Category: Vòng quanh thế giới

ĐẠP XE XÍCH LÔ Ở THỦ ĐÔ NƯỚC MỸ


Nghề đạp xích lô. Ảnh niemtinvietnam.net

Đạp xích lô ở bên nhà dưới chế độ "lao động vinh quang của Bác và Đảng" là cái nghề tổn thọ và nghèo mạt rệp, nhưng ở bên Mỹ thì khác, cứ một "cuốc" 20 phút được 20 đô-la, lại được tập thể dục và tiếp xúc với "bạn bè năm châu". Như vậy thì Việt Nam không cần phải tiến lên "thiên đường cộng sản", chỉ cần cho các đảng viên "ăn đại táo" sang Mỹ tự do... đạp xích lô, cũng đủ giàu to, lại dứt được bệnh "con vẹt giáo điều cuồng tín", và bệnh còng lưng do làm tôi mọi cho giai cấp đảng viên cỡ bự "ăn tiểu táo" và giàu sụ nhờ tham nhũng và bóc lột xương máu của nhân dân!

TRONG ĐỜI CÓ MẤY CÁI NGU,
CÁI NGU LỚN NHẤT LÀ LÀM ĐẦY TỚ BỢ Đ...T LÃNH ĐẠO VÀ LÀM CON VẸT GIÁO ĐIỀU CUỒNG TÍN CHO CHÚNG SAI ĐÂU ĐÁNH ĐÓ.

Bài đọc thêm:

MẸ 87 TUỔi ĐẠP XÍCH LÔ BÁN QUẦN ÁO NUÔI CON

Source: VietnamNet (http://www2.vietnamnet.vn/thegioi/201009/Me-gia-87-tuoi-dap-xich-lo-ban-quan-ao-nuoi-con-935179/)
Cập nhật lúc 09:29, Thứ Hai, 13/09/2010 (GMT+7)

Anh rơm rớm nước mắt mỗi lần nhìn mẹ già chậm rãi đếm lại những đồng tiền lẻ kiếm được và kể cho anh nghe về công việc của mình.


Người con rơm rớm nước mắt khi nhìn mẹ già đem từng đồng tiền lẻ ra đếm. Ảnh Xinhuanet

Anh Trương Kiến Quốc (Trung Quốc) năm nay 48 tuổi, anh có một con gái đang học phổ thông trung học. 11 năm trước, anh đột nhiên bị đột quỵ, mặc dù đã được điều trị nhưng tình hình sức khoẻ ngày càng tệ hơn. Vợ anh đã phải chạy đôn chạy đáo để kiếm tiền nuôi chồng, hàng xóm cũng nhiệt tình giúp đỡ họ phần nào tuy nhiên cuộc sống của họ cũng vẫn gặp nhiều khó khăn.

Nhìn đứa con 48 tuổi mà nói một câu cũng ấp úng, mẹ anh (khi đó 76 tuổi) đã gạt nước mắt và quyết định đi làm để giúp đỡ con.

Không có vốn, không có sức khoẻ bà cụ chỉ còn cách chọn nghề nào đó nhẹ nhàng phù hợp với mình kiếm thêm thu nhập cho gia đình.

Cứ mỗi sáng sớm, những người hàng xóm thức dậy đều quen thuộc với hình ảnh một bà lão tóc bạc ra sức đạp xe xích lô ra khỏi cửa đi bán hàng. Trên chiếc xe treo đầy những bộ quần áo rẻ tiền mua lại từ nơi khác. Những bộ quần áo bà bán ra thường không đắt, khoảng 20 NDT/bộ (2,95 USD), mỗi bộ bà chỉ kiếm được 1 tới 2 NDT (0,147-0,295 USD). Sau khi bán được vài bộ, bà lại đem tiền để lấy thêm hàng. Chỉ cần không mưa to gió lớn thì ngày nào bà cụ cũng miệt mài rong ruổi trên chiếc xe hàng của mình.


Chỉ cần không mưa to, gió lớn bà cụ vẫn miệt mài đi kiếm tiền nuôi con. Ảnh Xinhuanet

11 năm qua, đôi bàn chân của cụ đã chai sạn, hàm răng móm mém chỉ còn lại một chiếc. Hàng xóm vẫn thường khen bà cụ sức khoẻ tốt, tuổi đã cao như vậy mà vẫn đạp được xích lô. Nhưng bà cụ chỉ im lặng bởi chỉ có bà mới biết, nhiều năm đạp xích lô đã khiến đôi chân của bà bị biến dạng, mỗi lần nhấn chân đạp xe là một lần bàn chân bà đau nhói đến nỗi đêm về ngủ cũng không yên.

Mặc dù vậy, bà cụ vẫn quyết tâm đi bán hàng cho tới khi nào đôi chân bà không thể đạp được xích lô nữa. Ai cũng nhận thấy rằng, trong đôi mắt của bà cụ 87 tuổi này chan chứa tình yêu thương dành cho người con bệnh tật của mình.

Sầm Hoa (Theo Xinhuanet)

PHẢI CHĂNG DÂN TÂY ĐANG TRƯƠNG CỜ VÀNG BIỂU TÌNH ỦNG HỘ VIỆT NAM CỘNG HÒA

Raw Video: Spanish Protesters Demand Autonomy - Các người Tây Ban Nha biểu tình đòi quyền tự trị


AssociatedPress | July 10, 2010

Hơn 1 triệu người biểu tình hôm Thứ Bảy 10/7/2010 ở vùng đông bắc Barcelona để đòi quyền tự trị rộng rãi hơn cho Catalonia, và phản đối lại phán quyết của tòa án Tây Ban Nha ngăn cấm vùng Catalonia trù phú và thịnh vượng này tự gọi mình là một quốc gia. Thoạt trông cờ cứ tưởng là dân Tây đột nhiên biểu tình ủng hộ Việt Nam Cộng hòa và Phong trào Cách Mạng Quốc gia, nhìn kỹ té ra dân Tây may cờ sọc nhiều quá, hơn phe ta một sọc. Thì ra đông Tây cũng có những chọn lựa khá giống nhau, trừ mấy anh cộng sản thì chỉ thích nền cờ màu máu để cho tăng thêm phần háo thắng háo sát đã có sẵn trong bản chất của người cộng sản!!!

VŨ ÐIỆU THIÊN THỦ QUAN ÂM ÐÃ ÐƯỢC TRÌNH DIỄN NHƯ THẾ NÀO


Vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm do các nghệ sĩ khuyết tật Trung Hoa trình diễn - Ảnh Google

Vũ Điệu Thiên Thủ Quan Âm Đã Được Trình Diễn Như Thế Nào

Source: Wikipedia, mydream.org.cn, truetao.org/guanyin, nbyz.gov.cn, theamericanidle, chinahistoryforum, China Daily, Youtube, bobandsylvia, leechvideo, cnhubei.com

Ba năm trước đây, chúng tôi đã có dịp giới thiệu đến quý vị và các bạn câu chuyện về vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm do đoàn nghệ sĩ khuyết tật Hoa Lục trình diễn. Nay theo yêu cầu của một số quý bạn, chúng tôi sưu tầm thêm một số phần trình diễn mới và giới thiệu lại về vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm, đính kèm phần trình diễn đặc sắc của Trương Huệ Muội ( 張惠妹 ) trong bài Thính Đắc Kiến Đích Mộng Tưởng (Nghe Thấy Được Niềm Mơ Ước - 聽得見的夢想 ) và phần trình diễn vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm tại Thính Chướng Thế Vận ( 聽障棣運 - Thế Vận Cho Người Điếc) tổ chức tại Đài Bắc năm 2009. Sau cùng là bài Tâm Trung Phật Quốc ( Nước Phật Trong Tâm Tưởng - 心中佛国 ) do các em thiếu nhi Trung Hoa trình bày.

Sang phần thứ hai chúng tôi giới thiệu đến quý vị và các bạn một số ca vũ nhạc Phật giáo và phần trình diễn rất đặc biệt của các nghệ sĩ Trung Hoa. Chúng ta cùng nhau có thể cảm nhận được rằng ở đâu cũng có tình yêu thương và những tâm hồn thanh cao, trong sáng, bất chấp những hận thù tàn ác do những giáo điều bất chính như chủ nghĩa cộng sản hiếu chiến và tàn bạo mang lại. Chiến tranh Trung Việt có thể tránh khỏi nếu những chủ nghĩa độc tài tàn bạo không còn tồn tại và con người được giáo hóa tôn trọng nhân phẩm, đạo nghĩa và sinh linh.

PHẦN THỨ NHẤT:

Vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm ( 千手观音 - Thousand-Hand Guan-Yin )

Âm nhạc ( Music ): Zhang Qianyi
Biên đạo vũ ( Choreography ): Zhang Jigang
Thủ hiệu ngôn ( Sign Language ): Li Lin
Vũ công trưởng ( Leading Dancer ): Tai Lihua
Trình diễn: Ðoàn Nghệ Sĩ Khuyết Tật Trung Hoa ( China Disabled People's Performing Art Troupe )

Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát được hình tượng hóa qua hình ảnh đấng từ bi cứu độ chúng sinh có ngàn tay với ngàn mắt và vô số khuôn mặt khác nhau thể theo nguyện vọng của chúng sinh cầu xin ngài cứu độ; ngài không mang một hình ảnh nào của riêng mình vì ngài là đấng hoàn toàn không có lòng vị kỷ. Tuy nhiên vì lòng thương yêu và tôn kính ngài một cách đặc biệt, người Á đông thường thể hiện ngài như một người phụ nữ có khuôn mặt đẹp, thanh cao và phúc hậu, có một số người còn tin rằng Ðức Maria cũng là một hiện thân của Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát.

Vũ Ðiệu Thiên Thủ Quan Âm được giới thiệu lần đầu tiên tại Trung tâm Kennedy ở Washington DC vào năm 2000 trước sự hiện diện của cựu tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và tham mưu trưởng nhân viên Tòa Bạch Ốc, đoàn biểu diễn lúc đó gồm có 21 người khuyết tật vừa câm vừa điếc, các nhạc công cũng đều là người khuyết tật, cuộc biểu diễn đã gây tiếng vang lớn và đưa đến việc đoàn được mời đi trình diễn ở nhiều nơi trên thế giới, tại các nước tiếp theo như Úc, Nhật, Bắc Hàn, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và Ý. Vào năm 2004, trong lễ bế mạc Ðại Hội Ðiền Kinh Quốc Tế dành cho người khuyết tật tại Athens, Hy Lạp, vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm đã ra mắt khán giả trên toàn thế giới, đã gây chấn động khắp nơi vì kỹ thuật tuyệt vời của nó đã được những người câm điếc trong Ðoàn Nghệ Sĩ Khuyết Tật Trung Hoa trình diễn. Những người nghệ sĩ khuyết tật này đã tốn cả 10 năm tập luyện và bằng những cảm xúc vi tế đặc biệt của những người câm và điếc, họ đã trình bày điệu vũ một cách đặc biệt chưa từng thấy, phối hợp đồng bộ nhịp nhàng giữa các động tác, kỹ thuật và thời gian. Vào dịp Ðại hội Mùa Hè tại Trung Quốc năm 2005, vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm đã được quay thành phim và được trình chiếu trên đài truyền hình Trung quốc CCTV 9.


Đạo diễn Trương Kế Cương

Người thực hiện công trình vũ này là đạo diễn Zhang Jigang ( Trương Kế Cương - 張繼鋼 ) người Sơn Tây ( 山西 ), là thiếu tướng trong quân đội Trung Cộng, ông được xem là người lính không tác chiến giữ cấp bậc cao nhất từ trước đến nay trong quân đội Trung cộng, và là người biên đạo vũ duy nhất được nhận danh hiệu "Ngôi sao Thế kỷ" ( Century Star ) tại Hoa Lục. Ông cũng là phụ tá cho đạo diễn Zhang Yimou ( Trương Nghệ Mưu - 張藝謀 ) là người chịu trách nhiệm tổ chức và điều khiển lễ khai mạc và lễ bế mạc Thế Vận Hội Olympics Mùa Hè 2008 tại Bắc Kinh. Người vũ công trưởng là cô Tai Lihua ( Thai Lệ Hoa, 邰丽华 ), 21 tuổi tốt nghiệp cử nhân tại Viện Nghệ Thuật Hồ Bắc. Các vũ công vì vừa câm lại vừa điếc nên họ không thể nghe được âm nhạc, họ chỉ dựa vào sự điều khiển của 4 huấn luyện viên đứng ở 4 góc làm thủ hiệu.

Trương Kế Cương trong lời giới thiệu vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm có nói:

"Bao lâu bạn còn tử tế và có tình yêu trong trái tim của bạn
Hàng ngàn cánh tay sẽ tự nhiên đến trợ lực bạn
Bao lâu bạn còn tử tế và có tình yêu trong trái tim của bạn
Bạn sẽ vươn tới với hàng ngàn cánh tay để giúp người khác"



Tuy nhiên, ở đời không phải mọi việc đều luôn tốt đẹp như ý, theo báo China Daily thì vào năm 2005, Ðoàn Nghệ Sĩ Khuyết Tật Trung Hoa đã công bố là ít nhất đã có 5 vũ đoàn ở Bắc Kinh, Phúc Kiến, Hà Bắc và Hồ Bắc đã "ăn cắp kiểu múa mà không xin phép", cùng lúc có thêm Gracewell, công ty hàng đầu chuyên sản xuất các loại đồ lót của Trung quốc đã dùng hình ảnh một người đẹp Ấn độ biểu diễn trong vị thế "y hệt như vũ điệu của đoàn", làm nhãn hiệu quảng cáo cho mẫu hàng dớ lót dài bó sát da của họ, một hành động mà theo người chỉ huy vũ đoàn xem như là "hạ nhục văn hóa Trung quốc". Trong khi đó thì Gao Jinrong, một cựu biên đạo vũ và là cựu giáo sư tại trường đại học nghệ thuật Cam Túc lại đòi kiện đạo diễn Zhang Jiyang là đã ăn cắp ý tưởng của bà trong vũ điệu mà bà đã cho trình diễn trước đây vào năm 1998. Ông Zhang Jiyang thì khăng khăng chối là mọi thứ đều do ông sáng tạo qua cảm hứng từ hình ảnh Quan Âm ngàn tay của Phật giáo.

Tưởng cũng nên biết là Ðoàn Nghệ Sĩ Khuyết Tật Trung Hoa được thành lập vào tháng 9 năm 1987, nguyên chỉ là một nhóm hoạt động tài tử, mãi đến tháng 5/2002, khi nó gia nhập Liên Ðoàn Các Người Khuyết Tật Trung Hoa thì bắt đầu nổi tiếng, đi trình diễn khắp Trung Hoa và hơn 40 nước trên thế giới. Theo Wang Jing, giám đốc phụ trách về trình diễn của đoàn thì trong năm 2007 thu nhập của đoàn lên tới 10 triệu đồng Nguyên Trung hoa, tức khoảng $1.21 triệu USD. Ít ra đó cũng là niềm an ủi cho những diễn viên tàn tật đã dày công gian khổ tập luyện, vượt qua mọi chướng ngại do điều kiện khuyết tật mang lại, tuy nhiên không biết những đồng tiền đó có được xử dụng một cách trong sạch, công bằng, chính đáng và hữu ích hay không thì lại là chuyện khác nữa, vì trong cái thế giới cộng sản nổi tiếng về áp bức và bất công thì những điều mà người cộng sản làm thường đi ngược lại cái đạo đức mà họ rêu rao!

Sau đây chúng tôi xin giới thiệu đến quý vị và các bạn một số những đoạn video trình chiếu lại các cuộc biểu diễn vũ điệu Thiên Thủ Quan Âm mà chúng tôi đã chọn lọc.


PHẦN THỨ HAI:
Một số ca vũ nhạc Trung Hoa:


Lê Tự Do tổng hợp và thực hiện widgets

HỒ DIỆU BANG BẤT NGỜ ĐƯỢC "PHỤC HỒI DANH DỰ"


Cựu tổng bí thư Hoa lục, Hồ Diệu Bang

Source: RFI

Trọng Thành

Le Monde hôm nay chú ý đến một sự kiện đặc biệt mà tờ báo nêu trong hàng tựa của bài viết trang quốc tế: Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo “khôi phục danh dự’’ của cựu tổng bí thư Hồ Diệu Bang. Sự kiện này khiến cho những người đang ngán ngẩm đời sống chính trị của Trung Quốc, phải ngạc nhiên sửng sốt.

Báo Le Monde trích dẫn Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc ngày 16 tháng tư đã đăng bài của thủ tướng Trung Quốc ca ngợi công lao của nguyên lãnh đạo đảng Hồ Diệu Bang. Nhân chuyến thăm Quí Châu, khu vực bị nạn hạn hán làm khô kiệt phía nam, thủ tướng Ôn Gia Bảo đã đưa ra một bài diễn văn đầy xúc cảm ngợi ca lãnh tụ Hồ Diệu Bang, mà ông đã từng được tháp tùng trong một chuyến công tác cũng tại tỉnh này.

Thủ tướng Trung Quốc viết: “Tôi giữ nguyên trong trái tim tôi những lời giảng dạy quý giá của ông. Phong cách và thái độ của ông đã ảnh hưởng rất nhiều đến công việc, học tập và đời sống của tôi”. Ông nhấn mạnh cựu lãnh đạo của đảng đã vô cùng cố gắng để hiểu được đời sống thực tế của quần chúng nhân dân. Và nhấn mạnh đến tình cảm của ông đối với Hồ Diệu Bang.

Ông Hồ Diệu Bang là một nhân vật bị thất sủng. Ông đã bị lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình buộc phải từ chức Tổng Bí thư đảng Cộng sản vì đã để cho các sinh viên tổ chức biểu tình năm 1986.

Bruno Philip, tác giả bài báo nhắc lại là cái chết của ông Hồ Diệu Bang đầu năm 1989 đã làm chấn động giới trẻ, và trở thành nhân tố kích phát các cuộc biểu tình của sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn, trong phong trào “Mùa xuân Bắc Kinh”.

Bắc Kinh vẫn không cho tổ chức công khai ngày giỗ của Hồ Diệu Bang

Ông Hồ Diệu Bang là một nhà cải cách đặc biệt táo bạo, mà kể từ khi ông mất đến nay tại Trung Quốc không có ai sánh được. Ông từng chủ trương kết hợp cải cách kinh tế và chính trị. Tố cáo sự xâm chiếm của người Hán tại khu vực Tây Tạng, ông đề nghị đất Tây Tạng cần được các đảng viên Cộng sản người Tây Tạng quản lý.

Tại sao ông Ôn Gia Bảo muốn khôi phục hình ảnh Hồ Diệu Bang? Le Monde đặt câu hỏi cần giải thích như thế nào, điều mà một số chuyên gia gọi là “cơn chấn động” chính trị này. Tờ báo bình luận: vào thời điểm mà bộ máy lãnh đạo hiện nay của đảng Cộng sản Trung Quốc đang thể hiện sự nhút nhát và để lại ấn tượng là họ đang cảnh giác, bắt giam tất cả những người chỉ trích mạnh mẽ chế độ, thật khó mà giải thích được ý định thực sự của hành động phục hồi chính thức hình ảnh của nhân vật quá cố, biểu tượng cho sự mở cửa của chế độ Trung Quốc những năm 1980.

Mối quan hệ giữa nhà cầm quyền hiện nay với hình ảnh ông Hồ Diệu Bang là hết sức phức tạp. Là người bị Đặng Tiểu Bình loại bỏ, nhưng ông cũng là người thầy, thủ trưởng, và người ủng hộ đương kim chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Tuy nhiên, các sinh nhật của nhà cải cách quá cố nói chung đều diễn ra trong im lặng. Tuần trước, nhà ly khai Kỳ Chí Dũng (Qi Zhiyong) đã bị chính quyền quản chế tại gia để ngăn không cho ông tổ chức công khai ngày giỗ Hồ Diệu Bang.

Trên thực tế, không có gì cho phép giải thích thông điệp phục hồi Hồ Diệu Bang của thủ tướng Trung Quốc như là một dấu hiệu của quá trình dân chủ hóa chế độ. Để kết luận, bài báo đưa ra hai câu hỏi. Phải chăng, trước khi từ giã chính trường năm 2012, thủ tướng Ôn Gia Bảo muốn để lại dấu ấn của mình với tư cách là một nhân vật thuộc phái cải cách ? Và phải chăng bài viết của ông Ôn Gia Bảo thể hiện những cuộc đấu tranh phe phái trong đảng Cộng sản Trung Quốc trong quá trình chuẩn bị cho đại hội sắp tới của đảng?

by AI HUU NINH THUAN
04/24/10. 06:09:13 am. 1183 words, 342 views. Categories: Thiên hạ sự, Tin tức ðó ðây, Thời cuộc, Liên kết blogs, Tại sao?, Xã hội và nhân văn, Vòng quanh thế giới ,

ĐỘI QUÂN BÍ MẬT VẪN TIẾP TỤC CUỘC CHIẾN VIỆT NAM - CÁC NHÀ TRANH ĐẤU ĐANG BỊ ÉP VÀO ĐƯỜNG CÙNG? - HAI VỢ CHỒNG NGƯỜI TỴ NẠN VIỆT NAM TẠI THÁI LAN BỊ MẬT VỤ CSVN BẮT CÓC


Ảnh: independent

Đội quân bí mật vẫn tiếp tục cuộc chiến Việt Nam

Nguồn: William Lloyd George, The Independent

Lê Quốc Tuấn, X-Cafe chuyển ngữ

Được tuyển dụng và vũ trang bởi CIA vào những năm 1960, những người Hmông vẫn còn bị kẹt giữa rừng địch, bị Mỹ và cả thế giới bỏ quên.

Ngược lên một con đường đất quanh co qua những ngọn núi xanh tốt vọng ra âm thanh của những tiếng huýt sáo từ hai bên đường. Suýt hụt mất một chiếc xe máy chạy qua, hai chàng trai trẻ với súng máy nhảy ra khỏi khu rừng dày đặc.

Mình cần phải đi nhanh, nhưng khi một cậu bé kéo tôi ngược lên phía trên cùng của một con dốc lầy lội, bùn đất dốc theo cánh tay bắn cả vào mắt. Cậu ta cố ngăn dòng nước mắt ứa ra.

Trong một khoảng trống nhỏ xíu cắt dọn khỏi cánh rừng tre dày đặc, bốn cậu bé, có lẽ không quá 18 đang thì thầm với nhau. Vã mồ hôi vì phải leo trèo nhanh và cơn nóng hừng hực, họ phơi những bộ đồng phục màu xanh rách nát của mình trên các nhánh tre và dựng những khẩu súng AK-47 cũ móp méo sang một bên.

Đây là những dấu tích còn lại của Quân đội Hoàng gia Lào, đuợc tuyển dụng bởi người Mỹ để phá vỡ đường tiếp tế Hồ Chí Minh trong Chiến tranh Việt Nam. Mặc dù Lào đã từng tuyên bố trung lập, quân đội Việt Nam đã vẫn hoạt động ở đó và CIA đã nhìn Lào như một mặt trận khác để chống lại sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản.

Đối với cả phần còn lại của thế giới, việc chiếm được thành phố Sài Gòn – bây giờ thành phố Hồ Chí Minh – của quân đội Bắc Việt vào năm 1975 đã đánh dấu sự kết thúc chiến tranh Việt Nam, nhưng đối với người Hmong, đấy chỉ là sự khởi đầu. Khi chế độ cộng sản Pathet Lào lên nắm quyền, họ đã tuyên bố sẽ quét sạch tất cả người Hmong khỏi đất Lào. Kể từ đó, người Hmong đã lẩn trốn giấu mình trong rừng sâu và hoàn toàn cách ly khỏi thế giới bên ngoài.

Những binh lính trẻ đã dẫn đường cho người dân của mình vào sâu phía sau lằn ranh quân địch trong Saysomboun – “khu vực đặc biệt”. Họ bước đi nhẹ nhàng và thì thầm, bởi vì, họ cảnh báo, “kẻ thù ở khắp mọi nơi”.

Trèo núi suốt ngày đêm, một số lên thẳng các rặng núi cao để tránh quân thù đi tuần, cuối cùng chúng tôi được dẫn đến lối vào trại của họ. Cả một cộng đồng lăn ra trên mặt đất kêu khóc thảm thương và cầu xin được giúp đỡ. Những phụ nữ lớn tuổi run bật lên vì xúc động khi kể lại những nỗi kinh hoàng mà họ đã chứng kiến, trong khi những trẻ nhỏ khóc òa khi vừa nhìn thấy một người từ thế giới bên ngoài. Cho Her, người cựu nhân viên CIA nằm úp mặt xuống xuống bùn đất, cầu nguyện cho người dân của mình được giải cứu. “Mỹ và các nhà lãnh đạo trên thế giới hãy đến đây giải cứu chúng tôi và ngăn chặn chính phủ Lào khỏi sự ngược đãi chúng tôi vì đã từng là lính của CIA trong cuộc chiến bí mật”, ông nói.

Hơn 30 năm trước, khi chiến tranh Việt Nam đã kết thúc, CIA rút các điệp viên của mình ra thì Cher Fer còn là một thanh niên trẻ. Khi người Mỹ rời đi, họ đã mang đi một số chiến sĩ Hmong với họ, nhưng đã bỏ lại hơn 10.000 đồng minh của họ để tự bảo vệ lấy mình. Cay đắng vì bị bội phản, chính phủ Lào đã bách hại những người từng chiến đấu bên cạnh người Mỹ, buộc người Hmong phải rút lui vào rừng sâu.

“Chúng tôi không có lựa chọn gì ngoài việc bắt buộc phải dùng súng ống người Mỹ cung cấp và trốn lên rừng”, Chong Pa Thao, một cựu nhân viên CIA khác vừa nói vừa lau dòng nước mắt từ đôi má của ông. “Sau đó, người Việt Nam phối hợp lực lượng với những người cộng sản Lào săn bắn chúng tôi như những con vật trong rừng rậm, gìết hại và bỏ mặc xác chết của người chúng tôi thối rữa trong rừng”.

Các thành viên của lực lượng chiến đấu kinh hoàng từng một thời đầy tự hào bây giờ nằm trên mặt đất, buông bỏ tất cả phẩm giá để cầu xin được cứu giúp, thậm chí chỉ từ một nhà báo – hiện thân Tây Phương của họ – đến thăm. Tự xác nhận mình là lính CIA, họ năn nỉ và năn nỉ hơn nữa xin người Mỹ trở lại để đưa họ ra khỏi “địa ngục trần gian” của mình.

“Tôi là CIA. Năm 1970, ông Jerry đã cho tôi khẩu M79 này và bảo tôi bắn quân thù” Cher Fer nói trong một giọng Mỹ hoàn hảo, khi ông giơ cao một khẩu súng phóng lựu cũ mèm trong không khí.

“Chúng tôi đã mất đi hàng ngàn quân lính cho Mỹ – khi các binh sĩ Lào giết chúng tôi họ cảm thấy như họ đã giết chết được một người lính Mỹ. CIA phải đến cứu lấy chúng tôi”.

Nỗi hoang tưởng về một ngày nào đó người Mỹ sẽ đến giải thoát mình đã động viên các cựu chiến binh và gia đình họ đấu tranh mà chờ đợi được trong 30 năm qua. Nhưng bất chấp sự liên minh của CIA với phiến quân Hmong, chính phủ Mỹ đã có ít nỗ lực để mang họ ra khỏi rừng trú ẩn.

Bill Lair, người nhân viên CIA huyền thoại từng điều phối các hoạt động xây dựng một đội quân kháng chiến chống cộng sản từ những người dân bộ lạc rừng rú kém giáo dục, đã bảo vệ hành động của Cơ quan Tình báo. Phát biểu qua điện thoại từ nhà của ông ở Waco, Texas, ông nói rằng Hoa Kỳ ban đầu đã tuyển dụng người Hmong và đã xử dụng người Thái để huấn luyện họ bởi vì người Hmông “giỏi hơn so với bất cứ ai khác xung quanh, mỗi bước đi của họ là ở cùng khắp do đó họ có thể di chuyển nhanh hơn quân địch rất nhiều”.

Nhưng khi được hỏi bây giờ Mỹ có nên thực hiện các biện pháp để cứu họ, ông trả lời: “CIA không mang nợ họ điều gì cả. Chúng tôi đã cho họ sự lựa chọn để rời đi nhưng họ đã quyết định ở lại, nghĩ là mình có thể quay trở lại cách đã từng sống ở vùng núi non”.

Vào năm 2007, Vang Pao, vị lãnh đạo phiến quân Hmong được chỉ định bởi CIA, người sau đó di cư sang Mỹ và trở nên một nhà lãnh đạo cộng đồng người Hmong ở đó, đã bị bắt tại California và bị Mỹ kết tội âm mưu lật đổ chính phủ Lào. Sau đó những tội trạng này đã được hủy bỏ, nhưng bản thông điệp chỉ ra rõ ràng: Mỹ giờ đây đứng về phía Lào, kẻ thù cũ của họ, một kẻ thù mà họ đã huấn luyện Vang Pao để chiến đấu chống lại.

Sự việc đắc cử của Barack Obama vào Nhà Trắng đã được xem là một ngọn hải đăng của niềm hy vọng cho những người ủng hộ người Hmong. Tổng thống đã kêu gọi tất cả các phe phái phải tôn trọng luật pháp quốc tế và “đảm bảo rằng những người Hmong lạc loài đó không phải ở trong những phương cách nguy hiểm”. Tuy nhiên, bất chấp một cuộc tranh cãi quốc tế sôi nổi, hơn 4.500 người tị nạn Hmong đã bị Thái Lan, nơi họ đã tìm cách lánh nạn, buộc phải hồi hương về Lào. Chính phủ Mỹ đã ra tuyên bố nói rằng họ có quan tâm, nhưng đã không có hành động gì.

Tiếp theo đó chính phủ Lào đã mời ba dân biểu Hoa Kỳ sang thăm. Sau đó đã tuyên bố rằng những người trở về đã được cư xử tốt khiến thổi lên ngọn lửa giận dữ giữa những người ủng hộ Hmong cho rằng chuyến đi đã bị vận dụng bởi chính phủ Lào.

Vài tuần sau, Dân biểu tham quan Joseph Cao cho biết ông muốn tăng viện trợ cho Lào. Nhưng các nhà lãnh đạo Hmong tin rằng viện trợ của Mỹ đã được đổ vào các nỗ lực quân sự của chính phủ Lào để loại trừ người Hmong, như người Hmong vẫn tự gọi mình là “những đồng minh của CIA bị lãng quên”.

Bị cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, đây là lần đầu tiên các nhà lãnh đạo trong rừng đã được nghe biết rằng những người tị nạn Hmong đã bị đưa trở lại Lào. Khi nhận được những tin tức này, sự tuyệt vọng của họ là hiển nhiên.

“Tối thiểu là trước đây chúng tôi nghĩ rằng mình có thể trốn thoát sang Thái Lan nhưng bây giờ chúng tôi không còn có nơi nào để chạy đi” ông Chao Fer vừa nói vừa nhìn trông qua rặng núi chỉ cách đó ba dặm. “Chúng tôi không thể cứ tiếp tục chạy, sớm muộn gì tất cả chúng tôi sẽ chết ở đây. Ngay trên núi đó là nơi của đối phương và khi chúng tôi đang nói chuyện, họ đang săn bắt chúng tôi xuống bằng chó – chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi chúng lại tấn công chúng tôi một lần nữa”.

Vài tuần trước đó quân đội Lào đã tràn ngập vào một doanh mà họ tin là của người Hmong trước đây trong một phần của chiến dịch chuẩn bị cho Các cuộc Thi đấu Thể thao lần thứ 25 của vùng Đông Nam Á. Trong cuộc đột kích một cậu bé 14 tuổi bị giết chết, những người chỉ huy cho biết là cậu bé không có vũ trang và đã chỉ đi lùng kiếm thức ăn để nuôi gia đình mình.

“Tháng trước, con trai tôi đã bị cộng sản bắn chết” mẹ của cậu bé vừa nói vừa chuẩn bị thức ăn cho những đứa con khác của bà. Nó không có súng ống gì, chỉ đi tìm ra thức ăn cho chúng tôi thôi, nhưng tôi không có khả năng để làm bất cứ điều gì – Tôi chỉ có thể chết trong rừng này”.

Những cuộc tấn công thường xuyên buộc các nhóm phải thay đổi trại mỗi hai tuần lễ và chia ra thành nhóm nhỏ để tránh các cuộc tấn công quy mô lớn của quân đội Lào. Điều này đưa đến việc cộng đồng không có cơ hội để nuôi trồng thực phẩm hoặc đạt đến được một cách sống thích hợp hơn. Khi không có sự lựa chọn khác, luộc chín lá cây đã trở thành chế độ ăn uống hàng ngày của họ và chỉ có những lúc may mắn nếu họ có thể bắt được một con khỉ hoặc loài chuột rừng. Việc thiếu ăn đã khiến họ trông suy dinh dưỡng rõ rệt – cả người già và trẻ con đều có những cái bụng sưng lên.

Ăn các loại cây lá khiến họ đói lả, cho nên như loài vật, các phụ nữ và trẻ em đến các ngọn đồi xung quanh, để đào bới bằng tay và đầu gối của mình. Bên ngoài trại, họ cho biết nhiều phụ nữ và trẻ em đã bị giết bởi quân đội Lào và những “người may mắn” thoát chết thì có những vết thương vì đạn bắn để khoe ra.

“Tôi cảm thấy đau khổ khi cho con mình những thức ăn cây lá này, nhưng chúng tôi không có lựa chọn nào khác”, một bà mẹ giải thích. “Đi săn thì hết sức nguy hiểm và chúng tôi không thể đến gần các làng mạc, vì cộng sản sẽ giết chúng tôi. Đôi khi vì quá sợ hãi không dám ra khỏi rừng, chúng tôi chỉ đành nhịn đói”.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Lao Khenthong Nuanthasing đã chối bỏ sự tồn tại của nhóm người này, ông nêu rõ là nếu có bất cứ ai tồn tại như thế thì chẳng là ai khác hơn “những băng cướp”. Tuy nhiên, theo người Hmong cho biết, gần đây quân đội Lào đã gia tăng chiến dịch của họ với sự hỗ trợ của Việt Nam. Những người lãnh đạo Hmong thuật lại rằng cường độ của những cuộc tấn công chống lại họ đã tăng lên và các nhóm người của họ đang bị đẩy xa và sâu hơn vào trong rừng.

Một chuyến đi của Vang pao được thu xếp đến thăm Viêng Chăn, thủ đô Lào, để cố gắng và tạo nên một thỏa thuận hòa bình đã bị hủy bỏ, viện cớ vì những rủi ro về an ninh. Chính phủ Lào đã thông báo rằng nếu trở về ông ta “sẽ phải đối diện với bản án tử hình cho những tội ác chiến tranh của ông trong chiến tranh Việt Nam”.

Trong những căn trại giữa rừng này, nỗi sợ hãi hằn trên tất cả các khuôn mặt, ngay cả nơi trẻ em. Với Thái Lan như quay lưng lại với mình, và Mỹ dường như đang bỏ qua cảnh ngộ của mình, họ biết cơ hội sống sót thật là mỏng manh.

Khi cả nhóm tập hợp lại để nói lời chia tay, một phụ nữ lớn tuổi nắm lấy tay tôi và thì thầm vào tai :

“Tôi biết cộng sản sẽ giết tất cả chúng tôi … khi chúng hành động như thế, xin ông hãy chắc chắn nói với cả thế giới rằng chúng tôi đã ở đây và những gì công sản đã làm đối với chúng tôi”.

*****************Bản tiếng Anh nguyên thủy

The secret army still fighting Vietnam war

Hired and armed by the CIA in the 1960s, the Hmong remain trapped in enemy jungle, forgotten by America and the world

By William Lloyd George in Laos

Wednesday, 17 February 2010

Up a winding dirt path through lush mountains comes the sound of whistling from the side of the road. Narrowly missing a passing motorbike, two young boys with machine guns leap out of the dense jungle.

We need to move fast, but as one boy hauls me to the top of a steep, muddy slope his hand flicks to his eyes. He is fighting to hold back tears.

In a tiny clearing they've cut out of the thick bamboo forest four boys, seemingly no older than 18 whisper to each other. Sweating from the quick climb and dense heat, they hang up their torn blue uniforms on bamboo branches and prop up their battered old AK-47s.

These are the remnants of the Royal Laos Army, hired by the Americans to disrupt Ho Chi Minh supply lines during the Vietnam War. Although Laos had been declared neutral, Vietnamese troops were operating there and the CIA saw it as another front against the spread of communism.

For the rest of the world, the capture of Saigon – now Ho Chi Minh City – by North Vietnamese troops in 1975 marked the end of the Vietnam War, but for the Hmong, it was just the beginning. When the communist regime, the Pathet Lao took power it announced it would wipe out all Hmong from Laos. Since then the Hmong have been hiding in the depths of the jungle completely cut off from the outside world.

The young soldiers lead the way to their people deep behind enemy lines in the Saysomboun, "special zone". They tread lightly and whisper, because, they warn, the "enemy is everywhere".

Days and nights of trekking, some of it straight up mountains to avoid enemy patrols brings us eventually to the entrance of their camp. The whole community falls on the ground crying hysterically and begging for help. Old women shake with emotion as they speak of the horrors they have witnessed, while young children weep at their first sighting of an outsider. CIA veteran Cho Her lies face down in the dirt, praying for the rescue of his people. "US and world leaders please come and rescue us and stop the Laos government persecuting us for being the CIA's foot-soldiers during the secret war," he says.

More than 30 years ago, when the Vietnam War finished and the CIA pulled their agents out, Cher Fer was a young man. When the Americans left, they took a handful of Hmong fighters with them, leaving more than 10,000 of their allies behind to fend for themselves. Bitter at their betrayal, the Laos government persecuted those who had fought alongside the Americans, forcing the Hmong to retreat deep inside the jungle.

"We had no choice but to take the weapons the Americans gave us and flee to the jungle," said another CIA veteran Chong Pha Thao, wiping tears from his cheeks. "Then the Vietnamese joined forces with the Laos communists and hunted us like animals in the jungle, leaving our people's corpses to rot when they killed them."

Members of the once proud and formidable fighting force now lie on the ground, abandoning all dignity to beg for help, even from a visiting journalist, their personification of the West. Identifying themselves as CIA soldiers, they plead over and over again for the Americans to return, and take them out of their "living hell".

"I am CIA. In 1970 Mr Jerry gave me this M79 and told me to shoot enemy," Cher Fer says in a perfect American accent, as he waves a battered grenade-launcher in the air.

"We have lost thousands of troops for America – when the Laos soldiers kill us they feel like they have killed an America soldier. The CIA must come and save us."

The fantasty that America will one day come and liberate them has motivated the veterans and their families to struggle on through for the last 30 years. But despite the Hmong rebels' alliance with the CIA, the American government has made little effort to extract them from the jungle.

Bill Lair, the legendary CIA agent who co-ordinated the operation to build an anti-Communist resistance army out of poorly educated jungle tribespeople, defended the Agency's actions. Speaking by phone from his home in Waco, Texas, he said that the US originally hired the Hmong and used Thai recruits to train them because the Hmong "were better than anyone else around, every step they took was up or down so they could move a lot faster than the enemy".

But when asked if America should now take steps to save them, he replied: "The CIA owes them nothing. We gave them the choice to leave but they decided to stay, thinking they could go back to how they used to live in the mountains".

In 2007, Vang Pao, the leader of the Hmong rebels appointed by the CIA, who later emigrated to the US and was a Hmong community leader there, was arrested in California and charged by the US with conspiring to overthrow the Laos government. The charges were later dropped, but the message was clear: America was now on the side of Laos, its former enemy, an enemy it trained Vang Pao to fight.

Barack Obama's election to the White House was seen as a beacon of hope for Hmong advocates. He has called for all parties to respect international law and "ensure that displaced Hmong are not placed in harm's way". However, despite an international furore, more than 4,500 Hmong refugees were forcibly repatriated back to Laos by Thailand where they had sought refuge. The US government issued statements saying it was concerned, but took no action.

The Laos government subsequently invited three US congressmen to visit. They later claimed that the returnees were being treated well which ignited anger among Hmong advocates said the trip was orchestrated by the Laos government.

Weeks later, visiting Congressman Joseph Cao said he would like to increase aid to Laos. But Hmong leaders believe US aid has already been funnelled into the Laos government's military efforts to eliminate, as the Hmong call themselves, the "CIA's forgotten allies"

Cut off from the outside world, this is the first time the jungle leaders have heard that the Hmong refugees were being sent back to Laos. On receiving the news their despair is evident.

"At least before, we thought we could escape to Thailand but now we have no place to run to," says Chao Fer as he looks over to a mountain just three miles away. "We can't keep running, soon we will all die here. Just over that mountain is where the enemy is and as we speak they are hunting us down with dogs – it's just a matter of time before they attack us again."

Weeks earlier the Laos army had stormed the Hmong's previous temporary camp in what they believe was part of campaign to prepare for the 25th Southeast Asian Games. In the raid a 14-year-old boy was killed, the leaders say he was unarmed and foraging for food to feed his family.

"My son was shot by the communists last month," the boy's mother says as she prepares food for her other children. He didn't have any gun, just finding food for us but I don't have the ability to do anything – I can only die inside".

Frequent attacks force the groups to change camp every two weeks and break up into small numbers to avoid large-scale offensives by the Laos army. This leaves the community no chance to farm food or forge a proper way of life. With no other choice, boiled tree shrub has become their daily diet and at times they are lucky if they can catch a jungle rat or monkey. The lack of nutrients has left the group visibly malnourished – both young and old have swollen abdomens.

Eating the tree shrub leaves them starving, so like animals, women and children take to the surrounding hills to dig on their hands and knees. Outside the camp, they claim that many women and children have been killed by the Laos army and the "lucky ones" have bullet wounds to show.

"I feel so unhappy to give this food to my kids, but we have no other choice," one mother explains. "It's too dangerous to hunt and we can't reach the villages because the communists will kill us. Sometimes we are too scared to go out so we just starve."

The Lao foreign ministry spokesman Khenthong Nuanthasing has denied that the group exists, stating, if anything, they are nothing more than "bandits". However, according to the Hmong, the Laos army has recently increased their campaign with the assistance of the Vietnamese. Hmong leaders report that the intensity of attacks against them has increased and their groups are being driven further and further into the jungle.

A planned trip by Vang Pal to visit Vientiane, the Laos capital, to try and strike a peace deal has been cancelled citing security risks. The Laos government has announced that if he returns he will "face the death sentence for his war crimes during the Vietnam War".

In the jungle camp, fear is written on all the faces, even those of the children. With Thailand apparently turning its back on them, and the US seemingly ignoring their plight, they know their chances of survival are slim.

As the entire group gathers to say farewell, one old lady grabs my hand and whispers in my ear.

"I know the communists are going to kill us all... when they do, make sure you tell the world we were here and what they did to us."

**************************************************


Luật sư Lê Trần Luật

CÁC NHÀ TRANH ĐẤU ĐANG BỊ ÉP VÀO ĐƯỜNG CÙNG?

Khánh An, phóng viên RFA





Luật sư Lê Trần Luật, người từng biện hộ cho vụ giáo xứ Thái Hà và bảo vệ dân oan, lại bị ép vào con đường cùng khi bị tước mất công việc vừa có, nhiều nhà trọ cũng từ chối gia đình anh.

Truy đuổi đến cùng

Những hành động ép người vào đường cùng như trên liệu có ngăn chặn được những tiếng nói bất đồng?

Bạn bè, độc giả blog LS Lê Trần Luật chưa kịp vui khi đọc tựa đề bài viết “Việc làm mới” của anh vào ngày 20/4 đã phải nén một tiếng thở dài khi đọc đến đoạn cuối bài viết.

LS Lê Trần Luật tâm sự trên blog:

Vậy là tôi thất nghiệp đã hơn một năm ba tháng rồi. Suốt thời gian đó tôi cũng cố gắng xin việc nhiều nơi nhưng không thành. Đa số những nơi tôi xin việc đều từ chối khéo. Có nơi họ cũng thẳng thừng từ chối khi nghe đến tên tôi. Có nơi định nhận tôi vào làm việc thì ngay lập tức nơi đó nhận được “trát làm việc” của cơ quan an ninh. Sau đó tôi gọi điện nhiều lần nhưng họ không trả lời tôi nữa.

Sau nhiều lần thuyết phục, cuối cùng tôi cũng được một người nhân viên cũ nhận vào làm việc trên tinh thần hợp tác. Tất nhiên bây giờ anh ấy là Sếp của tôi… Sáng hôm qua mọi chuyện sắp đặt văn phòng xem như đã hòan tất. Tôi nghe Sếp bảo thứ năm này sẽ cúng khai trương…

Khoảng 3h chiều tôi nghe Sếp điện thoại và báo có ông Long nào bên an ninh gọi điện và yêu cầu Sếp sáng mai đúng 8h lên công an phường làm việc. Tôi hỏi lại làm việc gì? có giấy mời gì không? Sếp tôi trả lời với giọng yếu hẳn: “ Nó bảo làm việc về chuyện anh tới đây làm, có góp vốn không hay làm công ăn lương, em biết anh rồi mà nhận vô làm gì, hỏi nhiều lắm”. Tôi cố hỏi thêm: còn gì nữa không? Sếp bảo:“Nó nói anh là phần tử chống đối, hay viết bài trên mạng, và trả lời báo đài nuớc ngòai, nó sẽ kiểm tra và thu máy của văn phòng, có khi nó dẹp luôn cả văn phòng liệu hồn mà tính”…

Sáng nay, sau khi chở con đi học về, vợ tôi hỏi:“Anh không đi làm à?”. Tôi im lặng vì không biết nên trả lời như thế nào.


Luật sư Lê Trần Luật (giữa).

Trước đó chưa đầy một tuần, ngày 15/4, nhiều bạn bè đã chia sẻ với LS Lê Trần Luật về câu chuyện “Nhà mới” thuê sau khi liên tục gặp rắc rối với những căn nhà thuê trước đây. Qua blog, LS Lê Trần Luật cho biết:

Sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng tôi cũng phải trả nhà lại cho chủ và dọn về chỗ ở mới. Thật ra, chủ nhà cũng đã nhiều lần yêu cầu tôi trả lại nhà dù chưa hết thời hạn thuê. Tôi hoàn toàn hiểu và cảm thông với họ. Sau sự kiện Người Buôn Gió đến thăm, quan hệ giữa tôi và chủ nhà trở nên căng thẳng hơn…

Từ hơn một năm qua, những câu chuyện nhà của LS Lê Trần Luật đã không còn xa lạ đối với bạn bè và giới blogger. Tuy nhiên trong thời gian gần đây, theo nhận xét của nhiều blogger, LS Lê Trần Luật đang bị đẩy dần đến bước đường cùng với tình trạng không nhà ở, không việc làm!

Các blogger nói gì?

Tin tức về tình trạng của LS Lê Trần Luật được khá nhiều blogger quan tâm chia sẻ. Có những nhận xét chân thành, chẳng hạn như “cái tâm của con người Việt Nam trong lúc này cần được giấu kỹ, phơi ra là bị gặm, bị day, bị dày vò, bị đánh cắp, bị ăn cướp ngay. Nên bây giờ, ai sống công khai với cái tâm như anh là dại, sẽ chỉ như những số phận tự nạp mạng, rồi bị diệt đơn lẻ. Từ 35 năm nay đã thế rồi. Chẳng phải mới đây đâu anh ạ”, lại có những câu hỏi đầy bức xúc như “Tại sao họ cứ xem dây như là kẻ thù của họ??? Người dân không tấc sắt trong tay, chỉ có bàn phím và cái miệng mà họ phải sợ như thế hay sao?”. Trong khi đó, blogger “giahien” cho rằng những sự việc xảy ra với LS Lê Trần Luật giống như “mật vụ SS phát xít rượt đuổi trù dập dân gốc Do Thái”.

Tương tự, blogger Bút Thép nhận xét:

Những gia đình người ta đã cho anh Lê Trần Luật thuê ở rồi mà lực lượng an ninh tác động đến để những gia đình đó không dám cho anh ấy ở thì những việc làm như vậy, nếu có, thì rất vô nhân đạo. Nó thể hiện sự man rợ, đẩy con người ta đến bước đường cùng, phải chống lại chính quyền.

Bên cạnh những nhận xét trên, còn có một số phát biểu khác tuy hài hước nhưng cay đắng, chẳng hạn như “Tui nghĩ cái ông anh Lê Trần Luật này hổng phải là người Việt Nam. Nếu anh Luật là người Việt Nam, chẳng lẽ anh lại trở thành nô lệ trên chính quê hương của mình???”. Tất cả những phản ứng của giới blogger cho thấy sự bất mãn và phẫn nộ ngày càng tăng khi họ phải liên tục chứng kiến những pha “rượt đuổi” hòan tòan không cân sức giữa chính quyền và người dân.

Vào cuối năm ngoái, Bộ Ngoại giao Việt Nam từng khẳng định: “Tại Việt Nam, không có ai bị bắt, giam giữ và xét xử vì bày tỏ chính kiến”. Tuy nhiên, những rắc rối, khó khăn tột cùng xảy ra trong cuộc sống của một người ngay sau khi họ bày tỏ chính kiến của mình, theo lời của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, là một mánh khóe của chính quyền. Ông nói:

Đó là những mánh khóe của nhà cầm quyền Hà Nội, luôn luôn làm cho người dám lên tiếng nói sợ hãi. Người tiếp xúc với chúng tôi cũng sợ hãi.

Tuy nhiên, ngay trong những nhận xét của các blogger đối với trường hợp của LS Lê Trần Luật, thì chính những hành động dồn ép, uy hiếp lại khiến cho nhiều người hiểu hơn về những chuyện phía sau hậu trường. Blogger “vietnamtudo7” cho rằng “những hành động đánh phá những người bênh vực cho lẽ phải, cho công lý như anh LS Luật làm cho quần chúng càng ngưỡng mộ anh, mà tôi là một trong số đó”. Tương tự, blogger “baobinh29nb” nhận xét: “càng có nhiều những vụ như thế này thì mọi người mới hiểu thực chất vấn đề là gì thì mới mong có sự thay đổi”. Như vậy, có thể hiểu “bước đường cùng” của một số trường hợp đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền lại là bước mở đầu cho một thay đổi tốt đẹp hơn trong tương lai chăng?! Riêng LS Lê Trần Luật dí dỏm gọi những sự việc xảy đến cho mình là “âm mưu diễn biến hòa bình”!

***********************************************


Bà Phạm Thị Phượng và chồng bị mật vụ CSVN bắt cóc tại Bangkok, Thái Lan. Hình do gia đình cung cấp.

HAI VỢ CHỒNG NGƯỜI TỴ NẠN VIỆT NAM TẠI THÁI LAN BỊ MẬT VỤ CSVN BẮT CÓC

Hai vợ chồng người tỵ nạn Việt Nam bị mất tích ở Thái Lan

Thanh Quang, phóng viên RFA

Cách đây khoảng một tuần, vợ chồng người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, được Cao ủy Tỵ nạn LHQ (UNHCR) ở Thái Lan công nhận, bị bắt cóc ngay tại thủ đô Bangkok.





Câu hỏi được nêu lên là ai đã thực hiện hành động này. Và giới chức liên hệ cần có phản ứng ra sao để ngăn chận những hành động như vậy tái diễn ở xứ Chùa Vàng – cũng như đã từng diễn ra ở xứ Chùa Tháp. Mời quý vị theo dõi bài tường thuật từ Bangkok của Thanh Quang như sau:

Mật viên Việt Nam bắt cóc

Theo lời kể của người con trai tên Phạm Bá Tâm sau khi nhận được cú điện thoại thoáng qua của mẹ em, thì ba mẹ của em, là ông Phạm Bá Huy và bà Phạm Thị Phượng, bị một nhóm mật viên Việt Nam sang tận Thái Lan để thực hiện hành động bắt cóc này.

Em Phạm Bá Tâm cho biết:

Phạm Bá Tâm: “Vào khoảng 10 giờ sáng ngày 15 tháng Tư vừa rồi, ba mẹ nói là ra ngoài để mua đồ cho gia đình cũng như thường lệ. Đến chiều tối không thấy ba mẹ về, em nghĩ vấn đề có thể là do kẹt xe hay vấn đề gì đó của Thái Lan. Nhưng rồi đến khuya cũng không thấy ba mẹ về, em đã cố liên lạc với Cao Ủy Ty Nạn. Đến chiều tối ngày 16, lúc khoảng 7 giờ rưỡi tối, em nhận được cú điện thoại từ mẹ, cho biết rằng ba mẹ bị cảnh sát Việt Nam bắt. Cú điện thoại này của mẹ thình lình bị cắt. Em đã liên lạc nhiều nơi, với thiếu tá Mark, với phía Cao ủy Tỵ nạn nhằm giúp tìm kiếm ba mẹ.


Thủ đô Bangkok, Thái Lan.

Sau một thời gian, đến ngày hôm qua thứ Tư ngày 21/04, lúc 10 giờ rưỡi sáng, thì em nhận được cú điện thoại của chú ruột em từ Việt Nam, thông báo rằng ba mẹ bị cầm tù tại Sài Gòn, tại cơ quan công an điều tra. Bây giờ bên phía gia đình không thể gặp mặt ba mẹ được. Và những người thân đều bị bắt”.

Theo lệnh triệu tập khẩn của Cục An ninh Đảng bộ TPHCM mà chúng tôi nhận được, thì – nguyên văn: “Việt Nam yêu cầu tên Phạm Thị Phượng buộc phải trở về Việt Nam nghiêm chỉnh chấp hành luật pháp chính phủ CHXHCN Việt Nam”. Vẫn theo nguyên văn của văn bản này, thì “bà không thể nào đủ sức để dựa vào cao ủy liên hợp quốc tại Thái Lan khi bà vẫn mang trọng án cao nhất của luật pháp nước CHXHCN Việt Nam”. Lệnh triệu tập này cảnh báo rằng nếu bà Phạm Thị Phượng không tự nguyện trở về Việt Nam thì – nguyên văn - “ Đội an ninh mật đóng tại Thái Lan sẽ thi hành công lệnh không phải thông qua cao ủy liên hợp quốc... kể cả chồng bà và 6 đứa con”.

Trước tình cảnh như vậy, 6 người con của hai người tỵ nạn Việt Nam vừa nói rất khủng hoảng, như em Phạm Bá Tâm cho biết:

Phạm Bá Tâm: “Cháu và các em tất cả 6 người vẫn đang chờ đợi vì chưa biết rằng sẽ đi về đâu. Phía chính quyền Mỹ hay Cao ủy Tỵ nạn sẽ giúp đỡ, bảo vệ cho anh em cháu thoát khỏi sự đe dọa, theo dõi, bắt bớ đưa anh em chúng cháu về Việt Nam. Anh em cháu hiện rất sợ. Đây là một sư đe dọa rất nặng nề, làm tụi cháu bị khủng hoảng”.

Chúng tôi đã tiếp xúc với con trai của ông bà Phạm Bá Huy và Phạm Thị Phượng là em Phạm Bá Tâm như vừa nói để tìm hiểu thêm về hoàn cảnh khó khăn, nếu không muốn nói là nguy hiểm, của gia đình họ, như quý vị nghe sau đây:

Thanh Quang: Ba mẹ và 6 anh em cháu qua Thái Lan hồi nào?

Phạm Bá Tâm: Tháng 10 năm 2002.

Thanh Quang: Gia đình cháu qua đây thì nói chung triển vọng được định cư ở Mỹ ra sao?

Phạm Bá Tâm: Khi gia đình cháu rời khỏi Việt Nam với mục tiêu là chạy trốn khỏi chế độ cộng sản, thì khi tới đây, mới đầu, chưa có mục tiêu là vào Liên Hiệp Quốc hay tới đâu, mà chỉ mong chạy khỏi đất nước thôi. Bởi vì ba mẹ đã bị tù đày, giam cầm tại đất nước cộng sản Việt Nam.


Giấy của Cao ủy Tỵ nạn LHQ (UNHCR) ở Thái Lan công nhận quy chế tỵ nạn cho bà Phạm Thị Phượng. Hình do gia đình Bà gởi cho RFA.

Thanh Quang: Tù đày như vậy thì riêng mẹ cháu đã bị Việt Nam nhốt bao lâu?

Phạm Bá Tâm: Mẹ cháu vì trước kia là mật viên của Mỹ và làm cho Việt Nam Cộng Hòa, nên sau 30 tháng Tư năm 1975, mẹ bị bắt giam hết 4 năm tại Mật khu 5 của chế độ cộng sản. Và mẹ được thả ra vào cuối năm 1979. Còn ba cháu là lính không quân Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi cộng sản vào chiếm Miền Nam thì họ bắt cả gia đình đi vùng kinh tế mới tại nông trường Thọ Vực.

Thanh Quang: Trước khi ba mẹ cháu bị bắt cách nay mấy hôm, triển vọng định cư của gia đình cháu đã tới đâu rồi?

Phạm Bá Tâm: Vấn đề định cư của gia đình cháu thật không may mắn, mất rất nhiều thời gian. Có rất nhiều điều đã xảy ra không tốt cho gia đình. Và gia đình cháu vẫn trong giai đoạn chờ đợi bên Cao ủy Tỵ nạn giúp đỡ, tìm một nước để đi định cư.

Thanh Quang: Ngay bây giờ, phản ứng của Cao ủy Tỵ nạn ra sao?

Phạm Bá Tâm: Ngay khi được tin ba mẹ bị bắt, thì Cao ủy nói là tìm mọi cách để giúp đỡ cho gia đình. Hiện chưa thấy họ giúp đỡ bằng cách nào, chỉ biết là họ đang làm việc để giúp cho gia đình cháu thôi.

Vi phạm luật pháp quốc tế

Một cựu quân nhân Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam, thiếu tá hồi hưu Mark A. Smith đang có mặt tại Bangkok, quen biết nhiều với bà Phạm Thị Phượng khi bà được huấn luyện làm nhân viên tình báo Mỹ hồi năm 1969 và rồi phục vụ cho chương trình đặc biệt do Thiếu tá Mark đánh giá. Thiếu tá Mark nhận xét trường hợp vợ chồng hai người tỵ nạn này như sau:

Major Mark: “Đây là vấn đề mang tính cách quốc tế. Nếu những người từ Việt Nam tới đây, tôi không cần biết họ lo lót cho cảnh sát Thái như thế nào, nhưng họ tự tiện bắt người đưa ra khỏi Thái Lan, trong khi xứ Thái là một nước dân chủ, pháp trị. Ngay tại Thái Lan, họ phải ra tòa, giải thích với tòa án Thái Lan lý do tại sao những người mà họ bắt cần đưa trở lại Việt Nam, vì đã là tội phạm, hay gì gì đó. Đằng này mật viên Việt Nam tự tiện bắt người và chớp nhoáng đưa trở lại Saigon. Điều này có nghĩa là họ vi phạm thỏa thuận ASEAN, thỏa ước quốc tế, vi phạm quy chế của LHQ bảo vệ người tỵ nạn như trường hợp hai vợ chồng ông Phạm Bá Huy và bà Phạm Thị Phượng, và cả luật lệ của Vương Quốc Thái.

Do đó, câu hỏi trong thời điểm này là tất cả những chính phủ liên hệ phải phản ứng như thế nào trước việc Việt Nam cho mật viên tự tiện đến Thái Lan để bắt cóc người theo ý họ. Nếu có sự nhúng tay nào đó của người Thái – như cảnh sát Thái - cũng rất có thể, nhưng hành động vừa rồi của Hà Nội là bất hợp pháp. Và chuyện 2 vợ chồng tỵ nạn Phạm Bá Huy và Phạm Thị Phượng đang ở Sài Gòn hiện giờ chỉ có mật vụ Việt Nam là câu trả lời cho sự việc liên quan hành động họ đến đây, tiếp xúc với ai để rồi bắt người và chuyển ra khỏi Vương Quốc Thái trong thời gian rất ngắn. Nên đây không phải chỉ là vấn đề vi phạm nhân quyền, mà đây còn là vấn đề vi phạm đến an ninh quốc gia của Vương Quốc Thái, và cũng có liên hệ đến an ninh quốc gia của cả Hoa Kỳ.”

Và Thiếu tá Mark Smith nhân tiện bày tỏ sự mong mỏi như sau:

Major Mark: “ Do đó, tôi tin tưởng, hy vọng và cầu mong Việt Nam thả hai vợ chồng anh Phạm Bá Tân để họ được đoàn tụ với 6 người con của họ, sau cùng rồi, tại Hoa Kỳ. Và chính phủ Hoa Kỳ phải can thiệp, chính sách Mỹ đòi hỏi Washington phải hành động để giúp đỡ gia đình này. Và đó là điều dĩ nhiên.”

Vụ bắt cóc người Việt Nam tỵ nạn vừa nói tại xứ Chùa Vàng khiến người ta liên tưởng đến những vụ mật viên Việt Nam bắt cóc người tỵ nạn ở xứ Chùa Tháp, mà cụ thể là trường hợp của Thầy Thích Trí Lực hiện định cư tại Âu Châu. Thầy Thích Trí Lực kể lại như sau:


Văn phòng UNHCR nằm trong khuôn viên trụ sở LHQ ở Thái Lan. Photo courtesy of UN Thailand.

Thầy Thích Trí Lực: “Dạ trong thời gian tôi qua và gởi đơn xin tỵ nạn tại Cao ủy Tỵ nạn ở Phnom Penh vào năm 2002, chúng tôi là người Kinh, không được ở trong trại tỵ nạn, cho nên phải thuê nhà ở ngoài. Điều cần phải biết là sau khi bộ đội Miền Bắc rút khỏi Campuchia, họ đã cài lại rất nhiều tình báo, núp dưới hình thức thương gia, kết hôn với người bản xứ hay hoạt động cho tình báo Việt Nam. Tôi là một nạn nhân của chế độ CS Việt Nam. Tôi còn nhớ vào ngày 25 tháng 7 năm 2002, lúc chạng vạng, tôi ra chợ Ô-Xây ở đường 185 để mua đồ dùng. Khi quay người lại thì một số người lạ mặt chận sau lưng tôi và vài ba người tấn công tôi, đẩy tôi lên một chiếc xe đậu sẵn bên lề đường. Họ đánh đập tôi trên xe, rút trong túi tôi thẻ tỵ nạn do LHQ cấp cho tôi ngày 28 tháng 6 năm 2002. Xe chạy một quãng, rồi vào một cơ quan mà dưới ánh đèn điện, tôi thấy rõ có chữ “cảnh sát quốc tế”.

Rồi họ chuyển tôi sang một chiếc ô-tô nhỏ đậu gần đó, mang biển số Khmer 2475. Họ ghé vào một đồn công an Campuchia gần bùng binh cầu Sài Gòn, nhốt tôi một đêm ở đó. Sáng hôm sau, ngày 26 tháng 7 năm 2002, họ chở tôi hướng về cửa khẩu Mộc Bài ở tỉnh Tây Ninh, rồi chuyển giao cho Bộ Công an Việt Nam đã chờ sẵn tại biên giới. Sau đó họ đưa tôi vào trại giam B34 tọa lạc ở số 237 đường Nguyễn văn Cừ, quận 1, Sài Gòn. Họ giam giữ tôi 15 tháng trời, rất nghiêm ngặt. Bên ngoài, người thân, bạn bè không biết tôi còn sống hay đã chết.

Thanh Quang: Như vậy Thầy nhận xét như thế nào về hành động bắt cóc của mật viên Việt Nam tại xứ nguời?

Thầy Thích Trí Lực: Nhà cầm quyền CS Việt Nam đã xem thường luật pháp quốc tế, đã ngang nhiên bắt cóc người tỵ nạn trên lãnh thổ láng giềng. Cơ quan tình báo mật vụ của Việt Nam đã tung hoành ngang dọc. Họ chẳng coi luật pháp quốc tế ra gì cả.

Vừa rồi là thầy Thích Trí Lực từ Âu Châu.

Thanh Quang tường thuật từ Bangkok, Thái Lan.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ... 34 >>