Archives for: January 2010, 28

ĐÀN ÁP CÓ HỆ THỐNG: SAU KHI ĐÀN ÁP ĐỒNG CHIÊM NAY ĐẾN ĐÀN ÁP CỒN DẦU? - ĐẠO CAO ĐÀI CHIA XẺ ĐẠO NẠN CÙNG GIÁO XỨ ĐỒNG CHIÊM - NHỮNG BÀI NHẬN ĐỊNH NÊN ĐỌC


Ảnh vietcatholic

Việt cộng rập khuôn theo Trung cộng đào tạo các lực lượng công an thành những đám côn đồ để xử dụng vào việc đàn áp nhân dân, tiêu diệt các tôn giáo và các thành phần bất đồng chính kiến hay các nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ. Công thức CỰU CHIẾN BINH + ĐOÀN VIÊN THANH NIÊN CỘNG SẢN + DU ĐÃNG được xử dụng để lập thành các lực lượng phản ứng nhanh do mật vụ cộng sản chỉ huy, xử dụng vào các việc ném đá giấu tay, các vụ thanh toán, trả thù các thành phần đối kháng, các vụ triệt hạ và thanh trừng nội bộ, các vụ đàn áp thanh niên sinh viên, các vụ đàn áp tôn giáo v.v... Các đám công an côn đồ mặc thường phục sẽ ra mặt công khai đánh đập, ăn cướp, phá hoại tài sản của nhân dân v.v... với sự yểm trợ của bọn công an cảnh sát sắc phục, sau đó chúng sẽ chạy tội với lý luận rằng "dân chúng tự đánh nhau", hoặc là "nhân dân địa phương vì chống lại các hành động của bọn phản cách mạng, nên đã ra tay dạy cho chúng bài học", và nếu cần thì cũng có thể nói rằng "do tình hình hỗn loạn do giáo dân (hoặc Phật tử, sinh viên ...) gây ra, cho nên một số nạn nhân của Mỹ Ngụy không kềm chế được oán hận, đã ra tay đánh đập họ"... hoặc là đổ lỗi cho bọn xã hội đen bất lương côn đồ để chối tội.

Những cái trò như trên đã được áp dụng rất thành công tại Hoa lục trong mấy chục năm nay, trong các vụ đàn áp Thiên An Môn, đàn áp Tây Tạng, đàn áp Tân Cương, đàn áp Pháp Luân Công, đàn áp các nhà hoạt động dân chủ v.v... Thậm chí chúng còn giam giữ, tra tấn hãm hiếp các nạn nhân cho đến chết rồi mổ sống để lấy các phần cơ thể hoặc nội tạng của nạn nhân trong lúc đang hấp hối, đem bán cho các bệnh viện, hoặc những kẻ thích ăn gan uống mật nguời v.v... Bọn cộng sản Trung Hoa không từ nan bất cứ "sáng kiến" man rợ nào để củng cố và bảo vệ chế độ. Các khái niệm về đạo đức truyền thống chỉ có trong tuyên truyền bịp bợm, còn thực tế không bao giờ có trong các thành phần đảng viên cộng sản vô thần trung kiên. Việt cộng được đào tạo bởi Trung cộng, rập khuôn theo mô hình chính trị, mẫu mã của Trung cộng để cai trị và đàn áp nhân dân. Từ thời Hồ chí Minh còn sống cho đến nay, khi chúng hùa theo ai thì luôn cho rằng làm theo khuôn mẫu của quan thầy "vĩ đại" đó là hoàn hảo, khi theo Tàu thì làm y hệt như "Trung quốc vĩ đại", khi theo Nga thì trở mặt với Tàu, làm y hệt theo "Liên Xô xĩ đại". Ngày hôm nay, cứ nhìn theo hiện trạng và cách hành xử của Việt cộng thì cũng thấy được ngay rằng Việt cộng đang làm theo lệnh Trung cộng để hủy diệt dân tộc và tổ quốc Việt Nam.

Hơn lúc nào hết, các cuộc đàn áp có hệ thống các tôn giáo và các nhà dân chủ đang diễn ra song song với việc bán đất bán biển và rước Tàu cộng vào khai thác kinh tế và các nguồn tài nguyên đã cho thấy rõ quốc nạn Việt cộng - Trung cộng đã bước vào cái giai đoạn cuối cùng của nó, có lẽ không còn bao lâu nữa thì bức màn sắt sẽ hoàn toàn trở thành bức màn máu của nhân dân Việt Nam, việc mất nước về tay Trung cộng là hiển nhiên, và Trung cộng chẳng cần phải can qua với Việt cộng mới chiếm được Việt Nam, chúng không đang chiếm Việt Nam đó sao? Làm gì có hiểm họa Trung cộng đối với Việt cộng. Cho nên việc quân đội và công an cảnh sát cộng sản Việt Nam nay ăn mặc rập khuôn theo Trung cộng là lẽ đương nhiên, việc Việt cộng cùng đặt hàng mua vũ khí của Nga giống như Trung cộng đã làm, không phải là để đánh nhau với Trung cộng, mà là làm tên lính xung kích của Trung cộng để đánh các nước Đông Nam Á, hãy chờ xem Trung cộng dùng Việt cộng thanh toán các nước trong khu vực biển Đông.

Việt nam trong tay của bọn Việt cộng đã trở thành tiền đồn của Trung cộng lấn chiếm biển Đông. Các người "anh em Việt Kiều yêu nước" đang làm cái công việc cực kỳ có ý nghĩa là cùng nhau hợp tác với tay sai của Trung cộng để bán nước và tiêu diệt tổ quốc Việt Nam; một ngày không xa, họ sẽ được mời đi tham dự đại hội các kiều bào cộng sản anh em tại Bắc kinh để tưởng thưởng công lao bán nước của họ!!!

Sao chưa thấy một người anh em "Việt kiều yêu nước" nào lên kế hoạch để chống Trung cộng cứu quốc cả, hỏi để mà hỏi chứ ai lại không biết rằng yêu Việt cộng tất phải yêu Trung cộng, vì các "đồng chí" ấy là anh em ruột thịt mà lỵ!!! Hơn nữa các anh em "Việt kiều yêu nước" về Việt Nam là để hợp tác làm ăn kiếm tiền bỏ túi, để kiếm gái đẹp (như lời "chủ tịt" Triết quảng cáo "Việt Nam có nhiều người đẹp"), để kiếm chức tước, để mua nhà mua đất v.v...; những mục tiêu thương mại như thế thì cần gì phải phân biệt Trung hay Việt. Thậm chí chỉ về Việt Nam để kiếm lỗ chôn thân thì cũng đâu cần phân biệt Trung hay Việt, nghĩa địa nào lại không đốt giấy vàng mã theo kiểu Tàu, và đã "được" hồi hương... sang thế giới bên kia thì có bao giờ nghe nói Diêm vương là người Tàu hay người Việt!!!

KDĐN

TÌNH HÌNH GIÁO XỨ CỒN DẦU NGÀY 27 THÁNG 1/2010

VietCatholic News (27 Jan 2010 13:42)

ĐÀ NẴNG - Từ 8 giờ sáng Ban Giải Tỏa đền bù Phường, Quận, Thành Phố, Công An thành phố, công an Quận, công an Phường, Cảnh sát 113 đã chia làm 4 hướng:

- Từ Trung Lương đi lên.
- Từ Giáo Khóm 3 Cồn Dầu đi qua nhà Thờ.
- Từ ngoài bến đò xu vào Cồn Dầu.
- Và hướng từ Trường học Thôn Trung Lương lên.

Tất cả đã tập trung trước cổng Thánh Đường Giáo Xứ Cồn Dầu và phong tỏa các ngã đường không cho giáo dân tự do đi lại. Tất cả mọi người dân Giáo xứ cồn dầu quá sợ hãi trước cảnh ào ạt uy hiếp từ Cán bộ các cấp và Công an. Giáo dân đã đóng cửa nhà đi tránh sự áp lực của chính quyền về vấn đề giải tỏa khu vực của mình.

Chính quyền tự ý dán lên tường, lên cửa các nhà giáo dân trong giáo xứ bản: “Vi phạm hành chính trong lãnh vực đất đai và biên bản quyết định thu hồi đất” Điển hình là nhà của Ông Thái Văn Liên và Bà Trần Thị Thu Trâm…

PV Cồn Dầu





GIÁO DÂN CỒN DẦU CHỐNG LỆNH GIẢI TÒA

VietCatholic News

Hai ngàn giáo dân Cồn Dầu Đà Nẵng vừa gởi thư kêu cứu tới các cấp lãnh đạo Nhà nước và Quốc hội, với lý do nhà cửa đất đai của họ bị giải tỏa trắng để địa phương thực hiện dự án du lịch.

Kế hoạch giải tỏa

Quận Cẩm Lệ ở cửa ngõ tây nam thành phố Đà Nẵng, trong kế hoạch phát triển địa phương, phường Hòa Xuân giải tỏa trắng 430 ha để thực hiện dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân. Nằm trong địa bàn phường, thôn Cồn Dầu với diện tích 100 ha cũng bị giải tỏa lấy mặt bằng phục vụ dự án.

Người dân ở đây đa số theo đạo công giáo với khoảng 400 hộ quây quần sinh hoạt tại Giáo Xứ Cồn Dầu. Ông Thái Văn Liên Quyền Chủ tịch Ban Đại Diện Giáo Xứ nói với chúng tôi:

“Chắc chắn rằng giáo dân Cồn Dầu sẽ kêu cứu tới cùng, có thể họ cùng sống chết với nhà thờ và đất của mình. Giáo xứ của chúng tôi sang năm này kỷ niệm 135 năm Hạt Giống Tin Mừng và 80 năm thành lập giáo xứ vào tháng 8-2010.”

Giáo xứ Cồn Dầu đã có từ lâu đời, người công giáo gắn bó với nhà thờ và cha xứ. Cách đây hai năm có một ngày người dân được biết mình sẽ phải rời bỏ ruộng vườn, từ giã nhà thờ và cha sở. Cả xóm đạo sẽ phải chuyển về khu vực tái định cư, để lại nhà thờ Cồn Dầu và cha quản nhiệm Emmanuel Nguyễn Tấn Lục với một xứ đạo không có con chiên.

Theo dự án của thành phố Đà Nẵng, thôn Cồn Dầu có thể trở thành khu biệt thự nhà vườn Hòa Xuân, một căn biệt thự như thế khi hoàn tất có thể trị giá cả triệu đô la. Đất Cồn Dầu đã trở thành đất vàng đất bạc và dĩ nhiên người dân Cồn Dầu chẳng thể chấp nhận số phận nghiệt ngã, bỏ cả ruộng vườn nhà cửa đổi lấy một số tiền đền bù ít ỏi, không thể xây dựng cuộc sống ở nơi chốn xa lạ.

Giáo dân bức xúc

Ông Thái Văn Liên cho biết lý do khiến giáo dân Cồn Dầu không chấp hành chủ trương giải tỏa đền bù và tái định cư:

“Lý do thứ nhất chúng tôi không đồng tình phải xa rời nhà thờ vì ông bí thư thành ủy nói là đưa chúng tôi đưa chúng tôi đi nơi khác, khu vực của chúng tôi để dành bán cho người khác. Thứ hai người dân chúng tôi trên 90% sống bằng nghề nông là chính, làm ruộng, nuôi gà, trồng rau màu cuộc sống rất ổn định. Thứ ba chính sách đền bù của thành phố với giáo dân chúng tôi rất bất công, đất nhà ở đền chúng tôi 250 ngàn một mét vuông, đất ruộng đền 50 ngàn một mét vuông.

Người dân chúng tôi sợ rằng đang có nhà trở thành mất nhà. Lý do lên trên kia mua lại đất của thành phố với giá 800 ngàn đồng một mét vuông nhà ở. Mà hiện giờ đất của chúng tôi rất rộng, gần 200 năm nay gánh đất dưới ruộng đổ thành nền, nhà có gác có sân có vườn có ruộng cuộc sống đang rất phát triển chúng tôi không chấp nhận phải bỏ đi.”

Sáng 27/1 theo giờ Việt Nam, ông Thái Văn Liên từ một nơi bên ngoài thôn Cồn Dầu cho chúng tôi biết là, công an và cán bộ chính quyền từ mấy ngày qua đã đóng chốt ở thôn, để tiến hành kiểm định do đạc đất đai và nhà ở của giáo dân dù không được sự đồng ý của họ:

“Hiện giờ người dân Cồn Dầu bị rất nhiều trở ngại cho cuộc sống, thứ nhất gần tới Tết rồi mà dân sợ quá, áp lực của chính quyền rất là cao đối với họ. Cho nên người dân tuy rất là bức xúc mà không biết kêu cứu với ai được, nhiều người bỏ nhà đi âm thầm cầu nguyện xin Thiên Chúa cho tai qua nạn khỏi.”

Đó là các thông tin từ người đại diện của giáo dân Cồn Dầu, về phía chính quyền Đà Nẵng, qua trang thông tin điện tử quận Cẩm Lệ chúng tôi ghi nhận ông Nguyễn Bá Thanh, bí thư thành ủy Đà Nẵng đã hơn 5 lần đối thoại trực tiếp với người dân Cồn Dầu nhưng quan điểm hai bên vẫn hoàn toàn khác biệt.

2.000 người dân Cồn Dầu muốn ở lại với ruộng vườn và căn nhà của mình, để trở thành những người tham gia vào dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân.

Ông Nguyễn Bá Thanh xác định rằng không thể chấp nhận những yêu cầu không thể đáp ứng. Ngay trong phiên họp ngày 5/11/2009 ông Thanh đã răn đe: “nếu hộ dân nào không đồng ý với việc kiểm định thì chính quyền sẽ tiến hành kiểm tra hành chính về nhà cửa đất đai.”

Gần như toàn bộ giáo dân Cồn Dầu chống lại lệnh giải tỏa đền bù của chính quyền.

Theo tin địa phương, Ủy Ban Nhân Dân Quận Cẩm Lệ báo cáo là hiện vẫn còn 644 hồ sơ gồm 397 hồ sơ nhà và 247 hồ sơ đất nông nghiệp mà người dân Cồn Dầu chưa đồng ý kiểm định để chính quyền áp giá đền bù.

Nam Nguyên, RFA



ĐƠN KHIẾU KIỆN KHẨN CẤP VỀ VIỆC CHÍNH QUYỀN THU HỒI ĐẤT CỦA GIÁO DÂN CỒN DẦU - ĐÀ NẴNG

VietCatholic News

TIN KHẨN:

Bây giờ là 21giờ tối ngày 26 tháng 01 năm 2010, hiện Công an và dân phòng cùng các thành phần khác bao vây nhà ông Chủ tịch HDGX và một số nhà xung quanh thuộc giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng. Trong những ngày qua công an khủng bố tinh thần giáo dân chung quanh nhà thờ cả ngày lẫn đêm. Nhiều giáo dân đã pjải đóng cửa nhà rời đi nơi khác, còn một số nhà thì bị niêm phong. Công an không cho giáo dân tự do đi lại... Tin này mới nhận được từ ông Chủ tịch HĐGX của giáo xứ Cồn Dầu.

Sau đây là đơn kêu cứu của giáo dân Cồn Dầu:





Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc

ĐƠN KÊU CỨU KHẨN CẤP ĐẾN CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO NƯỚC VIỆT NAM

Kính gửi:

Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
Bí thư nước CHXHCN Việt Nam
Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam
Thủ tướng chính phủ nước CHXHCN Việt Nam
Bộ Công An nước CHXHCN Việt Nam
Cơ quan thanh tra TW Đảng nước CHXHCN Việt Nam
Đài truyền hình nước CHXHCN Việt Nam
UBND TP Đà Nẵng

Chúng tôi đồng viết đơn này để nói và kể rõ sự việc của một giáo xứ thôn quê – thôn Cồn Dầu, phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ, TP Đà Nẵng.

Sự thật mọi việc như sau:

Chúng tôi đã sinh sống, sinh ra và sống tại nơi đây gắn liền cuộc đời của chúng tôi gần 200 năm.

Giáo xứ Cồn Dầu là một Giáo xứ rất lâu đời dân số gần 4000 người.Trên 2000 người đi kinh tế và lập nghiệp tại Easup – Buôn Mê Thuộc, Trà Cổ - Hố Nai tỉnh Đồng Nai, thành phố Đà Nẵng và nhiều nơi khác... Còn lại gần 2000 người ở lại tại làng. Trên 90% người dân nơi đây sống bằng nghề nông, chăn nuôi và các ngành nghề khác.Hầu hết người dân nơi đây theo đạo Công Giáo. Cách đây 5 đến 10 năm về trước người dân nơi đây đời sống kinh tế phát triển chưa cao, nay đời sống của họ đã ổn định và phồn vinh cuộc sống, sung túc và ổn định.

Nhưng vào năm 2003 lãnh đạo thành phố Đà Nẵng đưa ra dự án chỉnh trang tại chổ, sống xung quanh gần nhà thờ của Giáo xứ. Người dân chúng tôi vô cùng vui mừng, mong ước có cuộc sống sung túc, được ở lại quê hương mà bao đời nay người dân gắn liền cuộc đời của họ vào mãnh vườn thửa ruộng con gà, con vịt, con trâu, con bò…

Rồi không biết vì lý do gì dự án không thành làm cho người dân phải khổ sở vì phải vay tiền xây dựng nhà cửa để mong được chỉnh trang tại chổ.

Năm 2008 Lãnh đạo thành phố Đà Nẵng Lại có dự án Khu du lịch sinh thái Hòa Xuân giãi tỏa trắng 430ha. Trong đó làng Cồn Dầu chúng tôi 100ha gồm đất ở và ruộng vườn, đưa người dân chúng tôi phải đi xa Nhà thờ và mãnh đất mà bao đời nay gắn liền trong bao thế hệ phải gánh đất tôn tạo nền nhà với giá đền bù như sau:

* Đường 2m: 250.000đ/m2
* Đường 3m: 350.000đ/m2
* Đường 4m: 450.000đ/m2

Đi đến chổ ở mới với giá mua lại như sau:

*Đường: 5m5: 800.000đ/m2
*Đường: 7m5: 900.000đ/m2
*Đường: 10m5: 1.100.000đ/m2.

Nền nhà đất đổ nền cao chính quyền hổ trợ: 5 triệu, 10 triệu, 15 triệu cho mỗi nền. Người dân Cồn Dầu đã họp với lãnh đạo thành phố trên 20 lần. Trong đó 6 lần họp với bí thư thành ủy Nguyễn Bá Thanh, người dân ước nguyện xin ở lại tại chỗ nhưng ông Nguyễn Bá Thanh trả lời:

- Đã bán 110ha và buộc nhân dân phải di dời đi nơi khác và các ông có mua lại nổi không?
- Các ông không đủ tiền mua chổ ở của mấy ông đâu?
- Các ông là người răng hô, tráng dồ nghèo hèn phải ở phía sau?
- Chúng tôi thấy bất công và làm đơn Kêu cứu gởi lên các cấp từ Phường, Quận, Thành phố đến Trung Ương, và vẫn không giải quyết cho người dân chúng tôi. Ngày đêm người dân chúng tôi âm thầm cầu nguyện xin ở lại mãnh đất chúng tôi mà bao thế hệ đã gắn liền.

Lý do duy nhất là người dân không chấp nhận đi vì mất ruộng đất, vườn ở, đời sống gắn liền với người dân. Nhưng sau đó từ ngày 10/01 - 20/01/2010 Đài phát thanh Phường Hòa Xuân đọc lệnh thu hồi đất ở của người dân giáo xứ Cồn Dầu do ông Võ Văn Thương ký năm 2008. Nhưng nay ông Thương là bí thư quận Cẩm Lệ chứ không phải là chủ tịch Q. Cẩm Lệ bây giờ, mà buộc nhân dân chúng tôi phải chấp nhận theo quyết định ?

Ngày 25/01/2010 bí thư thành ủy Đà Nẵng là ông Nguyễn Bá Thanh dẫn công an, an ninh, cán bộ các cấp từ Phường, Quận, Thành phố trên 100 người xuống tận nhà dân chúng tôi để kiểm định, làm người dân rất kinh sợ, phải đóng cửa nhà đi lánh nạn, công an, ban giải tỏa đền bù, cán bộ các cấp vây suốt cả ngày đêm ăn cơm tại chỗ, có nhà dán giấy chụp hình, dỡ ngói quay phim, làm những điều nhân dân không tưởng được. Không biết những ngày tiếp theo đây người dân Cồn Dầu của chúng tôi có còn yên ổn dưới sự vây hãm của các lực lượng an ninh không? Hiện nay Công an, dân phòng và các thành phần khác đang bao vây một số gia đình buộc họ phải sơ tán. Khủng bố tinh thần giáo dân, niêm phong nhà giáo dân…

Chúng tôi đồng viết đơn này để nói lên sự thật. Kính gởi chính quyền các cấp Trung Ương và các nơi nghiên cứu để giúp đỡ cho chúng tôi, đừng để nhân dân chúng tôi đi đến con đường cùng … và giúp đỡ cho chúng tôi được toại nguyện người công dân đúng theo hiến pháp và pháp luật nước Việt Nam:

1- Được ở lại sống trên mãnh đất mà bao đời đã gắn liền.
2- Được ở lại đi lễ nhà thờ, nhà thờ này là của Giáo hội, cha ông chúng tôi và chúng tôi bỏ tiền ra xây dựng để sống tốt đời đẹp đạo hơn.
3- Không nên lấy đất ruộng của người dân chúng tôi vì nông dân phải có ruộng, có nhà. Chúng tôi lấy gì để sống sau khi mất ruộng, nhà.
4- Tại sao chúng tôi không hưởng được nghị định 69 của Thủ Tướng chính phủ áp dụng với dân làng chúng tôi. Hỏi như vậy có công bằng, dân chủ và thương dân không ?
5- Tại sao chúng tôi là người nông dân không được làm ruộng để sinh sống ?
6- Trong luật đất đai có quy định,khi đi người dân phải có cuộc sống tốt hơn chổ ở cũ khi di dời. Hỏi thành phố Đà Nẵng trong luật đất đai như cách đền bù ở trên, chúng tôi lấy gì để sống và đảm bảo an ninh lương thực như Thủ tướng mong muốn hay không ?

Chúng tôi đồng viết đơn này để nói lên sư thật về một miền quê, một Giáo xứ mà người dân sống chân thật hiền lành, muốn ở lại trên quê hương mà họ đã từng nặng tình nghĩa đã bao đời. Chúng tôi viết đơn này xin gửi lên chính quyền các cấp muôn vàn lần cứu xét cho người dân thôn Cồn Dầu được nhờ.

Đà Nẵng, ngày 26 tháng 1 năm 2010
Người dân thôn Cồn Dầu đồng ký tên

Cồn Dầu

*********************************************************************

KHỐI NHƠN SANH ĐẠO CAO ĐÀI CHIA XẺ ĐẠO NẠN CÙNG GIÁO XỨ ĐỒNG CHIÊM

VietCatholic News

ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ
BÁT THẬP NGŨ NIÊN
TÒA THÁNH TÂY NINH

CHIA XẺ ĐẠO NẠN CÙNG GIÁO XỨ ĐỒNG CHIÊM

BAN ĐẠI DIỆN KHỐI NHƠN SANH ĐẠO CAO ĐÀI

Kính gởi: Quí Ngài Tổng Giám Mục, Giám Mục,Quí Linh Mục,
Cùng toàn thể Giáo Dân Thiên Chúa Giáo,Giáo Xứ
Đồng Chiêm xã An Phú, Huyện Mỹ Đức, Hà Nội.

Kính Quí Ngài:

Đạo nạn của Giáo Xứ Đồng Chiêm ở Hà Nội cũng như đạo nạn của các Tăng Ni sinh Tu Viện Bát Nhã Bảo Lộc tỉnh Lâm Đồng; của Thánh Thất Định Quán Đạo Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh tỉnh Đồng Nai; của chùa Hưng An Tự Phật Giáo Hòa Hảo tỉnh An Giang… là một Đạo nạn chung của tất cả các Tôn giáo hiện nay trên đất nước Việt Nam.

Thánh Giá là một Bảo vật Thiêng Liêng Vô giá, là một biểu tượng Đức Tin của Tín Hữu Ki Tô Giáo, chỉ những người không tôn trọng Tôn Giáo mới hành động như hiện tại ở Đồng Chiêm !

Nỗi thống khổ của Quí vị cũng chính là nỗi đau khổ của chúng tôi. Mặc dầu hình thể Tôn giáo có khác nhau theo từng thời kỳ khai đạo, nhưng tâm linh chúng ta chỉ có một, đồng nhứt thể.

Chúng tôi xin thay mặt cho hàng triệu tín đồ Đạo Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh, xin chân thành chia xẻ nỗi đau thương mất mát của Quí vị khi phải đối diện với một sự thật quá đau buồn ngoài sức tưởng tượng của con người.

Lịch sử dân tộc Việt Nam từ khi Vua Hùng dựng nước đến nay, trãi qua mấy ngàn năm văn hiến, vừa đánh giặc ngoại xâm, vừa xây dựng, bảo tồn và phát triển kinh tế văn hóa xã hội. Ông cha ta đã biết quí trọng giá trị đạo đức của Tiền Nhân, quyết gìn giữ nền văn hóa tối ưu làm căn bản cho sự phát huy đạo đức, nghĩa nhân của con người để đưa dân tộc phát triển, văn minh và hội nhập cùng các quốc gia trên toàn thế giới.

Những tinh hoa, những giá trị tốt đẹp, cao thượng của tâm hồn người Việt Nam đó được thể hiện qua các nền Tôn giáo. Tôn giáo đúc kết lại và xây dựng nên một cách hoàn mỹ để giáo hóa, bày truyền ra cho con người đạt đến sự hoàn thiện đẹp đẽ. Thế mà hôm nay quyền lực của đời bóp méo, đè bẹp, dìm xuống như một thứ xấu xa cần phải bị tiêu diệt. Điều đó chứng tỏ cho mọi người thấy và hiểu được đạo đức của một xã hội suy đồi đến tột cùng. Tương lai dân tộc Việt nam sẽ đi về đâu? Khi nền tảng đạo đức, hay đức tin của con người bị xúc phạm nghiêm trọng, quyền tự do tín ngưỡng bị khống chế, nhân quyền bị chà đạp. hành xử của nhà nước đối với Tôn giáo là sử dụng côn đồ, xã hội đen, bạo lực để đánh đập người dân vô tội vạ.

Đứng trước Đạo nạn chung của các nền Tôn giáo hiện nay, không ai khỏi ngậm ngùi xúc động trước tình cảnh tang thương giữa con người Việt Nam với nhau mà không chút xót thương. Nghĩ đến vận mạng, tiền đồ của nòi giống Việt Nam đã từng chịu biết bao nhiêu thống khổ từ thể xác đến tâm hồn, chúng tôi vô cùng đau xót.

Ngày nay với nỗi đau khổ nầy sẽ làm cơ quan giải thoát cho toàn thể chúng sinh, nỗi khổ nầy sẽ làm nhịp cầu cho tất cả các nền Tôn giáo xích gần lại với nhau, hiệp thông nhau, chia vui sớt thảm, biết tôn trọng nhau để cùng hướng tới mục đích giải khổ cho loài người cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Sứ mạng Tôn giáo luôn gắn liền với vận mạng của dân tộc. Đó mới là Tôn giáo tích cực phụng sự chúng sinh, thiết thực phụng sự cho Hòa Bình và đem lại sự Công Bằng, Thương Yêu cho loài người.

Tiếng nói của chúng tôi là tiếng nói chung cho tất cả những người Việt Nam yêu quê hương đất nước, là tiếng nói chung của tất cả những nhà lãnh đạo tinh thần Tôn giáo yêu quí nền Dân Chủ và Tự Do Quyền, mong muốn xã hội Việt Nam được bình yên, mọi người được quí trọng nhau, biết chia xẻ cùng nhau, biết đặt tình yêu thương, công lý, lẽ phải lên trên hết để mưu cầu hạnh phúc cho mọi người, hầu tiến đến Đại Đồng Nhơn Loại.

Chúng tôi thành tâm chia xẻ và cảm thông với Quí vị. Cầu xin ơn cứu rỗi của Đức Chúa Trời, Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế ban bố Hồng ân cho tất cả anh em chúng ta đồng một Đức Tin, đồng một Mục Đích, đồng nhìn nhau trong tình cốt nhục Thiêng Liêng của Ngài để đem đến cho thế gian niềm an vui và hạnh phúc.

Nay kính

Thánh Địa Tây Ninh Ngày 12 - Tháng Chạp - Năm Kỷ Sửu
(dl 26 – 01 – 2010)

TM Ban Đại Diện Khối Nhơn Sanh Đạo Cao Đài
TRƯỞNG BAN

Chánh Trị Sự HỨA PHI

*********************************************************************

VIỆT NAM ĐANG VÀO XUÂN HAY LẬP ĐÔNG?

VietCatholic News

Tình hình những ngày đầu 2010 này có vẻ như rất cần được đặt cho một cái tên, ‘tháng tang tóc’ chẳng hạn? Ai từng ghé vào trang BBC Vietnamese mấy hôm trước có thấy cái ‘mặt tiền’ trang mạng này toàn là những tin tức chẳng tốt lành chắc cũng sẽ phải đồng tình với ý nghĩ này.

Hai bản tin nổi bật nhất đập vào mắt người xem cũng chính là hai tai họa lớn mà nhà cầm quyền VN vừa giáng xuống hai tôn giáo lớn nhất nước Phật giáo và Công giáo còn đang làm ‘nóng’ dư luận. Bao quanh nó là những ‘vệ tinh buồn’ khác là vụ xử Ls.Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung bị cả thế giới lên án, bị bức cung… lại vừa thêm một người đấu tranh đòi đa đảng khác là ông Nguyễn Bá Đăng phải vào tù có vẻ như nhà nước đang lo cho qua tết các quan tòa khỏi bị thất nghiệp? Bìa phải là các bản tin về quan tham ô hối lộ, một ‘nữ dân oan’ phải ra tòa vì tội định tự thiêu trước tư dinh thủ tướng Dũng do bất công về đất đai v.v…

Nói chung là khác xa với kiểu đưa tin lúc nào cũng ‘phấn khởi hồ hởi’ của báo chí trong nước, BBC hôm 25/1 đã trình cho mọi người thấy cả một bầu trời u ám đang bao phủ lấy đất nước VN.

Nếu như cái ‘mặt tiền’ trang BBC còn có đủ chỗ chứa cho các bức xúc khác như về giáo dục, nạn mua quan bán chức, tình trạng phụ nữ VN bị mua bán sự xuống cấp của các giá trị đạo đức, nạn vô cảm giữa người với người điển hình qua vụ 'chó dữ cắn chết người’ .v.v… họ đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh khá chính xác về một nước VN vào tháng đầu năm 2010 này không phải là mùa Xuân, mà lại là một mùa Đông hết sức ảm đạm.

Tuy nhiên, ngay cả khi có được bức tranh như vậy nó cũng mới chỉ phản ánh được những cái ‘mặt nổi’.

Suốt tháng qua chuyện các vị trí thức chủ nhân trang bauxitevietnam.info nhất là giáo sư Huệ Chi bị công an hành tội, bị ‘mượn đểu’ ổ cứng máy tính, bị ‘mời đểu’ đến đồn làm việc, rồi chuyện các cha nhà Dòng Chúa Cứu Thế 38 Kỳ Đồng Sàigòn bị UBND Quận 3 ‘hỏi thăm sức khỏe’ vì liên quan đến trang dcctvn.net. Chuyện hai trang web này cùng nhiều trang tiếng Việt hải ngoại khác đã bị đánh phá khiến phải ‘sống dở chết dở’ ra sao mọi người đều đã biết v.v… tất cả những việc này cho thấy đang còn vô khối những cơn sóng ngầm ‘dữ dằn’ hoành hành khắp nơi, sẵn sàng chà đạp các quyền tự do căn bản của người dân. Đáng nói là những hành vi bẩn thỉu này lại được nhà cầm quyền VN thi hành nhân danh ‘pháp luật’!!!

Tai họa liền kề tai ương

Ở bản tin thứ nhất 'Thiền sư Nhất Hạnh nói về vụ Bát Nhã’ ông gọi vụ này là "Pháp nạn của Phật giáo Việt Nam trong những thập niên đầu của thế kỷ 21", một "công án" vì có liên quan đến các chủ mưu “công an, Giáo hội Phật giáo Việt Nam và Ban Tôn giáo Chính phủ” cùng nhiều câu hỏi gây ‘nhức nhối’ cho người đọc: "Tại sao mình chỉ muốn tu thôi mà người ta không cho mình tu?"; "Tại sao phải giải tán cho được Bát Nhã dù phải áp dụng những biện pháp như thuê côn đồ, vu khống, lừa gạt, đánh đập, đe dọa?" và tại sao nhà cầm quyền phải dùng đến "những thủ đoạn gian trá, thấp hèn, trái với lương tâm con người" vào mục đích triệt hạ các tăng ni Bát Nhã không khác gì cách quân đầu gấu xử sự với nhau? tại sao và tại sao… hàng trăm nạn nhân trong cuộc cũng không ai hiểu nổi ngay cả khi nó đã trôi qua gần nửa năm kể từ cuối tháng 8/09 ???

Tuy nhiên, điều đáng lo hơn cả vẫn là câu hỏi "tại sao ta lại chịu áp lực của Trung Quốc để đàn áp và tiêu hủy ngay một nguồn sinh lực quý báu của ta?" Là một nhà sư tên tuổi trên thế giới, một khi đã nói ra điều này hẳn ông đã cân nhắc nó rất kỹ lưỡng và hẳn đã có đủ bằng chứng.

Câu hỏi đang được nhà sư đặt ra cho chế độ Csvn khiến chúng ta không khỏi không nhớ lại chuyện một Lê Chiêu Thống từng ‘cõng rắn cắn gà nhà’ hơn hai thế kỷ trước. Nếu quả thật tu viện Bát Nhã bị Csvn giải tán theo lệnh của các quan thầy TQ, vụ Bát Nhã nhiều khả năng sẽ trở thành vết nhơ lớn lịch sử đời sau khó thể bỏ qua.

Bản tin thứ hai là về Vụ Đồng Chiêm, mấy chữ ‘đã giải quyết xong’ chắc là lời của một quan chức nào đó nói với BBC khiến những người có đạo chúng ta nghĩ gì?

Phải chăng đó là việc chính quyền Tp.Hà Nội đã hoàn thành xuất sắc ‘chỉ tiêu’ đập tan nát phá Thánh Giá Đồng Chiêm do họ đề ra. Họ đã ‘hạ gục’ biểu tượng tôn giáo đáng kính của không chỉ Đồng Chiêm, của giáo hội công giáo VN mà còn là biểu tượng đức tin của hơn 2 tỷ người trên toàn thế giới nhưng đã chẳng gây ra bất cứ hậu quả ‘bất ổn chính trị’ nghiệm trọng nào cho tới giờ phút này?

Nó khiến chúng ta nhớ lại vô số khẩu lệnh “khó khăn nào cũng vượt qua, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành” thời bao cấp những năm 80, chỉ có điều ‘khó khăn, trở ngại’ trong vụ Đồng Chiêm không phải là kinh tế mà là ‘luân thường đạo lý’ thế nhưng nhà cầm quyền Csvn vẫn ‘giải quyết xong’ một cách ‘xuất sắc’!!! Một đất nước được lãnh đạo bởi những con người tài hèn đức mọn như thế thử hỏi còn tai họa nào lớn hơn cho đất nước?

Nếu không vì lý do ‘chỉ tiêu’ nêu trên, lời tuyên bố ‘đã giải quyết xong vụ Đồng Chiêm’ đơn thuần chỉ còn là lời reo mừng được thốt lên như một phản xạ tự nhiên khi ai đó thấy mình sắp thoát nạn khỏi những nông nổi do chính họ gây ra. Ở đây đó là sự xúc phạm đến một biểu tượng tôn giáo thiêng liêng của hơn 2 tỷ tín đồ Thiên Chúa Giáo khắp thế giới.

Chúng ta rất muốn tin hành động xúc phạm này chỉ là một sự ‘lầm lỡ’ do thiếu hiểu biết nhưng khi xem xét lại tình tiết vụ việc lại thấy nó hoàn toàn không phải vậy.

Sự ‘ngây ngô dại dột’ trong sự chỉ đạo của ai đó cho vác bom mìn búa tạ đi đập Thánh Giá Đồng Chiêm giữa đêm khuya như muốn để tránh khỏi mọi rủi ro, nhưng lại gây ra thương tích nghiêm trọng cho ít nhất là 2 nữ giáo dân không tấc sắt trong tay chẳng đáng gì so với một đội quân hùng hổ vài trăm người, đã thế còn để vung vãi lại hiện trường vũ khí đủ loại có cả cái chưa dùng mà họ nào có thua trận đâu để bảo là do vội tháo chạy?

Tất cả những điều này khiến chúng ta không còn cách hiểu nào khác hơn là vụ triệt hạ Thánh giá Đồng Chiêm đã được các quan chức Tp.Hà Nội thực hiện nó rất có tính toán: chỉ cần muợn danh nghĩa ‘luật pháp quốc gia là thượng tôn’ (nhưng thật ra là mớ ‘luật rừng’!) kết tội giáo xứ Đồng Chiêm xây dựng Thánh Giá trái phép ắt phải bị đập bỏ mà không có bất kỳ ngoại lệ nào. Một vụ đập phá nhân danh ‘pháp luật’ như vậy chăc chắn sẽ không có bất cứ ‘đồng chí’ nào dù to đến đâu, dù không ưa kẻ ra lệnh đến đâu cũng chẳng ai dám hó hé bắt bẻ họ.

Làm sao ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết không biết hậu quả của hành động này sẽ làm mất mặt mình khi nó xảy ra ngay sau chuyến đi Rome yết kiến Đức giáo hoàng bàn thiết lập quan hệ? Biết chắc chứ nhưng ông cũng đành phải ngậm đắng nuốt cay!

‘Độc chiêu’ của vụ Đồng Chiêm là ở chỗ Tp.Hà Nội đã cố tình không chịu vội triệt hạ cây Thánh Giá từ hồi tháng 3 lúc nó mới được đúc thay cho cây Thánh giá gỗ cũ như bao công trình xây dựng trái phép khác, khi đang còn thi công với giàn giáo như tấm hình chụp kèm được đăng trên một số báo trong nước.

Nếu thật sự vì kỷ cương phép nước và vì giáo xứ Đồng Chiêm vi phạm pháp luật ắt họ đã phải triệt hạ Thánh Giá Đồng Chiêm từ tháng 3/09. Nhưng vì Thánh Giá Đồng Chiêm chỉ là cái cớ nên có kẻ đã cố ‘để dành’ nó chờ cho đến sau khi ông chủ tịch Triết sang Rome tay bắt mặt mừng với Đức Giáo Hoàng xong họ mới chịu ra tay.

Sự vô luân vô lối của hệ thống luật phát XHCN chính là ở chỗ này. Ngay cả đến ông chủ tịch Triết, ông thủ tướng Dũng mà cũng còn bị khoá cả tay lẫn miệng trong các vụ Tòa Khâm Sứ, Đồng Chiêm thì thử hỏi công lý với dân đen là cái ‘đinh rỉ’ gì? Chẳng trách sao nhà cầm quyền Hà Nội vẫn cứ ngang nhiên muốn bắt bớ, kết tội bất cứ ai họ đều làm được cả.

Tựa như ‘con dao hai lưỡi’, luật pháp XHCN vừa có thể uy hiếp dân nhưng lại vừa có thể dùng làm công cụ để nội bộ ‘dằn mặt’ trói buộc nhau khiến bất kỳ ai đã tham gia vào đảng rồi thì dù có thức tỉnh muốn quay trở về hành xử như những người tử tế họ cũng chẳng được đảng cho phép. Đã lỡ đi với ma rồi thì đành phải mặc áo giấy suốt đời. Chính các tấn ‘bi kịch’ xảy ra cho cả hai ông Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết ngay sau chuyến yết kiến Giáo hoàng tại Vatican cho thấy thật sự có một lưỡi dao thứ hai như vậy trong luật pháp XHCN của VN.

Nhưng bất kể vì lý do gì mấy chữ ‘đã giải quyết xong’ vụ Đồng Chiêm vẫn khiến những người có đạo chúng ta khi nghe cảm thấy nó hết sức… ‘trâng tráo’!

Canh Dần 2010 sẽ ra sao?

Nhìn hiện tại có thể đoán được phần nào tương lai. Với những điều đang xảy ra thời điểm đầu năm này, chúng ta có cơ sở để tin rằng năm Canh Dần 2010 sẽ tiếp tục là năm ‘canh cô mồ mả’ đối với người dân trong nước do sẽ sự cai trị ‘dữ dằn’ tựa loài Dần, cọp, hổ mà nhà cầm quyền CSVN sẽ áp đặt lên dân chúng.

Tối hôm 20/1 khi nghe trên VTV nhà cầm quyền tuyên án kết tội Ls.Lê Công Định tội “lật đổ chính quyền bằng đấu tranh bất bạo động” hẳn là nhiều người hiểu biết không khỏi vừa buồn cười vừa cảm thấy hổ thẹn cho lũ quan tòa.

Bởi một chính quyền nếu thật sự có thể dễ dàng bị lật đổ bằng phương pháp đấu tranh bất bạo động, chứng tỏ chính quyền ấy đúng là loại ‘sâu dân mọt nước’ rồi còn gì nên các bị can kia mới chẳng cần phải dùng đến vũ lực, mà chỉ bằng ‘lòng dân’ cũng đủ làm nên chuyện. Lật đổ một chính quyền như vậy xem ra cũng đáng làm lắm chứ!

Hơn ai hết, một chính quyền vẫn thường xưng mình là ‘của dân, vì dân’ há chẳng thấy việc bị ‘lòng dân’ lật đổ như vậy là ‘đáng tội’ lắm sao?

Đấu tranh bất bạo động mà bị kết tội trầm trọng như tòa án VN chẳng lẽ thánh Grandhi của Ấn Độ, mục sư Luther King của Mỹ những người được cả thế giới nể trọng vì khai sinh ra và thực hành ‘đấu tranh bất bạo động’ họ cũng đều là quân ‘phản động’ cả ư?

Còn nếu nhà cầm quyền VN thật sự sợ bị lật đổ thì lẽ ra họ càng không nên chuyển tội danh 4 bị can từ 88 sang 79, bởi làm thế chẳng khác gieo vào mấy chục triệu cái đầu ‘non nớt’ về chính trị của dân chúng cái khái niệm ‘lật đổ chính quyền’ vốn còn rất xa lạ, để rồi dân chúng sẽ thắc mắc hóa ra ‘chính quyền nhân dân’ này cũng đang ‘mắc tội’ hay hại dân hại nước lắm nên mới có người đòi lật đổ v.v… thử hỏi còn ‘cái dại’ nào to hơn ‘cái dại’ này?

Như vậy rõ ràng việc quân sư ‘quạt mo’ nào đó đã hiến kế cho đảng ta thay đổi tội danh nhóm Ls.Định từ điều 88 sang điều 79 (mà rốt cuộc cũng chẳng dám tử hình ai kể cả Trần Huỳnh Duy Thức phản cung không chịu nhận tội) xem ra hắn rất đáng bị tử hình lắm chứ chẳng chơi. Tạo cớ để thiên hạ gieo ‘tiếng ác’ bất lợi tai tiếng cho đảng cầm quyền đích thị hắn mới chính là kẻ đang muốn “lật độ chế độ” chứ chẳng phải Ls.Định, Tiến Trung, Duy Thức hay bất cứ ai khác.

Thật tội nghiệp cho các lãnh đạo ‘chóp bu’ xứ ta, chỉ vì muốn độc tài ham quyền lực mà đâm ra ‘mờ mắt’ không còn phân biệt nổi đâu là lợi hại, đúng sai khi dùng mấy chữ ‘đấu tranh bất bạo động’ đi kết tội người khác ‘lật đổ chính quyền’?

‘Quí vị’ đảng csvn nếu thật sự thương dân, tôn trọng dân hãy ngẫm nghĩ xem người dân chúng tôi nói như thế có gì sai?

Mà dường như đất trời cũng chẳng đồng tình với vụ xử ‘lật đổ chính quyền’ này. Ngay trước và trong ngày diễn ra phiên xử nhóm Ls.Lê Công Định, một cơn áp thấp nhiệt đới bất ngờ hình thành trên vùng biển Trường Sa tràn vào các tỉnh Trung Nam bộ hôm 19/1 khiến cho bầu trời Sàigòn tháng Giêng này lẽ ra rất nắng nóng bỗng trở nên xám xịt, gió mưa vần vũ suốt hai ngày này, như thể trời đất cũng thương khóc cho 4 bị can và cho cả hơn 80 triệu dân VN.

Hiện tượng thời tiết bất thường đầu năm như vậy diễn ra cùng với tình trạng uy hiếp của TQ mỗi lúc lộ liễu hơn ngoài biển Đông như thể là điềm báo trước sẽ có thêm nhiều ‘sóng to gió lớn’ xảy ra trong năm nay.

Một cuộc chiến với TQ là điều chẳng ai muốn nhưng với đà căng thẳng leo thang kiểu này xem chừng cũng khó có thể tránh khỏi. Trong cái rủi biết đâu lại có cái may? Một cuộc chiến thật sự nếu xảy ra biết đâu đấy lại là cơ hội giúp VN sớm thoát khỏi cái quĩ đạo độc tài cộng sản TQ.duy nhất còn lại trên thế giới.

Với sự mở màn tồi tệ của năm 2010 như vừa kể trên xem ra sẽ không có nhiều điều sáng sủa đang chờ đợi mọi người phía trước. Các quyền tự do căn bản sẽ tiếp tục bị nhà cầm quyền VN chà đạp, bất công bạo ngược vẫn lộng hành tràn lan.

Mặc dù vậy chúng ta luôn tin rằng một vật khi đã lên đến đỉnh hoặc rơi xuống đáy nó chẳng thể nào đi xa hơn được nữa. Những sự xấu xa tệ hại mà Csvn gây ra cho các tôn giáo nhất là đạo công giáo chúng ta mấy năm gần đây cùng với không biết bao nhiêu ngàn vụ vi phạm nhân quyền, tham nhũng và bất công tràn lan như đang quá sức chịu đựng với hầu hết nhân sĩ trí thức trong nước và ngay cả trong hàng ngũ đảng Csvn. Chỉ một vài biến động trong quan hệ Hà Nội – Bắc Kinh rất có thể sẽ là điều kiện thuận lợi cho một sự đổi thay nhanh chóng diễn ra.

Chúng ta cùng chờ xem… cảnh đất nước ảm đạm phải ‘lập Đông’ ngay giữa đầu mùa Xuân của đất trời này còn có thể kéo dài trong bao lâu?

Sàigòn, 28/1/2010
Alf. Hoàng Gia Bảo

************************************************************************

ĐỒNG CHIÊM - ĐIỂM TỚI CỦA CHUỖI NHỮNG HÀNH ĐỘNG KỲ QUẶC KHÓ HIỂU

VietCatholic News

Sau đây là bài nhận định của độc giả về biến cố Đồng Chiêm:

Biến cố Đồng Chiêm là một câu hỏi lớn không dễ trả lời đối với các nhà hoạt động tôn giáo và với cả những nhà quan sát, bình luận, nhận định về thời cuộc.

Đồng Chiêm như gáo nước lạnh thức tỉnh mọi phán đoán, suy xét, tính toán, giả thiết… Đồng Chiêm như một giọt nước làm tràn cái ly “nghi nghi hoặc hoặc” của những ai còn cố gắng tìm cớ để bao biện cho sự táng tận lương tâm của kẻ cầm quyền. Đông Chiêm làm sửng sốt những ai còn nghi ngờ về giới hạn của sự vô luân, vô đạo, vô lương…của một thể chế. Và có lẽ người ta nên nhìn nhận lại bằng con mắt khác hơn qua một chuỗi những sự việc khó hiểu mà nhà cầm quyền đã thực thi trên đất nước này lâu nay.

Thì ra, không chỉ dân nghèo, không chỉ Đồng Chiêm, không chỉ Công giáo, không chỉ đất đai… đang là đối tượng của “bạo lực chính quyền” và “khủng bố nhà nước”, mà thực ra, thể chế này đã bị một thứ quyền lực ma quỷ đang sai khiến và nó chỉ còn có mỗi việc là làm theo một cách mù quáng, vô điều kiện, như con thiêu thân, hay như một con chó trung thành... cốt vừa lòng quan thầy nó mà thôi.

Một “bàn tay lông lá” của ma quỷ đã, đang và sẽ còn điều khiển, sai khiến những kẻ cầm quyền nhà nước này và mách cho nó những cách thức để đi đến thành công trong kế hoạch đánh phá, hủy hoại dân tộc này ở tất cả mọi lĩnh vực của đời sống.

Thật thế, ta có thể nhìn nhận lại sơ lược về những phi lý, bất công trong xã hội những năm gần đây vẫn đang ngày càng nhiều lên.

Đó là những cảnh cướp đất của dân nghèo chia cho quan chức, hay làm “dự án” không phục vụ dân sinh. Là cảnh những bà mẹ Việt Nam anh hùng phải lặn lội hàng ngàn cây số đến tận Phủ Thủ tướng dầm mưa dãi nắng kêu oan. Nhưng tiếng kêu thấu trời kia sau 5 năm, 10 năm, 20 năm vẫn không tới được tai Thủ tướng?

Là cảnh những nhát cuốc vô lương đã đào xới mồ mả mấy đời của người dân chỉ vì những quy hoạch lạnh lùng chà đạp lên lợi ích của dân ở khắp nơi trên đất nước mà mới đây nhất là ở Hoàng Mai – Hà Nội.

Đó là cảnh những thanh niên, sinh viên, trí thức… bị bóp nghẹt tiếng nói yêu nước bằng các vụ đàn áp bất công cách khó hiểu – vụ biểu tình trước sứ quán Trung quốc năm 2007. Là chiến dịch khủng bố tinh thần thái độ thể hiện lòng yêu nước của các bloger Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người buôn gió… Là hiện tượng phá hoại các trang mạng phản ánh sự thật hiện tình xã hội của các thế hệ và tầng lớp nhân dân – Bauxitvietnam, Talawas…

Đó là cảnh những người có công với dân với nước phải ra tòa chỉ vì đến nay vẫn không từ bỏ lý tưởng “vì dân” của mình – điển hình là vụ án bà Ba Sương.

Đó là quyết tâm bịt miệng, triệt hạ bằng mọi giá những tấm lòng đau đáu vì sự phát triển của đất nước và dân tộc với hàng loạt những bản án bất công, vô lương… đối với linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Thượng tọa Thích Quảng Độ….Hay những nhân vật như nhà văn Phạm Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Văn Trội, nhà giáo Vũ Hùng, bác sĩ Phạm Hồng Sơn… mà cả thế giới vẫn đang lên tiếng đòi trả tự và công bằng cho họ.

Đó là cảnh cướp đất, vu cáo gây oán thù giữa người dân với các tôn giáo, giữa các tôn giáo với nhau, gây “phân hóa nội bộ” trong lòng các tôn giáo. Từ vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý, Bát Nhã, Thiền viện, Thánh viện, các dòng tu, mới đây nhất là biến cố Đồng Chiêm và mới hơn nữa (24/01/2010) là âm mưu cướp đất và xua đuổi sư sãi ở ngôi chùa nhỏ bé hẻo lánh ở chùa Linh Phổ, Lâm Đồng. Một đất nước mà tôn giáo, nơi trú ngụ cuối cùng để niềm tin có thể sống sót còn bị chà đạp và triệt hạ bằng mọi giá thì dân tộc đó sẽ đi về đâu?

Chào một năm mới, kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long - Hà Nội, dọn đường cho đại hội XI của đảng cộng sản là hàng loạt các vụ khủng bố và trấn áp nhân dân và bỏ tù hàng loạt những người yêu nước. Đỉnh cao của sự bất lương, thất đức đến mức khó hiểu là hành động đập phá biểu tượng tôn giáo tại Đồng Chiêm và bản án “lật đổ chính quyền nhân dân” đối với Luật sư Lê Công Định, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long và Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung. Theo mô hình vụ án Lưu Hiểu Ba của nước “bạn”, một nhân vật yêu nước bị kết tội bằng cái án “lật đổ chính quyền nhân dân”, và vu cáo họ bằng luận điệu cũ rích quen thuộc rằng “nghe theo sự xúi giục của các tổ chức phản động nước ngoài”. Một xã hội mà những kẻ cầm quyền luôn tìm cách đánh tráo khái niệm của lòng yêu nước thì hỏi rằng còn có ai dám yêu nước nữa?

Lịch sử dân tộc Việt Nam chắc chắn chưa bao giờ phải chứng kiến một sách lược, chiến lược hủy hoại nòi giống, dân tộc dưới mọi hình thức, trong mọi lĩnh vực, với mọi tầng lớp… như hiện nay.

Bằng những phương cách hạ đẳng đê hèn nhất, bất chấp đạo lý, luật pháp, lương tâm nhất, nó đã xô đẩy người dân nghèo đến tận cùng tuyệt vọng, nó làm cho các tôn giáo và nội bộ tôn giáo hoài nghi với nhau. Nó phá hủy đạo đức khiến cho nền giáo dục xuống cấp trầm trọng, tính nhân văn vốn là cội nguồn của mọi hành xử trong xã hội đã trở nên xa xỉ. Các nhà khoa học, những con người tâm huyết với sự phát triển tiến bộ của đất nước đã không có “đất dụng võ” bởi hàng loạt các quyết định, nghị định… đi ngược lại lợi ích dân tộc?

Nó sẵn sàng dùng đội quân đáng lẽ chỉ dành để phục vụ nhân dân đi đàn áp nhân dân, những hình ảnh đẫm máu của công an, quân đội dùng vũ khí đánh đập người dân lâu nay đã trở nên quá quen thuộc trên các trang mạng không chính thống. Trong khi đó nơi mà người dân mong muốn những lực lượng đó xuất hiện thì lại chẳng thấy đâu. Ngư dân đánh cá ngoài biển Đông cho rằng, bao nhiêu năm đánh cá ngoài khơi nhưng chẳng bao giờ nhìn thấy tàu của Hải quân Việt Nam hay Cảnh sát biển Việt Nam ở đâu để mà kêu cứu?

Bàn tay ma quỷ ấy đang xử dụng nhà cầm quyền VN như một sân khấu múa rối vậy, đứa trẻ tưởng rằng con rối biết đi, đứng, chạy, nhảy, nói, cười… nhưng thực ra nó được điều khiển chỉ bởi một bàn tay ở phía hậu trường.

Bàn tay ma quỷ ấy nó len lỏi vào mọi ngõ ngách của đời sống, nó bào mòn nhận thức, tư duy, ý chí của người Việt về mọi vấn đề. Người Việt đang đánh mất chính mình mà thật khó nhận ra, hoặc có nhận ra cũng thật khó có cách nào thoát khỏi cái vòng vây vô hình quỷ quyệt ấy.

Hàng hóa kém chất lượng có hại đến sức khỏe con người nhưng không những được tràn vào ồ ạt bằng đường nhập lậu mà còn được ưu đãi về thuế khiến giết chết các ngành công nghiệp sản xuất trong nước. Nhưng khi được các chuyên gia VN ( bà Phạm Chi Lan) chỉ ra thì ngay lập tức bộ TTTT được “bạn” nhắc nhở về cách đưa tin, về thái độ không thiện chí của chuyên gia?

Cái gọi là “hợp tác khai thác bôxit ở Tây Nguyên” thực ra là trò “chó sói gửi chân”, nó là cớ cho sự xuất hiện một lực lượng lao động hùng hậu của nước ”bạn”, để biết đâu khi “bạn” cần có thể sử dụng như một lực lượng “quân nằm vùng” (vốn là chiến thuật của cộng sản)? Nhưng bất chấp mọi lời cảnh báo, kẻ nắm quyền vẫn nhắm mắt đưa chân?

Cái gọi là “hợp tác về thông tin truyền thông” thực chất là sự hướng dẫn chỉ đạo cách làm báo, cách đưa tin… như thế nào để không phương hại đến uy tín nước “bạn” ( còn uy tín của chính mình thì không tính đến, hay chỉ cần có uy tín với “bạn” là được) và quan hệ hai bên? Thực chất hơn nữa đó là một cách đe dọa “tế nhị” đối với kẻ bất chấp lợi ích dân tộc mà chỉ lo giữ được quyền lực để thỏa mãn tham vọng cá nhân. Cứ bật đài THVN lên thì biết, chẳng mấy ngày không thấy các chuyến viếng thăm nhau giữa mọi cấp của hai kẻ láng giềng. Từ ngày “hợp tác” về TTTT thì có quá nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra, nào là thiết lập đường dây nóng giữa hai chính phủ, trang báo mạng của đảng CSVN đưa tin Hoàng Sa -Trường Sa là của tổ quốc “bạn”… Và quá nhiều, quá nhiều những bộ phim lịch sử, dã sử, rồi phim thời hiện đại với mô típ những nhân vật cư xử với nhau bằng những thủ đoạn, mưu chước, trả thù nhau hết đời này đời khác… nhiều vô thiên lủng… của anh bạn hàng xóm. Bộ máy TTTT của nhà nước VN đã trở thành công cụ đắc lực cho việc đưa chế độ này đi nhanh hơn đến chỗ tự sát – đó chẳng phải là “thâm ý” của “bạn” sao?

Cái gọi là “hợp tác trong lĩnh vực giáo dục” thực chất là đưa vào đó lối giáo dục bất chấp đạo lý “thầy- trò” của dân tộc Việt Nam từ xa xưa, một cách tinh vi, hòng phá hủy đến tận gốc rễ, đến tận nhiều thế hệ cái cốt cách văn hóa của dân tộc Việt Nam. Nó chỉ đạo một cách tinh vi thế nào đó mà các con rối cứ đưa ra hết chỉ thị này đến nghị quyết nọ ( giáo viên 8 không, quyền của học sinh là tối thượng…) đã khiến tước hết sức mạnh, uy tín, vị thế của người thầy Việt Nam để thầy không dạy nổi trò, trò sẵn sàng hành hung thầy. Khi đã thản nhiên bước qua đạo lý “tôn sư trọng đạo” thì con người đâu còn chất người nữa. Một dân tộc có những thế hệ mất chất người thì liệu có còn sức mạnh không?

Cái gọi là “hợp tác về an ninh quốc phòng” thực chất là sự chỉ đạo cả hệ thống QĐND VN mà quan trọng nhất là nắm đầu các tướng lĩnh bằng những lợi ích vật chất, bằng địa vị quyền lực… ai cũng muốn giữ và muốn có hơn nữa. Thủ đoạn và xảo quyệt hơn nữa là sự khống chế họ bằng mạng sống của vợ con, cha, mẹ và bản thân họ, thậm chí có thể là triệt hạ đến cả đời con cháu họ nữa nếu có ai đó dám trỗi dậy tinh thần dân tộc giữa vòng vây ma quái này. Mới đây QĐND VN đổi quân phục mới với màu sắc và kiểu cách giống y chang quân đội “bạn” cho thấy một sự lệ thuộc đến mức “nô lệ” rồi.

Chợt nghĩ trong thời điểm nhạy cảm này liệu rằng khi xảy ra tranh chấp, thậm chí là chiến tranh thì không lẽ quân đội hai bên với màu áo giống hệt nhau như vậy sẽ quay súng vào nhau?! Một nhà nước mà hệ thống quân đội và cảnh sát có nhiệm vụ lớn nhất, duy nhất là bảo vệ lãnh thổ của tổ quốc, nhưng đã bị tê liệt sức mạnh và ý chí thì cũng sẽ giống như An Dương Vương bị trộm mất nỏ thần! Khi ấy chỉ còn biết quay lại chém đầu con gái yêu của mình.

Và khi ấy truyền thông nhà nước lại có việc làm, tức là sẽ đưa tin “QĐND VN nổi loạn quay súng bắn vào nhau” ( cũng giống như giáo dân Đồng Chiêm đánh nhau đổ máu rồi đổ vạ cho chính quyền)… màn diễn này chắc ly kỳ đây!

Dù có tham vọng thế nào người ta cũng không thể điểm hết được những sự vô lý, kỳ quặc và khó hiểu đang diễn ra hàng ngày trên một đất nước có Chủ quyền, có Hiến pháp và Pháp luật lại đang bị rối loạn đến cỡ này.

Người dân bị khủng bố, đàn áp… tuyệt vọng không còn biết tin vào đâu, tầng lớp trí thức bị bịt miệng, tước đoạt tự do… bất lực trước bạo quyền, hệ thống quân đội và cảnh sát thì trở thành công cụ để bảo vệ chế độ, sẵn sàng quay súng trấn áp nhân dân và phục vụ cho mưu đồ của kẻ ngoại bang.

Lãnh thổ của đất nước bị ngoại bang chiếm đóng, người dân bị cướp bóc tống tiền đánh đập xua đuổi, không lên tiếng quyết liệt ngược lại vẫn hèn hạ và nhục nhã ca ngợi “tình hữu nghị 4 tốt và 16 chữ vàng”.

Nền kinh tế nhà nước phát triển bằng “vay nợ” và “xin viện trợ” nhưng khoác vỏ “hợp tác đầu tư” hoặc “liên doanh”, bằng khai thác và xuất khẩu tài nguyên thô với giá rẻ mạt, bằng phá hủy môi sinh môi trường miễn là được trả tiền để làm giàu cá nhân.

Nền giáo dục phát triển theo kiểu “con kiến mà leo cành đa…” khiến nhiều thế hệ mất gốc, suy đồi nhân cách, không có lý tưởng gì ngoài chuyện cơm áo, danh vọng, địa vị.

Các ngành công nghiệp sản xuất hàng hóa bị bóp nghẹt hoặc sống thoi thóp vì không quan tâm đầu tư cho nghiên cứu, sáng tạo mà ngược lại còn thả cửa cho hàng lậu rẻ mạt, kém chất lượng ùa vào như lũ, kéo theo là sức khỏe của người dân bị hủy hoại, bần cùng hóa người dân trên mọi phương diện.

-------------------------------------------------------------------

Nhiều, nhiều lắm, nhưng có lẽ đau xót nhất, tang thương nhất, ấy là niềm tin Tôn giáo bị chà đạp. Suốt từ Nam chí Bắc, tất cả các tôn giáo: Cao Đài, Hòa Hảo, Tin Lành, Phật giáo, Công giáo… đều bị đàn áp khủng bố, cướp đất, đều bị “cài đặt” vào đó những kẻ hoạt động “tôn giáo quốc doanh”, nếu “cài đặt” không thành công thì sẵn sàng bất chấp mọi thủ đoạn để triệt hạ. Bằng chứng là đã triệt hạ Làng Mai của Thiền sư Thích Nhất Hạnh và nay đang dùng mọi kế sách điên cuồng để triệt hạ bằng được đạo Công giáo, đạo của Tự do - Công bình - Bác ái.

Và đây, xin trích lại một đoạn sử Việt từ giữa thế kỷ 19 để những ai quan tâm đến sự tồn vong của Nước Việt có cơ hội nhìn lại và suy ngẫm về thời thế hôm nay:

“Giữa thế kỷ 19, Pháp đưa quân sang xâm lược nước ta. Triều đình nhà Nguyễn chủ hoà chứ không chủ chiến. Mấy nhà vua yêu nước đi theo ngọn cờ khởi nghĩa cùng với nhân dân đều bị bắt. Lòng dân ly tán. Đất nước như bó đũa tháo rời. Vua Tự Đức cho là mọi khó khăn của đất nước đều do… ngoại bang gây ra. Nhà canh tân Nguyễn Trường Tộ đã hoàn toàn bác bỏ luận điệu này. Ông gửi Tự Đức bản điều trần “Thiên hạ đại thế luận”, trong đó có đoạn như sau:

“Hiện nay tình hình đất nước rối loạn. Trời thì sanh tai biến để cảnh báo, đất thì hạn hán tai ương, tiền của sức lực của ta đã kiệt quệ, việc cung ứng cho quân binh đã mệt mỏi. Trong triều đình, quần thần chỉ làm trò hề cho vui lòng vua, che đậy những việc hư hỏng trong nước, ngăn chặn những bậc hiền tài, chia đảng lập phái khuynh loát nhau, những việc như vậy cũng đã nhiều. Ngoài các tỉnh thì quan lại tham nhũng, xưng hùm xưng bá, tác phúc tác oai, áp bức tàn nhẫn kẻ cô thế, bòn rút mỡ dân, đục khoét tuỷ nước, việc đó đã xảy ra từ lâu rồi. Những kẻ giận đời ghét gian tà, những kẻ thất chí vong mạng, phần nhiều ẩn núp nơi thảo dã. Thế mà sao đối ngoại thì không có cách nào để động đến một mảy may lông của quân Pháp, cũng chẳng thuyết phục được ai để giải vây cho, lại đi tàn sát dân mình, giận cá chém thớt, khiến cho dân bị cái hại “cháy nhà vạ lây”. Thật đúng như câu nói “đào ao đuổi cá”, “nối giáo cho giặc”. Cây cối trước hết tự nó hư mục, sau mới bị sâu đục. Nước mình trước hết không biết tự giữ thể diện thì người ta mới khinh mình. Dân loạn bên trong rồi kẻ địch mới nhân đó mà vào. Như thế, loạn không phải chỉ từ bên ngoài, mà ở ngay trong nước vậy”.

Nhìn lại lịch sử nước nhà thấy mất nước thường không phải kẻ thù bên ngoài mạnh, mà chỉ vì ta yếu quá và đều do bộ máy thống trị trong nước gây nên. Trong đó thời nào tham nhũng (tham ô và lãng phí) cũng là tội phạm lớn nhất.

Yêu nước phải yêu dân, thương dân, chia ngọt sẻ bùi với dân. Nếu không, yêu nước chỉ là ngoài miệng, sớm muộn cũng bỏ dân, trở thành những kẻ bóc lột dân. Tham nhũng là bóc lột tệ hại nhất.”.

Đáng tiếc, những kẻ tự cho rằng mình được nhân dân trao quyền lãnh đạo đất nước đâu có học hành đến đầu đến đũa để biết nghe lời răn dạy của người xưa mà lấy đó làm đường lối cho việc giữ gìn và xây dựng đất nước ngày nay. Ngược lại, giang sơn này như một thứ tài nguyên vô chủ để chúng thả sức mà cả, bán buôn, trục lợi…

Vì mù quáng, chúng cũng không thể hiểu được lòng dân đang nổi sóng, không thể lường được nhận thức của người dân đã trưởng thành rất nhiều dù bị bao vây, kiềm tỏa… Chúng cũng không ngờ rằng, khi tôn giáo bị khủng bố và tiêu diệt, lòng tin của con người không chốn nương thân thì lại là lúc người ta tìm đến nhiều nhất với niềm tin thiêng liêng, sâu xa, vững bền nhất… Ấy là niềm tin Tôn giáo, ở đấy con người tìm thấy sự yêu thương, che chở nơi Con người và nơi Đấng Tối cao, ở đấy người ta gặp lại mình với bản tính Chân - Thiện - Mỹ. Biết đâu mỗi tu sinh Làng Mai khi trở về với cộng đồng lại đã nhen thêm một ngọn lửa của Đạo pháp Làng Mai. Một cây Thánh giá trên Núi Thờ - Đồng Chiêm ngã xuống đã có biết bao nhiêu Thánh giá được dựng lên trong lòng người Ki-tô hữu. Và người dân Việt vẫn sẽ tìm được con đường cho sự phát triển và trường tồn mà không phải hổ thẹn với lịch sử.

Hà Nội, ngày 27/01/2010
Nhật Hà

*******************************************************************

KHI SAI LẦM BỊ ĐẨY LÊN MỨC QUÁ ĐÁNG

VietCatholic News

Bùi Tín

Tình hình chính trị của đất nước gần đây sa sút nhanh và trầm trọng.

Mối quan hệ giữa chính quyền và nhân dân có những biểu hiện gay gắt. Chính quyền không những không bảo vệ người dân lương thiện, còn bênh vực những tham quan ô lại, áp bức quần chúng, để người dân phải đặt ra câu hỏi: chính quyền hiện tại là chính quyền kiểu gì? Của ai? Bênh vực ai? Nền tư pháp hiện tại là nền tư pháp của ai? có công bằng hay không công bằng? sao người tử tế, trí thức yêu nước bị đàn áp nặng nề, phi lý, trong khi bọn tham nhũng, biến chất thì được bênh che, nới tay đến vậy! Rõ ràng là nền tư pháp có 2 tốc độ, 2 bàn cân, cực kỳ nặng tay cho người này, nhẹ bỗng cho kẻ khác!

Vụ Bát Nhã, hơn 70 tên du côn, mafia, xã hội đen lộng hành, gây án mạng đối với các em tu sinh trong sáng, dân quân xã, công an huyện không hề bảo vệ công dân lương thiện - là chức năng cơ bản của một nhà nước chân chính -, còn tiếp tay, khuyến khích bọn chúng cùng phá phách gây án, chính quyền huyện và tỉnh thả lỏng. Thật là quá đáng.

Người phát ngôn bộ ngoại giao bất chấp chứng cớ, phim ảnh, ghi âm tại chỗ, chối phắt: "Ðó là xung đột nội bộ Phật giáo!" Thật là quá đáng!

Vụ Đồng Chiêm - Mỹ Đức - Hà Nội, chính quyền còn quá đáng hơn. Họ huy động hàng trăm dân quân, công an phong tỏa cả vùng, dùng chất nổ mạnh phá tan thánh giá, đánh đập gây thương tích cho nhà báo và linh mục, bắt giam hàng chục giáo dân ra can ngăn việc làm phi pháp của họ, nhưng người phát ngôn bộ ngoại giao vẫn nói rằng thánh giá đã được chính giáo dân tháo gỡ di dời. Thật quá đáng.

Còn việc chống tham nhũng, chính nhà nước ở trung ương đã tỏ ra quá đáng, "nói một đằng làm một nẻo", bênh che, dơ cao đánh khẽ quan chức đảng viên cộng sản sâu mọt tội phạm loại lớn nhất, như bị can tổng giám đốc PMU18 Bùi Tiến Dũng, bị can thứ trưởng Giao thông kiêm bí thư đảng uỷ Nguyễn Việt Tiến, như đảng viên phó giám đốc sở giao thông Huỳnh Ngọc Sỹ, nay lại định dung túng chạy tội cho cho bị cáo Lương Ngọc Anh (đảng viên giám đốc một công ty quốc doanh trong ngành công an) cũng như cho bị cáo đảng viên cộng sản Lê Đức Minh, con cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Đức Thúy, mặc dù phía Úc đã khởi tố các bị cáo đưa hối lộ cho Anh và Minh số tiền lên đến hơn 10 triệu đô la Úc. Thật là quá đáng!

Vẫn chưa hết. Trong khi đó thì chính quyền của đảng lại quá đáng trong sự đàn áp, hiếp đáp các nhà dân chủ yêu nước dấn thân đòi tự do cho toàn dân, còn dùng nhục hình với ông Trần Huỳnh Duy Thức, tuyên án với các "bản án bỏ túi sẵn" theo lệnh của bộ chính trị, qua các phiên xử chớp nhoáng, khuất tất, mỗi bị cáo chỉ xử có chừng 2 tiếng, để làm bao nhiêu chuyện theo trình tự tố tụng là: nghe cáo trạng của công tố, thẩm vấn cung, đối chiếu cung, bào chữa của luật sư, tranh biện trước toà, thảo luận cân nhắc trong hội đồng xét xử, luận tội để tuyên án, và các phát biểu cuối cùng. ..Thật là bôi bác!

Làm sao các bị cáo từng chăng biểu ngữ: "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt nam" tại đường số 5 trên cầu Lai Vu lại có thể bị kết tội? Kết tội họ một ngày tù cũng là phi lý. Lẽ ra họ phải được khen ngợi, quý trọng, biểu dương.

Điều 10 trong Luật tố tụng hình sự ghi: "Xác định sự thật của vụ án - cơ quan điều tra, kiểm sát và toà án phải áp dụng mọi biện pháp để xác định sự thật, chứng minh tội phạm". Vậy toà án đã chứng minh ra sao về cái tội gọi là chăng biểu ngữ trên đây? Yêu nước là phạm tội! Thật quá đáng!

Mọi sự quá đáng đều sai lầm, có hại. Ngạn ngữ Pháp có câu: "Tout excès est mauvais ". Mọi sự quá đáng đều xấu xa! Huống gì đây là quá đáng trong cầm cân công lý, quá đáng trong đàn áp người lương thiện; quá đáng trong đánh bị thương nhà báo, linh mục, giáo dân, phật tử; quá đáng trong tuyên án rất nặng - 16 năm, 7 năm, 5 năm tù giam những trí thức yêu nước; quá đáng trong việc dùng chất nổ của quân đội để phá tan thánh giá và tượng Chúa; quá đáng trong việc lừa dối, chối tội kiểu gian ngoan, lệnh cho chính quyền bên dưới dùng lưu manh và hung khí tấn công phật tử trẻ rồi đổ vấy cho là do xung đột nội bộ.

Do mọi sai lầm đều được nhà cầm quyền đẩy lên đến mức cực kỳ hung hãn và phi lý nên ngay từ đầu năm 2010 búa rìu dư luận đã giáng xuống tới tấp, không kịp chống đỡ; các tổ chức Phóng viên không biên giới, Quan sát Nhân quyền, Quốc tế các nhà báo, bộ ngoại giao Anh, Pháp, Hoa Kỳ, Úc, các đại sứ tại Hà Nội, Hoa Kỳ, Thuỵ Ðiển, tổ chức bảo vệ tự do tôn giáo Mỹ, đại diện Liên Âu. ..nhất loạt yêu cầu Hà Nội phải xoá bỏ các vụ án phi lý, trả lại tự do cho 16 nhà dân chủ ngay và không điều kiện, trả lại tự do cho mọi người tù chính trị.

Người phát ngôn bộ ngoại giao Hà Nội lại chống đỡ bằng luận điệu "can thiệp vào chủ quyền", một kiểu nhai đi nhai lại yếu ớt, đã bị toàn thế giới tiến bộ bác bỏ dứt khoát từ lâu khi khẳng định "quyền can thiệp và cả nghĩa vụ can thiệp", khi chính quyền một nước đối xử tàn bạo với công dân nước mình, vi phạm cam kết quốc tế khi họ ký Công ước về Nhân quyền, qua đó họ hứa hẹn tôn trọng quyền sống trong tự do và nhân phẩm của mọi nước, và trước hết là dân nước của chính họ.

Chính thái độ quá đáng trong đối xử với dân mình, với giáo dân và phật tử người Việt mình, thái độ quá đáng với nông dân mình, thu hồi đất của họ rồi đền bù với giá "bèo bọt ", phản bội liên minh công nông, thái độ quá đáng với trí thức trong việc cấm phản biện, bức tử trên thực tế Viện IDS và mạng Tia Sáng, vu cáo hơn 2 ngàn trí thức ngăn cản việc khai thác bôxít chứa đầy hiểm họa là bị phản động lôi kéo mua chuộc, đánh phá mạng bôxit-info, quấy rầy nhũng nhiễu ông Huệ Chi và ông Phạm Toàn, hăm doạ hơn 10 ngàn nhà báo cấm không ai được viết bài theo ý riêng...

Năm 2010 này, chính quyền độc đã tự làm mất uy tín, - cả uy tín trong nước và uy tín quốc tế - và ngày càng ở vị thế bị cáo, vì đã quay lưng với nhân dân, không mảy may quan tâm xây dựng một xã hội thật sự ổn định, công bằng, dân chủ và hạnh phúc, như họ từng cam kết dễ dãi trong cái đại hội đảng X của họ.

(Paris, 23-1-2010, Bài do tác gải gửi tới. Bài viết đã đăng trên VOA)

*********************************************************************

MỪNG ĐẢNG, MỪNG ĐẤT NƯỚC
VietCatholic News

Tôi được sống và lớn lên trên mảnh đất Việt Nam “dưới sự lãnh đạo đỉnh cao trí tuệ” của đảng. Tết đến, Xuân về, tôi không thể không kể lên những “thành quả” mà đảng đã đạt được trong những năm vừa qua, đảng đã “làm” cho đất nước Việt nam. Chúng ta biết, sau 80 năm "dưới sự lãnh đạo của đảng", Đất nước Việt Nam chúng ta đã đi từ "thắng lợi" này đến "thắng lợi" khác. Đảng đã dần dần đưa đất nước chúng ta tiến dần đến vị trí “đứng đầu” thế giới. Quả là một “may mắn” cho Đất nước Việt Nam. Dưới đây tôi xin kể ra một số “thành tích” đáng chú ý mà đảng ta đạt được như sau:

Về tôn giáo:

Việc trấn áp tôn giáo, đảng ta thực hiện thật quyết liệt. Chỉ trong mấy năm gần đây, đảng ta đã giải quyết được rất nhiều vụ có liên quan đến các tôn giáo. Đảng đã cướp thành công 2 mảnh đất Tòa Khâm Sứ, Thái Hà để làm 2 công viên hoang dã. Về vụ Đức Mẹ Bàu Sen-Quảng Bình, đảng ta còn thể hiện tính “bao dung, độ lượng” cao. Đảng ta tự hạ tượng Đức Mẹ Bàu Sen ở Quảng Bình xuống “giúp” hộ Giáo xứ. Đảng tốn hàng tỉ đồng mà chỉ bắt cha chính xứ nộp có sấp xỉ 276 triệu. Vụ Tu Viện Bát Nhã, đảng đã đuổi thành công 400 ni cô, tăng ni ra khỏi tu viện, không cho “tu tập” tu trì. Còn vụ Đồng Chiêm, đảng đã đập tan được cây Thánh Giá-biểu tượng đức tin của người Kitô giáo. Đảng còn bắt giữ được rất nhiều giáo dân vì đã cố cầu nguyện bảo vệ cây Thánh Giá trong ôn hòa. Đặc biệt, đảng đã đánh đập một cách dã man 2 phụ phũ Đồng Chiêm, ông Nguyễn Hữu Vinh và thầy Antôn Nguyễn văn Tặng… Một điểm đặc biệt nữa, sau nhiều vụ, đảng ta đã lập ra được “nhóm nhân dân tự phát” “nhóm côn đồ” để mỗi khi đảng “bí” thì giúp đỡ đảng.

Về kế chính sách kế hoạch hóa gia đình:

Theo phát biểu của một vị lãnh đạo hoạt động Bảo vệ bà mẹ - sơ sinh, Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới về con số nạo phá thai và tỷ lệ này đang có khuynh hướng ngày một tăng cao. Đây là một thứ hạng đáng mừng của đảng, vì con số nạo phá thai hằng năm xấp xỉ với tổng số sanh toàn quốc. Một thống kê cho thấy: năm 1997 tổng số sanh trên toàn quốc là 1.138.607 ca, thì có 1.123.620 ca nạo phá thai trong năm này. Việt Nam được như thế nhờ hệ thống giáo dục và nhờ chính sách kế hoạch hóa gia đình “rất tốt” của đảng ta. Chính vì thế mà nước Việt nam “được” đứng hàng thứ 13 thế giới về mức đông dân số.

Về tự do, dân chủ:

Chúng ta biết "Đảng ta là của dân, do dân và vì dân" và sau 80 năm đảng có mặt, dân chủ Việt Nam được xếp hạng thứ thứ 145 trong số 167 quốc gia. Đảng cộng sản được xếp hạng vào nhóm các nước có chế độ độc tài nhất trên thế giới. Dân ta tha hồ mà sử dụng tự do của mình trong khuôn khổ chính sách của đảng. Đảng hướng dẫn cứ thế mà làm không sợ sai, sợ lỗi gì. Riêng về tự do báo chí, Việt Nam đang đội sổ của thế giới, đứng vào hàng “top” từ dưới lên. Theo Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF từ Paris vừa phổ biến bản xếp hạng về tự do báo chí trên toàn cầu năm 2009, trong đó Việt Nam xếp thứ 166 trong 175 quốc gia trên thế giới. Trong số 10 quốc gia đứng “đầu” bảng, được xem là “bạn” của truyền thông báo chí và internet, có 6 nước Châu Á, riêng Việt Nam thì xếp thứ 166 trên 175 quốc gia liệt kê trong danh sách. Riêng về vấn đề, Việt Nam còn bỏ xa cả anh hàng xóm của mình là Trung Quốc. Việt Nam còn đội sổ hơn cả Trung Quốc hẳn 2 bậc từ dưới lên. Việt Nam còn được trở thành 1 trong 12 nước là “kẻ thù” của Internet. Đó là chính sách của đảng.

Về tham nhũng:

Việt Nam quyết không thua kém thế giới về mức độ và quy mô. Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng khi mới lên chức tuyên bố như chuông đồng, rằng quyết tâm chống tham nhũng. Và với sự quyết tâm của đảng, Việt nam “đạt được” đứng thứ 102/146 về chỉ số tham nhũng.

Về chất lượng cuộc sống:

Thạc sĩ Lê Văn Thành, Viện Kinh tế TPHCM cho biết: "Kết quả khảo sát chất lượng cuộc sống năm 2006 ở 215 thành phố lớn trên toàn thế giới, Hà Nội được xếp thứ 155 (tụt 1 bậc so với năm 2005); TPHCM được xếp thứ 148. Để cải thiện và nâng cao điều kiện sống, đảng ta đã tiến hành quy hoạch các vùng ven đô thành phố hiện nay thành các khu đô thị mới, quyết tâm loại trừ mọi kẻ nghèo đói, khố rách áo ôm ra khỏi đô thị mới.

Về kinh tế:

Việt Nam cũng đang đứng vào “đầu” bảng xếp hạng của thế giới từ dưới lên về tự do kinh tế. Hơn 20 năm đổi mới, dưới sự hướng dẫn của đảng, chỉ tính riêng khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, Việt Nam hiện đứng thứ 33 trên 44 quốc gia về Chỉ số Tự do Kinh tế 2010. Đúng là một sự lãnh đạo quá “tài giỏi” của đảng. Có người nói, nếu cứ nhờ sự hướng dẫn của đảng cộng sản, chỉ cần 99 năm nữa Việt Nam sẽ qua mặt Hong Kong hay Singapore và tiến lên hàng số 1 nếu các nước này "Dừng lại"!

Đó là những “thành quả” mà đảng ta đạt được một cách “vẻ vang”, nhờ sự “dẫn dắt thiên tài” của đảng. Chắc trên thế giới không có nước nào, không có đảng nào đuổi được vị trí “đứng đầu” từ dưới lên của đảng cộng sản Việt nam gần như tất cả trong mọi lĩnh vực.

“Mừng đảng”

Saigòn ngày 27/1/2010

Hoài Tâm

TRƯỚC 9 GIỜ VÀ SAU 9 GIỜ


Tường gạch nhà ông Cù Huy Hà Vũ bị đập phá trước 9 giờ sáng ngày 28/01/2010, đến buổi chiều lại được "cưỡng bức" thay thế bằng rào sắt Tường gạch nhà ông Cù Huy Hà Vũ bị đập phá trước 9 giờ sáng ngày 28/01/2010, đến buổi chiều lại được "cưỡng bức" thay thế bằng rào sắt cho quang đãng, dễ nhìn trộm hơn!- Ảnh RFA

TRƯỚC 9 GIỜ VÀ SAU 9 GIỜ
Source: boxitvn

Phạm Toàn

Hôm nay, 28 tháng 01 năm 2010, giáo sư Nguyễn Huệ Chi của chúng ta sẽ "làm việc" nốt một buổi cuối cùng, dứt khoát là cuối cùng đấy nhé, vì chiều hôm qua "các anh ấy" đã hẹn rồi, hẹn hò thân tình, lại còn pha trò cho thân tình thêm, để chuẩn bị cho cuộc hội ngộ cuối cùng sẽ phải thân tình hơn nữa. Một đồng chí dặn dò Huệ Chi trong nụ cười: "Thôi bác về, chiều mai một giờ ta gặp nhau, sáng mai bác vui vẻ đi, nhưng vui vẻ ở chỗ nào đó không có bác gái ấy nha … "

Các đồng chí A B C bây giờ cũng vui tính thật đấy! Mà tôi đoán định cũng chẳng mấy sai. Cách nay chừng mươi hôm, tôi có bảo Huệ Chi rằng, "trong cái cơ quan to nhất cả nước này, thì bộ phận ấy có học hơn cả, và chắc chắn là nó trong sạch hơn nhiều bộ phận khác". Huệ Chi liền gân cổ cãi, rất chi là cụ đồ Nho, "thì tôi bao giờ chẳng lịch sự hòa nhã với họ?" Thì vưỡn! Nào tôi có nói gì trách cứ ông!

Chỉ thấy tội nghiệp các đồng chí ấy, cứ phải hoạt động trong cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nhân có câu chuyện thời sự, kể lại một cảnh tiến thoái lưỡng nan mới xảy ra với các đồng chí khác sáng hôm qua 27 tháng 01 năm 2010 đã, thì sẽ hiểu các đồng chí này.

Sáng hôm qua, 9 giờ, mấy "đồng chí khác" hùng hùng hổ hổ kéo tới phá tường rào nhà tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Chủ tịch Phường dám gọi bà Dương Hà, vợ luật gia Hà Vũ là "mày", "Mày có mở cửa không? Mày có còn muốn làm luật nữa không hả?" Đó là hồi 9 giờ sáng. Liền đó là đập là phá là bầy bẩn tanh bành vào ngôi nhà vốn là của hai nhà thơ cách nay gần thế kỷ vẫn tự ví tình bạn của họ như "con tầu say" của Verlaine và Rimbaud, và làm bẩn có bài bản theo đúng tinh thần một quan lệnh gọi tên là "cưỡng chế".

Ấy thế rồi, đến tối thì tình hình khác hẳn. Cứ như có phép lạ từ trên trời rơi xuống. Chỉ vì hồi chiều, lại đã có một đoàn công nhân tới "cưỡng chế" ngược: họ khênh đến một cái hàng rào đã hàn sẵn và sơn sẵn để lắp vào chỗ hồi 9 giờ sáng họ mới phá cái tường ngăn. Sau đó họ rút đi, và theo lời kể của Cù Huy Hà Vũ qua điện thoại, "bây giờ sạch sẽ quá đi, chúng nó dọn từng mẩu rác, nhà em có lẽ còn lâu mới phải quét sân quét vườn!"

Những cảnh ngộ dở khóc dở cười như vậy trong một xã hội đều được gọi là hiện tượng tiến thoái lưỡng nan. Có điều là nguyên nhân của hiện tượng đó không dễ gì tìm ra. Nó đem lại vênh vang cho những người thừa hành tầm cỡ củ chuối như ông chủ tịch phường loại Một của thủ đô bằng cái lệnh ban ra trước 9 giờ sáng ngỡ đâu có thể ăn sống nuốt tươi con người cương trực có tên Cù Huy Hà Vũ; và nó đem lại cảnh dở khóc dở cười cũng cho ông chủ tịch phường đó khi lệnh ban ra sau 9 giờ lại biến sân vườn nhà Hà Vũ thành … cái vườn hoa bé bé xinh xinh theo hình ảnh cái vườn hoa to to nào đó (mặc cho nó có thể vắng vẻ … như nhà thờ bà Đanh!).

Chuyện với giáo sư Huệ Chi cũng thế thôi. Cũng một phạm trù, may mà được thực thi bằng những con người kiểu khác. Thế thôi. Công việc ở cái bộ phận những con người "có học hơn cả" của tổng thể ấy, vì nó phải đương đầu với những bộ óc chứ không với những hành vi trong cơn say, mà cái bộ phận đó "chắc chắn là trong sạch hơn cả" cũng trong cái tổng thể ấy, vì nó không phải làm công việc bắn tốc độ hoặc khám những bàn tay bẩn của bọn móc túi ở bến xe. Và để mỗi lần có nổi một ý kiến "tham mưu" với những ai ra lệnh cho họ, thì đó là một lần họ phải vật vã vì những cái lập trường khác nhau như trước và sau thời khắc 9 giờ sáng (giờ Cù Huy Hà Vũ ngày 27 tháng 01 năm 2010).

Nhưng xin bạn đọc đừng vội lạc quan: một giờ chiều nay, chưa chắc đã xong xuôi mọi việc với Nguyễn Huệ Chi đâu đấy! Vì cái gốc của vấn đề đã xong đâu? Huệ Chi đại diện cho những người có học và yêu nước muốn đem lại hạnh phúc, phồn vinh và ổn định thực sự cho đất nước. Bắt họ ngừng thở sao được? Mà cũng không tìm đâu ra chứng cứ cho thấy thở là tội phạm. Một phía bên kia, tội nghiệp những con người thông thái và trong sạch, họ phải chịu áp lực của những mệnh lệnh trái chiều, trước và sau 9 giờ đã có thể khác nhau. Huệ Chi có thể thông cảm, nhưng chắc là không thỏa hiệp. Muốn xong xuôi hoàn toàn mọi sự, chỉ có một và một giải pháp, đó là hành xử theo quy chế và đạo đức của xã hội dân sự, đó là hành xử theo những quy định của một quốc gia pháp quyền.

Hãy nhìn quanh mà coi: còn ở nơi đâu như Hoa Kỳ trong cơn lúng túng tưởng chừng như sắp chết trong tiến thoái lưỡng nan như hồi một ông Tổng thống đẹp trai và đầy tài năng bị đem ra luận tội? Ấy thế nhưng, vì người ta có pháp chế đàng hoàng và thành nền nếp, nên việc nào đi việc nấy, Công an thì chỉ có việc tìm chứng cứ tội phạm mà kết tội, Tòa án thì cứ y theo chứng cứ mà xử, và bộ phận thứ Ba còn lại cứ mọi việc hàng ngày mà điều hành.

Sự ổn định của một đất nước không nhờ "bàn tay sắt" mà nhờ sự hoạt động nhịp nhàng của nền dân chủ. Không nơi nào chính phủ bị lật đổ nhiều như ở nước Italia, nước Nhật Bản, nhưng thử xem nhân dân các nước đó có phải ngửa tay hành khất mẩu viện trợ không hoàn lại nào không? Và thử coi một vài quốc gia "ổn định" đến mọc rêu đâu đây, thử coi họ đã khiến cho dân nước họ xứng đáng là cái thân phận gì trong thế giới hiện đại này?

Một xã hội dân sự, một quốc gia pháp quyền sẽ giúp cho con người tránh được cảnh tiến thoái lưỡng nan khi trước 9 giờ sáng và sau 9 giờ sáng là hai chiến lược, là hai đường lối, là hai ý thích … và chẳng có một kẻ nào chịu trách nhiệm hết!

Bài đã dài, tôi phải chấm hết thôi, để còn ra nghe diễn văn đầu năm của ông Obama đây. Và sẽ ngồi nghe thêm cả cái phần ông tổng thống Obama buộc các ông Đảng Cộng Hòa phải trả lời, rõ hay! (Lưu ý, đảng Cộng Hòa Mỹ có biệt danh rất hoành tráng nhé: Đảng GOP, tức Great Old Party, dịch nịnh là Đảng Tuổi tác cao Công tích lớn). Để xem chàng trai Obama vần con voi Cộng Hòa ra sao…

Hà Nội, 28-01-2010

************************************************

THỦ TƯỚNG DŨNG: PHÁ TƯỜNG NHÀ LS HÀ VŨ ĐỂ TRẢ THÙ VÌ LUẬT SƯ KIỆN THỦ TƯỚNG VỤ BAUXITE...

Source: vietbao.com

HANOI ( VB ) -- Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đích thân chỉ thị cho côn đồ trả thù một luật sư từng kiện ông ra tòa... Đó là lời báo nguy từ Hà Nội của giới trí thức độc lập.

Bài viết của Giáo Sư Phạm Toàn trên mạng Bô Xít Việt Nam (http://boxitvn.blogspot.com/2010/01/ai-gay-chuyen-voi-gia-inh-tien-si-luat.html) ngày 27-1-2010 ghi nhận trích như sau.

“Ai gây chuyện với gia đình Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ?

Phạm Toàn

Hồi 8 giờ 30 phút sáng nay, 27 tháng 01 năm 2010, chủ tịch Ủy ban nhân dân phường Điện Biên Phủ quận Ba Đình, Hà Nội,) Lê Văn Định hung hổ dẫn đầu một lực lượng gồm cả công an áo xanh, dân phòng áo đen… đến 24 Điện Biên Phủ, nhà ở của gia đình Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, gọi là để "cưỡng chế" bức tường rào!

Ngày 15-9-2009, trong vườn nhà TS Hà Vũ có hai cây bị bão trốc rễ đè sập tường rào. Ngay sau đó để bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình nên vợ chồng TS Hà Vũ đã khẩn cấp xây lại phần tường rào bị sập. Vậy lẽ thường là nếu không giúp đỡ được khổ chủ thì chính quyền chí ít cũng phải động viên người dân mau chóng khắc phục hậu quả thiên tai mới phải, đằng này... Bị người nhà TS Hà Vũ phẫn nộ hỏi riết nguyên do, ông Nguyễn Trọng Khanh, phó Chủ tịch UBND phường Điện Biên cực chẳng đã phải toạc móng heo: "Chúng tôi cũng chẳng muốn làm, nhưng đây là chỉ đạo của Thủ tướng!"

À ra thế! Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “phục thù” TS Cù Huy Hà Vũ do ngày 11 tháng 6 năm ngoái TS đã vác đơn kiện thẳng ông Thủ tướng ra Tòa do đã ra quyết định cho khai thác bauxite tại Tây Nguyên trái Hiến pháp và pháp luật, một sự kiện “vô tiền khoáng hậu” trong thế giới các quốc gia cộng sản!”

Kèm bài viết của Giáo Sư Phạm Toàn còn một số hình ảnh có thể xem ở mạng http://boxitvn.blogspot.com được mô tả là “một số hình ảnh do phóng viên không chuyên nhưng sinh viên Luật xịn ở Australia Cù Huy Xuân Hiếu, con trai thứ của vợ chồng TS Luật Cù Huy Hà Vũ và Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, ghi lại.

Được biết TS Cù Huy Hà Vũ và em gái là Cù Thị Xuân Bích ngay khi xảy ra sự cố đã “tốc” thẳng tới nơi làm việc của Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết để trực tiếp đâm đơn tố cáo đòi nghiêm trị theo pháp luật hành vi “phục thù” bất chấp pháp luật được thực hiện bởi chính quyền phường Điện Biên.”

Trên cùng trang, một Lá Đơn Tố Cáo Khẩn Cấp đề ngày 27-1-2010, một đơn gửi lên “Kính gửi: Chủ tịch Nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết” và một đơn gửi lên “Kính gửi: Tổng bí thư Đảng CSVN Nông Đức Mạnh”về việc được mô tả là

“Đơn Tố Cáo Khẩn Cấp"

V/V Chính Quyền Phường Điện Biên Đập Phá Trái Pháp Luật Tường Rào Nhà Của Cố Nhà Thơ Xuân Diệu Và Cố Nhà Thơ Huy Cận Tại 24 Điện Biên Phủ - Hà Nội,” trong đó nội dung tương tự, nơi đây trích đơn gửi ông Triết như sau:

“...Chúng tôi là Cù Huy Hà Vũ và Cù Thị Xuân Bích, con Nhà thơ Huy Cận và cháu ruột Nhà thơ Xuân Diệu, xin gửi tới Chủ tịch lời chào trân trọng và bằng Đơn này tố cáo với Chủ tịch về việc chính quyền phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội đập phá trái pháp luật tường rào nhà chúng tôi và cũng là nhà của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội như sau:

Vào hồi 23 giờ ngày 15/9/2009, mưa to gió lớn đã làm đổ một cây gió và một cây đùng đình trồng trong sân vườn nhà chúng tôi và hai cây này đã đè sập tường rào nhà chúng tôi và gia đình chúng tôi đã phải nhanh chóng xây lại tường rào (ảnh đính kèm) để không những bảo vệ tài sản và tính mạng của gia đình chúng tôi mà còn bảo vệ di sản văn hoá của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận là hai danh nhân văn hoá được Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam tôn vinh bằng Giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt I).

Vậy mà Chủ tịch UBND phường Điện Biên phối hợp với Công an phường Điện Biên cho người đập phá tường rào của nhà chúng tôi vào sáng nay, 27/01/2010 (đính kèm Thông báo của UBND phường Điện Biên nhét vào cửa nhà chúng tôi chiều hôm qua), phớt lờ cảnh báo bằng văn bản của chúng tôi ngày 31/12/2010 là nếu họ đập phá tường rào nhà chúng tôi thì họ sẽ phạm “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam và chúng tôi sẽ trực tiếp yêu cầu Chủ tịch Nước nghiêm trị hành vi chà đạp Nhà nước pháp quyền, hại dân, vô văn hoá, phá hoại nỗ lực “ổn định chính trị” của Đảng và Nhà nước của chính quyền phường Điện Biên...”

Một điều để quan tâm, từ nhiều tháng trước, công an đã hù dọa những người liên hệ tới luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Nhà hoạt động Mỹ Linh hôm Thứ Tư cho biết có thể một trường hợp nổ mìn hồi tháng 9-2009 là để hù dọa “những người mang họ Cù Huy...”

Bản tin từ năm ngoái do nhà hoạt động này gửi viết như sau:

“Tin này cũ rồi... nhưng nó có thể liên quan với vụ đập phá tại nhà LS Cù Huy Hà Vũ:

Mìn nổ trước nhà Chi cục trưởng thuế

Rạng sáng 4/9, quả mìn tự tạo đã phát nổ trước cửa nhà riêng của ông Cù Huy Hùng (Chi cục trưởng thuế thành phố Vinh, Nghệ An). Tiếng nổ đinh tai khiến người dân xung quanh hoảng hốt.

Vụ nổ làm hư hỏng nhẹ cánh cửa, vỡ một vài tấm kính nhỏ; không có ai bị thương. Ngôi nhà hai tầng của gia đình ông Cù Huy Hùng nằm sát đường Mai Hắc Đế, nằm trong khu dân cư đông đúc ở thành phố Vinh.

Tiếng nổ phát ra trước cửa ngôi nhà của ông Hùng. Ảnh: Trường Long.

Theo hàng xóm của ông Hùng, sau tiếng nổ họ chạy ra đường nhưng phố vắng tanh, không phát hiện được gì.

Một cán bộ Công an thành phố Vinh khẳng định, vụ nổ trước cửa nhà ông Hùng là do mìn tự tạo gây ra.”
Tình hình nếu đúng là ông Thủ Tướng chỉ thị khủng bố như thế, các mâu thuẫn ở Bát Nhã và Đồng Chiêm vẫn còn nhẹ, vì chưa phải sử dụng tới mìn.

CÔNG AN ĐẬP PHÁ HÀNG RÀO CỦA GIA ĐÌNH LUẬT SƯ CÙ HUY HÀ VŨ

VietCatholic News

RFA- Sáng 27/01/2010, ông Lê Văn Định, chủ tịch phường Điện Biện, Hà Nội dẫn một số lớn công an và dân phòng đến đập phá hàng rào của gia đình luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Tường rào nhà Luật sư Cù Huy Hà Vũ bị chính quyền địa phương đập phá

Vụ việc này đặc biệt nghiêm trọng đối với cá nhân LS Vũ vì ông đã nộp đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước đây ít lâu. Mặc Lâm có cuộc phỏng vấn LS Vũ để biết thêm chi tiết về vụ việc này, trước tiên LS Vũ cho biết:

Thủ tướng chỉ thị?

LS.Cù Huy Hà Vũ: Sáng nay hơn tám giờ thì chủ tịch cái phường mà tôi đang ở tại Hà Nội, phường Điện Biên. Ông chủ tịch phường là Lê Văn Định dẫn một đám người cả công an, cả dân phòng hỗn độn có thể nói là hùng hổ đến chỗ nhà tôi số 24 Điện Biên Phủ Hà Nội, tiến hành đập phá cái hàng rào nhà của tôi.

Mặc Lâm: Luật sư có biết lý do nào mà họ tiến hành việc đập phá này hay không?

LS.Cù Huy Hà Vũ: Vào năm ngoái, trong vườn nhà tôi bị cơn bão làm ngã đổ hai cây đè sập bức tường rào. Ngay lập tức để bảo vệ tính mạng cũng như tài sản gia đình tôi đã xây lại chỗ bị sập đấy. Chuyện thiên tai làm đổ nhà cửa và người dân phải xây dựng lại hoàn toàn bình thường, thế nhưng đó lại là cái cớ để cho chính quyền kiếm chuyện với tôi vì tôi không vi phạm bất kỳ một quy định nào của nhà nước cả. Đây không phải là một công trình xây dựng thế tại sao đợi đến mãi hôm nay mới tới dập phá?

Mặc Lâm: Thưa không có lý do chính đáng mà chính quyền tiến hành việc đập phá, vậy họ có nói cụ thể ai chỉ đạo làm việc này hay không?

LS.Cù Huy Hà Vũ: Tôi cũng thấy rất là ngạc nhiên, người nhà tôi rất phẩn nộ khi hỏi đám người này thì ra một câu giải đáp thực ra đối với tôi không bất ngờ nhưng lời giải đáp này là một sự khẳng định, một sự thù địch của chính phủ đối với cá nhân tôi. Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân phường là Nguyễn Trọng Khanh do bị người nhà tôi hỏi riết như thế nên ông ta cho biết việc này ông ta cũng không muốn nhưng do sự chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Hành động tiểu nhân

- Xin được ngắt lời LS nhưng với thân phận một lãnh đạo đất nước liệu Thủ tướng co thể chỉ đạo làm một việc nhỏ nhặt như vậy hay không?

LS.Cù Huy Hà Vũ: Ông phó chủ tịch phường Điện Biên Nguyễn Trong Khanh nói với người nhà tôi đó là một sự thật. Thế còn tôi thì không sẵn sàng tin nhưng tôi cho rằng chuyện đấy hoàn toàn logic bởi vì sau khi tôi kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào ngày 11 tháng 6 năm 2009 về cái việc thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra một quyết định hoàn toàn sai hiến pháp pháp luật cho phép các công ty Trung Quốc khai thác bauxite làm ô nhiễm và hơn nữa kéo theo hoạ mất nước. Cho phép các công ty Trung Quốc kéo hàng đàn người Trung Quốc sang một cách ồ ạt tại Việt Nam. Sự cay cú của Nguyễn Tấn Dũng đã được thể hiện rất rõ bằng việc sau khi tôi đã kiện thì không còn cách gì tấn công tôi về mặt pháp luật cũng như chính trị.

Thời gian gần đây đúng là tôi tiếp tục tấn công những chính sách ươn hèn của chính phủ đối với sự lấn lướt của trung Quốc ở biển Đông cũng như chống lại việc vũ trang cho ngư dân. Tôi nói thẳng ra rằng đấy là sự ươn hèn của chính phủ. Hành vi đập tường rào trái pháp luật của ngày hôm nay đã diễn ra tại nhà tôi đã thể hiện thủ tướng rất tiểu nhân, chỉ đạo các cấp thuộc quyền để mà quấy rối tôi.

- Sau khi sự việc xảy ra thì LS đã có những hành động nào để tự bảo vệ cho mình trong tinh thần luật pháp?

LS.Cù Huy Hà Vũ: Ngay sau đó tôi đã lên thẳng trụ sở của Ban chấp hành Trung ương đảng, yêu cầu gặp Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh để xử lý hành vi đập phá nhà tôi một cách trái pháp luật thế này. Lúc ấy họ chuyển tôi qua gặp anh Thành, trợ lý của Tổng Bí Thư thì anh ấy nói đây là công việc của nhà nước chứ không phải của đảng.

Tôi cáu quá tôi bảo thế đảng lãnh đạo là gì? Thì lúc ấy Thành bảo ông Tổng Bí Thư đang ngồi trước mặt và anh sẽ chuyển lời sau. Tôi lại chạy sang tìm Nguyễn Minh Triết Chủ tịch nước và yêu cầu phải tiếp tôi. Tuy nhiên không hẹn trước thì không thể tiếp được nhưng người ta cũng nhận cái đơn của tôi để chủ tịch nước nghiên cứu. Tôi hoàn toàn tin ông Nguyễn Trọng Khanh phó chủ tịch uỷ ban nhân dân phường Điện Biên nói là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo vụ này là đúng.

- Xin cám ơn LS.

Mặc Lâm, RFA

AI GÂY CHUYỆN VỚI GIA ĐÌNH TIẾN SĨ LUẬT CÙ HUY HÀ VŨ?

Source: boxitvn

Phạm Toàn

Hồi 8 giờ 30 phút sáng nay, 27 tháng 01 năm 2010, chủ tịch Ủy ban nhân dân phường Điện Biên Phủ quận Ba Đình, Hà Nội,) Lê Văn Định hung hổ dẫn đầu một lực lượng gồm cả công an áo xanh, dân phòng áo đen… đến 24 Điện Biên Phủ, nhà ở của gia đình Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, gọi là để "cưỡng chế" bức tường rào!

Ngày 15-9-2009, trong vườn nhà TS Hà Vũ có hai cây bị bão trốc rễ đè sập tường rào. Ngay sau đó để bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình nên vợ chồng TS Hà Vũ đã khẩn cấp xây lại phần tường rào bị sập. Vậy lẽ thường là nếu không giúp đỡ được khổ chủ thì chính quyền chí ít cũng phải động viên người dân mau chóng khắc phục hậu quả thiên tai mới phải, đằng này... Bị người nhà TS Hà Vũ phẫn nộ hỏi riết nguyên do, ông Nguyễn Trọng Khanh, phó Chủ tịch UBND phường Điện Biên cực chẳng đã phải toạc móng heo: "Chúng tôi cũng chẳng muốn làm, nhưng đây là chỉ đạo của Thủ tướng !".

À ra thế! Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “phục thù” TS Cù Huy Hà Vũ do ngày 11 tháng 6 năm ngoái TS đã vác đơn kiện thẳng ông Thủ tướng ra Tòa do đã ra quyết định cho khai thác bauxite tại Tây Nguyên trái Hiến pháp và pháp luật, một sự kiện “vô tiền khoáng hậu” trong thế giới các quốc gia cộng sản!

Dưới đây là một số hình ảnh do phóng viên không chuyên nhưng sinh viên Luật xịn ở Australia Cù Huy Xuân Hiếu, con trai thứ của vợ chồng TS Luật Cù Huy Hà Vũ và Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, ghi lại. Được biết TS Cù Huy Hà Vũ và em gái là Cù Thị Xuân Bích ngay khi xảy ra sự cố đã “tốc” thẳng tới nơi làm việc của Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết để trực tiếp đâm đơn tố cáo đòi nghiêm trị theo pháp luật hành vi “phục thù” bất chấp pháp luật được thực hiện bởi chính quyền phường Điện Biên.

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.


Một góc của "công trường"
Bàn tay xây dựng đang phá hoại! Và một bóng đen canh gác.


Đất bằng nổi sóng … và rất đông dân phòng khoanh tay không bảo vệ dân, mà bảo vệ cái gì đó…
Kệ cho phố xá đồng đúc, trước mặt là sứ quan Đan Mạch, mặc kệ, "chúng ông" có quyền, "chúng ông" cứ phá! "Chúng ông " thuộc chính quyền gì đây?


Trong mấy ông này, ai là chủ tịch và ai là phó chủ tich?
Và ai là đại biểu chân chính của dân?

--------------------------------------------------------------------------------

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

--------------------------

Hà Nội ngày 27/01/2010

ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP

V/V CHÍNH QUYỀN PHƯỜNG ĐIỆN BIÊN ĐẬP PHÁ TRÁI PHÁP LUẬT TƯỜNG RÀO NHÀ CỦA CỐ NHÀ THƠ XUÂN DIỆU VÀ CỐ NHÀ THƠ HUY CẬN TẠI 24 ĐIỆN BIÊN PHỦ - HÀ NỘI

Kính gửi: Chủ tịch Nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết

Chúng tôi là Cù Huy Hà Vũ và Cù Thị Xuân Bích, con Nhà thơ Huy Cận và cháu ruột Nhà thơ Xuân Diệu, xin gửi tới Chủ tịch lời chào trân trọng và bằng Đơn này tố cáo với Chủ tịch về việc chính quyền phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội đập phá trái pháp luật tường rào nhà chúng tôi và cũng là nhà của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội như sau:

Vào hồi 23 giờ ngày 15/9/2009, mưa to gió lớn đã làm đổ một cây gió và một cây đùng đình trồng trong sân vườn nhà chúng tôi và hai cây này đã đè sập tường rào nhà chúng tôi và gia đình chúng tôi đã phải nhanh chóng xây lại tường rào (ảnh đính kèm) để không những bảo vệ tài sản và tính mạng của gia đình chúng tôi mà còn bảo vệ di sản văn hoá của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận là hai danh nhân văn hoá được Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam tôn vinh bằng Giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt I).

Vậy mà Chủ tịch UBND phường Điện Biên phối hợp với Công an phường Điện Biên cho người đập phá tường rào của nhà chúng tôi vào sáng nay, 27/01/2010 (đính kèm Thông báo của UBND phường Điện Biên nhét vào cửa nhà chúng tôi chiều hôm qua), phớt lờ cảnh báo bằng văn bản của chúng tôi ngày 31/12/2009 là nếu họ đập phá tường rào nhà chúng tôi thì họ sẽ phạm “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam và chúng tôi sẽ trực tiếp yêu cầu Chủ tịch Nước nghiêm trị hành vi chà đạp Nhà nước pháp quyền, hại dân, vô văn hoá, phá hoại nỗ lực “ổn định chính trị” của Đảng và Nhà nước của chính quyền phường Điện Biên (văn bản đính kèm).

Kết luận lại:

Xây lại tường rào nhà mình bị thiên tai làm đổ là quyền bất khả xâm phạm của công dân nhằm bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình mình và vì vậy hành vi của chính quyền phường Điện đập phá tường rào nhà chúng tôi là hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân;

Bằng hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân nói trên, chính quyền phường Điện Biên đã cố tình bôi nhọ lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh “cán bộ là đày tớ trung thành của nhân dân” và cuộc vận động rầm rộ “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do chính Đảng phát động, phủ định sạch trơn “Chính quyền của Dân, do Dân, vì Dân” và Nhà nước Pháp quyền do chính Đảng cất công xây dựng;

Để giữ uy tín cho Đảng và Nhà nước cũng như để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của chúng tôi, những người giữ gìn di sản văn hóa của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận, chúng tôi trân trọng đề nghị Chủ tịch yêu cầu các cơ quan bảo vệ pháp luật chấm dứt ngay lập tức hành vi đập phá tường rào nhà chúng tôi của chính quyền phường Điện Biên và khởi tố những người thực hiện hành vi này về “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam.

Chúng tôi chân thành cảm ơn và đợi hồi âm của Chủ tịch Nước,

NGƯỜI TỐ CÁO

CÙ HUY HÀ VŨ
CÙ THỊ XUÂN BÍCH

ĐT: 0904350187

--------------------------------------------------------------------------------

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

------------------------------------------------------------

Hà Nội ngày 27/01/2010

ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP

V/V CHÍNH QUYỀN PHƯỜNG ĐIỆN BIÊN ĐẬP PHÁ TRÁI PHÁP LUẬT TƯỜNG RÀO NHÀ CỦA CỐ NHÀ THƠ XUÂN DIỆU VÀ CỐ NHÀ THƠ HUY CẬN TẠI 24 ĐIỆN BIÊN PHỦ - HÀ NỘI

Kính gửi: Tổng bí thư Đảng CSVN Nông Đức Mạnh

Chúng tôi là Cù Huy Hà Vũ và Cù Thị Xuân Bích, con Nhà thơ Huy Cận và cháu ruột Nhà thơ Xuân Diệu, xin gửi tới Tổng Bí thư lời chào trân trọng và bằng Đơn này tố cáo với Tổng Bí thư về việc Chính quyền phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội đập phá trái pháp luật tường rào nhà chúng tôi và cũng là nhà của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội như sau:

Vào hồi 23 giờ ngày 15/9/2009, mưa to gió lớn đã làm đổ một cây gió và một cây đùng đình trồng trong sân vườn nhà chúng tôi và hai cây này đã đè sập tường rào nhà chúng tôi và gia đình chúng tôi đã phải nhanh chóng xây lại tường rào (ảnh đính kèm) để không những bảo vệ tài sản và tính mạng của gia đình chúng tôi mà còn bảo vệ di sản văn hoá của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận là hai danh nhân văn hoá được Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam tôn vinh bằng Giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt I).

Vậy mà Chủ tịch UBND phường Điện Biên phối hợp với Công an phường Điện Biên cho người đập phá tường rào của nhà chúng tôi vào sáng nay, 27/01/2010 (đính kèm Thông báo của UBND phường Điện Biên nhét vào cửa nhà chúng tôi chiều hôm qua), phớt lờ cảnh báo bằng văn bản của chúng tôi ngày 31/12/2009 là nếu họ đập phá tường rào nhà chúng tôi thì họ sẽ phạm “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam và chúng tôi sẽ trực tiếp yêu cầu Tổng Bí thư nghiêm trị hành vi chà đạp Nhà nước pháp quyền, hại dân, vô văn hoá, phá hoại nỗ lực “ổn định chính trị” của Đảng và Nhà nước của chính quyền phường Điện Biên (văn bản đính kèm).

Kết luận lại:

Xây lại tường rào nhà mình bị thiên tai làm đổ là quyền bất khả xâm phạm của công dân nhằm bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình mình và vì vậy hành vi của chính quyền phường Điện đập phá tường rào nhà chúng tôi là hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân;

Bằng hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân nói trên, chính quyền phường Điện Biên đã cố tình bôi nhọ lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh “cán bộ là đày tớ trung thành của nhân dân” và cuộc vận động rầm rộ “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do chính Đảng phát động, phủ định sạch trơn “Chính quyền của Dân, do Dân, vì Dân” và Nhà nước Pháp quyền do chính Đảng cất công xây dựng;

Để giữ uy tín cho Đảng và Nhà nước cũng như để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của chúng tôi, những người giữ gìn di sản văn hóa của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận, chúng tôi trân trọng đề nghị Tổng Bí thư yêu cầu các cơ quan bảo vệ pháp luật chấm dứt ngay lập tức hành vi đập phá tường rào nhà chúng tôi của chính quyền phường Điện Biên và khởi tố những người thực hiện hành vi này về “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam.

Chúng tôi chân thành cảm ơn và đợi hồi âm của Tổng Bí thư,

NGƯỜI TỐ CÁO

CÙ HUY HÀ VŨ
CÙ THỊ XUÂN BÍCH

ĐT: 0904350187

by AI HUU NINH THUAN
01/28/10. 08:57:00 pm. 8284 words, 187 views. Categories: Góp nhặt, Thiên hạ sự, Tin tức ðó ðây, Hậu trường, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs, Thông báo (F) ,