Category: Thì thầm tâm sự

NHỮNG NGƯỜI LỮ HÀNH: TRONG TRẮNG

18. TRONG TRẮNG

Source: suyniemloichua

Hồng Y Nguyễn Văn Thuận

1. Đóa hoa trinh khiết.

* "Phúc cho ai trong trắng vì sẽ được thấy mặt Thiên Chúa." Không phải chỉ có tu sĩ, mà cả người đời cũng phải trong trắng theo đấng bậc mình. Sống trong trắng không phải bị ràng buộc, nhưng cần được tự do hơn (ĐHV 425).

* Bao nhiêu tâm hồn giáo dân trong trắng gương mẫu giữa trần gian. Tâm hồn tận hiến của con phải cảm phục, phấn khởi và vươn cao hơn nữa. (ĐHV 433).

Thánh Nữ Maria Goretti sinh năm 1890 tại miền Pontins, gần bờ biển, cách thành Roma khoảng 25 cây số. Thuở còn nhi nữ, thánh nhân đã là cô gái nhan sắc mặn mà khiến Alexandre, một thanh niên cùng làm việc trong nông trại với ngài, đã dùng lời đường mật dụ dỗ. Thánh nữ cương quyết chống lại và bảo: "Anh Alexandre, đừng, đừng làm thế, Chúa không muốn anh xuống hỏa ngục đâu". Và lần khác, thánh nữ đã nói cách dịu dàng với anh ta: "Không, anh Alexandre, Chúa không muốn chúng ta làm điều đó!" Nhưng chàng trai ấy quá say mê nhan sắc của ngài; vì thế, lúc Goretti mới 13 tuổi đầu, vào ngày 5.7.1902, lợi dụng lúc cả nhà đi làm xa, Alexandre đã dùng võ lực cưỡng bách Goretti. Ngài chống cự mãnh liệt, nhưng vì sức yếu nên cuối cùng phải khuất phục. Và sau đó, vì sợ bị tố cáo, Alexandre đã đâm chết Thánh Nữ. Sáng hôm sau, ngày 6.7.1902, trước khi trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Nettunô, Thánh nữ Goretti đã thều thào: "Vì tình yêu Chúa Kitô, tôi sẵn sàng tha thứ cho anh Alexandre, và muốn anh cũng được vào Thiên đàng với tôi".

Năm Thánh 1950, Đức Piô XII đã phong Thánh cho Maria Goretti trước sự hiện diện của bà mẹ già yêu dấu và bên cạnh bà, có cả... anh Alexandre, lúc ấy đã vào dòng tu!.

2. Đôi mắt xanh của chị nữ tu.

* Có nhiều thiên thần trong trắng mà lại là ma quỷ của ghen ghét. Vô phúc cho cộng đoàn nào gặp loại thiên thần ấy (ĐHV 426).

* Cha đã gặp nhiều người, thuộc nhiều giới, ở nhiều nước khác nhau, sống độc thân hạnh phúc giữa đời. Bí quyết của họ: "Sống cầu nguyện." (ĐHV 435).

* Giá trị của thân xác con: - Mua chuộc bằng Máu Thánh Chúa, - Làm đền thờ Chúa Ba Ngôi, - Sẽ vinh hiển muôn đời. Đừng đem bán “xôn”! (ĐHV 450).

* Xem thường không giữ ngũ quan là mở cửa cho địch vào thành. David thắng Goliath khổng lồ nhưng không thắng được mắt mình (ĐHV 455).

Trên khắp các nước, thế chiến đã bùng nổ. Quân Phátxít chiếm cứ khắp nơi. Một viên tướng Phátxít đến một nhà dòng kia, yêu cầu kêu Mẹ Bề trên cho ông ta gặp. Khi vừa dốc cạn ly nước từ tay Mẹ Bề trên, viên tướng Phátxít lập tức vào đề:

- Xin bà cho tôi gặp chị Maria. Bà Bề trên bấm chuông gọi chị ấy ra. Ông tướng vui vẻ hẳn lên và nói cách sổ sàng: "Tôi yêu cầu bà trao ngay cho tôi chị này, tôi say mê chị". Hai mẹ con nhìn nhau lúng túng; chị Maria vội đỡ lời: "Tôi là một nữ tu tầm thường, nào có gì để ông say mê. Xin ông tìm ở ngoài thế gian, lắm người nhan sắc lộng lẫy... "

- Không! không! Tôi yêu chị vì chị có con mắt xanh tuyệt đẹp. Tôi say mê quá!

- Không! Xin lỗi ông, không bao giờ tôi chấp nhận điều ấy.

- Nếu chị không chấp nhận, nội ngày mai, tôi sẽ ra lệnh tiêu diệt cả nhà dòng này!

Một bầu khí thinh lặng ghê rợn ập xuống phòng khách. Ông tướng đứng lên và bảo: "Tôi cho một đêm suy nghĩ, sáng mai tôi sẽ trở lại. Phải trả lời dứt khoát: nếu không, tôi sẽ..."

Ngày hôm ấy, cả Nhà Dòng thiết tha cầu nguyện sốt sắng hơn. Thâu đêm chị không thể nào chợp mắt: "Chẳng lẽ vì mình mà cả nhà phải bị tiêu diệt? Không, không thể được! Hay tôi phải bỏ Nhà Dòng, bỏ Tình yêu Chúa Kitô, bỏ đức trinh khiết? Không, không bao giờ như thế!"

Sáng hôm sau, khi chị em còn nguyện kinh, ông tướng Phátxít đã có mặt ở phòng khách, đôi mắt hau háu, nôn nóng, sốt ruột.

Từ đầu hành lang, Chị Maria đang tiến lại, nhưng... bên cạnh lại có một người khác dẫn đi, tay chị cầm một cái dĩa. Viên tướng há hốc mồm, trố mắt kinh ngạc. Chị đã bước vào phòng khách, nhưng ông vẫn không ngớt ngẩn ngơ. Chị Maria khuôn mặt đầy máu me, đang sờ soạng đặt cái dĩa trên mặt bàn và nhỏ nhẹ trình bày: "Thưa ông, vì ông say mê cặp mắt của tôi... nên tôi xin sẵn sàng biếu ông cặp mắt ấy... trên dĩa này. Còn thân xác tôi, đời tôi, tôi đã hiến dâng cho Thiên Chúa".

Viên tướng Phátxít vừa bàng hoàng kinh ngạc vừa cảm phục. Ông xấu hổ đứng dậy bỏ ra về và không đá động gì đến nhà dòng nữa.

3. Tội lỗi xông mùi.

* Chúa chỉ ban sự trong trắng cho linh hồn khiêm nhượng. Con hãy cầu xin hàng ngày với tâm hồn đơn sơ chân thành, thực sự nhìn nhận sự yếu đuối của con (ĐHV 427).

* Muốn trong trắng, con phải hy sinh; cành huệ trắng tinh, cành mai thơm tho, cành đào xinh đẹp, vì nó đâm rễ sâu vào lòng đất, vì nó cầm cự với mưa bão, vì nó chịu những bàn tay cắt tỉa (ĐHV 431).

* Nhiều thanh niên cười ngạo nghễ mỉa mai, cho là chuyện hoang đường của thời thượng cổ, nếu ai đề cập đến vấn đề sống trong trắng. Nhưng đến phiên họ, họ chọn người bạn trong trắng, họ đánh ghen, họ tự vẫn khi gặp người bạn đồi trụy (ĐHV 434).

* Bại một trận không phải là thua cả cuộc chiến. Chúa muốn dùng mọi sự để làm nên sự lành, kể cả tội lỗi (ĐHV 457).

Gioan Boscô và Philipphê Nêri là hai vị Thánh sống đời trinh khiết lạ thường. Hai ngài còn có lòng yêu mến giới trẻ cách đặc biệt. Các vị hoà mình với các thanh thiếu niên, vui vẻ nô đùa với họ, ăn uống với họ, cầu nguyện với họ và yêu mến họ.

Với sự hiện diện đầy thương yêu ấy các ngài muốn phải làm sao cho họ không thể phạm tội được. Nhưng tuổi thanh niên nhiều yếu đuối làm sao khỏi vấp ngã. Nên Thiên Chúa đã ban cho các ngài một đặc ân là hễ gặp linh hồn nào còn mắc tội trọng, các ngài liền cảm thấy một mùi thối tha ghê tởm xông lên, khiến các cậu thanh niên không thể giấu giếm với các ngài một tội nào!

Sau kỳ nghỉ hè, thanh thiếu niên lại tựu trường và đang nô đùa vui vẻ giữa sân. Thánh Gioan Boscô đi đến với chúng, tươi cười thăm hỏi... Nhưng hễ đứa nào mắc tội trọng chưa xưng thì phải chạy trốn ngay vì sợ ngài ngửi được mùi hôi thối. Hơn thế nữa, chúng còn phải lấy khăn che mặt lại vì không thể chịu được cặp mắt của thánh nhân. Ngài nhìn ai như thấu suốt cả tâm hồn.

4. Thánh Giêrônimô chống với ma quỉ.

* Người kiêu ngạo trước sau cũng sa ngã nặng. Họ cậy vào sức riêng mình, không dựa vào Chúa (ĐHV 428).

* Ma quỷ có thể đuổi được, thế gian có thể tránh xa được. Xác thịt con mang theo mãi đến chết (ĐHV 430).

* Con đừng bảo: "Nước không dập tắt được lửa!" - Chỉ vì nước ít lửa nhiều thôi (ĐHV 438).

* Xác thịt là đặc công nằm sẵn trong con, sách báo, phim ảnh, bè bạn xấu là những khí giới ngày càng tối tân hơn. Nếu con không hiện đại hóa khí giới của con: cầu nguyện, bí tích, hy sinh..., nếu con không tỉnh thức canh phòng, nếu con không dẹp ngay mọi mầm mống nổi loạn, nếu con nuôi dưỡng đặc công, nếu bỏ các đồng minh là các thánh, là bạn tốt, con sẽ bị tấn công vũ bão và thảm bại (ĐHV 439).

* Không trong trắng, việc tông đồ không bảo đảm: "Kho tàng con ở đâu, lòng con ở đó." (ĐHV 442).

* Thần ô uế chỉ sợ ăn chay và cầu nguyện. Con đã làm chưa? (ĐHV 452).

Thánh Giêrônimô sinh năm 340 tại Stridon miền Dalmitie, nước Nam Tư. Ngài là một Đấng thông minh đạo đức, đã được Đức Thánh Cha Đamasô trao cho sứ mệnh dịch toàn bộ Kinh Thánh sang La ngữ. Bản dịch này vẫn còn dùng trong Phụng vụ Giáo Hội: Đó là bản dịch Phổ thông (Vulgata). Ngài đã sang Thánh Địa, vào trong hang Bêlem để ẩn thân cầu nguyện và phiên dịch Kinh Thánh. Thế mà theo lời ngài thuật lại, có những lúc ma quỷ, xác thịt cám dỗ ngài hết sức nặng nề! Chúng làm ngài nhớ lại những quang cảnh xa hoa trụy lạc, những bạn bè xấu nết dâm đảng ngày trước ở thủ đô Roma. Để chống lại ma quỉ cám dỗ, ngài đã chay kiêng hãm mình và cầm đá đấm vào ngực. Với ơn Chúa và ý chí mình, ngài đã chiến thắng. Đức Bonifaciô VII suy tôn ngài lên bậc Tiến sĩ Hội Thánh. Ngài mất năm 420.



5. Thánh không ai ngờ.

* Mađalêna đã chỗi dậy và nên thánh, chừng nào con mới quyết định? (ĐHV 437).

* Ăn uống nhậu nhẹt vô độ là mở cửa cho quỷ dâm dục (ĐHV 440).

* Các thánh cũng yếu đuối như con, có vị yếu đuối hơn con nữa, có thế mới có công nghiệp, mới làm thánh. Họ chỉ khác con là họ quyết tâm (ĐHV 448).

* Đừng bao giờ khinh anh em con, nếu đứng vững đến hôm nay là ơn Chúa, xem chừng kẻo ngày mai con ngã nặng hơn! (ĐHV 454).

Với quyết tâm theo Chúa Giêsu, sống cuộc đời như Chúa Giêsu, cha Charles de Foucauld đã sang bên Thánh địa, vào Dòng Khổ tu Xitô, chịu chức linh mục và làm những việc rất hèn hạ trong nhà, để nên giống Chúa. Tuy thế, ngài vẫn chưa thỏa mãn. Sau đó ít lâu, ngài lại xin phép sang Sa mạc Sahara, cư ngụ trong vùng Touareg, để sống cùng thổ dân Berbères, suốt ngày chầu Thánh Thể, viết sách, làm việc bác ái và rao giảng Tin Mừng cho họ. Cuộc sống của ngài là một cuộc sống khó nghèo, trơ trụi và kết hợp với Chúa Giêsu Thánh Thể cách kỳ diệu.

Nhưng nếu ngược dòng lịch sử cuộc đời của ngài, ta thấy tuổi thanh niên của ngài thực xa hoa. Vào trường võ bị Saint-Cyr, Charles de Foucauld là một sinh viên rất thông minh nhưng vô kỷ luật. Mê tán gái và thích ăn nhậu. Có hôm anh rủ bạn bè trốn học cùng nhau đi dạo phố. Để cải trang anh mang bộ râu mép giả. Giữa bữa ăn vui vẻ trong tiệm, bỗng bộ râu của Charles rơi xuống! Thật là rủi ro! Ông chủ tiệm sinh nghi bèn gọi báo cảnh sát. Cảnh sát ập tới, kiểm soát giấy tờ thì ố hô..., toàn là những anh sinh viên sĩ quan phạm kỷ luật! Họ chở về trường và cho nghỉ vài hôm trong khám! Tình nhân của Charles thì hàng tá. Vài cô lại có con với anh. Đến lúc ra trường sĩ quan để nhập đoàn thám hiểm sa mạc Sahara, Charles de Foucauld vẫn tỏ ra vô kỷ luật vì thế việc thăng quan tiến chức của anh thật chậm chạp.

Một hôm được ơn Chúa đánh động mạnh mẽ, anh rời bỏ binh nghiệp và dâng mình cho Chúa. Nghe nói thế, cả gia đình chẳng một ai tin, còn phì cười nữa. Thế nhưng, với sự quyết tâm dũng cảm và ơn Chúa dạt dào, Charles Foucauld đã nên một vị thánh thời danh, được nhiều người thời đại ta tôn sùng, yêu mến.

Cũng như Augustinô, Charles de Foucauld thật là một vị thánh không ai ngờ.

6. Lời cầu nguyện của một linh mục.

* Quả tim của con không phải bằng đá. Quả tim của con quý báu vì nó bằng thịt, vì nó biết yêu thương. Hãy can đảm cầm thánh giá cả hai tay và cắm vào đó (ĐHV 445).

* Xác thịt luôn luôn mỏng dòn, dù mặc áo gì, dưới lớp áo vẫn là xác thịt (ĐHV 449).

* Tôi không muốn biết, muốn nhớ quá khứ của anh em tôi. Tôi chỉ muốn biết hiện tại của anh em để thương nhau, để nâng đỡ nhau, và tương lai để tin nhau, để khuyến khích nhau (ĐHV 458).

Cha Michel Quoist là một linh mục thánh thiện đã viết rất nhiều sách báo giúp các linh hồn, trong số đó có cuốn "Prières" mà lắm người quen thuộc. Riêng trong bản Pháp ngữ, tác phẩm ấy đã in tới 350.000 cuốn. Gần đây, nó đã được dịch sang Việt ngữ dưới một nhan đề rất thi vị "Lời kinh thắp sáng cuộc đời".
Bài "Lời cầu nguyện của một linh mục chiều chúa nhật" trong tác phẩm ấy nói lên tất cả tâm hồn ngài, tâm hồn nhiều anh em linh mục, với sự yếu đuối lẫn sự cao cả của một cuộc đời hiến dâng. Có thể nói đây là lời kinh diễn tả một cuộc đấu tranh, một đời quyết chiến:

"Lạy Chúa, chiều nay một mình con trơ trụi. Những tiếng đồng hồ trong nhà thờ lịm tắt dần. Những người đi chầu đi lễ đã ra hết rồi. Và con cũng lủi thủi trở về nhà xứ, một thân một bóng.

"Con đã gặp những kẻ đi dạo chơi về. Con đã đi ngang qua rạp hát vừa lúc đám đông đổ xô ra. Con đi dọc thềm các quán cà-phê ở đó có nhiều người đi dạo, dáng vẻ đã mệt mỏi, đang ngượng ngạo kéo dài cuộc vui của ngày chúa nhật. Con đụng phải những đứa trẻ đang đi chơi trên vỉa hè. Những đứa trẻ, lạy Chúa, những đứa trẻ của người khác, chứ không bao giờ là của con.

"Lạy Chúa, này con đây. Một bóng một thân. Yên lặng làm con ngạt thở. Cô đơn làm con bực nhọc. Lạy Chúa, năm nay con được 35 tuổi... với một thân thể như bao người khác, với những bàn tay chắc chắn để làm việc, với một quả tim được dành để yêu đương. Nhưng con đã hiến dâng tất cả cho Chúa, vì thật ra Chúa đang cần những cái đó. Con đã hiến dâng tất cả cho Chúa...Nhưng Chúa ơi, dâng như vậy thật là đau khổ.

"Thật là đau khổ khi con phải dâng thân xác cho Chúa: vì thân xác đó cũng tận hiến cho một người khác. Thật là đau khổ khi con phải yêu mọi người mà không được giữ lại riêng ai. Thật là đau khổ khi con bắt một bàn tay mà không được muốn cầm giữ lại. Thật là đau khổ khi con vừa gây được một tình cảm, đã phải vội dâng ngay cho Chúa. Thật là đau khổ khi con không cho mình chút nào, mà phải hoàn toàn sống cho tha nhân. Thật là đau khổ khi con phải sống như những người khác, giữa những người khác, mà phải là một người khác. Thật là đau khổ khi con phải luôn luôn ban phát mà không được tìm cách nhận lãnh. Thật là đau khổ khi con phải đến với những người khác mà chẳng hề có một kẻ tìm đến với con. Thật là đau khổ khi con phải đớn đau vì tội lỗi của tha nhân, nhưng lại không có quyền từ chối nhận lãnh và gánh chịu chung. Thật là đau khổ khi con biết những kín nhiệm mà không được thố lộ cho ai. Thật là đau khổ khi suốt đời con phải luôn luôn lôi kéo tha nhân mà không để một ai kéo lôi, dù chỉ trong chốc lát. Thật là đau khổ khi con phải luôn ra tay nâng đỡ những người yếu đuối còn chính mình lại không thể nương tựa vào một kẻ mạnh hơn. Thật là đau khổ vì phải cô đơn, cô đơn trước mọi người, trước cái chết, trước tội lỗi.

***

"Này con, con không cô đơn. Ta đang ở với con. Ta là con. Vì Ta cần một nhân tình thứ hai để tiếp tục mầu nhiệm Nhập Thể và Cứu Chuộc. Từ muôn thuở Ta đã chọn con. Ta cần đến con.

"Ta cần đến tay con để tiếp tục chúc phúc. Ta cần đến môi con để tiếp tục rao giảng. Ta cần đến thân con để tiếp tục đau khổ. Ta cần đến tim con để tiếp tục yêu thương. Ta cần đến con để tiếp tục cứu độ. Con ơi, hãy ở lại với Ta.

***

"Lạy Chúa, này con đây. Này thân xác con đây. Này trái tim con đây. Này linh hồn con đây.

"Xin cho con được cao thượng đủ để vượt lên khỏi thế gian. Xin cho con được mạnh mẽ đủ để nâng đỡ thế gian. Xin cho con trong sạch đủ để ôm ấp thế gian vào lòng mà không hề muốn giữ lại nó. Xin cho con trở nên một nơi gặp gỡ tạm thời thôi. Xin cho con trở nên một con đường không dừng lại ở bản thân, bởi vì nó có thể tiếp nhận một ai, chỉ là để dẫn đưa họ về cùng Chúa.

"Lạy Chúa, chiều nay, khi vạn vật đều im tiếng, và khi trái tim con cảm thấy đau nhói vì cô quạnh. Khi ai nấy đang ngấu nghiến tâm hồn con, mà con lại bất lực không thể làm họ thỏa mãn. Khi bao nhiêu khốn nạn về tội lỗi của thế gian là cả một khối nặng đang đè trên vai con. Thì con nói lại với Chúa tiếng "Xin Vâng", không phải một trong tiếng cười vang, nhưng là chầm chậm, khiêm tốn, sáng suốt, một mình trước mặt Chúa, giữa cảnh chiều tà êm ả".

7. Con là đại thánh.

* Một khi đã chỗi dậy, hãy cầm khí giới và quyết liệt tác chiến, ban chiêu hồi của quỷ dâm ô khéo lắm! (ĐHV 456).

Một giáo dân nọ đến xưng tội với Thánh Phanxicô Salêsiô. Anh ta phạm quá nhiều tội trọng nên phải cố gắng hết sức mới xưng đủ mọi tội lỗi. Sau khi lãnh lời tha thứ, ông nói: "Con cám ơn Đức Cha, bây giờ Đức Cha nghĩ thế nào về con?"

- Con là một vị đại thánh, vì hồn con trong trắng và được cả Thiên đàng mến yêu.

8. Một phương pháp hay.

* Ban thông tin của quỷ dâm ô hấp dẫn lắm, luật sư của xác thịt biện hộ ráo riết lắm. Đừng đối thoại với nó, hãy biết sau chốc lát hưởng lạc, con sẽ cảm thấy chán ngấy, cắn rứt và cô đơn: Con đổi thiên đàng lấy hỏa ngục sao? (ĐHV 451).

* Càng sống trong trắng, chí khí càng vững, vì đã được rèn luyện qua nhiều trận anh dũng (ĐHV 459).

Lạy Chúa, con muốn sửa mình lắm, nhưng sửa hoài chẳng được. Cơn cám dỗ mạnh quá. Mạnh hơn con nhiều cha ạ!

Thánh Philipphê Nêri nhìn chàng thanh niên thiện chí và dịu dàng khuyên bảo:

- Hãy can đảm lên, cha đề nghi với con hai điều thôi: mỗi ngày con hãy đọc một kinh "Lạy Nữ Vương" và suy niệm đến cái chết; con hãy cố tưởng tượng xác con nằm dưới lòng đất, đôi mắt thối rữa ra, thân mình thì hôi hám, miệng đầy giòi bọ...Rồi con hãy tự nhủ: vì những thú vui xác thịt mà tôi ra như thế và mất nước Thiên đàng!

Chàng thanh niên nghe lời khuyên của vị Thánh, ngày nào cũng cầu nguyện với Mẹ các kẻ đồng trinh và suy niệm về cái chết. Với sức phấn đấu và ơn Chúa, chàng giữ được lòng trong trắng cho đến hơi thở cuối cùng.

9. Vấn đề độc thân của các linh mục.

Nhiều lần chúng tôi đã nghe đề cập đến vấn đề sống độc thân của các linh mục. Đối với giáo dân Việt Nam và đại đa số giáo dân trên thế giới thì đó là điều được mọi người tự nhiên chấp nhận và đòi hỏi: Người tận hiến cho Chúa thì phải dâng tất cả cuộc đời để làm chứng nhân tình yêu vô hạn của Chúa, và để đủ điều kiện phục vụ dân Chúa cách tích cực, hữu hiệu hơn.

Trước tiên cần xác định như sau: Sống độc thân không chỉ có giá trị thuần siêu nhiên, mà cả trong địa hạt nhân bản nữa. Người sống độc thân không trực tiếp nhằm đến việc từ chối hôn nhân, nhưng coi độc thân là điều kiện để quy hướng con tim về một đích điểm khác hẳn một thiếu nữ, tức là Nước Thiên Chúa. Họ tìm thực hiện bản ngã, và điều ấy làm họ vui sướng, thỏa mãn con tim trong Chúa Kitô. Một thái độ rất "người" với một nguyên do siêu việt! Khi nói rằng đời độc thân thánh hiến là dấu chỉ cuộc sống vĩnh cửu, điều ấy không ám chỉ đến một sự trốn thoát cuộc sống hiện tại. Vì cuộc sống vĩnh cửu, chính là Nước Thiên Chúa, là sự hiện diện của hồng ân Thiên Chúa ngay trong đời sống hiện tại, một sự hiện diện thúc đẩy con người mong ước hiến trọn tình yêu.

Độc thân và hôn nhân là hai tiếng gọi, hai ngã đường khác nhau để thực hiện lời mời gọi của Chúa Kitô: "Hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Đấng hoàn hảo". Nhưng sở dĩ truyền thống vẫn cho bậc độc thân thánh hiến là cao trổi hơn bậc sống đôi bạn, là vì truyền thống không xét đến phương diện cá nhân: mỗi người đều hoàn hảo nếu thi hành trọn vẹn thánh ý Chúa Kitô, nhưng xét đến bình diện thực hiện cuộc sống vĩnh cửu, mà cuộc sống vĩnh cửu giá trị hơn cuộc sống trần gian rất mực. Do đó sứ mạng của đời sống độc thân là ôm trọn đời sống vĩnh cửu và đem tỏ lộ cho trần gian.

Đời sống độc thân có ý nghĩa và sứ mệnh tuyệt vời như thế, nhưng cũng không thiếu những tranh luận, chống đối xảy ra trong lòng Hội Thánh, nhất là trong thời đại hậu Công đồng Vatican II và sau ngày Thông điệp "Sacerdotalis coelibatus" của Đức Phao lô VI (24.6.1967) ra mắt. Nhiều linh mục đã bỏ ra đi. Nhiều giáo dân lên tiếng đề nghị: "Cứ làm như bên giáo hội Tin lành và giáo hội Chính thống: chấp nhận cho Mục sư và linh mục của họ được tự do sống độc thân hay lập gia đình. Như thế có phải là đơn giản hơn không!"

Thay vì tranh biện với kiểu luận lý sơ sài như trên, ta hãy nghe đôi lời tâm sự của các bậc có uy tín trong vấn đề độc thân nói lên kinh nghiệm của họ.

Mục sư Jungmann nói: "Qúy vị đừng có chỉ nghĩ Giáo Hội Công giáo của quý vị gặp khủng hoảng. Bên Tin lành chúng tôi còn gặp khủng hoảng hơn bên quý vị rất nhiều!"

Trong một cuộc họp mặt giữa các Linh mục Công giáo và các Mục sư Tin lành, một Mục sư đã nói cảm tưởng của mình về đời sống độc thân như sau: "Tôi bắt đầu hiểu giá trị đời sống độc thân trong Giáo Hội Công giáo. Tôi cảm thấy các cha là anh em với nhau và tạo nên một gia đình thực sự. Chúng tôi không thể nói như thế đối với chúng tôi... Nếu một Mục sư nào đó thành công, tôi không sung sướng gì, nếu một Mục sư nào đó đau khổ, tôi không đau khổ với họ... Giữa chúng tôi không có bầu khí gia đình, họa chăng chỉ có giữa vợ chồng chúng tôi thôi!"

Dịp Thượng Hội Đồng Giám mục năm 1971, trong đó hai vấn đề chính là thừa tác vụ của linh mục và công bình trên thế giới, Đức Tổng Giám mục Công giáo ở Beyrouth (Liban) đã tâm sự những lời sau đây: "Các Đức Cha hãy cố giữ lấy kho tàng quý báu của Giáo Hội La tinh, tức là luật độc thân linh mục. Tôi đã có nhiều kinh nghiệm nhiều trong vấn đề này, vì giáo phận tôi, giáo phận theo nghi thức Đông phương, có những linh mục độc thân và những linh mục lập gia đình. Lắm vấn đề phức tạp mà quý vị không thể tưởng tượng được!"

Các giáo phận Công giáo chúng tôi, cũng như bên Chính thống, luôn luôn ở Toà Giám mục mấy cha độc thân để dự phòng sau này làm Giám mục kế vị chúng tôi, vì Giáo luật đòi buộc các Giám mục phải độc thân, không có gia đình.

Lại còn phức tạp do luật buộc linh mục chỉ được kết hôn một lần trước khi chịu chức thánh; có những trường hợp linh mục mới 30 tuổi, 35 tuổi mà đã goá vợ, tay bồng tay bế, lũ con nheo nhóc không ai nuôi dưỡng. Thực là nan giải!

Đối với các giáo phận có một linh mục qua đời để lại một gia đình neo đơn, con thơ vợ dại thì thực là một gánh nặng tài chánh rắc rối. Bên Giáo Hội La tinh, một linh mục chết rồi chẳng phải giải quyết gì cho gia đình cả!

Trong lãnh vực mục vụ càng phức tạp hơn: mặc dù tập quán linh mục đã có từ xưa truyền lại, giáo dân vẫn quí mến linh mục độc thân hơn: các ngài có ở xa hoặc đi đến đâu, họ cũng tìm cách gặp gỡ để xin lễ, xưng tội.

Linh mục có gia đình chỉ phục vụ trọn vẹn trong ngày chúa nhật, còn những ngày khác thì đi làm ăn để chu cấp cho gia đình. Như thế làm sao tiếp xúc được với đồng đạo giáo dân?

Thuyên chuyển một linh mục có gia đình thật là một vấn đề khó khăn. Được lệnh ông sẽ bảo: con sẵn sàng đi nhưng nhà con đang mắc làm việc ở công sở kia, các cháu lại đang theo học ở trường nọ, gia đình con không nhất trí đến địa phương ấy!" - Lắm lúc vị linh mục ấy thì tốt, nhưng bà vợ hoặc con cái chưa nói là xấu, chỉ nói là giáo dân không có thiện cảm, thì cũng đủ để họ ghét luôn ông linh mục, rồi dần xa việc đạo; trường hợp xảy ra sự thù hằn thì họ mất đức tin luôn! Mà nếu thuyên chuyển vị linh mục ấy không được thì cha truyền con nối, tiếp tục giữ nhà xứ thế hệ này sang thế hệ khác, làm sao giáo xứ phải chịu sự áp bức của một gia đình, nên đời sống đạo hạnh sa sút không thể tưởng.

ĐIỀU KỲ LẠ TẠI ĐẠI HÀN: BIỂN CHIA ĐÔI - AMPO, MÓN BÁNH LÀM TỪ ĐẤT - 5 VIỆC CỦA ĐỜI NGƯỜI

ĐIỀU KỲ LẠ TẠI ĐẠI HÀN: BIỂN CHIA ĐÔI
Source: Yume

Trong Kinh Thánh, ông Moses khi dẫn dân Do Thái thoát khỏi cuộc truy đuổi của Pharaoh, đã dùng chiếc gậy của mình chia đôi biển Đỏ, và ngày trọng đại đó sau này là ngày Lễ Vượt Qua của dân Do Thái. Trải qua nhiều thế kỷ nhiều người vẫn tin rằng đấy chỉ là chuyện thần kỳ trong Kinh Thánh. Một câu hỏi được đặt ra là liệu "Huyền thoại Moses" có thể xảy ra trong thời kỳ hiện đại? Câu trả lời là có. Địa điểm là đất nước nhân sâm, Hàn Quốc.




Cứ "đến hẹn rồi lại lên", hai lần một năm khi nước thủy triều xuống thấp, một dải dất dài 2,8 km và rộng 40 mét lộ ra, biến thành con đường kết nối đảo Jindo và Modo của Hàn Quốc trong một vài giờ. Điều kỳ diệu là nó chia biển thành hai phần và người dân có thể đi bộ dọc theo con đường này, tương tự như trong câu chuyện ông Moses dẫn dân Do Thái vượt qua Biển Đỏ.




Để đón chào điều lạ lùng này, hàng năm, người dân Hàn Quốc tổ chức nhiều lễ hội lớn với sự tham dự của rất nhiều du khách từ khắp nơi trên thế giới.

************************************************************************

AMPO, MÓN BÁNH LÀM TỪ ĐẤT



Thuở nhỏ, tôi đã từng được ăn món đất sét trắng như bánh in, khi sống chung với người thiểu số trong vùng núi Quảng ngãi, có vị bùi bùi. Người ta lấy loại đất sét này trên vùng núi cao, đem về trét lên vách để dành đến mùa đông ăn đỡ đói, nghe nói ăn loại đất sét này còn trị được bệnh đau bao tử. Đó là chuyện ở nước ta, không ngờ ở bên Nam Dương còn có loại bánh đất đen thui, thế cũng lạ!



Ampo là loại bánh truyền thống được tạo nên hoàn toàn từ đất sạch không sỏi. Mặc dù không có bằng chứng khoa học nhưng người dân làng tin rằng bánh ampo rất hiệu quả trong việc giảm đau. Phụ nữ mang thai được khuyến khích ăn bánh đất vì ampo được tin là giúp làm đẹp da của thai nhi.



Cô Rasima, người dân làng Tuban ở Đông Java, đang chuẩn bị sấy khô đất sau khi lấy đất từ cánh đồng lúa.



Đất sau đó được làm thành món bánh tên gọi ampo.



Chỉ làng Tuban giờ đây vẫn còn món bánh này và cô Rasima hiện là người làm bánh ampo duy nhất trong làng.



Bánh đất mang lại thu nhập 2 USD mỗi ngày cho Rasima.

**************************************************************************

NHẬT NGÀY CÀNG LOẠN VỚI GAME HENTAI

Người đăng: thanh an

Ngay từ cái lễ hội "Tình dục" là mình đã có ấn tượng không tốt cho lắm đối với lối suy nghĩ kỳ cục của người Nhật về chiện "ấy" rùi, do lạm dụng quá nhiều mà giờ đây những tác phẩm đồi trụy như truyện, phim, băng trò chơi Hentai cũng được công khai bày bán tại các cửa hàng băng đĩa, khu phố trò chơi điện tử.



Hổng tin thì mọi người có thể tới khu phố điện tử Akihabara, Tokyo thử xem, rất dễ để tìm thấy những trò bệnh hoạn này, nhưng bức xúc ở chỗ là có những game cho phép người chơi sàm sỡ, dùng những hành động bạo lực như tra tấn và hãm hiếp phụ nữ. Như dzậy cứ như mớm mồi cho tụi học sinh vốn tò mò, ham tìm hiểu. Nghĩ coi, trong đầu chúng không còn là những tình cảm trong sáng nữa mà chỉ toàn những hành động đồi bại như thế thì xã hội này còn lại gì?

**************************************************************************

HOA VÀNG MẤY ĐỘ
Người đăng: Bee Line

Là mơ ước thôi, ngày nào đó bước chân vào một khu vườn vàng rực nắng.
Sắc vàng của hoa làm cho những ngày tháng 3 thêm rực rỡ.Bộ sưu tập này ra đời đơn giản chỉ vì chủ nhân của nó yêu những ngày nắng đẹp

Hoa hồng vàng


Hoa hồng vàng không phải là chúa tể của các loài hoa. Thế nhưng vẫn rực rỡ kiêu sa... Màu vàng của nó tượng trưng cho những mối quan hệ đang đứng trên bờ vực thẳm. Thế nhưng tặng một đoá hồng vàng cho nhau không hẳn là một lời cảnh báo. Đơn giản có thể là "tôi yêu bạn", hồng vàng cũng tượng trưng cho một tình bạn đẹp.

Hoa thuỷ tiên vàng


Giêng Hai còn se se lạnh, bước vào tháng 4 đã bắt đầu rĩ rã những cơn mưa. Thuỷ tiên chọn cho mình tháng 3 đầy nắng. Là loài hoa vương giả thanh cao... nhưng hoa thuỷ tiên luôn mang bên mình tình yêu đơn phương thầm kín.

Hoa hướng dương


Luôn hướng về mặt trời. Hướng dương tượng trưng cho niềm tin và hy vọng

Hoa Loa Kèn


Qúy phái quyến rũ, nhưng hoa loa kèn vàng tượng trưng cho những ảo vọng không bao giờ vươn tới.

Hoa mai


Hoa mai giản dị, trong sáng, là đại diện cho một tình yêu trung thành. Hoa chưa bao giờ lỗi hẹn cùng mùa Xuân thế nên hoa mai luôn có nhiệm vụ nhắc nhở Xuân về.

Hoa cúc vàng


Đóa hoa vàng rực rỡ khi trời sang Xuân, tượng trưng cho niềm hân hoan của mùa mới. Tặng nhau hoa cúc vàng thể hiện sự quý mến dành cho nhau.

Hoa lily

Lily vàng thể hiện nhiệt huyết, khát vọng và niềm vui.

Hoa tulip vàng


Mang thông điệp bày tỏ tình yêu, nhưng không hi vọng.

Hoa anh thảo muộn


Hoa Anh Thảo muộn – Evening Primrose thì lại chỉ nở khi đêm xuống, nó không bao giờ hé mở các búp hoa của mình cho đến khi trăng lên. Hoa hướng về phía trăng bạc. Khi đêm xuống và không gian hoàn toàn yên tĩnh, các cánh hoa phát ra một thứ ánh sáng lân tinh dìu dịu. Anh Thảo muộn tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng.

Hoa bất tử



Mang thông điệp: dù có chuyện gì xẩy ra đi chăng nữa, hãy tin rằng tình yêu của chúng ta là bất diệt.

Bồ công anh

Là loài hoa tượng trưng cho những mơ ước.

Lan vũ nữ


Mang dáng hình người con gái trong chiếc váy màu vàng rực rỡ. Lan vũ nữ thật sự là một khúc nhạc tình yêu say đắm.

Hoa hoàng yến


Có khá nhiều tên từ dân giả như bò cạp nước, muỗm bò cạp đến những cái tên cao sang như hoàng yến, hoàng hậu. Dù là tên nào thì hoa bò cạp vẫn cứ rực rỡ mỗi độ hè về. Những con đường hoàng yến luôn luôn bừng sáng vì màu hoa cũng chính là màu nắng.

Hoa Điệp vàng




Một chiều đi trên con đường này, hoa điệp vàng trải dưới chân tôi.
Hoa điệp vàng vẫn nhắc chúng ta hoài niệm mãi về một thời áo trắng ngây thơ.

Hoa cải


Đơn sơ mộc mạc trên cánh đồng, nhưng những mùa hoa cải vàng rực vẫn luôn làm say lòng ai đó bất chợt dừng chân.

Mimosa


Cô sơn nữ phố núi mang nét đẹp hoang dại nhưng quyến rũ.

Hoa sao nhái


Là loài hoa quê mùa của làng quê, đơn sơ mộc mạc và chân thành.

Hoa dã quỳ


Lại một loài hoa của phố núi.

Dã quỳ em với sắc vàng phố núi
Như mặt trời bé nhỏ giữa rừng cây
Là nồng nàn thầm lặng với mê say
Là cháy bỏng khát khao lòng thi sĩ.

*******************************************************

NHỮNG CHẬU HOA BƯỚC RA TỪ PHIM HOẠT HỌA

Người đăng: Hoàng Minh

Lấy cảm hứng từ những hình ảnh trong phim hoạt hình Nhật Bản, những chậu hoa mang hình dáng ngộ nghĩnh cùng với những nhân vật trong phim sẽ làm nhiều người thích thú. Mình giới thiệu một số mẫu về những chậu hoa dễ thương này nhé.

Mụ phù thủy trong phim "Lạc vào thế giới kỳ lạ"


Bức tường thành


Bữa ăn tối của Vô nhân dạng


Totoro


Gốc cây cổ thụ


Bạn bè của chú mèo Totoro


Nơi rô-bô ẩn náu


Khinh khí cầu chú mèo Totoro


Chậu trồng hoa Totoro


Cô phù thủy giao bánh


Những chú mèo trong cô phù thủy dễ thương


******************************************************************

7 BÍ QUYẾT ĐỂ CÓ MỘT TRÍ NHỚ TỐT

Người đăng: Đào Huyền



Trong số muôn vàn câu hỏi mà chúng ta vẫn thường đặt ra cho bản thân, dường như "Sao tôi lại không nhớ được nhỉ?" là câu xuất hiện nhiều nhất. Tại sao vậy? Chắc hẳn vì trí nhớ là một trong những vấn đề bí ẩn đối với con người.

1- Hãy nhìn cho kỹ:

Đó là tiền đề cho một trí nhớ tốt: Bạn hãy học cách quan sát thật kỹ. Hãy chú ý tới hình ảnh nhiều hơn trong tạp chí, sách vở và trong cuộc sống. Hãy cố nhớ tới từng chi tiết lặt vặt. Chính cách chi tiết lặt vặt đó mới là quan trọng.

2- Liên tưởng một cách có hình ảnh:

Hồi còn đi học, bạn sẽ không tìm được thấy nhanh vị trí nước Italia trên bản đồ địa lý nếu không liên tưởng hình dáng nước Italia giống như một chiếc giày ủng. Đối với những tên người như Huệ, Lan, Sửu... thì dễ dàng tạo ra trong đầu bạn một hình ảnh mà bạn liên tưởng.

3- Tập trung vào tiếng động:

Hãy nhắm mặt lại và để ý tới tiếng động. Bạn nghe thấy gì? Khi nghe bạn cảm nhận được gì? Hãy xác định nguồn gốc tiếng động đó và hình dung một cuốn phim hấp dẫn trong đầu bạn. Hãy liên tưởng tới một giọng phát thanh viên quen thuộc trên truyền hình hay trong radio.

4- Gắn liền con người với hoàn cảnh:

Tìm cách gắn liền con người với hoàn cảnh cụ thể. Thí dụ: Ta đã nhìn thấy con người này lần đầu tiên ở đâu? Lúc ấy anh ta ǎn mặc như thế nào?

5- Tách tên người ra thành những từ độc lập:

Nếu bạn cảm thấy cái tên khó nhớ, hãy viết nó ra và phân tích cái tên ấy làm nhiều từ rồi so sánh một cách hài hước. Thí dụ: đối với những tên Tây như Lorayne: Lỡ ra ị nè, Holzweis: Hôn xờ vai.

6- Tăng tốc độ:

Lấy một bài báo rồi đánh dấu tất cả các chữ "b", cành nhanh càng tốt. Sau đó từ từ kiểm tra lại xem bạn đã bỏ sót mất bao nhiêu chữ. Hãy luyện bài tập này vài ngày liền rồi bạn sẽ thấy, chỉ sau một thời gian ngắn bạn đã có thể đạt được kết quả tốt. Bài tập này bạn cũng thể làm vào lúc chờ đợi.

7- Thiết kế bộ "Số-Hình ảnh":

Thông thường người ta nhớ con số dễ dàng hơn nếu chia nó ra thành từng nhóm hai số. Hoặc là trong một con số cần nhớ vô tình giống số bạn đã thuộc như ngày sinh hay một số nhà quen thuộc nào đó. Đối với những con số dài bạn áp dụng biện pháp "Số-Hình ảnh". Có rất nhiều nhà quản lý người Mỹ đã làm việc rất tốt với hệ thống này.

6 bài tập đơn giản giúp bạn luyện trí nhớ:

1. Chơi ô chữ và giới hạn thời gian để hoàn thành.

2. Khởi động một ngày mới như sau: tắm mà nhắm mắt, chải răng bằng tay không thuận.

3. Trong lúc đọc sách, thỉnh thoảng hãy đọc lớn lên.

4. Thỉnh thoảng thay đổi lộ trình đến văn phòng làm việc, đừng đi hoài những con đường đã quá quen.

5. Tại văn phòng, xử dụng tay không thuận để làm một số việc linh tinh như bấm kim, bật máy, hoặc dùng điện thoại.

6. Vào bữa cơm tối, trước khi ăn, hãy nhắm mắt và xác định món ăn bằng cách ngửi, nếm, và... sờ.

******************************************************************

5 VIỆC CỦA ĐỜI NGƯỜI
Người đăng: Ha Phuong



Trong một đời người, những việc mà chúng ta cần làm rất nhiều, nhưng không thể biến tất cả chúng thành hiện thực. Nhưng tôi cho rằng làm việc không nên tham nhiều, chỉ cần làm tốt 5 việc là đủ:

Việc thứ 1: Đọc kỹ một cuốn sách. Sách hay có thể làm rung động trái tim của bạn mỗi lần chỉ một cuốn là đủ.

Việc thứ 2: Nắm vững một nghề. Giỏi một nghề sẽ làm cho cuộc đời của bạn thiết thực hơn và cũng đủ để nuôi sống gia đình bạn. Đừng xem nhẹ những việc nhỏ mọn. Nhỏ nhưng độc đáo cũng trở thành có giá trị.

Việc thứ 3: Có một gia đình hòa thuận. Người xưa nói: "tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ." Với số đông trị quốc bình thiên hạ hơi xa xôi, nhưng xây dựng một gia đình hòa thuận là có thể làm được và hiện thực hơn rất nhiều. Gia đình là hình ảnh thu nhỏ của xã hội, nếu gia đình bạn là một thành viên tốt thì ngoài xã hội bạn không phải là người quá xấu được.

Việc thứ 4: Luôn mang những tình cảm tốt đẹp trong lòng. Chỉ cần lòng ta trong sáng thì thế giới này mãi mãi tràn ánh nắng mặt trời. Mà biện pháp duy nhất làm cho lòng được trong sáng là có một trái tim biết yêu, trong trái tim đó chỉ chứa đựng tình cảm tốt đẹp mà thôi.

Việc thứ 5: làm một người tốt. Đừng coi việc thiện nhỏ mà không làm, đừng coi việc ác nhỏ mà làm. Làm nhiều việc tốt nho nhỏ dần dần sẽ trở thành người tốt. Thế giới này có thể không cần nhiều anh hùng, nhiều thiên tài nhưng rất cần nhiều những người tốt.

Làm tốt 5 việc bình thường trên đây, cuộc đời bạn sẽ phát ra những ánh sáng kỳ diệu. Có thể cuộc đời bạn không oanh liệt nhưng lòng bạn chân thành, tất cả những viêc cần làm bạn đã làm đủ, bạn đã sống đúng với mình, với cả thế gian này. Hãy luôn yêu và trân trọng cuộc sống này nhé!

by AI HUU NINH THUAN
04/02/10. 05:42:45 am. 3684 words, 287 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Chuyện lạ ðó ðây, Thì thầm tâm sự, Liên kết blogs, Phong cảnh, Vòng quanh thế giới ,

TIỄN BIỆT CỐ NHẠC SĨ ƯNG LANG


Cố Nhạc Sĩ Ưng Lang

Tiễn biệt cố nhạc sĩ Ưng Lang!
Source: Svcsaigon.com

Sau nhiều năm sống lặng thầm nhưng chan hòa tình thương với gia đình, thân hữu, lão nhạc sĩ Ưng Lang đã từ giã cõi trần lúc 20 giờ ngày 17.8, thượng thọ 91 tuổi...

Linh cữu nhạc sĩ Ưng Lang quàn tại tư gia số 49/29B Nguyễn Thái Sơn, P.4, Gò Vấp (TP SaiGon). Lễ động quan lúc 6 giờ 30 ngày 23.8, sau đó an táng tại nghĩa trang Gò Dưa (Thủ Đức, TP SaiGon).


Mưa Rơi - Nhạc Ưng Lang, tiếng hát Ánh Tuyết

Lão nhạc sĩ Ưng Lang là một trong những người Việt đầu tiên đưa cây đàn Hawaii (Hạ-uy cầm) vào biểu diễn và giảng dạy ở Việt Nam trong những năm cuối thập niên 30 đầu thập niên 40 của thế kỷ trước. Người nhạc sĩ nho nhã, giản dị và tài hoa ấy đã mãi mãi ra đi, để lại nhớ thương trong lòng người thân, bạn bè và những người yêu âm nhạc.

Svcsaigon.com xin giới thiệu đến các bạn một nhạc phẩm của ông đã từng làm say đắm bao con tim của nhiều thế hệ, và xin trích dưới đây hồi tưởng của nhà văn Trần Áng Sơn về ông, như một lời tiễn biệt…

"...Tôi đã không nhầm khi dành cả đời tương kính một tình bạn, dẫu rằng đôi bạn ấy chênh lệch nhau một phần tư thế kỷ. Thì đã sao?!

Những năm đầu thập niên năm mươi, ở Huế có ba cặp vợ chồng nghệ sĩ nổi tiếng. Cặp thứ nhất được mọi giới yêu thích nhất: cặp Mộc Lan – Châu Kỳ. Cặp thứ hai được những người bình dân lao động ưa thích vì họ chuyên hát những bài dân ca hoặc mang âm hưởng dân ca, đó là cặp Ngọc Cẩm – Nguyễn Hữu Thiết và cặp thứ ba, thầm lặng hơn, họ khác với hai cặp vợ chồng nghệ sĩ nói trên, họ không phải là ca sĩ, thành phần ái mộ họ là thanh niên, học sinh nam nữ, đó là cặp vợ chồng nhạc sĩ Ưng Lang. Họ có phong cách riêng, ít xuất hiện trước công chúng, họ nổi tiếng vì tiếng đàn réo rắt, du dương, trầm bổng rất phù hợp với không khí trầm mơ, lắng đọng ở đất Thần kinh. Ngày ấy tôi mới khoảng mười lăm mười sáu tuổi, vào những đêm trăng sáng cùng với vài đứa bạn đạp xe từ Thành Nội lên Thành Ngoại tìm những con đường trồng nhiều nhãn hái trộm vài chùm rồi rủ nhau về hồ Tịnh Tâm vừa ăn nhãn vừa ngắm sen dưới ánh trăng. Có lần đạp xe trên đường trắng toát bởi ánh trăng phủ mênh mang chợt phía sau những lùm cây im lìm, thăm thẳm trong bóng trăng chập chờn hắt lên tiếng đàn ai réo rắt, tiếng đàn như biến thành muôn vàn sợi tơ trời níu chúng tôi, cả lũ ngừng xe ngẩn ngơ lắng nghe tiếng đàn huyền diệu, bài Giọt mưa thu hình như được ai đó tâm sự mang trút vào tiếng đàn làm lũ nhất quỷ nhì ma chúng tôi chợt trở nên những chàng trai mơ mộng, ao ước được ngắm nhìn con người đang nắn cung tơ làm cho những giọt trăng biến thành những giọt mưa thu ấp vào hồn tôi cho đến tận bây giờ.

Những đêm trăng sau đó và cả những mùa trăng kế tiếp tôi đều cố tình đi qua con đường có tiếng đàn biến tôi từ cậu học trò nghịch ngợm thành một gã con trai mơ mộng. Cuối cùng tôi cũng khám phá được con người có tiếng đàn làm thay đổi tâm hồn tôi, đó là một cô gái tuổi áng chừng như tôi, tóc thề, đôi mắt đen nhánh, cặp má hoa hồng, tên nàng tinh khiết như một ni cô: Diệu Liên. Vì quá mê tiếng đàn, tôi kiên nhẫn theo đuổi làm quen.

Diệu Liên là học trò của thầy Ưng Lang, người có tài đàn Hạ uy cầm nổi tiếng nhất đất cố đô. Khi tình bạn của tôi với Diệu Liên trở nên thân hơn, cô dạy tôi đàn bài Mưa rơi, điểm đặc biệt của ca khúc này là hát đơn ca, duo hay trio đều hay, và tuyệt diệu nhất là khi bản nhạc được tiếng đàn Hạ uy cầm phả cái hồn của mình vào, khi ấy nếu ta có tâm hồn đồng cảm ta sẽ nghe được tiếng mưa rơi thì thầm vào hồn ta những lời tâm sự của mưa. Đó là kỷ niệm thứ nhất của tôi về nhạc sĩ Ưng Lang.

Kỷ niệm thứ hai của tôi về nhạc sĩ, có lẽ vào năm 1954, lúc ấy tôi là cây guitare chủ lực của ban nhạc Nắng Hồng, ban nhạc này quy tụ toàn học sinh, trưởng ban nhạc cũng là một học sinh đang theo học ban tú tài. Ban Nắng Hồng mỗi tuần vào chiều thứ bảy hoặc chủ nhật đều được Ty Thông tin Huế mời chơi trên Đài phát thanh Huế, lúc bấy giờ nhạc sĩ Ngô Ganh đang làm giám đốc. Cũng có lần vì lời mời khẩn khoản ban nhạc toàn là học trò lầu đầu tiên chơi tại nhà hàng Hương Giang, trong cái lần đầu tiên ấy tôi gặp vợ chồng nhạc sĩ Ưng Lang, có lẽ nhà hàng cũng mời đôi vợ chồng nghệ sĩ này. Nhưng đêm ấy nhạc sĩ Ưng Lang không đàn mà chỉ đứng bên cạnh như chỗ dựa tinh thần cho người bạn đời của mình chinh phục thực khách bằng tiếng đàn do chính mình truyền dạy. Tuy đã có đến hai kỷ niệm về người nhạc sĩ mình mến mộ nhưng do tuổi tác quá chênh lệch, trước nhạc sĩ Ưng Lang tôi vẫn còn là thằng nhỏ vừa qua thời kỳ thò lò mũi xanh, lẽ nào lại có thể trở thành bạn?

Thời gian trôi qua vùn vụt, ca khúc “Mưa rơi” và nhạc sĩ Ưng Lang trở thành một phần trong ký ức đầy mơ mộng của tôi. Nhưng chuyện đời không thể ngờ được, hơn ba mươi năm sau, chính xác là 36 năm sau, tôi gặp lại anh Ưng Lang ở Sài Gòn, tại quán Huy Tưởng, lúc này người nhạc sĩ tài hoa nho nhã năm xưa đã trở thanh một tiền bối tóc tuy đã bạc gần hết nhưng dáng điệu vẫn rất hào hoa. Điểm đặc biệt là anh rất chân tình, tuy chưa bao giờ làm quen nhưng anh đối với tôi thân ái như đã quen từ kiếp nào...
...............................

Tôi ngồi nhà tự diện bích được năm năm thì anh Ưng Lang gửi tập nhạc tuyển “Chiều về thôn Vỹ” trong đó có bài “Mưa rơi” một thời trẻ dại tôi đã trải hồn những giọt mưa ở đất Thần kinh. 19 ca khúc, tinh hoa của một nhạc sĩ đầy khiêm tốn, tinh hoa của một đời người thanh đạm. Hai năm sau nữa, anh Ưng Lang lại gửi cho tôi một tập truyện của Công Tôn Huyền, con gái anh. Không nói đến giá trị của tập truyện, đã mấy năm rồi không gặp, chẳng có gì buộc anh Ưng Lang phải nhớ đến kẻ ở ẩn bất đắc dĩ này, thế mà anh vẫn nhớ...

Tôi đã không nhầm khi dành cả đời tương kính một tình bạn, dẫu rằng đôi bạn ấy chênh lệch nhau một phần tư thế kỷ. Thì đã sao?!"

Theo Trần Áng Sơn
DQ lược trích
(Nguồn: Internet)

BÀI HÁT "MƯA RƠI" CỦA ƯNG LANG
Source: khanhly.net







Ưng Lang, tiếng hát Khánh Ly


Nhạc Ưng Lang, Hòa âm và đàn: Thanh Trang


Nhạc Ưng Lang, tiếng hát Hà Thanh

Lớp người trẻ ngày nay có mấy ai biết đến bài hát “Mưa rơi” của Ưng Lang không nhỉ? “Trẻ” có nghĩa là bốn mươi lăm, năm mươi trở xuống. Mà cho dù không mấy ai biết đến đi nữa thì chắc chắn cũng chả phải do nơi lỗi của họ; vì nếu như các CD trên thị trường, các chương trình gọi là “Nhạc thính phòng”, các ca sĩ chỉ quen hát những “Mưa Sài Gòn mưa Hà-Nội” của Phạm Đình Chương (phổ thơ Hoàng Anh Tuấn; cả hai đều đã qua đời) và “Đường xa ướt mưa” của Đức Huy, chẳng hạn, thì làm sao người nghe người ta biết đến những giai điệu đẹp của một thời đã qua, tưởng chừng như lâu lắm! Tuy cũng cần mở ngoặc để nêu sự thể là cả hai bài tôi vừa dẫn làm ví dụ đều là những bài có giá trị cả; và nếu chỉ đưa ra những bài ngang ngửa như thế thì còn nói mà làm gì. Chỉ phiền là người nghe vẫn cứ phải nghe những bài về mưa chả có ra làm sao cả!

Đối với lớp người thích nghe ca hát thuộc cái lứa sáu mươi đổ lên thì hẳn nhiên bài hát “Mưa rơi” của Ưng Lang không lấy gì làm xa lạ! Ai khác sao không biết nhưng riêng tôi thì xưa giờ lúc nào cũng có thể nghe đi nghe lại cả chục lần trong một lúc bài “Mưa rơi” mà chả cảm thấy phiền hà gì hết! Nghe vào những hôm sắc trời ủ dột, mây đen kéo tới rồi cứ thế mưa rả rích trong đêm thì lại càng cảm thấy thấm thía; và cứ thế mà nhớ nhung đủ thứ chuyện xa chuyện xưa!

Nhạc sĩ Ưng Lang năm nay, 2008, tám mươi chín tuổi. Xem danh tính, chẳng cần quen thì ta cũng đều biết ông là người xứ Huế, thuộc hàng danh gia vọng tộc! Tám mươi chín nhưng trông ông vẫn có khuôn mặt cân đối, đặc biệt thanh lịch. Giọng nói vẫn còn âm sắc rõ ràng. Đủ biết là xưa kia ông đẹp giai và hấp dẫn đối với đám nữ lưu xứ Huế cỡ nào!

Gặp ông, tôi nhắc lại bài “Mưa rơi” và bài “Chiều tiễn biệt” mà xưa kia người ta đã từng đưa vào bộ phim Việt Nam ở Sài Gòn vào cái thời cuối thập niên 50. Thường thì bao giờ gặp gỡ những vị như thế này tôi đều một mực kính cẩn và tri ân. Không có các vị ấy thì xưa kia hồi còn nhỏ tôi đã chẳng đuợc nghe những giai điệu đẹp đẽ của các vị để rồi từ đó yêu thích âm nhạc! Ai trong giới sáng tác bất cứ bộ môn gì mà làm ra cái kiểu như “tài năng” của mình là do ”trời phú”, chả có rau Mơ rễ Má gì với giống người thì tôi đồ chừng là trước sau cũng chả làm nên cơm cháo gì!

Tôi còn nhớ khi đề cập đến bài “Mưa rơi” thì tôi có tò mò hỏi thăm đôi điều và đuợc ông dẫn giải về “lai lịch” của nó như sau:

- Thưa Chú, nguyên lai gì dẫn đến bài “Mưa rơi” ?
- Ấy là năm 45. Tôi đang làm việc ở Vinh, ngoài Thanh Hóa, vì nghề của tôi là Kỹ Sư Công Chánh.
- Dạ?
- Thế rồi tôi quen cô ấy!
- Chú cho cháu biết danh tính đuợc chăng?
- Tên là XX (*) ; mẹ của YY (**) về sau này.
- Tức là nữ ca sĩ YY?
- Đúng rồi!
- Kiểu như lời lẽ trong bài hát thì sau đấy hai người xa nhau?
- Đúng rồi!

Hỏi xong thì tôi mới sực thấy mình là ngớ ngẩn! Đôi bên ngày đó không xa nhau thì người ta đã thành vợ ông rồi còn gì? Mà đã lấy đuợc nhau thì dễ gì có bài hát? Đã lấy được nhau thì làm gì lại có chuyện: “Ai đi, như xóa bao lời thề? Thuyền theo nước trôi không về.. Thấu cùng lòng ai não nề nơi chốn phòng khuê ? Mưa rơi …” (***)

- Thế rồi về sau Chú có gặp lại người ta?
- Có! Có gặp lại, nhưng rồi người ta cũng đã qua đời!
- Chú ở lại Vinh cho đến năm nào?
- Nhật nó đảo chánh một cái là tôi trở về Huế!
- Chú ở Huế đuợc bao lâu?
- Sau đảo chánh năm 63 thì tôi vào Sài Gòn!
- Vậy thì khi người ta đưa bài hát “Chiều tiễn biệt” vào phim xi-nê tức là Chú viết bài đó ngoài Huế?
- Đúng rồi!

Bài “Mưa rơi” nó hay ở chỗ nào? Nó hay ở giai điệu cùng lời lẽ theo phong cách của thời “Tiền chiến”. Nó hay và đẹp ở chỗ nó rất giản dị. Tôi còn nhớ lời của nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn” Khi mới bắt đầu sáng tác thì tôi cứ tìm cách làm sao cho cầu kỳ phức tạp, sao cho “lạ”, thế nhưng càng về sau, càng có kinh nghiệm rồi thì tôi thấy rằng làm thế nào cho hay mà giản dị thì mới là điều khó!” Thì chứ còn gì nữa!

Chỉ cần một người biết đệm ghi-ta sơ sơ, từ đầu đến cuối bài “Mưa rơi” mà cứ bấm hợp âm “Re Trưởng”, một hai chỗ chêm vào hợp âm “Sol Trưởng” hoặc “La Trưởng bực 7” và thế là xong! Mà giai điệu của người ta hay thì vẫn cứ là hay! Chả cần gì phải làm ra cái kiểu “uyên bác”, ba hồi thì “augmenté”, ba hồi thì “diminúe”, ba hồi thì “6 è” hay là “9è”, nói theo tiếng Pháp, thì mới ra trò “đặc sắc”! Cứ xem những bức danh họa của Tàu khi xưa, có bao nhiêu màu sắc nếu không phải chì là mực Tàu nhưng ba hồi đậm, ba hồi nhạt; mà rồi danh họa thì vẫn là danh họa chứ việc gì cứ phải tô trát đủ thứ màu mè vào đấy?

Tôi đàn bài “Mưa rơi” như để trở về với những kỷ niệm của một thời rất xưa cũ đối với riêng mình.

Thanh Trang
Nam Cali, đầu mùa Xuân 2008

(*) và (**) : Xin cứ tạm xử dụng dưới dạng bí danh như thế đã vì có liên quan đến người còn sống !
(***) : Tôi có hỏi kỹ tác giả xem nơi bản in xưa kia của bái “Mưa rơi” thầy ghi phần lời là của Nhạc Sĩ Châu Kỳ thì sự thể là như thế nào? Ông trả lời: “Bài hát tôi làm lúc đó đã xong cả nhạc lẫn lời. Thế rồi Mộc Lan xa Châu Kỳ mà đi Hà Nội. Châu Kỳ có tâm sự buồn như vậy cho nên khi thấy bài hát của tôi thì đề nghị cho thay đổi vài chỗ trong lời hát cho gần với cảnh ngộ của mình, dụng ý của Châu Kỳ là lấy đấy như một lời “gửi gấm tâm sự” cho người đã xa mình! Tôi đồng ý để Châu Kỳ sửa vài chỗ như thế và đồng ý để Châu Kỳ đứng tên nơi phần lời ca cho đúng với nguyện vọng về mặt tình cảm riêng tư của anh ấy![/]”

(Nguồn: conthommagazine.com)
_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

MƯA RƠI - TÁC PHẨM BẤT HỦ CỦA NHẠC SĨ ƯNG LANG


Nhạc sĩ Ưng Lang

“Mưa rơi, chiều nay vắng người, bên thềm gió lơi...”

(Thứ ba, 30/12/2008, 10:48)

Source: (ĐSCT)

“Mưa rơi. Màn đêm xuống rồi! Mây sầu khắp nơi. Thương nhớ đầy vơi.
Bâng khuâng, nghe tiếng tơ dịu dàng. Nhìn lá úa theo hoa tàn, tiếc than phút giây lìa tan...”.

Mưa rơi - tác phẩm bất hủ của nhạc sĩ (NS) Ưng Lang với giai điệu buồn phát ra từ đài phát thanh Pháp Á với giọng ca truyền cảm của Mộc Lan và Minh Diệu làm say đắm bao người yêu nhạc vào những năm đầu thập niên 50...

NS Ưng Lang sinh năm 1919 tại Huế, có thiên hướng âm nhạc từ nhỏ. Sau khi tốt nghiệp Trường Quốc học Huế, ông theo ngành công chánh, tốt nghiệp kỹ sư cầu đường (1936 - 1941), bắt đầu sáng tác năm 1940, là NS đầu tiên dạy hạ uy cầm tại Việt Nam. Trong gia tài âm nhạc với khoảng 60 ca khúc của ông, có một số tác phẩm tiêu biểu như: Mưa rơi, Nhạc lòng, Chiều tiễn biệt, Đường về, Bóng trăng huyền, Xuân thắm, Chiều về thôn Vĩ, Bóng mơ xưa, Chuông chiều ngân... Nổi bật nhất là ca khúc đầu tay điệu tango Mưa rơi sáng tác năm 1942, với ca từ buồn da diết của NS Châu Kỳ cũng là nỗi lòng của ông sau khi chia tay người bạn đời - ca sĩ Mộc Lan.

NS Ưng Lang từng là giáo sư Trường Quốc gia Âm nhạc Huế (dạy hòa âm phối khí) ông cùng các bạn trong trường thành lập ban nhạc Aloha oe (tiếng của thổ dân Hawaii thường xử dụng khi gặp gỡ hoặc chia tay) gồm Văn Giảng, Ngô Ganh, Nguyễn Hữu Ba và ông đi biểu diễn khắp cố đô Huế. Những năm 50 thế kỷ trước, ở đất thần kinh có 3 cặp vợ chồng ca sĩ - nhạc sĩ nổi tiếng được mọi giới yêu thích: vợ chồng Mộc Lan - Châu Kỳ; Ngọc Cẩm - Nguyễn Hữu Thiết và vợ chồng NS Ưng Lang.

Tác giả Mưa rơi hiện đã 90 tuổi, năm 2005 ông sang Mỹ định cư tại bang California, đầu năm nay ông quyết định trở về sống những ngày cuối đời trên mảnh đất quê hương, tại căn hộ nhỏ (49/29B Nguyễn Thái Sơn, P4, Q. Gò Vấp). NS Ưng Lang có 3 người con theo nghệ thuật, đó là cô con gái đầu: nhà văn Huyền Bảo Châu (tác giả Nắng ven đô, Ở một nơi không tìm thấy thiên đường), họa sĩ Ái Lan và người con trai út - nhạc sĩ Bửu Minh (hiện là nhạc công chơi guitar tại Phòng trà Đồng Dao, TPHCM).

Ngọc Thiện

Chiều Tiễn Biệt







Ưng Lang, tiếng hát Thanh Thúy

ALBUM "ƯNG LANG: THÀNH PHỐ MÙA ĐÔNG"

Đó là album kép “Thành Phố Mùa Đông” của lão nhạc sĩ Ưng Lang, gồm đĩa A với 18 ca khúc - trong đó có nhiều bài quen thuộc với phần lời của nhạc sĩ Châu Kỳ như:

Mưa rơi, Chiều tiễn biệt hoặc phổ thơ: Những cánh thời gian ( thơ Thân Thị Ngọc Quế ), Khi tôi về ( thơ Trần Dzạ Lữ ), Chiều thứ sáu (thơ Phạm Đích), Quán hoa giấy (thơ Lữ Quỳnh), Một thoáng (thơ Mỹ Hạnh), Lạc nẻo (thơ Phạm Nhuận)... qua các giọng ca Duy Thoán, Minh Ngọc, Thiên Thanh, Christan Lê, Mỹ Hạnh, Nguyễn Long.

Đĩa B là 10 ca khúc được trình bày hòa âm do Bửu Minh ( con trai lão nhạc sĩ ) phối âm...

Lần đầu tiên ra CD nhưng hy vọng không phải là lần cuối cùng, bởi lão nhạc sĩ vẫn còn sung sức lắm lắm và càng cao tuổi thì càng... nhiều cảm hứng sáng tác!

Hà Đình Nguyên

MƯA RƠI... TIỄN BIỆT TIẾNG HẠ UY CẦM
Source: Thanh Niên Online - Thứ Tư, 19/8

Sau nhiều năm sống lặng thầm nhưng chan hòa tình thương với gia đình, thân hữu, lão nhạc sĩ Ưng Lang đã từ giã cõi trần lúc 20 giờ ngày 17.8, thượng thọ 91 tuổi.

Nói đến nhạc sĩ Ưng Lang, những người am tường về lịch sử âm nhạc Việt Nam đều ghi nhận ông là một trong những người Việt đầu tiên đưa cây đàn guitar Hawaii (hạ uy cầm) vào xử dụng, biểu diễn và giảng dạy ở Việt Nam từ gần 70 năm về trước. Dạo đó, Ưng Lang từng là trưởng ban nhạc Ahola (tiếng chào của thổ dân Hawaii) vang danh đất Hà thành. Nhạc sĩ Trịnh Hưng (tác giả Lối về xóm nhỏ, Lúa mùa duyên thắm) viết trong hồi ký: "Vào đầu thập niên 1950, trên con đường Lý Quốc Sư gần Nhà thờ lớn Hà Nội có quán cà phê Bằng là nơi quen thuộc với giới văn nghệ sĩ… Tôi thường ra đây để nghe nhạc và tôi thích nhất nữ danh ca Mộc Lan hát bài Mưa rơi, bài hát tôi hâm mộ nhất vì có tiếng hạ uy cầm của chính tác giả (Ưng Lang) réo rắt, lả lướt phụ họa theo… Đôi tay của ông như vờn múa trên cây đàn và tôi thầm cảm phục, ao ước có một ngày được làm quen với người nhạc sĩ tài hoa ấy cho thỏa lòng ngưỡng mộ…".

Ca khúc Mưa rơi của Ưng Lang ( lời của nhạc sĩ Châu Kỳ ), được sáng tác tại Vinh (Nghệ An) năm 1942 khi ông đang làm kỹ sư công chánh tại đây. Bài hát điệu tango, cung Rê trưởng nói về chuyện tình tuyệt đẹp giữa tác giả và một người con gái ở vùng đất ấy với giai điệu thể hiện sự nhớ thương: "Mưa rơi, chiều nay vắng người. Bên thềm gió lơi, mơ bóng ngàn khơi… Mưa rơi, màn đêm xuống rồi. Mây sầu khắp nơi, thương nhớ đầy vơi…".

Năm 2005, nhạc sĩ sang Mỹ định cư tại California theo mong muốn của con cháu. Nhưng đầu năm 2009, ông quyết định về sống những ngày cuối đời trên quê hương. Từ hôm lão nhạc sĩ hồi hương, người viết chỉ mới đến vấn an sức khỏe của ông được hai lần, lần cuối cách đây khoảng một tháng khi ông vừa từ bệnh viện về nhà. Sức khỏe của ông đã yếu lắm rồi nhưng thấy người quen ông vẫn nở nụ cười hồn hậu, vẫn cố gắng nói. Thấy ông mệt, đành cáo từ sớm, không ngờ đó là lần cuối được gặp ông...

Linh cữu nhạc sĩ Ưng Lang quàn tại tư gia số 49/29B Nguyễn Thái Sơn, P.4, Gò Vấp (TP.HCM). Lễ động quan lúc 6 giờ 30 ngày 23.8, sau đó an táng tại nghĩa trang Gò Dưa (Thủ Đức, TP.HCM).

Hà Đình Nguyên

Mưa Rơi - Ái Lan


Chiều Tiễn Biệt - Mỹ Hạnh


Một Thoáng - Mỹ Hạnh


Quán Hoa Giấy


Ký Ức Tango - Nguyễn Long


Click trên ô chữ nhật bên phải mỗi player để xem video màn hình rộng.

GIÁO SƯ NHẠC SĨ ƯNG LANG ĐÃ VỀ CÕI VĨNH HẰNG

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Viết với tất cả lòng yêu thương và kính trọng dành cho vị giáo sư nhạc sĩ tài hoa, với ngón đờn Hạ Uy Cầm bất hủ... và tôi hy vọng ở nơi đó có lẽ ông sẽ còn tiếp tục sáng tác những bản nhạc tình tuyệt diệu, vượt ngoài vòng thế tục.

Tôi thật ngỡ ngàng, bàng hoàng khi nhận được tin em, chỉ vắn tắt có một câu:

"Dạ, ba em là nhạc sĩ Ưng Lang đã qua đời tối hôm qua..."

Tôi nghe em hát, tôi và Nhẫn say mê những tác phẩm nghệ thuật của em... mà chúng tôi chưa hề biết em là con gái của giáo sư nhạc sĩ Ưng Lang. Hai ngày trước đó, lần đầu tiên tôi đưa bản nhạc CHIỀU TIỄN BIỆT lên trang blog của gia đình, với mong ước khởi đầu giới thiệu em đến bằng hữu trong gia đình Ái Hữu Ninh Thuận một hoạ sĩ trẻ tài hoa và khiêm tốn, và hơn thế nữa, em đã trở thành một người bạn thân thiết của chúng tôi. Tôi thật không ngờ, lời bản nhạc đó đã trùng hợp với biến cố đau buồn ngày hôm nay: Giáo sư Nhạc sĩ Ưng Lang đã từ biệt chúng ta về cõi vĩnh hằng, và đáng tiếc thay, tôi không có được cơ duyên để tiễn biệt ông sang bên kia thế giới!

Tôi tin âm dương tuy cách biệt nhưng vẫn có sự giao tiếp ẩn tàng đâu đó và tôi có cảm nhận là ông hiểu được tấm lòng chân thành của chúng tôi, tôi có vạn điều muốn nói, chỉ thấy uất ức trong lòng, ngày thân phụ tôi qua đời tôi không thể về để vuốt mắt người lần cuối. Em có nhiều may mắn, được kề cận song thân, và ít ra em cũng được nghe những lời nhắn nhủ của phụ thân trước khi người xuôi tay nhắm mắt. Tôi đã thật sự khóc, không chỉ khóc cho em mà là khóc cho chính thân tôi, theo cùng với những nỗi khổ đau của dân tộc mình và những sinh ly tử biệt mà người cộng sản đã mang đến cho đất mẹ Việt Nam của chúng ta.

Em và tôi có cùng chung phụ mẫu là cha mẹ Việt Nam của chúng ta, và chúng ta cùng chia xẻ những nỗi đau của đồng bào ruột thịt. Tôi nguyện cầu và ước mong sao thế hệ của các em sẽ vươn đôi vai Phù Đổng, đứng lên gánh vác việc sơn hà, can đảm thay người đi trước, làm hết sức mình để giải phóng tổ quốc của chúng ta thoát khỏi bàn tay của bạo quyền, và anh dũng đứng lên bảo vệ lấy mảnh giang sơn hoa gấm này.

Bản chất của con người Việt Nam chúng ta là hiền hòa, hiếu hạnh, chúng ta hoàn toàn không thích hợp với thứ chủ nghĩa cộng sản ngoại lai bất nhân, bất nghĩa và tàn độc. Tổ quốc của chúng ta sinh ra những con người vĩ đại, khiêm tốn và anh hùng, những nhà thơ lớn và những nhạc sĩ tài hoa như ba của em, chúng ta là con cháu của bà Trưng, bà Triệu, của Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, chúng ta chưa bao giờ hèn nhát cúi mặt trước quân thù, và... vĩnh viễn chúng ta không cần bất cứ thứ chủ nghĩa ngoại lai nào để dựng nước và giữ nước cả, không có bất cứ chủ nghĩa nào siêu việt hơn chân lý của tổ tiên dân tộc chúng ta truyền lại.

Bác học phát sinh từ giai cấp bình dân, cho nên chúng ta phải học túi khôn từ đồng bào của chúng ta, chúng ta phải học cách cư xử và làm người từ đồng bào của chúng ta...; mưa nắng hai mùa, đất nước của chúng ta là cái nôi của những người nông dân đầu trần chân đất, thoáng chốc đứng lên làm cách mạng giải phóng quê hương, mang lại vẻ vang và phồn vinh cho bao thế hệ con cháu, họ vĩnh viễn không cần phải đi Nga đi Tàu để rước về những thứ ngoại lai cũ rích, những thứ chủ nghĩa đã bị vứt bỏ vào sọt rác của lịch sử. Đất nước của chúng ta có những anh hùng vĩ đại như Lê Lợi, Quang Trung... chưa hề cắp sách đến trường nhưng chí lớn, có tài năng và trí tuệ phi thường..., và vô số những anh hùng dân tộc, những người ấy không bao giờ chịu nhục đi làm bồi bàn trên tàu giặc để kiếm miếng cơm manh áo, trở về khoác lác với đồng bào mình rằng đã lên tàu ra đi tìm đường cứu nước. Tiếc thay có những kẻ nông cạn và ngu dốt nghĩ rằng phải đi ra khỏi nước thì mới tìm được con đường cứu nước, những kẻ ấy và bè lũ theo hùa đã mang lại vô vàn thảm họa cho đồng bào và tổ quốc của chúng ta, để ngày nay đất biển đã đem dâng vào tay giặc.

Chúng ta là những con người yêu chuộng tự do và có lòng nhân hậu, vì vậy chúng ta làm thơ, chúng ta viết nhạc, vẽ tranh... bằng trái tim và tâm hồn thổn thức của chúng ta, những vần thơ, những bản nhạc, và những tranh vẽ trữ tình tuyệt diệu, như những bản nhạc của ba em đã sáng tác... mà bọn theo chủ nghĩa ngoại lai cuồng bạo gọi nó là nhạc vàng, vì nó không thỏa hợp với lòng khát khao bắn giết của bọn chúng! Em đã sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất thần kinh Huế, và em đã chứng kiến tận mắt mình cuộc tắm máu Mậu Thân, nó còn man rợ hơn cả thảm sát Thiên An Môn... những thứ bạo tàn dã man ấy đều do bọn người cộng sản bất nhân, vô đạo gây nên. Tôi tin rằng không có một người Việt Nam có lương tri nào mà lại không phân biệt được đâu là nẻo tà đường chính, và sẽ không có ai đã từng chứng kiến tận mắt sự tàn bạo của con người cộng sản lại không căm hận và ghê tởm bọn tắm máu dân mình. Bây giờ, tôi e rằng những thế hệ mới lớn bị nhồi nhét vào đầu óc những thứ cặn bã dối gian và lừa bịp, sẽ trở thành những thứ công cụ giết người trong tương lai, và tôi cảm thấy lo sợ vô cùng, vì vậy khi em và tôi, những chứng nhân của lịch sử còn hiện hữu thì chúng ta phải ra sức vật lộn với thời gian, làm hết sức mình cho mai hậu.

Sự ra đi của ba Nhẫn, ba tôi, rồi của ba em làm cho chúng ta lo sợ, vì nó báo hiệu cho sự ra đi của thế hệ những chứng nhân của lịch sử trong đó sẽ có chúng tôi, những người đã gói trọn đời mình vào những cuộc đổi thay và thăng trầm của đất nước, và trên đôi vai chỉ biết có một điều trọng đại nhất là Tổ quốc - Danh dự và Trách nhiệm. Chúng ta đội ơn cha mẹ của chúng ta vì đã ban cho chúng ta dòng máu biết yêu thương, đã nuôi dưỡng chúng ta trong tình yêu gia đình và tổ quốc, và đã truyền thụ cho chúng ta cái túi khôn của dân tộc mình. Ngày hôm nay tôi viết những dòng này để kính tiễn ba em, và để nhắc nhở tôi rằng tôi luôn có một tổ quốc dấu yêu và đồng bào ruột thịt, và người mẹ hiền đang mỏi mắt trông con.

Hoa Kỳ, ngày 18 tháng 8 năm 2009
Lê Tự Do

NHỮNG TÌNH KHÚC CỦA NHẠC SĨ ƯNG LANG
Source: Da Vàng

Một câu chuyện về chàng nhạc sĩ đào hoa thủa ấy, người đã cho chúng ta không ít những bản tình ca để đời…

Nghe đến cái tên Ưng Lang, người ta đã nghĩ ngay đến môt thời hoàng kim của môt triều đại nước ta ... Triều Nguyễn, từ khi vua Gia Long lên ngôi.. . Ưng Lang là con Ông Hường Khanh, có nghĩa Ưng Lang là dòng dõi Hoàng Tộc.

Nhạc sĩ Ưng Lang sinh năm 1919 tại Huế, thủa nhỏ đã đam mê âm nhạc…

Sau khi tốt nghiệp Trường Quốc Học Huế, là một kiến trúc sư. Ông theo nghành Công Chánh .Ông đã đi nhiều nơi trên đất nước xây dựng nhiều công trình về cầu đường..( 1936 – 1941 ) cũng từ đó niềm đam mê luôn trổi dậy nơi ông và ông đã bắt đầu sáng tác nhạc…

Ưng Lang là một chàng thanh niên tuấn tú, người dong dỏng cao, hào hoa và có rất nhiều tài ngoài âm nhạc như khiêu vũ, chơi các loại nhạc cụ về nhạc, và nhất là ngón đàn Hạ uy Cầm độc nhất vô nhị tại Huế thời bấy giờ… Vì vậy biết bao nhiêu thiếu nữ thầm yêu trộm nhớ với chàng nhạc sĩ tài hoa này. Cũng vì tình cảm dạt dào, đa sầu đa cảm chàng Ưng Lang luôn đưa những tình cảm vào lời văn ý nhạc của mình. Và từ đó những bản nhạc được sáng tác chính thật là tâm tình của tác giả, đó là những kỷ niệm buồn vui, nhớ nhung người yêu hay những tình yêu trai gái thời bấy giờ.

Nhạc sĩ Ưng Lang từng là giáo sư Trường Quốc gia Âm nhạc Huế (dạy hòa âm phối khí) ông cùng các bạn trong trường thành lập ban nhạc Aloha Oe (tiếng của thổ dân Hawaii thường xử dụng khi gặp gỡ hoặc chia tay) gồm Văn Giảng, Ngô Ganh, Nguyễn Hữu Ba.

Bắt đầu sáng tác năm 1940, là Nhạc sĩ đầu tiên dạy Hạ uy cầm tại Huế. Trong gia tài âm nhạc ca khúc của ông, có một số tác phẩm tiêu biểu như: Mưa rơi, Chiều tiễn biệt, Chiều về thôn Vỹ ,Ký ức Tango, Một thoáng, Xuân thắm, Lạc nẻo….

Nhạc của Ưng Lang luôn là nguồn hạnh phúc vui buồn chia xẻ cùng ông... Như bài Ký ức Tango là kỷ niệm một tình yêu bất diệt giữa chàng nhạc sĩ đào hoa và nàng thư ký xinh đẹp, một lần nào đó chàng đã dìu bước tango cùng nàng lả lướt theo nhạc say sưa…Và cũng một lần nữa chàng nhạc sĩ đã có một mối tình éo le và trăn trở với nàng thi sĩ khi quen nhau, yêu nhau rồi ra đi nhưng không hẹn ngày về để người thương nhớ đợi mong: bản nhạc Mưa rơi... ra đời 1945, đã thể hiện cho tình cảm này.

Cũng là bản nhạc Mưa rơi, Ưng Lang đã chia xẻ với Châu kỳ bạn thân của ông thời đó, vì Châu Kỳ có người yêu là ca sĩ Mộc Lan đi xa, cũng đồng cảnh ngộ là chia xa với người yêu ông tên Chi Lan nên nhạc sĩ Ưng Lang để nhạc sĩ Châu Kỳ sửa lời cho phù hợp với cảnh ngộ của Châu Kỳ… Sau này với bản nhạc Mưa rơi, Ưng Lang – Châu Kỳ luôn có đôi…

Sau nhiều năm phiêu lưu trong cuộc sống tang bồng, chàng nhạc sĩ Ưng Lang trở về Huế lập gia đình ...

Đến năm 1952, ông đã có một cô con gái đầu xinh đẹp

Dòng đời luôn cuốn trôi chàng nhạc sĩ Tango này, không ở yên nhà chàng tiếp tục ra đi tìm lại những kỷ niệm và cũng từ đó chúng ta lại có rất nhiều tác phẩm lưu lại như: Về nẻo xưa, Muời lăm năm cách biệt, Mãi mãi xa nhau, Dòng sông lạnh…

Như vậy cũng đủ cho ta thấy dòng nhạc lãng mạn của Ưng Lang luôn xuôi theo dòng đời và những tâm tư của ông.

Và rồi sau nhưng năm phiêu lưu, nhạc sĩ Ưng Lang đã trở về Huế sống sáng tác… Cùng với thời gian sống sáng tác ở Huế, ông đã có nhiều con cái, và tác phẩm đến nay có khoảng trên dưới sáu mươi tình khúc của ông, thể hiện theo các điệu tango, rumba, blue...

Người con gái đầu của ông là một Văn sĩ … và người con gái út của ông hiện nay là một nữ Họa sĩ tài danh mang âm hưởng của cha cùng cá tính của cô, cậu con trai út có lẽ chính là người kế nghiệp ông theo nghành nhạc, từng là một tay guitarist trong ban nhạc Atomega Rock, hiện chính là người đã phối âm lại những bản nhạc của ông cho phù hợp với thời đại.

Những bản tình ca của Nhạc sĩ Ưng Lang đã dược rất nhiều ca sĩ tên tuổi trình bày như: Khánh Ly, Thanh Thúy, Hà Thanh,Tâm Vấn, Hồng Vân, Lan Ngọc, Ánh Tuyết…

Hiện nay Nhạc sĩ Ưng Lang chàng nhạc sĩ tài hoa năm xưa nay đã chín mươi tuổi, sau những năm tháng dòng đời phiêu lãng. Chàng Ưng Lang đã trở về cùng nàng thư ký xinh đẹp năm xưa sống với nhau đến cuối đời cùng cậu út Nhạc sĩ Bửu Minh tại Tp Saigon.

Viết theo gia đình Nhạc Sĩ Ưng Lang 2009.




HƯỞNG ỨNG LỜI KÊU GỌI ĐOÀN KẾT ĐÀN ÔNG NHÂN NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3


Em xin dâng lên người đẹp tấm lòng... Credit! Xin cứ tha hồ mà cà!
Ảnh: guy-sports.com

Hưởng ứng lời kêu gọi Đoàn Kết Đàn ông nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3.
Source: http://my.opera.com/tientrinhpro/blog/

"Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ uống trà với đương..."

Thơ Bút Tre

Thưa toàn thể anh em lao khổ!

Lại một lần nữa chúng ta phải chào đón ngày 8/3 trong nỗi sợ hãi và lo âu tột độ. Không thể thoát được, không thể hoãn được, càng không thể chạy trốn. Vậy chúng ta phải làm gì?

Thưa anh em!

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.



Vì sao thế?

Vì đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo.

Vậy phụ nữ là ai?

Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.



Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta vì "chúng" có những vũ khí tối tân mà không bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.

Hỡi anh em!

Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.

Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết!

Kình Dương Đạo Nhân sưu tập để tặng quý... anh hùng thiên hạ!

by AI HUU NINH THUAN
03/07/09. 09:34:10 am. 1719 words, 237 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Những chuyện ỡm ờ, Thì thầm tâm sự, Liên kết blogs ,

1 2 3 >>