Archives for: March 2009

10 JOB-SEARCH MYTHS EXPLODED

10 Job-Search Myths Exploded
by: Liz Ryan

Source: Yahoo! hotjobs

There's more job-search mythology being passed around than even the ancient Greeks could have imagined. Some of the most well-traveled and persistent myths are also the most dangerous ones -- because following this faux wisdom could sabotage your job-search efforts.

Here are 10 of my favorite job-search myths, and the reality to replace each one.

MYTH: In your resume, you should talk about how you're great at everything.

Have you ever seen a job posting that said, "We want to hire someone who's good at everything"? Individual department managers get approval to hire people to perform certain specific duties. The last thing you want on your resume is a message that says, "I can do Sales, Marketing, Finance, Customer Service, or Manufacturing!" No one will believe you, and you won't be the best fit for any job, anywhere.

Reality: Use your resume to talk about how you're really strong in two or three areas. If you need more than one resume, so be it.

MYTH: The people who get jobs are the ones who apply for the most jobs.

The people who actually get jobs are the ones who create thoughtful, targeted approaches to the jobs they're especially well suited for. Lobbing dozens of random resumes with boilerplate cover letters into inboxes across America doesn't help you.

Reality: Approach each job opportunity with a targeted letter and, if necessary, a customized resume that links your background and the job's requirements.

MYTH: The more information on your resume, the better!

Editing is an important business skill. If your resume includes the details for the jobs you held before 1990, your resume is too long. Two pages in an absolute max for non-academic resumes, and in those two pages you want to tell us the most important bits, not every task and duty you've ever been responsible for.

Reality: The best resumes are concise, pithy and specific. Less is more when it comes to describing your strengths and talents.

MYTH: If the job ad says "No Calls," you should call anyway -- it'll show that you're really interested.

The quickest way to get your resume thrown in the "not now, not ever" pile is to ignore the instructions included in the job ad. Don't antagonize overstretched HR people by doing what they've expressly asked you not to do.

Reality: Email and snail mail are great follow-up mechanisms. Calling people who've specified "No Calls" is a bad one.

MYTH: A great way to network for a job is to contact people who work at your target companies, and ask them to get your resume into HR.

Here's the scenario: You're sitting at your desk. You're doing your job. The phone rings, and on the other end is a person you don't know, who wants you to hand his resume into your HR department. This random, bizarre scene replays itself every day. Calling strangers to ask for help -- and worse, an introduction to the HR department, notwithstanding the fact that the "conduit" doesn't know you from Adam -- is not networking, it's telephone spam.

Reality: Your own friends, friends-of-friends, and friends-of-friends-of-friends can make introductions for you. Leave everyone else alone.

MYTH: When you get a call from HR and they ask you your required salary, you should lowball them to get the interview.

HR people envision a special place in hell for candidates who say on the phone, "I'd love to come in and interview, and I need to make $50K per year" when in fact, after three interviews, they decide that they need to earn $75K per year. You can give a range on the phone, but you can't say that you're OK with a number that you're really not OK with.

Reality: If you're asked for a salary range, be truthful.

MYTH: In a cover letter, you should quote the job ad as much as you can to show that you're qualified for the job.

Quoting the text from the job ad doesn't say you're qualified. It says that you can read, and type. Rather than quoting the job ad, use examples from your career history that illustrate your ability to perform the job.

Reality: Don't parrot terms from the job ad, but address the elements in your cover letter with specific examples from your past.

MYTH: If you get a call from a phone screener, you say it's not a good time to talk -- that shows that you're in demand.

If you really can't talk (the baby is crying, the dog needs a walk, or you're not feeling well) then ask for a reschedule. But if you can take the call, do it! The more quickly you can get through the phone-screen process and be scheduled for a face-to-face interview, the better for you.

Reality: Don't find excuses to delay phone screening -- if you can manage to take the call when the phone rings, do it.

MYTH: You shouldn't use a "summary" section on your resume -- it's a waste of space.

A summary on your resume is an absolutely critical element, as it ties together what you've done over the course of your career. A well-written summary shows your judgment, your writing skills and your ability to determine what's salient in your background. Without it, you're saying to the reader, "I've done a bunch of jobs, and here they are -- you figure out what it means to your company."

Reality: A concise, specific, and no-boilerplate summary is a critical element in your resume.

MYTH: The job market will improve this spring -- you're better off waiting out the next couple of months.
This may be the most dangerous job-search myth of all, because if you're not working, the last thing you want to do is wait until your unemployment runs out before beginning your search. Employers won't be impressed by your explanation of how you took time off to hang out while the job market improved. There's no guarantee that things will get easier a few months from now. Don't delay -- get your job search engine in gear, now!

Reality: Don't let moss grow on your job search -- get your plan together now and jump into action!


Liz Ryan is a 25-year HR veteran, former Fortune 500 VP and an internationally recognized expert on careers and the new millennium workplace. Contact Liz at liz@asklizryan.com or join the Ask Liz Ryan online community at www.asklizryan/group.

The opinions expressed in this column are solely the author's.

by AI HUU NINH THUAN
03/24/09. 09:42:09 am. 1079 words, 318 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Uncategorized, Liên kết blogs ,

PHẬT NGỌC CHO NỀN HÒA BÌNH THẾ GIỚI

Source: jadebuddha.org.au, quangduc.com

Phật Ngọc cho Hòa Bình Thế Giới là một trong những tượng Phật bằng ngọc thạch vĩ đại trang nghiêm nhất thế giới. Tượng Phật gồm cả pháp tòa và đài sen sẽ cao gần 3.5 m (11.4 feet), được tạc trong khối ngọc mang tên “Polar Pride” nặng 18 tấn. Đây là một kỳ quan của thế giới.

Lama Zopa Rinpoche nói rằng “Phật Ngọc sẽ thắp sáng toàn cõi thế gian, sẽ mang niềm an lạc hạnh phúc không thể nghĩ bàn, góp phần ngăn chận những cuộc hủy hoại tàn phá đang xảy ra khắp nơi, kể cả nạn chiến tranh.” Tượng Phật ở Bảo Tháp Đại Bồ Đề (Mahabodhi Stupa), Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn độ, được chọn làm mẫu cho Phật Ngọc. Mẫu hình này được chọn vì đây là hình ảnh quen thuộc của đức Phật trong lòng Phật tử ở khắp mọi nơi.

Phật Ngọc sẽ được triển lãm ở những thành phố lớn tại Á Châu và Úc Châu trước khi rước về an vị tại Đại Tháp Từ Bi, Bendigo, Úc Đại Lợi.

by AI HUU NINH THUAN
03/23/09. 09:33:48 am. 274 words, 258 views. Categories: Nối vòng tay lớn, Liên kết blogs, Tôn giáo và tín ngưỡng, Vòng quanh thế giới ,

CHUYỆN HAY CUỐI TUẦN: "NGHỀ TỔ"


Trang bị mới cho nghề... thời "xã hội chủ nghĩa".

"Nghề Tổ"
Source: VNNB, Phố Nắng

Huỳnh Văn Phú

Mới đây, một ông bạn văn của tôi từ Canada gửi xuống chia sẻ cùng tôi bài viết “Nghề Tổ” của tác giả Hàn Sĩ nào đó ở Việtnam. Đọc cái tựa đề Nghề Tổ, thoạt tiên tôi cứ tưởng đấy là một bài viết về nghề nghiệp gì đó rất vinh quang của tổ tiên, nhưng chỉ có vài giòng thì tôi bật ngửa... Tác giả bàn về nghề hót cứt của dân làng Cổ Nhuế.

Ông viết: Lúc tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường đe tôi: “Nếu không học hành tử tế thì sau này anh chỉ có đi hót cứt thôi con ạ”. Hình ảnh người gánh phân suốt ngày lang thang trong cái thị trấn nghèo quê tôi làm tôi rùng mình. Cái tương lai có mùi khó ngửi này chẳng quyến rủ nổi ai. Nhưng mẹ tôi lầm. Thời tôi lớn, đây là một nghề hái ra tiền. Ít nhất cũng hơn hẳn cái sự kiếm ăn với tấm bằng phó tiến sĩ của tôi. Anh biết đấy, viện Khoa Học của tôi cạnh làng Cổ Nhuế, tôi có đủ sở cứ để khẳng định với anh điều đó. Làng này sống bằng nghề hót cứt, có đền thờ Thành Hoàng hẳn hoi, mà Thành Hoàng làng Cổ Nhuế là một vị hót cứt chính hiệu.

Trong đền, người ta thờ đôi quang và chiếc đòn gánh cùng hai mảnh xương trâu, tất cả đều được sơn son thếp vàng. Những dụng cụ đáng được đặt lên bàn thờ lắm, bởi vì với chiếc áo tơi lá khoác hờ, với đôi quang gánh nặng mùi trên vai và hai mảnh xương trâu cầm tay, người làng Cổ Nhuế đã đời này qua đời khác, ngày lại ngày, làm sạch cho thủ đô Hànội gần hai triệu dân.

Vua Lê Thánh Tông từng ban cho làng này câu đối:

Khoác tấm áo bào, giang tay gánh vác thiên hạ
Vung hai thước kiếm, tận thu lòng dạ thế gian …

Ngoài cái vinh quang của nghề hót cứt (lao động là quang vinh), làng Cổ Nhuế còn là quê hương của một đại tướng lừng danh là đại tướng Văn Tiến Dũng, cũng có một tổ tiên vinh quang như các vị đồng hương gồng gánh của ông…”

Đọc bài Nghề Tổ xong, tôi “động não” dữ lắm. Động não vì những hình ảnh trong bài viết khiến tôi nhớ lại những năm tháng trong các trại tù Cộng Sản ở ngoài Bắc sau ngày bể đĩa 30/4/75.

Trong những buổi học tập chính trị, các cán ngố Việt Cộng luôn luôn to mồm nhét vào tai đám tù chúng tôi những luận điệu của cái gọi là biện chứng duy vật, là một hệ thống triết lý làm nền tảng cho chủ nghĩa Cộng Sản. Tôi không tìm thấy trong hệ thống triết học ấy sự giải thích nào thỏa đáng căn nguyên câu hỏi tôi thường ‘tư duy’: “Tại sao chất cặn bã của sinh vật này lại là chất bổ của sinh vật khác?” Chẳng hạn “kít” của con người là thực phẩm cao cấp của chó, và kít là thứ phân bón cây cối, rau cỏ, hảo hạng nhất. Chính vì thế mà một trong những công việc lao động chính mà bọn Cộng Sản bắt đám tù chúng tôi làm là đi hót kít. Nói như vậy tôi không dám có ý so sánh ngang hàng với dân làng Cổ Nhuế, thấy người sang bắt quàng làm họ đâu.

Trong những bài viết trước đây tôi, thường kể lại những công việc lao động trong tù như chăn trâu, cày ruộng, gặt lúa, trồng sắn, trồng chè, phá rừng trồng bắp, lên rừng xẻ gỗ, thợ may, thợ rèn, thợ mộc vv và vv…Tôi đã thiếu sót kể lại chuyện chúng tôi đã phải đi hót kít để về làm phân bón trồng rau như thế nào. Thật lòng mà nói, hồi ấy tôi không dám viết lại vì thấy vừa kỳ cục, vừa “xuống cấp” thê thảm và nhục nhã quá sức. Còn bây giờ thì tôi lại thấy chẳng có chi kỳ cục, “xuống cấp” hay nhục nhã gì sất. Trái lại, nên vui vẻ mà kể lại cho “đời thêm vui” và thêm phần…long trọng. Nhất là vừa rồi tôi được một ông anh, dân Hànội chính cống, nhìn xa trông rộng, hiểu biết nhiều về xã hội Bắc cờ phe ta, có kể cho tôi nghe chuyện con gái ở làng Thanh Khiết, Nam Định phải đi hót cứt như thế nào.

Theo lời ông, trong làng Thanh Khiết không có nhà thờ, không có chùa mà chỉ có đình. Con gái trong làng phần lớn được mô tả là rất đẹp. Làng này có một tục lệ đặc biệt là bắt buộc con gái trong làng trước khi đi lấy chồng phải đi hót cứt cái đã. Cô nào chưa thi hành cái bổn phận mà lệ làng quy định ấy thì chưa được phép đi lấy chồng. Như thế nếu một cô gái ở làng bên quy định với chàng thanh niên đòi cuới mình “Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng” thì một chàng nào đó có thể hùng dũng tuyên bố với cô gái làng Thanh Khiết rằng: "Em chưa hót cứt thì chưa động phòng" lắm chứ?

Bây giờ, tôi xin kể anh em tù chúng tôi đã phải lao động với cái nghề đầy vinh quang ấy ở trong các trại tù Cộng Sản như thế nào. Năm đi tù đầu tiên, 1975, ở trại Long Giao và Suối Máu, Biên Hòa, tôi chưa có được vinh dự bắt tay vào cái công việc làm giàu cho tổ quốc xã hội chủ nghĩa đó. Nhà xí dành cho tù ở trại Suối Máu, Biên Hòa là nhà xí lộ thiên. Người ta đào một cái hố thật lớn, đặt hai thanh gỗ bắc ngang qua hố. Phe ta chỉ việc ra ngồi trên thanh gỗ ấy vừa ngắm trời (hay ngắm trăng sao) vừa “nhả đạn”. Tôi đã chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: một người tù phe ta loay hoay thế nào trượt chân ngã xuống cái hố đầy phân ngập ngang tới ngực. Báo hại anh em phải dùng một cây dài đưa xuống cho anh nắm để kéo anh lên. Tôi tin rằng cho đến giây phút thở hơi cuối cùng, anh bạn tù này chẳng bao giờ có thể quên được cảnh ngộ kinh hoàng ấy. Cách sinh hoạt của đám tù chúng tôi tại trại giam này “văn minh siêu việt” như thế nên phần đông đều bị bệnh kiết lỵ. Thời gian ở trong Nam chúng tôi chỉ làm cho đầy hố chứ không đảm nhiệm công tác “xử lý” cái chất chứa trong hố ấy để làm giàu cho tổ quốc xã hội chủ nghĩa như những ngày đói khổ trên đất Bắc.

Năm sau, 1976, ra “tu luyện” trên thiên đường xã nghĩa xứ Bắc, tôi mới thật sự trở thành một “chiến sĩ thi đua” hót cứt. Mà không phải ai cũng được phân công làm nhiệm vụ ấy đâu nhá. Tôi vốn bị trĩ nặng, không thể leo dốc lên núi phá rừng trồng bắp nên được bố trí vào độiâ canh tác, nghĩa là trồng rau cho trại. Rau cải tốt là nhờ cứt mà cứt thì lúc nào chẳng có. Mấy trăm con người thải ra chứ đâu phải ít. Vậy thì vấn đề chính ở đây là chuyện đi hót cứt mà tổ canh tác của tôi làm công việc đó.

Trước hết là đi lấy phân bò, phân trâu. Chúng tôi, một tổ dăm bảy người với cái xẻng và đôi quang gánh trên vai, hàng ngày đi rảo rảo trong xóm làng thấy có bãi phân nào là xúc vào sọt. Đôi khi các cán bộ trại liên lạc được với vài gia đình trong xóm có chuồng trâu chuồng bò thì đến đó mà xúc gánh về trại. Nếu thanh niên làng Cổ Nhuế đã có lời thề: ”Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương” thì anh em tù chúng tôi cũng vậy, chưa đủ “chỉ tiêu” năm gánh phân mỗi người thì bị chúng gán cho cái tội là chưa “học tập lao động” tốt và phải bị “kiểm điểm”.

Ngoài ra trại còn có nuôi heo và nuôi dê. Chúng tôi cũng phải “xử lý” các chất phế thải của những con vật này. Riêng về chất cặn bã của sinh vật đi bằng hai chân, biết khóc cái buồn, biết cười cái khoái và biết nằm ngửa để ngủ là con người thì người ta gọi là “phân Bắc”. Nhà xí dành cho tù phe ta được xây dựng duới chân núi, còn các lán trại để ăn ngủ thì cất dựa lưng vào triền núi. Phe ta dùng lồ ồ hay nứa đan những cái sọt lớn đặt ở nhà xí để chứa phân. Khi nào các sọt đã đầy thì tổ canh tác ra gánh về đổ vào một cái hố lớn cạnh khu vực chúng tôi canh tác trồng rau, trồng cải. Tôi nhận thấy “chất lượng” của loại phân Bắc do chính các người tù phe ta thải ra rất “kém”, toàn là vảy bắp mà thôi vì thời gian đó, mỗi người tù chỉ được trại cho ăn mỗi ngày vài trăm hạt đại mễ (một loại bắp Trung quốc, khi nấu bung ra, hạt rất lớn, to bằng đầu ngón tay cái). Lúc phân ủ đã “hoai”, việc canh tác trồng rau cải phải áp dụng đúng theo “triết lý Mác-Lê và kỹ thuật hiện đại tiên tiến”, nghĩa là phân súc vật thì dùng làm phân lót, còn muốn cho rau cải xanh tốt, mặn mà thì phải tưới bằng phân Bắc.

Thêm vào sự “liên hiệp” các chất thải đó là nước tiểu cũng do chính phe ta thải ra. Vì cần phải học tập nếp sống mới, con người mới văn minh xã hội chủ nghĩa nên phe ta không được tiểu bậy bạ mà phải xả bầu tâm sự của mình trên một thanh “bương” dài xẻ đôi, (bương là một loại tre rất lớn chỉ có ở vùng thượng du Bắc Việt), được dùng như cái máng, chảy vào một cái thùng chứa.

Phải thành thực nói rằng tưới rau cải bằng phân Bắc và nước tiểu xanh tốt vô cùng. Phân hóa học, sản phẩm của văn minh trí tuệ không cách gì theo kịp được. Theo tôi, đây cũng là nét “siêu việt” của xã hội chủ nghĩa vì các “đỉnh cao trí tuệ” đã biết vận dụng đầy sáng tạo cách xử dụng chất thải của sinh vật trên trái đất một cách có “biện chứng pháp” đàng hoàng.

Trên đây là chuyện lấy phân canh tác của tôi trong thời gian ở trại 8, Liên Trại 4, Hoàng Liên Sơn. Cuối năm 1977, bọn tôi được chuyển về trại Vĩnh Quang, Vĩnh Phú, do bọn công an áo vàng quản lý chứ không còn do bộ đội “chăm sóc” như thời gian ban đầu lúc mới bị đày ra Bắc. Vào tay bọn công an rồi thì đời sống chúng tôi là đời sống của những người tù lao động khổ sai đúng nghĩa nhất. Không còn có cái cảnh phần đông anh em tù cải tạo, một thân một mình với con dao, cái rựa đi lên núi chặt cây, đốn gỗ, phá rừng trồng bắp như trước kia nữa.

Hàng ngày đi lao động đều có công an vác súng theo canh giữ, kể cả lúc đi tắm ở suối. tối về, tất cả đều bị nhốt chung vào trong một căn phòng với hai ba lần khóa và công an cầm súng gác bên ngoài. Quản lý chặt chẽ như thế thì dĩ nhiên nhà xí cũng phải được xây ngay trong căn phòng đó. Sinh hoạt của đám tù chúng tôi có phần khác với lúc còn chịu dưới sự “cai quản” của bộ đội. Mỗi đội cử ra một anh trực buồng. Anh này không phải đi lao động ngoài trời như các anh em khác. Anh chỉ ở nhà lo dọn dẹp sạch sẽ, đảm trách những công tác như xuống nhà bếp lấy thực phẩm về chia cho anh em,lấy nước sôi đổ vào lon gô của từng người và quan trọng nhất là mỗi sáng anh phải lấy phân từ trong nhà xí, gánh ra đổ vào các thùng phuy đặt ngoài sân cỏ để cho đội đặc trách canh tác chất lên xe cải tiến đẩy ra khu vực trồng rau cải, rau muống.

Bao giờ cũng vậy, đội canh tác luôn luôn là “đơn vị” đầu tiên đi ra khỏi cổng trại để bắt đầu một ngày lao động vinh quang với cứt. Một ông bạn tôi ở trong đội này nói rằng anh là “thành viên” trong đội “cơ giới” (ý muốn nói là đội anh phụ trách đẩy những chiếc xe cải tiến trên có chất các thùng phuy chứa phân). Anh khôi hài cho rằng đấy cũng là một hình thức “thiết giáp” đi trước, “bộ binh” đi sau ! Chuyển qua trại này, tôi không còn hân hạnh ở trong đội canh tác trồng rau nữa mà được điều động về đội chuyên trồng chè. Tuy vậy, cái sự bón phân trồng rau bất cứ ở đâu, nơi nào trên vùng đất xã hội chủ nghĩa cũng “y chang đờ la y boong” như đã kể ở trên thôi.

Có một chuyện quá sức tưởng tượng của con người thường xảy ra tại trại tù Vĩnh Quang Vĩnh Phú, nói ra không ai tin đó là chuyện có thật nhưng sự thật vẫn là sự thật. Tôi không hề nói dối, cường điệu hay bi thảm hóa vấn đề đâu. Khi tôi kể lại chuyện này, tôi vẫn có đầy đủ các nhân chứng hiện đang sinh sống trên xứ Mỹ này. Đó là chuyện các người tù hình sự (những người dân ở ngoài Bắc can tội cướp của giết người hay các tội hình khác) vì đói quá đã phải ăn cứt. Chư vị có thể nào ngờ được một chuyện như vậy lại xảy ra trong xã hội Cộng Sản không?

Chuyện như sau: Khoảng năm 80, 81 Bộ Nội Vụ Việt Cộng có chuyển về trại Vĩnh Quang, nơi giam giữ chúng tôi, một số lớn tù hình sự. Với số lượng tù chính trị và hình sự đông đảo như thế nên tù chính trị phe ta được phân chia “cư ngụ” ở dãy nhà bên phải, còn tù hình sự thì ở dãy nhà bên trái. Đám tù hình sự này phần lớn thuộc thành phần đầu trộm đuôi cướp. Khi vào tù, họ rất đói vì chẳng mấy khi được thân nhân thăm nuôi. Mà nếu có được thăm nuôi thì người nhà cũng chỉ mang cho họ vài ba ký khoai, sắn, bắp, thuốc lào gì đó thôi chứ không được đầy đủ như tù chính trị. Thời gian đó, tù được trại cho ăn một thứ thực phẩm gọi là bo bo. Loại bo bo này có vỏ khá cứng, anh nào răng cỏ trệu trạo, bao tử không tốt thì khi ăn, hình dáng ban đầu của bo bo ra sao, lúc thải ra cũng nguyên vẹn như vậy. Coi như hạt bo bo chưa “hề hấn” gì hết. Nhìn nó, không ai có thể nghĩ rằng nó đã từng chui vào bao tử con người và đã được thải ra qua ngã hậu môn. Vì thế, một vài người tù hình sự đến chỗ mấy cái thùng phuy chứa phân, hốt cái đám bo bo thải còn nguyên xi đó, bỏ vào bao nylon, đem về rửa sạch rồi đổ nước vào nấu lại ăn tiếp. Lúc ấy, tôi có một suy nghĩ như sau :” Không thể tìm ở đâu trên trái đất này một sinh vật gọi là con người mà có một cuộc sống tệ hại, bi thảm như những người tù trong chế độ lao tù Cộng Sản”. Và tôi vẫn tin rằng các bà, các cô nào đã từng đi thăm chồng, cha, thân nhân mình ở tù ngoài Bắc đều không bao giờ có thể quên cảnh những người tù, chỉ còn da bọc xương, mắt đã lạc thần, quần áo vá trăm mảnh đủ màu sắc, đi từng đoàn giữa giữa cơn mưa phùn gió thổi rét căm căm hay giữa những buổi trưa hè nóng bức, sau lưng họ là những họng súng AK đi kèm…

Trở lại chuyện “Nghề Tổ”, ông Hàn Sĩ còn tiết lộ rằng sau ngày Đại Hội Đổi Mới Đảng năm 1986, dân làng Cổ Nhuế bị bó tay suốt thời kỳ hợp tác xã ở thập niên 50, nay được trở lại nghề xưa là đi hót cứt và buôn cứt. Trong cái thị trường buôn bán món hàng hái ra tiền ấy ở quê nhà hiện tại, ông Hàn Sĩ đã phân chia ra 4 loại như sau:

- Hạng 1 (first class): lấy từ khu Ba Đình, nơi có nhiều quan chức và dân giàu có nên cứt được coi là “nạc” (tiếng nhà quê chỉ rằng cục phân rắn, chất lượng cao).

- Hạng 2: Từ khu Hoàn Kiếm, nơi có nhiều dân buôn bán, nhiều nhà hàng, khách sạn.

- Hạng 3: Từ khu Hai Bà Trưng và Đống Đa, nơi đa số dân cư là người lao động xài nhiều rau nên phân “Mỡ” (nhiều nứơc, lõng bõng).

- Hạng 4: Từ ngoại thành, loại này xanh lẹt vì nguồn “nguyên liệu” thuần túy rau muống. Bà con nông dân làm gì có thịt mà ăn?

Ông Hàn Sĩ còn thêm rằng có một lần tại chợ phân xuất hiện một sọt phân đề hàng chữ “phân ngoại” 100%. Dân chúng thắc mắc không hiểu tại sao lại có bọn dám qua mặt hải quan nhập lậu “phân ngoại” về xài. Về sau chủ nhân giải thích đó là phân lấy từ các sứ quan nước ngoài thì gọi là phân ngoại chứ còn gì nữa.

Khi phân chia ra 4,5 thứ hạng phân kể trên, ông Hàn Sĩ quả là một nhà tư tưởng lớn của thời đại hôm nay và bi giờ. Cái tư tưởng của ông “lớn” ở chỗ ông đã vận dụng sáng tạo triết học Mác Lê tranh đấu giai cấp vào việc phân chất phân. Triết học Mác Lê vạch ra trong xã hội chỉ có hai giai cấp là tư sản và vô sản thôi. Đàng này về phương diện phân, ông đã nhìn ra được “Tứ Đại Giai Cấp”. Có điều, ông không nói rõ phân Bắc có thừ thời nào? Cũng không thấy ông đề cập đến phân Trung và phân Nam? Hay là vì phân Bắc có những hợp chất tạo thành (ingredients) đặc biệt chăng?

Riêng ông bạn văn của tôi ở Canada thì thì hỏi tôi có biết gì về phân Nam Kỳ Lục Tỉnh trước 75 ra sao không? Và phân Nam thành Hồ Xã Hội Chủ Nghĩa gồm những thành phần gì, khác biệt như thế nào? Ông còn khôi hài thắc mắc về phân Trung nữa các cụ ạ. Ông cắc cớ hỏi rằng có phải ngày xưa dân miền Trung thường ăn “cá gỗ” thì chắc là phân Trung thế nào cũng có chứa “gỗ” trong đó?

Chuyện này thì quá sức của tôi, tôi không thể giải thích nổi mặc dù suốt thời gian ở trong tù Cộng Sản tôi cũng được nhồi nhét khá kỹ về “biện chứng duy vật”, “duy vật sử quan”, triết thuyết về thủy tổ của loài người là con vuợn vv và vv…

Vì sự hiểu biết của tôi trên lãnh vực ấy (về việc phân chất phân) chưa thuộc vào hàng “đỉnh cao” nên xin ghi ra đây để các bậc cao minh nào nếu có đọc qua bài viết tầm phào này mà giải đáp thắc cho thì thật là… muôn vàn cảm tạ.

Huỳnh Văn Phú

LỠ CHUYẾN BAY

Phản ứng do lỡ chuyến bay của bà xẩm Hồng Kông này quả thật là kinh khủng quá!!!


Chinese woman missed air flight at hongkong boarding gate

AMERICA'S HEALTHIEST RESTAURANTS

Men's Health

Image: subway.com

By David Zinczenko, with Matt Goulding
Source:  Yahoo! Health

Eating out invariably raises a number of tricky questions: sit-down or drive-thru? Burgers or pizza? Thin or stuffed crust? Choosing one over the other could mean saving hundreds of calories in a single meal, and up to 50 pounds of flab in the course of a year and countless health woes over the course of a lifetime. That’s why Eat This, Not That! launched an investigation and put 66 major chain restaurants under the nutritional microscope—so that you and your family can continue to eat out, but do so knowing the types of insider tips and savvy strategies that can help melt fat all year long. And the good news is that many fan favorites scored top marks!
To separate the commendable from the deplorable, we calculated the total number of calories per entrée. This gave us a snapshot of how each restaurant compared in average serving size—a key indicator of unhealthy portion distortion. Then we rewarded establishments with fruit and vegetable side-dish choices, as well as for providing whole-grain options. Finally, we penalized places for excessive amounts of trans fats and menus laden with gut-busting desserts. What we ended up with is the Eat This, Not That! Restaurant Report Card, which will show you how all of the nation’s largest
eating establishments stack up nutritionally.

Check out those restaurants that scored a B+ or higher:

A-
Chick-fil-A

Between the breakfast and lunch menus, there are only two entrées at Chick-Fil-A that break 500 calories, a rare feat in the fast-food world. What this means is that you can't possibly do too much harm—especially if you stick to the chicken. And unlike the typical fast-food chain, Chick-Fil-A offers a list of sides that goes beyond breaded and fried potatoes and onions. (Just beware the large cole slaw, which adds an extra 600 calories to your daily intake!) That's why we dub the Atlanta-based chicken shack one of our all-time favorite fast-food restaurants.
Also, be sure to check out our exclusive list of the best and worst restaurants for kids to find out why Chick-fil-A receives an even higher grade when it comes to kids’ meals.
SURVIVAL STRATEGY: The worst thing you can do is supplement your meal with a milkshake—not a single cup has fewer than 600 calories. And instead of nuggets or strips, look to the Chargrilled Chicken Sandwiches, which average only 320 calories apiece.
A-
Subway

A menu based on lean protein and vegetables is always going to score well in our book. With more than half a dozen sandwiches under 300 calories, plus a slew of soups and healthy sides to boot, Subway can satisfy even the pickiest eater without breaking the caloric bank. But, despite what Jared may want you to believe, Subway is not nutritionally infallible: Those rosy calorie counts posted on the menu boards include neither cheese nor mayo (add 160 calories per 6-inch sub), and some of the toasted subs, like the Meatball Marinara, contain hefty doses of calories, saturated fat, and sodium.
SURVIVAL STRATEGY: Cornell researchers have discovered a “health halo” at Subway, which refers to the tendency to reward yourself or your kid with chips, cookies, and large soft drinks because the entrée is healthy. Avoid the halo, and all will be well.
Along those same lines, try to avoid anything from this indispensable list of the 14 worst “healthy” foods in America, too. They'll trip you up--and easily expand your waistline. 

A-
Jamba Juice

Jamba offers a viable and tasty solution to the dearth of fresh fruits and vegetables in the American diet: Stick it all in a blender and let us slurp it up. But make this your rule: If it includes syrup or added sugar, it ceases to be a smoothie. Jamba Juice makes plenty of real-deal smoothies, but their menu is sullied with more than a few faux-fruit blends. Just make sure you choose the right one.
SURVIVAL STRATEGY: For a perfectly guilt-free treat, opt for a Jamba Light or All Fruit Smoothie in a 16-ounce cup.
And unless you're looking to put on weight for your new acting career, don't touch the Peanut Butter Moo'd. On this shocking list of the 20 Unhealthiest Drinks in America, it sits worryingly close to the top. (You’ll be amazed by what’s number one!)
A-
Au Bon Pain

Sure the menu has its pitfalls, but what menu doesn't? The bottom line is that Au Bon Pain combines an extensive inventory of healthy items with an unrivaled standard of nutritional transparency. Each store has an on-site nutritional kiosk to help customers find a meal to meet their expectations, and the variety of ordering options provides dozens of paths to a sensible meal.  
SURVIVAL STRATEGY: Most of the café sandwiches are in the 650-calorie range, so make a lean meal instead by combining a hot soup with one of the many low-calorie options on the Portions menu. And if you must indulge, eschew the baked goods in favor of a cup of fruit and yogurt, or serving of chocolate-covered almonds.
B+
Boston Market

With more than a dozen healthy vegetable sides and lean meats like turkey and roast sirloin on the menu, the low-cal, high-nutrient possibilities at Boston Market are endless. But with nearly a dozen calorie-packed sides and fatty meats like dark meat chicken and meat loaf, it’s almost as easy to construct a lousy meal.
SURVIVAL STRATEGY: There are three simple steps to nutritional salvation: 1) Start with turkey, sirloin, or rotisserie chicken. 2) Add two noncreamy, nonstarchy vegetable sides. 3) Ignore all special items, such as pot pie and nearly all of the sandwiches.
B+
Cici’s Pizza Buffet

Cici's began in Texas in 1985 and now boasts more than 600 locations, proving definitively that Americans love a good buffet. The good news for our waistlines is that the crust is moderately sized, and the pizza comes in varieties beyond simple sausage and pepperoni. But if you check your willpower at the door, you're probably better off skipping the pizza buffet entirely.
SURVIVAL STRATEGY: It takes 20 minutes for your brain to tell your body it's full, so start with a salad and then proceed slowly to the pizza. Limit yourself to the healthier slices like the Zesty Vegetable, Alfredo, and the Olé, which is a Mexican-inspired pie with only 108 calories per slice.
B+
McDonald’s

The world-famous burger baron has come a long way since the days of Fast Food Nation—at least nutritionally speaking. The trans fats are mostly gone, the number of gut-wrecking calorie bombs are now fewer than ever, and the menu holds plenty of healthy options such as salads and yogurt parfaits.
Don't cut loose at the counter just yet, though. Too many of the breakfast and lunch sandwiches still top the 500-calorie mark, and the dessert menu is fodder for some major belly-building.
SURVIVAL STRATEGY: The Egg McMuffin remains one of the best ways to start your day in the fast-food world—feel free to use it as a replacement option for any of these eight worst fast food breakfasts in America!

As for the later hours, you can splurge on a Big Mac or a Quarter Pounder, but only if you skip the fries and soda, which add an average of 590 calories onto any meal.
B+
Taco Bell

Taco Bell combines two things with bad nutritional reputations: Mexican food and fast food. The result should be horrendous, yet somehow it works out so that a little prudence at the ordering window can bag you a meal with fewer than 500 calories. The potential for belly-building is still there, but the calorie bombs are generally easy to spot. And to limit the chances of a mistake, Taco Bell reengineered some of its classic items and listed them under the Fresco Menu for a savings of up to 10 grams of fat per item.
SURVIVAL STRATEGY: Grilled Stuft Burritos, anything served in a bowl, and anything prepared with multiple "layers" are your worst options. Instead, order any combination of two of the following: crunchy tacos, bean burritos, or anything on the Fresco menu.
B+
Wendy’s

Scoring a decent meal at Wendy's is just about as easy as scoring a bad one, and that's a big compliment for a burger joint. Options such as chili and baked potatoes offer the side-order variety that's missing from less-evolved fast-food chains like Dairy Queen and Carl's Jr. Plus they offer a handful of Jr. Burgers that don't stray far over 300 calories. And for our money, the ¼-lb single is one of the best substantial burgers in the industry. Where they err is in their recently expanded line of desserts and a lackluster selection of beverages. But you're happy just drinking water, right?
SURVIVAL STRATEGY: The grilled chicken sandwiches and wraps don't have more than 320 calories, which is less than even a small order of French fries. Choose the chicken or a small burger and pair it with a healthy side, and then hit the door before you receive the 500-calorie penalty for giving in to your Frosty hankering.

You can check out the complete Eat This, Not That! Restaurant Report Card here.

Want to avoid some of the biggest fast-food weapons of mass inflation? Make sure you’re armed with this comprehensive list of the 20 worst foods in America in 2009.

Also, enjoy delicious low-calorie fast-food meals by familiarizing yourself with this great list of the Best Fast-Food Meals Under 500 Calories!

by AI HUU NINH THUAN
03/10/09. 02:39:15 pm. 1579 words, 364 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Uncategorized, Liên kết blogs ,

HƯỞNG ỨNG LỜI KÊU GỌI ĐOÀN KẾT ĐÀN ÔNG NHÂN NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3


Em xin dâng lên người đẹp tấm lòng... Credit! Xin cứ tha hồ mà cà!
Ảnh: guy-sports.com

Hưởng ứng lời kêu gọi Đoàn Kết Đàn ông nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3.
Source: http://my.opera.com/tientrinhpro/blog/

"Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ uống trà với đương..."

Thơ Bút Tre

Thưa toàn thể anh em lao khổ!

Lại một lần nữa chúng ta phải chào đón ngày 8/3 trong nỗi sợ hãi và lo âu tột độ. Không thể thoát được, không thể hoãn được, càng không thể chạy trốn. Vậy chúng ta phải làm gì?

Thưa anh em!

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.



Vì sao thế?

Vì đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo.

Vậy phụ nữ là ai?

Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.



Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta vì "chúng" có những vũ khí tối tân mà không bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.

Hỡi anh em!

Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.

Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết!

Kình Dương Đạo Nhân sưu tập để tặng quý... anh hùng thiên hạ!

by AI HUU NINH THUAN
03/07/09. 09:34:10 am. 1719 words, 238 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Những chuyện ỡm ờ, Thì thầm tâm sự, Liên kết blogs ,