Archives for: October 2010
ĐẠP XE XÍCH LÔ Ở THỦ ĐÔ NƯỚC MỸ

Nghề đạp xích lô. Ảnh niemtinvietnam.net
Đạp xích lô ở bên nhà dưới chế độ "lao động vinh quang của Bác và Đảng" là cái nghề tổn thọ và nghèo mạt rệp, nhưng ở bên Mỹ thì khác, cứ một "cuốc" 20 phút được 20 đô-la, lại được tập thể dục và tiếp xúc với "bạn bè năm châu". Như vậy thì Việt Nam không cần phải tiến lên "thiên đường cộng sản", chỉ cần cho các đảng viên "ăn đại táo" sang Mỹ tự do... đạp xích lô, cũng đủ giàu to, lại dứt được bệnh "con vẹt giáo điều cuồng tín", và bệnh còng lưng do làm tôi mọi cho giai cấp đảng viên cỡ bự "ăn tiểu táo" và giàu sụ nhờ tham nhũng và bóc lột xương máu của nhân dân!
TRONG ĐỜI CÓ MẤY CÁI NGU,
CÁI NGU LỚN NHẤT LÀ LÀM ĐẦY TỚ BỢ Đ...T LÃNH ĐẠO VÀ LÀM CON VẸT GIÁO ĐIỀU CUỒNG TÍN CHO CHÚNG SAI ĐÂU ĐÁNH ĐÓ.
Bài đọc thêm:
MẸ 87 TUỔi ĐẠP XÍCH LÔ BÁN QUẦN ÁO NUÔI CON
Source: VietnamNet (http://www2.vietnamnet.vn/thegioi/201009/Me-gia-87-tuoi-dap-xich-lo-ban-quan-ao-nuoi-con-935179/)
Cập nhật lúc 09:29, Thứ Hai, 13/09/2010 (GMT+7)
Anh rơm rớm nước mắt mỗi lần nhìn mẹ già chậm rãi đếm lại những đồng tiền lẻ kiếm được và kể cho anh nghe về công việc của mình.

Người con rơm rớm nước mắt khi nhìn mẹ già đem từng đồng tiền lẻ ra đếm. Ảnh Xinhuanet
Anh Trương Kiến Quốc (Trung Quốc) năm nay 48 tuổi, anh có một con gái đang học phổ thông trung học. 11 năm trước, anh đột nhiên bị đột quỵ, mặc dù đã được điều trị nhưng tình hình sức khoẻ ngày càng tệ hơn. Vợ anh đã phải chạy đôn chạy đáo để kiếm tiền nuôi chồng, hàng xóm cũng nhiệt tình giúp đỡ họ phần nào tuy nhiên cuộc sống của họ cũng vẫn gặp nhiều khó khăn.
Nhìn đứa con 48 tuổi mà nói một câu cũng ấp úng, mẹ anh (khi đó 76 tuổi) đã gạt nước mắt và quyết định đi làm để giúp đỡ con.
Không có vốn, không có sức khoẻ bà cụ chỉ còn cách chọn nghề nào đó nhẹ nhàng phù hợp với mình kiếm thêm thu nhập cho gia đình.
Cứ mỗi sáng sớm, những người hàng xóm thức dậy đều quen thuộc với hình ảnh một bà lão tóc bạc ra sức đạp xe xích lô ra khỏi cửa đi bán hàng. Trên chiếc xe treo đầy những bộ quần áo rẻ tiền mua lại từ nơi khác. Những bộ quần áo bà bán ra thường không đắt, khoảng 20 NDT/bộ (2,95 USD), mỗi bộ bà chỉ kiếm được 1 tới 2 NDT (0,147-0,295 USD). Sau khi bán được vài bộ, bà lại đem tiền để lấy thêm hàng. Chỉ cần không mưa to gió lớn thì ngày nào bà cụ cũng miệt mài rong ruổi trên chiếc xe hàng của mình.

Chỉ cần không mưa to, gió lớn bà cụ vẫn miệt mài đi kiếm tiền nuôi con. Ảnh Xinhuanet
11 năm qua, đôi bàn chân của cụ đã chai sạn, hàm răng móm mém chỉ còn lại một chiếc. Hàng xóm vẫn thường khen bà cụ sức khoẻ tốt, tuổi đã cao như vậy mà vẫn đạp được xích lô. Nhưng bà cụ chỉ im lặng bởi chỉ có bà mới biết, nhiều năm đạp xích lô đã khiến đôi chân của bà bị biến dạng, mỗi lần nhấn chân đạp xe là một lần bàn chân bà đau nhói đến nỗi đêm về ngủ cũng không yên.
Mặc dù vậy, bà cụ vẫn quyết tâm đi bán hàng cho tới khi nào đôi chân bà không thể đạp được xích lô nữa. Ai cũng nhận thấy rằng, trong đôi mắt của bà cụ 87 tuổi này chan chứa tình yêu thương dành cho người con bệnh tật của mình.
Sầm Hoa (Theo Xinhuanet)
10/22/10. 02:36:35 am. 978 words, 3501 views. Categories: Góp nhặt, Thiên hạ sự, Văn chương triết lý, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Video tài liệu, Video chuyên ðề, Xã hội và nhân văn, Vòng quanh thế giới, VOA Hoa Kỳ, Chuyện lạ mỗi ngày ,