KHÔNG THỂ CÓ HÒA HỢP HÒA GIẢI VỚI VIỆT CỘNG NẾU NHỮNG ĐIỀU KIỆN TIÊN QUYẾT KHÔNG ĐƯỢC THỰC HIỆN

Sau đây là những điều kiện tiên quyết Cộng sản Việt Nam phải thực hiện trước khi nói chuyện hòa hợp hòa giải với các nạn nhân của chúng. Đây cũng là những điều kiện lý luận nòng cốt khi nghe bất cứ một tin tức nào về cái gọi là "sự đổi mới của chế độ cộng sản cầm quyền" hoặc "cộng sản nay không còn là cộng sản nữa".
Để chứng tỏ thiện ý và thực tâm bỏ tà theo chính, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải:
1- Phải thú nhận những tội lỗi chúng đã gây nên cho dân tộc Việt Nam trong mấy chục năm qua từ ngày đảng cộng sản ra đời núp dưới danh nghĩa phong trào Việt Minh và đảng Lao động cho đến ngày nay. Hai tội lỗi to lớn nhất là cuộc tàn sát trong Cải cách ruộng đất và cuộc Thảm sát Mậu Thân.
2- Phải chính thức nói lời xin lỗi công khai trước thế giới và trước các gia đình nạn nhân của chúng và phải bồi thường những thiệt hại mà chúng đã gây nên cho các nạn nhân và gia đình của họ.
3- Phải trao trả lại những gì mà Cộng sản đã cướp đoạt vơ vét của nhân dân trong suốt mấy chục năm qua.
4- Phải lập tức cho trùng tu và xây dựng lại Nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hòa.
5- Phải sa thải khỏi guồng máy chính quyền tất cả những tên tội phạm đã nhúng tay vào máu của nhân dân nếu chúng không chịu đứng lên thú tội và xin lỗi các gia đình nạn nhân của chúng.
6- Ngưng ngay lập tức các hoạt động đàn áp các tôn giáo và các nhà hoạt động dân chủ. Lập tức trả tự do cho các tù nhân chính trị, các tù nhân lương tâm bị kết án vì cái gọi là "hoạt động tuyên truyền chống phá lại nhà nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam".
7- Phải chấp nhận đa nguyên, đa dảng. Đảng cộng sản phải chính thức tuyên bố từ bỏ độc quyền cai trị.
Xin hãy nhớ rằng bất cứ sự tham gia nào vào các sinh hoạt chính trị, kinh tế hoặc xã hội tại Việt Nam đặt dưới sự chỉ huy và lãnh đạo của đảng cộng sản cũng chỉ là những hình thức tay sai làm đầy tớ cho đảng cộng sản để chống lại tổ quốc và dân tộc. Chủ nghĩa cộng sản vô thần là một chủ nghĩa ngoại lai vong bản và bán nước, chủ nghĩa cộng sản hoàn toàn chống lại truyền thống văn hóa và nền văn minh Việt tộc.
ÁI HỮU NINH THUẬN
05/19/10. 05:49:42 pm. 735 words, 2781 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Uncategorized, Thông báo (A), Liên kết blogs, Ôn cố nhi tri tân, Luận bàn văn chương, Viễn tưởng hay giả tưởng ,
XEM PHIM CŨ: TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI MẬN GAI (THE THORN BIRDS - LES OISEAUX SE CACHENT POUR MOURIR)

Hình bìa cuốn tiểu thuyết The Thorn Birds của Colleen McCullough - Credit: wikipedia
The Thorn Birds - Les oiseaux se cachent pour mourir (Những con chim ẩn mình chờ chết)
Phim bộ truyền hình Tiếng chim hót trong bụi mận gai ( The Thorn Birds) còn có tên là Những con chim ẩn mình chờ chết (Les oiseaux se cachent pour mourir) được thực hiện từ cuốn tiểu thuyết "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" ( The Thorn Birds) của nữ văn sĩ người Úc Colleen McCullough xuất bản năm 1977. Tuy nhiên nội dung phim có đôi phần khác với trong tiểu thuyết.
Diễn viên: Richard Chamberlain, Rachel Ward, Barbara Stanwyck, Christopher Plummer, Jean Simmons
Đạo diễn: Daryl Duke
Sản xuất: 1983
Phụ đề: Tiếng Anh.

Click trên hình để xem toàn bộ phim có phụ đề Việt ngữ.
Có truyền thuyết về một loài chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng tiếng hót của nó hay hơn bất cứ sinh vật nào trên thế giới. Giây phút nó rời tổ ấm bay đi tìm kiếm bụi mận gai và không hề ngơi nghỉ đến khi tìm bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau đớn khôn tả, nó cất tiếng hót hân hoan mà cả sơn ca và họa mi cũng phải ganh tị. Bài ca duy nhất, bài ca đánh đổi bằng cả tính mạng. Nhưng thế gian lặng đi lắng nghe, và Thượng đế trên cao đã mỉm cười. Bởi vì những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể đạt được bằng nỗi đau khôn tả... Ít ra là truyền thuyết nói như thế.
Tiếng chim hót trong bụi mận gai là câu chuyện tình giữa Meggie Cleary (Rachel Ward) và linh mục Ralph de Bricassart (Richard Chamberlain). Meggie cố quên đi tình cảm của mình bằng cách kết hôn với Luke O'Neill - một thương gia, nhưng chẳng bao lâu sau cô và cha Ralph lại đoàn tụ, cuộc tình của họ đã gây ra nhiều bi kịch...
Vui lòng click vào tập hồ sơ (folder) màu vàng để mở danh sách và chọn phần phim để xem ở màn hình trên.
04/16/10. 11:30:42 am. 532 words, 1082 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Nghệ thuật sân khấu và phim ảnh, Liên kết blogs, Ðọc sách hay, Video chuyên ðề, Tôn giáo và tín ngưỡng ,
NGƯỜI TÌNH PHAN RANG

Người tình Phan Rang
Source: TTO
Khánh Liên
AT - Nhiều lần tôi nhớ Phan Rang. Những đường phố rộng và ngắn, những quán cà phê nằm san sát, ly cà phê thoảng hương hoa sứ, nhớ Tháp Chàm, quán bánh canh nằm ở một góc phố nhỏ. Bên kia đường, người bán hoa kiểng có cái mũ kết đỏ giống như một bông hoa tháng sáu. Tôi cũng nhớ một con ngựa gầy, khuya vắng lóc cóc chở rau củ vào chợ. Nhớ con mèo luôn nằm ngủ trên cầu thang, chạy vọt đi khi có tiếng chân người.
Sao tôi lại không nhớ em? Người mẫu của tôi! Người tình nhỏ của tôi! Nhưng em là ai? Cô chị hay cô em? Là My dài hay Mi ngắn? Là đêm hay ngày? Quá khứ hay tương lai? Hiện thực hay ảo ảnh?
Những ngày rong chơi ở Phan Rang tôi không làm gì mà chỉ vẽ. Ban ngày lang thang trong các quán cà phê, vào quán nào cũng nghe toàn nhạc Trịnh. Dân Phan Rang mê nhạc Trịnh lạ lùng. Buổi tối, sau khi loanh quanh trên đường phố, ngó các thiếu nữ Phan Rang, tôi về căn gác nhỏ, vẽ và nghe con mèo nằm ở cầu thang kêu meo meo.
Tầm hai giờ khuya, nhạc ngựa lại lóc cóc. Con ngựa giống như đồng hồ báo thức ngang qua phố khuya đến với phiên chợ rau củ. Những chiếc xe tải ầm ì ở đâu đó. Chúng mang sương lạnh của Đà Lạt, sự hối hả của Sài Gòn vào cái hiếu động, bé nhỏ của Phan Rang. Con ngựa gầy nhẫn nại chở những sọt rau củ còn ngái ngủ, mặc sương, mặc ngọn đèn đường, mặc quán bánh canh với nồi, chén kêu lanh canh, lách cách!
Ban ngày tôi gặp Mi ngắn. Em hai mươi tuổi, hay hơn? Có đôi mắt một mí và cái miệng hay cười. Em nhảy trên căn gác song song căn gác nhà tôi, chạy ào ra phố và chờ xe buýt, chiếc túi đỏ trên vai em tung tăng trong gió. Có hôm em đứng với một con mèo, vừa đứng vừa gặm bánh mì.
Khuya thật khuya tôi mới biết My dài. Cô tầm hai bảy? Gầy gò, thanh mảnh nhưng đôi mắt sâu và mạnh mẽ. Chúng tôi vài lần gặp nhau trên phố khuya. Tôi đi lang thang do không ngủ được, muốn nhìn phố. Còn cô không biết đi đâu? Cô nhìn tôi, biết đó là hàng xóm nhà mình nhưng không gật đầu, cũng không quen biết. Cô lướt qua tôi, để lại dáng gầy và một nỗi buồn mà tôi không hiểu nó từ đâu tới.
Cô bé hai mươi tuổi thường qua nhà tôi chơi với... con mèo. Em nghịch với con mèo suốt buổi trưa và xem hết các bức tranh tôi vẽ. Nhìn thấy bức tranh thiếu nữ khỏa thân, em hỏi:
- Người yêu của chú à?
- Không, sao cháu lại hỏi thế?
- Không phải người yêu, sao cô ấy dám cởi quần áo để chú vẽ?
Tôi lí nhí giải thích với em một điều gì đó về nghệ thuật. Em nghe nhưng không nói gì. Hình như em không tin nghệ thuật là thứ mà người ta có thể cởi quần áo mà không cần phải là người yêu.
- Cháu không thích cô ấy. Nếu cô ấy mặc quần áo, cháu sẽ thích hơn.
Tôi rất muốn cô bé thích các bức tranh của tôi. Nhưng tôi không thể sửa bức tranh khỏa thân thành bức tranh có quần áo được. Và tôi xin lỗi em trong thâm tâm.
Tôi bắt đầu thích Phan Rang khi biết cô em Mi ngắn. Các cô bé hai mươi thường trong sáng. Nhiều lúc tôi không biết tôi đang quen một cô bé hay quen với một con mèo? Qua nhà tôi, việc đầu tiên là em ngó xem con mèo nằm ở đâu, chơi với nó, ôm ấp nó. Em như một khán giả dễ mến nhất - luôn yên lặng nhìn tôi vẽ, chạy đi rửa cọ giúp tôi, bóp màu ra bảng vẽ cho tôi. Nếu em trẻ hơn hay tôi già hơn, tôi mong được gọi em là "con gái".
Và đêm đêm, cô My dài - chị gái em - cứ làm đầu óc tôi hoang mang. Hai giờ khuya, con ngựa chạy qua ngõ cũng là lúc cô về. Cô đi rón rén trên bậc thang giống y như một người lạ. Chúng tôi nhìn nhau bằng đôi mắt đêm. Một thoáng tôi nhìn thấy những tia lửa bừng sáng. Rồi sau đó chúng tắt lịm.
Mi ngắn đem đến cho tôi những ánh sáng tinh khiết và giọt nước trong trẻo của ban mai, thì My dài khiến tôi hoang mang và buồn ảo ảnh. Cô thiếu nữ đó làm gì? Có những tính cách gì? Sao đôi mắt cô buồn vậy? Sao cô không thèm ngó ngàng gì đến tôi? Tôi già quá chăng? Hay bất tài chăng? Thậm chí cô không màng việc những buổi trưa cô em gái mình tung tăng qua nhà tôi cười vang căn gác nhỏ. Cô là ai mà không có một chút tò mò nào? Nhưng tôi thì có.
Tôi bắt đầu lấy cớ mất ngủ để đi theo cô. 12 giờ khuya cô ra khỏi nhà, qua phiên chợ đêm, ngồi ở quán bánh canh. Một cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi ở quán bánh canh cùng những người xe thồ và những tay bốc vác. Mùi chợ, mùi rau củ ung, mùi sắt từ những chiếc xe thồ cùng mùi hương của cây hoa sứ khẳng khiu quyện vào nhau. Cô ngồi, bình thản với những mùi hương. Những gã đàn ông bặm trợn quanh đó hình như biết cô nên không động tới cô. Họ không hỏi cô đi đâu, làm gì, không buông cả một lời chọc ghẹo. Dường như đêm Phan Rang và cả phiên chợ này nhất thiết phải có cô. Một cô thiếu nữ mỏng manh, gầy gò, mắt sâu buồn và không thích nói.
Xa xa là tiếng vỗ của sông Dinh. Tôi đi theo cô, qua hai con phố thì cô mất hút.
Tại Phan Rang tôi là người ở trọ, không rành bằng cô. Nhưng chắc những ngọn đèn đường biết cô đi đâu trong đêm. Chúng nhìn tôi, cười bỡn cợt.
Tôi đi theo cô năm đêm, đến con phố đó cô lại mất hút. Tôi bắt đầu thấy chán. Tại sao tôi phải đuổi theo một cô gái không quen biết, mặc cho cô ta có là hàng xóm của mình? Vì cớ gì tôi lại theo cô? Tò mò ư? Đừng nói là vì đôi mắt cô quá đẹp. Tôi có mến cái dáng mỏng manh của cô một chút, nhưng không đến nỗi phải làm một cái đuôi vào lúc hai giờ khuya mà còn không biết mình đang đi đâu...
Như bỡn cợt, khi con ngựa chạy qua cô trở về, đưa con mắt mèo nhìn căn gác nhỏ của tôi.
Một buổi trưa tháng sáu, có tiếng gõ cửa phòng tôi. Nếu là Mi nhỏ, chắc em đã nhảy ầm ầm trên cầu thang và mở cửa vào. Ai đến phòng tôi vào buổi trưa thế này? Tôi mở cửa, người đó bước vào phòng.
Nàng đi khắp phòng nhìn các bức tranh của tôi và dừng thật lâu ở bức tranh một thiếu nữ khỏa thân.
- Tôi thích bức tranh này. Anh có thể vẽ tôi giống vậy không?
- Được - tôi nói.
Nàng ngồi trên chiếc ghế ban trưa. Tôi đóng cửa phòng.
- Cứ để cửa sổ. Tôi thích ánh sáng.
Tôi để cửa sổ nhìn xuống phố. Dưới phố là một cây hoa sứ. Cái xứ này sao cứ thích trồng hoa sứ? Mùi hương hoa sứ thanh khiết khiến tôi ngượng ngùng.
- Anh không phải là họa sĩ chuyên nghiệp - nàng nói.
- Không, tôi rất chuyên nghiệp. Tôi đã vẽ hai mươi năm, hơn một chục cuộc triển lãm. Nhiều người sưu tập tranh tôi - tôi nói.
- Một họa sĩ chuyên nghiệp sẽ nhìn người mẫu bằng ánh mắt nghệ thuật. Họ không run rẩy.
- Có lúc họa sĩ cũng là con người.
- Vậy lúc này anh là người hay là họa sĩ?
Tôi đỏ mặt. Nàng vẫn ngồi im trên ghế. Suốt sáu tiếng đồng hồ chúng tôi nhìn nhau trong im lặng. Nàng đứng lên, mặc quần áo nhanh như lúc đến, rời căn gác trong sự hoang mang của tôi.
Giây phút vừa qua là sự thật hay là một ảo ảnh? Nàng My dài ngồi trước mặt tôi với tất cả vẻ đẹp ẩn trong đôi mắt sâu. Nỗi buồn tràn ngập căn phòng giống như một cơn bão buồn vừa ập đến.
Tôi đã đợi chờ những buổi trưa giống như một gã khờ mười bảy. Con mèo vẫn nằm ngủ trên bậc thang. Không có tiếng chân nào khiến nó phải vùng dậy. Tôi đã đi nhiều nơi, yêu nhiều người, nhưng tôi không tin được trái tim mình lại dại khờ đến thế? Những buổi trưa tôi không ngủ. Buổi tối cũng không ngủ để chờ một tiếng chân, chờ một bóng người.
Nhưng sau buổi trưa tuyệt đẹp ấy tôi không còn gặp nàng nữa. Tôi không tin các cô thiếu nữ đi lấy chồng nhanh chóng mà chẳng để lại dấu vết nào? Cô đi xa? Đi đâu? Lẽ nào cô ném cho tôi những ánh sáng thẳm sâu từ mắt cô rồi quên mất nó? Những người tình đỏng đảnh thường như cô: đến rồi đi mà không một lời tạm biệt? Mà cô đi đâu mới được khi sân nhà cô ở đây? Phan Rang, mùi hương hoa sứ - tôi tin cô yêu chúng giống như tôi đã đến và yêu chúng.
Tôi nghĩ cách giải quyết đơn giản nhất là qua nhà người tình. Tôi đến, cũng vào buổi trưa. Cô bé Mi ngắn thấy tôi qua nhà, ôm chầm lấy tôi, dẫn đi thăm bầy chó con mới đẻ. Trời đất! Còn điều gì hồn nhiên hơn tuổi hai mươi!
- Chị em đâu? - tôi hỏi.
- Chị nào? - cô bé ngơ ngác.
- Chị My dài. Nhà mình có hai chị em mà.
- Ừ, có hai chị em, nhưng bây giờ chỉ có ba má và em.
- Thế còn chị em? Chị ấy đi xa ư?
- Vâng, xa tít, anh không tìm thấy được đâu.
- Ở tận đâu? - trái tim tôi thắt lại.
- Thế giới bên kia - cô bé cười giòn tan.
- Đừng đùa nữa mà. Chị em đi đâu?
- Em không đùa. Mà sao anh lạ thế? Chị em đã mất lâu rồi, anh không biết ư? Lúc sống chị ấy rất xinh đẹp và cũng rất thích vẽ. Nhưng sao anh lại hỏi chị em? Có chuyện gì vậy?
Em nhìn vào mắt tôi và tôi cũng ngơ ngác nhìn vào mắt em. Khi cơn bình tĩnh trở lại, tôi nói: "Không có gì". Tôi hỏi em Mi ngắn của tôi là người thật hay cũng đến từ một thế giới xa xăm nào? Nhưng chắc em là người thật. Em nắm tay tôi, cười với tôi, hái sơ ri cho tôi ăn và nhảy nhót ngoài hiên nắng. Tôi cũng không nhận ra em đã xưng "em" với tôi mà không phải là "chú - cháu".
Nhưng trong căn gác nhỏ của tôi thì tôi bắt đầu thấy sợ. Bức tranh khỏa thân vẫn còn đó. Mùi hương hoa sứ vẫn còn đó. Và buổi trưa ấy có còn không hay nó đã hút vào một thế giới xa xôi nào?
Tại sao em lại đến với tôi và khiến tôi yêu em? Lẽ nào em cũng yêu tôi sao? Nhưng thế giới đó và thế giới này xa thăm thẳm. Bỗng nhiên tôi nghĩ đến cảnh em đi xuyên qua quãng đường dài, một mình, heo hút để đến căn phòng của tôi. Đó là một phép màu mà tôi không bao giờ làm được. Em ghé căn gác nhỏ của tôi vì yêu Phan Rang hay là yêu tôi? Chắc em cũng yêu tôi chứ.
Tôi thấy thương em như thương buổi trưa không bao giờ trở lại. Em đã đến thành phố thân thuộc của mình mà không ai nhận ra em hay quen biết em. Chỉ có một gã họa sĩ nhìn thấy em, nhưng giờ phút có em hắn cũng chẳng biết em là ai?
Không có ai đưa em trên con đường về thế giới đó.
Sao tôi có thể yêu một người mà không đưa nàng về trong đêm lạnh? Phải chăng tôi là một người tình tồi?
Em đến và em đi - chỉ một mình, không ai quen biết.
KHÁNH LIÊN
03/31/10. 11:46:20 pm. 3242 words, 928 views. Categories: Thơ văn, Mỹ thuật, nhiếp ảnh và hội họa, Liên kết blogs, Phan Rang kỷ niệm, Hương vị quê nhà, Chuyện huyền bí ,
MỸ-CỘNG ĐÃ CHIẾN THẮNG TRONG CUỘC CHIẾN VIỆT NAM NHƯ THẾ NÀO

Hình: U.S. federal government
Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến VN như thế nào
Source: Trà Mi - VOA | Washington, DC
Nghe đọc bài này
Một quyển sách của tiến sĩ Roger Canfield vừa được ra mắt ở Mỹ đã đưa ra một cái nhìn khác, khá thú vị, về kết cục của chiến tranh Việt Nam.
Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc 35 năm nay, nhưng cho tới giờ nó vẫn còn làm hao tốn biết bao giấy mực của giới cầm bút, những nhà văn, nhà nghiên cứu, cũng như các cơ quan báo chí truyền thông trong và ngoài nước. Sách vở tại Việt Nam miêu tả kết quả cuộc chiến rằng quân đội Mỹ đã bị quân Bắc Việt đánh bại hoàn toàn. Trong khi đó, một số sách báo bên ngoài lại viết rằng do tình hình thời cuộc, Mỹ đã quyết định triệt thoái ra khỏi chiến trường Việt Nam vào tháng 4 năm 1975.
Một quyển sách của tiến sĩ Roger Canfield vừa được ra mắt ở Mỹ hơn một tháng trước thời khắc kỷ niệm đúng 35 năm ngày kết thúc cuộc chiến đã đưa ra một cái nhìn khác, khá thú vị, về kết cục của chiến tranh Việt Nam. Tác phẩm có nhan đề “Comrades in arms: How the Ameri-cong won the Vietnam war against the common enemy-America”, tạm dịch ngắn gọn là “Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam như thế nào”.
Tiến sĩ Canfield là một ký giả và là một nhà phân tích chiến lược chính trị dày dặn kinh nghiệm, chuyên nghiên cứu về chủ nghĩa cộng sản và các chính sách của Hoa Kỳ. Ông đã mất 22 năm nghiên cứu kể từ năm 1988 để hoàn thành tác phẩm này. Tác giả cho biết ba chương sách dày tổng cộng 1600 trang được ông đúc kết từ rất nhiều tư liệu sách báo-lịch sử, các cuộc phỏng vấn, hồi ký, các tài liệu của CIA, FBI, cũng như của chính quyền cộng sản Việt Nam.
Điều thú vị đầu tiên đập vào mắt người đọc có lẽ xuất phát từ tựa đề quyển sách, với từ “Ameri-cong”. Trước nay, người ta thường nhắc nhiều tới các từ như Việt cộng hay Trung cộng, nhưng dường như ít ai dùng, hoặc nghe tới hai từ “Mỹ-cộng”. Và đó cũng là điểm nhấn chính của tác phẩm này. Tác giả Canfield giải thích:
“Ameri-cong là vì một số những người hoạt động phản chiến và kêu gọi hòa bình họ tự xưng như thế. 'Mỹ-cộng'” có nghĩa là những người Mỹ đồng quan điểm với Việt cộng, với công cuộc đấu tranh của cộng sản. 'Mỹ-cộng' và Việt cộng đều xem chủ nghĩa đế quốc Mỹ là kẻ thù chung.”

Biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam tại Boston, 1970 - Creative Commons - Dboo
Theo tiến sĩ Canfield, chiến tranh Việt Nam là một cuộc chiến chính trị, chứ không phải là một cuộc chiến quân sự, và sở dĩ Mỹ can dự là vì đây là một phần của cuộc chiến tranh lạnh, mà Trung Quốc và Liên Xô lúc bấy giờ cũng can thiệp vào cuộc chiến Việt Nam. Tác giả cho rằng kết quả cuộc chiến là do người Mỹ thua mặt trận chính trị ngay tại Quốc hội Hoa Kỳ năm 1975 vì ảnh hưởng của truyền thông và các phong trào hòa bình-phản chiến, chứ quân Mỹ không thua trận do bị cộng sản Việt Nam đánh bại:
“Vào thời điểm cuối của cuộc chiến, phong trào phản chiến đã thuyết phục được Quốc hội ngưng viện trợ cho miền Nam. Đó là thực tế, nhưng trước đó, chúng tôi đã đánh bại Việt cộng nhiều lần trong các cuộc tấn công lớn của họ hồi những năm 1968 và 1972. Không đúng khi nói rằng Hoa Kỳ thua trận trên chiến trường mà phải nói là thua tại sân nhà, tại các làn sóng phản chiến trên các đường phố New York và Washington lúc bấy giờ. Đó là thông điệp chính của tôi.”
Và thông điệp ấy đã được tiến sĩ Canfield trình bày cặn kẽ trong cuốn sách vừa phát hành. Ông nói tiếp:
“Nội dung của quyển sách là tìm hiểu cách thức mà cộng sản Việt Nam đã thắng lợi trong cuộc chiến nhờ vào việc xử dụng các phong trào phản chiến và các phong trào kêu gọi hòa bình tại Mỹ. Đây là một cuộc chiến chính trị hơn là một cuộc chiến quân sự. Người cộng sản lúc bấy giờ hiểu rõ điều đó trong khi người dân Mỹ thì không. Thông điệp chính mà tôi muốn gửi gắm qua tác phẩm này là hầu hết những gì người Mỹ hiểu về cuộc chiến Việt Nam là sai lầm, bởi vì phần lớn những gì được ghi lại trong sách vở là sự tuyên truyền của cộng sản Việt Nam. Khác biệt giữa quyển sách này với hàng ngàn cuốn sách viết về chiến tranh Việt Nam là ở chỗ chưa có một cuốn sách nào nghiên cứu chi tiết các cuộc tiếp xúc và thăm viếng qua lại giữa chính quyền Hà Nội với phe phản chiến tại Mỹ lúc bấy giờ.
Chiến tranh là điều không nên vì chiến tranh thật khủng khiếp, đặc biệt là cuộc chiến Việt Nam. Tuy nhiên, nó là một cuộc chiến nhằm ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Đây là một chiến trường quan trọng trong chiến tranh lạnh. Các chiến sĩ cộng hòa ở miền Nam Việt Nam không đánh bại được lính cộng sản miền Bắc vì quân đội Mỹ đã phản bội họ. Theo tôi, phản bội đồng minh của mình là điều đáng xấu hổ.”
Anh Dũng Nguyễn, một độc giả trẻ tại miền Tây Hoa Kỳ đã tham gia buổi ra mắt sách hôm 3/3 vừa qua ở Viện Bảo tàng Quân sự của bang California đặt tại Sacramento, cho biết cảm tưởng sau khi đọc qua quyển sách của tiến sĩ Canfield:
“Đầu tiên mình thấy rất tội cho người Việt Nam của mình khi thấy tương lai của dân tộc bị ảnh hưởng bởi phong trào phản chiến. Từ đó dẫn tới phong trào thuyền nhân, với biết bao nhiêu người đã chết trên biển. Càng đọc càng thấy đau đớn nhiều hơn. Cộng sản Việt Nam, Trung Quốc, và Liên Xô dùng những chiến lược và chiến thuật về tuyên truyền. Họ đã dùng các phong trào phản chiến làm ảnh hưởng đến phong trào đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam.”
Một câu hỏi được đặt ra có nên không khi lên án phong trào phản chiến vì nếu không có nó e rằng cuộc chiến Việt Nam sẽ còn kéo dài hơn nữa. Vì vậy có người cho rằng nhờ nó mà chiến tranh sớm kết thúc, giảm bớt đau thương mất mát?
Độc giả trẻ tên Dũng lập luận:
“Chiến tranh càng dài càng hại cho dân tộc Việt Nam, nhưng nếu chỉ vì nước Mỹ họ vì quyền lợi của họ mà làm ảnh hưởng đến sinh tồn của một quốc gia Việt Nam thì điều đó thật là không công bằng.”
Một bạn đọc khác tên Ngọc Giao từ miền Đông Bắc nước Mỹ nói về quyển sách của tiến sĩ Canfield sau khi đã xem trọn tác phẩm này:

Biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam tại Memorial Bridge, Washington, D.C., 10/1967 - Creative Commons - Frank Wolfe
“Ngọc Giao cũng tìm hiểu về chiến tranh Việt Nam, thấy rằng có nhiều chi tiết trong tác phẩm này hoàn toàn trái ngược với các sách giáo khoa. Tác giả dẫn chứng rất rõ ràng những nỗ lực của các nhân vật như Tom Hayden hay Jane Fonda có những hội hỗ trợ tiếp tay cộng sản Việt Nam làm các chương trình phản chiến. Cho nên các chương trình phản chiến có sự hỗ trợ và tài trợ rất mạnh mẽ. Một câu kết của ông rất rõ ràng, nói rằng dù cho phong trào phản chiến có làm gì đi nữa thì trách nhiệm chính vẫn là tại Quốc hội Hoa Kỳ. Quốc hội Hoa Kỳ đã có quyết định sai lầm nhưng trong đó có ảnh hưởng của phong trào phản chiến tạo dư luận quần chúng.
Tác giả là một người Mỹ, ông ta đã nói lên sự phẫn uất của người Mỹ trước sự sai lạc của truyền thông Hoa Kỳ, nhưng ông ta quên không nhắc tới vai trò của chính quyền và quân lực Việt Nam Cộng hòa. Ông có nhắc tới một phần thôi, nhưng tôi nghĩ vai trò của chính quyền miền Nam Việt Nam cần phải được đặt mạnh hơn nữa và rõ ràng hơn nữa.”
Một chuyên gia giảng dạy lớp nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam trong nhiều năm và cũng từng có bài viết nói về vai trò của truyền thông trong cuộc chiến này phản đối quan điểm của tiến sĩ Canfield. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia quân sự cao cấp thuộc Học viện Quốc phòng Hoàng gia Australia, không đồng ý với lập luận của tiến sĩ Canfield cho rằng phong trào phản chiến ở Mỹ đã cấu kết với phe cộng sản để lật đổ chủ nghĩa đế quốc Mỹ.
Giáo sư Thayer phát biểu:
“Cuộc chiến Việt Nam là một cuộc chiến cách mạng kéo dài. Và hiểu theo cách cộng sản đó là cuộc chiến kết hợp giữa quân sự và chính trị. Đó là cuộc đấu tranh quân sự kết hợp với đấu tranh chính trị và đấu tranh ngoại giao. Tôi không đồng ý với ý kiến cho rằng Hoa Kỳ thua tại mặt trận ở nhà. Có rất nhiều cuộc nghiên cứu sâu rộng về vai trò của truyền thông trong cuộc chiến này nhưng không có kết quả nào ủng hộ ý kiến cho rằng phong trào phản chiến tại Mỹ đã thành công trong việc dẫn tới việc Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam.
Tôi cũng không đồng ý với quan điểm cho rằng Hoa Kỳ thua trận. Cuộc chiến mà Hoa Kỳ đương đầu là một cuộc chiến cách mạng kéo dài và vì thế nói thắng hay thua là không hợp lý vì theo thời gian, mục tiêu của nước Mỹ thay đổi. Mỹ đã không thành công duy trì độc lập cho phe cộng hòa ở Việt Nam. Đây không phải là cuộc chiến tranh hiểu theo nghĩa thông thường là 1 quốc gia xâm lược một nước khác, mà đây là một cuộc chiến cách mạng, một cuộc chiến cách tân Việt Nam khỏi chủ nghĩa cộng sản.”
Trà Mi vừa gửi đến quý vị một số ý kiến của tác giả, độc giả, và giới chuyên gia nghiên cứu về quyển sách của tiến sĩ Roger Canfield nhan đề: “Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam như thế nào”. Đây là một cuốn sách điện tử, nghĩa là tác phẩm được phát hành dưới dạng đĩa CD để độc giả có thể đọc qua màn hình máy tính. Muốn tìm đọc tham khảo, quý vị và các bạn có thể email cho tác giả Canfield về địa chỉ rogercan@pacbell.net. Sau khi đọc qua tác phẩm này, các bạn có suy nghĩ như thế nào, hoặc quan điểm của các bạn về cuộc chiến Việt Nam có gì thay đổi, xin hãy chia sẻ với Trà Mi tại địa chỉ email vietnamese@voatiengviet.com, hoặc điền vào mục ý kiến trên trang web của đài VOA www.voatiengviet.com, các bạn nhé.
Đến đây Trà Mi xin chào tạm biệt quý vị. Mời quý vị và các bạn trở lại cùng Tạp chí Thanh Niên của đài VOA trong chương trình 10 giờ tối thứ ba tuần sau.
03/24/10. 08:47:20 am. 3080 words, 683 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Thiên hạ sự, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Thời cuộc, Khoa học quân sự và chiến tranh, Chiến tranh và hòa bình, Hậu trường, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Ôn cố nhi tri tân, Ðọc sách hay ,
NGHĨA QUÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA: THIÊN ANH HÙNG CA

Mặt trời hoàng hôn phía sau Đền Tử Sĩ - Ảnh Flickr - Nguyễn Ngọc Chinh
Thật là đau lòng xiết bao, mỗi khi tháng 3 và tháng 4 trở về, đọc lại bài viết ngắn ngủi rất xúc động của cựu Trung Tá Bùi Đức Lạc Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Ðoàn 1 Pháo Binh Dù, viết về Trung Đội Trưởng Nguyễn Văn Thuận và anh em Nghĩa Quân Mỹ Nhơn thân thương mà chúng tôi đã từng được dịp gần gũi và làm việc với họ. Họ là những người con yêu quý và là những anh hùng bất tử của đất Ninh Thuận, trọn vẹn hy sinh cho lý tưởng quốc gia và dân tộc.
Có những kẻ mới chỉ hơn ba mươi năm mà đã vội quên quá khứ, cam lòng cúi đầu khúm núm làm tôi mọi cho quân cộng sản tham tàn bạo ngược, bọn đó là bọn ích kỷ và vô liêm sỉ, chỉ nghĩ đến cái lợi nhỏ của cá nhân, là bọn rác rưởi mà thời đại nào cũng có... Nhưng chúng tôi và các thế hệ con cháu của chúng tôi vĩnh viễn nhớ ơn các anh, và trong mỗi ngày, trong từng suy tư về tổ quốc, chúng tôi không thể nào không nghĩ đến những giòng máu anh hùng mà các anh đã tưới trên các luống cày của quê nhà Ninh Thuận chúng ta.
Ba mươi lăm năm qua chỉ như một giấc mơ của ngày hôm trước, nó không thể làm thay đổi lòng dạ của chúng tôi, những kẻ suốt đời mang nặng nợ áo cơm của dân tộc. Các anh đã có may mắn hy sinh anh dũng trên chính quê hương của chúng ta, còn chúng tôi hôm nay tuy có cơm ngon áo đẹp, nhà cao cửa rộng mà lòng đau như cắt khi nhìn về quê hương, ở nơi đó kẻ thù của chúng ta vẫn ngang nhiên cao ngạo bóc lột xương tủy của nhân dân, và chà đạp lên danh dự của tổ quốc Việt Nam, bán dân bán nước cho bọn ngoại lai, ...mà chúng tôi đành cam bất lực! Đó chính là cái nhục và là nỗi đau lớn nhất của chúng tôi, những con người mang danh "kẻ sĩ"!
Xin dâng lên các anh nén hương lòng và chút tình quê mộc mạc của một người con Ninh Thuận, với lòng biết ơn vô bờ bến về những hy sinh vô cùng cao quý của các anh, những người con xứng đáng của Ninh Thuận, đã đổ xương máu ra cho quê nhà được thêm tươi thắm. Chúng tôi những người còn ở lại, sẽ tiếp tục cuộc chiến đấu mà các anh còn để lại dang dở... cho đến khi chủ nghĩa cộng sản rác rưởi bị loại bỏ, và tập đoàn bán nước hại dân phải bị đền tội trước tổ quốc và dân tộc.

Lời gởi về quê hương
Có ai về Ninh Thuận,
Cho tôi nhắn đôi lời
Hỏi em còn có nhớ
Những người lính như tôi
Dù qua bao mưa nắng
Lòng dạ chẳng đổi dời
Nơi phương trời xa xôi
Thương nhớ người ở lại
Những kỷ niệm buồn vui
Những sinh tử một thời
Trên đôi vai nghiệt ngã
Ngọt bùi cùng chia đôi
Đắng cay đành cam chịu
Nghĩa địa nào buồn thiu
Dòng máu nào lạnh toát
Quê hương ôi dấu yêu
Nỗi đớn đau của mẹ
Vầng khăn tang đã cũ
Hương khói cũng nguội dần
Vợ hiền và con dại
Rồi tự lo lấy thân
Mấy mươi năm chuyện cũ
Theo gió bụi nhạt phai
Thịt xương giờ đã vữa
Còn lại tiếng thở dài
Nỗi đớn đau của anh
Nỗi căm hờn của chị
Và nỗi nhục của tôi
Có cùng trong nỗi nhớ
Ray rứt mãi khôn nguôi
Hoa Kỳ, tháng 3 năm 2010,
Lê Tự Do

Nỗi đau người ở lại - Ảnh Flickr - Nguyễn Ngọc Chinh, 1972
Nghĩa Quân VNCH: Thiên Anh Hùng Ca

Bút Ký: Bùi Đức Lạc
Anh hùng của đất nước chúng ta nhiều lắm, trong trận chiến tương tàn vừa qua, chúng ta đã được nghe đến tên tuổi của rất nhiều anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa như: Anh Nguyễn văn Sáu, Tiểu đoàn trưởng Biệt Kích Tỉnh Quảng Nam, hy sinh năm 1961 tại Kỳ Trà (Trà My), Tam Kỳ, Quảng Nam; Anh Nguyễn quang Toản, Tiểu Đoàn Trưởng Địa Phương Quân, hy sinh năm 1973 tại Trảng Bàng, Tây Ninh; Anh Phan Hòa Thanh, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 1 Trung Đoàn 47, hy sinh năm 1961 tại phía tây nam đèo Hải Vân, thuộc tỉnh Quảng Nam; Anh Lưu Trọng Kiệt, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 42 Biệt Động Quân, hy sinh năm 1967 tại Chương Thiện, Anh Lê hàng Minh Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, hy sinh năm 1965 tại Đồi Thông, Hải Lăng, Quảng Trị; Anh Nguyễn Đình Bảo, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, hy sinh năm 1972 tại Tân Cảnh, Kontum; Anh Phạm Phú Quốc, Không Đoàn Trưởng Không Đoàn 23, hy sinh năm 1965 tại Vinh; Anh Ngụy văn Thà Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm HQ10, hy sinh năm 1974 tại Hoàng Sa.
Các Anh tất cả đều là những quân nhân ưu tú đã vì nước quên mình, chúng tôi những người may mắn còn sống, xin mang ơn các anh những anh hùng dân tộc, những chiến sĩ can trường của các Quân Binh chủng trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đời đời chúng tôi khắc tên các anh trong tim trong óc, chúng tôi lại càng mang ơn những chiến sĩ vô danh, đã chiến đấu và đã âm thầm ra đi không ai biết linh hồn các anh hiện đang phiêu lãng nơi đâu, gia đình các anh làm sao biết được ngày giỗ của các anh? Ôi chiến tranh đã mang đi biết bao nhiêu tinh hoa của dân tộc, biết bao nhiêu con yêu của Tổ Quốc, mẹ Việt Nam còn ngấn lệ chưa khô, khi các con của mẹ còn ngày đêm thao thức, quyết tâm xây dựng một dân tộc hùng mạnh phú cường, còn đang tranh đấu cho tự do, cho quyền làm người của cả một dân tộc đang điêu linh, đang lầm than, đang chịu làm nô lệ cho chính những người cùng huyết thống, những người đang say mê xương máu đồng bào ruột thịt của mình, đang đi theo chủ thuyết hư mục của Cộng Sản Quốc Tế để dầy xéo chính đồng bào mình. Năm 1975 bọn say mê xương máu anh em, đã xua quân từ Bắc tràn xuống miền Nam nước Việt, với chiêu bài giải phóng miền Nam, bọn lãnh đạo miền Bắc tuyên truyền rằng: "Giặc Mỹ xâm lăng miền Nam, chúng bóc lột dân lành, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc". Đồng bào miền Bắc vì bị bưng bít tin tức bên ngoài, nên quyết tâm giải phóng miền Nam. Nhưng chiếm trọn miền Nam, đồng bào miền Bắc mới tự hiểu rằng, dân miền Nam sung túc ấm no hơn miền Bắc. Không lý người bần cùng lầm than, nô lệ, lại đi giải phóng người sung túc, ấm no, tự do hơn mình, để cùng hưởng cảnh nô lệ, đói rách giống mình? Trò bưng bít mị dân để lộ nguyên hình, với mục đích chiếm trọn Việt Nam của Cộng Sản Quốc Tế, và mục đích cướp của cải miền Nam, vơ thêm đầy túi cho bọn đầu sỏ và tay chân.
Ở đâu có tham tàn, có bóc lột, có xâm lăng, thì ở đó có anh hùng xuất hiện.
Quân Nam Hán nếu không xâm lăng với mục đích bắt dân ta làm nô lệ thì dân tộc ta làm gì có anh hùng Ngô Quyền. Quân Mông Cổ nếu không muốn thêm nguồn lợi trên xương máu dân Việt thì chúng ta đâu biết đến Trần Hưng Đa.o. Vua tôi nhà Thanh nếu không muốn vơ vét của cải của dân tộc Việt Nam thì chúng ta đâu có anh hùng Quang Trung. Nước ta không thiếu anh hùng vì dân vì nước. Họ anh hùng ngay cả lúc quyết chiến dù mọi người cho là tuyệt vọng, nhưng chí trai đã thề, lòng trai đã quyết, thân trai có tan nát để bảo tồn quê mẹ cũng cam.
Bọn cuồng đồ miền Bắc nhìn thấy miền Nam nước Việt trù phú, ước mong của bọn thảo khấu là vơ vét càng nhiều càng tốt, (sau khi chiếm trọn miền Nam nước Việt mến yêu, từng đoàn xe chuyên chở của cải miền Nam về miền Bắc), đó là những chiến lợi phẩm đầu tiên dâng lên bộ chính trị, vì có cuộc xâm lăng thảo khấu này chúng ta lại có thêm biết bao anh hùng.
Dân ta không thiếu anh hùng, quân ta không thiếu các chiến sĩ can trường. Các quân binh chủng đều góp mặt anh tài, nhưng các thiên anh hùng ca ít ai nói tới, là các anh hùng thuộc các đơn vị khiêm nhường, bảo vệ thôn xóm làng ấp. Trận sau cùng giặc tràn vào thôn xóm như thác lũ, các chiến sĩ nghĩa quân can trường dù biết rằng không thắng được quân thù, vì sức người có hạn, nhưng các chiến sĩ Nghĩa Quân nơi nơi đã anh dũng chiến đấu. Họ chiến đấu không phải để được vinh danh, mà họ chiến đấu để thỏa chí tang bồng, cho quân thù thấy rằng Quân Dân miền Nam Tự Do, thề không đội trời chung với lũ vô thần Buôn Dân Bán Nước. Máu của họ đã thấm lên ruộng vườn thôn xóm của chính nơi chôn rau cắt rốn của họ, tên của họ đi vào quên lãng, có trang sử xanh nào dành cho họ đây ?
Trên quốc lộ số một, nếu chúng ta đi từ Phan Thiết ra Nha Trang, vừa qua khỏi Phan Rang, một quả núi đứng đơn độc giữa cánh đồng phía tay phải, ngọn Cà Đú quanh năm cây cối tốt tươi, hiểm trở (không khác gì rặng Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng; núi Bà Đen, Tây Ninh). Năm 1959 chúng tôi đã có dịp tác xạ pháo binh và súng cối lên núi này, nhưng núi Cà Đú vẫn là vùng núi gây nhiều oan trái. Qua ngọn núi khoảng vài cây số nhìn phía trái cách quốc lộ chừng non một cây số chúng ta thấy một thôn xóm sầm uất vui mắt đó chính là làng Mỹ Nhơn, nơi những cô gái mỹ miều chỉ biết chìu chồng nuôi con, đã ra công trang điểm cho cái tên hào nhoáng, nơi sản xuất ra anh hùng hào kiệt. Ngày 20 tháng 4 năm 1975, chúng ta phải chú ý đến một người, xứng mặt anh hùng của Quân Dân miền Nam, người anh hùng này, cho chúng ta những người từng mệnh danh chống cộng được quyền tự hào nói rằng: "Trong hàng ngũ chúng tôi có nhiều anh hùng, mà anh là một trong những anh hùng đời đời bất tử."
Rất nhiều cây viết đã ca tụng, rất nhiều anh hùng, nhưng chỉ chú ý tới những người có danh phận, mà hoàn toàn quên mất hành động anh hùng, của những anh hùng danh phận bọt bèo, tôi xin được quỳ xuống dâng về quê hương tôi những nén hương danh dự cho những anh hùng thật sự đáng mặt anh tài. Họ không hào nhoáng, lòng họ cố gắng làm tròn nhiệm vụ của người trai thời đại, tâm họ hướng về quê hương dân tộc, trí của họ là trí của Hưng Đạo Đại Vương, của Quang Trung Nguyễn Huệ, của Lê Lợi v..v... Họ không ham hành động vì danh vì lợi mà họ hành động vì dân vì nước.

Trung Đội Trưởng Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, Bửu Sơn, Ninh Thuận (Phan Rang) tên anh do cha mẹ đặt cho, thuận với lòng người, thuận với ý trời, để bây giờ linh hồn anh được phiêu lãng nơi trời xanh cao vút. Bây giờ là tháng tư tôi mượn những dòng chân tình này viết về anh, thật quá muộn màng, chắc anh không chê trách, bởi vì trời đất mênh mông biết Anh Hùng nơi đâu, mà tìm, mà viết. Chiếc nón rừng nhầu nát, bạc phếch vì thời gian, nghiêng che gương mặt trong sáng, chân thật, ánh mắt như sao trời trung tuần tháng tám. Đoàn quân phương Bắc tiến không theo đội hình chiến thuật, hăm hở tiến vào làng Mỹ Nhơn, anh nghiêm mặt đếm bước chân quân thù đang dầy xéo trên đồng cỏ quê anh, mảnh đất nghèo nàn khô cằn, tê tái nhận bước xâm lăng của bọn thảo khấu. Bọn chúng vẫn xăm xăm tiến bước vào làng, chúng có biết đâu lưỡi hái tử thần đang chờ sẵn, như sấm trời vang dội, như thác lũ phong ba, như mưa sa bão táp, ba mươi tay súng bấm cò đạn réo không trung, giặc chỉ còn kịp dơ tay đầu hàng. Nhưng đã quá trễ, từng viên đạn trúng mục tiêu, với dáng dấp của những tên giặc Tầu, trong tranh trận Đống Đa dơ hai tay, ưỡn người ra cửa tử, hốt hoảng vùng lên lần chót rồi quật xuống chết tươi. Những tên giặc Cộng thay phiên nhau gục xuống trước sức chiến đấu can trường của các chiến sĩ Nghĩa Quân làng Mỹ Nhơn, dưới quyền chỉ huy của Trung Đội Trưởng Nguyễn Văn Thuận. Cái tên hiền hòa làm sao! Dễ mến làm sao! Nhưng khi lâm trận thì sắc bén làm sao ! Xác giặc đầy đồng, mục tiêu của giặc là chi khu Bửu Sơn, phi trường Phan Rang tuy kề cận nhưng đã ngoài tầm tay. Chúng muốn đến mục tiêu phải qua làng Mỹ Nhơn. Chúng có ngờ đâu Mỹ Nhơn duyên dáng yêu kiều, nhưng gai góc khó qua. Đơn vị đầu gục ngã hoàn toàn, một đơn vị khác nghiêm chỉnh hơn ào ạt tiến tới. Thêm một lần chúng nhận lãnh chua cay! Nhưng anh nhận ra ngay chiến trường không cho phép anh may mắn thêm nữa, anh đã nghe và nắm vững tình hình địch, các cây M72 quá ít, mà chiến xa địch chắc chắn đang tiến về Mỹ Nhơn. Anh cho lệnh một tiểu đội ra thu lượm các khẩu B41 của địch, nhưng anh em biết xử dụng B41 lại rất hạn chế. Chính anh trở thành một xạ thủ B41, thời gian không cho phép anh huấn luyện thêm xạ thủ B41. Sau khi suy nghĩ kỹ, anh chọn tiểu đội có gia đình di chuyển về hướng nam phòng thủ chặn đường đánh tập hậu của địch, tiểu đội này hăng hái lên đường, nhưng chỉ năm phút sau họ trở lại, tiểu đội trưởng Phận lên tiếng như trách cứ:
- Anh Thuận ơi tụi này hiểu ý anh rồi, tụi này đâu có hèn như vậy.
- Tôi nói các anh về phòng thủ phía Nam, coi chừng chúng đánh tập hậu.
- Chúng mình sống chết có nhau, xin anh bỏ lệnh đó đi, địch không có khả năng đánh tập hậu lúc này, anh sợ chúng tôi chết chứ gì, ai cũng một lần chết.
- Thôi được, bây giờ anh em tự ý quyết định. Có một điều tôi muốn nói rõ ràng cùng anh em là: chúng ta sẽ phải chiến đấu đơn độc, không có tiếp tế tản thương, không có đơn vị nào tiếp viện cho chúng ta, không có yểm trợ, đường dây liên lạc với Chi Khu và Tiểu Khu không còn nữa. Cho nên anh em có thể tự ý rút lui, tự ý định đoạt lấy cuộc đời mình, không một ai có quyền trách cứ anh em. Từ đây về Tiểu Khu còn an toàn, các anh em cứ tự động lên đường. Còn tôi không thể đi được, ở đâu rồi cũng dưới tay chúng, thà chết không đầu hàng chúng. Tôi đã thề không đội trời chung với bọn Vô Thần này. Thời gian không còn bao lâu nữa chúng sẽ dùng chiến xa và bộ binh để tấn công chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ thất bại lần này. Tôi xin anh em nào nặng gánh gia đình hãy rút lui không ai buồn, hay trách cứ anh em đâu, kể cả anh em độc thân nếu muốn cũng được quyền rút lui. Xin anh em hãy tự làm theo ý mình để tôi không phải ân hận sau này.
Thời gian lặng lẽ qua, không một ai rời hàng ngũ.
- Anh Thuận à, chúng tôi tin tưởng ở anh, chúng ta phải chiến đấu đến cùng bên nhau, Quân Dân miền Nam có người thế này có người thế khác, Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn phải cho chúng một trận để đời. Anh hùng tử, khí hùng nào tử!
Xa xa vọng về tiếng xích xe đang nghiền nát quê hương thanh bình ấm no, niềm bất hạnh của dân tộc cũng khởi điểm từ tiếng xích này. Đi kiểm soát tuyến phòng thủ lần chót, anh Thuận dặn dò từng người từng tổ cách thức chiến đấu với chiến xa địch. Anh cho biết chỉ khi nào anh khai hỏa mới được khai hỏa, mọi người đều chấp nhận cuộc chơi mới, cuộc chơi đầu đời của các chiến sĩ Nghĩa Quân.
Chiến xa địch xuất hiện. Chúng không có tùng thiết. Chúng cho chiến xa đi trước và bộ binh đi sau. Cách làng chừng hai trăm mét chúng dừng lại, rồi khai hỏa bằng tất cả hỏa lực có trên chiến xa, rồi chúng từ từ tiến và bắn liên tục cầy nát tuyến phòng thủ của anh em Nghĩa Quân. Anh Thuận cho lệnh truyền khẩu: khi anh khai hỏa chỉ các khẩu M72 và B41 khai hỏa mà thôi kẻo lộ mục tiêu. Quả như vậy, đoàn chiến xa của địch tiến tới, một trăm thước rồi tám mươi thước. Chiến xa đi đầu trúng đạn, các chiến xa còn lại dồn hỏa lực ngay vào nơi khai hỏa của ta. Anh Thuận gục xuống, các khẩu chống chiến xa của anh em nghĩa quân xã Mỹ Nhơn quyết trả thù. Từng chiến xa địch bốc cháy, nhưng anh em nghĩa quân cũng thiệt hại nặng nề. Lúc này địch quân cho rằng quân ta đông, có hỏa lực chống chiến xa mạnh, nên chúng rút lui.
Nhờ thời gian này anh em Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, mới kiểm điểm lại quân số, chết và bị thương quá nhiều, những người còn sống quá ít đành phải dìu người bị thương ra khỏi chiến trường.
Hai giờ sau địch quân mới hoàn hồn tấn công ồ ạt vào mục tiêu xã Mỹ Nhơn. Nhưng không một tiếng súng chống cự, đồng không nhà trống, gần hai mươi anh em Nghĩa Quân nằm bất dộng dưới giao thông hào. Lúc đó chúng mới biết chúng đã đụng độ với lực lượng Nghĩa Quân kiêu hùng xã Mỹ Nhơn.
Hai mươi bẩy năm sau, ngày 20 tháng 4 năm 2002 mới có một dòng chữ thô sơ nói về người anh hùng Nguyễn văn Thuận và anh em Nghĩa Quân xã Mỹ Nhơn, quận Bửu Sơn, tỉnh Ninh Thuận, thật quá muộn màng, nếu không muốn nói là vô ơn thì nên dùng tiếng bạc như gì đây cho xứng ...
Bùi Đức Lạc
03/02/10. 01:09:45 pm. 5112 words, 576 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Không ðề, Thiên hạ sự, Thơ văn, Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Lịch sử thế giới, Khoa học quân sự và chiến tranh, Chiến tranh và hòa bình, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Phan Rang kỷ niệm, Hương vị quê nhà, Ôn cố nhi tri tân, Xã hội và nhân văn ,