Archives for: August 2009

LẠI THÊM MỘT TIN "DỎM" VỀ ĂN CÁNH GÀ... MỌC BƯỚU TỬ CUNG!


Cánh gà Mỹ nhậu với "rượu đế" whisky của Mỹ là 2 món bình dân rẻ tiền và... khoái khẩu, chỉ phiền cho vị nào bị "lủng củng răng hàm miệng" mà thôi!

Lại Thêm Tin Dỏm Về Ăn Cánh Gà... Mọc Bướu Tử Cung!
Source: FDA, USDA, NCBI, ICTSD, cgfi.org, beeftechnologies.com, vivo.colostate.edu, biomedcentral.com

Thời buổi quân khủng bố nhiều quá làm người ta cứ gặp gì cũng la hoảng và chuyền tay nhau những tin đồn thất thiệt từ mấy tay chuyên bịp thiên hạ. Lại thêm một cái email "hoax", tức là điện thư ba xạo được chuyền đi từ hồi tháng 4/2004, sau 5 năm bò mãi giờ đây đã đến được tay của "Việt kiều yêu nước" chúng ta, nội dung như thế này:

"Không nên ăn Cổ & Cánh Gà, nguy hiểm lắm quý vị ơi!"

CÁNH GÀ: MỘT MÓN ĂN KHÁ NGUY HIỂM VÀ ĐỘC HẠI

Hãy ngừng ngay việc ăn “cánh gà” thường xuyên... – thưa quý chị em phụ nữ – và dưới đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật:

Gần đây, một người bạn của tôi qua khám nghiệm phát hiện là có một u nang đang phát triển trong dạ con của cô ấy, và cô đã vội thực hiện tiến hành phẫu thuật để cắt khối u đó. Khối u đã được loại bỏ và nó chỉ còn lại một vệt mầu sẫm. Cô tưởng rằng sẽ hồi phục sau phẫu thuật... nhưng cô đã nhầm!!!

Chỉ vài tháng sau ngày giải phẫu... hiện tượng cũ lại tái phát ! Cô rất đau khổ chạy tới gặp vị Bác sỹ phụ khoa để xin tư vấn. Trong quá trình tư vấn, Bác sỹ hỏi một câu làm cô rất bối rối.

Câu hỏi là: Có phải cô là khách hàng thường xuyên của món cánh gà hay không?

Cô trả lời “Đúng”. Nhưng... rất thắc mắc làm sao Bác sĩ có thể biết được thói quen của mình(?)

Như các bạn đều biết, trong thời đại này, hầu hết gà công nghiệp đều được tiêm chất hoóc-môn tăng trưởng để đẩy nhanh phát triển, nhằm đáp ứng nhu cầu của thị trường và xã hội tiêu thụ... nhu cầu đó không có gì khác ngoài thức ăn! Đương nhiên các con gà cần được tiêm hoóc-môn tăng trưởng (steroid = một trong số các hợp chất hữu cơ được sinh ra tự nhiên trong cơ thể, bao gồm những hoóc-môn và vitamin nào đó...)

Gà thường bị tiêm chất steroid này vào Cổ hoặc hai Cánh. Vì vậy, ở những bộ phận này, liều lượng hoóc-môn tập trung cao nhất. Các hoóc-môn này có tác dụng rất mạnh tới cơ thể gà... đương nhiên đẩy nhanh phát triển. Nhưng nguy hiểm hơn là khi nó xuất hiện trong các hoóc-môn nữ giới, có nghĩa là làm cho cơ thể người phụ nữ có xu hướng phát triển các u nang trong dạ con / tử cung !!! Vì vậy, lời khuyên chung mọi người là:

“Hãy xem lại chế độ ăn uống của mình, và giảm việc thường xuyên ăn cánh gà”

Nhận được email này... quý vị hãy phổ biến nó ngay, tới tất cả bạn bè thân hữu của mình, nhất là những người mà mình yêu quý. Chắc chắn một điều là chẳng ai trong chúng ta muốn gặp phải trường hợp như trên ./.

Hiệp hội Y tế Singapore

Và dưới đây là nguyên văn cái email xạo bằng tiếng Anh:

"Avoid eating chicken wings frequently - ladies, especially; a true story...!"

A friend of mine recently had a growth in her womb and she underwent an operation to remove the.
The cyst removed was filled with a dark colored blood. She thought that she would be recovered after the surgery but! she was terribly wrong.

A relapse occurred just a few months later. Distressed , she rushed down to her gynecologist for a consultation.

During her consultation, her doctor asked her a question that puzzled her.
He ask if she was a frequent consumer of chicken wings and she replied yes wondering as to how, he knew of her eating habits.
You see, the truth is in this modern day and age; chickens are injected with steroids to accelerate their growth so that the needs of this society can be met.
This need is none other than the need for food.

Chickens that are injected with steroids are usually given the shot at the neck or the wings.
Therefore, it is in these places that the highest concentration of steroids exists.
These steroids have terrifying effects on the body as it accelerates growth..
It has an even more dangerous effect in the presence of female hormones, this leads to women being more prone to the growth of a cyst in the womb. Therefore, I advise the people out there to watch their diets and to lower their frequency of consuming chicken wings!

People, who receive this email, please forward it to your friends and loved ones. I am sure no one wants to see him or her suffer!

Regards,
Sharon How

Singapore Medical Association
Tel: (65) 6223 1264, ext. 22
Fax: (65) 6224 7827
Email: sharon@sma.org.sg
Website: http://www.sma.org.sg

Và sau đây là cảnh báo từ website của Hiệp hội Y tế Singapore về cái tin trên:


Hình này trích phần nói về tin cánh gà, nằm ở bên phải của trang chính của website, quý vị và các bạn có thể vào trang chính của website này mà xem tận mắt thật hư:

http://www.sma.org.sg/index.html

Và dưới đây là sự thực về việc chích steroid cho gà:

Việc xử dụng các kích thích tố tăng trưởng (bao gồm các loại steroids) trong ngành chăn nuôi gia cầm là bất hợp pháp trên toàn nước Mỹ, Canada, và các nước châu Âu từ nhiều thập kỷ qua. Mặc dầu việc xử dụng nó có thể còn hiện hữu trong một số nơi khác trên thế giới, nhưng các chất loại này được trộn thêm chung với thức ăn của gia cầm chứ không dùng phương pháp tiêm chích. Cho nên, cho dù tàn dư của các loại kích thích tố này mà có bị phát hiện ở trong thịt gà nuôi theo phương pháp này đi nữa thì nó cũng không tập trung vào phần đặc biệt nào trong cơ thể gà như cánh hoặc cổ cả!

Tại Hoa Kỳ, một số loại "thuốc kích thích tố - steroid tác dụng tăng trưởng" nhất định được chấp thuận cho xử dụng trong ngành chăn nuôi trâu bò, được các cơ quan FDA và USDA cho là an toàn, mặc dù cũng không tránh khỏi những tranh cãi. Theo tài liệu do trường đại học Cornell ấn hành dưới dạng fact sheet thì "Cho đến nay, các nghiên cứu chưa đưa ra được bằng chứng nào cho thấy là các tàn dư kích thích tố sót lại trong thịt hay các sản phẩm sữa mang lại các ảnh hưởng cho sức khỏe con người" ... "Tuy nhiên, kết luận đối với ảnh hưởng cho sức khỏe con người chỉ có được sau khi đã xúc tiến những nghiên cứu trên quy mô rộng lớn khi so sánh sức khỏe của những người ăn thịt hay dùng sản phẩm từ sữa của động vật nuôi với kích thích tố và sức khỏe của những người ăn giống như vậy nhưng từ các động vật không nuôi bằng kích thích tố".

Theo một nghiên cứu của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) thực hiện tại Ai Cập đã kết luận là gia cầm nuôi theo phương pháp dùng kích thích tố tăng trưởng có chứa một lượng estradiol (estrogen) cao hơn, ghi nhận rằng theo một số nghiên cứu khoa học đã tìm thấy mối liên hệ giữa việc uống lâu dài các loại thuốc steroid ngừa thai với việc xuất hiện một dạng ung thư đặc biệt nơi phụ nữ. Nghiên cứu kết luận rằng "các loại tác nhân đồng hóa trong thịt bò và thịt gà đưa đến sự nguy hiểm đặc biệt cho sức khỏe công chúng".

Để kết luận, nếu sang châu Phi hay Việt Nam xã hội chủ nghĩa, hoặc một vài nơi nào đó mà ăn thịt gà hoặc thịt bò nuôi bằng kích thích tố tăng trưởng, lâu ngày có thể bị ảnh hưởng tác hại, chứ còn ở Hoa Kỳ, Canada, hay châu Âu thì làm gì có gà nuôi bằng kích thích tố tăng trưởng cho quý ngài ăn cánh hay cổ, ngay đến như bên châu Âu thì kể từ năm 1989 họ đã cấm chăn nuôi trâu bò bằng các loại kích thích tố tăng trưởng, chỉ riêng Mỹ và Canada thì còn cho phép dùng một số loại nhất định mà các nghiên cứu khoa học cho thấy là an toàn cho sức khỏe con người. Cho nên quý vị và các bạn cứ an tâm mà nhậu cánh gà với... "rượu đế" whisky của Mỹ là hai món bình dân rẻ tiền nhất ở xứ nầy, chỉ sợ nấu không kỹ thì bị... "cúm gà" mà thôi! Mà cúm gà thì không bao giờ làm sưng... tử cung hay tiền liệt tuyến cả!

Quý vị có thể vào các website sau đây để xem thêm tin tức về email xạo này:
http://urbanlegends.about.com/library/bl_chicken_wings.htm
http://www.snopes.com/food/tainted/wingcyst.asp
http://travel.thailandfriends.com/index.php?op=modload&name=Journal&view=journal&jid=64126&juid=69450

Kình Dương Đạo Nhân sưu tập

Permalink 08/26/09 08:13:58 am, by AI HUU NINH THUAN Email , 2290 words, Categories: Góp nhặt, Khoa học và ðời sống, Thực phẩm và dinh dưỡng, Chuyện vui, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs ,

LỊCH SỬ CHẾ TẠO THUỐC VIAGRA


Lịch sử chế tạo thuốc Viagra
Source: Người Việt Boston
Trần Bá Thiên

Tôi nghĩ rằng cái ông nào chế tạo ra thuốc Viagra chắc cũng đã được gợi hứng từ cảnh này. Xụi lơ mà bỗng vươn vai chơi màn… dậy mà đi, người đời khó mà nghĩ ra nếu không có hình ảnh nào cụ thể trước mắt. Tôi không ngờ mình nghĩ như vậy là dốt. Bởi vì Viagra ra đời như một thứ tin vui giữa giờ tuyệt vọng là do một sự tình cờ. Đó là một thứ tác dụng phụ của thuốc. Thường thì tác dụng phụ của thuốc là điều có hại mà các nhà chế tạo thuốc cố gắng hạn chế tối đa.

Nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, choáng váng, v.v… là những món ăn phụ chẳng ai thích thú. Nhưng cũng có những tác dụng phụ trở thành tốt nếu các nhà khoa học lý luận ngược lại. Chẳng hạn như vào năm 1982, tại Hội Nghị về Bệnh Cao Huyết Áp thế giới, nhiều nhà khoa học cảnh báo là thuốc điều trị bệnh cao huyết áp có tác dụng phụ làm chú nhỏ cứ chun choe nhẽo nhẹt.

Lúc đó, Gilles Brindley có ngay một suy nghĩ độc đáo: Nếu vậy thì có thể dùng thuốc điều hòa huyết áp để có tác dụng ngược lại khiến chú nhỏ phơi phới với đời. Nghĩ là làm, ông bèn chích vào chú nhỏ của ông một vài loại thuốc để thí nghiệm. Cuối cùng, ông thấy papaverin là hợp nhất. Papaverin làm giãn nở các cơ trơn quấn quanh mạch máu, tăng lượng máu đến chú nhỏ, làm đầy các thể hang, chèn ép các tĩnh mạch không cho máu thoát ra, giúp chú nhỏ ngẩng đầu lên thách thức. Tới ngày nay người ta cũng vẫn còn dùng liệu pháp papaverin này. Tương tự như vậy, khi thuốc chữa bệnh tim mạch có dùng hoạt chất sildenafil ra đời, các bác sĩ điều trị cho bệnh nhân bằng thuốc này thấy nó có một tác dụng phụ rất phiền toái là làm cho chú nhỏ ngóc đầu lên. Vậy là tương kế tựu kế, hãng bào chế dược phẩm Pfizer bèn bào chế ra một thứ thuốc có hoạt chất sildenafil để chữa bệnh ẻo lả của quý ông. Đó chính là thứ thuốc mang tên thương mại là Viagra. Vậy là phơi phới những cột buồm gẫy. Cờ bay cờ bay rộn rã. Khắp thế giới.

Viagra bắt đầu bán tại Mỹ vào ngày 27 tháng 3 năm 1998 (xin mọi người ghi nhớ ngày công ơn này). Chỉ trong vòng ba tháng sau, đã có 200 ngàn bác sĩ kê trên 7 triệu toa thuốc gồm tổng cộng hơn 60 triệu viên Viagra cho bệnh nhân. Đây là số lượng kỷ lục của một thứ thuốc mới ra lò.Vì số lượng kỷ lục này mà chỉ trong một thời gian ngắn đã có đủ dữ liệu để đánh giá độ mức an toàn của thuốc trong khi các loại thuốc khác thường phải mất 2 năm mới có đủ dữ liệu. Tháng 11 năm 1998, chỉ tám tháng sau khi ra đời, cơ quan kiểm soát dược và thực phẩm Mỹ FDA, sau khi đã nghiên cứu và xem xét các dữ liệu, đã xác nhận Viagra là loại thuốc an toàn và hiệu quả khi được xử dụng theo đúng chỉ dẫn.

Vậy là từ nay dưới không còn được giỡn mặt với trên. Trên bảo là dưới phải nghe. Không nghe đã có thuốc trị! Thuốc hoạt động ra sao để có thể bắt được chú nhỏ không còn lười biếng được nữa? Viagra ức chế PDE5 (phosphodiesterase 5) ở chú nhỏ làm cho chất GMP tiết ra trong lúc hứng khởi tồn tại lâu, làm tăng lượng máu dồn vào và gây cương cứng.

Thuốc không chỉ có Viagra mà còn có nhiều anh em cùng dòng họ khác như Cialis và Levitra. Tất cả những thứ này sắp thuộc loại cổ điển cả. Mới toanh là chàng Avanafil. Chàng này vừa được các nhà khoa học thuộc Đại Học Sacred Heart ở Rome điều chế ra. Thứ mới này có gì khác anh chàng đã quá nổi tiếng Viagra? Có hai thứ được cải tiến.

Thứ nhất là thời gian đào thải thuốc ra khỏi cơ thể sau khi hoàn thành nhiệm vụ: Viagra cần 8 tiếng để thanh toán trong khi Avanafil chỉ cần một tiếng rưỡi.

Thứ hai là thời gian chờ để đạn lên nòng. Viagra phải chờ 30 phút chú nhỏ mới cựa quậy được trong khi Avanafil cắt bớt được nửa thời gian, chỉ cần 15 phút thôi. Vẽ chuyện! 15 phút hay nửa tiếng thì cũng vậy thôi! Nói thế là không biết tới cái thời gian chờ đợi gay go này. Một phút cũng là lâu, nói chi 15 phút! Trẻ đã vậy mà già cũng rứa. Ông cụ Lê trong truyện ngắn «Tuổi Già Là Thời Sung Sướng Nhất» của Tràm Cà Mau làm chứng là tôi không nói ngoa…

«Ông cụ Lê đã tám mươi lăm tuổi, vẫn còn khỏe mạnh. Cụ bà cũng tám mươi ba tuổi. Họ sống trong một căn nhà tiền chế có ba phòng ngủ và hai nhà tắm, rộng rãi. Hai vợ chồng ngủ riêng, mỗi người một phòng, cái phòng còn trống dành cho con cháu, bạn bè ở xa về chơi. Cụ bà nhất định ngủ riêng. Cụ ông nói với bà con rằng, cụ hay thức khuya đọc sách, báo, và nghe nhạc, nên cụ bà không chịu được, phải ngủ riêng.» Cụ bà thì nói thẳng: «Ông già, nhưng phá lắm, làm tôi mất ngủ». Cụ bà lãng tai, nên thường nói lớn tiếng như thét gào.

Tôi từ San Francisco về, ghé thăm hai ông bà cụ Lê. Thấy ông đang xem tờ báo Mỹ, trong đó nhiều trang quảng cáo in hình những thiếu nữ da thịt hồng hào, lồ lộ, ăn mặc ít vải, bụng ngực hở hang, chân tay dang ra hớ hênh… Trong tình thân mật, tôi hỏi nhỏ: «Bác cũng còn thích xem các thứ nầy nữa? Có còn làm ăn chi được nữa không? Bác chay tịnh đã bao nhiêu năm rồi?» Cụ Lê nhướng mắt, cười toét miệng, để lộ hai hàm răng giả trắng muốt, đều đặn, nhưng hơi móm, trả lời: «Có chứ! Làm ăn đều đều chứ! Gì chứ cái đó đâu có nhịn được!»; «Thật không bác? Hay chỉ nói đùa cho vui thôi? Có cần thuốc Viagra trợ lực không?»; «Thuốc với thang, đâu cần! Tôi cũng đã thử cái thuốc đó mấy lần mà thấy công hiệu của thuốc quá chậm. Mình đã xong rồi, chiến trường đã tan, thuốc mới công hiệu. Thêm bực mình, khi đó thì dù còn sức, bà ấy cũng gạt đi. Phải hơn nửa giờ sau khi uống, thuốc mới công hiệu. Thế là quá chậm. Chuyện đó, phải tức thì, cơm nóng canh sốt mới ngon. Đâu phải đi câu mà thả cần chờ cá đớp mồi. Còn khi không có hứng thì uống thuốc đó vô làm chi?»

Tôi phục ông cụ Lê này quá. Tám mươi lăm tuổi mà còn thông suốt về Viagra như vậy. Đâu có cù lần như tôi. Tôi đâu có biết cái thứ thuốc quỷ quái này hình thù ra sao. Cũng dễ tới cả chục năm sau khi thuốc ra đời. Lần đầu tiên tôi thấy được viên thuốc rất “hot” này là nhờ một … nữ lưu. Bữa đó tôi qua Boston dự buổi ra mắt sách của nhà văn Trần Doãn Nho. Chương trình buổi ra mắt sách này có nhiều mục lắm. Nhưng đang khi chương trình diễn ra ngon ơ thì bất thần nhà văn nữ Thu Thuyền vội bước lên sân khấu. Trước mặt bá quan văn nghệ, nhà văn nữ này đã rút trong túi ra một vỉ thuốc Viagra tặng nhà văn Trần Doãn Nho. Mọi người cười. Tôi cũng cười nhưng là cái cười vui khi thấy mình may mắn có cơ hội học hỏi thêm. Sau khi lễ lạc xong, tôi khều nhà văn họ Trần xin xem vỉ thuốc nó ra sao. Từ đó tôi mới có kiến thức thực tiễn về anh chàng nổi tiếng Viagra này.

Nghĩ lại mà mắc cỡ khi đọc được tin tới ngựa cũng còn biết dùng Viagra. Chuyện xảy ra ở bên Đức. Một chàng tên Vedor mua một chú ngựa giống với giá 4 ngàn đô Mỹ nhưng mới chỉ trả tiền cọc 400 đô. Dắt ngựa về, cho ngựa tới chuồng một nàng ngựa cái, chàng Vedor mới phát giác là chú ngựa này chẳng làm ăn được gì. Cứ y như thái giám. Tức khí, Vendor không trả tiền nữa. Chủ cũ kiện ra tòa. Tòa phán cho phép chú ngựa dùng Viagra. Vậy mà nên chuyện. Từ đó chú ngựa giống làm ăn rất chăm chỉ. Tòa ra tiếp lệnh cho chàng Vedor phải trả cho chủ cũ của chú ngựa đầy đủ số tiền đã thỏa thuận.

Ngựa vốn là mẫu mực cho các ông, vậy mà cũng Viagra. Hổ tưởng ngon lành hóa ra cũng rứa! Sở thú Jiujiang thuộc tỉnh Giang Tây bên Tàu đã mượn một con hổ cái tên Jing Jing từ sở thú Jingdezhen ở Hồ Bắc về để cho chú hổ đực 4 tuổi Qi Qi truyền giống. Ngày qua ngày, chú hổ đực Qi Qi đang độ tuổi khát tình vẫn cứ một mình ngồi ngắm trăng chẳng màng gì tới nàng Jing Jing bên cạnh. Thấy tình trạng yên ắng chẳng… rung rinh gì của chú hổ cưng, nhân viên của sở thú Jiujiang đã phải cho chú dùng Viagra. Vậy là rung rinh nàng liền tức khắc. Hổ tưởng phải mạnh như ông ba mươi hóa ra cũng…bù trớt!

Ngựa đã thế, hổ đã thế thì các ông mắc cỡ chi mà không nuốt những viên thuốc xanh xanh hình hạt dưa nhỏ chút xíu mà làm được chuyện lớn. Vậy là anh Viagra, tôi Viagra, chúng ta Viagra! Có bà khuyến khích các ông nhưng cũng có bà… kinh hãi. Như bà Carla ở thành phố Palermo, Ý. Bà này năm nay 69 tuổi, cái tuổi đã muốn… hưu, đang mùa hạn hán, nước non đã ra đi, cỡ bà cụ Lê trong truyện của ông Tràm Cà Mau. «Đừng bảo khi về già các bà hết ham muốn. Sai toét! Các bà sợ chuyện đó, sợ chứ không phải hết ham muốn đâu. Sợ là phải, đau quá mà. Xe chạy lâu ngày khô nhớt máy, làm sao mà chạy được». Chồng bà là cụ Giovanni di Stefano đã 82 tuổi, lòng vẫn còn xuân nhưng lực bất tòng tâm, cụ phải nhờ tới anh Viagra. Bà cụ Carla thấy ông chồng già nuốt thuốc bèn hốt hoảng gọi cảnh sát. «Ông ấy đã 82 tuổi rồi nên tôi nghĩ chuyện yêu đương nồng nhiệt quá có thể gây hậu quả xấu». Ý cụ Carla là sợ cụ ông lên cơn đau tim bất tử nhưng tôi nghĩ có lẽ là cụ sợ chuyện khác, chuyện … nước non ngàn dặm ra đi!

Chị Trúc cũng sợ nhưng sợ theo kiểu khác. Trên báo điện tử ở trong nước, chị đã kêu thất thanh: «Tôi kết hôn được 3 năm, đã có một con gái 2 tuổi. Chồng tôi hơn tôi 14 tuổi. Đời sống tình dục của chúng tôi có thể nói là lệch pha. Tôi hầu như không có hứng thú lắm trong quan hệ tình dục. Để chiều chồng, tôi phải giả vờ rằng mình rất thích thú (bằng lời nói và hành động). Một ngày tôi phát hiện ra chồng mình đã xử dụng Viagra. Tôi thực sự choáng váng. Người chồng mẫu mực của mình có thể đã tìm thấy ở chỗ khác cảm hứng thực sự của mình. Tôi cảm thấy ghê tởm anh ta. Các bạn ơi! Giúp tôi với. Tôi thấy bối rối quá». Rất nhiều người đã nhảy vào giúp chị Trúc. Tôi lựa ý kiến của một bạn lấy tên là Tình Yêu Hạnh Phúc: «Thú thật là từ sau khi đọc những dòng tâm sự của bạn Trúc đến giờ, tôi cứ luôn băn khoăn một ý nghĩ là: không lẽ người đàn ông dùng Viagra trong quan hệ tình dục là xấu xa à? Điều đó đáng ghê tởm? Tôi băn khoăn vì không biết từ trước đến giờ quan niệm của mình là đúng hay sai? Vì tôi quan niệm một cách đơn giản: có bệnh thì uống thuốc, thế thôi. Hơn nữa, tôi thấy loại thuốc đó được bán công khai ở hiệu thuốc cơ mà, phải chăng pháp luật lại cho bán một loại thuốc mà khi xử dụng con người trở nên ghê tởm? Tôi nghĩ chồng bạn phải hành động như vậy cũng có thể là do tình cảm mà anh ấy dành cho bạn. Vì có lẽ anh ấy không muốn chứng kiến cảnh vợ mình phải giả vờ thỏa mãn. Tại sao lại có một người vợ dùng hai từ: ghê tởm để nói về chồng mình nhỉ, tôi thực sự khó hiểu. Hơn nữa lại bêu rếu cho cả thế giới biết chồng mình là một người đàn ông đáng ghê tởm nữa chứ, tình nghĩa để đâu? Một ngày cũng là nghĩa vợ chồng, mà đã chung sống với nhau suốt 3 năm qua».

Viên thuốc nhỏ xíu 25mg, 50mg hoặc 100mg này là thứ bé hạt tiêu. Bé mà làm các đấng mày râu oai phong lẫm liệt phải giấu giấu diếm diếm khi đụng phải. Mà có ít gì cho cam. Từ khi Viagra ra đời đã có 35 triệu nam nhi trên khắp thế giới xử dụng. Vậy mà việc mua thuốc vẫn cứ như người ăn vụng. Tới bác sĩ xin cái toa đã đỏ mặt, mua được vỉ thuốc thì vội nhét ngay vào túi kẻo có người trông thấy. Hãng sản xuất thuốc Pfizer, tuy đã giàu xụ vì Viagra, vẫn muốn người mua tránh được tình cảnh khó xử đó. Chẳng hiểu vì cái tâm muốn giúp các ông hay vì muốn cái túi tiền của họ đầy hơn nữa. Tôi không dám nghĩ tốt cho họ. Họ đang vận động tới chỗ mua thuốc Viagra không cần đơn bác sĩ. Cứ lẳng lặng ra quầy thuốc như mua một vỉ thuốc Aspirine vậy thôi! Một phát ngôn viên của hãng đã ngôn: «Rất nhiều người đàn ông không đến gặp bác sĩ hoặc nói chuyện về tình trạng của họ. Bằng việc cung cấp giải pháp hỗ trợ là một loại thuốc, nó sẽ cho họ một cơ hội khác». Nhưng đề nghị… nhân đạo của Pfizer đã bị một ủy ban về dược phẩm ở Âu Châu phản bác ngay: «Nếu loại thuốc này được dùng mà không cần bác sĩ kê toa, sẽ không có giám sát y tế và điều đó sẽ dẫn đến việc chẩn đoán muộn những loại bệnh ẩn».

Ủy ban này cũng có lý vì không phải ai cũng có thể dùng Viagra mà không có những phản ứng phụ. Trên mặt có bao nhiêu lỗ thì lỗ nào cũng có thể đụng vào Viagra được cả. Lỗ miệng nuốt vào viên thuốc. Và chính lỗ miệng có thể lãnh đủ: một số nghiên cứu đã khẳng định là Viagra làm giảm lượng không khí lấy vào khí quản. Lỗ mũi cũng có thể bị gây tắc hoặc làm giảm khả năng phát hiện và phân biệt mùi. Lỗ mắt có thể rối loạn nhìn thấy toàn một màu xanh hoặc màu xanh lá. Nguy hiểm hơn, đã có 14 trường hợp bị bệnh về mắt gọi là NAION (nonarteritic ischemic optic neuropathy), một bệnh có thể đưa tới mù mắt luôn. Nếu trong vòng từ 24 tới 36 tiếng sau khi dùng Viagra mà thấy những triệu chứng như mờ mắt hoặc mất thị lực ít hay nhiều ở một mắt hoặc cả hai mắt thì phải nghĩ ngay đến bệnh NAION. Lỗ tai cũng có thể bị Viagra làm điếc đột ngột hoặc đôi khi nghe thấy tiếng rung ở trong tai và chóng mặt.

Mặc những khiếm khuyết của thuốc như trên, Viagra vẫn ngẩng cao mặt với đời. Nó nhảy vào làm… chính trị! Trong cuộc tuyển cử ở Thái Lan vào cuối năm 2008, có 4,200 ứng cử viên thuộc 41 đảng tranh nhau 480 ghế của Hạ Viện. Tính ra thì sơ sơ cứ ngót nghét 10 ứng cử viên tranh nhau một chiếc ghế. Muốn có ghế loại xịn này thì phải câu được phiếu của cử tri. Một ứng cử viên tại tỉnh Pathum đã dùng mồi Viagra để câu phiếu. Dùng Viagra tranh cử thì tha hồ có chỗ để trương biểu ngữ! Không biết cá có cắn câu không chứ ông này vừa tung ra chưởng lạ thì một ông khác cũng ứng cử chung đơn vị là ông Sayan Nopch đã tố cáo liền. Thế mới biết sức mạnh của Viagra. Sức mạnh này CIA cũng phải dùng tới. Họ mang Viagra ra hối lộ các thủ lãnh các bộ lạc Afghanistan để các ông này cung cấp tin tức tình báo cho họ. Một thủ lãnh đứng đầu một bộ lạc ở phía Nam Afghanistan nhất định không thèm hợp tác với CIA. Ông này vừa tới tuổi sáu chục và có 4 cô vợ trẻ. Một nhân viên CIA đã tới nhà, mời ông này dùng Viagra và giải thích công dụng của thuốc. Nghe bùi tai, ông già này nhận thuốc. Bốn ngày sau, nhân viên này quay trở lại và được ông tù trưởng tiếp đón nồng nhiệt. Điệp viên này cho biết: «Ông ấy gặp chúng tôi với nụ cười trên môi. Sau đó, chúng tôi có thể làm bất kỳ điều gì chúng tôi muốn trên vùng đất của ông ta».

Lợi dụng Viagra như vậy có chi hay. Phát không Viagra cho các bậc trên 60 tuổi mới ngon. Đã có ít nhất hai ông Thị Trưởng trên thế gian này chịu chơi như vậy. Ông Gonzalo Navarrete, Thị Trưởng của thành phố Lo Prado ở Chile là người cẩn thận. Ông phát không cho mỗi cụ trên 60 tuổi mỗi tháng 4 viên Viagra với điều kiện các cụ phải đi khám sức khỏe trước. Ông làm thế là phải. Lỡ các cụ hăng say quá mà sức khỏe kém, lăn đùng ra đấy, thì ai chịu trách nhiệm. Ông Thị Trưởng Joao de Souza của thành phố Novo Santo Antonio, thuộc Brazil, phát miễn phí Viagra cho bất cứ cụ nào ghi tên tham gia. Không thấy nói tới việc khám sức khỏe chi cả nhưng tôi nghĩ chắc cũng phải có. Kết quả có 68 cụ tham gia. Ông này cũng cẩn thận nên sợ là có thuốc trong tay các cụ cứ vác thuốc đi … “ăn vụng" thì phiền phức chết. “Cơm nhà” để thiu ra à? Đã làm tới thị trưởng thì chính trị phải cao, ông Joao de Souza nghĩ ra được một kế thần sầu mà chắc Khổng Minh tái thế cũng chỉ có thể nghĩ tới đó là cùng. Ông phát thuốc cho các bà vợ giữ. Khi nào các bà vợ muốn thì các ông mới có Viagra dùng! Các ông bạn tôi lúc đầu nghe tin rất phấn khởi đòi vào ngay Google tìm đường tới hai thành phố thần tiên này, nhưng đọc tới đây thì họ quyết định chỉ tìm đường tới Chile thôi chứ nhất quyết không đến Brazil nữa. Dại chi tốn tiền máy bay mà không được cái giải rút gì cả!

Tôi vốn sống có tình với bè bạn nên cũng mủi lòng. Đọc được tin là ở bên Trung Quốc, các cửa hàng mã quanh các nghĩa trang có bày bán vô số các hộp Viagra để người thân đốt gửi cho thân nhân ở cõi bên kia, tôi lại thông báo cho các ông bạn tôi. Tưởng các ông ấy lắc đầu khi phải dùng máy bay sáu tấm bằng ván bay đi cõi xa mới được xài Viagra, ai ngờ các ông lại gật đầu lia lịa. Tưởng là cõi bên nớ buồn thiu ai ngờ cũng tình tứ phát chết như vậy. Xuống dưới đó, chẳng phải lo chi, cứ Viagra dắt túi đi vi vút với các em mặt hoa da phấn bằng … các-tông. Cuộc đời cứ như tiên. Sướng chi kể!

Trần Bá Thiên

Permalink 08/12/09 09:52:01 pm, by AI HUU NINH THUAN Email , 5143 words, Categories: Khoa học và ðời sống, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs, Phương pháp trị bệnh, Xã hội và nhân văn ,