Archives for: April 2010, 12

GIẢI ĐÁP MỘT VÀI THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ


Tồng thống Obama ký ban hành luật cải tổ y tế, 23/3/2010 - Hình: AP

Bài viết gồm 2 phần, với phần âm thanh riêng biệt cho mỗi phần, để quý vị nào không muốn mỏi mắt thì dùng nó.

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ ( Phần 1/2 )

Luật cải tổ y tế vừa được Hạ viện Hoa Kỳ thông qua khuya chủ nhật 21/3 vừa qua. Theo các cuộc thăm dò cho biết, một số khá đông dân chúng Mỹ không hiểu rõ lắm về luật này. Chúng tôi đã tiếp xúc với nhà bình luận Ngô Nhân Dụng để nêu lên một số thắc mắc nhờ ông giải đáp. Mời quý vị theo dõi bài phỏng vấn sau đây do Lan Phương thực hiện cho Câu Chuyện Nước Mỹ hôm nay.

Lan Phương | Washington, DC Thứ Ba, 30 tháng 3 2010



Nếu muốn nghe bằng media player của quý vị thì bấm vào links sau đây (not recommended):
http://www.voanews.com/MediaAssets2/vietnamese/dalet/americana_questions_healthcare_reform_27mar10_voa.Mp3

VOA: Thưa ông, Hạ viện đã thông qua dự luật này khuya chủ nhật 21/3 và Tổng thống Obama đã ký ban hành hôm thứ Ba tuần rồi. Theo như chỗ được biết, để thực hiện cuộc cải cách này, phí tổn sẽ lên tới khoảng gần 1 ngàn tỉ đô la. Làm sao mà một số tiền gần 1 ngàn tỉ đô la trong 10 năm để chi cho chương trình cải tổ y tế lại có thể giúp giảm thâm hụt ngân sách như lý lẽ đảng Dân Chủ đưa ra?

Ông Ngô Nhân Dụng: Khi nghe tin nhiều khi người ta không nghe rõ, hoặc người loan tin họ nói không rõ. Đạo luật về cải tổ y tế sẽ tốn kém gần 1 ngàn tỉ đô la. Nhưng mà cũng trong luật đó có những điều khoản để tăng số thu của ngân sách quốc gia, dùng số thu đó để chi cho số tốn kém khoảng 940 tỉ đó. Thành thử những người nói rằng chương trình này sẽ làm ngân sách tốn cả ngàn tỉ đô la thì họ quên không nói là cũng trong luật đó có những điều khoản để thu thêm cho ngân sách quốc gia.

Thế thì số thu là bao nhiêu so với số chi là 940 tỉ? Ở đây người ta căn cứ vào sự tính toán của Ủy ban Ngân sách Quốc hội. Ủy ban này là một nhóm công chức không thuộc đảng phái nào cả. Như những người làm kế toán, họ chỉ ngồi xem đạo luật đó, chi bao nhiêu, thu bao nhiêu, họ ước tính rồi đưa ra quyết định rằng cuối cùng đạo luật này thu nhiều hơn hay chi nhiều hơn.

Sau khi tính toán, hôm Chủ nhật vừa rồi, Ủy ban chuyên về ngân sách của cả hai viện Quốc hội đã tuyên bố rằng cuối cùng, trong 10 năm, theo luật này, số chi sẽ ít hơn là số thu, cho nên họ nói dù rằng chi 940 tỉ nhưng cuối cùng sau 10 năm có thể hy vọng tiết kiệm được cho ngân sách quốc gia 138 tỉ, bởi vì sẽ thu nhiều hơn. Đó là lý lẽ giải thích thắc mắc chi gần 1 ngàn tỉ mà làm sao lại giảm được khiếm hụt ngân sách.

Tuy nhiên chúng ta cũng nên cẩn thận, điều mà Ủy ban Ngân sách Quốc hội công bố như vậy là họ dựa trên những giả thuyết trong đạo luật đó về mức chi thu. Trong thực tế người ta không biết được là trong thời gian 10 năm tới sẽ có những thay đổi như thế nào.

VOA: Thưa ông, theo như đạo luật thì làm cách nào để tăng thu?

Ông Ngô Nhân Dụng: Trong đạo luật đó có mấy khoản để tăng thu. Một là trong vòng mấy năm nữa người ta sẽ đánh thuế cao hơn trong số những người giàu nhất nước Mỹ, thí dụ một người kiếm được 200 ngàn đô la một năm trở lên thì phần thuế mà người đó phải đóng sẽ tăng lên. Hoặc một cặp vợ chồng kiếm trên 250 ngàn đô la một năm thì sẽ bị tăng thuế. Tính ra thì số người đó chỉ chiếm khoảng 1% dân số nước Mỹ mà thôi.

Thứ hai, hiện nay ở Mỹ những người đi làm được công ty, chủ nhân trợ cấp về tiền đóng bảo hiểm y tế. Số trợ cấp đó đúng ra phải coi là lợi tức (thu nhập) của những người đó. Từ trước đến nay, luật của nước Mỹ cho phép người đó được hưởng số lợi tức mà công ty trợ cấp để đóng bảo hiểm nhưng không phải đóng thuế trên khoản mà họ được hưởng. Điều này khiến cho rất nhiều người, những vị giữ những chức vụ rất quan trọng ở trong những công ty lớn, được công ty trợ cấp để mua bảo hiểm thứ đắt tiền nhất, tốt nhất. Công ty có thể phải trợ cấp cho họ đến cả 50 ngàn hay 100 ngàn một năm cho loại bảo hiểm đó mà họ không phải đóng một đồng thuế nào cả.

Bây giờ luật của Thượng viện và được Hạ viện đồng ý, qui định rằng những người nào được công ty trợ cấp một số tiền, thí dụ, mỗi năm là 27.500 đô la về bảo hiểm y tế, thì số tiền trên con số đó coi như công ty trả lương và bị đánh thuế. Đó cũng là một khoản rất lớn có thể thu vào cho ngân sách để trả cho những chi phí.

VOA: Ngoài ra còn có những phương cách nào khác để tăng thu?

Ông Ngô Nhân Dụng: Một khoản bất ngờ nữa là người ta sẽ cải tổ hệ thống cho các sinh viên vay tiền học. Trước tới giờ các sinh viên vay nợ là vay ở các ngân hàng, nhưng tất cả các chương trình cho vay nợ đó chính phủ giúp bảo đảm, có nghĩa là các ngân hàng có thể cho vay yên tâm mà không sợ bị mất. Riêng chuyện bảo đảm đó làm cho chính phủ mất rất nhiều tiền. Bây giờ chính phủ sẽ làm trực tiếp, khỏi cần các ngân hàng trung gian. Riêng chuyện này cũng tiết kiệm cho chính phủ Mỹ mấy chục tỉ đô la trong vòng 10 năm.

VOA: Y phí tại Hoa Kỳ quá cao so với các quốc gia khác, vậy đạo luật này có đem lại hy vọng hạ giảm bớt y phí hay không?

Ông Ngô Nhân Dụng: Người ta hy vọng là luật mới sẽ làm cho các dịch vụ y tế giảm bớt phí tổn. Đó mới là điều quan trọng nhất đối với ngành y tế tại Mỹ. Trung bình một người Mỹ mỗi năm tốn đến gần 7500 đô la cho y tế. Trong khi ở Pháp, Đức người ta chỉ tốn có hơn 3 ngàn đô la cho mỗi đầu người. Nếu người ta cải tổ hệ thống cung cấp dịch vụ y tế, hệ thống bảo hiểm và chi trả về dịch vụ y tế thì người ta hy vọng sẽ cắt giảm được chi phí nói chung cho tất cả nền y tế nước Mỹ, đó có thể là một số tiền rất lớn để giảm chi về y tế.

Thưa quý vị, trong tuần tới nhà bình luận kiêm chuyên gia tài chính học Ngô Nhân Dụng sẽ giải đáp tiếp một số thắc mắc khác liên quan đến đạo luật cải tổ y tế của Hoa Kỳ vừa được Tổng thống ký ban hành hôm thứ Ba 23/3, mời quý vị đón nghe.


Tồng thống Obama ký ban hành luật cải tổ y tế, 23/3/2010. Mẹ của Marcelas Owens (trái) đã chết sau khi bà bị mất bảo hiểm của mình. Gia đình Marcelas đã vận động cho chiến dịch cải cách y tế kể từ đó - Hình: AP

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ ( Phần 2/2 )

Lan Phương | Washington, DC Thứ Ba, 06 tháng 4 2010



Nếu muốn nghe bằng media player của quý vị thì bấm vào links sau đây (not recommended):
http://www.voanews.com/MediaAssets2/vietnamese/dalet/americana_%2003apr10_voa.Mp3

Trong tuần qua, quý vị đã nghe nhà bình luận Ngô Nhân Dụng giải thích một số thắc mắc về đạo luật cải tổ y tế vừa được ký ban hành. Tuần này chúng tôi sẽ mời quý vị nghe tiếp những chi tiết lên quan đến đạo luật này, xem người dân, phía công ty bảo hiểm và các bệnh viện cũng như giới chuyên nghiệp cung cấp dịch vụ y tế, ai có lợi và ai sẽ thiệt hại. Ngoài lời giải thích của nhà bình luận Ngô Nhân Dụng, giáo sư Trịnh Quang Hanh thuộc đại học Wisconsin và bác sỹ David Ores sẽ đóng góp ý kiến về đạo luật cải tổ y tế trong Câu Chuyện Nước Mỹ tuần này. Mời quý vị theo dõi với Lan Phương.

Tuần qua chuyên gia tài chính học kiêm bình luận gia Ngô Nhân Dụng đã giải thích về những lý lẽ mà đạo luật cải tổ y tế vừa được ban hành dự tính sẽ giúp giảm bớt thâm hụt ngân sách.

Chuyển qua vấn đề ai sẽ được hưởng lợi và ai sẽ phải chịu thiệt hại, ông Ngô Nhân Dụng cho biết: lúc ban đầu, các công ty bảo hiểm y tế chống đối mãnh liệt vì đảng Dân chủ và Tổng thống Obama có ý định thiết lập một hãng bảo hiểm sức khỏe do chính phủ điều khiển. Nếu như ý định này được đem thực hiện, các hãng bảo hiểm tư sẽ bị thiệt hại. Ông giải thích:

"Một hãng bảo hiểm tư sẽ phải kiếm lời, họ phải chi rất nhiều về tiền quản trị, quảng cáo v..v..Trong khi một cơ quan do chính phủ điều khiển thì không cần chi những thứ đó. Vì thế họ có thể bán loại bảo hiểm giống như bảo hiểm tư, nhưng bán với giá rẻ hơn, người mua phải trả ít hơn mà vẫn được hưởng những điều kiện tương tự. Nếu như vậy các công ty tư sẽ bị đe dọa vì sẽ có ngày không còn cạnh tranh được với công ty của chính phủ nữa. Theo kinh nghiệm của các quốc gia khác, như Canada chẳng hạn, cơ quan bảo hiểm công chỉ chi tiêu khoảng độ 1,2% số tiền của họ vào việc quản lý hành chánh mà thôi, trong khi đó những công ty bảo hiểm ở Mỹ có thể chi đến mười mấy phần trăm vào chi phí quản lý."

Đó là lý do các công ty bảo hiểm công lúc đầu chống đối dữ dội. Sau đó thượng viện đã phải dung hòa, và biểu quyết dự luật trong đó không hề có một cơ quan bảo hiểm nào của chính phủ, coi như tổng thống Obama và đảng Dân chủ phải chịu thua, không theo đuổi việc thành lập cơ quan bảo hiểm công nữa. Vì thế bây giờ các công ty bảo hiểm tư lại có thái độ ngược lại, quay sang ủng hộ. Lý do là vì họ không bị cơ quan bảo hiểm công cạnh tranh, mà luật này lại coi như bắt buộc mọi người dân Mỹ đều phải mua bảo hiểm. Sẽ có thêm 32 triệu người Mỹ trong 10 năm tới là những khách hàng đi mua bảo hiểm. Có thêm 32 triệu khách hàng mới chắc chắn là các hãng bảo hiểm phải vui mừng.

Cũng theo ông Ngô Nhân Dụng, nói chung, rất nhiều cơ sở và những người trong ngành cung cấp dịch vụ y tế sẽ bị thiệt hại, lý do là từ trước đến nay có những chương trình để cho bệnh viện và bác sỹ được quyết định rất nhiều, tuy vẫn có những mức giá gọi là usual customary rate. Còn theo đạo luật mới sẽ có những thay đổi làm cho số chi phí trả cho bác sỹ và bệnh viện giảm đi.

Trong tương lai sẽ có một ủy ban 15 người do tổng thống đề cử và do quốc hội biểu quyết. Đây là ủy ban độc lập, do cả hành pháp và lập pháp quyết định, để đảm trách việc ấn định chi trả.

Ngoài ra đối với một số bệnh, các hãng bảo hiểm hoặc chương trình y tế của chính phủ sẽ không trả tiền cho mỗi lần bệnh nhân đi gặp bác sỹ hay bệnh viện nữa, chẳng hạn như bệnh tiểu đường, không phải cứ mỗi lần bệnh nhân đi gặp bác sỹ hay thử nghiệm là một lần hãng bảo hiểm lại phải trả tiền, mà người cung cấp địch vụ y tế sẽ được trả tiền cho tất cả các công việc chăm sóc đó trong 6 tháng, 1 năm hay 2 năm chẳng hạn.

Vậy thì đạo luật mới này có lợi gì cho dân? Giáo sư Hanh Trịnh, dạy môn quản trị y tế tại đại học Wisconsin, thành phố Milwaukee, đưa ý kiến:

"Đây là một vấn đề quan trọng và có lợi cho dân chúng ở nước Mỹ. Tất cả mọi người đều có cơ hội mua bảo hiểm. Ngay cả những người đã có bệnh sẵn từ trước hay bệnh kinh niên, bây giờ họ có quyền mua bảo hiểm và hãng bảo hiểm phải chi trả tất cả những dịch vụ y tế cho họ. Tôi nghĩ điều đó rất tốt cho dân chúng."

Tuy nhiên, nhiều người lo là hãng bảo hiểm là một cơ sở kinh doanh kiếm lời. Khi phải nhận những người đã có bệnh sẵn, tổn phí sẽ cao, họ sẽ phải chi nhiều, thì hãng sẽ phải tăng giá bảo hiểm để duy trì lợi lộc, mà nếu không được tăng giá thì lợi nhuận của họ sẽ bị sụt giảm. Giáo sư Hanh không nghĩ như vậy:

"Trên quan niệm về bảo hiểm thì một người đóng góp một ít tiền vào trong quĩ, hãng bảo hiểm lấy tiền từ quĩ đó để trang trải chi phí về y tế. Nhưng không phải ai cũng có bệnh kinh niên hay có bệnh sẵn đâu? Chỉ có một số mới có những bệnh đó. Do đó tính theo xác suất hay thống kê thì càng nhiều người mua bảo hiểm thì hãng dùng tiền của người khỏe mạnh mua bảo hiểm trả cho những người bệnh tật. Tôi nghĩ rằng hãng bảo hiểm không nên quá quan tâm về vấn đề đó."

Khi nhắc đến chuyện các bác sỹ và bệnh viện có thể sẽ phải chịu thiệt, giáo sư Hanh Trịnh nói rằng với tình trạng nhiều người không có bảo hiểm như hịện nay mà các bệnh viện và bác sỹ vẫn chữa trị, sau đó nhiều người không trả được những khoản y phí thì giới cung cấp dịch vụ y tế đành phải chịu thiệt. Còn khi mọi người đã có bảo hiểm thì bệnh viện và bác sỹ không phải những chịu thiệt hại đó nữa.

Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là: hãng bảo hiểm đóng vai trò gì trong việc chăm sóc sức khỏe cho người dân? Giáo sư Hanh phát biểu như sau:

"Sự thực, các hãng bảo hiểm không đóng góp gì hết cho nền y tế nước Mỹ, chỉ có nhà thương, bác sỹ mới thực thụ đóng góp. Tôi không thấy bảo hiểm đóng góp gì hết. Giáo sư Reinhardt tại trường Princeton nói rằng các hãng bảo hiểm không đóng góp cho nền y tế mà chẳng qua chỉ là một cơ quan bảo hiểm kiếm lời."


Bác sĩ David Ores - Ảnh từ davidjoresmd.org

Bác sỹ David Ores, một người chủ trương y học mang sứ mạng phục vụ con người, đưa ý kiến về đạo luật mới được ban hành:

"Tôi hài lòng với đạo luật ở điểm là nó đã đưa vấn đề này ra trước công chúng toàn quốc để tranh luận. Rất nhiều người đưa ý kiến, rất nhiều người, nhiều cơ quan truyền thông vẫn bàn tán về vấn đề chăm sóc sức khỏe và vấn đề kinh tế, tiền bạc liên quan đến chuyện này. Tôi cho đây là điều tốt vì người ta ý thức nhiều hơn."

Tuy nhiên bác sỹ Ores nói với ban Việt ngữ đài VOA rằng cuộc tranh luận sôi nổi này đã không nhắm đúng vào chủ đề cốt lõi. Vậy thì cuộc tranh luận phải tiến theo chiều hướng như thế nào? Mời quí thính giả ý kiến của bác sỹ Ores:

"Cuộc bàn luận không nên đề cập tới chuyện phá thai, chuyện chính phủ lấy mất quyền quyết định của người dân, chuyện trao đổi bảo hiểm, cũng không phải là những bệnh tật đã có sẵn của người muốn được bảo hiểm, cũng chẳng phải là giới người già, người nghèo, hay các tổng thống cũ muốn làm như thế nào, nhưng nó cần phải luôn luôn nhắm tới chủ đề: hệ thống bảo hiểm là hệ thống kiếm lời hay bất vụ lợi? Vấn đề đặt ra là sứ mạng của hệ thống chăm sóc y tế là gì? Để kiếm được càng nhiều lợi nhuận càng tốt hay là bất vụ lợi để chăm lo sức khỏe cho dân?"

Bác sỹ Ores cho rằng cuộc tranh luận đã không đi đúng hướng và theo ông các hãng bảo hiểm, với lợi lộc hàng tỉ tỉ đô la, đầy thế lực không muốn cho nguời dân thấy rõ vấn đề.

Mời quí vị truy cập lại bài viết "BS Ores: Tấm gương sáng về chăm sóc sức khỏe bệnh nhân" trong mục Câu Chuyện Nước Mỹ trước đây để tìm hiểu thêm về quan điểm của ông.