« CHUYỆN ỠM Ờ CUỐI TUẦN: KHỎA THÂN BƠI LỘI TRONG HÀO NƯỚC QUANH KHU CUNG ĐIỆN HOÀNG GIA NHẬTTHÔNG BÁO MỜI THAM DỰ ĐÊM THẮP NẾN CẦU NGUYỆN TRỌNG THỂ TẠI MELBOURNE »

ĐỊCH VỚI TA

Một người bạn thân vừa gởi đến cho bần đạo một bài thơ khá quái đản, rất ư là "phi toán học" và lằng nhằng hết sức, tuy nhiên "ý đồ" thiệt là khôi hài, nên xin giới thiệu đến quý vị và các bạn "đọc chơi cho biết" lý luận của nhà chiến lược nào đó về "địch và ta".

Theo ý nghĩ nông cạn của bần đạo, nguyên nhân chính khiến có bài thơ này chẳng qua là vì cái bệnh "rớt mồng tơi" mà ra, cho nên cứ "ta với địch tiến tới thụt lui" mãi, chứ cứ như một ông nhà giàu nổi tiếng ở miền Nam Việt Nam trước đây có một lô sáu bảy bà, xây cho "dinh thự" ở gần nhau, tiền bạc ai cũng đầy đủ, vui vẻ hòa thuận cả làng, làm gì có chuyện "ta với địch". Xét về mặt toán học, nhà thi sĩ này đã để cho "con lợn lòng" phát triển vượt quá sức chứa của cái chuồng nên mới ra nông nổi này, lại nữa khi đã nên cớ sự, thay vì phải làm tính cộng và tính nhân, cứ lo làm tính chia và tính trừ mãi nên mới "xác xơ" cuộc đời!

Cho nên mới có thơ rằng:

"Nếu đời thêm địch thêm ta
Mà không thêm nó ắt là thua to
Nếu đời có địch có ta
Mà có cả nó thăng hoa cuộc đời
Sợ chi mà chẳng dám chơi
Nhẩn nha làm thịt của trời đã cho!"


Ngu hạ xin tạm biệt

Kình Dương Đạo Nhân

Địch với Ta

Vợ ta là địch,
Bồ bịch là 'ta'.
Đám cưới đám ma,
Ta đi với địch.

Cà phê, du lịch,
Ta 'hưởng' cùng 'ta'.
Hết tiền xa hoa,
Ta về tìm địch.

Khi túi 'chắc nịch',
Ta lại thăm 'ta'.
Buồn khổ, phiền hà,
Ta về với địch.

Khi cười khúc khích,
Ta đến tìm 'ta'.
Lúc bệnh trầm kha,
Bên ta là địch.

Qua thời nguy kịch,
Ta lại theo 'ta'.
Cuộc sống xa hoa
Ta không cho địch

Những gì tốt đẹp
Dành hết cho 'ta'.
Lời lẽ chua ngoa,
Ta luôn cho địch.

Những câu êm đẹp,
Ta nói cùng 'ta'.
Giây phút 'trăng hoa',
Mà ta cho địch,

Cảm thấy chán, mệt,
Hơn khi cho 'ta'.
Thất thế xuống đà,
Ta về tìm địch.

Được thời thăng tiến,
Ta lại tìm 'ta'.
Khi 'ta' bỏ xa, (ta)
Ta về bên địch.

Đêm nằm bên địch,
Lại mơ về 'ta'.
Mở mắt tỉnh ra,
Bên ta là địch.

Cuộc đời quá mệt
Vì địch, vì 'ta'.
Cử chỉ 'mặn mà'
Ta không cho địch

Bây giờ cơ cực
'Ta' lại bỏ ta
Lòng thấy xót xa
Quay về tìm địch

Nhưng đã không kịp
Địch cũng bỏ ta
Giờ ngẫm nghĩ ra,
Hận 'ta', thương địch

Cuộc đời đã hết
Vì địch bỏ ta
Bài học rút ra
Vì 'ta', mất địch

Nếu không muốn mệt
Đừng nên có 'ta'
Đời sẽ thăng hoa
Khi ta có địch

Tình yêu chân thật
Mà địch cho ta
Cử chỉ mặn mà
Ta nên cho địch

Đời sẽ êm đẹp

Với địch với ta
by AI HUU NINH THUAN
10/08/08. 09:57:53 am. 758 words, 668 views. Categories: Góp nhặt, Thơ văn, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs, Họa thơ, Tại sao? ,