Archives for: March 2010

LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ GẶP BÀ PHÓ ĐẠI SỨ HOA KỲ TẠI VIỆT NAM


Hình 1

Linh mục Nguyễn Văn Lý gặp bà Phó Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam

Source: Nữ Vương Công Lý, Mẹ Hằng Cứu Giúp

Vào lúc 13g15 ngày hôm qua, 23-03-2010, Bà phó đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, Virginia E. Palmer, cùng với một thông dịch viên tên Đức đã đến thăm gặp linh mục Nguyễn Văn Lý, đang được tạm tha để điều trị tại Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, 64 Phan Đình Phùng, Huế. Đưa hai vị này tới là hai nhân viên sở ngoại vụ tỉnh Thừa Thiên Huế và hai nhân viên công an.

Sau khi chào hỏi, cha Lý mời bà phó đại sứ và thông dịch viên vào phòng. Hai nhân viên ngoại vụ ra ngồi chờ ngoài sân còn hai nhân viên công an đứng bên ngoài phòng linh mục, sát cửa để nghe lén (và có thể là ghi âm lén - xem hình 1 ở trên).

Bà phó đại sứ cho biết mục đích thăm viếng: vấn an sức khỏe của linh mục Lý và hỏi cho biết tòa đại sứ lẫn chính phủ Hoa Kỳ có thể giúp linh mục như thế nào trong lúc này?

1- Về tình trạng sức khỏe, cha Lý mô tả tương đối rõ ràng: cao huyết áp, tai biến mạch máu não, xơ vữa động mạch cảnh, xuất hiện khối u sau ót… Cha còn nói thêm: Xin quý vị hoàn toàn yên tâm là nhà cầm quyền Việt Nam không dám đưa tôi vào lại trại giam sau 12 tháng tạm tha này, vì sau lúc bị tai biến lần 3 (15-11-2009), khi đang trong quá trình cấp cứu, tôi đã tuyên bố với họ rằng nếu tôi bị tai biến lần 4 thì sẽ khước từ cấp cứu và điều trị. Cho nên sang năm, nếu họ lại muốn đưa tôi vào trại giam, tôi sẵn sàng vào, nhưng họ phải biết rằng tôi sẽ khước từ điều trị và cấp cứu nếu bị tai biến lại.

Tiếp đó linh mục Lý xin cảm ơn tòa đại sứ, tòa lãnh sự, chính phủ, quốc hội, bộ ngoại giao Hoa Kỳ cùng một số chính khách Mỹ như thượng nghị sĩ Sam Brownback, dân biểu Chris Smith, dân biểu Loretta Sanchez…. vì đã quan tâm đến hoàn cảnh của linh mục và đã vận động cho linh mục trong thời gian qua. Cha Lý cho biết tiếp: nay thì có một số chính khách quốc tế, một số tòa đại sứ, một số tổ chức ở nước ngoài đã ngỏ ý đưa tôi ra ngoại quốc chữa bệnh rồi sẽ đưa về. Điều này phù hợp với ý định của nhà cầm quyền Việt Nam. Vì biết tôi còn 5 năm tù giam và 5 năm quản chế nữa, nên họ (nhà cầm quyền) đã khuyên tôi cứ chấp thuận ra ngoại quốc điều trị cho khỏe hẳn, để khoảng 80 tuổi rồi hãy trở về (chú thích: Lm Lý hiện nay được 64 tuổi). Xin cảm ơn tất cả Quý vị vì hảo ý đó, nhưng như thế là vô tình đi vào kế hoạch của nhà cầm quyền Cộng sản (Bà phó đại sứ cười). Nay giáo phận Huế và gia đình muốn tôi điều trị tại chỗ ( tòa TGM Huế ).


Hinh 2

2- Về những việc gì mà chính phủ và tòa đại sứ Hoa Kỳ muốn giúp linh mục Lý hiện giờ, thì cha cho biết:

a- Quý vị cố gắng tập trung giúp UNESCO, Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế biết rõ sự thật về ông Hồ Chí Minh ( chú thích: linh mục Lý từng gọi HCM là tay gian ác, tên lừa bịp siêu cao thủ ). Đừng úp mở chuyện này mà kéo dài sự sai lầm rất tai hại cho dân tộc tôi. Tôi thấy mình có nhiệm vụ trả lại sự thật nguyên vẹn về ông Hồ cho đồng bào Việt Nam (chú thích: đây cũng là điều mà một linh mục khác là cha Nguyễn Hữu Lễ đã làm qua cuốn phim tài liệu “Sự thật về HCM” và cũng là một trong ba tôn chỉ của bán nguyệt san Tự do Ngôn luận mà linh mục Lý là đồng sáng lập: vạch trần mặt thật HCM)

b- Quý vị vận động làm sao để chúng tôi có tự do ngôn luận. Quý vị cần nói to, nói rõ, nói ngắn, nói chính xác giữa Liên Hiệp quốc rằng Việt Nam chưa có thứ tự do này. Đây là điều rất quan trọng. Chúng tôi muốn các tờ báo của chúng tôi như Tổ quốc, Tự do Dân chủ, Tự do Ngôn luận được bày bán công khai (chú thích: ban biên tập báo Tổ Quốc thời gian gần đây bị sách nhiễu và hăm dọa, đặc biệt là tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang và bác sĩ Phạm Hồng Sơn). Nếu chưa được thế thì ít nhất quý vị hãy nói với nhà nước Việt Nam rằng đừng bắt những ai đọc các tài liệu như vậy. Chúng tôi thấy có nhiệm vụ trước mắt là làm sao cho người dân được tiếp cận các loại thông tin trung thực về tự do dân chủ mà không bị bắt bớ, không bị quấy nhiễu. Quý vị hãy nói to trước các diễn đàn quốc tế là Việt Nam lạc hậu vô cùng về tự do ngôn luận, thua thời Các Mác tại Anh cách đây 160 năm, thua thời nhóm Nguyễn Ái Quốc tại Paris cách đây gần 100 năm, thua thời cụ Huỳnh Thúc Kháng tại An Nam cách đây hơn 80 năm. Tất cả họ đều làm báo phê phán chế độ đương thời mà không hề bị bắt!

Trước câu lưu ý của bà phó đại sứ (“Hàng năm, bản báo cáo của chúng tôi về nhân quyền tại Việt Nam đều có đề cập đến chuyện ấy”), linh mục Lý trả lời: Nói dài, nói nhiều có khi không hữu ích và hiệu quả bằng nói ngắn và nói rõ giữa các diễn đàn toàn cầu: Tự do ngôn luận tại Việt Nam thua cộng đồng quốc tế cả hàng trăm năm!

c- Quý vị cố gắng giúp chúng tôi tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội cộng sản năm 2011 cho thật hiệu quả. Đây là một hình thức dân chủ giả hiệu và áp đặt, hoàn toàn không giống như các cuộc bầu cử Quốc hội ở những nước dân chủ tự do. Giúp như thế là quý vị giúp tôi chữa lành khối u sau ót tôi đây này ! Phần Khối 8406 của chúng tôi thì cũng sẽ lên kế hoạch tẩy chay nó cách quyết liệt. (Chú thích: trước cuộc bầu cử Quốc hội năm 2007, Khối 8406 và nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền đã có nhiều văn thư kêu gọi tẩy chay nó cũng như nhiều thành viên đã thực sự tẩy chay nó trong chính ngày nó được tổ chức, 20-05-2007).

3- Linh mục Lý cũng nhân cơ hội trình bày cho bà phó đại sứ rõ nguyên tắc đấu tranh bất bạo động của các chiến sĩ hòa bình dân chủ tại Việt Nam: Một chiến sĩ hòa bình dân chủ nếu biết cách đấu tranh bất bạo động thì sẽ mạnh gấp nhiều quân đoàn. Cộng sản hiện nay không còn dám cắt lưỡi các nhà đấu tranh bất bạo động như thời linh mục Jerzy Popieluszko bên Ba Lan hồi 1984 vì CS sợ họ. Chiến sĩ hòa bình nói, đối phương cũng sợ; viết, đối phương cũng sợ; khóc, đối phương cũng sợ; cười, đối phương cũng sợ; im lặng, đối phương cũng sợ; sau cùng chết thì đối phương càng sợ (Bà phó đại sứ ngắt lời: Không chết đâu! không chết đâu!). Trên đấu trường, hai đấu sĩ nhìn nhau. Các chiến sĩ hòa bình dân chủ nhìn thẳng đối phương là hàng chục triệu cán bộ, hằng mấy triệu đảng viên với tấm lòng không sợ hãi thì đối phương phải hãi sợ họ. Tại sao người chiến sĩ dân chủ không sợ? Vì họ không đi tìm gì cả ngoài tình thương, sự thật và lẽ phải! Tình thương, sự thật và lẽ phải này như lửa. Nhà tù với số lượng bao nhiêu và với tường dày bao nhiêu cũng chỉ là giấy, không gói được lửa! Trong trại giam lửa vẫn bừng cháy, ra ngoài lại càng bừng cháy. Một bạo quyền độc đoán thì phải thua ngọn lửa ấy mà thôi!

Người chiến sĩ hòa bình dân chủ phải vô úy (không sợ hãi), vô cầu ( không xin xỏ ), vô thủ (không cần đề phòng, vì đấu tranh công khai, quang minh chính đại, ai rình nghe cũng mặc), vô ngã (không tìm cái lợi cho mình), vô biệt (không phân biệt quốc gia hay cộng sản, da trắng hay da vàng, Phật giáo hay Công giáo, ai đứng về phía lẽ phải và sự thật đều là đồng minh của mình). Khi có ngũ vô này rồi thì tức khắc có đệ lục vô, không nhắm nhưng sẽ phải đến, đó là vô địch! ( Bà phó đại sứ cười vang khoái chí ). Tôi chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng tôi biết mình vô địch vì nơi tôi không có hận thù. Đời tôi đã 64 tuổi nhưng tôi chưa ghét một người nào cả. Mấy lần bị cán bộ CS bắt giam, tôi đều nói: Các anh sợ mà bắt giam tôi thôi, nhưng đố các anh ghét tôi được! Tôi có làm chi phương hại, xúc phạm hay nguyền rủa các anh đâu mà các anh ghét. Trái lại tôi chỉ đọc kinh cầu nguyện cho các anh.

Tôi đi tù như vậy là 5 lần, riêng dưới chế độ này là 4 lần. Mỗi lần vừa vào tù, tôi đều quỳ cúi xuống hôn đất mà thầm nói: “Con xin nhận nhiệm sở mới” Nhiệm sở mới này không phải đức Giám mục bổ nhiệm tôi đến mà là Chúa Giêsu Kitô. Vì thế tôi coi ban giám thị, cán bộ trại và mọi tù nhân trong trại đều là giáo hữu mà tôi có bổn phận cầu nguyện và rao giảng Tin Mừng cho. ( Chú thích: trong một lần tâm sự trước đây, linh mục Lý có cho biết ở trong tù cha luôn cầu nguyện cho các tay đồ tể của nhân loại như Lênin, Stalin, Hitler, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt, Saddam Hussein, Bin Laden… Họ cần lời cầu nguyện vì họ bị nhân loại quên lãng do căm thù )… Đêm đầu tiên ở trại giam tôi ngủ bình thản như ở nhà, vì tôi coi trại là văn phòng, là nhiệm sở của tôi, tôi phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ ở đó cho tốt. Sang năm, nếu họ đưa tôi vào lại trại thì tôi thoải mái, sẵn sàng (Bà Phó đại sứ cười). Như mọi chiến sĩ dân chủ hòa bình, tôi có tình thương, sự thật và lẽ phải nên không sợ. Nhưng đằng sau lưng tôi là cả Triều thần Thiên quốc, có Thiên Chúa, có Đức Mẹ, có các thánh, rồi có hàng triệu các thai nhi bị trục giết mỗi năm mà tôi luôn bênh vực ( chú thích: trong các lần linh mục gặp gỡ cán bộ công an hay viết kiểm điểm về… chế độ ). Các em ủng hộ tôi, chuyển cầu cho tôi thì đảng CS làm chi tôi được!!!

Kết thúc, bà phó đại sứ Hoa Kỳ nói: “Tôi từng mong ước gặp được linh mục. Nay thấy linh mục trẻ trung, vui vẻ, ăn nói rất mạnh mẽ và rõ ràng. Rất hân hạnh. Xin hết lòng cảm ơn!”

Cuộc gặp gỡ kết thúc vào lúc 14g30 cùng ngày.

Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình dựa theo băng ghi âm.
Huế, 16g30 ngày 24-03-2010

THÀNH QUẢ 80 NĂM LÃNH ĐẠO CỦA ĐCSVN

NGUYỄN TẤN DŨNG SẼ ĐẾN HOA THỊNH ĐỐN HỌP VỀ NGUYÊN TỬ VỚI TT BARACK OBAMA GIỮA THÁNG 4/2010


Thời cơ đã đến để Việt Nam từ bỏ chế độ cộng sản, cùng thế giới chống lại hiểm họa bành trướng của bọn bá quyền Trung cộng.

Nguyễn Tấn Dũng sẽ đến Hoa Thịnh Đốn họp về Nguyên Tử với TT Barack Obama giữa tháng 4/2010

Source: congdongnguoiviet.fr
Hạnh Dương - 28/03/2010

California (Tin đặc biệt của VietPress USA - Hạnh Dương ghi): Trong lúc cộng đồng người Mỹ gốc Việt biểu tình suốt ngày hôm thứ Năm 25-3-2010 để chống lại việc Cộng Sản Việt Nam (CSVN) khai trương Tổng Lãnh Sự tại thành phố Houston, Texas; thì chiều Thứ Sáu 26-3-2010, một nguồn tin thẩm quyền thân cận Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tiết lộ (miễn nêu tên) đã cho ký giả Hạnh Dương biết rằng, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama sẽ tiếp Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đến thủ đô Hoa Thịnh Đốn vào tháng giữa tháng 4/2010 sắp tới đây.

Nguồn tin nầy nói rằng, mới đây hôm 05-3-2010, TT Barack Obama nhân đề cập đến ngày kỷ niệm 40 năm Thỏa Hiệp Ngưng Phát Triển Vũ Khí Nguyên Tử đã được ký kết dưới thời chiến tranh lạnh (Cold War), đã nhấn mạnh rằng “sự đe đọa của một cuộc chiến tranh toàn cầu về vũ khí nguyên tử đã qua, nhưng mối nguy hiểm của việc phát triển nguyên tử vẫn còn kéo dài, đang tạo ra các cuộc thương thuyết về hạn chế vũ khí nguyên tử thật quan trọng hơn bao giờ hết". Theo đó các quốc gia có vũ khí nguyên tử tiến dần đến giải giới, còn các quốc gia không có nguyên tử phải từ bỏ ý định đó, và mọi quốc gia có “quyền không chuyển nhượng” năng lượng nguyên tử phục vụ hòa bình. Mỗi lãnh vực trong 3 vấn đề trụ cột là - Giải giới, không phát triển và xử dụng nguyên tử trong mục tiêu hòa bình - là quan điểm chính yếu mà tôi đã chỉ rõ tại Hội nghị Prague về chấm dứt phát triển vũ khí nguyên tử và tạo dựng một thế giới không hạch nhân”.
(Xem Link: http://www.whitehouse.gov/the-press-office/statement-president-obama-40th-anniversary-nuclear-nonproliferation-treaty ).

Với chủ trương nầy, TT Barack Obama đã cùng với chính phủ Nga hoàn tất thảo luận việc sẽ ký kết một Thỏa Ước gọi tên là “Strategic Arms Reduction Treaty” để thay thế START Treaty đã hết hạn hồi tháng 12/2009. Hiệp ước mới sẽ được ký kết tại thủ đô Prague của Cộng Hòa Czech là một thành viên của khối NATO, nhằm giảm bớt kho vũ khí nguyên tử của hai nước từ 2,200 đầu đạn nguyên tử xuống còn 1,500 đầu đạn mà thôi; và tới đây sẽ xem xét lại các tình trạng nguyên tử để cắt giảm phối trí lại, kể cả hạn chế trong việc xử dụng nguyên tử bảo vệ nội an. Hiệp ước mới cũng sẽ cấm đoán các vụ thử nghiệm vũ khí nguyên tử và tiến đến một Hiệp Định cấm sản xuất các nguyên liệu để chế vũ khí nguyên tử.

TT Barack Obama quyết định triệu tập một Hội Nghị Quốc Tế về hạn chế vũ khí nguyên tử và đã gởi thư mời đến 40 quốc gia tham dự hội nghị nầy sẽ được tổ chức vào 12 đến 14 tháng 4/2010 sắp tới đây tại Hoa Thịnh Đốn. Theo tin tiết lộ miễn nêu tên từ Hoa Thịnh Đốn thì chỉ ít ngày sau khi Tòa Bạch Ốc gởi thư mời, Việt Nam là nước đầu tiên phúc đáp nhận lời mời và Hoa Kỳ đã hoan nghênh, CSVN sẽ cử Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tham dự hội nghị nầy.

Nguồn tin nói rằng, đảng CSVN dự kiến cử một nhân vật cao cấp khác đại diện Việt Nam đến Hoa Thịnh Đốn họp Hội Nghị Thượng Đỉnh nầy, nhưng đã không được Hoa Kỳ hoan nghênh nên cuối cùng Hà Nội đã đề cử Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Việt Nam không có vũ khí nguyên tử, ngoại trừ một viện nghiên cứu nguyên tử tại Đà-Lạt đã có từ thời VNCH. Tuy nhiên vào giữa năm 2008, Quốc Hội CSVN đã biểu quyết thông qua một đạo luật cho phép xây dựng 2 nhà máy phát điện dùng năng lượng nguyên tử sẽ bắt đầu hoạt động vào khoảng năm 2014 tại xã Thuận Nam ở tỉnh Ninh Thuận, và một nhà máy khác sẽ hoạt động vào năm 2020 tại tỉnh Lai Châu gần Trung Quốc. (Link: http://www.world-nuclear-news.org/NP-Vietnamese_congress_approves_nuclear_project-2511097.html )

Tuy nhiên những tiết lộ cho biết rằng, thực tế một phái đoàn cao cấp do Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN từ Hà Nội đã đến họp kín tại Hoa Kỳ để đề nghị mua vũ khí và tàu ngầm, phi cơ chiến đấu của Mỹ nhưng Hoa Kỳ đã chuyển giao cho Nga cung cấp vì lấy cớ Việt Nam vẫn còn bị lệnh cấm vận đối với các kỹ thuật công nghệ cao cấp. Do đó, lần nầy có thể sau khi Hoa Kỳ và Nga ký kết Hiệp Định “Strategic Arms Reduction Treaty” (SART) giảm bớt và tái bố trí vũ khí nguyên tử thì Việt Nam có thể sẽ là một nơi lựa chọn cho việc bố phòng nguyên tử, mà trước mắt là 6 chiếc tàu ngầm có khả năng mang đầu đạn hạt nhân vừa do Nga bán cho Việt Nam để phòng thủ Biển Đông.

Tin nầy nói rằng, vừa qua Thứ Trưởng Quốc Phòng Nga đến Hà Nội để xem xét các nhu cầu về vũ khí cần thiết cung cấp thêm cho Việt Nam, và xem xét việc xây dựng căn cứ cho các tàu ngầm nguyên tử mà Nga vừa bán cho Việt Nam và sắp chuyển giao. Tin tiết lộ nầy nói có 2 địa điểm sẽ được thiết lập cho căn cứ tàu ngầm của Việt Nam là tại Cam Ranh và Hải Phòng. Cam Ranh là căn cứ trước đây của Hải Quân Mỹ, nhưng sau khi Mỹ rút khỏi Việt Nam và VNCH rơi vào tay Bắc Việt thì Liên Bang Sô Viết (USSR) đã ký hợp đồng thuê hải cảng quân sự Cam Ranh 25 năm từ năm 1979 và biến Cam Ranh thành căn cứ Hải Quân Sô Viết lớn nhất ở ngoài lãnh thổ Liên Bang Sô Viết. Nhưng sau khi Liên Bang Sô-Viết tan rã dưới thời TT Ronald Wilson Reagan (1981-1989), nước Nga (Russia) tiếp nhận Cam Ranh nhưng đến sau đó Việt Nam đòi tiền thuê tăng lên 200 triệu Mỹ-Kim mỗi năm nên Nga đành rút lui từ ngày 02-5-2002. Hoa Kỳ đã có các thương thuyết xử dụng Cam Ranh, nhưng hiện nay sau khi Hoa Kỳ thu xếp với Nga bán tàu ngầm cho Việt Nam thì Nga sẽ lo việc lập căn cứ hải quân và tàu ngầm cho CSVN tại Cam Ranh.

Tin cho hay rằng, để đến Hoa Kỳ tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh 40 quốc gia nguyên tử, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng và phái đoàn sẽ xử dụng chuyên cơ là chiếc máy bay Boeing mới nhất 787 mà Vietnam Airlines vừa mua của Hoa Kỳ. Chiếc chuyên cơ nầy sẽ đáp xuống phi trường của căn cứ Không Quân Andrew Airforce Base của Mỹ cách thủ đô Hoa Thịnh Đốn lối 35 dặm. Khi chuyến chuyên cơ của Nguyễn Tấn Dũng vào đến không phận của Hoa Kỳ từ Thái Bình Dương thì sẽ có một phi đội chiến đấu cơ siêu thanh của Không Lực Hoa Kỳ bay lên chào đón và hộ tống do NORAD (North American Aerospace Defense) đảm trách. Địa điểm cho chiếc chuyên cơ đậu và biện pháp bảo vệ, đoàn hộ tống và lực lượng an ninh Hoa Kỳ đều đã được sắp đặt.

Nhân vật cho tin nói rằng, các nhân viên của Bộ Ngoại Giao và an ninh của CSVN đã đến Hoa Thịnh Đốn làm việc với Bộ Ngoại Giao và an ninh của Hoa Kỳ về chương trình nầy và tỏ ra lo ngại vấn đề người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ sẽ biểu tình. Tuy nhiên phía giới hữu trách Hoa Kỳ nói rằng ngành an ninh và vì danh dự cũng như trách nhiệm của Hoa Kỳ là bảo đảm các quốc khách đều được bảo vệ an toàn tuyệt đối; còn việc biểu tình là một nét đặc trưng của nền tự do và dân chủ của Hoa Kỳ mà ngay cả Tổng Thống Barack Obama cũng bị biểu tình.

Có tất cả 40 nguyên thủ quốc gia về nguyên tử sẽ đến tham dự Hội Nghị Quốc Tế về Tài Giảm Nguyên Tử do TT Barack Obama triệu tập, trong đó có cả Tổng Thống Nga là ông Dmitry Anatolyevich Medvedev. Tin phía ngoại giao tại Hoa Thịnh Đốn cho hay rằng bên lề hội nghị nầy, có phần chắc rằng Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và Tổng Thống Nga Medvedev sẽ có một cuộc họp chung với Nguyễn Tấn Dũng về tình hình Biển Đông và an ninh khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Có vẻ như phe thân Trung Cộng trong nội bộ lãnh đạo đảng CSVN không thích việc Nguyễn Tấn Dũng đến dự Hội Nghị Thượng Đĩnh về nguyên tử tại Hoa Thịnh Đốn, nhưng vừa qua Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đến Hà Nội đã có dịp giải thích trước rằng nếu Việt Nam thực tâm muốn Mỹ và Nga bảo vệ trước nạn bá quyền lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc xâm lược thì nên để Nguyễn Tấn Dũng đến Hoa Kỳ dự họp theo mong muốn của Mỹ và Nga cũng như các cường quốc nguyên tử Âu Châu.

Ngày 10-7-2004, ký giả Hạnh Dương có viết một bản tin đăng trên nhật báo Việt Báo ( Link: http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=3287 ) tường thuật rằng Hoa Kỳ cho CSVN đặt Tổng Lãnh Sự tại Houston và Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam đối đầu với Trung Cộng trên Biển Đông, cũng như sẽ lập căn cứ tàu ngầm tại Cam Ranh. Lúc đó nhiều nhân vật cộng đồng và nhiều báo chí, truyền thông gốc Việt tại Hoa Kỳ đã cho rằng ký giả Hạnh Dương bịa đặt tin tức và loan tin có lợi cho CSVN. Thế nhưng ngày 24-6-2008 thì lần đầu tiên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức đến Hoa Kỳ theo lời mời của TT George W. Bush và ông đã đến Houston cùng với Đại sứ CSVN Lê Công Phụng để công bố CSVN mở Tổng Lãnh Sự tại Houston (Link: http://www.usexpo.org/index.html ). Đúng 5 năm 8 tháng 15 ngày sau khi bản tin của ký giả Hạnh Dương loan tải, thì thực tế là ngày Thứ Năm 25-3-2010 vừa qua, Tổng Lãnh Sự CSVN tại Houston đã chính thức mở cửa và đã bị Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt mang Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đến biểu tình chống đối. Trong khi theo một tin khác cho hay cũng đã có trên 1,000 người Mỹ gốc Việt tại Texas và vùng phụ cận đến xin cấp Visa hay các thủ tục có liên quan với Việt Nam. Tin cho biết hiện có trên 250 công ty tại địa phương Texas đang có hoạt động thương mại hay đầu tư tại Việt Nam.

Lần nầy Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng lại đến Hoa Thịnh Đốn dự Hội Nghị Thượng Đỉnh về cắt giảm vũ khí nguyên tử do TT Barack Obama triệu tập. Như vậy Nguyễn Tấn Dũng là vị nguyên thủ nước ngoài đặc biệt đến Hoa Kỳ 2 lần liên tiếp do 2 vị Tổng Thống Mỹ khác nhau tiếp đón. Tuy nhiên lần nầy theo tin cho biết, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng được Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, Tổng Thống Nga Dmitry Anatolyevich Medvedev và một số thủ lãnh các quốc gia nguyên tử Âu Châu tín nhiệm trong việc hợp tác phòng thủ Biển Đông và ổn định khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Không biết rằng liệu các hỗ trợ nầy có ảnh hưởng tích cực gì cho vai trò của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong kỳ Đại Hội Đảng CSVN sắp tới hay không?

(Hạnh Dương - VietPressUSA@ yahoo.com ).

HANH DUONG
VietPress USA
Cell. 408-591-6574
Cell. 714-602-1535
VietPressUSA@ yahoo.com

NHÀ HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN NGƯỜI MỸ BỊ ĐÁNH VÌ ĐẾN THĂM HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ


Thanh Minh Thiền viện ở Sài Gòn - Photo courtesy of Phuccali99

Nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ bị đánh vì đến thăm Hòa thượng Quảng Độ

Ỷ Lan, thông tín viên RFA - 2010-03-25

Một nhân vật người Mỹ cổ vũ cho nhân quyền bị công an đánh và thẩm vấn sau khi đến thăm Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh thiền viện ở Sài Gòn.


Bắt người vô cớ

Chủ tịch Sáng Hội Nhân Quyền tại New York, Hoa Kỳ, ông Thor Halvorssen, đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo tối cao của GHPGVNTN. Ra về, ông bị công an hành hung và câu lưu trong một giờ rưỡi đồng hồ tại cơ sở công an quận Phú Nhuận, thành phố Sài Gòn.

Sự kiện đã được ông Võ Văn Ái, chủ tịch Cơ sở Quê mẹ hành động cho dân chủ Việt Nam, và là giám đốc Phòng thông tin Phật giáo quốc tế gửi tường trình đến cuộc điều trần về nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam, do Ủy ban nhân quyền Tom Lantos tổ chức tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm thứ ba, ngày 23 tháng 3. Sự việc được chứng minh rõ ràng qua tấm hình chụp lưng ông Halvorssen bầm tím. Chúng tôi liên lạc với ông để tìm hiểu vụ này qua cuôc phỏng vấn sau đây:

Ỷ Lan: Thưa ông Thor Halvorssen, ông là nhà sản xuất điện ảnh đồng thời là người sáng lập và Chủ tịch Sáng hội Nhân quyền có trụ sở đặt tại New York. Theo bản điều trần của ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, gửi đến cuộc “Điều trần về Nhân quyền và Tự do Tôn giáo tại Việt Nam” tại Quốc hội Hoa Kỳ, cho biết ông bị công an thành phố Hồ Chí Minh hành hung và câu lưu tuần trước đây vì ông đến thăm Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ở Việt Nam. Điều này có đúng không? Xin ông vui lòng cho thính giả được biết sự kiện xảy ra như thế nào?


Chủ tịch Sáng Hội Nhân Quyền tại New York, Hoa Kỳ, ông Thor Halvorssen. Photo courtesy of alterpresse.org

Thor Halvorssen: Sự kiện xảy ra đúng như vậy. Tôi đã đến Việt Nam để viếng thăm người lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một vị Tăng có tên Thích Quảng Độ. Hòa thượng bị vào tù ra khám từ thời còn trẻ. Hòa thượng từng bị tra tấn và không ngừng bị quản thúc. Tất cả chỉ vì Hòa thượng hoạt động cho dân chủ và nhân quyền, nên trở thành mục tiêu đàn áp của chính quyền Việt Nam. Hòa thượng hiện đang bị quản chế tại Thanh Minh Thiền viện. Tôi đã đến đấy viếng thăm ngài.

Rõ ràng là những công an mặc thường phục thấy tôi đi vào Thiền viện. Nên sau cuộc viếng thăm, mới bước ra, bốn người công an liền áp đến tôi. Một trong bọn họ đánh thúc vào lưng tôi. Cả bốn tên cùng la hét tại sao tôi vào chùa, tôi đến chùa làm gì! Rồi họ dẫn tôi về đồn công an, ở đây tôi bị một sĩ quan năm sao thẩm vấn và giam giữ trong một tiếng rưỡi đồng hồ. Sau đó họ để cho tôi ra về vì tôi nói thẳng với họ rằng không thả tôi ra họ sẽ gặp khó chứ tôi chẳng bị khó khăn gì đâu. Thật là một kinh nghiệm hãi hùng. Tôi phải nói rằng tôi quá vui sướng khi thoát khỏi Sài gòn.

Ỷ Lan: Đây có phải là lần đầu tiên ông đến Việt Nam ?

Thor Halvorssen: Vâng, và chắc chắn rằng còn lâu tôi mới trở lại Việt Nam.

Không quan tâm nhân quyền

Ỷ Lan: Là người ngoại quốc lần đầu tiên đến Việt Nam, cảm tưởng ông như thế nào đối với nhà cầm quyền?

Thor Halvorssen: Ờ, một cuộc tuyên truyền tẩy não kỳ dị. Màu sắc tuyên truyền sâu rộng trang trải khắp nơi. Hồ Chí Minh là Che Guavara của Việt Nam. Hình ông ta được dán khắp nơi, ông theo dõi chúng ta khắp nơi. Một chính quyền tuyệt đối Cộng sản nhưng đồng thời cũng là tư bản, thật là điều quá ư kỳ quặc. Điều thấy rõ là họ chỉ nhắm tới một chuyện mà thôi. Bằng mọi giá họ muốn thu tóm tiền bạc của du khách và của nước ngoài. Nhưng họ chẳng quan tâm một tí ti nào cho nhân quyền. Đọc các báo tiếng Anh tại đây là một thử nghiệm kỳ dị theo kiểu ngôn ngữ hai chiều trong thế giới của Orwell. Những tin tức tìm thấy trong báo chí chỉ là tin tức ở ngoài Việt Nam. Chẳng có một tin tức gì tự sự của Việt Nam. Nếu có cũng chỉ là sự tuyên truyền mà thôi.

Ỷ Lan: Cảm tưởng của ông khi gặp Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ như thế nào?

Thor Halvorssen: Một con người kỳ vĩ, mặc dù bao thảm nạn phải trải qua, Hòa thượng giữ vững niềm hy vọng là Việt Nam sẽ thắng lướt, khắc phục Cộng sản, và chuyển hóa sang một chế độ mà phẩm giá con người được tôn trọng và nhân quyền được bảo đảm ở mức cao nhất.


Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Photo courtesy of queme.net

Ỷ Lan: Xin ông câu hỏi chót, theo ông Cộng đồng thế giới phải làm gì để thay đổi tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Ông có nghĩ rằng thế giới đã quan tâm đúng mức chưa?

Thor Halvorssen: Hầu như thế giới chẳng quan tâm gì cả. Tám mươi triệu dân sống dưới một chế độ độc tài toàn trị nắm quyền bao nhiêu thập kỷ, thế mà chẳng có chút quan tâm nào. Người ta đã nói quá nhiều đến cuộc chiến Việt Nam, sự khủng khiếp cũng như nỗi khổ đau của chiến tranh làm băng giá mọi phê phán chính đáng đối với những chuyện mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hành xử nhân dân họ suốt mấy thập kỷ qua. Thật đáng buồn khi Châu Âu và đặc biệt Hoa Kỳ tỏ ra quá bình thản. Hầu như chắc chắn Hoa Kỳ giữ sự im lặng vì cuộc chiến Việt Nam và những di sản của nó. Thế nhưng biết bao quốc gia Châu Âu cũng câm tiếng. Thật là một sự im lặng kinh hồn!

Ỷ Lan: Xin cám ơn ông Thor Halvossen đã dành cho cuộc phỏng vấn này.

Thor Halvorssen: Xin cám ơn chị và quý Đài đã làm sáng tỏ những chuyện đang xảy ra tại Việt Nam. Đây là việc cần tiếp tục cho đến ngày nhân dân Việt Nam được hưởng các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do ngay cả trong việc được quyền thiết lập những đảng chính trị - mà hiện nay bị cấm - đem khả năng chuyển hóa tự do, tranh cãi trên báo chí để khôi phục các nỗi bất công, những điều mà hiện nay tại Việt Nam chưa được hưởng. Việt Nam ngày nay sống dưới chế độ độc tài toàn trị.

TAI VẠ CHO "KHÚC RUỘT YÊU THƯƠNG" - BẢN ÁN MỞ MÀN


Ảnh: photobucket modified

Bọn tội phạm này thật ra là bọn cộng sản nằm vùng cùng với bọn "Việt kiều yêu nước" qua lại với Việt cộng, đều hợp tác với cộng sản trên nhiều mặt làm tổn hại cho những nước sở tại đang dung chứa chúng. Tất cả bọn chúng dần dần đều sẽ bị sa lưới. Chúng ta có trách nhiệm tố giác và vạch mặt chúng với các cơ quan công lực sở tại, nhưng hãy thận trọng, vì ở nơi nào cũng có các cảm tình viên cộng sản, hoặc những tên cộng sản nằm vùng trà trộn làm mật báo cho đồng bọn, vừa để "ăn cắp" nữa. Cộng sản không thèm mua vũ khí của Âu Mỹ, chỉ mua vũ khí của Nga, còn của Âu Mỹ thì chờ đám "Việt kiều yêu nước" ăn trộm kỹ thuật, bỏ tiền ra ít mà lợi lớn, đó là chiến lược lâu dài của Việt cộng để hút chất xám người Việt hải ngoại. Chúng ta không thể để cho bọn tôi tớ Việt cộng làm ô danh cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Hãy cùng nhau tẩy chay và tố cáo chúng.

Nhà nhà, người người cùng nhau tẩy chay và tố cộng, bất kể chúng là sư hay là cha, là giáo sư hay là bác sĩ, kỹ sư v.v..., không thành vấn đề. Trách nhiệm của chúng ta là phải lột trần bộ mặt thật của bọn cộng sản tàn ác, xảo điếm gian trá, không vì những cảm tính mê muội mà bao biện che lấp cho chúng.

Tai vạ cho “khúc ruột yêu thương”

Vụ án Nexus Technologies, một công ty kinh doanh xuất khẩu của 3 anh em ruột người Mỹ gốc Việt họ Nguyễn ở Philadelphia, bang Pensylvania, Hoa Kỳ, đang làm xôn xao dư luận ở Mỹ và châu Âu.

Hãng tin Mỹ AP và hãng tin Pháp AFP đều đưa tin này hàng đầu. Toà án Philadelphia đã bắt đầu xử, nghe cáo trạng, lấy khẩu cung và điều tra sâu thêm, dự kiến đến tháng 7 sẽ có thể tuyên án.

Vụ án này rất quan trọng vì vừa là một vụ buôn lậu lớn, vừa là một vụ rửa tiền lớn, còn thêm là một vụ hối lộ các quan chức Hà Nội. Vụ này liên quan đến an ninh và quốc phòng của nước Mỹ, vì hàng xuất khẩu lậu từ Mỹ vào Việt Nam bao gồm những thiết bị kỹ thuật điện tử quân sự hiện đại, lên đến mấy chục triệu đôla Mỹ, như: trang thiết bị để vẽ bản đồ dưới mặt biển, thiết bị dò, tháo gỡ bom mìn, dò tìm các loại hóa chất, phụ tùng trực thăng, thiết bị viễn thông lắp đặt trên vệ tinh…

Luật pháp Mỹ rất nghiêm đối với lọai tội phạm này. Đã có riêng một bộ luật để xử, mang tên Foreign Corrupt Practices Act – Luật trừng phạt tội hối lộ cho người nước ngoài – viết tắt là FCPA.

Bài này bàn thêm về ảnh hưởng của vụ án đối với mối quan hệ giữa chế độ độc đảng cai trị đất nước với bà con ta trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

Ðây là một vụ án tiêu biểu cho việc thực hiện Nghị quyết 36 của Ðảng Cộng sản, với nội dung ca ngợi 3 triệu bà con ta là “khúc ruột yêu thương của Tổ quốc”, kêu gọi các nhà kinh doanh Việt kiều mang tiền của về kinh doanh, tham gia xây dựng quê hương.

Chắc hẳn 3 anh em ruột các ông Nam Nguyễn, Kim Nguyễn và An Nguyễn sau khi lập nghiệp phát đạt dựng lên công ty Nexus Technologies đã nghe tin theo lời kêu gọi của Nghị quyết 36 để liều lĩnh lao vào những thương vụ béo bở mang tính mạo hiểm quá cao này.

Nay kết quả ra sao?

Ba anh em họ Nguyễn đã bị truy tố. Công ty Nexus Technologies đã đóng cửa. Tiền bạc tài sản đã bị niêm phong. Công ty phải chuẩn bị nộp phạt 27 triệu đôla.

Cả công ty và gia đình 3 anh em lo buồn, chới với, kinh hoàng, tỉnh ra là đã muộn, hối không kịp, không cái dại nào giống cái dại nào.

Kinh hoàng nhất là khi các chuyên gia luật đối chiếu Luật FCPA với tội trạng nhận định rằng ông Nam Nguyễn (54 tuổi) và ông An Nguyễn (34 tuổi) có thể bị tuyên án mỗi người 35 năm tù giam, còn ông Kim Nguyên (41 tuổi) có thể bị 30 năm tù giam. Thế là mất hết!

Để xem chính quyền Hà Nội sẽ có thái độ ra sao.

Rất nhiều khả năng là họ sẽ bỏ mặc 3 nạn nhân trong tai hoạ kinh khủng này, với cảnh sạt nghiệp và 105 năm tù lơ lửng trên đầu 3 Việt kiều “yêu nước” đã trót dại bùi tai khi nghe Nghị quyết 36 tán tỉnh ngọt ngào như mật.

Âu cũng là một bài học cực kỳ sâu sắc để đời cho bà con ta ở hải ngoại. Cảnh giác bao nhiêu cũng chưa đủ đối với chính quyền độc quyền đảng trị trong cơn khủng hoảng toàn diện triền miên hiện nay.

Khi thì họ gọi bà con ta là “khúc ruột thân thương”, khi thì chỉ là “khúc ruột thừa vô dụng”, cắt bỏ không chút thương tiếc!

Bài do tác giả gửi đăng. Nguồn: Blog Bùi Tín – VOA

CHUYỆN GÌ VẬY, LẠI CÁI "LẬP TRƯỜNG" QUÁI GÌ ĐÂY?

Thật là thất vọng hết sức khi nghe cuộc phỏng vấn Ls cộng sản, Lê thị Công Nhân và Dân biểu Mỹ, Joseph Cao quang Ánh do đài Saigon Houston thực hiện. Kẻ hèn này thật không hiểu nổi hai vị tài danh đang muốn nói cái gì, và có hiểu rõ là mình đang nói cái gì không?! Nói năng sao lại ấm ớ hội tề đến thế?!!!

Thần tượng sụp đổ. Thất vọng, thất vọng hết sức!!!

Muốn biết quan điểm chính-trị của Ls. Lê thị Công Nhân trước và sau khi ra tù, xin bấm vào link dưới đây để nghe:

1- Lời tâm huyết của Lê thị Công Nhân trước khi bị bắt vào tù:


2- Cuộc hội thoại giữa ông Dương Phục với Ls. Lê thị Công Nhân và Db. Joseph Cao Quang Ánh (Trích cuộc phỏng vấn do ông Dương Phục thực hiện):



Đúng là thiên hạ đại loạn đến nơi, chính tà phải trái bất phân, hết hiểu nổi?!!!

Kình Dương Đạo Nhân

LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC THẢ - LỜI CHÚC MỪNG CỦA NHỮNG KẺ CHỐNG CỘNG KHÔNG DÁM "ÔM BOM TỰ SÁT"

CHÂN THÀNH... CHÚC MỪNG (?!) LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐÃ ĐƯỢC CỘNG SẢN THẢ VỀ ĐỂ CHỮA BỆNH VÌ CHÚNG KHÔNG DÁM ĐỂ CHA CHẾT TRONG TÙ NHỎ. NẾU CHA MÀ TRỞ THÀNH THÁNH SỐNG THÌ HUYỀN THOẠI HỒ CHÍ MINH SẼ PHẢI TIÊU TÙNG, CỘNG SẢN KHÔNG MUỐN THẤY CẢNH TRONG RỪNG CÓ HAI CON CỌP, AI CŨNG LO TÔN VINH CHA THÌ LẤY AI MÀ THỜ "THÁNH CÁO HỒ" NỮA. NẾU CHA CHẾT TRONG TÙ MÀ LẠI ĐƯỢC PHONG THÁNH NỮA THÌ ĐÚNG LÀ MỘT ĐẠI HỌA CHO CỘNG SẢN.

CÔNG GIÁO THẤT BẠI VÌ BỊ CỘNG SẢN MUA CHUỘC CHIA RA ĐÁNH LẺ TẺ, NẾU ĐỒNG LOẠT MỘT LÚC CÙNG CÁC TÔN GIÁO KHÁC NỔI LÊN THÌ CÓ ĐỐT ĐUỐC TÌM CÔN ĐỒ ĐÁNH GIÁO DÂN CŨNG KHÔNG CÓ ĐỨA NÀO DÁM LÓ MẶT RA CẢ. CHỈ CẦN VÀI DŨNG SĨ "ÔM BOM TỰ SÁT" NHẮM VÀO MỤC TIÊU LÀ CÁC CƠ SỞ VÀ TÀI SẢN CỦA BỌN ĐẦU SỎ, LÀM VÀI LẦN LÀ THẤY HIỆU QUẢ NGAY, ĐÒI THẢ AI CHÚNG LẠI KHÔNG THẢ. NÊN NHỚ, BỌN CỘNG SẢN TƯ BẢN ĐỎ BÂY GIỜ LÀ BỌN THAM SỐNG SỢ CHẾT HƠN AI CẢ. NẾU MUỐN ĐỐT NHÀ THÌ TÌM NHÀ VÀ CƠ SỞ LÀM ĂN CỦA CHÚNG MÀ ĐỐT. NHỮNG TÊN CÔN ĐỒ NÀO THAM DỰ VÀO VIỆC ĐÁNH GIÁO DÂN THÌ LÊN DANH SÁCH "BẮN TỈA" DẦN DẦN, CÔNG AN MẶC SẮC PHỤC THÌ THA, GIẢ DẠNG CÔN ĐỒ THÌ "LÀM THỊT". LẤY ĐỘC TRỊ ĐỘC, NÓ TÁT MÁ PHẢI CỦA MÌNH THÌ MÌNH TÁT CẢ HAI MÁ CỦA NÓ CHO QUÂN BÌNH. NẾU CHỈ NẰM RÊN MÀ CHỜ CỘNG SẢN SỤP THÌ CÒN KHÓ HƠN LÀ CHỜ TRỜI SỤP.

CUỘC ĐẤU TRANH HIỆN TẠI CỦA CÔNG GIÁO CÒN THIẾU MỘT VỊ THÁNH DẪN ĐẦU (NHƯ NGÀI HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỨC VẬY). CỘNG SẢN ĐÃ TỪNG DÀN DỰNG TRÒ THIÊU SỐNG HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỨC ĐỂ TRIỆT HẠ NỀN ĐỆ NHẤT CỘNG HÒA CỦA CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, CHO NÊN CHÚNG HIỂU RÕ RẰNG NẾU ĐỂ CHA LÝ THÀNH THÁNH TỬ ĐẠO THÌ CHÚNG SẼ BỊ TIÊU TÙNG NGAY. LẠI THÊM, NGHE TIN CÁC NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI TRONG ĐÓ CÓ HOA KỲ SẮP CÓ NHỮNG BIỆN PHÁP CỤ THỂ CHỐNG LẠI VIỆC ĐÀN ÁP TÔN GIÁO VÀ CÁC NHÀ HOẠT ĐỘNG DÂN CHỦ TẠI VIỆT NAM... SỢ QUÁ NÊN PHẢI THẢ LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN VÀ LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ RA ĐỂ NHỐT TRONG CÁI NHÀ TÙ LỚN, CŨNG CHỈ LÀ MỘT KIỂU "CHUYỂN TRẠI" ĐỂ BỊP THIÊN HẠ MÀ THÔI.


LỜI CHÚC CỦA MỘT KẺ HÈN CHỐNG CỘNG HẢI NGOẠI, KHÔNG DÁM "ÔM BOM TỰ SÁT".

Cha Nguyễn Văn Lý được thả
Source: BBC Vietnamese

Linh mục Lý hiện phải đi nạng bốn chân

Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý được về vì lý do sức khỏe, người nhà của linh mục nói với đài BBC.

Người này nói linh mục Lý về đến Tòa Giám mục Huế lúc 1700h hôm nay 15/3.

Linh mục Lý cho người nhà biết ông được xe cứu thương của trại tù ở Ba Sao, Phủ Lý, Nam Hà chở về, một chặng đường phải đi mất trên dưới 12 tiếng.

Người nhà linh mục cho biết họ chỉ mới nói chuyện nhanh qua điện thoại và chưa rõ là linh mục Lý được thả luôn hay chưa, hay chỉ để chữa bệnh.

Có tin chưa kiểm chứng nói ông chỉ được ra tù trong 12 tháng để chữa bệnh.

Được biết sức khỏe của linh mục Lý đã xấu đi kể từ lần bị đột quỵ hồi tháng 11 năm ngoái.

Năm qua ông Lý bị đột quỵ hai lần, lần đầu hồi tháng Bảy, lần thứ hai nặng hơn phải nhập viện 198 tại Hà Nội.

Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị xử tù ba lần, tổng cộng 14 năm, từ những năm 1970 vì theo đuổi phong trào tự do tôn giáo và dân chủ.

Năm 2001 ông bị tù sau khi kêu gọi Mỹ cân nhắc bỏ cấm vận vì các vi phạm nhân quyền của Việt Nam. Sau đó ông được ân xá năm 2005 trước khi bị bắt lại và bỏ tù năm 2007.

Vụ xét xử và án tù dành cho linh mục Lý đã gây phản ứng gay gắt từ một số chính trị gia Hoa Kỳ.

Đầu tháng Bảy 2009, một nhóm 37 Thượng nghị sỹ Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đã gửi thư cho Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết yêu cầu thả linh mục Nguyễn Văn Lý "ngay lập tức và vô điều kiện".

Reuters đưa tin rằng một phát ngôn nhân của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội hôm nay nói ông có nghe linh mục Lý được thả để trị bệnh, và nói nếu đúng như vậy thì đây là một ''cử chỉ nhân đạo đáng hoan nghênh''.

******************************************************************

LM NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC "TẠM ĐÌNH CHỈ" HẠN TÙ

Source: Người Việt online

Bản án 8 năm được hoãn 12 tháng

HUẾ (NV) - Linh Mục Nguyễn Văn Lý, người tù lương tâm nổi tiếng nhất Việt Nam hiện nay vừa được chế độ Hà Nội cho “tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù” của bản án 8 năm.

Theo một “quyết định” của tòa án tỉnh Hà Nam mà nhóm phóng viên FNA phổ biến đi kèm bản tin, LM Nguyễn Văn Lý, 64 tuổi, được cho “tạm đình chỉ hình phạt tù 12 tháng kể từ ngày 15 tháng 3, 2010 đến ngày 15 tháng 3, 2011” với lý do “bị tai biến mạch máu não gây liệt 1/2 người phải trên bệnh nhân có tiền sử huyết áp cao nhiều năm, tiên lượng bệnh diễn biến bất thường, nguy cơ đột quỵ rất cao.”

Chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ, nhiều tổ chức Nhân Quyền Quốc Tế đã áp lực rất nhiều với chế độ Hà Nội để trả tự do cho Linh Mục Lý ngay từ khi mới bị bắt. Linh Mục Lý bị kết án 8 năm tù trong phiên xử ở Huế ngày 30 tháng 3, 2007, với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước.” Tấm hình Linh Mục Lý bị công an bịt miệng được hãng thông tấn AFP chụp được qua màn ảnh truyền hình trực tiếp phiên xử đã trở thành biểu tượng của cái thứ tòa án xử theo “luật rừng” mà ngài từng tố cáo.

Tờ “quyết định” được xem là một thứ “phóng thích có điều kiện” để nếu tình trạng sức khỏe của LM Nguyễn Văn Lý được điều trị khả quan và có thể đi đứng bình thường, hoặc nếu Linh Mục Lý vẫn tiếp tục đấu tranh thì Hà Nội sẽ có thể bắt vào tù trở lại.

Tổng cộng, từ năm 1979 đến nay, LM Nguyễn Văn Lý đã bị tù tổng cộng 3 lần hơn 15 năm, chưa kể những năm tháng bị quản chế. Trước khi bị bắt và kết án tù lần trước, năm 1999 và năm 2000, LM Lý và giáo dân Công Giáo đã treo biểu ngữ “Tự do tôn giáo hay là chết” ở nhà thờ Nguyệt Biều gần thành phố Huế.

LM Nguyễn Văn Lý là linh hồn của Khối 8406, một tổ chức quần chúng thành lập năm 2006 được hậu thuẫn rộng rãi trong và ngoài nước, đòi nhà nước Việt Nam trả lại các quyền tự do căn bản cho người dân.

Theo bản tin của nhóm phóng viên FNA gửi đi từ Huế ngày 15 tháng 3, 2010 “Linh Mục Tađêô Nguyễn Văn Lý đã được xe cứu thương của trại giam Ba Sao ( còn gọi là trại Nam Hà ), huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, đưa ra khỏi trại lúc 4g sáng hôm nay.

Ði trên xe có viên phó giám thị trại, viên công an giám sát cha Lý là Trung Tá Nam ( xin xem lại các bản tin cũ ), một bác sĩ và 2 nhân viên công an. Suốt chặng đường dài từ Hà Nam vào Huế, cha Lý phải nằm trên băng ca, không thể ngồi dậy được (vì chóng mặt).

Tới Huế lúc 4g30, trước tiên xe ghé Ủy Ban Nhân Dân phường Vĩnh Ninh ( khu vực trong đó có Tòa Giám Mục và Nhà Chung Tổng Giáo Phận Huế ) để làm thủ tục giao cha Lý cho nhà cầm quyền địa phương quản lý. Tại đây đã có gần hai chục nhân viên báo đài, cầm máy ảnh và máy quay phim chực sẵn (để làm mục tin tức thời sự vào ban tối).

Sau khi nhận hồ sơ từ tay phó giám thị trại giam, ông chủ tịch phường, tên là Chánh ( không rõ họ ) tuyên bố với cha Lý: 1- không được nói hay làm bất cứ điều gì chống lại nhà nước; 2- có biểu hiệu vi phạm pháp luật như thế, chúng tôi sẽ lập biên bản; 3- ra khỏi phường phải xin phép! Cha Lý trả lời, “Tôi nói thẳng với quý vị điều tôi đã từng nói trước đây với người của nhà nước, của tòa án, của trại giam: tôi không bao giờ nhận mình là phạm nhân cả, mà chỉ là tù nhân lương tâm. Xin quý vị nhớ cho!”

Sau đó toán công an cùng ông chủ tịch phường đưa cha Lý vào Nhà Chung (trong cùng một khuôn viên với Tòa Giám Mục). Ðón chào cha là Ðức Giám Mục Phụ Tá Lê Văn Hồng (Ðức TGM Nguyễn Như Thể đang đi công tác tại Sài Gòn), cha quản lý Nhà Chung, cha thư ký Tòa Giám Mục và một vài cha đang hưu dưỡng. Ai nấy tỏ ra vui mừng vì gặp lại người bạn cũ.

Khi được ông chủ tịch phường đưa đến tận phòng mình đã ở gần 3 năm trước đây, cha Lý vừa cười vừa nói với ông ta, “Ông có nhớ cách đây ba năm, tối ngày mồng Hai Tết năm 2007, ông đã lừa tôi bằng cách gõ cửa xin vào thăm Tết mà đằng sau là cả một toán công an tràn vào bắt tôi không?” - “Nhớ! Nhớ chứ!”

Sau đó cha Lý lần lượt tiếp nhiều người khách từ các giáo xứ lân cận đến. Ai cũng nhận thấy cha tuy sắc mặt khá hồng hào, tươi tỉnh nhưng có phần hơi ốm và đôi chân thì không thể đứng thẳng được. Muốn di chuyển phải dùng một cái nạng 4 chân (xin xem hình). Trí khôn thì vẫn sáng suốt và tinh thần thì vẫn kiên vững. Cha cho biết là hôm Thứ Năm tuần trước, 11 tháng 3, 2010, cán bộ trung ương đã vào gặp cha hỏi thăm sức khỏe. Tiếp đó, chiều ngày hôm qua, cán bộ trại đã đến thu dọn đồ đạc của cha, bỏ vào các xắc tay và báo cho cha là sáng mai, sẽ phải thức dậy lúc 4 giờ.”

Hồi năm ngoái, LM Nguyễn Văn Lý đã bị tai biến mạch máu tới ba lần. Lần sau cùng, ngài được đưa ra Hà Nội nằm ít ngày ở bệnh viện Bộ Công An rồi quay lại nhà tù Hà Nam.

LM Nguyễn Văn Lý được tạm phóng thích để chữa bệnh một tuần sau khi LS Lê Thị Công Nhân mãn hạn tù.

Tháng Bảy năm ngoái, 37 nghị sĩ và dân biểu Hoa Kỳ gửi thư cho Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết yêu cầu trả tự do cho LM Lý khi nghe tin sức khỏe của ngài tồi tệ.

Mới cuối tuần rồi, vào ngày 12 tháng 3, 2010, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, một cơ quan độc lập nhưng do Quốc Hội và chính phủ Hoa Kỳ đồng thành lập theo một đạo luật đã lập lại lời kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ xếp tên nước Việt Nam trở lại danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt (CPC) vì có quá nhiều chứng cớ rõ rệt cho thấy tình trạng đàn áp tôn giáo và nhân quyền ở nước này không hề suy giảm.

Trước đó một ngày, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền thế giới năm 2009 đã đưa ra rất nhiều dẫn chứng cho thấy chế độ Hà Nội vẫn vi phạm nghiêm trọng những gì họ đã cam kết với quốc tế.

Hồi đầu tháng, phụ tá Ngoại Trưởng Kurt Campbell khi ra điều trần ở Hạ Viện đã nhìn nhận tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam và tuyên bố Việt Nam muốn nâng cao mối quan hệ mọi mặt với Hoa Kỳ thì cần phải cải thiện nhân quyền.


*************************************************************************************

LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO

Source: RFA 03.15.2010

Đài Á Châu Tự Do vừa được tin linh mục Nguyễn Văn Lý đã được chính quyền Việt Nam trả tự do hôm 15-3-2010.

Ông được đưa về Huế lúc 2 giờ trưa hôm thứ Hai nhưng còn bị lưu lại tại trụ sở Công an địa phương thêm 3 tiếng nữa.

Khoảng 5 giờ chiều nay, linh mục mới được đưa về Toà Tổng Giám mục Huế.

Tổ chức này cho biết thêm rằng, chiều nay, Công an đã đuổi tất cả những người buôn bán quanh khu vực Toà Tổng Giám mục Huế trước khi linh mục Nguyễn Văn Lý về đến nơi.

Trên đường ra Bắc thăm linh mục Nguyễn Văn Lý, thân nhân của linh mục Lý đã ghé Toà Tổng Giám mục Huế và vì nhận được tin này nên đã ở lại tại Toà Tổng Giám mục Huế để đón linh mục Nguyễn Văn Lý.

Ngay sau khi được trả tự do, Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt:

LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ TRẢ LỜI PHỎNG VẤN RFA SAU KHI ĐƯỢC TRẢ TỰ DO
Source: RFA

Đỗ Hiếu, phóng viên RFA

Chỉ vài giờ sau khi từ trại giam về đến Huế, mặc dù tình trạng sức khoẻ không được tốt và còn mệt mỏi, Linh Mục Nguyễn Văn Lý vẫn ưu tiên trả lời phỏng vấn RFA.


LM Nguyễn Văn Lý (phải) và LM Phan Văn Lợi tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA

Đỗ Hiếu: Xin chúc mừng LM Nguyễn Văn Lý vừa được trở về với xã hội bên ngoài và gia đình sau nhiều năm bị giam cầm. Linh Mục có cảm tưởng ra sao khi nghe quyết định là được phóng thích ạ?

LM Nguyễn Văn Lý: Trước hết xin chào ông Đỗ Hiếu và kính chào tất cả quý vị, tất cả bà con, bạn hữu. Lời đầu tiên là tôi xin cảm ơn tất cả quý vị, bà con và bạn hữu đã nhiều năm hiệp thông, cầu nguyện và giúp đỡ cho tôi nhiều. Tiện đây thì qua quý vị tôi cũng xin kính gửi lời cảm ơn tất cả bà con bạn hữu xa gần, những người tôi đã biết cũng như những người tôi chưa biết đã quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều và giúp đỡ gia đình tôi cũng rất nhiều trong bao nhiêu năm tháng qua. Bây giờ được trở lại với xã hội thì trước hết là tôi xin kính chào tất cả quý vị.

Tình trạng sức khỏe kém

Đỗ Hiếu: Thưa Linh Mục, ngoài những lời cảm ơn gửi đến tất cả những người biết mặt và không biết mặt thì LM Lý có điều gì muốn đặc biệt nhắn gửi quý khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do trong và ngoài nước ạ?

LM Nguyễn Văn Lý: Hiện giờ thì xin cảm ơn tất cả quý vị và bà con, bạn hữu. Tôi cũng chưa có sẵn một cái ý kiến gì để thưa gửi cả, thì cũng chắc phải vài ngày nữa. Tuy nhiên, mặc dù tôi cũng đang yếu mệt, khi đi ra khỏi trại là 4 giờ sáng thì tôi lại phải thức dậy khoảng 2 giờ sáng để dâng lễ rồi kinh nguyện cho xong, thì đi 4 giờ sáng mà xe chạy liên tục về đến Huế đây thì khoảng 5 giờ chiều. Từ hồi chiều đến bây giờ thì cũng nhiều bạn bè nghe tin đến thăm nên tôi cũng đang mệt, chưa dám nói gì nhiều. Tuy nhiên, tôi có thể trả lời một vài câu hỏi mà quý vị có thể quan tâm, muốn biết, thì ưu tiên xin mời ông Đỗ Hiếu đặt câu hỏi gì mà tôi có thể trả lời được gì thì tôi trả lời về tất cả các vấn đề.

Đỗ Hiếu: Xin cảm ơn LM Lý. Trước hết thì thính giả cũng như là những người quan tâm đến cuộc tranh đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ - nhân quyền của LM thì muốn được nghe LM nói về sức khoẻ của mình trong lúc này ạ.


Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.

LM Nguyễn Văn Lý: Tôi đã bị tai biến mạch máu não 3 lần. Lần thứ nhất là vào tháng 5-2009, lần thứ hai vào tháng 7 và lần thứ ba vào tháng 11. Ba lần thì mỗi lần lại nặng thêm, riêng lần thứ ba này thì người ta đưa lên trên Hà Nội, vào Bệnh Viện 198 của Bộ Công An. Tại đây người ta xét nghiệm thì người ta thấy có hai đoạn mạch cảnh hai bên cổ thì bị xơ vữa nhiều chỗ, nhiều tụ huyết, nhưng mà cái quan trọng hơn là ở trên hậu chẩm của não bên trái đã có một khối u rộng khoảng 2 centimet và người ta hồ nghi rằng chính vì cái khối u này nó chèn ép một số thần kinh thành ra chân phải và tay phải bị liệt.

Sau 4 tháng điều trị thì hiện giờ chân phải có bớt đôi chút nhưng mà vẫn chưa cử động bình thường, còn riêng tay phải thì đã có thể cầm được thìa để ăn cơm nhưng chưa cầm bàn chải đánh răng và chưa cầm bút được, nhưng vẫn có thể đưa tay lên đưa tay xuống để tập thể dục cũng được. Phục hồi lần sau thì chậm hơn lần trước, thành ra lần này đã 4 tháng rồi mà mức độ phục hồi thì nó không bằng lần thứ hai. Riêng về khối u trên não trái thì người ta cũng không nói cho mình biết u đó là u ác tính hay lành tính, và người ta cũng không muốn đụng vào để điều trị vì sợ có khi tai biến gì nguy hiểm, cho nên họ muốn để cho gia đình và Giáo Hội trách nhiệm điều trị chuyện này thì hay hơn.

Cho nên cách đây 3 tháng rưỡi thì họ đã gửi cho gia đình viết thư đề nghị để đưa về mà điều trị, gia đình cũng thương cho nên gia đình làm cái thư đề nghị thì chắc quý vị cũng có biết rồi. Khi đó người ta gửi cho gia đình làm thì họ cũng bảo yêu cầu là đừng cho tôi biết kẻo sợ tôi không đồng tình, nhưng mà sau khi tôi biết thì tôi cũng chiều theo gia đình là gia đình có muốn đưa về điều trị thì cứ đưa về.

Đỗ Hiếu: Xin cảm ơn Cha đã dành thời giờ để nói về sức khỏe. Cha cũng cho phép được hỏi một vài vấn đề khác mà Cha hằng theo đuổi và quan tâm, đó là vấn đề tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, dù là biết Cha mới rời khỏi trại giam ít tiếng đồng hồ thôi, thì xin Cha vui lòng trình bày tóm tắt về quan điểm của Cha về những điều mà chúng tôi vừa nêu ạ.

LM Nguyễn Văn Lý: Về vấn đề này thì như quý vị đã biết là chúng ta đã lập đi lập lại rất nhiều và về phía nhà nước Việt Nam cũng lập đi lập lại rất nhiều, đôi bên thì quan điểm khác nhau. Để có thể đề cập đến trọng tâm vấn đề này thì có lẽ để lần khác, vì nếu nói đi nói lại những chuyện như xưa nay đôi bên đều nói thì có lẽ tất cả chúng ta đều hiểu cả rồi là đôi bên quan điểm khác nhau, nhìn từ góc độ khác nhau, vậy để nói lên những điểm đặc sắc mà chúng ta có thể quan tâm đến hoặc là hy vọng có thể cải thiện được cái gì thì những chuyện này có lẽ để một lần khác rồi tâm trí tôi nó ổn định hơn thì hy vọng sẽ đề cập đến hữu ích hơn.

Còn bây giờ tôi chỉ có nói qua một chút quan điểm của tôi về chuyện tại sao nhà nước tạm đình chỉ thi hành án để cho gia đình đưa tôi về và quan điểm của tôi về cái bản án của tôi như thế nào. Chuyện đó là chuyện vừa tầm của tôi đề cập mà cũng nằm trong sự quan tâm trước mắt của quý vị.

Không chấp nhận bản án


LM Nguyễn Văn Lý

Đỗ Hiếu: Dạ, xin mời Linh Mục ạ.

LM Nguyễn Văn Lý: Trước hết là như quý vị đã biết bản án kết án tôi nó không phù hợp với công luận quốc tế hiện nay và cũng không được văn minh, vì cách đây hơn 160 năm ông Karl Marx viết Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản và bộ Tư Bản Luận tại Luân Đôn thì ông vẫn được bình yên để viết, và giả như ông viết bản Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản rồi ông bị bắt thì làm sao lại có các đảng cộng sản tiếp theo được, nhưng bây giờ có những người Việt Nam làm việc tương tự như vậy thì bị bắt chứng tỏ rằng luật pháp Việt Nam hiện nay mà về lãnh vực đó thôi thì lạc hậu hơn thời ở Luân Đôn cách đây 160 năm.

Rồi nhóm Nguyễn Ái Quốc ở Pháp đầu thế kỷ 20 gồm Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, cụ Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh, sau này là Nguyễn Tất Thành nữa, ra báo Le Paria và viết nhiều tác phẩm khác ngay giữa thủ đô Paris, nhưng thực dân Pháp không bắt.

Và ngay tại Việt Nam cụ Huỳnh Thúc Kháng ra báo Tiếng Dân, rồi cụ Nguyễn Thế Truyền ra báo Tiếng Chuông Rè, tương tự như thế ngay tại Việt Nam, ngay ở Miền Nam, cũng không bị bắt. Và một số đảng viên đảng cộng sản Việt Nam hoạt động tại Miền Nam lúc bấy giờ mà không bạo động, chỉ dùng giấy bút thôi, thì cũng không bị bắt. Như vậy xét về mặt này, luật pháp Việt Nam hiện nay lạc hậu hơn các thời thực dân Pháp tại Việt Nam. Và rõ ràng nhất là tại thủ đô Paris.


Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.

Vì lẽ đó mà tôi không bao giờ chấp nhận bản án đã kết án tôi, cho nên suốt 3 năm nay tất cả các giấy tờ liên quan, dầu một giấy nhỏ nhất chỉ là một giấy mua hàng thôi, mua quà, mua thức ăn hàng ngày thôi, tôi cũng vẫn ký là "tù nhân lương tâm". Không bao giờ tôi không sửa lại những cái từ đề là "phạm nhân" trên các giấy tờ của nhà nước Việt Nam hết. Chính vì vậy bây giờ nếu như họ đề nghị tôi là tạm đình chỉ thi hành án để về chữa bệnh thì tôi không bằng lòng, vì tạm đình chỉ thi hành án tức là mình có chấp nhận bản án. Còn nếu như đề nghị đình chỉ hẳn thì tức là mình cũng chấp nhận bản án. Họ biết như vậy cho nên họ không trực tiếp đề xuất với tôi mà họ trình bày với gia đình tôi để họ đánh vào cái việc lo âu của gia đình là mong ước chữa bệnh cho tôi, để cho gia đình tự ý đề xuất. Khi gia đình đã đề xuất thì tôi cũng chiều theo vì tôi thấy gia đình cũng có ý thương mình, tình nghĩa sâu đậm, cho nên tôi nói gia đình muốn đưa về thì cứ đưa về. Nhưng mà gia đình đưa về thì gia đình không đề cập gì đến bản án, chỉ có đề cập rằng đang bị bệnh như vậy thì muốn được đưa ra ngoài điều trị cho có điều kiện hơn thôi.

Đối với tôi thì họ đã có ám chỉ viết như thế cách đây khoảng 3 tháng rưỡi, nhưng mà diễn biến để mà thông báo cho tôi biết là họ bằng lòng cho tôi ra ngoài thì tôi mới chỉ biết chiều hôm qua thôi, tức là chiều 14-3, theo giờ Việt Nam đấy, ngày chiều Chủ Nhật. Còn hôm nay thì đã là ngày Thứ Hai, ngày 15-3 rồi.

Đỗ Hiếu: Cảm ơn Linh Mục về những điều đó. Trước khi tạm biệt thì xin LM dành cho Đài chúng tôi được một câu hỏi cuối, đó là trong thời gian tới thì LM dự kiến sẽ có những hoạt động gì ạ?

LM Nguyễn Văn Lý: Trước mắt thì tôi phải chấp nhận sự điều trị của Tòa Giám Mục Huế và gia đình, còn liên quan đến công việc của tôi thì tôi cũng cần phải có một thời gian để tiếp xúc lại với xã hội, xem coi thử hiện nay xã hội đang quan tâm những chuyện gì và diễn tiến như thế nào đã, chứ tôi chưa có một chủ định gì cả, là bởi vì mình như từ trong hang mới bước ra ngoài ánh sáng thì chưa nắm rõ hư thực làm sao.

Cả 3 năm nay thì gia đình có thăm gặp cũng đâu có nói gì đến chuyện xã hội nhiều và tôi đọc báo trong tù thì cũng chỉ được đọc tờ Nhân Dân và tờ Pháp Luật của nhà nước thôi, và hàng ngày thì cũng có coi phần thời sự ở trong truyền hình. Như vậy tôi không biết trong 3 năm nay thì thế giới bên ngoài như thế nào và cộng đồng người Việt chúng ta trong nước ngoài nước đang có những chuyển biến như thế nào, vì vậy mà trước mắt thì phải điều trị bệnh tật của mình, thứ hai là cũng cần phải có một thời gian để làm quen lại với cuộc sống xã hội bình thường đã .

Đỗ Hiếu: Đài Á Châu Tự Do chúng tôi xin cảm ơn LM Nguyễn Văn Lý đã dành cho Ban Việt Ngữ cuộc trao đổi chỉ vài giờ đồng hồ sau khi Linh Mục rời khỏi trại giam. Kính chúc Linh Mục bình an, may mắn và mạnh khỏe.

LM Nguyễn Văn Lý: Xin cảm ơn anh Đỗ Hiếu và tất cả quý vị, bà con, bạn hữu rất nhiều. Xin cầu nguyện cho nhau luôn. Xin cảm ơn.

**********************************************************************************

LM NGUYỄN VĂN LÝ ĐƯỢC TẠM THA: VUI NHƯNG KHÔNG HÀI LÒNG

Trân Văn, phóng viên RFA

Trước thông tin về việc Linh mục Nguyễn Văn Lý được trả tự do vào ngày 15/03/2010, dư luận thuộc những tôn giáo khác nhau đều vui mừng nhưng không ai được hài lòng.


Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Tòa Tổng Giám Mục Huế hôm 15-3-2010. Hình do thân nhân LM Lý gửi đến RFA.

Việc chính quyền Việt Nam quyết định tạm hoãn thi hành hình phạt tù đối với linh mục Nguyễn Văn Lý để ông chữa bệnh và chiều 15 tháng 3, Công an Việt Nam đã đưa ông về Toà Tổng Giám mục Huế đang là sự kiện đáng chú ý nhất.

Tín đồ cũng như chức sắc các tôn giáo ở trong và ngoài Việt Nam nghĩ gì về sự kiện này. Ban Việt ngữ của Đài Á châu Tự do đã phỏng vấn một số chức sắc của Công giáo, Tin lành, Hòa Hảo, Cao Đài và Phật giáo.

Không thể không thả

Cuối tháng 3 năm 2007, linh mục Nguyễn Văn Lý bị Toà án tỉnh Thừa Thiên - Huế phạt 8 năm tù và 5 năm quản chế vì “tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam”. Bản án này đã bị cả dư luận trong nước lẫn cộng đồng quốc tế chỉ trích kịch liệt.

Tuy chỉ là tạm tha nhưng vẫn có thể xem đây là lần thứ tư chính quyền Việt Nam phải nhượng bộ, thả linh mục Nguyễn Văn Lý ra khỏi trại giam, trước khi ông thi hành đủ mức hình phạt mà Toà án Việt Nam đã tuyên.

Tháng 9 năm 1977, linh mục Nguyễn Văn Lý từng bị kết án 20 năm tù vì “chống phá cách mạng” nhưng ba tháng sau ông đã được trả tự do.

Tháng 5 năm 1983, linh mục tiếp tục bị kết án 10 năm tù vì “gây rối trật tự” nhưng 9 năm sau (tháng 7 năm 1992), chính quyền buộc phải thả ông trước thời hạn.

Lần thứ ba, vào tháng 10 năm 2001, linh mục bị kết án 15 năm tù vì hai tội “phá hoại chính sách đoàn kết” và “không chấp hành quyết định quản chế hành chính”, tuy nhiên hơn ba năm sau (tháng 2 năm 2005), chính quyền Việt Nam tiếp tục phải tha linh mục Nguyễn Văn Lý. Chính quyền cho rằng, linh mục đã “biết lỗi” và “hối hận”.


Hình LM Nguyễn Văn Lý chụp ngày 30-3-2007 tại phòng thánh Bến Củi. Photo courtesy of thienlybuutoa.org

Hai năm sau, chính quyền Việt Nam tiếp tục phải cầm giữ linh mục Nguyễn Văn Lý bằng bản án thứ tư với hình phạt là 8 năm tù.

Chức sắc và tín đồ các tôn giáo ở trong lẫn ngoài Việt Nam đón nhận tin, linh mục Nguyễn Văn Lý mới được Công an Việt Nam đưa về Toà Tổng Giám mục Huế thế nào?

Linh mục Nguyễn Văn Khải, ở tu viện Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế, tại Hà Nội, cho biết cảm nghĩ của ông: Tôi rất vui mừng vì đấy là một người anh em của chúng tôi, một chiến sĩ đấu tranh không mệt mỏi cho dân chủ, cho công lý và sự thật ở đất nước này.

Trân Văn: Thưa linh mục, có thể xem sự kiện như một tín hiệu gì đó không?

Linh mục Nguyễn Văn Khải: Tôi nghĩ rằng, thứ nhất có lẽ vì cha Nguyễn Văn Lý sức khoẻ yếu. Nhà nước sợ rằng giữ ngài trong đấy mà ngài bệnh nặng hay ngài chết trong tù thì khó xử cho nhà nước nên nhà nước phải trả tự do cho ngài thôi. Vả lại bản chất thì ngài là người tốt. Hoạt động của ngài là tốt cho dân, cho nước. Giam ngài mãi thì cũng không được. Giam một người tốt như vậy cũng bị dư luận quốc tế lên án. Cho nên họ cũng phải thả thôi.

Tôi nghĩ rằng áp lực của dư luận quốc tế chỉ là một phần. Phần quan trọng hơn tôi nghĩ là do sức khoẻ của cha Lý suy sụp nghiêm trọng và áp lực của các phong trào đấu tranh cho dân chủ ở trong nước, ít nhiều cũng tác động đến và họ cũng rất ngại. Bây giờ mà cha Lý có mệnh hệ gì ở trong tù, giáo dân, tu sĩ, linh mục vùng lên thì cũng gay cho nhà nước.

Mục sư Nguyễn Công Chính, Chủ tịch Hiệp hội Thông công Tin Lành Đấng Christ các dân tộc Việt Nam, hiện đang ở Gia Lai, cũng có những suy nghĩ tương tự: Trước tiên thì tôi dâng lời tạ ơn Chúa. Bản thân tôi cũng như giáo hội của chúng tôi rất là vui mừng. Chính quyền Cộng sản bắt buộc phải thả thôi vì linh mục Lý bị bại liệt nửa người và có thể nguy hiểm tính mạng. Cho nên họ tính đường thả. Tôi nghĩ rằng người ta cũng có những tính toán.

Việc thả linh mục Lý là một bất ngờ với tôi. Thứ hai nữa là nó cũng nằm trong sự tính toán của chính quyền Cộng sản đối với công luận bên ngoài.

Tính toán hay nhân đạo?Có thể xem việc tạm tha linh mục Nguyễn Văn Lý như một bằng chứng về sự khoan hồng và nhân đạo mà chính quyền vẫn đề cập? Ông Lê Minh Triết, Tu sĩ Phật giáo Hoà Hảo ở An Giang không tin như thế. Ông nêu cảm nghĩ và nhận xét về thắc mắc này: Khi nghe tin linh mục Nguyễn Văn Lý được thả sớm, tôi rất mừng và cũng rất hân hoan về sức đấu tranh của linh mục Nguyễn Văn Lý. Tôi nghĩ rằng việc linh mục Nguyễn Văn Lý được thả trước thời hạn là do sức đấu tranh của đồng bào Việt Nam trong nước và hải ngoại, tìm đủ mọi cách để gây sức ép. Bây giờ chính quyền Việt Nam cảm thấy sức ép đó đè nặng lên họ, cho nên họ thả.


Công an Việt Nam mặc thường phục bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý tại phiên tòa ở Huế ngày 30/03/2007.

Trân Văn: Theo ông, đó có phải là sự khoan hồng và nhân đạo?

Ông Lê Minh Triết: Riêng bản thân tôi và nhiều người mà tôi quen biết thì đối với nhà nước này, họ có nói từ nhân đạo thì đó cũng chỉ là một cái lối để người ta nói nghĩa, nói nhân đối với những người mà người ta tha thôi. Thật ra đối với nhà nước, với chính quyền này thì tôi thấy rằng, về vấn đề tôn giao thì nhất định họ không có một chút xíu nhân đạo nào hết.

Trước tin linh mục Nguyễn Văn Lý được tạm tha, ông Nguyễn Quốc Son, một tín đồ Cao Đài, ở Định Quán, Đồng Nai, chỉ cho biết hai ý rất ngắn: Nghe tất nhiên là mừng lắm. Để rồi sáng mai tôi báo lại cho huynh đệ chúng tôi hay tin này. Có chi nữa không? Báo cho chúng tôi mừng coi!

Và cuối cùng, Thượng tọa Thích Viên Lý, Tổng Thư ký Văn phòng 2 của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại Hoa Kỳ, nêu nhận định của Thượng tọa về sự kiện linh mục Nguyễn Văn Lý được tạm tha: Đó là một điều vui mừng. Không riêng gì linh mục Nguyễn Văn Lý mà tất cả những ai bị bắt một cách trái phép, bất công được tự do thì điều trước hết là chúng ta vui mừng.

Tuy nhiên, trên thực tế của Việt Nam hiện nay, chúng ta cũng hiểu rằng, nhà tù là một nơi giam giữ nhỏ. Cả đất nước Việt Nam hiện nay là một ngục tù lớn.

Vấn đề ở đây là khi một công dân Việt Nam đã có tiếng nói phản kháng lại chế độ độc tài, bất công, bị bắt nhốt một cách phi pháp và đươc trả tự do, liệu hai chữ tự do mà nhà nước họ gán cho bất cứ ai, họ nói rằng đã được trả tự do thì có thật sự tự do không? hay là vẫn tiếp tục bị giám sát, bị quản thúc, bị theo dõi, bị khủng bố, bị đe dọa?

Thành thử ra ở đây, có lẽ chúng ta không chờ để tìm một câu trả lời thích đáng. Lý do là bởi vì trong quá khứ, chúng ta đã từng chứng kiến những sự kiện xảy ra như cơm bữa. Thành thử ra ở một đất nước mà không có tự do, không có dân chủ, không có nhân quyền thì tất nhiên là dù ở trong tù hay ở ngoài tù, chúng ta vẫn không có được sự an lạc.

NATIONAL GEOGRAPHIC SOCIETY PHÁT HÀNH BẢN ĐỒ SAI SỰ THẬT VỀ HOÀNG SA


National Geographic Society phát hành bản đồ sai sự thật về Hoàng Sa
Source: Viet Herald

Nguyễn Thái Học Foundation yêu cầu xóa tên “Trung Quốc” tại quần đảo Hoàng Sa trên bản đồ thế giới online

Trong bộ bản đồ thế giới được phát hành trên trang web của National Geographic Society tại natgeomaps.com/worldmaps, ở một số bản đồ, National Geographic Society ghi chú tại vị trí quần đảo Hoàng Sa là Xisha Qundao (Paracel Is), theo cách định danh của người Trung Quốc, kèm chú thích “China” (Trung Quốc) ngay phía dưới.

National Geographic Society có trụ sở tại thủ đô Washington, D.C., được coi là một trong những tổ chức khoa học và giáo dục phi lợi nhuận lớn nhất thế giới. Hội này có nhiều tổ chức trực thuộc như kênh truyền hình National Geographic Channel rất nổi tiếng hoặc National Geographic Maps chuyên về bản đồ.

Hiện National Geographic Society đang bán bộ bản đồ nêu trên qua Internet. Điều này sẽ làm nhiều người trên thế giới không am hiểu lịch sử quần đảo này dễ dàng tin rằng Paracel Islands (quần đảo Hoàng Sa) là của Trung Quốc, một điều hoàn toàn sai sự thật.

Nhận thấy đây là một điều rất hệ trọng, ngày 10 tháng 3 vừa qua, trên trang mạng petitionspot.com, Nguyễn Thái Học Foundation đã đăng một lá thư ngỏ gởi đến ông Chris Jones, chủ bút tạp chí National Geographic Society, yêu cầu xóa bỏ tên “Trung Quốc” ra khỏi quần đảo Hoàng Sa, đồng thời vận động mọi người cùng ký tên yêu cầu việc này.

Quý độc giả có thể vào địa chỉ http://www.petitionspot.com/petitions/ParacelIslands, xem nội dung lá thư bằng tiếng Anh. Phần ghi danh yêu cầu (Sign Petition) nằm dưới lá thư.

NỘI DUNG LÁ THƯ CỦA NGUYỄN THÁI HỌC FOUNDATION

Thưa ông Jones,

Chúng tôi muốn qua thư này, biểu lộ mối quan tâm của chúng tôi tới tên hiệu “Trung Quốc” tại Hoàng Sa, một quần đảo đang còn nhiều tranh chấp, trên bản đồ thế giới trên trang mạng tạp chí National Geographic Society (NGS).

Trên thực tế, các quần đảo nằm trên Biển Đông chưa bao giờ được cộng đồng thế giới công nhận là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.

Trong thư này, chúng tôi không có bất kỳ tham vọng nào muốn thuyết phục ông là quần đảo Hoàng Sa thuộc về bất kỳ một quốc gia cụ thể nào. Thay vào đó, chúng tôi yêu cầu ông xem xét lại tình trạng hiện tại của quần đảo, dựa trên cơ sở đáng tin cậy từ phía thứ ba, để sửa đổi tên hiệu của quần đảo này trên bản đồ của NGS.

Những tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo này vẫn chưa được giải quyết sau gần một thế kỷ. Trong nhiều năm qua, Liên Hiệp Quốc (LHQ) đã nhận được nhiều đơn khiếu nại của Việt Nam và Trung Quốc, liên quan tới lãnh vực này. Trên thực tế, gần đây nhất, các quốc gia này đã gửi khiếu nại tới LHQ vào tháng 5, 2009. LHQ đã phân loại quần đảo Hoàng Sa là “quần đảo đang tranh chấp” và chưa bao giờ xác nhận quần đảo này thuộc về bất cứ quốc gia nào.

Chắc chắn NGS là một nguồn thông tin quan trọng đáng tin cậy đối với nhiều người trên toàn thế giới, bao gồm cả các chuyên gia nghiên cứu và giới trẻ.

Do đó, nhằm tránh sự hiểu lầm cho công chúng, chúng tôi kêu gọi ông xem xét lại tức thời và thay đổi tên hiệu, dựa trên tình trạng thực tại của quần đảo Hoàng Sa, để phản ảnh quan điểm của cộng đồng quốc tế, cũng như lập trường trung lập về chính sách của NGS.

Chân thành cảm ơn ông.

Trân trọng kính thư.

CHÚC MỪNG LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN

CHÚC MNG LUT SƯ LÊ TH CÔNG NHÂN
ĐƯC RA KHI NHÀ TÙ NH Đ VÀO NHÀ TÙ LN CA CNG SN!

DIỄN ÐÀN ÁI HỮU NINH THUẬN

LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN VỀ NHÀ SAU KHI MÃN HẠN TÙ BA NĂM

Thanh Phương - RFI

Hôm nay, nhà bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân đã về nhà sau khi mãn hạn tù ba năm với tội danh '' tuyên truyền chống Nhà nước''. Tuy nhiên, cuộc trở về đã không diễn ra như ý muốn của gia đình.

Theo lời bà Trần Thị Lệ, mẹ của Lê Thị Công Nhân, bà đã đến trại giam số 5 ở Thanh Hóa từ sáng sớm với hy vọng sẽ được đón con ngay từ cửa nhà tù. Nhưng sau khi ngồi chờ khoảng hai tiếng đồng hồ, bà mới được ban quản lý trại giam thông báo là Lê Thị Công Nhân đã được công an chở thẳng về nhà.

Khi bà Trần Thị Lệ quay trở về nhà thì vẫn chưa thấy con vì mãi đến 5 giờ chiều luật sư Lê Thị Công Nhân mới được đưa về đến nhà. Theo lờI bà Trần Thị lệ, do mệt mõi vì đường xa và có lẽ do xúc động, căng thẳng, Lê Thị Công Nhân đã xỉu khi về đến đầu ngõ và nay đang nằm tịnh dưỡng ở nhà.

Nghe LS Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi ra tù


Xin nhắc lại là sau khi mãn hạn tù, luật sư Lê Thị Công Nhân còn bị quản thúc tại gia trong 3 năm. Còn đồng nghiệp của cô là luật sư Nguyễn Văn Đài hiện vẫn tiếp tục thọ án tù 4 năm tù và ba năm quản chế với cùng tộI danh '' tuyên truyền chống Nhà nước''. Hai người đã bị đem ra xử vào năm 2007.

Vào đầu tháng 2 vừa qua, hai tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư và Liên hiệp quốc tế các luật sư đã tổ chức họp báo ở Paris tại một phòng họp ở Quốc hộI Pháp để đánh động dư luận về tình trạng vi phạm quyền của các luật sư ở Việt Nam và đặc biệt là về tình trạng giam cầm những luật sư như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài và Lê Công Định.

Nói Chuyện Với Luật Sư Lê Thị Công Nhân - ngày 6 tháng 03 2010



LÊ THỊ CÔNG NHÂN ( vietnamexodus.org)



Nghe lại lời tâm huyết của Lê Thị Công Nhân trước khi bị bắt vào tù cộng sản.

ĐỘNG ĐẤT TẠI CHILE, BẠN HÃY CỨU GIÚP - EARTHQUAKE IN CHILE. READ HOW YOU CAN HELP

Earthquake in Chile 2010. Read how you can help
Động đất tại Chile / Terremoto en Chile / Earthquake in Chile 2010

1. Donate to the Chilean Red Cross - Gởi tiền cứu trợ đến Hội Hồng Thập Tự Chile:

Gởi qua trương mục quốc tế
For international help:

Citibank: Bank account Nº 9941973331
Code ABA: 021000089
Address: 153 East 53 Rd. Street 4th Floor. New York, NY 10022

2. Donate to UNICEF or DIRECT RELIEF - Gởi tiền cứu trợ và tặng phẩm qua UNICEF hoặc DIRECT RELIEF

3. A "person finder" has also been published to help find individuals in affected area in Chile here

The US State Department has collected information and resources at www.state.gov/chilequake. If you are U.S citizen looking for a relative or friend in Chile, please contact State's Consular Affairs Bureau on 1-888-407-4747. More info from US State Dept. here

4. For domestic or international flights to Santiago, check here

5. Twitter

6. Bus & car Routes availables

7. News and Sismological Information (Earthquake List for Map of S America Region)

*******************************************************************************************

NHỮNG ÐOẠN VIDEO QUAY CẢNH ÐỘNG ÐẤT TẠI CHILE (Chiếu liên tục)
Chúng ta cần nên xem ðể rút kinh nghiệm

NGHĨA QUÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA: THIÊN ANH HÙNG CA


Mặt trời hoàng hôn phía sau Đền Tử Sĩ - Ảnh Flickr - Nguyễn Ngọc Chinh

Thật là đau lòng xiết bao, mỗi khi tháng 3 và tháng 4 trở về, đọc lại bài viết ngắn ngủi rất xúc động của cựu Trung Tá Bùi Đức Lạc Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Ðoàn 1 Pháo Binh Dù, viết về Trung Đội Trưởng Nguyễn Văn Thuận và anh em Nghĩa Quân Mỹ Nhơn thân thương mà chúng tôi đã từng được dịp gần gũi và làm việc với họ. Họ là những người con yêu quý và là những anh hùng bất tử của đất Ninh Thuận, trọn vẹn hy sinh cho lý tưởng quốc gia và dân tộc.

Có những kẻ mới chỉ hơn ba mươi năm mà đã vội quên quá khứ, cam lòng cúi đầu khúm núm làm tôi mọi cho quân cộng sản tham tàn bạo ngược, bọn đó là bọn ích kỷ và vô liêm sỉ, chỉ nghĩ đến cái lợi nhỏ của cá nhân, là bọn rác rưởi mà thời đại nào cũng có... Nhưng chúng tôi và các thế hệ con cháu của chúng tôi vĩnh viễn nhớ ơn các anh, và trong mỗi ngày, trong từng suy tư về tổ quốc, chúng tôi không thể nào không nghĩ đến những giòng máu anh hùng mà các anh đã tưới trên các luống cày của quê nhà Ninh Thuận chúng ta.

Ba mươi lăm năm qua chỉ như một giấc mơ của ngày hôm trước, nó không thể làm thay đổi lòng dạ của chúng tôi, những kẻ suốt đời mang nặng nợ áo cơm của dân tộc. Các anh đã có may mắn hy sinh anh dũng trên chính quê hương của chúng ta, còn chúng tôi hôm nay tuy có cơm ngon áo đẹp, nhà cao cửa rộng mà lòng đau như cắt khi nhìn về quê hương, ở nơi đó kẻ thù của chúng ta vẫn ngang nhiên cao ngạo bóc lột xương tủy của nhân dân, và chà đạp lên danh dự của tổ quốc Việt Nam, bán dân bán nước cho bọn ngoại lai, ...mà chúng tôi đành cam bất lực! Đó chính là cái nhục và là nỗi đau lớn nhất của chúng tôi, những con người mang danh "kẻ sĩ"!

Xin dâng lên các anh nén hương lòng và chút tình quê mộc mạc của một người con Ninh Thuận, với lòng biết ơn vô bờ bến về những hy sinh vô cùng cao quý của các anh, những người con xứng đáng của Ninh Thuận, đã đổ xương máu ra cho quê nhà được thêm tươi thắm. Chúng tôi những người còn ở lại, sẽ tiếp tục cuộc chiến đấu mà các anh còn để lại dang dở... cho đến khi chủ nghĩa cộng sản rác rưởi bị loại bỏ, và tập đoàn bán nước hại dân phải bị đền tội trước tổ quốc và dân tộc.

Lời gởi về quê hương

Có ai về Ninh Thuận,
Cho tôi nhắn đôi lời
Hỏi em còn có nhớ
Những người lính như tôi

Dù qua bao mưa nắng
Lòng dạ chẳng đổi dời
Nơi phương trời xa xôi
Thương nhớ người ở lại

Những kỷ niệm buồn vui
Những sinh tử một thời
Trên đôi vai nghiệt ngã
Ngọt bùi cùng chia đôi
Đắng cay đành cam chịu

Nghĩa địa nào buồn thiu
Dòng máu nào lạnh toát
Quê hương ôi dấu yêu
Nỗi đớn đau của mẹ

Vầng khăn tang đã cũ
Hương khói cũng nguội dần
Vợ hiền và con dại
Rồi tự lo lấy thân

Mấy mươi năm chuyện cũ
Theo gió bụi nhạt phai
Thịt xương giờ đã vữa
Còn lại tiếng thở dài

Nỗi đớn đau của anh
Nỗi căm hờn của chị
Và nỗi nhục của tôi
Có cùng trong nỗi nhớ
Ray rứt mãi khôn nguôi

Hoa Kỳ, tháng 3 năm 2010,

Lê Tự Do


Nỗi đau người ở lại - Ảnh Flickr - Nguyễn Ngọc Chinh, 1972

Nghĩa Quân VNCH: Thiên Anh Hùng Ca


Bút Ký: Bùi Đức Lạc

Anh hùng của đất nước chúng ta nhiều lắm, trong trận chiến tương tàn vừa qua, chúng ta đã được nghe đến tên tuổi của rất nhiều anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa như: Anh Nguyễn văn Sáu, Tiểu đoàn trưởng Biệt Kích Tỉnh Quảng Nam, hy sinh năm 1961 tại Kỳ Trà (Trà My), Tam Kỳ, Quảng Nam; Anh Nguyễn quang Toản, Tiểu Đoàn Trưởng Địa Phương Quân, hy sinh năm 1973 tại Trảng Bàng, Tây Ninh; Anh Phan Hòa Thanh, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 1 Trung Đoàn 47, hy sinh năm 1961 tại phía tây nam đèo Hải Vân, thuộc tỉnh Quảng Nam; Anh Lưu Trọng Kiệt, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 42 Biệt Động Quân, hy sinh năm 1967 tại Chương Thiện, Anh Lê hàng Minh Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, hy sinh năm 1965 tại Đồi Thông, Hải Lăng, Quảng Trị; Anh Nguyễn Đình Bảo, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, hy sinh năm 1972 tại Tân Cảnh, Kontum; Anh Phạm Phú Quốc, Không Đoàn Trưởng Không Đoàn 23, hy sinh năm 1965 tại Vinh; Anh Ngụy văn Thà Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm HQ10, hy sinh năm 1974 tại Hoàng Sa.

Các Anh tất cả đều là những quân nhân ưu tú đã vì nước quên mình, chúng tôi những người may mắn còn sống, xin mang ơn các anh những anh hùng dân tộc, những chiến sĩ can trường của các Quân Binh chủng trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đời đời chúng tôi khắc tên các anh trong tim trong óc, chúng tôi lại càng mang ơn những chiến sĩ vô danh, đã chiến đấu và đã âm thầm ra đi không ai biết linh hồn các anh hiện đang phiêu lãng nơi đâu, gia đình các anh làm sao biết được ngày giỗ của các anh? Ôi chiến tranh đã mang đi biết bao nhiêu tinh hoa của dân tộc, biết bao nhiêu con yêu của Tổ Quốc, mẹ Việt Nam còn ngấn lệ chưa khô, khi các con của mẹ còn ngày đêm thao thức, quyết tâm xây dựng một dân tộc hùng mạnh phú cường, còn đang tranh đấu cho tự do, cho quyền làm người của cả một dân tộc đang điêu linh, đang lầm than, đang chịu làm nô lệ cho chính những người cùng huyết thống, những người đang say mê xương máu đồng bào ruột thịt của mình, đang đi theo chủ thuyết hư mục của Cộng Sản Quốc Tế để dầy xéo chính đồng bào mình. Năm 1975 bọn say mê xương máu anh em, đã xua quân từ Bắc tràn xuống miền Nam nước Việt, với chiêu bài giải phóng miền Nam, bọn lãnh đạo miền Bắc tuyên truyền rằng: "Giặc Mỹ xâm lăng miền Nam, chúng bóc lột dân lành, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc". Đồng bào miền Bắc vì bị bưng bít tin tức bên ngoài, nên quyết tâm giải phóng miền Nam. Nhưng chiếm trọn miền Nam, đồng bào miền Bắc mới tự hiểu rằng, dân miền Nam sung túc ấm no hơn miền Bắc. Không lý người bần cùng lầm than, nô lệ, lại đi giải phóng người sung túc, ấm no, tự do hơn mình, để cùng hưởng cảnh nô lệ, đói rách giống mình? Trò bưng bít mị dân để lộ nguyên hình, với mục đích chiếm trọn Việt Nam của Cộng Sản Quốc Tế, và mục đích cướp của cải miền Nam, vơ thêm đầy túi cho bọn đầu sỏ và tay chân.

Ở đâu có tham tàn, có bóc lột, có xâm lăng, thì ở đó có anh hùng xuất hiện.

Quân Nam Hán nếu không xâm lăng với mục đích bắt dân ta làm nô lệ thì dân tộc ta làm gì có anh hùng Ngô Quyền. Quân Mông Cổ nếu không muốn thêm nguồn lợi trên xương máu dân Việt thì chúng ta đâu biết đến Trần Hưng Đa.o. Vua tôi nhà Thanh nếu không muốn vơ vét của cải của dân tộc Việt Nam thì chúng ta đâu có anh hùng Quang Trung. Nước ta không thiếu anh hùng vì dân vì nước. Họ anh hùng ngay cả lúc quyết chiến dù mọi người cho là tuyệt vọng, nhưng chí trai đã thề, lòng trai đã quyết, thân trai có tan nát để bảo tồn quê mẹ cũng cam.

Bọn cuồng đồ miền Bắc nhìn thấy miền Nam nước Việt trù phú, ước mong của bọn thảo khấu là vơ vét càng nhiều càng tốt, (sau khi chiếm trọn miền Nam nước Việt mến yêu, từng đoàn xe chuyên chở của cải miền Nam về miền Bắc), đó là những chiến lợi phẩm đầu tiên dâng lên bộ chính trị, vì có cuộc xâm lăng thảo khấu này chúng ta lại có thêm biết bao anh hùng.

Dân ta không thiếu anh hùng, quân ta không thiếu các chiến sĩ can trường. Các quân binh chủng đều góp mặt anh tài, nhưng các thiên anh hùng ca ít ai nói tới, là các anh hùng thuộc các đơn vị khiêm nhường, bảo vệ thôn xóm làng ấp. Trận sau cùng giặc tràn vào thôn xóm như thác lũ, các chiến sĩ nghĩa quân can trường dù biết rằng không thắng được quân thù, vì sức người có hạn, nhưng các chiến sĩ Nghĩa Quân nơi nơi đã anh dũng chiến đấu. Họ chiến đấu không phải để được vinh danh, mà họ chiến đấu để thỏa chí tang bồng, cho quân thù thấy rằng Quân Dân miền Nam Tự Do, thề không đội trời chung với lũ vô thần Buôn Dân Bán Nước. Máu của họ đã thấm lên ruộng vườn thôn xóm của chính nơi chôn rau cắt rốn của họ, tên của họ đi vào quên lãng, có trang sử xanh nào dành cho họ đây ?

Trên quốc lộ số một, nếu chúng ta đi từ Phan Thiết ra Nha Trang, vừa qua khỏi Phan Rang, một quả núi đứng đơn độc giữa cánh đồng phía tay phải, ngọn Cà Đú quanh năm cây cối tốt tươi, hiểm trở (không khác gì rặng Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng; núi Bà Đen, Tây Ninh). Năm 1959 chúng tôi đã có dịp tác xạ pháo binh và súng cối lên núi này, nhưng núi Cà Đú vẫn là vùng núi gây nhiều oan trái. Qua ngọn núi khoảng vài cây số nhìn phía trái cách quốc lộ chừng non một cây số chúng ta thấy một thôn xóm sầm uất vui mắt đó chính là làng Mỹ Nhơn, nơi những cô gái mỹ miều chỉ biết chìu chồng nuôi con, đã ra công trang điểm cho cái tên hào nhoáng, nơi sản xuất ra anh hùng hào kiệt. Ngày 20 tháng 4 năm 1975, chúng ta phải chú ý đến một người, xứng mặt anh hùng của Quân Dân miền Nam, người anh hùng này, cho chúng ta những người từng mệnh danh chống cộng được quyền tự hào nói rằng: "Trong hàng ngũ chúng tôi có nhiều anh hùng, mà anh là một trong những anh hùng đời đời bất tử."

Rất nhiều cây viết đã ca tụng, rất nhiều anh hùng, nhưng chỉ chú ý tới những người có danh phận, mà hoàn toàn quên mất hành động anh hùng, của những anh hùng danh phận bọt bèo, tôi xin được quỳ xuống dâng về quê hương tôi những nén hương danh dự cho những anh hùng thật sự đáng mặt anh tài. Họ không hào nhoáng, lòng họ cố gắng làm tròn nhiệm vụ của người trai thời đại, tâm họ hướng về quê hương dân tộc, trí của họ là trí của Hưng Đạo Đại Vương, của Quang Trung Nguyễn Huệ, của Lê Lợi v..v... Họ không ham hành động vì danh vì lợi mà họ hành động vì dân vì nước.



Trung Đội Trưởng Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, Bửu Sơn, Ninh Thuận (Phan Rang) tên anh do cha mẹ đặt cho, thuận với lòng người, thuận với ý trời, để bây giờ linh hồn anh được phiêu lãng nơi trời xanh cao vút. Bây giờ là tháng tư tôi mượn những dòng chân tình này viết về anh, thật quá muộn màng, chắc anh không chê trách, bởi vì trời đất mênh mông biết Anh Hùng nơi đâu, mà tìm, mà viết. Chiếc nón rừng nhầu nát, bạc phếch vì thời gian, nghiêng che gương mặt trong sáng, chân thật, ánh mắt như sao trời trung tuần tháng tám. Đoàn quân phương Bắc tiến không theo đội hình chiến thuật, hăm hở tiến vào làng Mỹ Nhơn, anh nghiêm mặt đếm bước chân quân thù đang dầy xéo trên đồng cỏ quê anh, mảnh đất nghèo nàn khô cằn, tê tái nhận bước xâm lăng của bọn thảo khấu. Bọn chúng vẫn xăm xăm tiến bước vào làng, chúng có biết đâu lưỡi hái tử thần đang chờ sẵn, như sấm trời vang dội, như thác lũ phong ba, như mưa sa bão táp, ba mươi tay súng bấm cò đạn réo không trung, giặc chỉ còn kịp dơ tay đầu hàng. Nhưng đã quá trễ, từng viên đạn trúng mục tiêu, với dáng dấp của những tên giặc Tầu, trong tranh trận Đống Đa dơ hai tay, ưỡn người ra cửa tử, hốt hoảng vùng lên lần chót rồi quật xuống chết tươi. Những tên giặc Cộng thay phiên nhau gục xuống trước sức chiến đấu can trường của các chiến sĩ Nghĩa Quân làng Mỹ Nhơn, dưới quyền chỉ huy của Trung Đội Trưởng Nguyễn Văn Thuận. Cái tên hiền hòa làm sao! Dễ mến làm sao! Nhưng khi lâm trận thì sắc bén làm sao ! Xác giặc đầy đồng, mục tiêu của giặc là chi khu Bửu Sơn, phi trường Phan Rang tuy kề cận nhưng đã ngoài tầm tay. Chúng muốn đến mục tiêu phải qua làng Mỹ Nhơn. Chúng có ngờ đâu Mỹ Nhơn duyên dáng yêu kiều, nhưng gai góc khó qua. Đơn vị đầu gục ngã hoàn toàn, một đơn vị khác nghiêm chỉnh hơn ào ạt tiến tới. Thêm một lần chúng nhận lãnh chua cay! Nhưng anh nhận ra ngay chiến trường không cho phép anh may mắn thêm nữa, anh đã nghe và nắm vững tình hình địch, các cây M72 quá ít, mà chiến xa địch chắc chắn đang tiến về Mỹ Nhơn. Anh cho lệnh một tiểu đội ra thu lượm các khẩu B41 của địch, nhưng anh em biết xử dụng B41 lại rất hạn chế. Chính anh trở thành một xạ thủ B41, thời gian không cho phép anh huấn luyện thêm xạ thủ B41. Sau khi suy nghĩ kỹ, anh chọn tiểu đội có gia đình di chuyển về hướng nam phòng thủ chặn đường đánh tập hậu của địch, tiểu đội này hăng hái lên đường, nhưng chỉ năm phút sau họ trở lại, tiểu đội trưởng Phận lên tiếng như trách cứ:

- Anh Thuận ơi tụi này hiểu ý anh rồi, tụi này đâu có hèn như vậy.

- Tôi nói các anh về phòng thủ phía Nam, coi chừng chúng đánh tập hậu.

- Chúng mình sống chết có nhau, xin anh bỏ lệnh đó đi, địch không có khả năng đánh tập hậu lúc này, anh sợ chúng tôi chết chứ gì, ai cũng một lần chết.

- Thôi được, bây giờ anh em tự ý quyết định. Có một điều tôi muốn nói rõ ràng cùng anh em là: chúng ta sẽ phải chiến đấu đơn độc, không có tiếp tế tản thương, không có đơn vị nào tiếp viện cho chúng ta, không có yểm trợ, đường dây liên lạc với Chi Khu và Tiểu Khu không còn nữa. Cho nên anh em có thể tự ý rút lui, tự ý định đoạt lấy cuộc đời mình, không một ai có quyền trách cứ anh em. Từ đây về Tiểu Khu còn an toàn, các anh em cứ tự động lên đường. Còn tôi không thể đi được, ở đâu rồi cũng dưới tay chúng, thà chết không đầu hàng chúng. Tôi đã thề không đội trời chung với bọn Vô Thần này. Thời gian không còn bao lâu nữa chúng sẽ dùng chiến xa và bộ binh để tấn công chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ thất bại lần này. Tôi xin anh em nào nặng gánh gia đình hãy rút lui không ai buồn, hay trách cứ anh em đâu, kể cả anh em độc thân nếu muốn cũng được quyền rút lui. Xin anh em hãy tự làm theo ý mình để tôi không phải ân hận sau này.

Thời gian lặng lẽ qua, không một ai rời hàng ngũ.

- Anh Thuận à, chúng tôi tin tưởng ở anh, chúng ta phải chiến đấu đến cùng bên nhau, Quân Dân miền Nam có người thế này có người thế khác, Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn phải cho chúng một trận để đời. Anh hùng tử, khí hùng nào tử!

Xa xa vọng về tiếng xích xe đang nghiền nát quê hương thanh bình ấm no, niềm bất hạnh của dân tộc cũng khởi điểm từ tiếng xích này. Đi kiểm soát tuyến phòng thủ lần chót, anh Thuận dặn dò từng người từng tổ cách thức chiến đấu với chiến xa địch. Anh cho biết chỉ khi nào anh khai hỏa mới được khai hỏa, mọi người đều chấp nhận cuộc chơi mới, cuộc chơi đầu đời của các chiến sĩ Nghĩa Quân.

Chiến xa địch xuất hiện. Chúng không có tùng thiết. Chúng cho chiến xa đi trước và bộ binh đi sau. Cách làng chừng hai trăm mét chúng dừng lại, rồi khai hỏa bằng tất cả hỏa lực có trên chiến xa, rồi chúng từ từ tiến và bắn liên tục cầy nát tuyến phòng thủ của anh em Nghĩa Quân. Anh Thuận cho lệnh truyền khẩu: khi anh khai hỏa chỉ các khẩu M72 và B41 khai hỏa mà thôi kẻo lộ mục tiêu. Quả như vậy, đoàn chiến xa của địch tiến tới, một trăm thước rồi tám mươi thước. Chiến xa đi đầu trúng đạn, các chiến xa còn lại dồn hỏa lực ngay vào nơi khai hỏa của ta. Anh Thuận gục xuống, các khẩu chống chiến xa của anh em nghĩa quân xã Mỹ Nhơn quyết trả thù. Từng chiến xa địch bốc cháy, nhưng anh em nghĩa quân cũng thiệt hại nặng nề. Lúc này địch quân cho rằng quân ta đông, có hỏa lực chống chiến xa mạnh, nên chúng rút lui.

Nhờ thời gian này anh em Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, mới kiểm điểm lại quân số, chết và bị thương quá nhiều, những người còn sống quá ít đành phải dìu người bị thương ra khỏi chiến trường.

Hai giờ sau địch quân mới hoàn hồn tấn công ồ ạt vào mục tiêu xã Mỹ Nhơn. Nhưng không một tiếng súng chống cự, đồng không nhà trống, gần hai mươi anh em Nghĩa Quân nằm bất dộng dưới giao thông hào. Lúc đó chúng mới biết chúng đã đụng độ với lực lượng Nghĩa Quân kiêu hùng xã Mỹ Nhơn.

Hai mươi bẩy năm sau, ngày 20 tháng 4 năm 2002 mới có một dòng chữ thô sơ nói về người anh hùng Nguyễn văn Thuận và anh em Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, quận Bửu Sơn, tỉnh Ninh Thuận, thật quá muộn màng, nếu không muốn nói là vô ơn thì nên dùng tiếng bạc như gì đây cho xứng ...

Bùi Đức Lạc

HÃY NHÌN XEM "LỬA TỪ BI"

Việt gian Nguyễn Công Hoan chích thuốc làm cho HT Thích Quảng Đức mê man, đổ 2 can xăng lên người rồi bật Zippo châm lửa đốt, trong khi các ác tăng Ấn Quang ngồi thưởng thức cùng với cảnh sát!!! Hãy tố cáo Việt gian Nguyễn Công Hoan, kẻ giết người đang giả "tị nạn" tại Hoa Kỳ.

Hãy nhìn xem: « Lửa Từ Bi »
Source: honviet.co.uk

Lệ Tuyền

LTS- Đây là tang chứng Việt gian Nguyễn Công Hoan và các Ác tăng PG Ấn Quang dàn dựng giết HT Thích Quảng Đức. Theo lời tố cáo của ông Trần Trung Đạo, Bà Hàn Giang Trần Lệ Tuyền và Video ghi lại HT Thích Quảng Đức "không tự tẩm xăng tự thiêu" như đồn đãi tuyên truyền láo khoét của cộng sản, mà hình ảnh, tài liệu cho thấy HT Thích Quảng Đức bị Việt gian Nguyễn Công Hoan chích thuốc mê man, tê liệt, xong bị tưới xăng đốt sống ngày 11 tháng 6, 1963 tại Sài gòn. Hiện nay Nguyễn Công Hoan và những tên ác tăng của PG Ấn Quang hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ và khắp các chùa trên thế giới để khống chế GHPGVNTN hải ngoại theo lệnh của cộng sản Hà Nội. Chúng tôi yêu cầu Hội Đồng Nội An Hoa Kỳ và Sở Di Trú mở lại hồ sô điều tra những kẻ đồng lõa, kẻ dàn dựng phạm tội giết người đang lẫn trốn trong hàng giáo phẩm Phật giáo GHPGVNTN như Thích Giác Đức, Thích Minh Chiếu, Thích Giác Lượng, Thích Hộ Giác v.v...

Mong quý vị luật sư như Luật sư Trần Thái Văn và Hoàng Duy Hùng hãy hợp lực cùng quý vị luật sư tài ba khác, đưa bọn sát nhân này ra trước pháp luật. Đây là lúc mà quý vị chứng tỏ với đồng bào rằng quý vị thực sự chống cộng.

*********************************************


Nghe toàn bộ bài này

Bây giờ, là những ngày đầu của mùa Xuân Canh Dần, 2010. Đã bốn mươi bảy năm dài trôi qua, nhưng có lẽ không riêng tôi, mà rất nhiều người trong chúng ta khi nghe đến tên « Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu », với ngọn « Lửa Từ Bi » đã bừng bừng đốt cháy một người đã hôn mê qua những tấm hình trên các trang báo. Có những tấm hình người ta đã cho thấy « Hòa thượng Thích Quảng Đức » đang bốc cháy, hoặc có tấm hình cho thấy có một người cầm can xăng đang đổ từ vai xuống người của Hòa thượng Thích Quảng Đức.

Nhưng, hôm nay, tôi mới vừa nhìn thấy một đoạn phim trên: You Tube video: Bo Tat Quang Duc ( Monge Budista suicidio ) . Đoạn phim này, đã được quay ngay lúc Hòa thượng Thích Quảng Đức đang bị Phật giáo Ấn Quang bức tử.

Cách đây, bốn mươi bảy năm, vào lúc 7 giờ sáng ngày 11-6-1963, ( nhằm ngày 20-4 âm lịch ) những kẻ sát nhân này; trong đó có Trần Quang Thuận đã chở Hòa thượng Thích Quảng Đức đến ngã tư Lê Văn Duyệt - Phan Đình Phùng, Sài Gòn, để đốt chết. Ngoài Trần Quang Thuận còn có Nguyễn Công Hoan là dân biểu lưỡng triều. Nghĩa là trước 30-4-1975, Nguyễn Công Hoan là dân biểu của Việt Nam Cộng Hòa và sau ngày mất nước Nguyễn công Hoan cũng tiếp tục là dân biểu tỉnh Phú Khánh của bọn việt-gian-cộng-sản. Nguyễn Công Hoan là người đồng hương với Hòa thượng Thích Quảng Đức;

Theo những tài liệu cũ, thì suốt trong thời gian cuối đời của Hòa thượng Thích Quảng Đức, sau khi đã « được » Phật giáo Ấn Quang đã ra lệnh phải bức tử, Nguyễn Công Hoan luôn luôn ở bên cạnh Thượng tọa Thích Quảng Đức, để « theo dõi sức khỏe ». Nhưng, thực ra, là mỗi ngày Nguyễn Công Hoan đóng vai là một y tá đã chích cho Hòa thượng Thích Quảng Đức bằng « thuốc trợ tim » đến nỗi đã khiến cho Hòa thượng Thích Quảng Đức từ từ biến thành một kẻ vô hồn. Bởi vậy, nên mọi người đều thấy khi được dìu đến nơi để phải chịu đốt, thì Hòa thượng Thích Quảng Đức đã hoàn toàn hôn mê, bất động và ngồi như một bức tượng đá trong ngọn « Lửa Từ Bi ».

Và, chính Nguyễn Công Hoan là tên giả sư đã tự tay cầm một can xăng để tưới từ trên vai xuống người của Hòa thượng Thích Quảng Đức. Rồi cũng chính Nguyễn Công Hoan đã dùng chiếc Zipo loại lớn để bật lửa rồi đốt cháy Hòa thượng Thích Quảng Đức trong lúc ông đã bị hôn mê hoàn toàn, theo: Lệnh Bức Tử của Phật Giáo Ấn Quang.



Trước đây, tôi đã viết về cái chết của Hòa thượng Thích Quảng Đức và tên dân biểu lưỡng triều Nguyễn Công Hoan, là lúc Nguyễn Công Hoan đang có mặt tại nước Mỹ.

Bo Tat Quang Duc ( Monge Budista suicidio )


Tưởng cũng nên nhắc lại: Vào năm 1977, trong lúc đương là Dân biểu của bọn Việt-gian-cộng-sản của tỉnh Phú Khánh, Nguyễn Công Hoan đã cùng Trần Bình Nam, tức Trần Văn Sơn, cựu Trung tá Hải Quân – cựu dân biểu VNCH; nhưng Trần Bình Nam vì là người thân của Dương Văn Minh, và là bạn chí thiết của Nguyễn Công Hoan, nên không bị vào tù « cải tạo » mà vẫn sát cánh kề vai bên Nguyễn Công Hoan là Dân biểu của việt-gian-cộng-sản. Cả nguyễn Công Hoan và Trần Bình Nam đã dùng một chiếc thuyền chỉ có hai người là bạn thân thiết với nhau cùng với người tài công, để lên đường «vượt biển» tại bãi biển Nha Trang.

Sau đó, cả Nguyễn Công Hoan và Trần Bình Nam đã đến nước Mỹ. tôi nhớ lúc đó, đã có nhiều tờ báo; trong đó, có Văn Nghệ Tiền Phong của Ông Nguyễn Thanh Hoàng đã lên tiếng và đặt nghi vấn về chuyện « vượt biển » của hai người này. Song rồi theo thời gian, mọi chuyện cũng đã đi vào quên lãng.

Nguyễn Công Hoan hiện đang sống trên đất Mỹ, nhưng y không hề ra mặt hay lên tiếng. Riêng Trần Bình Nam, tức Trần Văn Sơn là thường xuyên viết bài đưa lên nhiều trang điện báo. Xin mọi người đừng quên: Trần Bình Nam là bạn thân thiết của Nguyễn Công Hoan, từng hoạt động với nhau, và cũng cùng nhau lên thuyền « vượt biển » vào tháng 5 năm 1977, là thời điểm bọn việt-gian-cộng-sản đang kềm kẹp người dân trong trong bàn tay sắt thép một cách kinh hoàng nhất; nhưng Nguyễn Công Hoan và Trần Bình Nam đã thuận buồm xuôi gió trên một chiếc thuyền du lịch để sang nước Mỹ.

Trở lại với đoạn phim trên: You tube video: Bo Tat Quang Duc ( Monge Budista suicidio ) ». Tôi thật hết sức kinh hoàng khi nhìn thấy những tên sư sãi của Ấn Quang, tất cả đã đều vô cảm trước ngọn « Lửa Từ Bi » đang đốt cháy đồng môn!!!



Nhưng, tôi lại càng khiếp đảm hơn nữa, khi nhìn thấy thái độ của những nhân viên cảnh sát Việt Nam Cộng Hòa. Bởi tất cả họ cũng đều dửng dưng trước hành vi phạm pháp của Phật giáo Ấn Quang, khi họ ngang nhiên tưới xăng đốt người giữa thanh thiên bạch nhật. Họ đã đồng lõa với tội ác, vì thấy chết mà không ngăn cản, không cứu người. Chẳng những thế, mà họ còn đưa cả hai cánh tay ra ngăn cản những người khác để không cho ai được cứu người. Họ là ai? Xin thưa, họ là những nhân viên cảnh sát đã theo lệnh của Phật giáo Ấn Quang, vì phải giết chết Hòa thượng Thích Quảng Đức, mới mong làm sụp đổ Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa.

Đến đây, tôi xin được trích đoạn lại về cuộc đốt người này, qua cuốn sách Trong Lòng Địch của Tác giả Trần Trung Quân, từ trang số 99 đến trang 114, đã xuất bản vào năm 1984, như sau. Kính mời quý vị cùng theo dõi:

« Vào khoảng 4 giờ rưỡi sáng, Vũ Mạnh Trường mới đi vào công tác cụ thể. Trung úy Dương Quang Lâm, phụ tá của Vũ Mạnh Trường chăm chú ghi từng tên một, và tên người được trao phó cho công tác. Chính Vũ Mạnh Trường cũng đã thấm mệt. Nhấp một ngụm trà cho thấm giọng, Trường đưa đôi mắt đỏ lừ gườm gườm nhìn Thích Trí Quang:

Làm cách mạng không thể không có máu đổ. Nếu là máu nhà sư thì càng tốt nữa. Sự thù hận của dân chúng đối với Diệm-Nhu càng ngùn ngụt bốc cao hơn không còn sức mạnh nào ngăn chặn nỗi nữa. Bộ chính trị trung Ương đảng đã nhận rõ tình hình và quyết định rằng, chỉ vài nhà sư chết thảm là bọn Diệm-Nhu sẽ sụp đổ vô phương cứu vãn. Cho nên Đảng đã quyết định là phải giết sư để xúc tiến công cuộc thống nhất đất nước. Đồng chí Kiều Tuấn Cương ( bí danh của Thích Trí Quang ) nghĩ thế nào?

Thích Trí Quang ấp úng:

Dạ … dạ …

Vũ Mạnh Trường quắc mắt đập mạnh tay xuống bàn giận dữ:

Tôi yêu cầu đồng chí phát biểu ý kiến về sự thực hiện kế hoạch của đảng, có yêu cầu đồng chí tán thành hay phản đối đâu mà đồng chí dạ …

Thích Trí Quang ngồi im, gục mặt xuống. Cả hội trường không ai phát biểu ý kiến nào. Trường đắc chí, hất mặt lên, lớn tiếng dõng dạc:

Đảng ta đã trù liệu cả rồi. Bộ Chính Trị ủy ban Trung ương Đảng đã là những « đỉnh cao trí tuệ của loài người ». Chúng ta bì sao kịp! mà địch cũng không thể nào chống đỡ nỗi. Đảng có lệnh chúng ta phải khích động hoặc tạo điều kiện khích động các sư tự thiêu để cúng dường tam bảo! Có thế mới hấp dẫn được dư luận thế giới, mới gây căm thù sâu sắc trong dân chúng đối với chính quyền miền Nam được. Này, đồng chí Cương, thằng Giác Đức nó dám tự thiêu không?

Chắc là không đâu, đồng chí. Nó nói thì hăng lắm, nhưng chỉ ba hoa thôi. Nó là học trò tôi, tôi biết rõ nó lắm. Háo danh, nhưng rất hèn.

Thế còn Thích Hộ Giác?

Hộ Giác cũng vậy, háo danh. Cái mộng của nó là mò lần lên chiếm ghế Viện Trưởng Viện Hóa Đạo đặng nở mặt với đời. Cái thứ như thế mà đòi hỏi nó hy sinh thì thật là khó. Chỉ có ai hy sinh cho nó leo lên thì chắc nó ký cả hai tay mà thôi.

Thích Thanh Từ thế nào?

Thích Thanh Từ là đệ tử của Thích Thiện Hoa. Thầy Thích Thiện Hoa còn ở Bến Tre chưa lên. Không có lệnh của thầy thì hắn chắc không chịu làm việc gì.

Đến đây, Cao Đăng Chiếm mới lên tiếng:

Việc này, đồng chí Hằng có thể làm được.

Hằng, tức Thích Thiện Minh giật mình đánh thót, vội nhỏm dậy:

Thưa đồng chí …

Nhưng Chiếm đã khoát tay ra dấu cho Hằng ngồi xuống, cười nhạt:

Tôi không bảo đồng chí tự thiêu đâu mà lo ngại. Đồng chí còn đắc dụng vào nhiều việc khác. Tôi chỉ nói rằng, với tài miệng lưỡi của đồng chí và lòng tín cẩn của Thích Quảng Đức nơi đồng chí, chắc đồng chí thừa sức cải tạo tư tưởng của Thích Quảng Đức, để hắn tình nguyện tự thiêu.

Thích Thiện Minh cười tít mắt. Cao Đăng Chiếm đã gãi đúng chỗ ngứa của tên đội lốt thầy chùa để làm chính trị và có nhiều anh hùng tính cá nhân này. Thích Thiện Minh vặn mình mấy lượt cho khắp hội trường phải ngó lại nhìn hắn, rồi mới lên tiếng:

Cái đó, thì mấy anh khỏi lo. Quảng Đức đã bị tôi thuốc nước rồi. Ngày hôm kia trả lời cuộc phỏng vấn của tụi báo chí ngoại quốc, tôi đã gài cho Quảng Đức kẹt cứng rồi. Tôi đã nhân danh Thích Quảng Đức mà tuyên bố như vầy: “ Nếu Diệm không phóng thích tất cả tù nhân chính trị, không ban hành một chế độ đặc biệt cho các tôn giáo, trong đó có Phật Giáo được treo cờ Phật Giáo ngang hàng với quốc kỳ, thì thầy Thích Quảng Đức nguyện sẽ tự thiêu để gióng lên tiếng chuông báo động với thế giới về những hành động kỳ thị tôn giáo, nhằm tiêu diệt Phật giáo của chính phủ Diệm-Nhu. Và Hội đồng Ấn quang sẽ đưa vấn đề ra trước Liên Hiệp Quốc”.

Trường gật gù có vẻ tán thưởng:

Thái độ của Quảng Đức lúc ấy như thế nào?

Quảng Đức không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống. Nhưng tôi biết hắn có vẻ hơi thất vọng. Tuy nhiên, tính Quảng Đức rất ôn hòa và vị tha, lại dễ xiêu lòng, nên sau đó, tôi đã thêu dệt cả một tòa sen rực rỡ trên niết bàn đang chờ đợi ông ta, nhờ ông ta hy sinh vì Phật Pháp. Ông ta sẽ đắc đạo, sẽ thành Phật, và bức chân dung của ông sẽ được thờ phượng ở khắp các chùa sau này …

Kết quả có đến 80 phần trăm là Quảng Đức nghe tôi và sẵn sàng hy sinh. Điều tôi lo ngại là chúng ta không ra tay gấp, rủi gặp Hộ Giác, gặp những tên ba hoa như Hộ Giác lỡ miệng xúi bậy ông ta bỏ ý định thì hỏng hết.

Ngày tự thiêu của thầy Quảng Đức gần kề bao nhiêu, thì sức khỏe của thầy sa sút bấy nhiêu. Tim thầy mệt cầm canh. Gần như cả ngày thầy không hề nói một câu, ngoài việc tụng kinh niệm Phật. Ý thầy đã quyết chết và sẵn sàng “ vị pháp vong thân” rồi, nên tùy thân xác còn lưu lại nơi trần thế, hồn thầy đã bay vào thế giới khác. Lúc này, Thích Thiện Minh ra lệnh cho Huỳnh Văn Thạnh phải suốt ngày cận kề bên thầy Quảng Đức, không được rời thầy nửa phút. Không phải hắn lo cho sức khỏe của thầy, nhưng là đề phòng mật vụ VNCH bắt mất thầy thì thực là xôi hỏng bỏng không. Cộng sản đã mất bao nhiêu thì giờ để thuyết phục vừa áp lực thầy tự thiêu cúng dường, thì không thể sơ hở trong phút chót được. Thích Trí Quang đã thức trắng mấy đêm liền để dọn tinh thần cho thầy, trong khi Huỳnh Văn Thạnh nâng giấc thầy còn hơn cha mẹ, lo giặt giũ quần áo, lo từng miếng ăn tới ngụm nước uống cho thầy. Để về sau, chính hắn đã tưới xăng lên người thầy và châm lửa đốt thầy.

Huỳnh Văn Thạnh theo cộng sản từ năm 1959, nhưng hắn không tập kết ra Bắc. Cộng sản để hắn ở miền Nam làm công tác tình báo cho Việt cộng ở khu 5. Tới năm 1962, hắn được biệt phái qua khu Dương Minh Châu, cho xâm nhập vào Sài Gòn hoạt động trong chiến dịch giáo vận. Năm 1964, cho phù hợp với đường lối và chính sách mới của Việt cộng là “gây ung thối trong hàng ngũ quốc gia” Thạnh được triệu ra khu, ẩn bóng một thời gian và sau đó Việt cộng làm hộ tịch giả cho hắn mang tên mới là Nguyễn Công Hoan, và cho hắn về Sài Gòn hoạt động chính trị công khai, đứng phe đối lập với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu. Năm 1966 tới năm 1972, nhiều lần cán bộ nằm vùng vận động tối đa rồi mới đưa hắn ra ứng cử dân biểu quốc hội VNCH, và hắn đắc cử tại đơn vị Phú Yên.

Sau ngày cộng sản chiếm Sài Gòn tên Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, xuất đầu lộ diện nguyên hình, tích cực tuyên truyền cho cộng sản và chỉ điểm cho công an việt cộng bắt không biết bao nhiêu chiến sĩ quốc gia chân chính. Để trả công cho hắn, việt cộng cho hắn vào quốc hội của cộng sản, để lừa bịp dư luận rằng cái quốc hội của cộng sản không hoàn toàn chỉ gồm những đảng viên hay tay sai của cộng sản, mà còn gồm cả một số dân biểu, nghị sĩ “ Ngụy” đã biết ăn năn hối cải trở về với “cách mạng”.

Tuy nhiên, Nguyễn Công Hoan vào múa may ở quốc hội của cộng sản một thời gian, thì những tên chủ nhân việt cộng của hắn thấy cũng không lừa bịp nỗi ai, nên bèn cho hắn “ vượt biên tỵ nạn” để ra nước ngoài làm công tác kiều vận. Nguyễn Công Hoan đã vượt biển sang Nhật, sau đó, nhờ thủ đoạn và móc nối chính trị hắn đã tới được nước Mỹ một cách ngon lành. Nhưng cái mác dân biểu lưỡng trào của hắn và cuộc tỵ nạn mờ ám của hắn đã bị đồng bào nghi kỵ, cho nên hắn chẳng làm được trò trống gì. Hiện nay, hắn trùm mền núp bóng một tên sư hổ mang để chờ một cơ hội khác.

Đó là những chuyện xảy ra về sau, mà đa số chúng ta, nhất là bạn đọc của Văn Nghệ Tiền Phong đều biết rõ. Nay xin trở lại với chuyện “ tự thiêu của thầy Thích Quảng Đức”. Vấn đề mà việt cộng lo ngại nhất là làm sao mang một thùng xăng khá lớn để có thể đốt cháy thầy Quảng Đức ngay tức khắc để các cơ quan công quyền không kịp cứu. Mang một thùng xăng lớn tới nơi mà chúng định thiêu thầy Quảng Đức cho trót lọt không phải dễ, vì an ninh VNCH đã rõ mưu đồ của việt cộng. Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, chính là tên đã được việt cộng trao cho trọng trách cung cấp xăng đốt thầy Thích Quảng Đức, và Thích Thiện Minh là người được đề cử để giám sát vụ này, nên hắn rất lo lắng. Đêm hôm trước khi xảy ra vụ “tự thiêu”, chính Thích Thiện Minh biểu tài xế lái xe chở đi gặp Huỳnh Văn Thạnh để cho biết rằng xăng đã được giấu trong hai thùng nhỏ đựng dầu hôi trong gánh hàng của một nữ cán bộ việt cộng đóng vai người đi bán hàng rong buổi sớm.

Bao nhiêu lít? Thích Thiện Minh hỏi.

15 lít, thưa thầy. Thạnh trả lời.

15 lít đủ đốt không con?

Dư sức mà thầy, 5 lít cũng đủ chết bà Quảng Đức rồi.

Phần kế hoạch F2 con cẩn thận nhé.

Thầy yên tâm, trước khi “ xuất hành”, con sẽ gửi thêm một mũi Trenxinne nữa. sau đó, con sẽ bồi thêm hai mũi trợ tim Haldol là đủ.

Vậy à. Tốt lắm, công con to lắm …

Bảy giờ sáng, ngày 20 tháng 4 năm 1963 ( ngày âm lịch ) dương lịch là ngày 11-6-1963, không khí bên trong chùa buồn như đám ma. Tăng ni ai nấy đều mặt mày ủ rũ thương cho thầy Quảng Đức chỉ chốc lát nữa đây sẽ bị đưa lên giàn hỏa để “ bảo vệ đạo pháp”. Ngoại trừ một số ít cán bộ việt cộng và tay sai núp áo cà sa giết người cho cộng sản, là hăm hở chờ đợi giờ phút xảy ra biến cố.

Ngay từ lúc 4 giờ sáng, Huỳnh Văn Thạnh đã vô giường thầy Quảng Đức, lật mông thầy lên để chích cho thầy một mũi Trenxinne, mà hắn thỏ thẻ thưa là “thuốc trợ tim” để thầy mau bình phục sức khỏe. Thầy Quảng Đức ngủ mê man, ngủ say sưa như một đứa trẻ thơ trong nôi, sau khi đã no sữa, ống thuốc Trenxinne thấm, cơ thể thầy Thích Quảng Đức bỗng mềm nhũn, ngắt véo, thầy cũng không biết đau.

Lúc ấy, Huỳnh Văn Thạnh, tức Nguyễn Công Hoan, mới ra dấu cho đàn em chạy vào lau mình mẩy cho thầy, và thay cho thầy bộ áo cà sa mới toanh. Thế là việt cộng đã chuẩn bị xong để đưa thầy Thích Quảng Đức ra cúng tổ … Các … Mác!!! “

Trên đây, là những trích đoạn về lệnh bức tử Hòa thượng Thích Quảng Đức của Phật giáo Ấn Quang, tiền thân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và bọn việt-gian-cộng-sản, trong cuốn sách Trong Lòng Địch của tác giả Trần Trung Quân.

Tôi cũng cần phải nhắc lại:

Vào tháng 5-1977, Nguyễn Công Hoan, tức Huỳnh Văn Thạnh đã cùng Trần Bình Nam lên một chiếc thuyền và rời bãi biển Nha Trang, chỉ có hai người này và tài công, và cả hai hiện đang có mặt trên đất Mỹ.

Và, vì đây là một bài viết có liên quan đến đoạn phim vừa đưa lên: You Tube video: Bo Tat Quang Duc ( Monge budista suicidio ). Nên một lần nữa, tôi lại phải mời quý độc giả hãy cùng đọc lại những lời của cựu Đại đức Thích Huệ Nhật, tức Mục sư Tin Lành Nguyễn Huệ Nhật, trong cuốn sách “Từ Áo Cà Sa Đến Thập Tự Giá”. Ông đang có mặt tại Đức quốc, để cùng nhau suy gẫm:

“Cái chết tự nguyện là gì? Những người tự thiêu cho đạo pháp:

Nguyễn Huệ Nhật

“ Tôi xin giới hạn trong phạm vi hiểu biết của cá nhân mình, và những gì tôi viết sau đây cũng là một số kinh nghiệm và nhận xét của riêng tôi, sau ba lần tưởng đã chết nhưng nay tôi còn sống trong Ơn Cứu Rỗi của Thiên Chúa, nên xác tín hơn, rộng mở hơn.

Người tự thiêu đầu tiên trong thời kỳ Phật giáo đấu tranh chống lại kỳ thị tôn giáo dưới thời chính phủ Ngô Đình Diệm là Hòa thượng Thích Quảng Đức. Ngài là một vị tu sĩ bán thế xuất gia, nghĩa là có vợ con trước khi đi tu. Con ruột ngài cũng là đệ tử nổi tiếng của ngài sau khi ngài hy sinh. Ngài chỉ nổi tiếng sau khi hy sinh.

Cũng như tất cả các vị thánh tăng đã nối tiếp tự thiêu cho Đạo Pháp, bản thân Hòa Thượng Thích Quảng Đức không hề biết rằng kết quả tốt do sự hy sinh của ngài chỉ là nhất thời từ 1-11-1963, còn hậu quả xấu do sự hy sinh của ngài là lâu dài từ mùa hè 1966 đến nay. Vì sau khi chính phủ Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Phật giáo Việt Nam chỉ thắng thế nhất thời, để rồi càng bị CSVN lợi dụng sâu sắc hơn, và đưa những cuộc đấu tranh kế tiếp đến ngày 30-4-1975, cho cộng sản Việt Nam lên cướp chính quyền.



Nhìn lại quá trình, chỉ hai năm đầu sau khi chính phủ Ngô Đình Diệm sụp đổ, Hội Phật Học VN đã trở thành GHPGVNTN nổi như cồn, nhưng đó là thời gian manh nha đưa GHPGVNTN đến tình trạng suy đồi và phân rẽ ngay trên đỉnh cao thế lực của họ. Năm 1966, GHPGVNTN chia rẽ thảm khốc giữa hai phe Việt Nam Quốc Tự và Ấn Quang. Chưa bao giờ lịch sử Phật giáo Việt Nam có sự căm thù nhau, phân rẽ nhau tệ hại như thế. Vụ đem bàn thờ Phật ra đường để đấu tranh trong mùa hè 1966, là một bằng chứng suy tàn nhất của tinh thần và tổ chức Phật giáo Việt Nam. Nếu tôi kể ra những bất đồng của các vị lãnh đạo PG trong vụ Đem Phật Ra Đường, thì rất phiền. Những cuộc tranh giành đẫm máu trong khuôn viên Việt Nam Quốc Tự cho đến nay vẫn còn giữ kín, trừ vụ kéo sập dãy nhà do Đại đức Thích Đức Nghiệp xây lên sát lề đường Trần Quốc Toản là không thể dấu diếm được. Tôi ngẫm nghĩ Thượng tọa Thích Trí Quang chỉ là một mẹ mìn rất đắc lực của cộng sản Bắc Việt. Ông bắt cóc niềm tin của đa số Phật tử, để biến họ thành phương tiện hữu hiệu nhất cho cộng sản Bắc Việt vào xâm chiếm miền Nam, và ông đã cho cộng sản Bắc Việt vắt chanh bỏ vỏ tất cả nhân, tài, vật lực do niềm tin ấy mà có. Khi công việc bắt cóc ấy hoàn thành, mẹ mìn Thích Trí Quang ngồi im lặng rung đùi và được cộng sản Việt Nam bảo vệ kỹ, không ai dám động một sợi lông chân của ông.

Tôi tin chắc rằng Hòa thượng Thích Quảng Đức đã không hình dung nổi hậu quả tang thương về sau nầy, đối với Phật giáo nói riêng, và dân tộc nói chung, qua sự hy sinh của ngài. Chính người con trai ruột của ngài, người đã trở thành một vị Thượng tọa nổi tiếng tại ngôi chùa của ngài để lại trên đường Trương Minh Giảng, đã sống ba chìm bảy nổi mang nhiều tăm tiếng và cũng bị tù đày trong chế độ cộng sản.

Lần tự thiêu thứ nhất tại Sài Gòn là lần tôi hoàn toàn chờ đợi theo sự sắp xếp và tổ chức của Ủy Ban Liên Phái, nhưng không thực hiện được, vì tình hình sao đó.

Một người khác là thầy Lưu Bổn đệ tử của Hòa Thượng T.M.H chùa TL, Huế, cũng đã nhảy xuống giếng sâu tự tử tại chùa Phật giáo Đà Nẵng, vào mùa hè 1972, sau khi bị nghi ngờ một chuyện xấu. Mười lăm phút trước khi nhảy xuống giếng, thầy Lưu Bổn ngồi ăn trưa với tôi một cách lặng lẽ.

Một người bạn khác của tôi tên T. An, cũng đi tu ở chùa Phổ Đà tại Đà Nẵng, ông mở một trường Bồ Đề ở gần ga xe lửa Đà Nẵng, cũng đã tự thiêu vì một chuyện riêng, nhưng sau đó được dư luận báo chí cho là tự thiêu vì ý nghĩa lớn lao khác. Trong thế giới tôn giáo đã lâm lụy vào những cơ mưu chính trị thời Việt Nam Cộng Hòa, một vài trường hợp các tu sĩ tự tử bằng cách tự thiêu đã được gán cho những ý nghĩa cao cả “Ý nghĩa cao cả” ấy được áp đặt cho mục đích khác, mà người tự thiêu không đặt ra, nhưng sau cùng những người bà con của họ cũng được hưởng tiếng thơm “Thánh Tử Đạo”. Cũng có nhiều vụ tự thiêu do ý định tự tử để giải quyết chuyện riêng, nhưng khi thực hiện, họ lại nêu lý do thiêng liêng để che đậy chuyện bậy bạ. Hoặc là người tự tử bằng cách tự thiêu xong rồi, sau đó mới được gán cho một ý nghĩa thiêng liêng. Thời đó, nhiều vụ tự thiêu đã bị lạm dụng. Người tình nguyện tự thiêu thì đông, nhưng người đáng được chấp nhận thì ít. Vì một người có đời sống không sáng sủa, nếu được chấp nhận cho tự thiêu, sẽ có nguy cơ làm mất niềm tin của nhiều người khác. Tất cả những người tình nguyện tự thiêu đều là những người không sáng giá khi còn sống. Những người sáng giá nghĩ rằng mình cần sống để làm việc có kết quả hơn.

Những người nêu trên đều quen thân với tôi, nên tôi biết một số lý do tại sao họ đã tự thiêu. Giống như những người thất tình, những thí sinh thi rớt, những đứa con giận cha mẹ, những người bị thất bại làm ăn … Họ không còn thiết sống nữa. Họ tìm đến cái chết để trốn chạy một thực tại bất đắc chí bằng cái chết tự sát”.

Quý độc giả vừa đọc qua những trang sách của tác giả Trần Trung Quân và cựu Đại đức Thích Huệ Nhật. Nên biết, sau khi chiếm được miền Nam tự do cho đến hôm nay, thì bọn việt-gian-cộng-sản đã trả công cho Phật giáo Ấn Quang bằng rất nhiều hình thức; trong đó, có nhiều con đường mang tên Thích Quảng Đức.

Riêng tôi, vì đã vô cùng căm phẫn trước những hình ảnh của Hòa thượng Thích Quảng Đức đã bị cả lũ người bất lương, vô nhân tính và tàn ác, khi đem sinh mạng của Hòa thượng Thích Quảng Đức ra để làm phương tiện cho cứu cánh. Bởi vậy, nên tôi phải viết lên bài này, với tất cả tâm thành, tôi ước mong cho mọi người đừng bao giờ đem sinh mạng của bất kể người đó là ai để làm vật hy sinh. Bởi mỗi sinh mạng của một con người trên thế gian này, đều do Trời sinh, thì xin mọi người hãy để cho Trời diệt.

Nhưng, những việc làm của Phật giáo Ấn Quang; trong đó có: Lệnh Bức Tử: Hòa thượng Thích Quảng Đức, đã được xác tín hơn nữa, qua những lời của chính Hòa thượng Thích Quảng Độ qua cuốn sách:

« Nhận định những sai lầm tai hại của đảng cộng sản Việt Nam đối với dân tộc và Phật giáo Việt Nam Thống nhất». Cuốn sách này đã do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và phát hành vào năm 1995; và Thích Quảng Độ đã có những lời viết như sau:

« Chính quyền ông Ngô Đình Diệm càng ngày càng trở nên độc tài, gia đình trị và có tính kỳ thị tôn giáo, nên ít được lòng dân. Sau khi đã tiêu diệt các tôn giáo khác, như Cao Đài, Hòa Hảo, năm 1963, ông Ngô Đình Diệm ra tay đàn áp Phật giáo, toàn thể tăng ni Phật tử miền Nam đã phải đứng lên chống lại để bảo vệ đạo pháp. Đến tháng 11-1963, chế độ ông Ngô Đình Diệm bị lật đổ ».

Và đến cuốn ngụy thư thứ hai lại cũng do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và đã đăng trên báo « Quê Mẹ » số 113, trang 06, tháng 06 năm 1995, với cái tựa đề:

« Bằng đôi chân của mình mời người hãy đi lên », của Thích Đức Nhuận « nguyên Tổng thư ký Viện Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất » tức Ấn Quang.

Mở đầu Thích Đức Nhuận đã viết:

« Tôi viết những dòng chữ dưới đây thân gửi những tâm hồn luôn luôn thao thức đến tiền đồ Dân tộc và Đạo pháp, dù bạn hiện ở trong nước hay ở ngoài nước, xin hãy hướng lên Đức Phật từ bi cao cả nguyện cầu cho Tổ quốc và đồng bào thân yêu của chúng ta: sớm chấm dứt mọi hận thù, biết tha thứ và yêu thương nhau để cùng chung sức chung lòng góp phần xây dựng đất nước Việt Nam Quang Vinh ».

Đến trang số 09, Thích Đức Nhuận viết tiếp:

« Năm 1963, Phật giáo Việt Nam phát khởi cuộc vận động chống chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm, đòi tự do và bình đẳng tôn giáo và được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ. Bạo quyền mang đặc tính kỳ thị tôn giáo sụp đổ. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được thành lập ».

Nên ghi nhớ, vào đại hội thống nhất Phật giáo năm 1981, Thích Đức Nhuận đã được bầu lên ngôi « Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam cộng sản ».

Qua những lời của chính Thích Đức Nhuận đã viết. Thì rõ ràng là Thích Đức Nhuận đã công khai nhận trách nhiệm của Phật giáo Ấn Quang với câu nói: « Phật giáo Việt Nam phát khởi cuộc vận động chống chế độ… » là để đánh đổ Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa. Điều quan trọng hơn cả là: « đã được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ ». Như thế, đã quá rõ ràng, đã quá sáng tỏ, để cho mọi người hiểu được rằng: Phật giáo Ấn Quang « phát khởi cuộc vận động chống chế độ và đã được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ ». Nghĩa là gồm cả cộng sản Bắc Việt.

Như vậy, căn cứ theo những lời của chính hai người đã và đang đứng đầu của GHPGVNTN, tức Ấn Quang ), thì cả hai đã công khai nhận trách nhiệm về cái chết của Hòa thượng Thích Quảng Đức, và kéo theo là sự sụp đổ của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa và hệ lụy là ngày mất nước: 30-4-1975, với các sư sãi của Phật giáo Ấn Quang đã công khai đưa từng đoàn xe ra tận núi rừng, để đón rước cộng quân vào các thành phố tại miền Nam tự do, cùng với những màn bắn giết các vị là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, vào trước ngày 30-4-1975, để trả thù và để lập công với bọn việt-gian-cộng-sản.

Chính vì thế, Phật giáo Ấn Quang cho dù có ngụy biện bằng cách nào chăng nữa, thì vẫn không bao giờ xóa được những tội ác của một thời « tranh đấu » có bàn thờ Phật xuống đường, có máu đổ đầu rơi. Chẳng những vậy, mà qua cái « Thông bạch của hàng giáo phẩm đang đứng đầu Phật giáo Việt Nam đang hành đạo tại Hoa Kỳ », những người này đã bênh vực cho Thích Trí Dũng, người đã công khai trên sách báo là: « Vào Tết Mậu Thân, 1968, chùa Phổ Quang là nơi khai hỏa đánh sân bay Tân Sơn Nhất ».

Vậy, để biết thêm một cách tường tận hơn, xin kính mời quý vị hãy đọc lại bài: Tưởng Niệm Bốn mươi Năm Cuộc thảm Sát Mậu thân: 1968-2008; hiện vẫn còn lưu giữ trên trang điện báo: Hồn Việt: hon-viet.co.uk

28-02-2010

Nếu vì lý do gì quý vị không xem được phim trên Youtube thì xin vui lòng xem sau đây: