Archives for: August 2009, 18

GIÁO SƯ NHẠC SĨ ƯNG LANG ĐÃ VỀ CÕI VĨNH HẰNG

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Viết với tất cả lòng yêu thương và kính trọng dành cho vị giáo sư nhạc sĩ tài hoa, với ngón đờn Hạ Uy Cầm bất hủ... và tôi hy vọng ở nơi đó có lẽ ông sẽ còn tiếp tục sáng tác những bản nhạc tình tuyệt diệu, vượt ngoài vòng thế tục.

Tôi thật ngỡ ngàng, bàng hoàng khi nhận được tin em, chỉ vắn tắt có một câu:

"Dạ, ba em là nhạc sĩ Ưng Lang đã qua đời tối hôm qua..."

Tôi nghe em hát, tôi và Nhẫn say mê những tác phẩm nghệ thuật của em... mà chúng tôi chưa hề biết em là con gái của giáo sư nhạc sĩ Ưng Lang. Hai ngày trước đó, lần đầu tiên tôi đưa bản nhạc CHIỀU TIỄN BIỆT lên trang blog của gia đình, với mong ước khởi đầu giới thiệu em đến bằng hữu trong gia đình Ái Hữu Ninh Thuận một hoạ sĩ trẻ tài hoa và khiêm tốn, và hơn thế nữa, em đã trở thành một người bạn thân thiết của chúng tôi. Tôi thật không ngờ, lời bản nhạc đó đã trùng hợp với biến cố đau buồn ngày hôm nay: Giáo sư Nhạc sĩ Ưng Lang đã từ biệt chúng ta về cõi vĩnh hằng, và đáng tiếc thay, tôi không có được cơ duyên để tiễn biệt ông sang bên kia thế giới!

Tôi tin âm dương tuy cách biệt nhưng vẫn có sự giao tiếp ẩn tàng đâu đó và tôi có cảm nhận là ông hiểu được tấm lòng chân thành của chúng tôi, tôi có vạn điều muốn nói, chỉ thấy uất ức trong lòng, ngày thân phụ tôi qua đời tôi không thể về để vuốt mắt người lần cuối. Em có nhiều may mắn, được kề cận song thân, và ít ra em cũng được nghe những lời nhắn nhủ của phụ thân trước khi người xuôi tay nhắm mắt. Tôi đã thật sự khóc, không chỉ khóc cho em mà là khóc cho chính thân tôi, theo cùng với những nỗi khổ đau của dân tộc mình và những sinh ly tử biệt mà người cộng sản đã mang đến cho đất mẹ Việt Nam của chúng ta.

Em và tôi có cùng chung phụ mẫu là cha mẹ Việt Nam của chúng ta, và chúng ta cùng chia xẻ những nỗi đau của đồng bào ruột thịt. Tôi nguyện cầu và ước mong sao thế hệ của các em sẽ vươn đôi vai Phù Đổng, đứng lên gánh vác việc sơn hà, can đảm thay người đi trước, làm hết sức mình để giải phóng tổ quốc của chúng ta thoát khỏi bàn tay của bạo quyền, và anh dũng đứng lên bảo vệ lấy mảnh giang sơn hoa gấm này.

Bản chất của con người Việt Nam chúng ta là hiền hòa, hiếu hạnh, chúng ta hoàn toàn không thích hợp với thứ chủ nghĩa cộng sản ngoại lai bất nhân, bất nghĩa và tàn độc. Tổ quốc của chúng ta sinh ra những con người vĩ đại, khiêm tốn và anh hùng, những nhà thơ lớn và những nhạc sĩ tài hoa như ba của em, chúng ta là con cháu của bà Trưng, bà Triệu, của Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, chúng ta chưa bao giờ hèn nhát cúi mặt trước quân thù, và... vĩnh viễn chúng ta không cần bất cứ thứ chủ nghĩa ngoại lai nào để dựng nước và giữ nước cả, không có bất cứ chủ nghĩa nào siêu việt hơn chân lý của tổ tiên dân tộc chúng ta truyền lại.

Bác học phát sinh từ giai cấp bình dân, cho nên chúng ta phải học túi khôn từ đồng bào của chúng ta, chúng ta phải học cách cư xử và làm người từ đồng bào của chúng ta...; mưa nắng hai mùa, đất nước của chúng ta là cái nôi của những người nông dân đầu trần chân đất, thoáng chốc đứng lên làm cách mạng giải phóng quê hương, mang lại vẻ vang và phồn vinh cho bao thế hệ con cháu, họ vĩnh viễn không cần phải đi Nga đi Tàu để rước về những thứ ngoại lai cũ rích, những thứ chủ nghĩa đã bị vứt bỏ vào sọt rác của lịch sử. Đất nước của chúng ta có những anh hùng vĩ đại như Lê Lợi, Quang Trung... chưa hề cắp sách đến trường nhưng chí lớn, có tài năng và trí tuệ phi thường..., và vô số những anh hùng dân tộc, những người ấy không bao giờ chịu nhục đi làm bồi bàn trên tàu giặc để kiếm miếng cơm manh áo, trở về khoác lác với đồng bào mình rằng đã lên tàu ra đi tìm đường cứu nước. Tiếc thay có những kẻ nông cạn và ngu dốt nghĩ rằng phải đi ra khỏi nước thì mới tìm được con đường cứu nước, những kẻ ấy và bè lũ theo hùa đã mang lại vô vàn thảm họa cho đồng bào và tổ quốc của chúng ta, để ngày nay đất biển đã đem dâng vào tay giặc.

Chúng ta là những con người yêu chuộng tự do và có lòng nhân hậu, vì vậy chúng ta làm thơ, chúng ta viết nhạc, vẽ tranh... bằng trái tim và tâm hồn thổn thức của chúng ta, những vần thơ, những bản nhạc, và những tranh vẽ trữ tình tuyệt diệu, như những bản nhạc của ba em đã sáng tác... mà bọn theo chủ nghĩa ngoại lai cuồng bạo gọi nó là nhạc vàng, vì nó không thỏa hợp với lòng khát khao bắn giết của bọn chúng! Em đã sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất thần kinh Huế, và em đã chứng kiến tận mắt mình cuộc tắm máu Mậu Thân, nó còn man rợ hơn cả thảm sát Thiên An Môn... những thứ bạo tàn dã man ấy đều do bọn người cộng sản bất nhân, vô đạo gây nên. Tôi tin rằng không có một người Việt Nam có lương tri nào mà lại không phân biệt được đâu là nẻo tà đường chính, và sẽ không có ai đã từng chứng kiến tận mắt sự tàn bạo của con người cộng sản lại không căm hận và ghê tởm bọn tắm máu dân mình. Bây giờ, tôi e rằng những thế hệ mới lớn bị nhồi nhét vào đầu óc những thứ cặn bã dối gian và lừa bịp, sẽ trở thành những thứ công cụ giết người trong tương lai, và tôi cảm thấy lo sợ vô cùng, vì vậy khi em và tôi, những chứng nhân của lịch sử còn hiện hữu thì chúng ta phải ra sức vật lộn với thời gian, làm hết sức mình cho mai hậu.

Sự ra đi của ba Nhẫn, ba tôi, rồi của ba em làm cho chúng ta lo sợ, vì nó báo hiệu cho sự ra đi của thế hệ những chứng nhân của lịch sử trong đó sẽ có chúng tôi, những người đã gói trọn đời mình vào những cuộc đổi thay và thăng trầm của đất nước, và trên đôi vai chỉ biết có một điều trọng đại nhất là Tổ quốc - Danh dự và Trách nhiệm. Chúng ta đội ơn cha mẹ của chúng ta vì đã ban cho chúng ta dòng máu biết yêu thương, đã nuôi dưỡng chúng ta trong tình yêu gia đình và tổ quốc, và đã truyền thụ cho chúng ta cái túi khôn của dân tộc mình. Ngày hôm nay tôi viết những dòng này để kính tiễn ba em, và để nhắc nhở tôi rằng tôi luôn có một tổ quốc dấu yêu và đồng bào ruột thịt, và người mẹ hiền đang mỏi mắt trông con.

Hoa Kỳ, ngày 18 tháng 8 năm 2009
Lê Tự Do

NHỮNG TÌNH KHÚC CỦA NHẠC SĨ ƯNG LANG
Source: Da Vàng

Một câu chuyện về chàng nhạc sĩ đào hoa thủa ấy, người đã cho chúng ta không ít những bản tình ca để đời…

Nghe đến cái tên Ưng Lang, người ta đã nghĩ ngay đến môt thời hoàng kim của môt triều đại nước ta ... Triều Nguyễn, từ khi vua Gia Long lên ngôi.. . Ưng Lang là con Ông Hường Khanh, có nghĩa Ưng Lang là dòng dõi Hoàng Tộc.

Nhạc sĩ Ưng Lang sinh năm 1919 tại Huế, thủa nhỏ đã đam mê âm nhạc…

Sau khi tốt nghiệp Trường Quốc Học Huế, là một kiến trúc sư. Ông theo nghành Công Chánh .Ông đã đi nhiều nơi trên đất nước xây dựng nhiều công trình về cầu đường..( 1936 – 1941 ) cũng từ đó niềm đam mê luôn trổi dậy nơi ông và ông đã bắt đầu sáng tác nhạc…

Ưng Lang là một chàng thanh niên tuấn tú, người dong dỏng cao, hào hoa và có rất nhiều tài ngoài âm nhạc như khiêu vũ, chơi các loại nhạc cụ về nhạc, và nhất là ngón đàn Hạ uy Cầm độc nhất vô nhị tại Huế thời bấy giờ… Vì vậy biết bao nhiêu thiếu nữ thầm yêu trộm nhớ với chàng nhạc sĩ tài hoa này. Cũng vì tình cảm dạt dào, đa sầu đa cảm chàng Ưng Lang luôn đưa những tình cảm vào lời văn ý nhạc của mình. Và từ đó những bản nhạc được sáng tác chính thật là tâm tình của tác giả, đó là những kỷ niệm buồn vui, nhớ nhung người yêu hay những tình yêu trai gái thời bấy giờ.

Nhạc sĩ Ưng Lang từng là giáo sư Trường Quốc gia Âm nhạc Huế (dạy hòa âm phối khí) ông cùng các bạn trong trường thành lập ban nhạc Aloha Oe (tiếng của thổ dân Hawaii thường xử dụng khi gặp gỡ hoặc chia tay) gồm Văn Giảng, Ngô Ganh, Nguyễn Hữu Ba.

Bắt đầu sáng tác năm 1940, là Nhạc sĩ đầu tiên dạy Hạ uy cầm tại Huế. Trong gia tài âm nhạc ca khúc của ông, có một số tác phẩm tiêu biểu như: Mưa rơi, Chiều tiễn biệt, Chiều về thôn Vỹ ,Ký ức Tango, Một thoáng, Xuân thắm, Lạc nẻo….

Nhạc của Ưng Lang luôn là nguồn hạnh phúc vui buồn chia xẻ cùng ông... Như bài Ký ức Tango là kỷ niệm một tình yêu bất diệt giữa chàng nhạc sĩ đào hoa và nàng thư ký xinh đẹp, một lần nào đó chàng đã dìu bước tango cùng nàng lả lướt theo nhạc say sưa…Và cũng một lần nữa chàng nhạc sĩ đã có một mối tình éo le và trăn trở với nàng thi sĩ khi quen nhau, yêu nhau rồi ra đi nhưng không hẹn ngày về để người thương nhớ đợi mong: bản nhạc Mưa rơi... ra đời 1945, đã thể hiện cho tình cảm này.

Cũng là bản nhạc Mưa rơi, Ưng Lang đã chia xẻ với Châu kỳ bạn thân của ông thời đó, vì Châu Kỳ có người yêu là ca sĩ Mộc Lan đi xa, cũng đồng cảnh ngộ là chia xa với người yêu ông tên Chi Lan nên nhạc sĩ Ưng Lang để nhạc sĩ Châu Kỳ sửa lời cho phù hợp với cảnh ngộ của Châu Kỳ… Sau này với bản nhạc Mưa rơi, Ưng Lang – Châu Kỳ luôn có đôi…

Sau nhiều năm phiêu lưu trong cuộc sống tang bồng, chàng nhạc sĩ Ưng Lang trở về Huế lập gia đình ...

Đến năm 1952, ông đã có một cô con gái đầu xinh đẹp

Dòng đời luôn cuốn trôi chàng nhạc sĩ Tango này, không ở yên nhà chàng tiếp tục ra đi tìm lại những kỷ niệm và cũng từ đó chúng ta lại có rất nhiều tác phẩm lưu lại như: Về nẻo xưa, Muời lăm năm cách biệt, Mãi mãi xa nhau, Dòng sông lạnh…

Như vậy cũng đủ cho ta thấy dòng nhạc lãng mạn của Ưng Lang luôn xuôi theo dòng đời và những tâm tư của ông.

Và rồi sau nhưng năm phiêu lưu, nhạc sĩ Ưng Lang đã trở về Huế sống sáng tác… Cùng với thời gian sống sáng tác ở Huế, ông đã có nhiều con cái, và tác phẩm đến nay có khoảng trên dưới sáu mươi tình khúc của ông, thể hiện theo các điệu tango, rumba, blue...

Người con gái đầu của ông là một Văn sĩ … và người con gái út của ông hiện nay là một nữ Họa sĩ tài danh mang âm hưởng của cha cùng cá tính của cô, cậu con trai út có lẽ chính là người kế nghiệp ông theo nghành nhạc, từng là một tay guitarist trong ban nhạc Atomega Rock, hiện chính là người đã phối âm lại những bản nhạc của ông cho phù hợp với thời đại.

Những bản tình ca của Nhạc sĩ Ưng Lang đã dược rất nhiều ca sĩ tên tuổi trình bày như: Khánh Ly, Thanh Thúy, Hà Thanh,Tâm Vấn, Hồng Vân, Lan Ngọc, Ánh Tuyết…

Hiện nay Nhạc sĩ Ưng Lang chàng nhạc sĩ tài hoa năm xưa nay đã chín mươi tuổi, sau những năm tháng dòng đời phiêu lãng. Chàng Ưng Lang đã trở về cùng nàng thư ký xinh đẹp năm xưa sống với nhau đến cuối đời cùng cậu út Nhạc sĩ Bửu Minh tại Tp Saigon.

Viết theo gia đình Nhạc Sĩ Ưng Lang 2009.