« CHÍNH QUYỀN CỦA BỌN BẤT LƯƠNG, ĂN CƯỚP, NGHIỆN NGẬP ÐÃ CÔNG KHAI CHỐNG LẠI ÐỒNG BÀO LƯƠNG THIỆNAP HÌNH ẢNH ĐẶC BIỆT MỖI NGÀY »

NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM MUỐN LÀM GÌ ÐÂY TRONG VỤ THÁI HÀ? THƯ CẢNH CÁO ÐỨC TỔNG GIÁM MỤC ÐỊA PHẬN HÀ NỘI - CÔNG AN BẮT VÀ ÐÁNH ÐẬP THÔNG TÍN VIÊN AP


Việc thi công công xây dựng công viên cây xanh, thư viện tại 42 Nhà Chung đã dần hoàn thiện (ảnh: Phúc Hưng - Dân trí)

Cảnh cáo Tổng giám mục giáo phận Hà Nội
Source: Dân Trí

Không rõ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam dự tính làm gì trong vụ Thái Hà, tuy nhiên sau khi xem bức thư cảnh cáo đức Tổng giám mục Ngô quang Kiệt do UBND TP Hà Nội gởi đến ngày hôm nay, 21/9/2008, luận điệu có vẻ cương quyết đàn áp chứ không chịu nhượng bộ ngày càng thấy rõ, thật khó mà nói lý lẽ với kẻ chuyên dùng bạo lực và ngang ngược nổi tiếng là bọn cộng sản khát máu. Như vậy thì cuộc đấu tranh của giáo xứ Thái Hà đang có nguy cơ sẽ bị đàn áp trực tiếp bởi chính quyền hoặc gián tiếp qua trung gian bọn đầu trâu mặt ngựa phối hợp với công an trá hình phá hoại bằng bạo lực, hoặc chơi trò ném đá giấu tay là cái nghề mà bọn cộng sản là những tay chuyên nghiệp.

Ðã đến lúc phải phát động mạnh mẽ phong trào đấu tranh trên toàn thế giới, kết hợp với các tôn giáo khác cùng đòi lại đất mà bọn cộng sản đã chiếm đoạt, vận động thế giới hợp cùng đồng bào quốc ngoại tấy chay mọi thứ từ Việt Nam, không gởi tiền về Việt Nam, không mua vé về Việt Nam trong dịp cuối năm và tết sắp đến; làm thế nào để cho bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam thấy rõ là nếu bọn chúng tham lam một mảnh đất trị giá vài trăm ngàn đô la thì bọn chúng sẽ mất đi nguồn lợi hàng trăm triệu đô la hay hơn thế nữa mỗi ngày, chỉ có đánh như thế thì chúng mới sợ mà nhả ra các món chúng đã nuốt vào bất chính trong mấy chục năm nay. Riêng giáo hội Công giáo Việt Nam hải ngoại, đây là lúc phải có hành động toàn diện và cương quyết để hỗ trợ cuộc đấu tranh tại quê nhà. Ðừng khi nào mơ màng và bị ru ngủ bằng những luận điệu hòa hợp hòa giải dân tộc láo khoét, đưa ra từ bọn cầm quyền ăn cướp và đè đầu cỡi cổ nhân dân, đừng vô tình trở thành những tên tội phạm cổ xúy và ủng hộ sự tồn tại của một chế độ độc tài, bất nhân, phi nghĩa.

Nếu nhà cầm quyền Việt Nam muốn đổi mới và hòa hợp hòa giải dân tộc thật sự thì phải thực hiện ngay những điều sau đây:

1- Từ bỏ chế độ cộng sản độc tài phản dân hại nước. Bởi vì một nhà nước cộng sản luôn luôn đồng nghĩa với một lực lượng chống lại ý nguyện của nhân dân, chế độ cộng sản luôn luôn là biểu tượng của sự đàn áp, chết chóc, đói khát, nghèo nàn và lạc hậu. Chế độ cộng sản luôn luôn tạo nên những nỗi khổ đau cho dân tộc Việt Nam vì nó là cái chế độ vong bản lai căng, là con đẻ của một thứ học thuyết ngoại lai, chế độ cộng sản đã bị toàn thế giới lên án vì những tội ác chống lại nhân loại.

2- Thành lập một chính quyền dân chủ đa đảng, thực hiện bầu cử lại trong cả nước, thành lập tân quốc hội, làm lại hiến pháp, giải tán tất cả các tổ chức đảng đoàn chính thức hay trá hình đang khống chế và thống trị từ trung ương đến địa phương, chỉ duy trì các cơ quan và tổ chức phi cộng sản. Phải giải tán ngay các hệ thống thông tin tuyên truyền của nhà nước cộng sản, và hệ thống công an kềm kẹp báo chí. Dẹp bỏ ngay cái khẩu hiệu ngu dốt "yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội / cộng sản" và cái bản hiếp pháp do chế độ cộng sản nặn ra để thi hành mưu đồ thống trị và đàn áp nhân dân. Phải để cho các tôn giáo được toàn quyền tự do truyền đạo và nhân dân được tự do hành đạo, dẹp bỏ ngay cái chế độ tôn giáo quốc doanh và những tổ chức kềm kẹp và kiểm soát tôn giáo núp dưới danh xưng "Mặt trận Tổ quốc".

3- Trả lại ngay tài sản, đất đai đã ăn cướp của nhân dân trong mấy chục năm qua. Phải thả ngay các tù nhân chính trị, các tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, và ngưng ngay lập tức các hoạt động vu cáo, chụp mũ các nhà dân chủ đang đấu tranh vì các lợi ích lâu dài của dân tộc.

4- Công khai vô hiệu hóa tất cả mọi văn kiện bán nước mà chế độ cộng sản đã ký kết trong mấy chục năm qua. Chỉ có cách vô hiệu hóa tốt nhất là xóa bỏ hoàn toàn chế độ cộng sản, xây dựng một chế độ mới, một nhà nước mới, một chính phủ mới, một quốc hội mới, một hiến pháp mới, một quốc kỳ và quốc ca mới, hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ.

Muốn xét sự thực tâm của nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại, và để đo lường sự thực tâm đó, dứt khoát phải dựa trên 4 điểm nói trên để làm tiêu chuẩn xét đoán. Nếu những điểm trên không được thực hiện thì tất cả mọi thứ luận điệu hòa hợp hòa giải đều là dối trá. Trong tất cả mọi trường hợp, xin hãy nhớ kỹ câu này " ÐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI MÀ HÃY NHÌN KỸ NHỮNG VIỆC CỘNG SẢN LÀM", xin đừng vì lòng nhân đạo và cái nhìn thiển cận mà biến thành những kẻ nhẹ dạ luôn luôn bị cộng sản lừa bịp, gián tiếp nuôi dưỡng bọn bạo tàn đè đầu cỡi cổ nhân dân.

Những kẻ luôn tin vào sách lược của Hoa Kỳ xin hãy nhớ rõ điểm này: Kể từ khi lập quốc đến nay, Hoa Kỳ luôn luôn phạm phải những sai lầm chiến lược, và Hoa Kỳ đã từng bị khối cộng sản, trong đó có Việt Nam lừa bịp nhiều lần, và trong mắt của Hà Nội, Hoa Kỳ là một nhà giàu non nớt để cho cộng sản Việt Nam làm tiền, và về nhiều khía cạnh, Hà Nội xem Hoa Kỳ như là một nạn nhân, là miếng mồi ngon của nó, Hà Nội vẫn luôn luôn tự hào về "sự lãnh đạo tài ba" của nó, "những đỉnh cao trí tuệ đã đánh bại bọn xâm lược Mỹ và làm cho Hoa Kỳ rơi vào khủng hoảng toàn bộ trong và sau cuộc chiến Việt Nam". Bạn có tin rằng bạn thông minh và tài trí hơn nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không, bạn có tin rằng bạn có thừa sức khôn ngoan để không bị chúng lừa bịp, bạn có tin rằng bạn đã hiểu rõ cộng sản, bạn có tin rằng những kiến thức mà bạn thu thập được từ các trường đại học và các thư viện ngoại quốc là khắc tinh của chủ nghĩa và chế độ độc tài xảo quyệt cộng sản, bạn có tin rằng bạn khôn ngoan hơn các vị tổng thống Hoa Kỳ như Kennedy, Nixon, Johnson v.v... và hệ thống chuyên viên của Hoa Kỳ trong suốt mấy nhiệm kỳ tổng thống... tất cả những người ấy đã từng bị cộng sản lừa bịp, hoặc đã từng vấp phải sai lầm trong cuộc chiến Việt Nam, và thậm chí có người còn làm gián điệp cho Nga Tàu và cộng sản Việt Nam, phản lại chính tổ quốc Hoa Kỳ của họ. Lịch sử là một cuộc lập lại, và người ta phải học đi học lại hoài một bài học cũ... vì lại có rất nhiều người mới cắp sách đến trường và những kẻ bị bệnh chóng quên.

Chúng ta ở hải ngoại phải luôn luôn ghi nhớ rằng, chúng ta phải tan cửa nát nhà, chúng ta phải bỏ nước chạy tị nạn ở khắp nơi trên toàn thế giới, đất nước và dân tộc Việt Nam ra nông nổi này (nghèo nàn, lạc hậu, suy yếu, phân rẽ, đang bị Tàu cộng hóa) cũng là vì cộng sản mà nên cớ sự. Và xin hãy luôn nhớ rằng cứ mỗi đồng tiền chúng ta gởi về quê nhà thì một phần phải đóng thuế cho nhà nước cộng sản, một phần chui vào túi tham của các viên chức cộng sản, một phần chui vào túi của bọn gian thương làm ăn với cộng sản, để khi tính toán lại thì thực ra thân nhân chúng ta chỉ hưởng được một phần tư của một đồng bạc tương đương với giá trị hàng hóa mà thân nhân chúng ta mua vào hàng ngày, có nghĩa là gởi đi 4 phần mà ba phần lọt vào túi của nhà cầm quyền cộng sản và bọn đầu trâu mặt ngựa, may ra chỉ còn được một phần để thân nhân tiêu xài cho những nhu cầu thiết thực. Khi gởi tiền về quê nhà để giúp đỡ gia đình, thân nhân, thực ra chúng ta đang bị cộng sản bắt chẹt, phải chấp nhận một sự thực cay đắng đau lòng: khi giúp đỡ gia đình, thân nhân của chúng ta, chúng ta đã gián tiếp nuôi dưỡng chế độ cộng sản và duy trì sự sống bám của chế độ cộng sản dựa vào sự nghèo đói của nhân dân!!! Xin hãy nhớ kỹ điều này: Liên bang Xô Viết và khối cộng sản Ðông Âu chỉ tan rã sau khi nền kinh tế hoàn toàn bị sụp đổ không lối thoát. Ngày hôm nay một đế quốc Nga mới đang ngăm nghe làm loạn trên thế giới vì nền kinh tế đã phục hồi và những mầm mống cộng sản cũ đã tái hồi sinh hòa nhập với chủ nghĩa dân tộc Nga cực đoan. Nọc độc cộng sản không thể giải hết một sớm một chiều, mà đó là công việc của nhiều thế hệ, công việc giáo dục những thế hệ bị cộng sản tẩy não thật vô cùng khó khăn và tế nhị.

Hy vọng rằng những vết thương mưng mủ, và cơn đau ngày hôm qua mà chúng ta phải gánh chịu vẫn còn có giá trị nhắc nhở chúng ta, chúng ta không thể mất trí nhớ một cách dễ dàng chỉ vì những mời mọc và dụ dỗ ngon ngọt, vì cái lợi ích kỷ trước mắt, vì sự thỏa mãn cho cái tôi dục vọng thấp hèn, vì sự huênh hoang "áo gấm về làng"; hoặc lòng nhân ái của chúng ta bị lợi dụng để sụp vào cái bẫy độc ác của chế độ. Nếu yêu nước yêu dân thực sự, phải luôn luôn đặt điều kiện tiên quyết với nhà cầm quyền cộng sản, và phải trao đổi sòng phẳng, dứt khoát qua các điều kiên ÐÃ được nhà cầm quyền thực hiện, chứ không bao giờ nghe chúng hứa suông cho qua chuyện. Chúng ta không đến nỗi ấu trĩ mãi nghe theo lời của những kẻ chuyên lừa bịp và dối trá.

Thật là đáng xấu hổ cho những kẻ đã từng phải trốn chạy cộng sản để thoát thân, những kẻ đã từng khóc lóc năn nỉ Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc xin cho được chấp thuận quy chế tị nạn, những kẻ đã từng bị chính quyền và bọn công an cộng sản đối xử như những con vật, những kẻ đã từng một thời mở miệng ra rả chống cộng... những kẻ ấy ngày hôm nay đang nuốt phải cái bã "hòa hợp hòa giải dân tộc" và cái mà họ lý luận là "sách lược toàn cầu mới của Mỹ", những kẻ ấy đã đi về Việt Nam, chuyển ngân như cơm bữa, mua nhà tậu đất bên Việt Nam, hối lộ đút lót cho công an từ phi trường cho đến tận nơi mình cư trú, đang đi lại làm ăn với cộng sản Việt Nam, đang nuôi dưỡng cho bọn cán bộ cộng sản núp dưới dạng du sinh hay thăm viếng để ra nước ngoài làm gián điệp ăn cắp và phá hoại cộng đồng người Việt tỵ nạn, để xâm nhập vào cơ cấu chính quyền nước ngoài tuyên truyền cho cộng sản và dụ dỗ họ làm loa tuyên truyền cho cộng sản, chống phá lại nhân dân Việt Nam... Tất cả những kẻ ấy nên tốt hơn hết phải bị tống xuất trở lại Việt Nam vì họ đã không còn có lý do gì để hưởng quy chế tị nạn nữa, nếu yêu thương cộng sản Việt Nam thì tốt hơn hết là nên trở về sống với cộng sản Việt Nam, như Nguyễn Cao Kỳ, như Phạm Duy... ít ra họ là những kẻ còn có chút liêm sỉ, không đợi đến lúc để những nước chủ nhà phải chửi thẳng vào mặt họ rằng "các anh là những kẻ nói láo và lợi dụng lòng nhân đạo của chúng tôi" rồi... tống cổ họ đi! Mong rằng chúng ta không còn phải thấy mặt những con sâu mọt với những bộ mặt hí hững không biết thế nào là cái nhục của cả một dân tộc đang bị đè đầu cỡi cổ bởi tập đoàn cộng sản tôi tớ của Nga Tàu, mãi quốc cầu vinh.


ÁI HỮU NINH THUẬN


Ðồng bào Công giáo và những người ủng hộ vẫn tiếp tục tụ hội lại trước tòa đại sứ Vatican cũ tại Hà Nội, Việt Nam hôm Thứ Sáu 19/9/2008. Ðồng bào đang yêu cẫu chính quyền CSVN trả lại đất của tòa đại sứ cũ, một trong vô số nơi đã bị chính quyễn CSVN tịch thu sau năm 1954 - Ảnh AP

Sau đây là toàn văn bản thông báo ngày 21/9/2008 của UBND TP Hà Nội:

(Dân trí) - Hôm nay 21/9, UBND TP Hà Nội đã có văn bản số 1370/UBND-TNMT về việc cảnh cáo ông Ngô Quang Kiệt - Tổng giám mục giáo phận Hà Nội.

Văn bản có nội dung:

“Kính gửi ông Ngô Quang Kiệt, Tổng giám mục giáo phận Hà Nội

Tòa Tổng giám mục Hà Nội đã nhiều lần có đơn đòi lại nhà đất tại 42 phố Nhà Chung, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, trước đây là phòng Văn hóa - thể thao, Nhà văn hóa, Trung tâm thể dục - thể thao quận Hoàn Kiếm. Hiện nay, UBND quận Hoàn Kiếm đang thi công xây dựng công trình công viên cây xanh, thư viện, phòng đọc phục vụ nhân dân. Đơn đòi lại nhà đất của Tòa Tổng giám mục Hà Nội đã được các cơ quan chức năng Thành phố Hà Nội và Bộ Xây dựng, Thủ tướng Chính phủ xem xét giải quyết và trả lời bằng văn bản theo đúng quy định của pháp luật.

Các văn bản giải quyết của cơ quan nhà nước có thẩm quyền đều nêu rõ: căn cứ vào các quy định của pháp luật, việc đòi lại nhà đất tại số 42 phố Nhà Chung là không có cơ sở để giải quyết. Tuy nhiên, nếu Hội đồng giám mục Việt Nam có nhu cầu sử dụng đất chính đáng thì Nhà nước sẽ xem xét giải quyết theo đúng quy định của pháp luật. Thực tế UBND Thành phố đã giới thiệu 3 khu đất để Hội đồng giám mục Việt Nam lựa chọn để xây dựng dự án theo đúng quy định của pháp luật. Tuy nhiên, Tòa Tổng giám mục Hà Nội không quan tâm và nói rõ quan điểm là đòi đất chứ không xin đất của nhà nước nên không thực hiện việc này.

Thời gian qua, trên địa bàn Thành phố xảy ra một số vụ vi phạm pháp luật liên quan đến khiếu nại đòi đất có nguồn gốc tôn giáo. Cụ thể: từ ngày 18/12/2007 đến ngày 08/01/2008, nhiều giáo sỹ, giáo dân thuộc giáo phận Hà Nội đã tiến hành các hoạt động tôn giáo bất hợp pháp, đẩy đổ cổng sắt, đánh bị thương bảo vệ, dựng tượng, thánh giá tại khu nhà đất 42 Nhà Chung. Ngày 15/08/2008, tại 178 Nguyễn Lương Bằng, Đống Đa, một số giáo dân giáo xứ Thái Hà đã đập phá tường rào của Công ty cổ phần may Chiến Thắng vào chiếm đất, chặt cây, đặt tượng Đức mẹ, dựng thánh giá. Linh mục giáo xứ Thái Hà và giáo dân thường xuyên tổ chức các hoạt động tôn giáo bất hợp pháp trên khu đất đã chiếm.

Trước những sự việc trên, với trách nhiệm, cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội, ông đã không những không thực hiện đúng Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo, phối hợp với chính quyền các cấp vận động, khuyên bảo các giáo sỹ, giáo dân chấm dứt các hoạt động vi phạm pháp luật mà còn trực tiếp tham gia kích động, lôi kéo, khuyến khích bằng các bài trả lời phỏng vấn, thư hiệp thông, các văn bản của Tòa Tổng giám mục do ông ký có nội dung xấu, xuyên tạc sự thật đăng tải trên một số phương tiện thông tin đại chúng nước ngoài. Đặc biệt trong thời gian gần đây, ông đã cố tình không chấp hành đúng luật pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, công khai đến khu đất chiếm dụng trái phép để cùng một số giáo sỹ, giáo dân tổ chức các hoạt động tôn giáo trái pháp luật. Đồng thời, ủng hộ việc kích động, kêu gọi các giáo sỹ, giáo dân ở các địa phương khác trong cả nước tập trung đông người tại giáo xứ Thái Hà nhằm gây áp lực với chính quyền, đòi lại đất.

Bằng những hành vi nêu trên, ông đã thể hiện rõ ‎ý đồ lợi dụng việc vi phạm pháp luật tại giáo xứ Thái Hà để tạo dư luận tác động đến việc đòi lại đất tạ 42 Nhà Chung.

Tiếp theo các hành vi trên, ngày 19/9/2008, nhân danh Tòa Tổng giám mục Hà Nội, ông đã ký‎ “Đơn khiếu nại khẩn cấp” gửi Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ với những nội dung xuyên tạc sự thật, vu cáo chính quyền, coi thường pháp luật, thách thức nhà nước, như trong văn bản đã nêu: “Chúng tôi có quyền sử dụng những khả năng có thể để bảo vệ tài sản của chúng tôi”. Sau đó, Tòa Tổng giám mục đã chỉ đạo bố trí loa với công suất cực lớn từ Nhà thờ lớn hướng sang khu đất và địa bàn dân cư khu vực để đọc nội dung đơn khiếu nại, yêu cầu ngưng thi công dự án công viên cây xanh – thư viện, đe dọa: nếu không ngừng thi công sẽ sử dụng mọi biện pháp để ngăn cản.

Những hành vi nêu trên của ông trong suốt thời gian qua là có hệ thống, thể hiện rõ việc coi thường pháp luật, chưa bao giờ từ bỏ ‎ý đồ đòi đất trái pháp luật. Đồng thời cũng khẳng định ông đã không thực hiện đúng chức trách với cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội, không thực hiện đúng bổn phận của một công dân đối với đất nước, dân tộc, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, không thực hiện đúng theo phương châm của những người có tôn giáo ở trên đất nước Việt Nam là sống “tốt đời, đẹp đạo”. Hơn thế, ông còn phát ngôn miệt thị chính dân tộc, đất nước mình, gây bức xúc, phẫn nộ trong nhân dân Thủ đô.

Với những hành vi nêu trên, Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội cảnh cáo ông. Đồng thời, yêu cầu ông, với cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội:

1. Dừng ngay các hành vi vi phạm pháp luật. Nếu không sẽ bị sử l‎‎ý theo đúng quy định của Luật. Đồng thời có trách nhiệm vận động các giáo sỹ, giáo dân chấp hành đúng các quy định của pháp luật, không được tổ chức các hoạt động tôn giáo trái phép, khẩn trương di chuyển tượng, thánh giá… về đúng nơi thờ tự.

2. Không được tổ chức các hoạt động thông tin tuyên truyền với nội dung xuyên tạc, kích động, lợi dụng, lôi kéo giáo sỹ, giáo dân vào các hoạt động vi phạm pháp luật.

Chính sách của Nhà nước ta luôn tôn trọng và đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng và các hoạt động tín ngưỡng phải tuân thủ các quy định của pháp luật. Những hành vi vi phạm pháp luật, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc phải bị nghiêm trị, nhằm bảo vệ chế độ, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của nhà nước và công dân”.

Phúc Hưng (ghi)

CÔNG AN BẮT VÀ ÐÁNH ÐẬP THÔNG TÍN VIÊN AP TẠI HÀ NỘI

Phóng viên AP, Ben Stocking đang ngồi trong một bệnh viện tại Hà Nội hôm Thứ Sáu 19/9/2008 với vết thương khắp đầu, ông cho biết ông đã bị công an bóp cổ, đấm vào mặt và dùng máy ảnh cướp của ông đập vào đầu ông, sau khi ông bị bắt và hành hung khi đang chụp hình cảnh đồng bào công giáo Thái Hà đang cầu nguyện. Stocking đã được thả ra để chữa trị sau khoảng 2 tiếng rưỡi bị công an CSVN giam giữ. Ðầu của ông đã bị khâu 4 mũi vì vết thương khá sâu và chảy máu liên tục. Máy ảnh của ông cũng đã bị tịch thu. Ben Stocking là trưởng phòng thông tín AP tại Hà Nội (AP Photo/Chitose Suzuki).

CẢNH NHÀ BÁO AP VỪA BỊ CÔNG AN CSVN BẮT VÀ HÀNH HUNG



TÂM THƯ CỦA CÔ PHẠM THANH NGHIÊN VIẾT TRƯỚC KHI BỊ BẮT NGÀY 11/9/2008


Tác giả: cô Phạm Thanh Nghiên

Mặc dầu biết là mình rất nhỏ bé khi phải chống lại một đạo quân vây bủa, và biết trước là có thể bị bắt, chị Phạm Thanh Nghiên đã để lại tâm thư này. Nhóm Thanh Niên Lạc Việt đề nghị quý anh chị truyền tay nhau quảng bá lời kêu gọi, và khích lệ tinh thần nữ anh thư Phạm Thanh Nghiên, hiện đã bị công an bắt giữ...

Source: http://www.thanhnienlacviet.com/vivvo_general/chintri/phamthanhnghien.html
http://www.trangdenonline.com/ArticleDetail.asp?item_id=2986&

TÂM THƯ:

Trong suốt chiều dài lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hàng hàng lớp lớp các thế hệ tiền nhân cống hiến cuộc đời, mạng sống của mình cho sự nghiệp cứu nước và dựng nước. Giải giang sơn gấm vóc mà chúng ta có được ngày hôm nay đã nhuộm thắm mồ hôi, xương máu của biết bao công dân Việt Nam đầy lòng ái quốc. Trong trách nhiệm của một con dân Việt Nam, trong sự biết ơn và trân quý những hy sinh xương máu của tổ tiên, tôi tự cho mình có bổn phận phải tiếp nối truyền thống bảo vệ và gìn giữ đất nước. Sự gìn giữ và bảo vệ không chỉ đơn thuần ở từng mét vuông lãnh thổ mà còn là danh dự và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Sự gìn giữ và bảo vệ này nằm trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, đứng trên mọi bất đồng về ý thức hệ, chính kiến, tổ chức và đảng phái.

Cách đây đúng 50 năm, vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm Văn Đồng đã đại diện đảng Cộng sản Việt Nam ký bản công hàm chấp nhận và tán thành bản Tuyên bố của đảng Cộng sản Trung Quốc về bề rộng lãnh hải của Trung Quốc trong đó bao gồm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, vốn tự nghìn đời thuộc vào lãnh thổ Việt Nam. Đây là một hành động cúi đầu bán nước của đảng cầm quyền CSVN đối với ngoại bang, chưa kể là ông cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng vào thời điểm đó không có thẩm quyền ấy vì 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa lúc ấy thuộc về quyền trách nhiệm sở hữu của miền Nam Việt Nam Cộng Hòa. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chấp nhận sự dâng hiến này của đảng CSVN. Hoàng Sa và Trường Sa muôn đời vẫn là lãnh thổ của Việt Nam.

50 năm trôi qua, mối nhục mất đất mất biển lại bị tiếp nối bởi nhiều sự dâng hiến khác, vì quyền lợi riêng tư, của thiểu số cầm quyền. Điển hình là Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung quốc vào ngày 30-12-1999 và Hiệp định phân định lãnh hải Việt Nam-Trung quốc ngày 25-12-2000. 789 cây số vuông dọc biên giới Trung Việt, trong đó có thác Bản Giốc và Ải Nam Quan cùng một phần lãnh hải của dân tộc lại bị dâng hiến cho ngoại bang. Thêm một lần nữa, độc lập của Việt Nam lại bị xâm phạm, danh dự của dân tộc Việt Nam lại bị chà đạp. Trong khi đó, mọi tiếng nói, hành động bày tỏ quan điểm của công dân Việt Nam về Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, mọi thái độ thể hiện lòng yêu nước và bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ cha ông của người dân đã bị thẳng tay đàn áp, bắt bớ hoặc giam cầm.

50 mươi năm trôi qua nhưng chúng ta không thể quên. Vì một phần thân thể của đất mẹ vẫn còn bị cắt đứt. Chúng ta không thể cúi đầu. Vì danh dự và tự hào dân tộc vẫn là một vết nhục chưa được xóa nhòa. Chúng ta không thể im lặng. Vì im lặng là đồng ý với hành động bán nước. Chúng ta không thể buông xuôi. Vì mọi sự thờ ơ và buông xuôi sẽ dẫn đến những hành động bán nước tiếp diễn trong tương lai. Chúng ta, không những phải nỗ lực lấy lại những gì đã mất, mà còn phải ngăn chận những gì sẽ mất trong tương lai.

Một người, chúng ta sẽ không thành công. Một ngày, một tháng, một năm là quá ngắn để đạt được mục đích. Nhưng với nhiều công dân Việt Nam, bằng trách nhiệm, lương tâm và lòng yêu nước, bằng chiều dài cuộc sống của chúng ta, chúng ta sẽ thành công trong việc tiếp nối sự nghiệp cứu nước và giữ nước của tiền nhân.

Trong sự ý thức về trách nhiệm của một công dân Việt Nam, trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, tôi quyết định sẽ tọa kháng ngay trước nhà của tôi khởi từ ngày 14 tháng 9 năm 2008 trở đi để phản đối hành động bán nước, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc cách đây 50 năm. Lý do tôi phải chọn hình thức đấu tranh này là vì tôi đã từng nộp đơn xin phép nhà nước để được biểu tình, để được làm theo đúng pháp luật quy định của nhà nước, hầu không bị công an vô cớ đàn áp và vu khống như những lần tham dự biểu tình trước, nhưng đơn xin phép của tôi cững đã bị bác bỏ, và bản thân tôi lại bị hành hung.

Tôi khiếu tố và đơn khiếu tố ấy cững bị tòa từ chối không giải quyết. Tôi không còn lựa chọn nào khác trừ phương thức đấu tranh tọa kháng ngay tại nhà tôi để thể hiện quyền bày tỏ thái độ của tôi, một quyền mà chính hiến pháp nhà nước trong điều khoản 69 cững đã ghi rõ. Và lần này, nếu nhà nước đàn áp, sách nhiễu hay xử dụng bạo lực với tôi, hay thậm chí án tù với tôi, thì ít ra tôi cững đã thể hiện qua chính sự an nguy của tôi cho cả thế giới được biết sự thật của đất nước này là không hề có tự do ngôn luận, cho dù là ngay tại chính nhà mình sở hữu.

Tôi cũng tọa kháng để phản đối mọi hành động khiếp nhược của nhà nước này trước ngoại bang phương bắc nhưng lại hung hãn đàn áp mọi tiếng nói, mọi thái độ bày tỏ lòng yêu nước của công dân Việt Nam. Đây chỉ là một việc làm nhỏ bé mà cá nhân tôi có thể làm được trong lúc này. Nhưng dù là một hành động nhỏ bé, nhưng với tinh thần đất nước là của chung, tôi xin kính khẩn kêu gọi mọi tầng lớp công dân Việt Nam, quý bác, quý chú đã từng hy sinh cuộc đời của mình cho nền độc lập của đất nước, các anh chị và các bạn trẻ đang mong ước đất nước Việt Nam sẽ ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân loại, hãy cùng với tôi bày tỏ thái độ và lòng yêu nước của mình ngay tại chính nhà của quý vị, bất cứ ngày nào khởi từ ngày 14 tháng 9 này trở đi, nếu như quý vị cũng như chúng tôi bị ngăn cấm, không thể đến được nơi biểu tình ở Hà Nội vào 14/09 trước sứ quán Trung Quốc.

Mục đích duy nhất của hành động tọa kháng của tôi là bày tỏ lòng yêu nước và nhắc nhở cho chính tôi và đồng bào của tôi về mối nhục mất đất, mất biển và tôi mong mỏi được sự hỗ trợ và đồng thuận của nhiều người qua những hành động cụ thể. Nếu tôi bị bắt giam thì chắc chắn "tội" của tôi và đó là là tội duy nhất của tôi, là đã dám công khai bày tỏ lòng yêu nước của mình. Và nếu vì yêu nước mà bị giam cầm thì tôi rất sẵn sàng và hãnh diện đón nhận bản án tù ấy bất cứ lúc nào. Và nếu như tôi bị bắt giam trước khi tôi có cơ hội toạ kháng tại nhà như ước muốn, thì tôi sẽ tọa kháng phản đối trong nhà tù. Đối với tôi những khó khăn này rất là nhỏ bé so với những hy sinh của các bậc tiền nhân, của các vị cha chú đi trước tôi đã trải qua trong sự nghiệp bảo vệ đất nước.

Kính mong,

Ngày 13 tháng 09 năm 2008

Công dân Phạm Thanh Nghiên
17 Phương Lưu 2, Phường Đông Hải, Quận Hải An, Hải Phòng