Archives for: March 2010, 16
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC THẢ - LỜI CHÚC MỪNG CỦA NHỮNG KẺ CHỐNG CỘNG KHÔNG DÁM "ÔM BOM TỰ SÁT"

CHÂN THÀNH... CHÚC MỪNG (?!) LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐÃ ĐƯỢC CỘNG SẢN THẢ VỀ ĐỂ CHỮA BỆNH VÌ CHÚNG KHÔNG DÁM ĐỂ CHA CHẾT TRONG TÙ NHỎ. NẾU CHA MÀ TRỞ THÀNH THÁNH SỐNG THÌ HUYỀN THOẠI HỒ CHÍ MINH SẼ PHẢI TIÊU TÙNG, CỘNG SẢN KHÔNG MUỐN THẤY CẢNH TRONG RỪNG CÓ HAI CON CỌP, AI CŨNG LO TÔN VINH CHA THÌ LẤY AI MÀ THỜ "THÁNH CÁO HỒ" NỮA. NẾU CHA CHẾT TRONG TÙ MÀ LẠI ĐƯỢC PHONG THÁNH NỮA THÌ ĐÚNG LÀ MỘT ĐẠI HỌA CHO CỘNG SẢN.
CÔNG GIÁO THẤT BẠI VÌ BỊ CỘNG SẢN MUA CHUỘC CHIA RA ĐÁNH LẺ TẺ, NẾU ĐỒNG LOẠT MỘT LÚC CÙNG CÁC TÔN GIÁO KHÁC NỔI LÊN THÌ CÓ ĐỐT ĐUỐC TÌM CÔN ĐỒ ĐÁNH GIÁO DÂN CŨNG KHÔNG CÓ ĐỨA NÀO DÁM LÓ MẶT RA CẢ. CHỈ CẦN VÀI DŨNG SĨ "ÔM BOM TỰ SÁT" NHẮM VÀO MỤC TIÊU LÀ CÁC CƠ SỞ VÀ TÀI SẢN CỦA BỌN ĐẦU SỎ, LÀM VÀI LẦN LÀ THẤY HIỆU QUẢ NGAY, ĐÒI THẢ AI CHÚNG LẠI KHÔNG THẢ. NÊN NHỚ, BỌN CỘNG SẢN TƯ BẢN ĐỎ BÂY GIỜ LÀ BỌN THAM SỐNG SỢ CHẾT HƠN AI CẢ. NẾU MUỐN ĐỐT NHÀ THÌ TÌM NHÀ VÀ CƠ SỞ LÀM ĂN CỦA CHÚNG MÀ ĐỐT. NHỮNG TÊN CÔN ĐỒ NÀO THAM DỰ VÀO VIỆC ĐÁNH GIÁO DÂN THÌ LÊN DANH SÁCH "BẮN TỈA" DẦN DẦN, CÔNG AN MẶC SẮC PHỤC THÌ THA, GIẢ DẠNG CÔN ĐỒ THÌ "LÀM THỊT". LẤY ĐỘC TRỊ ĐỘC, NÓ TÁT MÁ PHẢI CỦA MÌNH THÌ MÌNH TÁT CẢ HAI MÁ CỦA NÓ CHO QUÂN BÌNH. NẾU CHỈ NẰM RÊN MÀ CHỜ CỘNG SẢN SỤP THÌ CÒN KHÓ HƠN LÀ CHỜ TRỜI SỤP.
CUỘC ĐẤU TRANH HIỆN TẠI CỦA CÔNG GIÁO CÒN THIẾU MỘT VỊ THÁNH DẪN ĐẦU (NHƯ NGÀI HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỨC VẬY). CỘNG SẢN ĐÃ TỪNG DÀN DỰNG TRÒ THIÊU SỐNG HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỨC ĐỂ TRIỆT HẠ NỀN ĐỆ NHẤT CỘNG HÒA CỦA CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, CHO NÊN CHÚNG HIỂU RÕ RẰNG NẾU ĐỂ CHA LÝ THÀNH THÁNH TỬ ĐẠO THÌ CHÚNG SẼ BỊ TIÊU TÙNG NGAY. LẠI THÊM, NGHE TIN CÁC NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI TRONG ĐÓ CÓ HOA KỲ SẮP CÓ NHỮNG BIỆN PHÁP CỤ THỂ CHỐNG LẠI VIỆC ĐÀN ÁP TÔN GIÁO VÀ CÁC NHÀ HOẠT ĐỘNG DÂN CHỦ TẠI VIỆT NAM... SỢ QUÁ NÊN PHẢI THẢ LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN VÀ LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ RA ĐỂ NHỐT TRONG CÁI NHÀ TÙ LỚN, CŨNG CHỈ LÀ MỘT KIỂU "CHUYỂN TRẠI" ĐỂ BỊP THIÊN HẠ MÀ THÔI.
LỜI CHÚC CỦA MỘT KẺ HÈN CHỐNG CỘNG HẢI NGOẠI, KHÔNG DÁM "ÔM BOM TỰ SÁT".
Cha Nguyễn Văn Lý được thả
Source: BBC Vietnamese

Linh mục Lý hiện phải đi nạng bốn chân
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý được về vì lý do sức khỏe, người nhà của linh mục nói với đài BBC.
Người này nói linh mục Lý về đến Tòa Giám mục Huế lúc 1700h hôm nay 15/3.
Linh mục Lý cho người nhà biết ông được xe cứu thương của trại tù ở Ba Sao, Phủ Lý, Nam Hà chở về, một chặng đường phải đi mất trên dưới 12 tiếng.
Người nhà linh mục cho biết họ chỉ mới nói chuyện nhanh qua điện thoại và chưa rõ là linh mục Lý được thả luôn hay chưa, hay chỉ để chữa bệnh.
Có tin chưa kiểm chứng nói ông chỉ được ra tù trong 12 tháng để chữa bệnh.
Được biết sức khỏe của linh mục Lý đã xấu đi kể từ lần bị đột quỵ hồi tháng 11 năm ngoái.
Năm qua ông Lý bị đột quỵ hai lần, lần đầu hồi tháng Bảy, lần thứ hai nặng hơn phải nhập viện 198 tại Hà Nội.
Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị xử tù ba lần, tổng cộng 14 năm, từ những năm 1970 vì theo đuổi phong trào tự do tôn giáo và dân chủ.
Năm 2001 ông bị tù sau khi kêu gọi Mỹ cân nhắc bỏ cấm vận vì các vi phạm nhân quyền của Việt Nam. Sau đó ông được ân xá năm 2005 trước khi bị bắt lại và bỏ tù năm 2007.
Vụ xét xử và án tù dành cho linh mục Lý đã gây phản ứng gay gắt từ một số chính trị gia Hoa Kỳ.
Đầu tháng Bảy 2009, một nhóm 37 Thượng nghị sỹ Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đã gửi thư cho Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết yêu cầu thả linh mục Nguyễn Văn Lý "ngay lập tức và vô điều kiện".
Reuters đưa tin rằng một phát ngôn nhân của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội hôm nay nói ông có nghe linh mục Lý được thả để trị bệnh, và nói nếu đúng như vậy thì đây là một ''cử chỉ nhân đạo đáng hoan nghênh''.
******************************************************************
LM NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC "TẠM ĐÌNH CHỈ" HẠN TÙ
Source: Người Việt online
Bản án 8 năm được hoãn 12 tháng
HUẾ (NV) - Linh Mục Nguyễn Văn Lý, người tù lương tâm nổi tiếng nhất Việt Nam hiện nay vừa được chế độ Hà Nội cho “tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù” của bản án 8 năm.
Theo một “quyết định” của tòa án tỉnh Hà Nam mà nhóm phóng viên FNA phổ biến đi kèm bản tin, LM Nguyễn Văn Lý, 64 tuổi, được cho “tạm đình chỉ hình phạt tù 12 tháng kể từ ngày 15 tháng 3, 2010 đến ngày 15 tháng 3, 2011” với lý do “bị tai biến mạch máu não gây liệt 1/2 người phải trên bệnh nhân có tiền sử huyết áp cao nhiều năm, tiên lượng bệnh diễn biến bất thường, nguy cơ đột quỵ rất cao.”
Chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ, nhiều tổ chức Nhân Quyền Quốc Tế đã áp lực rất nhiều với chế độ Hà Nội để trả tự do cho Linh Mục Lý ngay từ khi mới bị bắt. Linh Mục Lý bị kết án 8 năm tù trong phiên xử ở Huế ngày 30 tháng 3, 2007, với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước.” Tấm hình Linh Mục Lý bị công an bịt miệng được hãng thông tấn AFP chụp được qua màn ảnh truyền hình trực tiếp phiên xử đã trở thành biểu tượng của cái thứ tòa án xử theo “luật rừng” mà ngài từng tố cáo.
Tờ “quyết định” được xem là một thứ “phóng thích có điều kiện” để nếu tình trạng sức khỏe của LM Nguyễn Văn Lý được điều trị khả quan và có thể đi đứng bình thường, hoặc nếu Linh Mục Lý vẫn tiếp tục đấu tranh thì Hà Nội sẽ có thể bắt vào tù trở lại.
Tổng cộng, từ năm 1979 đến nay, LM Nguyễn Văn Lý đã bị tù tổng cộng 3 lần hơn 15 năm, chưa kể những năm tháng bị quản chế. Trước khi bị bắt và kết án tù lần trước, năm 1999 và năm 2000, LM Lý và giáo dân Công Giáo đã treo biểu ngữ “Tự do tôn giáo hay là chết” ở nhà thờ Nguyệt Biều gần thành phố Huế.
LM Nguyễn Văn Lý là linh hồn của Khối 8406, một tổ chức quần chúng thành lập năm 2006 được hậu thuẫn rộng rãi trong và ngoài nước, đòi nhà nước Việt Nam trả lại các quyền tự do căn bản cho người dân.
Theo bản tin của nhóm phóng viên FNA gửi đi từ Huế ngày 15 tháng 3, 2010 “Linh Mục Tađêô Nguyễn Văn Lý đã được xe cứu thương của trại giam Ba Sao ( còn gọi là trại Nam Hà ), huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, đưa ra khỏi trại lúc 4g sáng hôm nay.
Ði trên xe có viên phó giám thị trại, viên công an giám sát cha Lý là Trung Tá Nam ( xin xem lại các bản tin cũ ), một bác sĩ và 2 nhân viên công an. Suốt chặng đường dài từ Hà Nam vào Huế, cha Lý phải nằm trên băng ca, không thể ngồi dậy được (vì chóng mặt).
Tới Huế lúc 4g30, trước tiên xe ghé Ủy Ban Nhân Dân phường Vĩnh Ninh ( khu vực trong đó có Tòa Giám Mục và Nhà Chung Tổng Giáo Phận Huế ) để làm thủ tục giao cha Lý cho nhà cầm quyền địa phương quản lý. Tại đây đã có gần hai chục nhân viên báo đài, cầm máy ảnh và máy quay phim chực sẵn (để làm mục tin tức thời sự vào ban tối).
Sau khi nhận hồ sơ từ tay phó giám thị trại giam, ông chủ tịch phường, tên là Chánh ( không rõ họ ) tuyên bố với cha Lý: 1- không được nói hay làm bất cứ điều gì chống lại nhà nước; 2- có biểu hiệu vi phạm pháp luật như thế, chúng tôi sẽ lập biên bản; 3- ra khỏi phường phải xin phép! Cha Lý trả lời, “Tôi nói thẳng với quý vị điều tôi đã từng nói trước đây với người của nhà nước, của tòa án, của trại giam: tôi không bao giờ nhận mình là phạm nhân cả, mà chỉ là tù nhân lương tâm. Xin quý vị nhớ cho!”
Sau đó toán công an cùng ông chủ tịch phường đưa cha Lý vào Nhà Chung (trong cùng một khuôn viên với Tòa Giám Mục). Ðón chào cha là Ðức Giám Mục Phụ Tá Lê Văn Hồng (Ðức TGM Nguyễn Như Thể đang đi công tác tại Sài Gòn), cha quản lý Nhà Chung, cha thư ký Tòa Giám Mục và một vài cha đang hưu dưỡng. Ai nấy tỏ ra vui mừng vì gặp lại người bạn cũ.
Khi được ông chủ tịch phường đưa đến tận phòng mình đã ở gần 3 năm trước đây, cha Lý vừa cười vừa nói với ông ta, “Ông có nhớ cách đây ba năm, tối ngày mồng Hai Tết năm 2007, ông đã lừa tôi bằng cách gõ cửa xin vào thăm Tết mà đằng sau là cả một toán công an tràn vào bắt tôi không?” - “Nhớ! Nhớ chứ!”
Sau đó cha Lý lần lượt tiếp nhiều người khách từ các giáo xứ lân cận đến. Ai cũng nhận thấy cha tuy sắc mặt khá hồng hào, tươi tỉnh nhưng có phần hơi ốm và đôi chân thì không thể đứng thẳng được. Muốn di chuyển phải dùng một cái nạng 4 chân (xin xem hình). Trí khôn thì vẫn sáng suốt và tinh thần thì vẫn kiên vững. Cha cho biết là hôm Thứ Năm tuần trước, 11 tháng 3, 2010, cán bộ trung ương đã vào gặp cha hỏi thăm sức khỏe. Tiếp đó, chiều ngày hôm qua, cán bộ trại đã đến thu dọn đồ đạc của cha, bỏ vào các xắc tay và báo cho cha là sáng mai, sẽ phải thức dậy lúc 4 giờ.”
Hồi năm ngoái, LM Nguyễn Văn Lý đã bị tai biến mạch máu tới ba lần. Lần sau cùng, ngài được đưa ra Hà Nội nằm ít ngày ở bệnh viện Bộ Công An rồi quay lại nhà tù Hà Nam.
LM Nguyễn Văn Lý được tạm phóng thích để chữa bệnh một tuần sau khi LS Lê Thị Công Nhân mãn hạn tù.
Tháng Bảy năm ngoái, 37 nghị sĩ và dân biểu Hoa Kỳ gửi thư cho Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết yêu cầu trả tự do cho LM Lý khi nghe tin sức khỏe của ngài tồi tệ.
Mới cuối tuần rồi, vào ngày 12 tháng 3, 2010, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, một cơ quan độc lập nhưng do Quốc Hội và chính phủ Hoa Kỳ đồng thành lập theo một đạo luật đã lập lại lời kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ xếp tên nước Việt Nam trở lại danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt (CPC) vì có quá nhiều chứng cớ rõ rệt cho thấy tình trạng đàn áp tôn giáo và nhân quyền ở nước này không hề suy giảm.
Trước đó một ngày, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền thế giới năm 2009 đã đưa ra rất nhiều dẫn chứng cho thấy chế độ Hà Nội vẫn vi phạm nghiêm trọng những gì họ đã cam kết với quốc tế.
Hồi đầu tháng, phụ tá Ngoại Trưởng Kurt Campbell khi ra điều trần ở Hạ Viện đã nhìn nhận tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam và tuyên bố Việt Nam muốn nâng cao mối quan hệ mọi mặt với Hoa Kỳ thì cần phải cải thiện nhân quyền.
*************************************************************************************
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO
Source: RFA 03.15.2010
Đài Á Châu Tự Do vừa được tin linh mục Nguyễn Văn Lý đã được chính quyền Việt Nam trả tự do hôm 15-3-2010.
Ông được đưa về Huế lúc 2 giờ trưa hôm thứ Hai nhưng còn bị lưu lại tại trụ sở Công an địa phương thêm 3 tiếng nữa.
Khoảng 5 giờ chiều nay, linh mục mới được đưa về Toà Tổng Giám mục Huế.
Tổ chức này cho biết thêm rằng, chiều nay, Công an đã đuổi tất cả những người buôn bán quanh khu vực Toà Tổng Giám mục Huế trước khi linh mục Nguyễn Văn Lý về đến nơi.
Trên đường ra Bắc thăm linh mục Nguyễn Văn Lý, thân nhân của linh mục Lý đã ghé Toà Tổng Giám mục Huế và vì nhận được tin này nên đã ở lại tại Toà Tổng Giám mục Huế để đón linh mục Nguyễn Văn Lý.
Ngay sau khi được trả tự do, Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt:
LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ TRẢ LỜI PHỎNG VẤN RFA SAU KHI ĐƯỢC TRẢ TỰ DO
Source: RFA
Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
Chỉ vài giờ sau khi từ trại giam về đến Huế, mặc dù tình trạng sức khoẻ không được tốt và còn mệt mỏi, Linh Mục Nguyễn Văn Lý vẫn ưu tiên trả lời phỏng vấn RFA.

LM Nguyễn Văn Lý (phải) và LM Phan Văn Lợi tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA
Đỗ Hiếu: Xin chúc mừng LM Nguyễn Văn Lý vừa được trở về với xã hội bên ngoài và gia đình sau nhiều năm bị giam cầm. Linh Mục có cảm tưởng ra sao khi nghe quyết định là được phóng thích ạ?
LM Nguyễn Văn Lý: Trước hết xin chào ông Đỗ Hiếu và kính chào tất cả quý vị, tất cả bà con, bạn hữu. Lời đầu tiên là tôi xin cảm ơn tất cả quý vị, bà con và bạn hữu đã nhiều năm hiệp thông, cầu nguyện và giúp đỡ cho tôi nhiều. Tiện đây thì qua quý vị tôi cũng xin kính gửi lời cảm ơn tất cả bà con bạn hữu xa gần, những người tôi đã biết cũng như những người tôi chưa biết đã quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều và giúp đỡ gia đình tôi cũng rất nhiều trong bao nhiêu năm tháng qua. Bây giờ được trở lại với xã hội thì trước hết là tôi xin kính chào tất cả quý vị.
Tình trạng sức khỏe kém
Đỗ Hiếu: Thưa Linh Mục, ngoài những lời cảm ơn gửi đến tất cả những người biết mặt và không biết mặt thì LM Lý có điều gì muốn đặc biệt nhắn gửi quý khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do trong và ngoài nước ạ?
LM Nguyễn Văn Lý: Hiện giờ thì xin cảm ơn tất cả quý vị và bà con, bạn hữu. Tôi cũng chưa có sẵn một cái ý kiến gì để thưa gửi cả, thì cũng chắc phải vài ngày nữa. Tuy nhiên, mặc dù tôi cũng đang yếu mệt, khi đi ra khỏi trại là 4 giờ sáng thì tôi lại phải thức dậy khoảng 2 giờ sáng để dâng lễ rồi kinh nguyện cho xong, thì đi 4 giờ sáng mà xe chạy liên tục về đến Huế đây thì khoảng 5 giờ chiều. Từ hồi chiều đến bây giờ thì cũng nhiều bạn bè nghe tin đến thăm nên tôi cũng đang mệt, chưa dám nói gì nhiều. Tuy nhiên, tôi có thể trả lời một vài câu hỏi mà quý vị có thể quan tâm, muốn biết, thì ưu tiên xin mời ông Đỗ Hiếu đặt câu hỏi gì mà tôi có thể trả lời được gì thì tôi trả lời về tất cả các vấn đề.
Đỗ Hiếu: Xin cảm ơn LM Lý. Trước hết thì thính giả cũng như là những người quan tâm đến cuộc tranh đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ - nhân quyền của LM thì muốn được nghe LM nói về sức khoẻ của mình trong lúc này ạ.

Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.
LM Nguyễn Văn Lý: Tôi đã bị tai biến mạch máu não 3 lần. Lần thứ nhất là vào tháng 5-2009, lần thứ hai vào tháng 7 và lần thứ ba vào tháng 11. Ba lần thì mỗi lần lại nặng thêm, riêng lần thứ ba này thì người ta đưa lên trên Hà Nội, vào Bệnh Viện 198 của Bộ Công An. Tại đây người ta xét nghiệm thì người ta thấy có hai đoạn mạch cảnh hai bên cổ thì bị xơ vữa nhiều chỗ, nhiều tụ huyết, nhưng mà cái quan trọng hơn là ở trên hậu chẩm của não bên trái đã có một khối u rộng khoảng 2 centimet và người ta hồ nghi rằng chính vì cái khối u này nó chèn ép một số thần kinh thành ra chân phải và tay phải bị liệt.
Sau 4 tháng điều trị thì hiện giờ chân phải có bớt đôi chút nhưng mà vẫn chưa cử động bình thường, còn riêng tay phải thì đã có thể cầm được thìa để ăn cơm nhưng chưa cầm bàn chải đánh răng và chưa cầm bút được, nhưng vẫn có thể đưa tay lên đưa tay xuống để tập thể dục cũng được. Phục hồi lần sau thì chậm hơn lần trước, thành ra lần này đã 4 tháng rồi mà mức độ phục hồi thì nó không bằng lần thứ hai. Riêng về khối u trên não trái thì người ta cũng không nói cho mình biết u đó là u ác tính hay lành tính, và người ta cũng không muốn đụng vào để điều trị vì sợ có khi tai biến gì nguy hiểm, cho nên họ muốn để cho gia đình và Giáo Hội trách nhiệm điều trị chuyện này thì hay hơn.
Cho nên cách đây 3 tháng rưỡi thì họ đã gửi cho gia đình viết thư đề nghị để đưa về mà điều trị, gia đình cũng thương cho nên gia đình làm cái thư đề nghị thì chắc quý vị cũng có biết rồi. Khi đó người ta gửi cho gia đình làm thì họ cũng bảo yêu cầu là đừng cho tôi biết kẻo sợ tôi không đồng tình, nhưng mà sau khi tôi biết thì tôi cũng chiều theo gia đình là gia đình có muốn đưa về điều trị thì cứ đưa về.
Đỗ Hiếu: Xin cảm ơn Cha đã dành thời giờ để nói về sức khỏe. Cha cũng cho phép được hỏi một vài vấn đề khác mà Cha hằng theo đuổi và quan tâm, đó là vấn đề tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, dù là biết Cha mới rời khỏi trại giam ít tiếng đồng hồ thôi, thì xin Cha vui lòng trình bày tóm tắt về quan điểm của Cha về những điều mà chúng tôi vừa nêu ạ.
LM Nguyễn Văn Lý: Về vấn đề này thì như quý vị đã biết là chúng ta đã lập đi lập lại rất nhiều và về phía nhà nước Việt Nam cũng lập đi lập lại rất nhiều, đôi bên thì quan điểm khác nhau. Để có thể đề cập đến trọng tâm vấn đề này thì có lẽ để lần khác, vì nếu nói đi nói lại những chuyện như xưa nay đôi bên đều nói thì có lẽ tất cả chúng ta đều hiểu cả rồi là đôi bên quan điểm khác nhau, nhìn từ góc độ khác nhau, vậy để nói lên những điểm đặc sắc mà chúng ta có thể quan tâm đến hoặc là hy vọng có thể cải thiện được cái gì thì những chuyện này có lẽ để một lần khác rồi tâm trí tôi nó ổn định hơn thì hy vọng sẽ đề cập đến hữu ích hơn.
Còn bây giờ tôi chỉ có nói qua một chút quan điểm của tôi về chuyện tại sao nhà nước tạm đình chỉ thi hành án để cho gia đình đưa tôi về và quan điểm của tôi về cái bản án của tôi như thế nào. Chuyện đó là chuyện vừa tầm của tôi đề cập mà cũng nằm trong sự quan tâm trước mắt của quý vị.
Không chấp nhận bản án

LM Nguyễn Văn Lý
Đỗ Hiếu: Dạ, xin mời Linh Mục ạ.
LM Nguyễn Văn Lý: Trước hết là như quý vị đã biết bản án kết án tôi nó không phù hợp với công luận quốc tế hiện nay và cũng không được văn minh, vì cách đây hơn 160 năm ông Karl Marx viết Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản và bộ Tư Bản Luận tại Luân Đôn thì ông vẫn được bình yên để viết, và giả như ông viết bản Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản rồi ông bị bắt thì làm sao lại có các đảng cộng sản tiếp theo được, nhưng bây giờ có những người Việt Nam làm việc tương tự như vậy thì bị bắt chứng tỏ rằng luật pháp Việt Nam hiện nay mà về lãnh vực đó thôi thì lạc hậu hơn thời ở Luân Đôn cách đây 160 năm.
Rồi nhóm Nguyễn Ái Quốc ở Pháp đầu thế kỷ 20 gồm Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, cụ Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh, sau này là Nguyễn Tất Thành nữa, ra báo Le Paria và viết nhiều tác phẩm khác ngay giữa thủ đô Paris, nhưng thực dân Pháp không bắt.
Và ngay tại Việt Nam cụ Huỳnh Thúc Kháng ra báo Tiếng Dân, rồi cụ Nguyễn Thế Truyền ra báo Tiếng Chuông Rè, tương tự như thế ngay tại Việt Nam, ngay ở Miền Nam, cũng không bị bắt. Và một số đảng viên đảng cộng sản Việt Nam hoạt động tại Miền Nam lúc bấy giờ mà không bạo động, chỉ dùng giấy bút thôi, thì cũng không bị bắt. Như vậy xét về mặt này, luật pháp Việt Nam hiện nay lạc hậu hơn các thời thực dân Pháp tại Việt Nam. Và rõ ràng nhất là tại thủ đô Paris.

Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.
Vì lẽ đó mà tôi không bao giờ chấp nhận bản án đã kết án tôi, cho nên suốt 3 năm nay tất cả các giấy tờ liên quan, dầu một giấy nhỏ nhất chỉ là một giấy mua hàng thôi, mua quà, mua thức ăn hàng ngày thôi, tôi cũng vẫn ký là "tù nhân lương tâm". Không bao giờ tôi không sửa lại những cái từ đề là "phạm nhân" trên các giấy tờ của nhà nước Việt Nam hết. Chính vì vậy bây giờ nếu như họ đề nghị tôi là tạm đình chỉ thi hành án để về chữa bệnh thì tôi không bằng lòng, vì tạm đình chỉ thi hành án tức là mình có chấp nhận bản án. Còn nếu như đề nghị đình chỉ hẳn thì tức là mình cũng chấp nhận bản án. Họ biết như vậy cho nên họ không trực tiếp đề xuất với tôi mà họ trình bày với gia đình tôi để họ đánh vào cái việc lo âu của gia đình là mong ước chữa bệnh cho tôi, để cho gia đình tự ý đề xuất. Khi gia đình đã đề xuất thì tôi cũng chiều theo vì tôi thấy gia đình cũng có ý thương mình, tình nghĩa sâu đậm, cho nên tôi nói gia đình muốn đưa về thì cứ đưa về. Nhưng mà gia đình đưa về thì gia đình không đề cập gì đến bản án, chỉ có đề cập rằng đang bị bệnh như vậy thì muốn được đưa ra ngoài điều trị cho có điều kiện hơn thôi.
Đối với tôi thì họ đã có ám chỉ viết như thế cách đây khoảng 3 tháng rưỡi, nhưng mà diễn biến để mà thông báo cho tôi biết là họ bằng lòng cho tôi ra ngoài thì tôi mới chỉ biết chiều hôm qua thôi, tức là chiều 14-3, theo giờ Việt Nam đấy, ngày chiều Chủ Nhật. Còn hôm nay thì đã là ngày Thứ Hai, ngày 15-3 rồi.
Đỗ Hiếu: Cảm ơn Linh Mục về những điều đó. Trước khi tạm biệt thì xin LM dành cho Đài chúng tôi được một câu hỏi cuối, đó là trong thời gian tới thì LM dự kiến sẽ có những hoạt động gì ạ?
LM Nguyễn Văn Lý: Trước mắt thì tôi phải chấp nhận sự điều trị của Tòa Giám Mục Huế và gia đình, còn liên quan đến công việc của tôi thì tôi cũng cần phải có một thời gian để tiếp xúc lại với xã hội, xem coi thử hiện nay xã hội đang quan tâm những chuyện gì và diễn tiến như thế nào đã, chứ tôi chưa có một chủ định gì cả, là bởi vì mình như từ trong hang mới bước ra ngoài ánh sáng thì chưa nắm rõ hư thực làm sao.
Cả 3 năm nay thì gia đình có thăm gặp cũng đâu có nói gì đến chuyện xã hội nhiều và tôi đọc báo trong tù thì cũng chỉ được đọc tờ Nhân Dân và tờ Pháp Luật của nhà nước thôi, và hàng ngày thì cũng có coi phần thời sự ở trong truyền hình. Như vậy tôi không biết trong 3 năm nay thì thế giới bên ngoài như thế nào và cộng đồng người Việt chúng ta trong nước ngoài nước đang có những chuyển biến như thế nào, vì vậy mà trước mắt thì phải điều trị bệnh tật của mình, thứ hai là cũng cần phải có một thời gian để làm quen lại với cuộc sống xã hội bình thường đã .
Đỗ Hiếu: Đài Á Châu Tự Do chúng tôi xin cảm ơn LM Nguyễn Văn Lý đã dành cho Ban Việt Ngữ cuộc trao đổi chỉ vài giờ đồng hồ sau khi Linh Mục rời khỏi trại giam. Kính chúc Linh Mục bình an, may mắn và mạnh khỏe.
LM Nguyễn Văn Lý: Xin cảm ơn anh Đỗ Hiếu và tất cả quý vị, bà con, bạn hữu rất nhiều. Xin cầu nguyện cho nhau luôn. Xin cảm ơn.
**********************************************************************************
LM NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC TẠM THA: VUI NHƯNG KHÔNG HÀI LÒNG
Trân Văn, phóng viên RFA
Trước thông tin về việc Linh mục Nguyễn Văn Lý được trả tự do vào ngày 15/03/2010, dư luận thuộc những tôn giáo khác nhau đều vui mừng nhưng không ai được hài lòng.

Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.
Việc chính quyền Việt Nam quyết định tạm hoãn thi hành hình phạt tù đối với linh mục Nguyễn Văn Lý để ông chữa bệnh và chiều 15 tháng 3, Công an Việt Nam đã đưa ông về Toà Tổng Giám mục Huế đang là sự kiện đáng chú ý nhất.
Tín đồ cũng như chức sắc các tôn giáo ở trong và ngoài Việt Nam nghĩ gì về sự kiện này. Ban Việt ngữ của Đài Á châu Tự do đã phỏng vấn một số chức sắc của Công giáo, Tin lành, Hòa Hảo, Cao Đài và Phật giáo.
Không thể không thả
Cuối tháng 3 năm 2007, linh mục Nguyễn Văn Lý bị Toà án tỉnh Thừa Thiên - Huế phạt 8 năm tù và 5 năm quản chế vì “tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam”. Bản án này đã bị cả dư luận trong nước lẫn cộng đồng quốc tế chỉ trích kịch liệt.
Tuy chỉ là tạm tha nhưng vẫn có thể xem đây là lần thứ tư chính quyền Việt Nam phải nhượng bộ, thả linh mục Nguyễn Văn Lý ra khỏi trại giam, trước khi ông thi hành đủ mức hình phạt mà Toà án Việt Nam đã tuyên.
Tháng 9 năm 1977, linh mục Nguyễn Văn Lý từng bị kết án 20 năm tù vì “chống phá cách mạng” nhưng ba tháng sau ông đã được trả tự do.
Tháng 5 năm 1983, linh mục tiếp tục bị kết án 10 năm tù vì “gây rối trật tự” nhưng 9 năm sau (tháng 7 năm 1992), chính quyền buộc phải thả ông trước thời hạn.
Lần thứ ba, vào tháng 10 năm 2001, linh mục bị kết án 15 năm tù vì hai tội “phá hoại chính sách đoàn kết” và “không chấp hành quyết định quản chế hành chính”, tuy nhiên hơn ba năm sau (tháng 2 năm 2005), chính quyền Việt Nam tiếp tục phải tha linh mục Nguyễn Văn Lý. Chính quyền cho rằng, linh mục đã “biết lỗi” và “hối hận”.

Hình LM Nguyễn Văn Lý chụp ngày 30-3-2007 tại phòng thánh Bến Củi. Photo courtesy of thienlybuutoa.org
Hai năm sau, chính quyền Việt Nam tiếp tục phải cầm giữ linh mục Nguyễn Văn Lý bằng bản án thứ tư với hình phạt là 8 năm tù.
Chức sắc và tín đồ các tôn giáo ở trong lẫn ngoài Việt Nam đón nhận tin, linh mục Nguyễn Văn Lý mới được Công an Việt Nam đưa về Toà Tổng Giám mục Huế thế nào?
Linh mục Nguyễn Văn Khải, ở tu viện Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế, tại Hà Nội, cho biết cảm nghĩ của ông: Tôi rất vui mừng vì đấy là một người anh em của chúng tôi, một chiến sĩ đấu tranh không mệt mỏi cho dân chủ, cho công lý và sự thật ở đất nước này.
Trân Văn: Thưa linh mục, có thể xem sự kiện như một tín hiệu gì đó không?
Linh mục Nguyễn Văn Khải: Tôi nghĩ rằng, thứ nhất có lẽ vì cha Nguyễn Văn Lý sức khoẻ yếu. Nhà nước sợ rằng giữ ngài trong đấy mà ngài bệnh nặng hay ngài chết trong tù thì khó xử cho nhà nước nên nhà nước phải trả tự do cho ngài thôi. Vả lại bản chất thì ngài là người tốt. Hoạt động của ngài là tốt cho dân, cho nước. Giam ngài mãi thì cũng không được. Giam một người tốt như vậy cũng bị dư luận quốc tế lên án. Cho nên họ cũng phải thả thôi.
Tôi nghĩ rằng áp lực của dư luận quốc tế chỉ là một phần. Phần quan trọng hơn tôi nghĩ là do sức khoẻ của cha Lý suy sụp nghiêm trọng và áp lực của các phong trào đấu tranh cho dân chủ ở trong nước, ít nhiều cũng tác động đến và họ cũng rất ngại. Bây giờ mà cha Lý có mệnh hệ gì ở trong tù, giáo dân, tu sĩ, linh mục vùng lên thì cũng gay cho nhà nước.
Mục sư Nguyễn Công Chính, Chủ tịch Hiệp hội Thông công Tin Lành Đấng Christ các dân tộc Việt Nam, hiện đang ở Gia Lai, cũng có những suy nghĩ tương tự: Trước tiên thì tôi dâng lời tạ ơn Chúa. Bản thân tôi cũng như giáo hội của chúng tôi rất là vui mừng. Chính quyền Cộng sản bắt buộc phải thả thôi vì linh mục Lý bị bại liệt nửa người và có thể nguy hiểm tính mạng. Cho nên họ tính đường thả. Tôi nghĩ rằng người ta cũng có những tính toán.
Việc thả linh mục Lý là một bất ngờ với tôi. Thứ hai nữa là nó cũng nằm trong sự tính toán của chính quyền Cộng sản đối với công luận bên ngoài.
Tính toán hay nhân đạo?Có thể xem việc tạm tha linh mục Nguyễn Văn Lý như một bằng chứng về sự khoan hồng và nhân đạo mà chính quyền vẫn đề cập? Ông Lê Minh Triết, Tu sĩ Phật giáo Hoà Hảo ở An Giang không tin như thế. Ông nêu cảm nghĩ và nhận xét về thắc mắc này: Khi nghe tin linh mục Nguyễn Văn Lý được thả sớm, tôi rất mừng và cũng rất hân hoan về sức đấu tranh của linh mục Nguyễn Văn Lý. Tôi nghĩ rằng việc linh mục Nguyễn Văn Lý được thả trước thời hạn là do sức đấu tranh của đồng bào Việt Nam trong nước và hải ngoại, tìm đủ mọi cách để gây sức ép. Bây giờ chính quyền Việt Nam cảm thấy sức ép đó đè nặng lên họ, cho nên họ thả.

Công an Việt Nam mặc thường phục bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý tại phiên tòa ở Huế ngày 30/03/2007.
Trân Văn: Theo ông, đó có phải là sự khoan hồng và nhân đạo?
Ông Lê Minh Triết: Riêng bản thân tôi và nhiều người mà tôi quen biết thì đối với nhà nước này, họ có nói từ nhân đạo thì đó cũng chỉ là một cái lối để người ta nói nghĩa, nói nhân đối với những người mà người ta tha thôi. Thật ra đối với nhà nước, với chính quyền này thì tôi thấy rằng, về vấn đề tôn giao thì nhất định họ không có một chút xíu nhân đạo nào hết.
Trước tin linh mục Nguyễn Văn Lý được tạm tha, ông Nguyễn Quốc Son, một tín đồ Cao Đài, ở Định Quán, Đồng Nai, chỉ cho biết hai ý rất ngắn: Nghe tất nhiên là mừng lắm. Để rồi sáng mai tôi báo lại cho huynh đệ chúng tôi hay tin này. Có chi nữa không? Báo cho chúng tôi mừng coi!
Và cuối cùng, Thượng tọa Thích Viên Lý, Tổng Thư ký Văn phòng 2 của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại Hoa Kỳ, nêu nhận định của Thượng tọa về sự kiện linh mục Nguyễn Văn Lý được tạm tha: Đó là một điều vui mừng. Không riêng gì linh mục Nguyễn Văn Lý mà tất cả những ai bị bắt một cách trái phép, bất công được tự do thì điều trước hết là chúng ta vui mừng.
Tuy nhiên, trên thực tế của Việt Nam hiện nay, chúng ta cũng hiểu rằng, nhà tù là một nơi giam giữ nhỏ. Cả đất nước Việt Nam hiện nay là một ngục tù lớn.
Vấn đề ở đây là khi một công dân Việt Nam đã có tiếng nói phản kháng lại chế độ độc tài, bất công, bị bắt nhốt một cách phi pháp và đươc trả tự do, liệu hai chữ tự do mà nhà nước họ gán cho bất cứ ai, họ nói rằng đã được trả tự do thì có thật sự tự do không? hay là vẫn tiếp tục bị giám sát, bị quản thúc, bị theo dõi, bị khủng bố, bị đe dọa?
Thành thử ra ở đây, có lẽ chúng ta không chờ để tìm một câu trả lời thích đáng. Lý do là bởi vì trong quá khứ, chúng ta đã từng chứng kiến những sự kiện xảy ra như cơm bữa. Thành thử ra ở một đất nước mà không có tự do, không có dân chủ, không có nhân quyền thì tất nhiên là dù ở trong tù hay ở ngoài tù, chúng ta vẫn không có được sự an lạc.
03/16/10. 09:55:40 am. 8940 words, 692 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Văn chương triết lý, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Tin tức ðó ðây, Thời cuộc, Thông báo, Tin quan trọng, Hậu trường, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Tại sao?, Tôn giáo và tín ngưỡng, Xã hội và nhân văn, Thông báo (F) ,