc hại và các chất thải vô cùng nguy hiểm, vì một số thùng chứa chất phóng xạ sau 30 năm đã bị ăn mòn. Cấp bách nhất là Năng Lương tại các nhà máy điện nguyên tử, gần như chỉ sạch trên mà bẩn dưới.
Chỉ có Nguyễn Tiến Nguyên viện trưởng viện năng lượng nguyên tử của VC, là dám to miệng tuyên bố rằng VN đã tìm được căn bệnh gây ra các tai họa thảm khốc tại các nhà máy điện NT Liên Xô, Pháp cũng như Nhật. Vì vậy các đỉnh cao mới quyết tâm xây dựng một nhà máy điện nguyên tử vào năm 2010. Tuy nhiên còn phải chờ đảng vay tiền nước ngoài với lãi suất thương mại như BOT-BOO ...
Làm đường, cầu, đập nước, nhà cửa... có bị ăn chận, thiệt hại cũng chỉ là sự hạn chế nhưng nếu xây dựng Một Nhà Máy Ðiện Nguyên tử mà cẩu thả sơ xuất, thì hậu quả về nhân mạng không biết đâu mà lường được. Rồi hoàn thành hoạt động nhưng không bảo trì tốt như Nga, thì chừng đó chẳng những người sống quanh vùng chịu chết, mà cả nước chắc gì được an toàn với bụi phóng xạ? Ðó là chưa nói đến nợ vay nước ngoài, hiện chồng chất tới mức chỉ nhìn vào đã mù mắt. Chỉ riêng nhà máy lọc dầu Dung Quất - Quảng Ngãi đã tiêu phí tỷ tỷ đô la nhưng đâu vẫn còn đó, nay lại muốn làm thêm một công trình vĩ đại gấp ngàn lần dự án cũ.
Nhưng CSVN bây giờ đang đô hộ cả nước, quốc gia dân tộc còn cả gan đem bán công khai cho Tàu đỏ, nên ai dám ngăn cản chùng làm? Và đó là lý do mới đây Vương Hữu Tân, Viện trưởng Viện Năng lượng Nguyên tử đã tuyên bố trên tờ Tuổi Trẻ, xuất bản tại Thành Hồ ngày 14-5-2006 rằng "Ðảng VC đã quyết định xây dựng Nhà Máy Ðiện Nguyên Tử đầu tiên, tại Xã Phước Ðịnh, Huyện Ninh Phước, Tỉnh Ninh Thuận, Trung Phần". Nhà máy này gồm 2 lò phản ứng, có công suất 2000 MW với dự kiến sẽ hoàn thành từ năm 2017 - 2020.
Trong cuộc triển lãm Quốc tế về điện nguyên tử được tổ chức từ 16 -19/5/2006 tại Hà Nội, có các Phái đoàn Pháp, Nhật Bổn, Nam Hàn và Nga tham dự, để đấu thầu xây dựng Nhà Máy Ðiện Nguyên Tử tại VN. Theo Alexander Glukhov, Phó chủ tịch Công ty Quốc doanh Atomstroiexport, thì Nga rất hy vọng giành được hợp đồng xây dựng nhà máy trên. Nếu mọi điều trở thành sự thật, thì đây chính là đại họa lớn nhất của Dân tộc VN trong thế kỷ XXI. Nhưng đó chuyện của 3 năm về trước, chứ hiện nay chủ của VN là Tàu đỏ nên sức mấy Nga hy vọng được trúng thầu?
Theo thời giá hiện nay, thì muốn thực hiện một nhà máy điện nguyên tử loại trung bình phải tốn chừng 5 tỷ Mỹ kim. Trong lúc tình hình kinh tế VN từ đầu năm 2008 tới nay đã đi vào khủng hoảng trầm trọng với nạn lạm phát phi mã, chứng khoán triệt tiêu, giá cả tăng vọt từng ngày khiến cho cả nước từ nông thôn tới thành thị điêu đứng đói khổ, nhất là giới ngư phủ cả nước càng thảm thê hơn vì thuế má và giá xăng dầu vượt mức đồng lương lao động chết đói. Ðó là chưa nói tới thảm kịch đêm ngày bị cướp biển Trung Cộng, Khờ Me bắn giết tại Biển Ðông và Vịnh Phú Quốc, trước sự thờ ơ hèn hạ của ngụy quyền Hà Nội, chỉ biết "khôn nhà dại chợ" đàn áp cướp bóc đồng bào mình.
Việt Nam ngày nay chưa có đủ điều kiện và phương tiện để bảo trì bảo hành toàn diện nhà máy điện nguyên tử nên nếu sơ xuất làm lấy lệ như Nga thì hậu quả không biết sao mà lường được. Ðó cũng là lý do đã làm cho nhà đất tại Phan Rang và các vùng lân cận địa điểm sắp xây dựng nhà máy điện nguyên tử, từ trên đỉnh rớt xuống đất, thậm chí nhiều người muốn bỏ của chạy giữ mạng vì không ai còn dám tin những gì CSVN nói và làm suốt 80 năm qua.
Viết tại Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 7-2009
Mường Giang
* Thực ra thì Tri Thủy mới là quê hương của cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu, Ninh Chữ nằm cách Tri Thủy khoảng 2 km, phải đi qua làng Dư Khánh thì mới đến Tri Thủy.
08/03/09. 10:13:42 am. 6985 words, 408 views. Categories: Không ðề, Kiến trúc xây dựng, Tổ quốc dấu yêu, Tin tức ðó ðây, Thông báo (A), Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam ,
THANG MÁY KHÔNG GIAN

Bắc thang lên hỏi ông Trời!
Xưa nay người ta thường nói "Bắc thang lên hỏi ông trời" để mô tả một sự việc rất là "không bao giờ xẩy ra được" là dùng thang để leo lên hỏi ông Trời, ấy thế mà vào năm 1895 ở bên Nga, nhà khoa học Konstantin Tsiolkovsky, cảm hứng từ việc xây tháp Eiffel của Pháp, đã nghĩ đến việc xây dựng một cái tháp có thể vươn tới không gian vũ trụ, ở cao độ 35.790 km so với mực nước biển. Đấy chỉ là lập lại cái công việc xây tháp Babel trong Kinh Thánh, nhưng thay vì xây ở đồng bằng Ba-Tư (Babylon - Iraq) thì nay đem xây nó ở chỗ đồi núi cao nhất thế giới.

Từ tháp Babel... Tác phẩm điêu khắc The Confusion of Tongues của Gustave Doré (1865) - Ảnh: wikipedia

đến những kiểu thang không gian khác nhau

Việc xây tháp hay xây cầu treo không gian chưa thấy có ai muốn tiến hành cả, tuy rằng các tòa nhà chọc trời ngày càng được xây nhiều hơn, và theo lý thuyết, với sự ra đời của các vật liệu carbon tổng hợp (carbon composite materials), người ta có thể xây tháp cao đến 50 km (Robert L. Forward's book "Indistinguishable from Magic"), và với các chất nano-carbon, thậm chí việc xây tháp không gian cao đến 100 km là việc khả thi, theo lý thuyết.

Konstantin Tsiolkovsky, khoa học gia người Nga, đã nghĩ đến cách chế tạo thang máy không gian từ năm 1895
Các nhà khoa học tính toán rằng một "cây cột chống trời" làm trụ cho cái tháp, được xây bằng kim cương tinh ròng có độ bền là 50 GPa sẽ nặng 3.5 tỷ newton trên mỗi mét vuông (3.5 billion newtons per square meter), cây cột này lại có sức chống đỡ 50 tỷ newton, ngay cả các loại kim cương tổng hợp thương mại có độ bền 5 GPa cũng có thể dùng làm cột được, dĩ nhiên là rất tốn phí, chẳng ai nghĩ đến trong khi kinh tế toàn cầu đang khủng hoảng trầm trọng. Nghe ra thì việc xây tháp không gian cũng có lý của nó, nhưng có lẽ đó là chuyện khoa học viễn tưởng để dành cho những thế kỷ tới.
Thế nhưng từ cái ý nghĩ xây tháp Babel kiểu mới của Tsiolkovsky, người ta đã nghĩ ra một cách khác thực tế và hữu ích hơn, đó là xây dựng thang máy không gian, nối từ mặt đất lên đến vệ tinh hay trạm không gian nằm trong quỹ đạo địa tĩnh đồng bộ, và dĩ nhiên đây là cái thang máy thật sự nên cần phải có dây cáp, và vấn đề nan giải nhất chính là cái dây cáp có sức chịu đựng và bền bĩ phi thường này.

Một cái thang máy không gian sẽ gồm có một dây cáp neo vào mặt đất, vươn ra ngoài không gian, đầu bên kia nối với một đối trọng, lực quán tính giữ cho dây cáp luôn căng thẳng đứng, chống lại lực hấp dẫn của trái đất kéo xuống ở phần dưới thấp, như vậy sẽ giúp cho thang máy luôn luôn nằm trong quỹ đạo địa tĩnh. Khi đã ra khỏi trung điểm của lực hấp dẫn, thang máy sẽ được gia tốc nhờ lực quay của hành tinh.
Xin mời quý vị và các bạn nghe câu chuyện về cái thang máy không gian dưới đây:
10/28/08. 04:02:05 am. 863 words, 790 views. Categories: Khoa học kỹ thuật, Khoa học và ðời sống, Kiến trúc xây dựng, Phát minh sáng chế, Thế giới ði về ðâu, Phát triển kỹ thuật, Những chuyện khó tin nhưng có thật, Liên kết blogs, Viễn tưởng hay giả tưởng, Vòng quanh thế giới ,
NGHỆ THUẬT ĐỘC ĐÁO: LÀM "CỦA QUÝ" BẰNG ĐỒ GỐM
Nghệ thuật làm “của quý” bằng gốm
Source: Reuters, Dân trí
Ông bà Francisco và Casilda Figueiredo là những nghệ nhân cuối cùng ở Bồ Đào Nha hiện còn theo đuổi nghề thủ công truyền thống: làm “của quý” bằng gốm.
Hơn 3 thập kỷ qua đôi vợ chồng này vẫn cần mẫn tạo hình hàng ngàn “của quý”, nhào nặn và sơn màu, chúng giống y như thật để xuất khẩu sang Đức, Pháp và Bắc Mỹ làm vật trang trí.

Ông Francisco, 68 tuổi và bà Casilda, 65 tuổi lúc nào cũng bận rộn với xưởng gốm nhỏ của họ ở vùng Caldas da Rainha, cách thủ đô Lisbon 100 km về phía Bắc.
“Nghề gốm ở đây đang bị mai một dần. Nó sẽ không bao giờ trở lại thời hoàng kim”, ông Francisco tâm sự khi đang chuẩn bị nặn 2 cái chai hình “của quý”.

Ông Francisco cho biết mỗi chiếc chai bán được khoảng 24 USD.
Nghề truyền thống này bắt nguồn từ vùng Caldas da Rainha khi nhà vua Luis ra lệnh cho các thợ gốm ở đây phải làm thứ gì đó thú vị hơn.
Khi đó Rafael Bordalo Pinheiro, một nhà biếm họa danh tiếng, đã nảy ra sáng kiến làm đồ gốm có hình dáng "của quý". Ý tưởng này đã biến Caldas da Rainha trở thành trung tâm đồ gốm.

Đồ "dỏm" mà cũng khoe gân guốc nữa, thế mới ngộ!
"Không ai biết chính xác nguồn gốc nghề truyền thống này. Có thể là do vua Luis khởi xướng", ông Francisco nói.
Trong thời điểm làm ăn phát đạt, mỗi tháng gia đình ông có thể sản xuất khoảng 1.000 sản phẩm.

"Có rất nhiều người làm đồ gốm nhưng hiện tại chỉ có chúng tôi là người địa phương. Chúng tôi xuất khẩu sản phẩm sang Đức, Canada và Pháp. Hôm nay chúng tôi chỉ bán cho khách thăm quan và các cửa hàng ở địa phương", ông Figueiredo nói với giọng đầy tự hào.
Nga Đỗ
07/16/08. 03:04:57 am. 486 words, 128 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Kiến trúc xây dựng, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Chuyện lạ ðó ðây, Chuyện vui, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs ,
NGÔI NHÀ TRỊ GIÁ CHỈ 1 BẢNG ANH, KHÔNG AI MUỐN MUA CẢ

Ngôi nhà trị giá 1 bảng Anh
Source: Telegraph, Dân trí
Ngôi nhà gỗ giản dị cách bờ biển Bắc chỉ 400 mét được một cặp tình nhân là Jane Archer và Chris Cutting mua với giá 20.000 bảng Anh vào năm 1987. Nhưng sau 11 năm, giá trị của nó không bằng giá của... một ổ bánh mỳ.
Archer, 49 tuổi, và Cutting, 45 tuổi, đã thực sự choáng váng khi phát hiện ra rằng dinh cơ mà khó khăn lắm họ mới mua được giờ chỉ đáng giá 1 bảng Anh (2 USD).

Nguyên nhân của sự sụt giá trầm trọng này là do sự ăn mòn của nước biển đang ngày càng đe dọa những ngôi nhà trong ngôi làng Happisburgh, hạt Norfolk thuộc miền đông nước Anh. Giờ thì ngôi nhà của Jane chỉ còn cách bờ biển 40 mét và có nguy cơ bị sóng biển “nuốt chửng” trong một thời gian không xa.

Ngôi nhà của Jane và Chris nằm trong khu vực bị ăn mòn bởi sóng biển
Archer cùng với những gia đình khác đang cố gắng kêu gọi sự giúp đỡ của chính phủ. Cô nói: "Thật kinh hoàng khi biết rằng ngôi nhà của chúng tôi giờ giá trị chẳng bằng một ổ bánh mỳ. Nếu như ngôi nhà này nằm sâu trong đất liền thì giá trị của nó phải lên đến 180.000 bảng".
"Trước đây, khi chúng tôi mua nó, chúng tôi không nghĩ rằng nó lại có thể bị nước biển ăn mòn nhanh đến vậy. Nhưng bạn biết không, tình cảnh của chúng tôi và những gia đình khác càng tồi tệ hơn khi chính phủ quyết định cứ để mặc chúng tôi xoay sở mà không chi bất kỳ một khoản tiền nào xây dựng bờ đê ngăn biển".
Jane Archer và người yêu đã trả 20.000 bảng Anh để có được ngôi nhà vào năm 1987. Giờ trị giá của nó chỉ còn 1/20.000 so với số tiền cô đã bỏ ra cách đây 11 năm.
Ngôi làng Happisburgh có hơn 20 ngôi nhà gỗ giống như của gia đình Jane. Trong vài năm trở lại đây, biển đã ăn mòn cả một con đường và nhiều ngôi nhà khiến người dân ở ngôi làng sống trong cảm giác sợ hãi.
Anh Nguyễn
07/16/08. 02:42:57 am. 552 words, 90 views. Categories: Góp nhặt, Kiến trúc xây dựng, Phong thủy, Chuyện lạ ðó ðây, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Phong cảnh, Vòng quanh thế giới ,