Category: Góp nhặt

ĐẠP XE XÍCH LÔ Ở THỦ ĐÔ NƯỚC MỸ


Nghề đạp xích lô. Ảnh niemtinvietnam.net

Đạp xích lô ở bên nhà dưới chế độ "lao động vinh quang của Bác và Đảng" là cái nghề tổn thọ và nghèo mạt rệp, nhưng ở bên Mỹ thì khác, cứ một "cuốc" 20 phút được 20 đô-la, lại được tập thể dục và tiếp xúc với "bạn bè năm châu". Như vậy thì Việt Nam không cần phải tiến lên "thiên đường cộng sản", chỉ cần cho các đảng viên "ăn đại táo" sang Mỹ tự do... đạp xích lô, cũng đủ giàu to, lại dứt được bệnh "con vẹt giáo điều cuồng tín", và bệnh còng lưng do làm tôi mọi cho giai cấp đảng viên cỡ bự "ăn tiểu táo" và giàu sụ nhờ tham nhũng và bóc lột xương máu của nhân dân!

TRONG ĐỜI CÓ MẤY CÁI NGU,
CÁI NGU LỚN NHẤT LÀ LÀM ĐẦY TỚ BỢ Đ...T LÃNH ĐẠO VÀ LÀM CON VẸT GIÁO ĐIỀU CUỒNG TÍN CHO CHÚNG SAI ĐÂU ĐÁNH ĐÓ.

Bài đọc thêm:

MẸ 87 TUỔi ĐẠP XÍCH LÔ BÁN QUẦN ÁO NUÔI CON

Source: VietnamNet (http://www2.vietnamnet.vn/thegioi/201009/Me-gia-87-tuoi-dap-xich-lo-ban-quan-ao-nuoi-con-935179/)
Cập nhật lúc 09:29, Thứ Hai, 13/09/2010 (GMT+7)

Anh rơm rớm nước mắt mỗi lần nhìn mẹ già chậm rãi đếm lại những đồng tiền lẻ kiếm được và kể cho anh nghe về công việc của mình.


Người con rơm rớm nước mắt khi nhìn mẹ già đem từng đồng tiền lẻ ra đếm. Ảnh Xinhuanet

Anh Trương Kiến Quốc (Trung Quốc) năm nay 48 tuổi, anh có một con gái đang học phổ thông trung học. 11 năm trước, anh đột nhiên bị đột quỵ, mặc dù đã được điều trị nhưng tình hình sức khoẻ ngày càng tệ hơn. Vợ anh đã phải chạy đôn chạy đáo để kiếm tiền nuôi chồng, hàng xóm cũng nhiệt tình giúp đỡ họ phần nào tuy nhiên cuộc sống của họ cũng vẫn gặp nhiều khó khăn.

Nhìn đứa con 48 tuổi mà nói một câu cũng ấp úng, mẹ anh (khi đó 76 tuổi) đã gạt nước mắt và quyết định đi làm để giúp đỡ con.

Không có vốn, không có sức khoẻ bà cụ chỉ còn cách chọn nghề nào đó nhẹ nhàng phù hợp với mình kiếm thêm thu nhập cho gia đình.

Cứ mỗi sáng sớm, những người hàng xóm thức dậy đều quen thuộc với hình ảnh một bà lão tóc bạc ra sức đạp xe xích lô ra khỏi cửa đi bán hàng. Trên chiếc xe treo đầy những bộ quần áo rẻ tiền mua lại từ nơi khác. Những bộ quần áo bà bán ra thường không đắt, khoảng 20 NDT/bộ (2,95 USD), mỗi bộ bà chỉ kiếm được 1 tới 2 NDT (0,147-0,295 USD). Sau khi bán được vài bộ, bà lại đem tiền để lấy thêm hàng. Chỉ cần không mưa to gió lớn thì ngày nào bà cụ cũng miệt mài rong ruổi trên chiếc xe hàng của mình.


Chỉ cần không mưa to, gió lớn bà cụ vẫn miệt mài đi kiếm tiền nuôi con. Ảnh Xinhuanet

11 năm qua, đôi bàn chân của cụ đã chai sạn, hàm răng móm mém chỉ còn lại một chiếc. Hàng xóm vẫn thường khen bà cụ sức khoẻ tốt, tuổi đã cao như vậy mà vẫn đạp được xích lô. Nhưng bà cụ chỉ im lặng bởi chỉ có bà mới biết, nhiều năm đạp xích lô đã khiến đôi chân của bà bị biến dạng, mỗi lần nhấn chân đạp xe là một lần bàn chân bà đau nhói đến nỗi đêm về ngủ cũng không yên.

Mặc dù vậy, bà cụ vẫn quyết tâm đi bán hàng cho tới khi nào đôi chân bà không thể đạp được xích lô nữa. Ai cũng nhận thấy rằng, trong đôi mắt của bà cụ 87 tuổi này chan chứa tình yêu thương dành cho người con bệnh tật của mình.

Sầm Hoa (Theo Xinhuanet)

PHẢI CHĂNG DÂN TÂY ĐANG TRƯƠNG CỜ VÀNG BIỂU TÌNH ỦNG HỘ VIỆT NAM CỘNG HÒA

Raw Video: Spanish Protesters Demand Autonomy - Các người Tây Ban Nha biểu tình đòi quyền tự trị


AssociatedPress | July 10, 2010

Hơn 1 triệu người biểu tình hôm Thứ Bảy 10/7/2010 ở vùng đông bắc Barcelona để đòi quyền tự trị rộng rãi hơn cho Catalonia, và phản đối lại phán quyết của tòa án Tây Ban Nha ngăn cấm vùng Catalonia trù phú và thịnh vượng này tự gọi mình là một quốc gia. Thoạt trông cờ cứ tưởng là dân Tây đột nhiên biểu tình ủng hộ Việt Nam Cộng hòa và Phong trào Cách Mạng Quốc gia, nhìn kỹ té ra dân Tây may cờ sọc nhiều quá, hơn phe ta một sọc. Thì ra đông Tây cũng có những chọn lựa khá giống nhau, trừ mấy anh cộng sản thì chỉ thích nền cờ màu máu để cho tăng thêm phần háo thắng háo sát đã có sẵn trong bản chất của người cộng sản!!!

GÓP NHẶT CHUYỆN ỠM Ờ: THÂN PHẬN ĐỜN ÔNG - CHUYỆN KỲ LẠ VỀ ÔNG MÙ... 11 VỢ


Anh đeo bọc chưa? Em uống tamiflu chưa?

THÂN PHẬN ĐỜN ÔNG
Source: congdongnguoiviet.fr

Gã Siêu

Việt Nam vừa mới trải qua cơn đại dịch cúm gà. Không phải chỉ có gà mà thôi đâu nhé, nhưng còn có cả những loại gia cầm khác, như vịt, ngan, ngỗng…Hơn thế nữa, không phải chỉ có gia cầm mà thôi đâu nhé, nhưng còn có cả những loại chim chóc sống trên rừng cũng như sống trong lồng. Ở đâu dịch bệnh xuất hiện, thì ở đó lập tức mọi gà vịt…đều bị thu gom đem chôn hay đem đốt trong đường bán kính ba cây số.

Thiệt hại do dịch bệnh này gây nên lên tới hàng mấy chục triệu đô la, ấy là chưa kể tới gần hai chục mạng người phiêu diêu miền cực lạc vì bị lây nhiễm.

Ngoài ra, dịch bệnh này còn tạo nên những tình huống giở khóc giở cười, giở mếu máo, gã xin ghi lại để nhỡ lần sau gặp phải thì còn biết đường che chắn, chứ đừng kín trước, hở sau.

Thứ nhất, thật tội nghiệp cho những gia đình nghèo. Vợ chồng và con cái làm lụng quần quật, chắt chiu bao nhiêu năm tháng mới gầy được một đàn vịt đẻ. Vào một buổi sáng đẹp trời, đàn vịt đẻ đang tung tăng bơi lội dưới ao, thì bỗng cán bộ thú y đến và phán:

- Vùng này mắc... dịch.

Và thế là a-lê-hấp, tóm cổ toàn bộ đàn vịt đẻ, cho vào bao tải mà đem đi chôn. Mặc cho đàn vịt đẻ giãy giụa kêu la:

- Cạc, cạc, cạc...

Vợ chồng và con cái chỉ còn biết đứng há hốc miệng mà trông theo đến độ ứa cả nước mắt. Không biết ngày mai sẽ ra sao, nếu không còn những đồng tiền bán trứng.

Thứ hai, thật tội nghiệp cho những người nuôi chim kiểng. Khi lệnh đã được ban ra, thì tất cả những loài chim quí hiếm này cũng đều phải chịu chung một số phận như gà với vịt mà thôi.

Báo “Tuổi Trẻ Chủ Nhật” số 1065 ra ngày 08.02.2004 có đăng một mẩu chuyện ngắn mang tựa đề “Tiếng gọi của con chim sáo” của tác giả Bích Ngân, đại khái như thế này:

Sau nhiều năm tháng vừa học vừa làm, hai vợ chồng trẻ dốc toàn bộ vốn liếng mới thành lập được một trại gà nho nhỏ. Khi trại gà vừa mới ra lò thì anh chồng đột ngột qua đời. Trại gà liên tục phát triển vừa đúng một năm thì xảy ra dịch cúm. Thế là toàn bộ số gà nuôi trong trại đều bị cán bộ đến bắt và mang đi chôn, chỉ còn lại một con chim sáo.

Hôm nay, chị vợ tổ chức lễ giỗ đầy năm cho anh chồng và cũng để nhớ tới đàn gà thân thương của mình đã bị…ngỏm củ tỏi. Đang lúc thắp nén nhang tưởng niệm, thì chị vợ bỗng giật mình vì nghe thấy tiếng nói quen thuộc:

- Hằng ơi, anh yêu em lắm.

Đó là tiếng nói của con chim sáo. Tiếng nói ấy khiến chị vợ cảm thấy như hồn anh chồng đã nhập vào nó. Thế nhưng cùng lúc đó, anh cán bộ thú y xuất hiện và bảo cho chị hay:

- Cả chim sáo cũng phải hủy diệt.

Suốt đêm, chị vợ trằn trọc không tài nào ngủ nổi. Cuối cùng, chị vợ quyết định mở lồng trả tự do cho con chim sáo. Và khi anh cán bộ đến, chị nói:

- Đêm hôm qua, con chim sáo nhà tôi đã bị mèo vồ mất rồi.

Chị vừa dứt lời, thì một giọng nói vang lên:

- Hằng ơi, anh yêu em lắm.

Thì ra đó vẫn là giọng nói của con chim sáo. Mặc dù được tự do, nhưng con chim sáo không nỡ rời xa chủ, nó bay vào kẹt tủ. Và bây giờ nó lên tiếng nói. Tiếng nói của nó là như một lời tố giác:

- Lạy ông tôi ở bụi này.

Và anh cán bộ thú y chỉ cần thò tay ra, chụp lấy và nhét vào bao. Còn chị vợ đứng nhìn. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên gò má lúc nào cũng chẳng hay.

Và để an ủi cho những khổ chủ, cũng như bù lỗ phần nào những thiệt hại, nhà nước đã qui định như sau:

- Gia cầm đẻ, mười lăm ngàn đồng một con.

- Gia cầm thịt, năm ngàn đồng một con.

- Trứng, hai trăm đồng một quả.

- Thức ăn gia cầm, ba ngàn đồng một ký.


*********************************************

Có một anh chàng cắm dùi tại Vĩnh Long, chuyên nghề gây gà nòi để mang đi đá. Sau nhiều năm lăn lộn trong nghề, anh ta đã huấn luyện được một chú gà nòi, bách chiến bách thắng. Đá đâu thắng đó. Đá nhớn thắng nhớn, đá nhỏ thắng nhỏ, càng đá càng thắng. Có thể nói được rằng chú gà nòi của anh ta thuộc hàng bất khả chiến bại, nổi tiếng khắp vùng đồng bằng sông Cửu Long.

Một ông phú hộ ở tận Lâm Đồng, cũng là dân mê đá gà, đã chấp nhận mua chú gà nòi của anh ta với gía hai mươi triệu đồng. Mặc dù tiếc đứt ruột, nhưng anh ta vẫn chấp nhận mang chú gà nòi đi bán, vì gia đình đang gặp phải nhiều khó khăn về tiền bạc.

Sáng hôm ấy, anh ta hí hửng ôm chú gà nòi đem trao cho chủ mới. Thế nhưng, khi xe vừa mới qua khỏi Long An, thì liền bị công an ách lại, tịch thu chú gà nòi vì đã có lệnh cấm di chuyển và mua bán gia cầm. Thế là anh ta phải trở về nhà với hai bàn tay trắng, rồi sau đó phát khùng, phát điên.

*******************************************

Nhìn vào bảng giá bù lỗ, gã bỗng cảm thấy tủi phận bởi vì gia cầm đẻ giá những mười lăm ngàn, còn gia cầm thịt giá có năm ngàn. Như vậy có nghĩa là một chị gà mái giá mười lăm ngàn, còn một anh gà trống chỉ có năm ngàn mà thôi. Mái gấp ba lần trống. Từ đó, nhân rộng ra trong xã hội hôm nay, quả thực đờn bà quí giá hơn đờn ông, không phải chỉ gấp ba, mà còn gấp bốn, gấy bảy và gấp…bội lần.

Viết tới đây, gã bèn nhớ tới một câu “ranh ngôn” xác định bậc thang giá trị ở phương tây, vốn thường được quí ông thở dài não nuột mà nhắc tới như để ý thức về thân phận bèo bọt và răn đe cho chính mình:

- Thứ nhất là trẻ nít,
- Thứ hai là đờn bà,
- Thứ ba là chó con,
- Rồi thứ bốn mới tới đờn ông.

Như vậy, phe đờn ông con giai từ xưa vốn đã vỗ ngực tự hào mình là “bậc tu mi nam tử”, thì bây giờ hãy cúi đầu xuống như muông chim, bởi vì mình chỉ nằm vào hàng bét giem, hàng chót hết của bậc thang giá trị mà thôi, thua cả chó con. Đúng như các cụ ta đã cay cú:

- Ba đồng một mớ đờn ông,
Đem về mà bỏ vào lồng cho kiến nó tha.

Ba trăm một mụ đờn bà,
Đem về mà trải chiếu hoa cho ngồi.

Thân phận cánh đờn ông con giai vốn dĩ đã đen như mõm chó. Thế nhưng, để sống cho đúng cái thân phận bẽ bàng của mình lại càng khó hơn, nhất là đối với những anh chàng đã trót dại kéo theo một cái “rờ mọc” là bà xã dấu yêu, sở dĩ như vậy bởi vì đờn bà con gái mãi mãi vẫn là một mầu nhiệm, mãi mãi vẫn là một nghịch lý, mãi mãi vẫn là một sự ngược đời và tréo cẳng ngỗng. Gã xin đưa ra những trường hợp cụ thể, trong đó những anh chồng ở vào cái thế việt vị, bất nhóc nhách, tiến thoái lưỡng nan.

Trường hợp thứ nhất, đó là có những anh đờn ông luôn chăm chú việc nhà, làm tất tật mọi sự mà chẳng hề quản ngại, hay nề hà chi cả, từ sửa chiếc ghế gãy đến thổi cơm và may vá, đúng như tục ngữ đã nói:

- Làm trai rửa bát quét nhà,
Vợ gọi thì dạ: bẩm bà…em đây.

Thế nhưng, xem ra các chị đờn bà lại không ưa týp đờn ông mềm nhũn này là mấy, bởi vì phần lớn các chị thường mơ ước người yêu lý tưởng của mình phải là người có quyền có thế, phải là người xốc vác, dám đương đầu với mọi cơn gian nan thử thách, cũng như dám gánh vác những công việc lớn lao ngoài xã hội, trở thành một điểm tựa vững chắc cho mình nương nhờ. Người yêu lý tưởng ấy đã được tục ngữ mô tả:

- Làm trai cho đáng nên trai,
Xuống đông đông tĩnh, lên đoài đoài yên.

- Làm trai quyết chí tang bồng,
Sao cho tỏ mặt anh hùng mới cam.

Tuy nhiên, quyền thế không phải là một quà tặng từ trời rơi xuống, không phải là một thứ tình cho không biếu không, nhưng là kết quả của biết bao nhiêu phấn đấu, của biết bao nhiêu bon chen, thậm chí của cả biết bao nhiêu luồn lách mới leo lên được ghế nọ ghế kia.

Trong khi phấn đấu, bon chen, luồn lách như vậy, anh đờn ông thường tất bật ngược xuôi, bận rộn với hàng đống công việc, thành thử chẳng còn thời giờ dành cho vợ cho con. Điều này thì chẳng chị đờn bà nào ưa cả, bởi vì anh chồng phải là của riêng mình, trọn vẹn “chăm phần chăm”, không được chia sớt một ly ông cụ nào cả.

Cũng trong chiều hướng đó, các cụ ta ngày xưa thường bảo:

- Nhàn cư vi bất thiện. Sự nhàn rỗi vốn là nguyên nhân sinh ra những thói hư tật xấu.

Vì nhàn rỗi, nên mấy anh đờn ông mới tụ họp đàn đúm rồi tổ chức ăn nhậu với nhau. Nhậu đến độ ngoắc cả cần câu, nhậu đến độ quên cả đường về. Nhậu đến độ sáng xỉn, chiều say và cả tối lăn cũng quay.

Vì nhàn rỗi, nên mấy anh đờn ông mới tụ họp, gây sòng đỏ đen với nhau. Ngày xưa thì tổ tôm, xóc đĩa. Ngày nay thì xì phé, sập xám, cá độ bóng đá…nhiều khi mất toi cả cơ đồ, sản nghiệp:

- Cờ bạc là bác thằng bần,
Áo quần bán hết, ngồi trần tô hô.

- Cờ bạc là bác thằng bần,
Ruộng nương bán hết, chôn chân vào cùm.

Dưới mắt các chị đờn bà thì những anh đờn ông nào quá rảnh rỗi, hay nói đúng hơn, những anh đờn ông nào quá lười biếng, chẳng dám động tay vào bất cứ công việc gì, chỉ thích làm dám đốc, dám xúi mà lại chẳng dám làm, những anh đờn ông nào trói gà không chặt, dài lưng tốn vải ăn no lại nằm….tất cả chỉ là hạng vô tích sự mà thôi.

Các chị thích ngắm nhìn những anh đờn ông bận rộn và say mê với công việc. Tuy nhiên, nếu bận rộn và say mê đến độ quên cả vợ lẫn con, thì các chị lại chẳng thích tí nào. Ngoài ra, còn trở nên một mối nguy hiểm đe dọa sự ổn định và tồn tại của gia đình.

Kinh nghiệm cho thấy: Thượng đế đã dựng nên người đờn bà để yêu và để được yêu. Nơi họ, trái tim nắm giữ địa vị ưu tiên, cũng như chiếm lấy vai trò số một. Họ không thể nào chấp nhận bị quên lãng.

Không ít chị vợ đã hậm hực tức tối khi thấy anh chồng mê bóng đá hơn mê chính mình. Một chị vợ đã tâm sự như sau:

- Vào những ngày nghỉ cuối tuần, mình chỉ mong anh ấy ở nhà để chia xẻ tâm sự và sống riêng với nhau, thế mà anh ấy vẫn cứ đi biệt, mất tăm mất tích. Không lao vào công việc thì cũng ngồi xòe hay ăn nhậu với các chiến hữu, tới tận sáng thứ hai mới vác xác về thì làm sao mà chịu nổi. Mình chỉ mong tìm lấy một bờ vai để tựa đầu mà cũng chẳng có.

Rất nhiều cuốn phim đã mổ xẻ về đề tài này và thường dẫn tới một kết quả không mấy sáng sủa, đó là đổ vỡ tan tành.

Chẳng hạn anh chồng là một bác sĩ, ban ngày thì miệt mài làm việc trong phòng thí nghiệm, ban tối về tới nhà lại chăm chú đọc sách, hết ngâm kíu này tới ngâm kíu khác. Mặc cho chị vợ đi vào giấc ngủ cô đơn. Và thế là chị vợ bèn tìm cách trả thù bằng cách tìm một anh bồ nhí, để giải khuây và lấp đầy những khoảng trống cho bõ ghét.

Chẳng hạn anh chồng là một cảnh sát tận tụy với nghề nghiệp của mình. Ngày nghỉ có lệnh, cũng đi. Giữa đêm có điện thoại, cũng lập tức lên đường xuất phát. Mặc cho chị vợ luôn sống trong cảnh phập phồng lo sợ. Và cuối cùng chị vợ đành phải ca bản anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, tình nghĩa đôi ta chỉ có thế thôi.

Trường hợp thứ hai, đó là có những anh đờn ông vui vẻ chấp nhận chung sống cùng cái nghèo theo kiểu:

- Người quân tử ăn chẳng cầu no, mặc chẳng cầu ấm.

Hình như không bao giờ có được một đồng xu dính túi:

- Việc nhà phó mặc cho bu nó,
Quắc mắt khinh đời cái bộ anh.

Dưới mắt các chị đờn bà, những anh đờn ông loại này cũng chỉ là hạng vô tích sự, thậm chí còn được phong làm chuyên viên “bám váy vợ”. Các chị thường thích những anh đờn ông giỏi kiếm tiền. Trong những lúc riêng tư, các chị vốn hay chì chiết, đay nghiến và day dứt những anh chồng dốt kiếm tiền như sau:

- Khốn khổ thân tôi lấy phải thằng chồng ngu ơi là ngu. Chồng người ta kiếm tiền như nước đem về nuôi vợ nuôi con. Còn anh thật là vô công rồi nghề. Sản nghiệp này đều do một mình tôi mà có. Rời cái tay tôi ra ấy hả, lập tức cái nhà này tiêu tùng liền.

Kinh nghiệm cũng cho thấy: người ta thường lấy tiền để nhử đờn bà, người ta thường lấy đờn bà để nhử đờn ông và người ta thường lấy đờn ông để nhử…ra tiền. Đúng là một cái vòng lẩn quẩn.

Thế nhưng, tiền nhiều bạc lắm lại nảy sinh ra những hệ lụy mà chẳng chị đờn bà nào muốn. Đúng vậy, khi còn hàn vi, anh đờn ông thường chí thú mần ăn, trung thành với vợ và chăm chỉ với con. Thế nhưng, khi tiền bạc đã rủng rỉnh thì lại thường hay “rửng mỡ”. Và cái thói rửng mỡ này thiên biến vạn hóa đến quỉ thần cũng không lường nổi.

Có anh thì sau một ngày làm việc, thân thể bãi hoải, bèn phải đi tắm hơi một phát hay đi tìm mấy em vừa xoa lại vừa bóp, vừa mát xa lại vừa mát gần, nói một cách văn vẻ là đi “vật lý trị liệu”.

Có anh khi nhậu thì hay ngứa tay ngứa chân, bèn phải gác nhờ lên bờ vai hay cặp đùi của các em. Thậm chí còn táy máy chỗ này chỗ nọ.

Có anh lại cứ đinh ninh:

- Vợ người thì đẹp, văn mình thì hay.

Thế nên bèn kết mô đen với một cô bồ nhí theo kiểu chán cơm nhà thì vác tù và mà đi ăn phở.

Hơn thế nữa, như trên gã đã trình bày: người ta thường lấy tiền để nhử đờn bà. Những anh đờn ông rủnh rỉnh tiền bạc sẽ trở thành như một đốm lửa, khiến cho nhiều bà nhiều cô nhòm ngó và đeo bám, sẵn sàng hóa kiếp thành những con thiêu thân lao mình vào lửa. Chẳng thế mà bây giờ, mấy anh Việt kiều hay mấy ông Đài Loan xếnh xáng bỗng trở nên có giá trên thị trường hôn nhân. Điều này hẳn quí bà quí cô ghét cay ghét đắng ghét vào tận lái tim!!!

Trường hợp thứ ba, đó là có những anh đờn ông thích sống lặng lẽ như một chiếc bóng. Không hào quang. Không tỏa sáng. Sẵn sàng đếm từng bước chân âm thầm của mình trên những sỏi đá cuộc đời.

Dưới mắt các chị đờn bà hạng đờn ông này chỉ là như một thứ cơm nếp nhão, khiến họ ngán đến tận cần cổ. Các chị thích ông xã của mình phải có tiếng có tăm, khiến cả và thiên hạ phải tâm phục khẩu phục và các chị cũng được thơm lây.

Đúng thế, làm đờn bà con gái thế mà sướng. Hôm qua mình chỉ là cái Tèo, cái Mít. Thậm chí còn mang thân phận “ô-sin”, phải đi ở đợ làm đầy tớ cho thiên hạ…nửa chữ cắn đôi sợ cũng chưa thông, thế mà hôm nay bỗng nghiễm nhiên trở thành bà bác sĩ, bà kỹ sư…mà chẳng cần phải chăm chỉ học hành hay vất vả bon chen chi cho mệt.

Thế nhưng, tiếng tăm của anh đờn ông đôi lúc khiến các chị vợ cũng phải thất điên bát đảo, mất ăn mất ngủ, bởi vì một khi được ngưỡng mộ, anh đờn ông sẽ trở nên như một thỏi nam châm thu hút được sự chú ý nhiều người phụ nữ khác, khiến họ mê tít thò lò, hay ít nữa anh ta cũng trở thành người của quần chúng, chứ không còn là riêng của chị vợ nữa. Những điểm này các chị vợ muốn tống khứ đi càng sớm càng tốt.

Và sau cùng, trường hợp thứ tư, đó là có những anh đờn ông cù lần cù lèo, như chàng hai lúa miền quê.

Loại đờn ông này xem ra không đủ sức làm cho các chị vợ nở mày mở mặt cùng bá quan văn võ. Các chị thường ưa thích những anh chồng vừa đẹp trai, lại vừa hào hoa phong nhã. Thế nhưng sự hào hoa phong nhã này lại thường là đầu mối gây nên khổ đau.

Thực vậy, làm sao các chị có thể chịu đựng nổi anh chồng lúc nào cũng mỉm cười mần duyên hay liếc mắt đưa tình với những cô gái khác.

Có lẽ phe đờn ông con giai nên ghi tâm khắc cốt và phải thuộc nằm lòng cái nguyên tắc căn bản này, đó là ở mọi nơi và trong mọi lúc, nếu có ga lăng thì chỉ được phép ga lăng với một mình bà xã mà thôi. Bằng không, thì tẩu hỏa nhập ma, cơn giận bốc lên đùng đùng…lúc đó bà xã sẽ biến thành bà chằng, hay bà chi chi nữa, thì chỉ có trời mới biết.

Tóm lại, thân phận anh đờn ông con giai vốn dĩ đã rẻ như bèo, thế mà sống đúng cái thân phận bèo bọt ấy lại chẳng dễ tí nào, bởi vì:

- Bằng lòng với số phận phó thường dân, trên răng dưới các tút cũng chẳng xong, mà có quyền có thế cũng chẳng ổn.

- Hàn vi không một đồng xu dính túi cũng chẳng xong, mà có tiền có bạc cũng chẳng ổn.

- Vô danh tiểu tốt cũng chẳng xong, mà có tiếng có tăm cũng chẳng ổn.

- Cù lần cù lèo theo kiểu hai lúa cũng chẳng xong, mà hào hoa phong nhã cũng chẳng ổn.

Làm đờn ông con giai quả là khó lắm vậy thay. Vì thế, gã bèn thầm thĩ nguyện cầu cho phe ta:

- Kiếp sau xin chớ làm chồng,
Làm cây thông đứng mà trông….qưới bà!!!

Tác giả: Chuyện Phiếm của Gã Siêu (gasieu@gmail. com)

**************************************************************************

Huy hiệu đa thê ở Utah

CHUYỆN KỲ LẠ VỀ ÔNG MÙ... 11 VỢ

Source: Gia đình & Xã hội

Ông là một nông dân nghèo độc nhất. Từ nhỏ đôi mắt đã không được tỏ tường. Nhưng, ông đã lập một "chiến tích" hết sức tiêu cực là lấy 11 bà vợ và có đến 24 người con.

Mọi người nói, đây có thể là người đàn ông lập kỷ lục Việt Nam về việc vi phạm luật Hôn nhân gia đình và chính sách dân số kế hoạch hóa gia đình.

Người mù và hành tung bí ẩn

Đến xã Quang Minh (huyện Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phúc) hỏi ông Nguyễn Văn Sơn ở thôn Chi Đông thì ai cũng chỉ đường vanh vách. Bởi ông là người “nổi tiếng”. Thậm chí, khi hỏi đường, nhiều người còn hỏi với theo: “Nhà báo à? Đến gặp ông ấy để làm... Chuyện lạ Việt Nam à?”.

Hỏi mãi rồi tôi cũng tìm tới nơi ông ở, đó là ngôi nhà tuềnh toàng ở tận cùng con ngõ nhỏ cuối thôn. Thế nhưng, bởi không hẹn trước nên sáng ấy, công tôi hoá dã tràng. Ông đi vắng. Người nhà ông bảo, ông đã ra khỏi nhà thì đừng nói chuyện tìm, bởi tìm như thể tìm chim, hành tung của ông ngẫu hứng và bí ẩn. Chẳng ai có thể biết ông đi đâu, tạt ngang, tạt ngửa ở “cơ sở” nào! Nước tốt nhất là về và cho gia đình cái hẹn.


Ông Nguyễn Văn Sơn. (Ảnh: Đào Tuy)

Lần sau, đúng hẹn, tôi sang. Để chắc ăn, trước khi đi, tôi điện, dặn ông ở nhà đợi khách. Thế nhưng, nghe máy, người nhà ông bảo, chẳng biết việc làng hay bà lẽ nào có chuyện nên ông đã đi từ sáng sớm. Tuy thế, trước khi ra khỏi nhà ông đã dặn: “Khách đến, cứ chờ. Gần trưa ông sẽ về!”. Tôi đành ngồi đợi.

Nhà ông như ong vỡ tổ. Chẳng là làng đang có hội, các cháu ông khắp nơi túa về chơi, nô đùa.

Đợt rét vừa qua quá khắc nghiệt, ruộng mạ gia đình ông cấy hỏng cả. Nắng ấm lên đành phải gieo lại. Việc ấy, bà cả đang cùng với mấy cô con dâu lúi húi làm ngoài sân. Đông người làm nên chỉ loáng cái là khoảng sân gạch trước nhà đã được phủ một lớp bùn đen kịt. Mất chỗ chạy nhảy, bọn trẻ con láo nháo đành dồn cả vào nhà, chí choé nô đùa. Ba gian nhà ngói bỗng trở nên chật chội. Nhức óc đinh tai!

Nhìn thấy ổ gà, chướng ngại vật bằng... não

Đúng hẹn, gần trưa ông về. Xe đạp phanh két trước cửa. Sự xuất hiện của ông trên chiếc xe đạp khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Mắt ông thế thì đi bộ còn khó huống chi vi vu xe đạp?! Thấy sự ngạc nhiên của tôi, mọi người trong nhà ùa vào lý giải: “Từ xưa tới giờ, 50 năm có lẻ, đi đâu ông vẫn dùng xe đạp!”.

Nghe mọi người nói thế, ông cũng vội khoe luôn cái biệt tài của mình. Ông bảo, ông có trực giác và trí nhớ rất tuyệt vời. Đường trong huyện, thậm chí đường lên tỉnh, ông chỉ cần đi một lần là nhớ từng ổ gà, khúc cua ngoắt nghéo. Nhớ chi tiết rồi thì cứ xe đạp, chầm chậm ông đi, không lạc bao giờ.

Ra đường, bởi mắt không còn trông thấy gì nên ông phải “tham gia giao thông” bằng đôi tai rất thính của mình (như thể tai ông được gắn camera và chíp điện tử để phân tích thông tin). Ông bảo, nghe tiếng máy nổ là ông nhận biết được mình sắp gặp ô tô hay xe máy. Căn cứ vào những gì nghe được ông sẽ đưa ra cách tránh, né an toàn. Đến bây giờ, sau nhiều năm dùng tai thay cho đôi mắt, ông còn có thể nhận biết, chiếc xe máy đang chạy trước mặt mình là xe của... Tàu hay Nhật.

Tuy trực giác siêu phàm vậy nhưng cũng đã vài lần ông gặp nạn. Đang bon bon bỗng gặp một chiếc xe chết máy giữa đường. Đâm! Khi đi thì con đường nhẵn nhụi, phẳng phiu, khi về thì bởi “vấn nạn đào đường”, ông “sập bẫy”. Bởi những “sự cố hi hữu” ấy mà đã có lần ông phải nhập viện. Tuy thế, ông vẫn chẳng chừa. Vẫn phải đánh đu với xe đạp vì phải nay chỗ này, mai chỗ khác tong tả thăm nom các bà vợ của mình.

Hỏng mắt, vẫn được làm... “quan chức Nhà nước”

Ông Sơn sinh năm 1946 trong một gia đình bần nông. Năm lên hai tuổi, ông bảo, phải vía trời, mắt trái ông bỗng dưng hỏng hẳn. Mắt phải cũng từ ngày ấy mà mờ dần đi, đến khi trai tráng thì tối hẳn.

Khi ấy chiến tranh, neo người, nên dù không còn đôi mắt, ông vẫn xin được thoát ly, làm ở ngành đường sắt. Không nhìn thấy lại hoá hay, bởi khi còn làm nhà nước hay sau này về quê làm dân công, ông đều được chỉ định làm tổ trưởng (mọi người đùa vui: Cũng là quan nhà nước)

Anh em sáng mắt thì lao động trực tiếp, tổ trưởng không thấy gì thì “ăn khâu”... chỉ đạo. Như bao gia đình thôn quê khác, năm ông vừa tròn 20 tuổi, bố mẹ đã... ép duyên, cưới cho ông một cô gái ngoan hiền ở trong xã.

Về phép, thấy bố mẹ đã... tự ý lấy vợ cho mình, ông giận, chẳng nói chẳng rằng đùng đùng bỏ đi. Lên xí nghiệp ở lì tại đó, gần 1 năm sau ông mới chính thức... lấy vợ cho mình.

“Giăng lưới” được nữ sinh duyên dáng

Người khiến trái tim ông loạn nhịp là bà Nguyễn Thị Lan, khi gặp ông, tuổi mới 15 trăng tròn. Tình yêu thật khó lý giải, vướng vào rồi thì chẳng khác nào dính phải bùa lú thuốc mê. Khi ấy, ông là một người tật nguyền còn bà Lan là một nữ sinh duyên dáng. Thêm nữa, bà lại là người Hà Nội, chỉ bởi nhà có người làm cùng xí nghiệp ông mà một vài lần lên thăm đã mắc phải bùa yêu. Khuyên can chẳng được, thôi thì đũa lệch so vừa, gia đình bà Lan đành cho đôi trẻ nên duyên nên lứa.

Hơn một năm sau bởi cảnh nhà neo người, ông xin thôi không làm ngành đường sắt nữa, đưa vợ con về quê sinh sống. Về đến nhà, bữa cơm đầu tiên, phát hiện ra mình chỉ là vợ bé, bà Lan giận, tu tu khóc bỏ về Hà Nội.

Cũng thời gian ấy, sống chung một mái nhà, tìm hiểu, thấy hoàn cảnh cô vợ mà bố mẹ cưới cho éo le, ông đã động lòng trắc ẩn. Thôi thì duyên trời đã định, ông đành chấp thuận nghe theo. Nhưng với bà Lan, chả hiểu sao, ông vẫn thường xuyên qua lại như vợ chồng.

Hôn nhân 3 tháng

Về nhà, ông bôn ba với đủ mọi thứ nghề, miễn sao là ra tiền, ra thóc để nuôi vợ, nuôi con. Trong một chuyến tàu buôn từ Phú Thọ về, bà thứ ba đã xuất hiện.

Bà tên là Hoàng Thị Chuyền, quê ở xã Thanh Lâm, cùng huyện Mê Linh, kém ông 1 tuổi. Bà Chuyền là người lận đận về đường tình duyên. Gặp nhau trên chuyến tàu chợ chật chội ấy, chẳng biết khám phá ở ông điều gì hấp dẫn mà bà đã xiêu lòng.

Quái lạ thay, tình yêu này vẫn nhận được sự đồng ý của hai bên gia đình. Tuy thế, với ông, đó là hôn nhân ngắn nhất trong đời. Ông quen bà hồi tháng 10 thì đến tháng giêng năm sau, bởi thấy hai bên phát sinh những tính nết không hợp nhau, nên ông đã quyết định đôi đường đôi ngả. Tuy nhiên, chỉ với 3 tháng sống với nhau, mối tình ngắn ngủi và vi phạm Luật Hôn nhân gia đình ấy cũng kịp có kết quả. Ông đã có với bà một mụn con.

Năm 1973, bà thứ tư lại xuất hiện. Bà tên Vương Thị Xuân, quê gốc ở Bình Định, theo cha là cán bộ kháng chiến tập kết ra Bắc. Hai người gặp nhau ở ga Gia Cẩm ( Phú Thọ ).

Cảm thấy sống “không thể thiếu nhau” nên ông đã về thuyết phục gia đình đem lễ đến hỏi. Và cái gia đình lạ lùng này lại đồng ý. Có với nhau một cô con gái thì bà Xuân theo bố mẹ vào Nam . Từ dạo đó, bởi đường xá xa xôi, hai người đã không còn qua lại nữa. Tuy nhiên, mấy năm trước, biết tin cô con gái lấy chồng, ông cũng lặn lội vào tận nơi để dự đám cưới.

Chuyến buôn... trâu và người vợ 14 tuổi

Cưới bà Xuân được đúng 3 năm thì “trái tim tội lỗi” của ông lại run lên bần bật khi nhìn thấy một người phụ nữ khác.

Bà thứ năm, tên là Nguyễn Thị Xâm cũng là người cùng huyện. Bà Xâm trẻ lắm, ngày gặp ông mới hơn 14 tuổi đầu. Nhà quê lam lũ lại ốm đau, quặt quẹo luôn nên bà trông già trước tuổi.

Ngày ấy, ông đi buôn trâu, thấy bà, ông Sơn nên đã đem lòng... dan díu. Đến với nhau từ năm 1976 và có với nhau 2 mặt con nhưng phải mãi đến năm 1990 ông mới “hợp lý hoá” được mối quan hệ ấy. Thường thì mỗi bà khi muốn “sống là người nhà ông, chết làm con ma nhà ông” thì đều được ông làm lễ cưới, hỏi. Tất nhiên, tuỳ hoàn cảnh, nên cỗ bàn chỉ gọi là báo cáo với họ hàng nhưng phần “nghi lễ” thì ông vẫn làm đầy đủ. Suốt những năm ấy, bởi bù đầu với việc kiếm ăn, ông đành để bà Xâm sống cảnh thiệt thòi. Đầu năm 1990, khi công việc đã tạm ngơi tay, ông đã bảo bà cả sắm lễ đến, chính thức hỏi bà Xâm làm vợ. Hôm ấy, nhà ông làm hẳn 10 mâm cơm, xóm làng, họ mạc đến, liên hoan vui đáo để.

Ông kể, khi lấy mấy bà vợ đầu thì còn có người phản đối, điều ong tiếng ve này nọ. Cưới đến bà thứ 5 thì chẳng ai còn có ý kiến gì nữa. Có lẽ, tất thảy mọi người trong làng, đều nghĩ rằng ông đã mù lòa nên có làm việc gì thì cũng không chấp.

Bà thứ sáu, ông đón về vào năm 1978. Bà ở thôn Đường Lệ, xã Đại Thịnh, cũng huyện Mê Linh. Ông quen bà cũng từ một lần đi chợ. Bà đi bán rau về, gặp ông nên mời vào nhà chơi. Vào mới biết hoàn cảnh nhà bà túng quẫn, khó khăn trăm bề. Qua lại một vài lần, bà này mạnh dạn: “Anh có thương thì trở đi trở về qua lại. Đời em cơ cực đã nhiều, chỉ mong một chỗ dựa về sau!”.

Được nhời như cởi tấm lòng, cái “tính quen thuộc” của ông trỗi dậy. Tuy thế, mối tình ngang trái này cũng đi đến kết cục chẳng ra làm sao. Có với nhau một mặt con, năm 1984, ông bà đã đường ai nấy đi bởi tính nết mỗi người một khác.

Chồng mù với vợ què, vợ hen

Chia tay bà thứ sáu được đúng 3 ngày thì ông gặp bà thứ bảy. Theo cái lý lạ lùng của ông, “đó là người phụ nữ gặp nhiều bất hạnh, ông không thể không thương”. Bà Ngải, tên bà thứ bảy, bị bom đánh mất một cánh tay từ tấm bé. Cũng như những bà trước, ông đem lễ đến xin. Lần này, khó khăn bởi gia đình nhà gái nằng nặc từ chối. Lý do, không phải vì ông đã có nhiều vợ mà bởi họ bảo: “Chồng mù, vợ què không được”. Thế nhưng, lần lữa mãi thì trời cũng đành phải chịu đất bởi “gạo đã nấu thành cơm”, “ván đã đóng thành thuyền”, “mầm sống” đã “sinh sôi”. Có con, ông cứ đón bà về và sau cùng, khó tính mấy thì “nhà gái” cũng phải gật đầu ưng thuận.

Bà Ngải ở thôn Tráng Việt, xã Tráng Việt (Mê Linh). Và những lần qua lại thôn ấy, ông lại thêm vướng lưới tình.

Bà thứ tám đến và sống với ông vừa đủ 20 năm rồi âm dương cách biệt. Bà tên Lê Thị Thân, kém ông 9 tuổi, là người nổi tiếng dịu dàng, phúc hậu. Thế nhưng, trời chẳng cho ai tất cả mọi thứ, đẹp người, đẹp nết nhưng bà lại mắc chứng bệnh hen, khiến trai làng không ai muốn đón về để chung xây tổ ấm.

Lỡ thì, bà gặp ông vậy là lại mắc lưới của “Đông Gioăng”. Theo ông Sơn, khi hai người đến với nhau, bên nhà bà Thân, nhiều người cũng phản đối rầm rầm. Tuy thế có một người đã rất ủng hộ ông, đó là bố đẻ ra bà. Có “chỗ dựa”, ông đã tới tấp tấn công và chỉ ít lâu sau, tất cả mọi người trong gia đình bà Thân đều gật đầu...

11 vợ chưa phải con số cuối cùng...

Theo thời gian, số bà vợ của ông Sơn tăng dần. Đến nay, đã có 11 phụ nữ... phải lòng người đàn ông "đặc biệt" này. Nhưng, không ai dám chắc đó là con số cuối cùng...

“Sự tích” về bà vợ thứ 9, 10,11

“Mối tình” với bà Thân vẫn còn hôi hổi thì ông có thêm bà thứ chín. Bà có cái tên mộc mạc: Nguyễn Thị Tỵ, người ở làng Táo, xã Tiến Thắng, Mê Linh.

Bà Tỵ kém ông đến hơn 20 tuổi, chỉ ngặt nỗi người không được hoạt bát do ít nhiều nhiễm độc da cam từ người bố đi bộ đội. Hoàn cảnh bà Tỵ khó khăn bởi bố mất sớm, mình bà tần tảo sớm hôm chăm sóc mẹ già và đứa em ốm đau, què quặt. Cảnh ấy khiến ông... thương, muốn chung tay, chung sức cùng bà đẩy lùi cam khó (???). Vậy là được sự đồng thuận của hai nhà, ông và bà Tỵ lại thành phu phụ.

“Đã thương thì thương... cho trót” - cái lý của ông Sơn là vậy. Theo lẽ thông thường, người đáng thương phải là ông, nhưng ông luôn cho rằng các bà mà ông muốn lấy làm vợ mới là đáng thương và cần một nơi nương tựa vững chãi - đó là ông (???). Vì thế, ở thôn Đường Lệ, xã Đại Thịnh, nơi bà vợ thứ 6 của ông ở có bà Vũ, cũng hoàn cảnh éo le như bà Tỵ, đã được ông “thương nốt cho trót”. Bố bà Vũ đi kháng chiến, nhiễm độc và để di họa lại cho con. Bà Vũ tuy học hết lớp 6 nhưng cũng chẳng được nhanh nhẹn như người. Ông gặp, “cảm thương số phận hẩm hiu” của bà nên quyết định nên vợ nên chồng. Ông bảo, ông đến với bà thứ 10 là bởi ông thấy mình cần phải có trách nhiệm với người đàn bà tạo hóa không thương ấy (???).

Trò chuyện cởi mở, ông tiết lộ một... bí mật mà ở làng ít người được biết. Đó là việc ông có bà thứ 11 hiện đang sống ở Bình Lục, Hà Nam . Bà này đã có với ông một mặt con và hai người quen nhau từ năm 1967. Khi ấy, ông đi nộp thóc thuế, gặp bà làm ở kho lương thực Phúc Yên. “Tiếng sét ái tình” kỳ quái nổ ra ngay từ lần gặp đầu tiên và người phụ nữ ấy dành cho ông nhiều ưu ái. Ông kể về sự ưu ái đầy tiêu cực ấy rằng, hồi đó, gánh thóc đến kho lương thực nộp, nếu gặp bà thì thóc rối bà cũng gật đầu cho là thóc sạch. “Sướng lắm!” - ông Sơn kể. Sau này, bà về quê Hà Nam sinh sống, bởi xa cách nên ông không thể đem lễ đến hỏi được. Cũng bởi phần lễ nghi này chưa được thực hiện nên dù đã có con với nhau từ lâu nhưng ông vẫn phải xếp bà ở vị trí thứ... 11.

Cái mồm đầy... ma lực

Mắt hỏng, nhưng trông vẻ ngoài ông còn mạnh mẽ lắm. Hỏng mắt, nhưng ông Sơn lại rất khéo ăn khéo nói. Đây cũng là lý do khiến ông vi phạm nặng nề chính sách DS-KHHGĐ và Luật Hôn nhân & Gia đình, nhưng vẫn được các “người tình” chấp thuận về sống kiếp chồng chung.

Cái mồm ông đầy ma lực, chuyện giời chuyện bể ông đều biết cả. Càng ngồi, càng thấy người đàn ông trông bề ngoài chẳng có gì nổi bật ấy... có điểm gì đó hấp dẫn. Ông có khả năng hút hồn người khác bằng những câu chuyện khó tin nhưng có vẻ rất thật của mình. Chuyện ông kể, tuy chẳng có gì lớn lao, chẳng có gì bóng bảy nhưng nó khiến người đối diện thích nghe bởi những tình tiết bất ngờ, bằng chất giọng nghe như quê mùa nhưng vô cùng hóm hỉnh.

Bởi thế, theo “thói quen”, theo cái lý khó chấp nhận được của riêng ông: “thương thì thương cho trót”, nhiều người đã nhận định, với ông, “tình vẫn chưa yên”. Rất có thể một ngày đẹp trời, trên con đường làng quen thuộc hay trên một chuyến tàu chật ních người, gặp một phụ nữ có hoàn cảnh đáng thương, ông lại thêm một lần “sét đánh”. Điều ấy chẳng ai dám chắc là sẽ không xảy ra! Chuyện ấy tế nhị, hỏi ông, ông chỉ cười.

Những khả năng đặc biệt

Ngay khi gặp, tôi không tin là ông Sơn hỏng mắt hoàn toàn. Ông vẫn đi xe đạp và làm nhiều việc như người sáng mắt.

Thế nhưng, sự thật là người đàn ông hỏng mắt hoàn toàn ấy đã làm được rất nhiều chuyện không giống ai mà người sáng mắt cũng phải kinh ngạc. Ông đi buôn trâu, nhưng chỉ cần sờ là biết con trâu ấy tuổi tác, sức khoẻ thế nào. Thậm chí, với đồ gỗ, ông cũng là người sành sỏi. Ông đã giúp những người ít am hiểu về lĩnh vực này chọn được những bộ đồ gỗ chất lượng.

Ông bảo, chỉ cần sờ tay vào vân, thớ gỗ ông cũng có thể nhận biết đó là gỗ gì. Trình độ ấy đã được ông “kiểm nghiệm” qua lần một mình lụi cụi đạp xe về Đồng Kỵ, Bắc Ninh để mua cho gia đình mình chiếc tủ chè mà đến giờ ai vào nhà cũng đều phải trầm trồ khen đẹp.

Ngoài sự nhạy cảm của đôi tay, thì đôi tai và trí nhớ của ông cũng ở mức tuyệt vời. Ở làng, nhiều người mua đài, đầu đĩa cũng phải nhờ đến ông. Dân quê nghèo, làm gì có tiền mà đến cửa hàng, đại lý để mua hàng mới, sản phẩm của những hãng nổi tiếng. Đồ cũ, đồ đã qua sử dụng thì mới có giá mềm. Bởi thế nên họ phải nhờ ông vì chỉ cần nghe tiếng, ông có thế nhận biết những thứ đó của hãng nào, “tuổi thọ” còn được bao lâu. Con ông mua chiếc tivi, về mở, nghe tiếng, chẳng cần hỏi ông cũng biết đó là “đồ Tàu” dù bề ngoài, trông như hàng xịn.

Trí nhớ của ông thì khó người nào sánh kịp. Bởi thế mà trong huyện, đường ngang ngõ tắt ông thuộc như lòng bàn tay. Đến “vùng đất mới”, chưa biết đường, thì chỉ cần có người ngồi sau xe “xi nhan” một lần là khi về, ông đi đâu vào đấy.

Biến “ớt cay” thành “ớt ngọt”

Ông thống kê, tới thời điểm này, ông đã có cả thảy 24 người con. Là con trưởng nên nhà ông nhiều giỗ chạp. Mỗi lần có việc, các bà vợ cùng các con, cháu kéo về chật ních cả nhà. Cỗ bàn bày ra cả chục mâm, ngồi kín trong nhà, nhiều khi còn tràn cả ra sân.

Ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà lại chẳng hay ghen chồng! Thế nhưng, trường hợp các bà vợ của ông thì khác. Rất lạ từ trước đến nay giữa các bà chưa từng một lần xảy ra cãi vã, ghen tuông. Điều này đã được mọi người... kiểm chứng.

Cách đây hơn chục năm, bà thứ bảy - Nguyễn Thị Ngải - đã về ở hẳn trên mảnh đất nhà ông. Tuy gọi là ở riêng nhưng chẳng khác nào ở chung bởi hai nhà chung ngõ, chỉ cách nhau bức tường chưa vượt quá đầu người. Mấy lần tôi đến vẫn thấy bà chạy qua chạy lại chuyện trò. Đặc biệt, để ý, thấy bà Ngải với bà cả trò chuyện tíu tít với nhau. Sự thân thiện ấy không chỉ khiến một người lạ là tôi khó hiểu, mà nó còn khiến nhiều người dân ở Chi Đông, nơi ông ở cũng phải mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc. Mọi người đã rất băn khoăn bởi không biết ông có phép màu gì hiệu nghiệm khiến hai bà thân nhau đến thế, lúc nào cũng sát cánh kề vai, có nhau trong mọi việc?!

Ông bảo, ông có bí quyết riêng để biến “ớt cay” thành “ớt ngọt”. Khôn ngoan chẳng lọ thật thà, trước khi đồng thuận đến với nhau, ông cứ “lột trần” hết những khó khăn, thuận lợi khi về nhà ông cho các bà nghe. Nếu các bà thực sự hiểu và thông cảm thì mới bàn đến chuyện se duyên kết tóc, không thì “sét đánh” có dữ dội mấy ông cũng “vẫy tay chào”.

“Chiêu” ấy hoá hiệu nghiệm bởi nó như một mũi tên, trúng liền hai đích. Thứ nhất, nó sẽ khiến đối phương nghĩ rằng chỉ những người thật lòng mới có những lời lẽ chân thành đến vậy. Thứ hai, nó giúp ông giải quyết “bài toán” “hậu hôn nhân” sau này. “Bài toán” ấy không dễ hóa giải. Xã hội, ối người chỉ một lần duy nhất lập “phòng nhì” đã phải trả giá đắt. Thậm chí có người còn vào tù cũng chỉ vì mù quáng trong chuyện quyết liệt giữ “mảnh trời riêng” cho mình. Do được “làm công tác tư tưởng” từ trước nên khi lấy ông, “các bà đều biết rõ bổn phận và trách nhiệm của mình” (lời ông khoe). Bởi thế, về nhà ông, các bà vẫn vui vẻ ngồi chung mâm, trong êm ngoài ấm.

Hệ lụy... buồn

Ông Sơn bảo, các con ông ai cũng ngoan hiền bởi có sự chăm chút, dạy dỗ tới nơi tới chốn của ông.

Thế nhưng, điều ông không nói ra nhưng ai cũng biết, đó là: Chúng khổ vì cái sự đa mang kỳ quái của ông. Tối ngày chúng túi bụi với công việc để toan lo cuộc sống thường ngày.

Ông giờ đang ở với người con út, con của bà cả trong ngôi nhà ngói tồi tàn. Anh con út ấy cũng như bao anh em khác của mình, không được học hành tới nơi tới chốn. Tí tuổi đầu anh đã phải tìm về thành phố tần tảo làm thuê để kiếm sống qua ngày.

Lớn lên, lấy vợ, cũng vẫn nghiệp làm thuê, tối mắt tối mũi. Bởi quá bận rộn nên đến giờ, có một sự thật phũ phàng là anh vẫn chưa biết hết mặt... anh em mình.

Anh bảo, quanh năm tất tả với công với việc, chẳng lúc nào được nghỉ ngơi nên cũng chẳng có điều kiện để đi thăm nom anh em ở các nơi. Buồn lắm! Ngày giỗ, ngày Tết, nhà bố đẻ ở đây, ai có lòng thì đến, uống được với nhau chén rượu rồi lại về. Thế nhưng, đâu phải ai cũng nhiệt tâm, người thế này, người thế nọ, xum họp đầy đủ khó lắm!

Họ cũng như anh, cũng phải tất bật với những lo toan của riêng mình, vì ai cũng giống ai, bố chẳng lo cho được gì, nhà thì neo đơn.

Thêm nữa, nếu muốn đi thăm để tận thấy tất cả anh em mình, với điều kiện kinh tế của các anh bây giờ thì có lẽ là điều... không tưởng. Kẻ nam người bắc, người ở phố kẻ ở quê đi hết thì có mà... cả tháng. Bởi thế nên đành chịu, bởi thế nên đành ngồi nhà, ai đến thì biết người đấy chứ đến người này, bỏ người kia cũng không được.

Chính quyền địa phương: Bó tay!

Trong tổng số 11 bà vợ trên, thì chỉ có bà vợ cả do bố mẹ ông cưới cho là có thủ tục đăng ký kết hôn đàng hoàng. Số bà còn lại, ông đều... cưới chui hoặc cứ đến sinh sống với nhau như vợ chồng. Điều ấy, làng xóm láng giềng biết và đương nhiên, chính quyền địa phương cũng biết. Thế nhưng, biện pháp ngăn chặn thì tưởng dễ nhưng đụng đến lại... khó vô cùng.

Theo ông Nguyễn Mạnh Sinh, Chủ tịch xã Quang Minh - nơi ông Sơn sinh sống - “vấn đề ông Sơn nhiều vợ”, trước đây, Ban Tuyên giáo huyện Mê Linh đã về xã và có buổi làm việc nghiêm túc.

Tại buổi làm việc đó, xã đã trình bày tất cả những khó khăn của mình. Những khó khăn đó, theo ông Sinh, các bà vợ bé của ông Sơn đều là người xã khác, bởi thế, xã không có quyền can thiệp. Thêm nữa, từ trước tới nay, chính quyền xã cũng chưa phải đứng ra để giải quyết tranh chấp, kiện tụng gì giữa các “bà vợ” của ông Sơn, cũng như những người liên quan nên không có lý do gì để đưa biện pháp ngăn chặn.

Còn chuyện bà Ngải, bà vợ thứ bảy, hiện nay đang ở trên mảnh đất trước đây là của ông Sơn thì lại là một câu chuyện dài. Câu chuyện “hai trong một” này, theo ông Trương Quang Dũng, Cán bộ hộ khẩu, Công an xã Quang Minh thì cũng rất... hợp lý (???).

Bà Ngải ở xã Tráng Việt đã theo ông làm vợ lẽ. Trước đó, ông Sơn ra làm kinh tế ở thôn Ấp Tre, (xã Quang Minh) bà Ngải theo đến ở cùng. Việc ấy chính quyền xã đã nhiều lần ngăn cản, thế nhưng, dù nhiều lần bị “trục xuất” nhưng “thuyền” vẫn một lòng quay về “bến cũ”. Ông về mua đất ở thôn Chi Đông, bà vẫn theo ông. Ông Sơn đã nhiều lần lên xã lạy lục để xin xã cho phép bà được nhập hộ khẩu vào nhà mình. Đương nhiên, xã không giải quyết bởi danh không chính ngôn không thuận, bà Ngải và ông Sơn không có quan hệ gì.

Tuy thế, ông Sơn vẫn “cắt đất” để mẹ con bà Ngải dựng nhà ngay sát nhà mình. Mãi đến tháng 5/2007 vừa rồi, bà Ngải mới được chính quyền xã cho đăng ký hộ khẩu vì theo luật cư trú mới, người nào có đất, sinh sống ổn định trên địa bàn thì phải được làm hộ khẩu!

Nỗi đau của người cha mù

Ông đang ấp ôm trong mình một nỗi đau tê tái. Cô con gái thứ hai con của ông với bà cả bị kẻ xấu lừa bán sang Trung Quốc. Thương con, năm 1995, gom góp tiền, dù cảnh mù loà, ông vẫn lặn lội sang đó kiếm tìm.

Lặn lội từ Quảng Đông đến Quảng Tây, lang thang đến tất cả những nơi có thể nhưng con gái ông vẫn bặt vô âm tín. Giờ, điều mong ước lớn nhất của ông là tìm lại được cô con gái tội nghiệp ấy.

Nhiều đêm, nhớ đến con mà nước mắt đầm đìa. Thương con nhưng cũng đành chịu chứ biết tính làm sao! Nhiều lúc ông cũng nghĩ: “Giá mà cảnh nhà khá giả, được học hành tới nơi tới chốn thì con gái mình đã không thành “miếng mồi ngon” cho bầy lang sói!”.

Lấy 11 vợ, đẻ 24 đứa con, liệu ông chăm sóc và gặp gỡ họ được mấy ngày? Những bà vợ có thể tự hào điều gì khi kể về chồng? Những đứa con học được gì từ tấm gương của bố?

Chắc rằng những đêm nhiều nước mắt như vậy không phải là hiếm đối với người đàn ông kỳ lạ ấy.

Đào Thanh Tuy (báo Gia Đình & Xã Hội)

by AI HUU NINH THUAN
04/04/10. 04:18:50 am. 12199 words, 144 views. Categories: Góp nhặt, Chuyện vui, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs ,

PHÁT HIỆN LÒ PHẢN ỨNG HẠT NHÂN TỪ 2 TỶ NĂM TRƯỚC - NỮ MÃI DÂM KỲ CỤC CÓ 3 CHÂN VÀ 2 BỘ PHẬN SINH DỤC - BẮT ĐƯỢC QUÁI THÚ CHƯA TỪNG BIẾT ĐẾN


Lò phản ứng hạt nhân hiện đại được xây rất kiên cố với những điều kiện nghiêm ngặt

PHÁT HIỆN LÒ PHẢN ỨNG HẠT NHÂN TỪ 2 TỶ NĂM TRƯỚC
Source: VTO NEWS
01/04/2010

“Chẳng lẽ có người ngoài Trái Đất đến nơi hoang vắng này xây lò phản ứng hạt nhân và… bỏ lại?”. Đó là giả thuyết được đặt ra khi người ta không tìm ra được lời giải cho việc ở Oklo – một nơi vô cùng hoang vắng thuộc cộng hòa Gabon lại có một mỏ Uran nổi tiếng cho đến tận ngày nay. Và điều này vẫn còn là một bí ẩn.

Theo những nhà khoa học kể lại thì vào năm 1972, một nhà máy chế biến quặng Uran của Pháp đã vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra rằng quặng Uran khi mới nhập về đã được xử dụng.

Lý do để người ta khẳng định quặng Uran đó đã được xử dụng là bởi họ phát hiện ra hàm lượng Uran thấp hơn so với bình thường tới 60%. Sự việc lạ lùng này đã khiến các nhà khoa học phải vào cuộc khảo sát, nghiên cứu.

Sau những cuộc nghiên cứu được tiến hành, kết quả đưa ra khiến cả thế giới chấn động bởi Oklo vốn là di chỉ của một lò phản ứng hạt nhân cổ xưa.

Lò phản ứng hạt nhân này gồm 6 khu có khoảng 500 tấn quặng Uran, công suất đầu ra vô cùng thấp, chỉ đạt khoảng 10-100KW.

Theo kết quả khảo sát thì mỏ Uran Oklo được hình thành vào khoảng 2 tỷ năm trước và lò phản ứng đi vào vận hành được tới 500.000 năm.

Một điều lạ nữa là lò phản ứng này có kết cấu rất hoàn chỉnh và hợp lý đến mức khiến các nhà khoa học phải kinh ngạc.

Tuy nhiên, cũng theo các cuộc nghiên cứu thì người ta vẫn chưa tìm ra được người đã để lại chiếc lò phản ứng hạt nhân này.

Con người sống cách đây hàng tỷ năm có khi nào đã biết xây lò phản ứng hạt nhân và xử dụng?



Lạ hơn nữa là tại sao lò phản ứng hạt nhân này lại xuất hiện từ hàng tỷ năm trước – thời tiền sử “cổ lỗ sĩ” mà sự sống mới nảy mầm trên Trái Đất. Bởi nếu với một lò phản ứng hạt nhân hiện nay thì đòi hỏi những điều kiện xây dựng rất nghiêm ngặt mà trong thiên nhiên không thể tự có được.

Vậy con người tiền sử sao có thể xây được lò phản ứng hạt nhân này?

Đó là câu hỏi mà cho đến nay các nhà khoa học vẫn chưa tìm được lời giải đáp. Người ta chỉ có thể đặt ra giả thuyết, có thể nào là người ngoài Trái Đất đến nơi hoang vắng này xây lò và bỏ lại đó.

***CHÚ THÍCH

Khu vực Oklo ở cộng hòa Gabon, Trung Phi - Ảnh wikipedia

Theo công trình điều tra nghiên cứu của Ủy ban Nghiên cứu Năng lượng Pháp (Commissariat à l'énergie atomique - CEA ), phản ứng hạt nhân quả đã xẩy ra tại khu vực mỏ quặng Uranium tại Oklo, Gabon từ khoảng 2 tỷ năm trước, trong kỷ Tiền Cambri (Precambrian). Vào ngày 25 tháng 12/1972, CEA chính thức thông báo rằng việc giảm mất lượng 235U tại Oklo là do một phản ứng tự nhiên xẩy ra trong thiên nhiên khi các mỏ quặng Uranium bị ngập nước bởi tầng nước ngầm, nước đã tác động như hệ thống điều hòa tốc độ trung hòa tử (neutron moderator) làm giảm tốc độ của các trung hòa tử nhanh (fast neutron) và biến chúng thành các nhiệt trung hòa tử (thermal neutron) có khả năng tạo nên chuỗi phản ứng liên quan đến Uranium-235 ( P. Kuroda đã từng phát hiện hiện tượng này vào năm 1956), các khu vực quặng mỏ nói trên đã trở thành các lò phản ứng hạt nhân thiên nhiên (natural nuclear fission reactor). Sức nóng do các phản ứng hạt nhân này đã đun nóng nước ngầm làm cho chậm lại rồi làm ngưng các phản ứng, sau khi các vỉ quặng nguội trở lại, các chất độc sinh ra trong quá trình phân chia hạt nhân bị phân hủy, nước quay trở lại và phản ứng lại xẩy ra. Những phản ứng phân hủy hạt nhân này diễn ra trong nhiều ngàn năm cho đến khi khả năng cạn kiệt. Phản ứng hạt nhân diễn ra trong tự nhiên trên quả đất không thể xẩy ra nếu không có nước nặng (heavy water). Khu vực quặng Uran Oklo là khu vực duy nhất được biết trên thế giới đã xẩy ra hiện tượng phản ứng hạt nhân. Sự kết hợp đặc biệt giữa Uranium, nước, và các điều kiện vật lý trong khu vực mỏ quặng Uran Oklo đã cho phép phản ứng hạt nhân tự nhiên diễn ra.

Trong cuốn tiểu thuyết khoa học giả tưởng Bridge of Ashes của Roger Zelazny, khu vực mỏ Uran ở Gabon là do người hành tinh tạo ra để thực hiện sự đột biến sinh học (mutation), dẫn tới sự hiện hữu của loài người. Trong cuốn tiểu thuyết Camelot 30K của Robert L. Forward, hiện tượng phản ứng hạt nhân tự nhiên (đối kháng với năng lượng mặt trời) cũng được nói đến như là nguồn năng lượng sinh quyển (power source of the biosphere) của các hành tinh lùn Trans-Neptunian trong chòm sao Hải vương Tinh. Lò phản ứng hạt nhân thiên nhiên cũng được đề cập đến như một dụng cụ định vị quan trọng trong tiểu thuyết khoa học giả tưởng Manifold: Space của Stephen Baxter.


Oklo: Ancient African Nuclear Reactors - Fossil Reactor 15 - Ảnh NASA: Robert D. Loss, WAISRC - Uranium oxide còn sót lại có màu vàng. Các phó sản của Oklo ngày nay được dùng để thăm dò mức độ ổn định của các hằng số vật lý (fundamental constants) đối với cán cân thời gian của vũ trụ (cosmological time-scales) và để tìm các biện pháp hữu hiệu nhằm giải quyết vấn đề rác thải nguyên tử do con người tạo ra.

Quý vị có thể xem thêm thông tin về lò phản ứng hạt nhân tự nhiên Oklo ở link sau đây:
http://en.wikipedia.org/wiki/Natural_nuclear_fission_reactor

Lê Tự Do


***************************************************************

NỮ MÃI DÂM KỲ CỤC CÓ 3 CHÂN VÀ 2 BỘ PHẬN SINH DỤC


Blanche Dumas được xếp vào danh sách những gái bán dâm được trả thù lao rất cao ở Paris, nhờ có đến hai âm đạo.

Blanche Dumas sinh năm 1860 tại hòn đảo Martinique, một trong hàng chục vùng đất thuộc Pháp ở Caribbean. Cô là con gái trong một gia đình có cha gốc Pháp và mẹ là người lai 1/4 da đen (quadroon). Ở tuổi 25, Blanche Dumas bắt đầu nổi tiếng khi lần đầu tiên được tạp chí Bechlinger of Para của Brazil giới thiệu trên chuyên trang Các trường hợp dị thường của y học bởi Blanche là một phụ nữ ba chân, hai âm đạo duy nhất được ghi nhận (không tính các trường hợp song thân dính nhau).

Giới y học thời đó xác định Blanche Dumas có bộ ngực phát triển bình thường, nhưng cô có những đặc điểm khác biệt mà người đời gọi là dị nhân: Hệ thống xương chậu rất phát triển, có tổng cộng ba chân và hai âm đạo. Rất nhiều đàn ông thời kỳ đó tỏ ra ngưỡng mộ cô với khả năng “chiều lòng” các quý ông bằng cả hai cơ quan sinh dục phía dưới của mình.


Blanche Dumas

Công việc kiếm sống duy nhất của Blanche Dumas là hành nghề mại dâm và cô được xếp vào một trong những gái bán dâm được trả tiền thù lao rất cao ở thủ đô Paris của Pháp. Sau một thời gian dài hành nghề ở Paris, một lần Blanche tình cờ nghe kể về một người đàn ông có tên Baptistan dos Santo đang lưu diễn ở châu Âu cũng có dị tật giống cô nên đã bày tỏ ước ao được "gặp gỡ" dị nhân này.

Thực tế, chưa có bất kỳ tài liệu chính thức nào ghi nhận cuộc hội ngộ của cặp đôi độc nhất vô nhị này. Tuy nhiên, người đàn ông có tên Baptistan mà Blanche Dumas ước ao gặp là hoàn toàn có thật.

Baptistan có tên đầy đủ là Juan Baptistan dos Santos, sinh năm 1843 (kém Blanche Dumas 27 tuổi) tại Cuba ( có tờ báo cho rằng anh ta sinh ra ở Thổ Nhĩ Kỳ ) vốn rất nổi tiếng với ba cái chân (trong đó có tổng cộng bốn bàn chân) và hai dương vật hoàn hảo. Điều đặc biệt là anh chàng này không bao giờ tỏ ra e ngại khi có ai đó muốn chiêm ngưỡng sự khác lạ của anh ta.

Mặc dù có hình dáng dị thường nhưng Juan Baptistan được ghi nhận là người thông minh, lanh lợi trên mức bình thường. Đặc biệt, Baptistan dos Santos có thể xử dụng lần lượt từng “của quý” của mình để “yêu”. Một số tư liệu không được xác định cho biết Baptistan thực sự đã có cuộc “gặp gỡ” với Blanche Dumas trong một chuyến lưu diễn tại thủ đô Paris.

(Theo Bee)

********************************************

BẮT ĐƯỢC QUÁI THÚ CHƯA TỪNG BIẾT ĐẾN
02/04/2010



Nó sở hữu hình dáng và bản năng hoang dã như từng chỉ xuất hiện trong các bộ phim giả tưởng hay câu chuyện Harry Potter ly kỳ, hồi hộp.

Nó chắc chắn không phải là chó rồi. Mèo hoang, báo lai hay là một loài động vật nào đó cũng không thể có những đặc điểm như vậy được… Sống tới ngần này tuổi đầu, chưa khi nào tôi được nghe, nhìn thấy hay xem trên truyền hình về ‘cái sinh vật lạ’ này” – cụ Lưu Tịnh (90 tuổi) chuyện trò với phóng viên.

Trên thực tế, đối tượng đang được nhắc tới chính là con vật mới được phát hiện tại huyện Kim Nguyên tỉnh Đại Anh (Trung Quốc). Từ sáng sớm ngày 23 ‘xuất đầu lộ diện’ với ‘hành tung lạ’ cho tới thời điểm vừa được ‘thu phục’, nó đã khiến dân làng vô cùng lo lắng, sợ hãi kèm theo cảm giác tò mò muốn tìm hiểu.

Con vật ngoài hành tinh?

Một con vật lông xám, dài khoảng 60 cm, kích thước rất giống với chó, đầu nhỏ mông to, đuôi dài bằng nửa chiều dài của thân. Toàn bộ lông mao xuất hiện triệu chứng bệnh khi lông rụng từng mảng, những vết thương sưng tấy, chảy ra chất dịch vàng quyện lấy da thịt.

Quan sát cận cảnh, phần đầu của nó có đôi chút giống chó nhưng mũi thì giống trâu bò, hai phần xương má ngắn, lông mao dầy và cứng, hình dạng đôi tai cũng rất lạ.

Dù đang nằm im lặng trong lồng sắt nhưng đến khi nghe thấy bước chân người tới gần, ngay lập tức con thú lạ này sẽ chồm lên hoang dã và phát ra những âm thanh rít tai to dần rất đáng sợ. Hơn nữa, thực phẩm mà nó ăn là những tảng thịt tươi sống chứ không hề đụng đến chút rau quả nào. Điều làm người dân lo sợ hơn, với sự hung hãn và hoang dã này, con thú sẽ có thể làm tổn thương con người ngay khi có cơ hội.

Ngay khi nghe tin dân làng phát hiện và bắt được con vật lạ trên, nhiều phóng viên báo đài đã xuất hiện khai thác thông tin, tuy nhiên không ai có thể đưa ra câu trả lời về loài động vật lạ này.

Hiện tại, đại diện viện nghiên cứu nông lâm nghiệp đã đứng ra thay mặt và gửi con vật này tới trung tâm nghiên cứu tỉnh Đại Anh để làm rõ giống loài, trấn an tinh thần người dân địa phương.

(Theo 24h)

ĐIỀU KỲ LẠ TẠI ĐẠI HÀN: BIỂN CHIA ĐÔI - AMPO, MÓN BÁNH LÀM TỪ ĐẤT - 5 VIỆC CỦA ĐỜI NGƯỜI

ĐIỀU KỲ LẠ TẠI ĐẠI HÀN: BIỂN CHIA ĐÔI
Source: Yume

Trong Kinh Thánh, ông Moses khi dẫn dân Do Thái thoát khỏi cuộc truy đuổi của Pharaoh, đã dùng chiếc gậy của mình chia đôi biển Đỏ, và ngày trọng đại đó sau này là ngày Lễ Vượt Qua của dân Do Thái. Trải qua nhiều thế kỷ nhiều người vẫn tin rằng đấy chỉ là chuyện thần kỳ trong Kinh Thánh. Một câu hỏi được đặt ra là liệu "Huyền thoại Moses" có thể xảy ra trong thời kỳ hiện đại? Câu trả lời là có. Địa điểm là đất nước nhân sâm, Hàn Quốc.




Cứ "đến hẹn rồi lại lên", hai lần một năm khi nước thủy triều xuống thấp, một dải dất dài 2,8 km và rộng 40 mét lộ ra, biến thành con đường kết nối đảo Jindo và Modo của Hàn Quốc trong một vài giờ. Điều kỳ diệu là nó chia biển thành hai phần và người dân có thể đi bộ dọc theo con đường này, tương tự như trong câu chuyện ông Moses dẫn dân Do Thái vượt qua Biển Đỏ.




Để đón chào điều lạ lùng này, hàng năm, người dân Hàn Quốc tổ chức nhiều lễ hội lớn với sự tham dự của rất nhiều du khách từ khắp nơi trên thế giới.

************************************************************************

AMPO, MÓN BÁNH LÀM TỪ ĐẤT



Thuở nhỏ, tôi đã từng được ăn món đất sét trắng như bánh in, khi sống chung với người thiểu số trong vùng núi Quảng ngãi, có vị bùi bùi. Người ta lấy loại đất sét này trên vùng núi cao, đem về trét lên vách để dành đến mùa đông ăn đỡ đói, nghe nói ăn loại đất sét này còn trị được bệnh đau bao tử. Đó là chuyện ở nước ta, không ngờ ở bên Nam Dương còn có loại bánh đất đen thui, thế cũng lạ!



Ampo là loại bánh truyền thống được tạo nên hoàn toàn từ đất sạch không sỏi. Mặc dù không có bằng chứng khoa học nhưng người dân làng tin rằng bánh ampo rất hiệu quả trong việc giảm đau. Phụ nữ mang thai được khuyến khích ăn bánh đất vì ampo được tin là giúp làm đẹp da của thai nhi.



Cô Rasima, người dân làng Tuban ở Đông Java, đang chuẩn bị sấy khô đất sau khi lấy đất từ cánh đồng lúa.



Đất sau đó được làm thành món bánh tên gọi ampo.



Chỉ làng Tuban giờ đây vẫn còn món bánh này và cô Rasima hiện là người làm bánh ampo duy nhất trong làng.



Bánh đất mang lại thu nhập 2 USD mỗi ngày cho Rasima.

**************************************************************************

NHẬT NGÀY CÀNG LOẠN VỚI GAME HENTAI

Người đăng: thanh an

Ngay từ cái lễ hội "Tình dục" là mình đã có ấn tượng không tốt cho lắm đối với lối suy nghĩ kỳ cục của người Nhật về chiện "ấy" rùi, do lạm dụng quá nhiều mà giờ đây những tác phẩm đồi trụy như truyện, phim, băng trò chơi Hentai cũng được công khai bày bán tại các cửa hàng băng đĩa, khu phố trò chơi điện tử.



Hổng tin thì mọi người có thể tới khu phố điện tử Akihabara, Tokyo thử xem, rất dễ để tìm thấy những trò bệnh hoạn này, nhưng bức xúc ở chỗ là có những game cho phép người chơi sàm sỡ, dùng những hành động bạo lực như tra tấn và hãm hiếp phụ nữ. Như dzậy cứ như mớm mồi cho tụi học sinh vốn tò mò, ham tìm hiểu. Nghĩ coi, trong đầu chúng không còn là những tình cảm trong sáng nữa mà chỉ toàn những hành động đồi bại như thế thì xã hội này còn lại gì?

**************************************************************************

HOA VÀNG MẤY ĐỘ
Người đăng: Bee Line

Là mơ ước thôi, ngày nào đó bước chân vào một khu vườn vàng rực nắng.
Sắc vàng của hoa làm cho những ngày tháng 3 thêm rực rỡ.Bộ sưu tập này ra đời đơn giản chỉ vì chủ nhân của nó yêu những ngày nắng đẹp

Hoa hồng vàng


Hoa hồng vàng không phải là chúa tể của các loài hoa. Thế nhưng vẫn rực rỡ kiêu sa... Màu vàng của nó tượng trưng cho những mối quan hệ đang đứng trên bờ vực thẳm. Thế nhưng tặng một đoá hồng vàng cho nhau không hẳn là một lời cảnh báo. Đơn giản có thể là "tôi yêu bạn", hồng vàng cũng tượng trưng cho một tình bạn đẹp.

Hoa thuỷ tiên vàng


Giêng Hai còn se se lạnh, bước vào tháng 4 đã bắt đầu rĩ rã những cơn mưa. Thuỷ tiên chọn cho mình tháng 3 đầy nắng. Là loài hoa vương giả thanh cao... nhưng hoa thuỷ tiên luôn mang bên mình tình yêu đơn phương thầm kín.

Hoa hướng dương


Luôn hướng về mặt trời. Hướng dương tượng trưng cho niềm tin và hy vọng

Hoa Loa Kèn


Qúy phái quyến rũ, nhưng hoa loa kèn vàng tượng trưng cho những ảo vọng không bao giờ vươn tới.

Hoa mai


Hoa mai giản dị, trong sáng, là đại diện cho một tình yêu trung thành. Hoa chưa bao giờ lỗi hẹn cùng mùa Xuân thế nên hoa mai luôn có nhiệm vụ nhắc nhở Xuân về.

Hoa cúc vàng


Đóa hoa vàng rực rỡ khi trời sang Xuân, tượng trưng cho niềm hân hoan của mùa mới. Tặng nhau hoa cúc vàng thể hiện sự quý mến dành cho nhau.

Hoa lily

Lily vàng thể hiện nhiệt huyết, khát vọng và niềm vui.

Hoa tulip vàng


Mang thông điệp bày tỏ tình yêu, nhưng không hi vọng.

Hoa anh thảo muộn


Hoa Anh Thảo muộn – Evening Primrose thì lại chỉ nở khi đêm xuống, nó không bao giờ hé mở các búp hoa của mình cho đến khi trăng lên. Hoa hướng về phía trăng bạc. Khi đêm xuống và không gian hoàn toàn yên tĩnh, các cánh hoa phát ra một thứ ánh sáng lân tinh dìu dịu. Anh Thảo muộn tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng.

Hoa bất tử



Mang thông điệp: dù có chuyện gì xẩy ra đi chăng nữa, hãy tin rằng tình yêu của chúng ta là bất diệt.

Bồ công anh

Là loài hoa tượng trưng cho những mơ ước.

Lan vũ nữ


Mang dáng hình người con gái trong chiếc váy màu vàng rực rỡ. Lan vũ nữ thật sự là một khúc nhạc tình yêu say đắm.

Hoa hoàng yến


Có khá nhiều tên từ dân giả như bò cạp nước, muỗm bò cạp đến những cái tên cao sang như hoàng yến, hoàng hậu. Dù là tên nào thì hoa bò cạp vẫn cứ rực rỡ mỗi độ hè về. Những con đường hoàng yến luôn luôn bừng sáng vì màu hoa cũng chính là màu nắng.

Hoa Điệp vàng




Một chiều đi trên con đường này, hoa điệp vàng trải dưới chân tôi.
Hoa điệp vàng vẫn nhắc chúng ta hoài niệm mãi về một thời áo trắng ngây thơ.

Hoa cải


Đơn sơ mộc mạc trên cánh đồng, nhưng những mùa hoa cải vàng rực vẫn luôn làm say lòng ai đó bất chợt dừng chân.

Mimosa


Cô sơn nữ phố núi mang nét đẹp hoang dại nhưng quyến rũ.

Hoa sao nhái


Là loài hoa quê mùa của làng quê, đơn sơ mộc mạc và chân thành.

Hoa dã quỳ


Lại một loài hoa của phố núi.

Dã quỳ em với sắc vàng phố núi
Như mặt trời bé nhỏ giữa rừng cây
Là nồng nàn thầm lặng với mê say
Là cháy bỏng khát khao lòng thi sĩ.

*******************************************************

NHỮNG CHẬU HOA BƯỚC RA TỪ PHIM HOẠT HỌA

Người đăng: Hoàng Minh

Lấy cảm hứng từ những hình ảnh trong phim hoạt hình Nhật Bản, những chậu hoa mang hình dáng ngộ nghĩnh cùng với những nhân vật trong phim sẽ làm nhiều người thích thú. Mình giới thiệu một số mẫu về những chậu hoa dễ thương này nhé.

Mụ phù thủy trong phim "Lạc vào thế giới kỳ lạ"


Bức tường thành


Bữa ăn tối của Vô nhân dạng


Totoro


Gốc cây cổ thụ


Bạn bè của chú mèo Totoro


Nơi rô-bô ẩn náu


Khinh khí cầu chú mèo Totoro


Chậu trồng hoa Totoro


Cô phù thủy giao bánh


Những chú mèo trong cô phù thủy dễ thương


******************************************************************

7 BÍ QUYẾT ĐỂ CÓ MỘT TRÍ NHỚ TỐT

Người đăng: Đào Huyền



Trong số muôn vàn câu hỏi mà chúng ta vẫn thường đặt ra cho bản thân, dường như "Sao tôi lại không nhớ được nhỉ?" là câu xuất hiện nhiều nhất. Tại sao vậy? Chắc hẳn vì trí nhớ là một trong những vấn đề bí ẩn đối với con người.

1- Hãy nhìn cho kỹ:

Đó là tiền đề cho một trí nhớ tốt: Bạn hãy học cách quan sát thật kỹ. Hãy chú ý tới hình ảnh nhiều hơn trong tạp chí, sách vở và trong cuộc sống. Hãy cố nhớ tới từng chi tiết lặt vặt. Chính cách chi tiết lặt vặt đó mới là quan trọng.

2- Liên tưởng một cách có hình ảnh:

Hồi còn đi học, bạn sẽ không tìm được thấy nhanh vị trí nước Italia trên bản đồ địa lý nếu không liên tưởng hình dáng nước Italia giống như một chiếc giày ủng. Đối với những tên người như Huệ, Lan, Sửu... thì dễ dàng tạo ra trong đầu bạn một hình ảnh mà bạn liên tưởng.

3- Tập trung vào tiếng động:

Hãy nhắm mặt lại và để ý tới tiếng động. Bạn nghe thấy gì? Khi nghe bạn cảm nhận được gì? Hãy xác định nguồn gốc tiếng động đó và hình dung một cuốn phim hấp dẫn trong đầu bạn. Hãy liên tưởng tới một giọng phát thanh viên quen thuộc trên truyền hình hay trong radio.

4- Gắn liền con người với hoàn cảnh:

Tìm cách gắn liền con người với hoàn cảnh cụ thể. Thí dụ: Ta đã nhìn thấy con người này lần đầu tiên ở đâu? Lúc ấy anh ta ǎn mặc như thế nào?

5- Tách tên người ra thành những từ độc lập:

Nếu bạn cảm thấy cái tên khó nhớ, hãy viết nó ra và phân tích cái tên ấy làm nhiều từ rồi so sánh một cách hài hước. Thí dụ: đối với những tên Tây như Lorayne: Lỡ ra ị nè, Holzweis: Hôn xờ vai.

6- Tăng tốc độ:

Lấy một bài báo rồi đánh dấu tất cả các chữ "b", cành nhanh càng tốt. Sau đó từ từ kiểm tra lại xem bạn đã bỏ sót mất bao nhiêu chữ. Hãy luyện bài tập này vài ngày liền rồi bạn sẽ thấy, chỉ sau một thời gian ngắn bạn đã có thể đạt được kết quả tốt. Bài tập này bạn cũng thể làm vào lúc chờ đợi.

7- Thiết kế bộ "Số-Hình ảnh":

Thông thường người ta nhớ con số dễ dàng hơn nếu chia nó ra thành từng nhóm hai số. Hoặc là trong một con số cần nhớ vô tình giống số bạn đã thuộc như ngày sinh hay một số nhà quen thuộc nào đó. Đối với những con số dài bạn áp dụng biện pháp "Số-Hình ảnh". Có rất nhiều nhà quản lý người Mỹ đã làm việc rất tốt với hệ thống này.

6 bài tập đơn giản giúp bạn luyện trí nhớ:

1. Chơi ô chữ và giới hạn thời gian để hoàn thành.

2. Khởi động một ngày mới như sau: tắm mà nhắm mắt, chải răng bằng tay không thuận.

3. Trong lúc đọc sách, thỉnh thoảng hãy đọc lớn lên.

4. Thỉnh thoảng thay đổi lộ trình đến văn phòng làm việc, đừng đi hoài những con đường đã quá quen.

5. Tại văn phòng, xử dụng tay không thuận để làm một số việc linh tinh như bấm kim, bật máy, hoặc dùng điện thoại.

6. Vào bữa cơm tối, trước khi ăn, hãy nhắm mắt và xác định món ăn bằng cách ngửi, nếm, và... sờ.

******************************************************************

5 VIỆC CỦA ĐỜI NGƯỜI
Người đăng: Ha Phuong



Trong một đời người, những việc mà chúng ta cần làm rất nhiều, nhưng không thể biến tất cả chúng thành hiện thực. Nhưng tôi cho rằng làm việc không nên tham nhiều, chỉ cần làm tốt 5 việc là đủ:

Việc thứ 1: Đọc kỹ một cuốn sách. Sách hay có thể làm rung động trái tim của bạn mỗi lần chỉ một cuốn là đủ.

Việc thứ 2: Nắm vững một nghề. Giỏi một nghề sẽ làm cho cuộc đời của bạn thiết thực hơn và cũng đủ để nuôi sống gia đình bạn. Đừng xem nhẹ những việc nhỏ mọn. Nhỏ nhưng độc đáo cũng trở thành có giá trị.

Việc thứ 3: Có một gia đình hòa thuận. Người xưa nói: "tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ." Với số đông trị quốc bình thiên hạ hơi xa xôi, nhưng xây dựng một gia đình hòa thuận là có thể làm được và hiện thực hơn rất nhiều. Gia đình là hình ảnh thu nhỏ của xã hội, nếu gia đình bạn là một thành viên tốt thì ngoài xã hội bạn không phải là người quá xấu được.

Việc thứ 4: Luôn mang những tình cảm tốt đẹp trong lòng. Chỉ cần lòng ta trong sáng thì thế giới này mãi mãi tràn ánh nắng mặt trời. Mà biện pháp duy nhất làm cho lòng được trong sáng là có một trái tim biết yêu, trong trái tim đó chỉ chứa đựng tình cảm tốt đẹp mà thôi.

Việc thứ 5: làm một người tốt. Đừng coi việc thiện nhỏ mà không làm, đừng coi việc ác nhỏ mà làm. Làm nhiều việc tốt nho nhỏ dần dần sẽ trở thành người tốt. Thế giới này có thể không cần nhiều anh hùng, nhiều thiên tài nhưng rất cần nhiều những người tốt.

Làm tốt 5 việc bình thường trên đây, cuộc đời bạn sẽ phát ra những ánh sáng kỳ diệu. Có thể cuộc đời bạn không oanh liệt nhưng lòng bạn chân thành, tất cả những viêc cần làm bạn đã làm đủ, bạn đã sống đúng với mình, với cả thế gian này. Hãy luôn yêu và trân trọng cuộc sống này nhé!

by AI HUU NINH THUAN
04/02/10. 05:42:45 am. 3684 words, 288 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Chuyện lạ ðó ðây, Thì thầm tâm sự, Liên kết blogs, Phong cảnh, Vòng quanh thế giới ,

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ... 34 >>