Archives for: September 2008

KIẾN NGHỊ THƯ GỞI CHÍNH PHỦ, ỦY BAN NHÂN QUYỀN, CÁC DÂN BIỂU TRONG QUỐC HỘI HOA KỲ

Gần mười ngàn đồng hương trong cộng đồng người Việt ở Nam California đã tràn ngập bãi đậu xe trước chợ Viễn Ðông III vào tối hôm Thứ Sáu 26 Tháng Chín để cùng nhau cầu nguyện hiệp thông với những gian khó của giáo dân Thái Hà và Tổng Giáo Phận Hà Nội trong cuộc đấu tranh đòi Hòa Bình và công lý cho người dân Việt. Cuộc đấu tranh ấy đang bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp triệt để và đang diễn biến rất phức tạp hứa hẹn nhiều hiểm nguy cho giáo dân Thái Hà và Tổng Giáo Phận Hà Nội.

Có 46 đoàn thể của cộng đồng người Việt ở Nam California cùng đứng ra tổ chức Ðêm Thắp Nến cầu nguyện này. Ba mươi ca nhạc sĩ và anh chị em nghệ sĩ đã đến đóng góp vào việc tổ chức qua một chương trình văn nghệ đấu tranh thật sôi nổi. ( nguoiviet, vietcatholic.org )

Xin đề nghị quý vị và các bạn cùng in ra làm nhiều bản, gởi đến bạn bè bầu bạn khắp năm châu, bất kể là dân nước nào, cùng xin chữ ký của họ để gởi đến các giới chức tai mắt khắp nơi trên thế giới, đặc biệt các giới chức có tên trong thư kêu gọi này. Cuộc đấu tranh của chúng ta có ý nghĩa cực kỳ quan trọng, đây là cuộc chiến sinh tử mà chúng ta có thể tham dự để cứu đồng bào và tổ quốc chúng ta. Xin vì lòng từ bi bác ái, vì lòng nhân đạo và tình dân tộc nghĩa đồng bào, xin hãy cùng đồng bào chúng ta, đánh trận mở màn này để giải trừ quốc nạn cộng sản trên quê hương yêu dấu của chúng ta.

Ái Hữu Ninh Thuận

Kiến nghị thư gởi chính phủ, Ủy Ban Nhân Quyền, các dân biểu trong Quốc Hội Hoa Kỳ
Source: VietCatholic News (Thứ Năm 25/09/2008 18:28)

Kính thưa quý cha và anh chị em,

Trong những ngày gần đây, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã tăng tốc đàn áp cuộc đấu tranh cho công lý của người Công Giáo Hà Nội qua hàng loạt những vụ việc nghiêm trọng:

1) Ngang nhiên đưa quân tới phá Tòa Khâm Sứ là tài sản hợp pháp của Giáo Hội Việt Nam.

2) Cắt xén, thêm bớt, bóp méo những lời nói và sự thật để bôi nhọ danh dự hàng giáo phẩm Công Giáo.

3) Cho du đãng đánh phá nhà thờ Thái Hà, lăng nhục các linh mục, tu sĩ và anh chị em giáo dân.

4) Dọa giết Đức Tổng Giám Mục Hà Nội và các Linh Mục dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam.

5) Cho côn đồ cộng sản tấn công Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, lấy đi tượng Đức Mẹ Sầu Bi tại Tòa Khâm Sứ và hành hung những người cầu nguyện

Nguy cơ của những hành động này có thể dẫn đến những xung đột nghiêm trọng giữa người Công Giáo đang bị bách hại và bọn du đãng do cộng sản xúi giục.

Xin tha thiết đề nghị quý cha và anh chị em góp phần bảo vệ Giáo Hội Mẹ Việt Nam bằng cách gửi thỉnh nguyện thư đến chính phủ các nước, đặc biệt là đến Ủy Ban Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo của Quốc Hội Hoa Kỳ, và các dân biểu nghị sĩ có thành tích can thiệp cho Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo tại Việt Nam. Những thư này là những thư mới nhất phản ảnh tình hình nghiêm trọng tại Việt Nam hiện nay.

Xin nhấn vào các dòng sau đây:

Thư gởi cho tổng thống George W. Bush

Thư gởi cho thủ tướng Úc Kevin Rudd

Thư gởi cho thủ tướng Anh Gordon Brown

Thư gởi cho U.S. Commission on International Religious Freedom

Thư gởi cho nhóm các dân biểu nghị sĩ:

Loretta Sanchez Zoe Lofgren
Member of Congress Member of Congress

Madeleine Bordallo Dana Rohrabacher
Member of Congress Member of Congress

Dan Burton James McGovern
Member of Congress Member of Congress

Stephen Cohen
Member of Congress

VietCatholic Network

CHÍNH QUYỀN CỦA BỌN BẤT LƯƠNG, ĂN CƯỚP, NGHIỆN NGẬP ÐÃ CÔNG KHAI CHỐNG LẠI ÐỒNG BÀO LƯƠNG THIỆN


Công an và "đám đông không rõ lai lịch nguồn gốc" đã di chuyển tượng Đức Mẹ Sầu Bi ra khỏi Tòa Khâm Sứ 25.9.08

BỘ MẶT THẬT CỦA BỌN CỘNG SẢN VÔ TÔN GIÁO, VÔ GIA ÐÌNH, VÔ TỔ QUỐC ÐÃ LỘ NGUYÊN HÌNH - BỌN CỰU BINH CỘNG SẢN ÐÃ BỊ TẨY NÃO, HÔM NAY ÐÃ TRỞ THÀNH NHỮNG NHÓM CÔN ÐỒ MẶC ÐỒNG PHỤC, NHẬP BỌN VỚI BỌN ÐẦU TRỘM ÐUÔI CƯỚP ÐỂ CHỐNG LẠI NHÂN DÂN.

ÐỒNG BÀO VIỆT NAM TRÊN TOÀN THẾ GIỚI HÃY CÙNG ÐỨNG LÊN DIỆT TRỪ QUỐC NẠN CỘNG SẢN! TẠI SAO CHÚNG TA LẠI PHẢI GỞI TIỀN VỀ ÐỂ NUÔI DƯỠNG CHẾ ÐỘ PHẢN DÂN HẠI NƯỚC? TẠI SAO CHÚNG TA LẠI ÐI LÀM GIÀU CHO BỌN ÐẢNG VIÊN CỘNG SẢN BÁN NƯỚC? TẠI SAO CHÚNG TA LẠI PHẢI CÚI ÐẦU CHỊU NHỤC HỐI LỘ CHO CHÚNG ÐỂ ÐƯỢC YÊN THÂN KHI VỀ VIỆT NAM? DANH DỰ VÀ LIÊM SỈ CỦA CHÚNG TA Ở ÐÂU KHI CHÚNG TA VUI SƯỚNG HÍ HỬNG TRÊN NỖI ÐAU KHỔ CỦA ÐỒNG BÀO SỐNG DƯỚI ÁCH GÔNG CÙM CỦA CỘNG SẢN?

CHÚNG TA KHÔNG THỂ ÐỂ CHO ÐỒNG BÀO CÔNG GIÁO CHIẾN ÐẤU ÐƠN ÐỘC, ÐỂ BỊ CỘNG SẢN BẺ BÃY NHƯ BẺ TỪNG CHIẾC ÐŨA. CỘNG SẢN LÀ HIỂM HỌA CỦA CẢ DÂN TỘC CHỨ KHÔNG PHẢI CỦA RIÊNG AI. HÔM NAY GIẶC CHIẾM NHÀ TÔI, NGÀY MAI GIẶC SẼ TÀN PHÁ NHÀ BẠN, CHÚNG TA HÃY CÙNG NHAU CHUNG LƯNG ÐẤU CẬT DIỆT TRỪ GIẶC CỘNG.

SỰ TỒN TẠI CỦA CHẾ ÐỘ CỘNG SẢN TÀN BẠO LÀ MỘT THỰC TẾ HIỂN HIỆN, ÐỪNG MÊ NGỦ VỚI NHỮNG KHẨU HIỆU ÐỔI MỚI, HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC NỮA, CỘNG SẢN LUÔN LUÔN LÀ CỘNG SẢN. NẾU BẠN MẶC MỘT TRĂM CÁI ÁO KHÁC NHAU, BẠN VẪN LUÔN LUÔN LÀ BẠN. ÐỪNG BAO GIỜ MƠ NGỦ RẰNG BẠN CÓ THỂ THAY ÐỔI ÐƯỢC BẢN CHẤT DÃ MAN VÀ XẢO QUYỆT CỦA BỌN CỘNG SẢN.

Thật là nhục nhã khi cái gọi là "công an nhân dân" lại đứng chung với lũ côn đồ trộm cướp, nghiện ngập, cùng nhau phối hợp tấn công đồng bào lương thiện. Loại chính quyền bất lương này đương nhiên phải làm tôi tớ cho Nga Tàu, bán đứng tổ quốc để bảo vệ độc quyền thống trị, hút màu mủ của nhân dân. Ðồng bào trong cả nước hãy cùng nhau vùng lên đạp đổ bạo quyền, cứu nguy cho dân tộc và tổ quốc. Bọn cộng sản bán nước phải bị tẩy chay ở khắp nơi trên toàn thế giới. Chúng ta hãy cùng nhau hỗ trợ đồng bào quốc nội, làm tất cả những gì có thể làm được để diệt trừ quốc nạn cộng sản. Hãy cùng nhau dẹp bỏ mọi bất đồng, đoàn kết tiêu diệt kẻ thù chung của chúng ta. Hãy cùng nhau phát động một mặt trận đấu tranh rộng khắp với sự tham gia của tất cả mọi tôn giáo, mọi đảng phái và mọi xu hướng chính trị để tiêu diệt kẻ thù chung của nhân loại và của nhân dân Việt Nam. Ngày tàn của chế độ cộng sản Việt Nam đã đến. Thời điểm của sức mạnh lương tri đã đến.

CẬP NHẬT: Tòa Giám Mục đóng kín cửa - Đám người ngoài kia hung hăng hô lên đòi đốt TGM Hà Nội...

Source: VietCatholic News

HÀ NỘI - Lúc này là 23h30 ngày 25-9-2008 tại Tòa Tổng Giám mục Hà nội.

Hơn 7 giờ đồng hồ sau khi tượng Đức Mẹ sầu bi và Thánh giá đặt bên Tòa Khâm sứ bị chính quyền và "quân lộ lại không rõ tung tích" cướp đi.

Tại TGM lúc này vẫn còn rất đông người, ai lấy đều chưa hết bàng hoàng khi nghĩ đến cảnh chiều nay chúng cướp tượng Đức Mẹ và Thánh giá đi khỏi Tòa khâm sứ, và tối nay thì đã có thêm rất nhiều giáo dân ở vùng Hà Tây sau khi nghe sự việc xảy ra chiều nay họ đã tức tốc về Tòa Khâm sứ để hiệp thông cùng với Giáo phận.

Bà con giáo dân vẫn hăng say tiếp tục cầu nguyện tại Tòa giám mục sát cạnh Tòa Khâm Sứ, những lời kinh và lời ca vẫn vang lên trầm bổng, mặc dù tối nay trời mưa rất nặng hạt. Để bảo đảm cho sự an toàn của bà con giáo dân và TGM nên hiện giờ cổng của TGM vẫn được đóng kín vì ngoài đường lúc này có rất nhiều kẻ xấu với tính khí rất hung hăng đã đe dọa, chúng la lên: "chúng tao sẽ phá Tòa Khâm Sứ".

Bầu không khí tại TGM tối nay có phần ảm đảm, nhìn gương mặt của những bà con giáo dân ai nấy đều buồn phiền vì hành động xúc phạm mà bọn người ô hợp kia đã xúc phạm đến Chúa và Mẹ.

Tiếp xúc với một số bà con giáo dân, chúng tôi thấy ai nấy đều nghẹn ngào, bởi vì tất cả đều mang trong mình một tâm trạng thất vọng vì cách thế mà chính quyền đối phó với đòi hỏi chính đáng của giáo dân, họ chẳng những không quan tâm mà còn đàn áp, này thì lại cho "bọn người ô hợp" tới cướp tượng đi dưới sự che chở của chính quyền, bức xúc nhất là: «không biết chúng mang tượng Mẹ đi đâu!». Chúng có tiếp tục xúc phạm đến tượng thánh hay không? Nhiều người tự hỏi "công lý ở đâu? đạo lý ở đâu?"...

Tuy dù buồn phiền, nhưng họ tỏ ra rất can đảm và vững tin một ngày mai sẽ có công lý. Họ tiếp tục cầu nguyện "xin Mẹ đoái thương xem đoàn con đang cầu khẩn lên Mẹ, xin Mẹ ban ơn giúp sức cho chúng con. Và nhất là xin Mẹ ban cho công lý và hòa bình được ngự trị trên đất nước chúng con".


Hình tên lưu manh Chế Trung Hiếu đã dùng những lời lẽ vô giáo dục, viết email cho VietCatholic để nguyền rủa Chúa và Mẹ, email: chetrunghieu@vnn.vn - Thật đúng là một con ếch ngồi đáy giếng ngu dốt và hỗn láo, có lẽ nó là loại đảng viên cộng sản trung kiên và cực kỳ quá khích!

Chúng tôi cũng lo lắng tới việc chính quyền có thể tiếp tục có những hành vi "làm nhục đến tượng thánh". Mới đây chừng một giờ đồng hồ, chúng tôi nhận được một email trong đó chứa đầy những lời thô lỗ phạm thánh của người có tên Chế Trung Hiếu gửi tới. Email của ông này còn CC (gửi thêm) cho nhiều cá nhân đoàn thể tôn giáo khác cũng như báo chí ở Hoa Kỳ nữa. Những lời này thật là tục tĩu và xúc phạm đến Chúa và Đức Mẹ... Chúng tôi xin mọi người hãy cầu nguyện cho sự thiếu hiểu biết và ngông cuồng của người này. Xin cho ông ta một ngày kia nhìn ra sự thật nhãn tiền và được ơn ăn năn thống hối. Xin Thiên Chúa tha thứ cho những xúc phạm của ông này. Chúng ta cũng cầu xin cho chế độ CSVN đã đào tạo ra những con người như ông ta có một ngày thấy ánh sáng sự thật mà nhận biết những lỗi lầm và xúc phạm của họ. Muốn viết thư trả lời cho Chế Trung Hieu xin nhấn vào đây: chetrunghieu@vnn.vn

HÀ NỘI - Vào lúc 16h chiều nay (25/9) hàng trăm công an, nhân viên an ninh, dân phòng… và hàng ngàn "đoàn viên thanh niên mặc áo xanh", những người xưng mình là "cựu chiến binh, hội phụ nữ"… và "đám người không rõ nguồn gốc" đã tuôn đến khu vực Tòa Khâm Sứ cũ.. tập trung tại trước cổng Tòa Giám Mục Hà Nội.

Hình ảnh chúng tuôn đến và lấy tượng Mẹ và Thánh giá đi

Khoảng 5g30 chiều, công an và một "đám người không mang sắc phục nhất định và không rõ nguồn gốc" đã di chuyển xong tượng Đức Mẹ Sầu Bi cùng với Thánh Giá ra khỏi khu vực Tòa Khâm Sứ cũ, không biết chúng mang đi đâu.

Trước đó công an đã tập hợp rất nhiều lực lượng phong tỏa đường Nhà Chung, họ cho hàng rào ngăn đường từ Nhà thờ lớn. Họ cho rất nhiều bọn côn đồ hung hãn, nhóm "thanh niên mặc áo xanh" đánh đuổi những bà con giáo dân đang cầu nguyện ở đó. Họ hò hét, chửi rủa, thái độ hung tàn.

Một số người "không rõ nguồn gốc" đã dùng máy cắt kim loại, xà beng, búa để hạ Thánh Giá đã được đóng rất chặt vào gốc đa, đồng thời khiêng tượng Đức Mẹ khỏi khu vực Tòa Khâm Sứ. Họ đặt tất cả tượng Đức Mẹ, Thánh giá, hoa, nến vào trong ba chiếc hòm tôn lớn và khiêng lên xe tải. Hiện trường được bảo vệ nghiêm nhặt. Và những công an cảnh sát này có nhiệm vụ là canh chừng cho đám đông không rõ nguồn gốc đó làm loạn.

Đang khi đó, khu vực trước cổng Tòa Tổng Giám mục, "đám người không rõ nguồn gốc đó" tập trung rất đông, la hét, gây rối. Còn các giáo dân còn đang cầu nguyện ở đó thị bị đám này chửi mắng, đuổi đi và cướp hết các ghế nhựa, đồ dùng cá nhân. Chúng vứt các ghế nhựa sang bên kia hàng rào thép gai và các nhân viên an ninh lượm lấy và… ngồi.

Những cựu chiến binh đầy hung hãn, với những khuôn mặt không còn chút đạo đức nào đã liên tục đập phá, yêu cầu Tòa TGM mở cổng, chửi mắng và đánh giáo dân đang ở trước cổng. Họ đưa đến đây những người đui mù, què quặt, để nói lên cái gọi là niềm tự hào vì chiến đấu trước đây để kết án giáo dân.

Còn bên trong TKS thì chính quyền đã tập hợp rất nhiều lực lượng và chúng đã cho tượng Đức Mẹ Sầu Bi và Thánh giá cùng các bình hoa xung quanh Đức Mẹ lên một xe ôtô, và hiện nay chúng đã chở đi, nhưng chúng tôi chưa biết chúng chuyển Đức Mẹ đi đâu. Bởi vì cổng TGM và Nhà thờ lớn đều được đóng kín.

Trước những hành động vô cùng man rợ, vô đạo đức và mất hết lương tri của bọn người này, giáo dân và các tu sĩ vẫn giữ sự bình tĩnh, hiền hòa và tiếp tục cầu nguyện. Những lời kinh hòa với tiếng khóc nghẹn ngào!

Cổng Tòa Tổng Giám mục đã được đóng lại vì các cựu chiến binh xông vào đòi đập phá.

Chính quyền đã huy động đông đảo "đám người không rõ lai lịch và nguồn gốc" tới đây để tạo áp lực với giáo hội.

Chuông nhà thờ lớn cất lên từng tiếng một để báo hiệu những giờ phút đau thương của giáo phận.

Sau khoảng 30 phút liên tục gây hấn và kích động, cựu chiến binh đã rút bớt. Một nhóm đông các hội viên phụ nữ, đoàn viên lại tiếp tục gây sự. Tuy nhiên, chạm trán với một đoàn giáo dân hiền hòa, bình tĩnh, họ cũng nản!

16h45, chiếc xe tải chở tượng Mẹ rời khỏi Tòa Khâm Sứ, hiện nay chúng tôi vẫn chưa biết họ chở Tượng Mẹ và Thánh Giá đi đâu.

Giáo dân vẫn tiếp tục cầu nguyện…

PV VietCatholic

Video: Chúng đã cướp đi tượng Đức Mẹ và Thánh giá từ Tòa Khâm Sứ

Click here
to watch video with standalone player

Hãy nhấn chuột vào đây để
xem video bằng Player của máy bạn

KHÔNG CÒN LÀ CHUYỆN RIÊNG CỦA NGƯỜI CÔNG GIÁO
Source: VietCatholic News

Ðêm nay, 25/9/2008, khoảng 7.000 đồng bào công giáo đã tập trung tại nhà thờ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Saigòn để cầu nguyện, tỏ bày sự ủng hộ TGM Hà Nội và các tu sĩ giáo dân Thái Hà - Ảnh AsiaNews

Khi chứng kiến những người Công giáo tuần hành cầu nguyện dưới mưa sáng Chúa Nhật hôm nay (21/9/2008), một người ngoài Công giáo đã viết và vừa gửi cho chúng tôi: "Hàng rào đã được dựng thêm lên ở nhiều tuyến phố: bên đường Lý Quốc Sư, ngã ba Nhà Thờ- Hàng Trống… Đã lâu lắm rồi tôi mới chứng kiến một cuộc tuần hành cầu nguyện về đức tin lớn đến vậy. Xin ngả mũ, kính cẩn nghiêng mình trước đức tin của những người Công giáo.... Trong chế độ cộng sản độc tài, sự sống của con người đôi khi còn khủng khiếp gấp trăm lần cái chết." Sau đây là trọn bài viết của tác giả:

Click here
to watch video with standalone player

Hãy nhấn chuột vào đây để
xem video bằng Player của máy bạn

Không còn là chuyện riêng của người Công giáo

Hơn 60 năm qua, kể từ mùa thu tháng 8-1945 đến nay, chưa một ngày dân tộc Việt Nam được đón nhận một cách trọn vẹn hai tiếng tự do thiêng liêng, cả khi tổ quốc được xem là "độc lập". Đất nước mất dân chủ, người dân không có nhân quyền, xã hội rối ren lọc lừa, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực bao trùm.. lòng dân bất an, niềm tin bị đánh cắp, sự giả dối lên ngôi còn phẩm giá con người bị chà đạp.

Hơn 60 năm, không ngày nào cộng sản Việt Nam không tự vỗ ngực nhận mình là sự lựa chọn, là đại diện của dân tộc. Song cũng không ngày nào trên dải đất hình chữ S này, 60 năm qua, lại không có những nỗi đau do chế độ độc tài cộng sản gây ra cho người dân lương thiện. Con đấu tố cha, anh em vợ chồng đấu tố nhau trong cải cách ruộng đất; đồng chí, đồng nghiệp giết hại lẫn nhau để tranh chức, tranh quyền; giá trị xã hội bị băng hoại, tính “con” được đề cao, tính “người" bị hạ thấp, trong cơ quan, xí nghiệp, ngoài xã hội thì sợ kẻ to mồm, người lương thiện tránh kẻ gian, ngườì tử tế không dám dây với phường khốn nạn, đạo đức và lương tri bị hãm hiếp đến không thể đứng dậy. Và chiến tranh, và huynh đệ tương tàn. Những người lính cộng sản hăm hở mang trong mình lý tưởng thống nhất non sông, " thà chết tự do còn hơn sống đời nô lệ", họ bước vào cuộc trường chinh với niềm tin có đảng sáng suốt soi đường, bằng con tim và khối óc mù loà, chỉ kịp nhận ra khi đứng giữa Sài Gòn hoa lệ, khi thấy cuộc sống của đồng bào miền Nam ruột thịt "đang khổ sở trong ách đô hộ, thống trị của đế quốc” vẫn hạnh phúc, sung sướng gấp nhiều lần bản thân mình hiện tại. Kịp nhận ra nhưng tất cả đã an bài. Họ đang đi trong một cuộc đại lên đồng của dân tộc.

Hơn 60 năm qua, bằng súng đạn, dùi cui và tư tưởng bạo tàn, cộng sản Việt nam vẫn duy trì một chế độ độc tài trên toàn cõi. Bài chia để trị, ngu dân để dễ bề đàn áp, thông tin một chiều, cả vú lấp miệng em chỉ làm người ta khinh chứ không trọng, sợ chứ không yêu và lòng người không thuận. Khi tôi ngồi viết những dòng này ( trưa 21/9), thì hàng nghìn giáo dân ở khắp mọi giáo xứ đã đổ về trung tâm Hà Nội, thành phố vẫn được mệnh danh là thành phố hoà bình, "lương tâm và phẩm giá con ngưòi". Lực lượng công an, cảnh sát cơ động, chó nghiệp vụ… của chế độ tà quyền cộng sản đã được tăng cường. Hàng rào đã được dựng thêm lên ở nhiều tuyến phố: bên đường Lý Quốc Sư, ngã ba Nhà Thờ - Hàng Trống… Đã lâu lắm rồi tôi mới chứng kiến một cuộc tuần hành cầu nguyện về đức tin lớn đến vậy. Xin ngả mũ, kính cẩn nghiêng mình trước đức tin của những người Công giáo.

Trong chế độ cộng sản độc tài, sự sống của con người đôi khi còn khủng khiếp gấp trăm lần cái chết. Nhưng bàn tay nhớp máu đồng loại của cộng sản dù ghê gớm thế nào cũng không thể bóp chết niềm tin và lòng dũng cảm của dân tộc. Ngày mai lịch sử sẽ sang trang hay dân tộc Việt Nam vẫn lầm than trong phận tôi đòi cộng sản, chỉ Thượng đế, với quyền năng của mình, mới nhìn thấu tương lai nước Việt. Nhưng bằng niềm tin vào sự thật, vào công lý, vào quy luật phát triển tất yếu của nhân loại, rằng đạo đức, lương tri là những giá trị vĩnh hằng, rằng bình minh chân lý sẽ chiếu sáng trên toàn nước Việt, trong cuộc tuần hành cầu nguyện về đức tin của bạn hôm nay, có chúng tôi, những người ngoài công giáo.

Ky Lê Huyền

CÁCH VƯỢT TƯỜNG LỬA: GIỚI THIỆU NHỮNG NHU LIỆU KHÁC NHAU

NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM MUỐN LÀM GÌ ÐÂY TRONG VỤ THÁI HÀ? THƯ CẢNH CÁO ÐỨC TỔNG GIÁM MỤC ÐỊA PHẬN HÀ NỘI - CÔNG AN BẮT VÀ ÐÁNH ÐẬP THÔNG TÍN VIÊN AP


Việc thi công công xây dựng công viên cây xanh, thư viện tại 42 Nhà Chung đã dần hoàn thiện (ảnh: Phúc Hưng - Dân trí)

Cảnh cáo Tổng giám mục giáo phận Hà Nội
Source: Dân Trí

Không rõ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam dự tính làm gì trong vụ Thái Hà, tuy nhiên sau khi xem bức thư cảnh cáo đức Tổng giám mục Ngô quang Kiệt do UBND TP Hà Nội gởi đến ngày hôm nay, 21/9/2008, luận điệu có vẻ cương quyết đàn áp chứ không chịu nhượng bộ ngày càng thấy rõ, thật khó mà nói lý lẽ với kẻ chuyên dùng bạo lực và ngang ngược nổi tiếng là bọn cộng sản khát máu. Như vậy thì cuộc đấu tranh của giáo xứ Thái Hà đang có nguy cơ sẽ bị đàn áp trực tiếp bởi chính quyền hoặc gián tiếp qua trung gian bọn đầu trâu mặt ngựa phối hợp với công an trá hình phá hoại bằng bạo lực, hoặc chơi trò ném đá giấu tay là cái nghề mà bọn cộng sản là những tay chuyên nghiệp.

Ðã đến lúc phải phát động mạnh mẽ phong trào đấu tranh trên toàn thế giới, kết hợp với các tôn giáo khác cùng đòi lại đất mà bọn cộng sản đã chiếm đoạt, vận động thế giới hợp cùng đồng bào quốc ngoại tấy chay mọi thứ từ Việt Nam, không gởi tiền về Việt Nam, không mua vé về Việt Nam trong dịp cuối năm và tết sắp đến; làm thế nào để cho bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam thấy rõ là nếu bọn chúng tham lam một mảnh đất trị giá vài trăm ngàn đô la thì bọn chúng sẽ mất đi nguồn lợi hàng trăm triệu đô la hay hơn thế nữa mỗi ngày, chỉ có đánh như thế thì chúng mới sợ mà nhả ra các món chúng đã nuốt vào bất chính trong mấy chục năm nay. Riêng giáo hội Công giáo Việt Nam hải ngoại, đây là lúc phải có hành động toàn diện và cương quyết để hỗ trợ cuộc đấu tranh tại quê nhà. Ðừng khi nào mơ màng và bị ru ngủ bằng những luận điệu hòa hợp hòa giải dân tộc láo khoét, đưa ra từ bọn cầm quyền ăn cướp và đè đầu cỡi cổ nhân dân, đừng vô tình trở thành những tên tội phạm cổ xúy và ủng hộ sự tồn tại của một chế độ độc tài, bất nhân, phi nghĩa.

Nếu nhà cầm quyền Việt Nam muốn đổi mới và hòa hợp hòa giải dân tộc thật sự thì phải thực hiện ngay những điều sau đây:

1- Từ bỏ chế độ cộng sản độc tài phản dân hại nước. Bởi vì một nhà nước cộng sản luôn luôn đồng nghĩa với một lực lượng chống lại ý nguyện của nhân dân, chế độ cộng sản luôn luôn là biểu tượng của sự đàn áp, chết chóc, đói khát, nghèo nàn và lạc hậu. Chế độ cộng sản luôn luôn tạo nên những nỗi khổ đau cho dân tộc Việt Nam vì nó là cái chế độ vong bản lai căng, là con đẻ của một thứ học thuyết ngoại lai, chế độ cộng sản đã bị toàn thế giới lên án vì những tội ác chống lại nhân loại.

2- Thành lập một chính quyền dân chủ đa đảng, thực hiện bầu cử lại trong cả nước, thành lập tân quốc hội, làm lại hiến pháp, giải tán tất cả các tổ chức đảng đoàn chính thức hay trá hình đang khống chế và thống trị từ trung ương đến địa phương, chỉ duy trì các cơ quan và tổ chức phi cộng sản. Phải giải tán ngay các hệ thống thông tin tuyên truyền của nhà nước cộng sản, và hệ thống công an kềm kẹp báo chí. Dẹp bỏ ngay cái khẩu hiệu ngu dốt "yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội / cộng sản" và cái bản hiếp pháp do chế độ cộng sản nặn ra để thi hành mưu đồ thống trị và đàn áp nhân dân. Phải để cho các tôn giáo được toàn quyền tự do truyền đạo và nhân dân được tự do hành đạo, dẹp bỏ ngay cái chế độ tôn giáo quốc doanh và những tổ chức kềm kẹp và kiểm soát tôn giáo núp dưới danh xưng "Mặt trận Tổ quốc".

3- Trả lại ngay tài sản, đất đai đã ăn cướp của nhân dân trong mấy chục năm qua. Phải thả ngay các tù nhân chính trị, các tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, và ngưng ngay lập tức các hoạt động vu cáo, chụp mũ các nhà dân chủ đang đấu tranh vì các lợi ích lâu dài của dân tộc.

4- Công khai vô hiệu hóa tất cả mọi văn kiện bán nước mà chế độ cộng sản đã ký kết trong mấy chục năm qua. Chỉ có cách vô hiệu hóa tốt nhất là xóa bỏ hoàn toàn chế độ cộng sản, xây dựng một chế độ mới, một nhà nước mới, một chính phủ mới, một quốc hội mới, một hiến pháp mới, một quốc kỳ và quốc ca mới, hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ.

Muốn xét sự thực tâm của nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại, và để đo lường sự thực tâm đó, dứt khoát phải dựa trên 4 điểm nói trên để làm tiêu chuẩn xét đoán. Nếu những điểm trên không được thực hiện thì tất cả mọi thứ luận điệu hòa hợp hòa giải đều là dối trá. Trong tất cả mọi trường hợp, xin hãy nhớ kỹ câu này " ÐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI MÀ HÃY NHÌN KỸ NHỮNG VIỆC CỘNG SẢN LÀM", xin đừng vì lòng nhân đạo và cái nhìn thiển cận mà biến thành những kẻ nhẹ dạ luôn luôn bị cộng sản lừa bịp, gián tiếp nuôi dưỡng bọn bạo tàn đè đầu cỡi cổ nhân dân.

Những kẻ luôn tin vào sách lược của Hoa Kỳ xin hãy nhớ rõ điểm này: Kể từ khi lập quốc đến nay, Hoa Kỳ luôn luôn phạm phải những sai lầm chiến lược, và Hoa Kỳ đã từng bị khối cộng sản, trong đó có Việt Nam lừa bịp nhiều lần, và trong mắt của Hà Nội, Hoa Kỳ là một nhà giàu non nớt để cho cộng sản Việt Nam làm tiền, và về nhiều khía cạnh, Hà Nội xem Hoa Kỳ như là một nạn nhân, là miếng mồi ngon của nó, Hà Nội vẫn luôn luôn tự hào về "sự lãnh đạo tài ba" của nó, "những đỉnh cao trí tuệ đã đánh bại bọn xâm lược Mỹ và làm cho Hoa Kỳ rơi vào khủng hoảng toàn bộ trong và sau cuộc chiến Việt Nam". Bạn có tin rằng bạn thông minh và tài trí hơn nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không, bạn có tin rằng bạn có thừa sức khôn ngoan để không bị chúng lừa bịp, bạn có tin rằng bạn đã hiểu rõ cộng sản, bạn có tin rằng những kiến thức mà bạn thu thập được từ các trường đại học và các thư viện ngoại quốc là khắc tinh của chủ nghĩa và chế độ độc tài xảo quyệt cộng sản, bạn có tin rằng bạn khôn ngoan hơn các vị tổng thống Hoa Kỳ như Kennedy, Nixon, Johnson v.v... và hệ thống chuyên viên của Hoa Kỳ trong suốt mấy nhiệm kỳ tổng thống... tất cả những người ấy đã từng bị cộng sản lừa bịp, hoặc đã từng vấp phải sai lầm trong cuộc chiến Việt Nam, và thậm chí có người còn làm gián điệp cho Nga Tàu và cộng sản Việt Nam, phản lại chính tổ quốc Hoa Kỳ của họ. Lịch sử là một cuộc lập lại, và người ta phải học đi học lại hoài một bài học cũ... vì lại có rất nhiều người mới cắp sách đến trường và những kẻ bị bệnh chóng quên.

Chúng ta ở hải ngoại phải luôn luôn ghi nhớ rằng, chúng ta phải tan cửa nát nhà, chúng ta phải bỏ nước chạy tị nạn ở khắp nơi trên toàn thế giới, đất nước và dân tộc Việt Nam ra nông nổi này (nghèo nàn, lạc hậu, suy yếu, phân rẽ, đang bị Tàu cộng hóa) cũng là vì cộng sản mà nên cớ sự. Và xin hãy luôn nhớ rằng cứ mỗi đồng tiền chúng ta gởi về quê nhà thì một phần phải đóng thuế cho nhà nước cộng sản, một phần chui vào túi tham của các viên chức cộng sản, một phần chui vào túi của bọn gian thương làm ăn với cộng sản, để khi tính toán lại thì thực ra thân nhân chúng ta chỉ hưởng được một phần tư của một đồng bạc tương đương với giá trị hàng hóa mà thân nhân chúng ta mua vào hàng ngày, có nghĩa là gởi đi 4 phần mà ba phần lọt vào túi của nhà cầm quyền cộng sản và bọn đầu trâu mặt ngựa, may ra chỉ còn được một phần để thân nhân tiêu xài cho những nhu cầu thiết thực. Khi gởi tiền về quê nhà để giúp đỡ gia đình, thân nhân, thực ra chúng ta đang bị cộng sản bắt chẹt, phải chấp nhận một sự thực cay đắng đau lòng: khi giúp đỡ gia đình, thân nhân của chúng ta, chúng ta đã gián tiếp nuôi dưỡng chế độ cộng sản và duy trì sự sống bám của chế độ cộng sản dựa vào sự nghèo đói của nhân dân!!! Xin hãy nhớ kỹ điều này: Liên bang Xô Viết và khối cộng sản Ðông Âu chỉ tan rã sau khi nền kinh tế hoàn toàn bị sụp đổ không lối thoát. Ngày hôm nay một đế quốc Nga mới đang ngăm nghe làm loạn trên thế giới vì nền kinh tế đã phục hồi và những mầm mống cộng sản cũ đã tái hồi sinh hòa nhập với chủ nghĩa dân tộc Nga cực đoan. Nọc độc cộng sản không thể giải hết một sớm một chiều, mà đó là công việc của nhiều thế hệ, công việc giáo dục những thế hệ bị cộng sản tẩy não thật vô cùng khó khăn và tế nhị.

Hy vọng rằng những vết thương mưng mủ, và cơn đau ngày hôm qua mà chúng ta phải gánh chịu vẫn còn có giá trị nhắc nhở chúng ta, chúng ta không thể mất trí nhớ một cách dễ dàng chỉ vì những mời mọc và dụ dỗ ngon ngọt, vì cái lợi ích kỷ trước mắt, vì sự thỏa mãn cho cái tôi dục vọng thấp hèn, vì sự huênh hoang "áo gấm về làng"; hoặc lòng nhân ái của chúng ta bị lợi dụng để sụp vào cái bẫy độc ác của chế độ. Nếu yêu nước yêu dân thực sự, phải luôn luôn đặt điều kiện tiên quyết với nhà cầm quyền cộng sản, và phải trao đổi sòng phẳng, dứt khoát qua các điều kiên ÐÃ được nhà cầm quyền thực hiện, chứ không bao giờ nghe chúng hứa suông cho qua chuyện. Chúng ta không đến nỗi ấu trĩ mãi nghe theo lời của những kẻ chuyên lừa bịp và dối trá.

Thật là đáng xấu hổ cho những kẻ đã từng phải trốn chạy cộng sản để thoát thân, những kẻ đã từng khóc lóc năn nỉ Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc xin cho được chấp thuận quy chế tị nạn, những kẻ đã từng bị chính quyền và bọn công an cộng sản đối xử như những con vật, những kẻ đã từng một thời mở miệng ra rả chống cộng... những kẻ ấy ngày hôm nay đang nuốt phải cái bã "hòa hợp hòa giải dân tộc" và cái mà họ lý luận là "sách lược toàn cầu mới của Mỹ", những kẻ ấy đã đi về Việt Nam, chuyển ngân như cơm bữa, mua nhà tậu đất bên Việt Nam, hối lộ đút lót cho công an từ phi trường cho đến tận nơi mình cư trú, đang đi lại làm ăn với cộng sản Việt Nam, đang nuôi dưỡng cho bọn cán bộ cộng sản núp dưới dạng du sinh hay thăm viếng để ra nước ngoài làm gián điệp ăn cắp và phá hoại cộng đồng người Việt tỵ nạn, để xâm nhập vào cơ cấu chính quyền nước ngoài tuyên truyền cho cộng sản và dụ dỗ họ làm loa tuyên truyền cho cộng sản, chống phá lại nhân dân Việt Nam... Tất cả những kẻ ấy nên tốt hơn hết phải bị tống xuất trở lại Việt Nam vì họ đã không còn có lý do gì để hưởng quy chế tị nạn nữa, nếu yêu thương cộng sản Việt Nam thì tốt hơn hết là nên trở về sống với cộng sản Việt Nam, như Nguyễn Cao Kỳ, như Phạm Duy... ít ra họ là những kẻ còn có chút liêm sỉ, không đợi đến lúc để những nước chủ nhà phải chửi thẳng vào mặt họ rằng "các anh là những kẻ nói láo và lợi dụng lòng nhân đạo của chúng tôi" rồi... tống cổ họ đi! Mong rằng chúng ta không còn phải thấy mặt những con sâu mọt với những bộ mặt hí hững không biết thế nào là cái nhục của cả một dân tộc đang bị đè đầu cỡi cổ bởi tập đoàn cộng sản tôi tớ của Nga Tàu, mãi quốc cầu vinh.


ÁI HỮU NINH THUẬN


Ðồng bào Công giáo và những người ủng hộ vẫn tiếp tục tụ hội lại trước tòa đại sứ Vatican cũ tại Hà Nội, Việt Nam hôm Thứ Sáu 19/9/2008. Ðồng bào đang yêu cẫu chính quyền CSVN trả lại đất của tòa đại sứ cũ, một trong vô số nơi đã bị chính quyễn CSVN tịch thu sau năm 1954 - Ảnh AP

Sau đây là toàn văn bản thông báo ngày 21/9/2008 của UBND TP Hà Nội:

(Dân trí) - Hôm nay 21/9, UBND TP Hà Nội đã có văn bản số 1370/UBND-TNMT về việc cảnh cáo ông Ngô Quang Kiệt - Tổng giám mục giáo phận Hà Nội.

Văn bản có nội dung:

“Kính gửi ông Ngô Quang Kiệt, Tổng giám mục giáo phận Hà Nội

Tòa Tổng giám mục Hà Nội đã nhiều lần có đơn đòi lại nhà đất tại 42 phố Nhà Chung, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, trước đây là phòng Văn hóa - thể thao, Nhà văn hóa, Trung tâm thể dục - thể thao quận Hoàn Kiếm. Hiện nay, UBND quận Hoàn Kiếm đang thi công xây dựng công trình công viên cây xanh, thư viện, phòng đọc phục vụ nhân dân. Đơn đòi lại nhà đất của Tòa Tổng giám mục Hà Nội đã được các cơ quan chức năng Thành phố Hà Nội và Bộ Xây dựng, Thủ tướng Chính phủ xem xét giải quyết và trả lời bằng văn bản theo đúng quy định của pháp luật.

Các văn bản giải quyết của cơ quan nhà nước có thẩm quyền đều nêu rõ: căn cứ vào các quy định của pháp luật, việc đòi lại nhà đất tại số 42 phố Nhà Chung là không có cơ sở để giải quyết. Tuy nhiên, nếu Hội đồng giám mục Việt Nam có nhu cầu sử dụng đất chính đáng thì Nhà nước sẽ xem xét giải quyết theo đúng quy định của pháp luật. Thực tế UBND Thành phố đã giới thiệu 3 khu đất để Hội đồng giám mục Việt Nam lựa chọn để xây dựng dự án theo đúng quy định của pháp luật. Tuy nhiên, Tòa Tổng giám mục Hà Nội không quan tâm và nói rõ quan điểm là đòi đất chứ không xin đất của nhà nước nên không thực hiện việc này.

Thời gian qua, trên địa bàn Thành phố xảy ra một số vụ vi phạm pháp luật liên quan đến khiếu nại đòi đất có nguồn gốc tôn giáo. Cụ thể: từ ngày 18/12/2007 đến ngày 08/01/2008, nhiều giáo sỹ, giáo dân thuộc giáo phận Hà Nội đã tiến hành các hoạt động tôn giáo bất hợp pháp, đẩy đổ cổng sắt, đánh bị thương bảo vệ, dựng tượng, thánh giá tại khu nhà đất 42 Nhà Chung. Ngày 15/08/2008, tại 178 Nguyễn Lương Bằng, Đống Đa, một số giáo dân giáo xứ Thái Hà đã đập phá tường rào của Công ty cổ phần may Chiến Thắng vào chiếm đất, chặt cây, đặt tượng Đức mẹ, dựng thánh giá. Linh mục giáo xứ Thái Hà và giáo dân thường xuyên tổ chức các hoạt động tôn giáo bất hợp pháp trên khu đất đã chiếm.

Trước những sự việc trên, với trách nhiệm, cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội, ông đã không những không thực hiện đúng Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo, phối hợp với chính quyền các cấp vận động, khuyên bảo các giáo sỹ, giáo dân chấm dứt các hoạt động vi phạm pháp luật mà còn trực tiếp tham gia kích động, lôi kéo, khuyến khích bằng các bài trả lời phỏng vấn, thư hiệp thông, các văn bản của Tòa Tổng giám mục do ông ký có nội dung xấu, xuyên tạc sự thật đăng tải trên một số phương tiện thông tin đại chúng nước ngoài. Đặc biệt trong thời gian gần đây, ông đã cố tình không chấp hành đúng luật pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, công khai đến khu đất chiếm dụng trái phép để cùng một số giáo sỹ, giáo dân tổ chức các hoạt động tôn giáo trái pháp luật. Đồng thời, ủng hộ việc kích động, kêu gọi các giáo sỹ, giáo dân ở các địa phương khác trong cả nước tập trung đông người tại giáo xứ Thái Hà nhằm gây áp lực với chính quyền, đòi lại đất.

Bằng những hành vi nêu trên, ông đã thể hiện rõ ‎ý đồ lợi dụng việc vi phạm pháp luật tại giáo xứ Thái Hà để tạo dư luận tác động đến việc đòi lại đất tạ 42 Nhà Chung.

Tiếp theo các hành vi trên, ngày 19/9/2008, nhân danh Tòa Tổng giám mục Hà Nội, ông đã ký‎ “Đơn khiếu nại khẩn cấp” gửi Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ với những nội dung xuyên tạc sự thật, vu cáo chính quyền, coi thường pháp luật, thách thức nhà nước, như trong văn bản đã nêu: “Chúng tôi có quyền sử dụng những khả năng có thể để bảo vệ tài sản của chúng tôi”. Sau đó, Tòa Tổng giám mục đã chỉ đạo bố trí loa với công suất cực lớn từ Nhà thờ lớn hướng sang khu đất và địa bàn dân cư khu vực để đọc nội dung đơn khiếu nại, yêu cầu ngưng thi công dự án công viên cây xanh – thư viện, đe dọa: nếu không ngừng thi công sẽ sử dụng mọi biện pháp để ngăn cản.

Những hành vi nêu trên của ông trong suốt thời gian qua là có hệ thống, thể hiện rõ việc coi thường pháp luật, chưa bao giờ từ bỏ ‎ý đồ đòi đất trái pháp luật. Đồng thời cũng khẳng định ông đã không thực hiện đúng chức trách với cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội, không thực hiện đúng bổn phận của một công dân đối với đất nước, dân tộc, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, không thực hiện đúng theo phương châm của những người có tôn giáo ở trên đất nước Việt Nam là sống “tốt đời, đẹp đạo”. Hơn thế, ông còn phát ngôn miệt thị chính dân tộc, đất nước mình, gây bức xúc, phẫn nộ trong nhân dân Thủ đô.

Với những hành vi nêu trên, Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội cảnh cáo ông. Đồng thời, yêu cầu ông, với cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội:

1. Dừng ngay các hành vi vi phạm pháp luật. Nếu không sẽ bị sử l‎‎ý theo đúng quy định của Luật. Đồng thời có trách nhiệm vận động các giáo sỹ, giáo dân chấp hành đúng các quy định của pháp luật, không được tổ chức các hoạt động tôn giáo trái phép, khẩn trương di chuyển tượng, thánh giá… về đúng nơi thờ tự.

2. Không được tổ chức các hoạt động thông tin tuyên truyền với nội dung xuyên tạc, kích động, lợi dụng, lôi kéo giáo sỹ, giáo dân vào các hoạt động vi phạm pháp luật.

Chính sách của Nhà nước ta luôn tôn trọng và đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng và các hoạt động tín ngưỡng phải tuân thủ các quy định của pháp luật. Những hành vi vi phạm pháp luật, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc phải bị nghiêm trị, nhằm bảo vệ chế độ, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của nhà nước và công dân”.

Phúc Hưng (ghi)

CÔNG AN BẮT VÀ ÐÁNH ÐẬP THÔNG TÍN VIÊN AP TẠI HÀ NỘI

Phóng viên AP, Ben Stocking đang ngồi trong một bệnh viện tại Hà Nội hôm Thứ Sáu 19/9/2008 với vết thương khắp đầu, ông cho biết ông đã bị công an bóp cổ, đấm vào mặt và dùng máy ảnh cướp của ông đập vào đầu ông, sau khi ông bị bắt và hành hung khi đang chụp hình cảnh đồng bào công giáo Thái Hà đang cầu nguyện. Stocking đã được thả ra để chữa trị sau khoảng 2 tiếng rưỡi bị công an CSVN giam giữ. Ðầu của ông đã bị khâu 4 mũi vì vết thương khá sâu và chảy máu liên tục. Máy ảnh của ông cũng đã bị tịch thu. Ben Stocking là trưởng phòng thông tín AP tại Hà Nội (AP Photo/Chitose Suzuki).

CẢNH NHÀ BÁO AP VỪA BỊ CÔNG AN CSVN BẮT VÀ HÀNH HUNG



TÂM THƯ CỦA CÔ PHẠM THANH NGHIÊN VIẾT TRƯỚC KHI BỊ BẮT NGÀY 11/9/2008


Tác giả: cô Phạm Thanh Nghiên

Mặc dầu biết là mình rất nhỏ bé khi phải chống lại một đạo quân vây bủa, và biết trước là có thể bị bắt, chị Phạm Thanh Nghiên đã để lại tâm thư này. Nhóm Thanh Niên Lạc Việt đề nghị quý anh chị truyền tay nhau quảng bá lời kêu gọi, và khích lệ tinh thần nữ anh thư Phạm Thanh Nghiên, hiện đã bị công an bắt giữ...

Source: http://www.thanhnienlacviet.com/vivvo_general/chintri/phamthanhnghien.html
http://www.trangdenonline.com/ArticleDetail.asp?item_id=2986&

TÂM THƯ:

Trong suốt chiều dài lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hàng hàng lớp lớp các thế hệ tiền nhân cống hiến cuộc đời, mạng sống của mình cho sự nghiệp cứu nước và dựng nước. Giải giang sơn gấm vóc mà chúng ta có được ngày hôm nay đã nhuộm thắm mồ hôi, xương máu của biết bao công dân Việt Nam đầy lòng ái quốc. Trong trách nhiệm của một con dân Việt Nam, trong sự biết ơn và trân quý những hy sinh xương máu của tổ tiên, tôi tự cho mình có bổn phận phải tiếp nối truyền thống bảo vệ và gìn giữ đất nước. Sự gìn giữ và bảo vệ không chỉ đơn thuần ở từng mét vuông lãnh thổ mà còn là danh dự và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Sự gìn giữ và bảo vệ này nằm trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, đứng trên mọi bất đồng về ý thức hệ, chính kiến, tổ chức và đảng phái.

Cách đây đúng 50 năm, vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm Văn Đồng đã đại diện đảng Cộng sản Việt Nam ký bản công hàm chấp nhận và tán thành bản Tuyên bố của đảng Cộng sản Trung Quốc về bề rộng lãnh hải của Trung Quốc trong đó bao gồm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, vốn tự nghìn đời thuộc vào lãnh thổ Việt Nam. Đây là một hành động cúi đầu bán nước của đảng cầm quyền CSVN đối với ngoại bang, chưa kể là ông cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng vào thời điểm đó không có thẩm quyền ấy vì 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa lúc ấy thuộc về quyền trách nhiệm sở hữu của miền Nam Việt Nam Cộng Hòa. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chấp nhận sự dâng hiến này của đảng CSVN. Hoàng Sa và Trường Sa muôn đời vẫn là lãnh thổ của Việt Nam.

50 năm trôi qua, mối nhục mất đất mất biển lại bị tiếp nối bởi nhiều sự dâng hiến khác, vì quyền lợi riêng tư, của thiểu số cầm quyền. Điển hình là Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung quốc vào ngày 30-12-1999 và Hiệp định phân định lãnh hải Việt Nam-Trung quốc ngày 25-12-2000. 789 cây số vuông dọc biên giới Trung Việt, trong đó có thác Bản Giốc và Ải Nam Quan cùng một phần lãnh hải của dân tộc lại bị dâng hiến cho ngoại bang. Thêm một lần nữa, độc lập của Việt Nam lại bị xâm phạm, danh dự của dân tộc Việt Nam lại bị chà đạp. Trong khi đó, mọi tiếng nói, hành động bày tỏ quan điểm của công dân Việt Nam về Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, mọi thái độ thể hiện lòng yêu nước và bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ cha ông của người dân đã bị thẳng tay đàn áp, bắt bớ hoặc giam cầm.

50 mươi năm trôi qua nhưng chúng ta không thể quên. Vì một phần thân thể của đất mẹ vẫn còn bị cắt đứt. Chúng ta không thể cúi đầu. Vì danh dự và tự hào dân tộc vẫn là một vết nhục chưa được xóa nhòa. Chúng ta không thể im lặng. Vì im lặng là đồng ý với hành động bán nước. Chúng ta không thể buông xuôi. Vì mọi sự thờ ơ và buông xuôi sẽ dẫn đến những hành động bán nước tiếp diễn trong tương lai. Chúng ta, không những phải nỗ lực lấy lại những gì đã mất, mà còn phải ngăn chận những gì sẽ mất trong tương lai.

Một người, chúng ta sẽ không thành công. Một ngày, một tháng, một năm là quá ngắn để đạt được mục đích. Nhưng với nhiều công dân Việt Nam, bằng trách nhiệm, lương tâm và lòng yêu nước, bằng chiều dài cuộc sống của chúng ta, chúng ta sẽ thành công trong việc tiếp nối sự nghiệp cứu nước và giữ nước của tiền nhân.

Trong sự ý thức về trách nhiệm của một công dân Việt Nam, trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, tôi quyết định sẽ tọa kháng ngay trước nhà của tôi khởi từ ngày 14 tháng 9 năm 2008 trở đi để phản đối hành động bán nước, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc cách đây 50 năm. Lý do tôi phải chọn hình thức đấu tranh này là vì tôi đã từng nộp đơn xin phép nhà nước để được biểu tình, để được làm theo đúng pháp luật quy định của nhà nước, hầu không bị công an vô cớ đàn áp và vu khống như những lần tham dự biểu tình trước, nhưng đơn xin phép của tôi cững đã bị bác bỏ, và bản thân tôi lại bị hành hung.

Tôi khiếu tố và đơn khiếu tố ấy cững bị tòa từ chối không giải quyết. Tôi không còn lựa chọn nào khác trừ phương thức đấu tranh tọa kháng ngay tại nhà tôi để thể hiện quyền bày tỏ thái độ của tôi, một quyền mà chính hiến pháp nhà nước trong điều khoản 69 cững đã ghi rõ. Và lần này, nếu nhà nước đàn áp, sách nhiễu hay xử dụng bạo lực với tôi, hay thậm chí án tù với tôi, thì ít ra tôi cững đã thể hiện qua chính sự an nguy của tôi cho cả thế giới được biết sự thật của đất nước này là không hề có tự do ngôn luận, cho dù là ngay tại chính nhà mình sở hữu.

Tôi cũng tọa kháng để phản đối mọi hành động khiếp nhược của nhà nước này trước ngoại bang phương bắc nhưng lại hung hãn đàn áp mọi tiếng nói, mọi thái độ bày tỏ lòng yêu nước của công dân Việt Nam. Đây chỉ là một việc làm nhỏ bé mà cá nhân tôi có thể làm được trong lúc này. Nhưng dù là một hành động nhỏ bé, nhưng với tinh thần đất nước là của chung, tôi xin kính khẩn kêu gọi mọi tầng lớp công dân Việt Nam, quý bác, quý chú đã từng hy sinh cuộc đời của mình cho nền độc lập của đất nước, các anh chị và các bạn trẻ đang mong ước đất nước Việt Nam sẽ ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân loại, hãy cùng với tôi bày tỏ thái độ và lòng yêu nước của mình ngay tại chính nhà của quý vị, bất cứ ngày nào khởi từ ngày 14 tháng 9 này trở đi, nếu như quý vị cũng như chúng tôi bị ngăn cấm, không thể đến được nơi biểu tình ở Hà Nội vào 14/09 trước sứ quán Trung Quốc.

Mục đích duy nhất của hành động tọa kháng của tôi là bày tỏ lòng yêu nước và nhắc nhở cho chính tôi và đồng bào của tôi về mối nhục mất đất, mất biển và tôi mong mỏi được sự hỗ trợ và đồng thuận của nhiều người qua những hành động cụ thể. Nếu tôi bị bắt giam thì chắc chắn "tội" của tôi và đó là là tội duy nhất của tôi, là đã dám công khai bày tỏ lòng yêu nước của mình. Và nếu vì yêu nước mà bị giam cầm thì tôi rất sẵn sàng và hãnh diện đón nhận bản án tù ấy bất cứ lúc nào. Và nếu như tôi bị bắt giam trước khi tôi có cơ hội toạ kháng tại nhà như ước muốn, thì tôi sẽ tọa kháng phản đối trong nhà tù. Đối với tôi những khó khăn này rất là nhỏ bé so với những hy sinh của các bậc tiền nhân, của các vị cha chú đi trước tôi đã trải qua trong sự nghiệp bảo vệ đất nước.

Kính mong,

Ngày 13 tháng 09 năm 2008

Công dân Phạm Thanh Nghiên
17 Phương Lưu 2, Phường Đông Hải, Quận Hải An, Hải Phòng

TIẾNG NÓI TỪ MỘ ĐỨC


Công hàm bán nước do Phạm văn Ðồng ký ngày 14 tháng 9/1958

Tiếng nói từ Mộ Ðức
Source: Diễn đàn X-Café

Đỗ Mai Lộc

Xin chân thành cảm ơn cô Diệu Hồng và cô Quỳnh Uyển đã chuyển bài này đến chúng tôi để quý vị và các bạn có được dịp cùng được đọc một bài văn hay từ một người Quảng Ngãi "chính hiệu". Chúng tôi tin rằng nếu bài này có phạm phải một khuyết điểm nhỏ nào thì đó là ngoài thiện ý của tác giả, người chỉ muốn nói lên một sự thực từ trong chính trái tim của người dân Quảng Ngãi.

Việt Nam là đất nước địa linh nhân kiệt, và như trong Bình Ngô Ðại Cáo của Nguyễn Trãi "Hào kiệt thời nào cũng có", mong rằng danh thơm của những chân hào kiệt và nhân tài sẽ xóa đi tiếng xấu của những phường bán nước như Nguyễn Thân, Phạm văn Ðồng, Trần Ðức Lương... Nếu lịch sử có nhắc đến họ thì cũng giống như trong Kinh Thánh nhắc đến Luxiphe (Lucifer) hay Satan, con quỷ chúa đáng nguyền rủa, nó vĩnh viễn không bao giờ là tiêu biểu, đại diện cho những người con tài ba và lương thiện của vùng núi Ấn - sông Trà - Thiên Bút - Thạch Trụ.


Lê Tự Do

Tưởng niệm 50 năm ngày ông Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Trung Quốc.

Tôi xin tự giới thiệu: Tôi là một công dân sinh ra và lớn lên trên quê hương Mộ Đức của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng, được đào tạo liên tục từ tiểu học lên đại học một cách chính quy dưới mái trường xã hội chủ nghĩa. Về mặt gia đình tôi gọi ông Đồng bằng ông. Do nhà gần và có quan hệ nhất định nên trong gia đình tôi có người cũng theo ông Đồng rồi bị Pháp bắt và sát hại từ những năm 1930.

Tôi không có ý khoe khoang nhưng muốn nói rằng không có lý do gì mà bản thân tôi lại không tự hào và kính trọng ông Phạm Văn Đồng.

Đúng là thế hệ chúng tôi đã từng rất tự hào là quê hương đã sinh ra một người con ưu tú. Một sự tự hào đã được giáo dục để trở thành “bản năng”, như là một “phản xạ không điều kiện”, mà trong tất cả các bài tập làm văn chúng tôi đều phải có những câu đại loại: “tự hào là một học sinh dưới mái trường XHCN, tự hào được sống trong thời đại Hồ Chí Minh, tự hào quê hương đã sinh ra Thủ tướng Phạm Văn Đồng, người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại”, vân vân và vân vân.

Nhận thức về sự kính trọng và tự hào cũng được đúc ra từ những khuôn mẫu có sẵn nhưng rồi cũng đến lúc chúng tôi cần tìm hiểu về những gì mình đã từng tự hào kính trọng. Chẳng hạn, cái gọi là mái trường XHCN mà chúng tôi ca ngợi cho đến bây giờ như thế nào vẫn chưa định hình được. Ngày xưa học dưới mái trường XHCN còn bây giờ đang “định hướng” XHCN nhưng lại được đánh giá là xã hội phát triển, có nghĩa là càng đi xa CNXH thì xã hội càng phát triển!

Còn về ông Hồ Chí Minh thì nhiều người đã nói rồi, tôi chỉ có thể ghi thêm lời dân gian quê chúng tôi ta thán:

Sống dưới triều đại Cha Hồ
Làm con thì được, làm người thì không.

Hôm nay, là người dân Mộ Đức, tôi nói về ông Đồng - hơn 30 năm làm Thủ tướng, ông đã làm được gì cho đất nước, quê hương.

Gọi ông là một nhà ngoại giao, một nhà chính trị tài ba đã giành chiến thắng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là không đúng, bởi vì cuộc chiến tranh này có thể tránh được. Vả lại “thắng” nhưng không có “lợi”, những người Mỹ, chính sách Mỹ mà ông chống, bây giờ được mời quay lại Việt Nam. Cũng không có “nhà ngoại giao tài ba” nào lại ký công hàm công nhận lãnh thổ của mình cho quốc gia khác.

Nếu gọi ông là một nhà kinh tế cũng không đúng; vì lúc có một nửa đất nước ở miền Bắc ông không đưa ra được quốc sách nào có tính vĩ mô để tăng trưởng kinh tế, ngoài chính sách “tiết kiệm” để tích lũy, kiểu như “hạt gạo cắn làm hai, làm ba”. Còn sau tháng 4/1975 với chính sách hợp tác xã nông nghiệp và di dân đi kinh tế mới, ông đã bần cùng hóa cả miền Nam, vốn trước đó là một nước mạnh trong khu vực Đông Nam Á.

Nói ông là một nhà lý luận, một nhà văn hóa cũng không ổn. Ông có câu nói với thanh niên, học sinh: "Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội cần phải có những con người mới xã hội chủ nghĩa" nhưng ông lại vòng vo về cái chủ nghĩa xã hội và con người xã hội chủ nghĩa của ông. Con người mới khác con người cũ cái gì? Kiểu như “con gà, cái trứng” hay chính sách “có hộ khẩu mới có việc làm, có việc làm mới cho nhập khẩu” dưới thời của ông. Còn về văn hóa thì hình như ông hơi thiếu vốn tiếng Việt nên thường dùng đệm tiếng Pháp trong văn nói.

Người dân Mộ Đức “kính trọng” ông lắm! Tôi xin kể một số giai thoại về ông Đồng ở quê hương Mộ Đức:

Thời kỳ còn hợp tác xã nông nghiệp, mỗi lần ông về quê là dân Mộ Đức tới khổ. Trước khi ông về là tập trung ngụy quân, ngụy quyền tham gia chế độ cũ lên núi để tiếp tục học tập cải tạo cho đến khi nào ông đi mới thả về.

Trên tuyến đường ông qua, hai bên đường được bón rất nhiều phân urê, lúa xanh đậm thấy rất đẹp mắt. Ông khen địa phương làm ăn giỏi, chẳng mấy chốc nữa sẽ tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Nhưng đến khi ông đi thì chỗ phân nhiều bị cháy, chỗ thiếu phân còm cõi không trổ bông nổi. Mỗi lần ông về quê, một ngày công của xã viên được 4 lạng lúa (0,4 kg)!

Có một năm các xã ven biển ở Mộ Đức như Đức Lợi, Đức Minh, Đức Phong có con cá ông (dân biển gọi cá voi là cá ông, cá bà) cứ bơi lởn vởn ngoài biển ngang làm ghe tàu nhỏ của ngư dân không dám ra biển đánh cá; còn ở xã miền núi Đức Phú thì đêm đêm nhiều bầy heo rừng ra phá hoại hoa màu của dân, chính quyền địa phương bất lực. Gặp lúc ông Đồng về quê, nghe báo cáo tình hình địa phương xong, sáng hôm sau ông xuống biển chờ cho cá ông nổi lên ông nói “Yêu cầu các đồng chí kết nạp cá thành xã viên hợp tác xã”. Cá ông nghe thế lặn tuốt ra biển. Chiều đến, ông lên núi xem hoạ heo rừng phá hoại hoa màu. Ông cũng nói với cán bộ địa phương cho chúng vào hợp tác xã là chúng sẽ thuần hết, nhưng cán bộ địa phương nói: “thưa bác, chúng nó đã vào hợp tác xã lâu rồi, chúng cũng làm ăn tập thể đàng hoàng, lúc nào xuống phá bà con cũng đi hàng đàn từ vài ba chục con trở lên”. Ông Đồng nói: “Vậy thì cho đi kinh tế mới!”. Kể từ tối hôm ấy cả xã Đức Phú không còn con heo rừng nào dám ra phá nữa.

Có người hỏi ông Đồng, sao ông không nhận để người ta gọi bằng Bác, ông nói: "Ông Hồ xưng là Cha, nếu tôi xưng là Bác, tức là anh của ông Hồ à!"

Có lần ông tới thăm nhà chị là bà Thừa Xuân, có mảnh vườn trồng rau để ăn và để bán. Hồi đó tiền có giá, ông nghe người ta mua bán nhau nắm rau, quả cà, cứ nói “một đồng, hai đồng”, ông giận lắm vì bị mấy bà hàng xén ở chợ gọi tên huý ra. Sau đó ông về Hà Nội và quyết định “nâng” tiền Việt Nam, để từ đó người ta không kêu “một đồng hai đồng” nữa mà chuyển qua “một ngàn, hai ngàn” cho đến bây giờ.

Sự kính trọng của người dân Mộ Đức đối với ông Đồng là như thế đó. Còn sự tự hào thì sao? Sau khi biết được ngày 14/9/1958 ông Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Trung Quốc thì người dân Mộ Đức cảm thấy nhục nhã thay cho ông. Cuộc đời con người hay chế độ chính trị có thể có nhiều sai lầm, nhưng bán đất bán nước cho ngoại bang thì là sai lầm không thể tha thứ được. “Noi gương” ông là Trần Đức Lương - với tư cách là Chủ tịch nước đã ký hiệp định đường biên trên bộ và trên biển tiếp tục nhượng đất và biển cho Trung Quốc.

Rồi đây, lịch sử dân tộc Việt Nam sẽ ghi:

- Ông Phạm Văn Đồng quê ở Mộ Đức, Quảng Ngãi, với tư cách là Thủ tướng Chính phủ, ngày 14/9/1958 đã ký công hàm công nhận quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Quốc.

- Ông Trần Đức Lương quê ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, với tư cách là Chủ tịch nước, ngày 30/12/1999 đã ký Hiệp ước biên giới trên đất liền nhượng cho Trung Quốc hàng ngàn cây số vuông, tiếp đến ngày 25/12/2000 đã ký Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ tiếp tục nhượng hàng chục ngàn cây số vuông mặt biển cho Trung Quốc.

Vậy là Quảng Ngãi có hai tội đồ cùng tham gia bán nước dưới triều đại Hồ Chí Minh.

Nhân dân Mộ Đức, Quảng Ngãi có thể có sự kính trọng, tự hào được không? Không, hoàn toàn không! Ngay cả chính con cháu trong tộc họ Phạm không ai dám ngẩng cao đầu để tự hào là con cháu ông Phạm Văn Đồng. Họ cũng biết rằng, Nguyễn Thân (quê ở Thạch Trụ, Mộ Đức, Quảng Ngãi) là đại thần triều Nguyễn câu kết với thực dân Pháp chống phá phong trào Cần Vương, tiêu diệt nghĩa quân Phan Đình Phùng, sau năm 1945 đã bị Việt Minh cho đào phá toàn bộ mồ mả, nhà cửa (Có lẽ vì vậy mà Cộng Sản không dám đưa ông Phạm văn Đồng về chôn ở quê nhà, còn ông Trần Đức Lương khi hết làm chủ tịch nước cũng không dám về Quảng Ngãi).

Kể ra thì ông Đồng cũng biết sám hối, khi cuộc đời đã xế chiều sống trong bóng tối của sự mù lòa và của xã hội ông tham gia tạo nên; vị thủ tướng ba phải, hiền lành đến nhu nhược, đã có câu nói trứ danh “Không ai làm thủ tướng lâu như tôi và cũng không ai làm khổ dân nhiều hơn tôi!” – có lẽ đó là câu nói duy nhất đúng trong cuộc đời của ông.


Cộng sản vô thần mà cũng cúng tế lạy lục trước bàn thờ Phạm Văn Ðồng, đúng là bản chất của quân nói một đàng làm một nẻo, giống y hệt như chúa vô thần là Hồ Chí Minh mà trong di chúc còn để lại, tin vào thế giới bên kia, nơi y có thể đi gặp Các-Mác, Lê-Nin!!!

Không những ông làm khổ dân lúc còn sống, mà ông còn làm khổ dân khi đã chết. Biết bao giờ nhân dân Việt Nam mới lấy lại được Trường Sa, Hoàng Sa? Còn người dân Quảng Ngãi tiếp tục è cổ ra nộp thuế để xây lăng mộ cho dòng họ Phạm của ông, xây bảo tàng, nhà tưởng niệm Phạm Văn Đồng.


Kiểu kiến trúc bên trong Nhà Lưu niệm Phạm văn Ðồng, khác nào trong các đền thờ lớn

Ngày 1/9/2008 Quảng Ngãi đã khánh thành “Khu lưu niệm Phạm Văn Đồng”; theo thông báo chính thức từ chính quyền, tổng kinh phí hơn 46 tỉ đồng, trong đó phần xây lắp hơn 20 tỉ, trên diện tích hơn 2 ha. ( Giá đất là 1,3 triệu/m2, trị giá đất khoảng 26 tỉ ).


Khu Lưu niệm Phạm văn Ðồng, nhà tranh nhà ngói đủ kiểu

Bốn mươi sáu tỉ kia có thể làm được những gì cho nhân dân Mộ Đức, Quảng Ngãi?

Xin thưa:

- Xây dựng 3.067 ngôi nhà cho người nghèo;

- Tạo điều kiện cho 115.000 trẻ em nghèo có điều kiện mua sách vở đến trường trong năm học mới;

- Là tiền thuế của 144.230 người dân Mộ Đức trong 2 năm (Dự toán thu ngân sách năm 2008 của huyện là 23,1 tỉ đồng)

Đó là chưa tính đến các chi phí khánh thành, duy tu, chi lương cho nhiều người trông coi, bảo vệ.


Khu Lưu niệm Phạm văn Ðồng, nhà tranh nhà ngói đủ kiểu

Một người con của quê hương núi Ấn sông Trà, nhưng đến khi chết rồi vẫn còn làm khổ nhân dân Quảng Ngãi, có phải vì ông là đảng viên Cộng sản, học trò của Hồ Chí Minh không? Trong khi cụ Huỳnh Thúc Kháng, quyền chủ tịch nước đầu tiên của Việt Nam dân chủ cộng hòa, yên nghỉ trên núi Ấn lộng gió, ngôi mộ đơn giản được xây dựng từ thời ông Ngô Đình Diệm, ngày ngày khách trong ngoài nước, đủ mọi thành phần đến viếng thăm đều thể hiện lòng tôn kính.

"Vạn Niên là Vạn Niên nào
Thành xây xương lính, hào đào máu dân"


Lăng Tự Ðức

Câu ca dao xưa đi vào tiềm thức của thế hệ chúng tôi, “thế hệ sinh ra và lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa”; câu ca dao khơi mào cho cuộc khởi nghĩa nông dân mang tên “khởi nghĩa Chày Vôi” (năm Bính Dần 1866) xuất phát từ việc xây dựng Vạn niên cơ, quân sĩ và dân phu phải làm lụng khổ sở, nhiều người oán giận, vua Tự Đức một thời đã đi vào lịch sử dân tộc là vị vua hôn quân vô đạo.

Tôi đã đến lăng mộ vua Tự Đức, cũng đã đến khu tưởng niệm Phạm Văn Đồng. Trên tất cả mọi phương diện (đất đai, diện tích, quy mô, kinh phí, thời gian, …) lăng mộ vua Tự Đức còn lâu mới bằng khu tưởng niệm Phạm Văn Đồng - một vị thủ tướng dưới chế độ XHCN còn hơn cả vị hoàng đế của triều đại phong kiến, ngay cả khi đã chết.

Lịch sử rất sòng phẳng. Thời gian trôi qua, dân tộc sẽ có cái nhìn khách quan hơn, đánh giá công, tội một cách rõ ràng; sự kính trọng đối với từng nhân vật lịch sử không cần phải áp đặt, cưỡng chế.

Là một người dân Mộ Đức, tôi cảm thấy có tội khi nói thêm (Quê tôi) “là quê hương của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng”.

Đỗ Mai Lộc
Mộ Đức, Quảng Ngãi, Việt Nam.

by AI HUU NINH THUAN
09/18/08. 02:02:23 am. 3892 words, 239 views. Categories: Không ðề, Thơ văn, Tổ quốc dấu yêu, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Ôn cố nhi tri tân, Xã hội và nhân văn ,

NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA "TỀ THIÊN"


Chúng tôi đang bàn chuyện thiên hạ

Nếu quý vị và các bạn nhìn tấm hình trên đây mà thấy giống một người nào đó, trong một cảnh nào đó, thì đúng rồi..., hãy xem tiếp hình ảnh dưới đây của những người bạn... "Tề Thiên" ở khắp nơi trên thế giới, thật là ngộ nghĩnh và thú vị hết sức, thì ra...

by AI HUU NINH THUAN
09/03/08. 03:51:39 am. 98 words, 481 views. Categories: Không ðề, Văn chương triết lý, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs, Vòng quanh thế giới, SƯU TẬP ẢNH ,