Category: Phương pháp trị bệnh

GIẢI ĐÁP MỘT VÀI THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ


Tồng thống Obama ký ban hành luật cải tổ y tế, 23/3/2010 - Hình: AP

Bài viết gồm 2 phần, với phần âm thanh riêng biệt cho mỗi phần, để quý vị nào không muốn mỏi mắt thì dùng nó.

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ ( Phần 1/2 )

Luật cải tổ y tế vừa được Hạ viện Hoa Kỳ thông qua khuya chủ nhật 21/3 vừa qua. Theo các cuộc thăm dò cho biết, một số khá đông dân chúng Mỹ không hiểu rõ lắm về luật này. Chúng tôi đã tiếp xúc với nhà bình luận Ngô Nhân Dụng để nêu lên một số thắc mắc nhờ ông giải đáp. Mời quý vị theo dõi bài phỏng vấn sau đây do Lan Phương thực hiện cho Câu Chuyện Nước Mỹ hôm nay.

Lan Phương | Washington, DC Thứ Ba, 30 tháng 3 2010



Nếu muốn nghe bằng media player của quý vị thì bấm vào links sau đây (not recommended):
http://www.voanews.com/MediaAssets2/vietnamese/dalet/americana_questions_healthcare_reform_27mar10_voa.Mp3

VOA: Thưa ông, Hạ viện đã thông qua dự luật này khuya chủ nhật 21/3 và Tổng thống Obama đã ký ban hành hôm thứ Ba tuần rồi. Theo như chỗ được biết, để thực hiện cuộc cải cách này, phí tổn sẽ lên tới khoảng gần 1 ngàn tỉ đô la. Làm sao mà một số tiền gần 1 ngàn tỉ đô la trong 10 năm để chi cho chương trình cải tổ y tế lại có thể giúp giảm thâm hụt ngân sách như lý lẽ đảng Dân Chủ đưa ra?

Ông Ngô Nhân Dụng: Khi nghe tin nhiều khi người ta không nghe rõ, hoặc người loan tin họ nói không rõ. Đạo luật về cải tổ y tế sẽ tốn kém gần 1 ngàn tỉ đô la. Nhưng mà cũng trong luật đó có những điều khoản để tăng số thu của ngân sách quốc gia, dùng số thu đó để chi cho số tốn kém khoảng 940 tỉ đó. Thành thử những người nói rằng chương trình này sẽ làm ngân sách tốn cả ngàn tỉ đô la thì họ quên không nói là cũng trong luật đó có những điều khoản để thu thêm cho ngân sách quốc gia.

Thế thì số thu là bao nhiêu so với số chi là 940 tỉ? Ở đây người ta căn cứ vào sự tính toán của Ủy ban Ngân sách Quốc hội. Ủy ban này là một nhóm công chức không thuộc đảng phái nào cả. Như những người làm kế toán, họ chỉ ngồi xem đạo luật đó, chi bao nhiêu, thu bao nhiêu, họ ước tính rồi đưa ra quyết định rằng cuối cùng đạo luật này thu nhiều hơn hay chi nhiều hơn.

Sau khi tính toán, hôm Chủ nhật vừa rồi, Ủy ban chuyên về ngân sách của cả hai viện Quốc hội đã tuyên bố rằng cuối cùng, trong 10 năm, theo luật này, số chi sẽ ít hơn là số thu, cho nên họ nói dù rằng chi 940 tỉ nhưng cuối cùng sau 10 năm có thể hy vọng tiết kiệm được cho ngân sách quốc gia 138 tỉ, bởi vì sẽ thu nhiều hơn. Đó là lý lẽ giải thích thắc mắc chi gần 1 ngàn tỉ mà làm sao lại giảm được khiếm hụt ngân sách.

Tuy nhiên chúng ta cũng nên cẩn thận, điều mà Ủy ban Ngân sách Quốc hội công bố như vậy là họ dựa trên những giả thuyết trong đạo luật đó về mức chi thu. Trong thực tế người ta không biết được là trong thời gian 10 năm tới sẽ có những thay đổi như thế nào.

VOA: Thưa ông, theo như đạo luật thì làm cách nào để tăng thu?

Ông Ngô Nhân Dụng: Trong đạo luật đó có mấy khoản để tăng thu. Một là trong vòng mấy năm nữa người ta sẽ đánh thuế cao hơn trong số những người giàu nhất nước Mỹ, thí dụ một người kiếm được 200 ngàn đô la một năm trở lên thì phần thuế mà người đó phải đóng sẽ tăng lên. Hoặc một cặp vợ chồng kiếm trên 250 ngàn đô la một năm thì sẽ bị tăng thuế. Tính ra thì số người đó chỉ chiếm khoảng 1% dân số nước Mỹ mà thôi.

Thứ hai, hiện nay ở Mỹ những người đi làm được công ty, chủ nhân trợ cấp về tiền đóng bảo hiểm y tế. Số trợ cấp đó đúng ra phải coi là lợi tức (thu nhập) của những người đó. Từ trước đến nay, luật của nước Mỹ cho phép người đó được hưởng số lợi tức mà công ty trợ cấp để đóng bảo hiểm nhưng không phải đóng thuế trên khoản mà họ được hưởng. Điều này khiến cho rất nhiều người, những vị giữ những chức vụ rất quan trọng ở trong những công ty lớn, được công ty trợ cấp để mua bảo hiểm thứ đắt tiền nhất, tốt nhất. Công ty có thể phải trợ cấp cho họ đến cả 50 ngàn hay 100 ngàn một năm cho loại bảo hiểm đó mà họ không phải đóng một đồng thuế nào cả.

Bây giờ luật của Thượng viện và được Hạ viện đồng ý, qui định rằng những người nào được công ty trợ cấp một số tiền, thí dụ, mỗi năm là 27.500 đô la về bảo hiểm y tế, thì số tiền trên con số đó coi như công ty trả lương và bị đánh thuế. Đó cũng là một khoản rất lớn có thể thu vào cho ngân sách để trả cho những chi phí.

VOA: Ngoài ra còn có những phương cách nào khác để tăng thu?

Ông Ngô Nhân Dụng: Một khoản bất ngờ nữa là người ta sẽ cải tổ hệ thống cho các sinh viên vay tiền học. Trước tới giờ các sinh viên vay nợ là vay ở các ngân hàng, nhưng tất cả các chương trình cho vay nợ đó chính phủ giúp bảo đảm, có nghĩa là các ngân hàng có thể cho vay yên tâm mà không sợ bị mất. Riêng chuyện bảo đảm đó làm cho chính phủ mất rất nhiều tiền. Bây giờ chính phủ sẽ làm trực tiếp, khỏi cần các ngân hàng trung gian. Riêng chuyện này cũng tiết kiệm cho chính phủ Mỹ mấy chục tỉ đô la trong vòng 10 năm.

VOA: Y phí tại Hoa Kỳ quá cao so với các quốc gia khác, vậy đạo luật này có đem lại hy vọng hạ giảm bớt y phí hay không?

Ông Ngô Nhân Dụng: Người ta hy vọng là luật mới sẽ làm cho các dịch vụ y tế giảm bớt phí tổn. Đó mới là điều quan trọng nhất đối với ngành y tế tại Mỹ. Trung bình một người Mỹ mỗi năm tốn đến gần 7500 đô la cho y tế. Trong khi ở Pháp, Đức người ta chỉ tốn có hơn 3 ngàn đô la cho mỗi đầu người. Nếu người ta cải tổ hệ thống cung cấp dịch vụ y tế, hệ thống bảo hiểm và chi trả về dịch vụ y tế thì người ta hy vọng sẽ cắt giảm được chi phí nói chung cho tất cả nền y tế nước Mỹ, đó có thể là một số tiền rất lớn để giảm chi về y tế.

Thưa quý vị, trong tuần tới nhà bình luận kiêm chuyên gia tài chính học Ngô Nhân Dụng sẽ giải đáp tiếp một số thắc mắc khác liên quan đến đạo luật cải tổ y tế của Hoa Kỳ vừa được Tổng thống ký ban hành hôm thứ Ba 23/3, mời quý vị đón nghe.


Tồng thống Obama ký ban hành luật cải tổ y tế, 23/3/2010. Mẹ của Marcelas Owens (trái) đã chết sau khi bà bị mất bảo hiểm của mình. Gia đình Marcelas đã vận động cho chiến dịch cải cách y tế kể từ đó - Hình: AP

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ ( Phần 2/2 )

Lan Phương | Washington, DC Thứ Ba, 06 tháng 4 2010



Nếu muốn nghe bằng media player của quý vị thì bấm vào links sau đây (not recommended):
http://www.voanews.com/MediaAssets2/vietnamese/dalet/americana_%2003apr10_voa.Mp3

Trong tuần qua, quý vị đã nghe nhà bình luận Ngô Nhân Dụng giải thích một số thắc mắc về đạo luật cải tổ y tế vừa được ký ban hành. Tuần này chúng tôi sẽ mời quý vị nghe tiếp những chi tiết lên quan đến đạo luật này, xem người dân, phía công ty bảo hiểm và các bệnh viện cũng như giới chuyên nghiệp cung cấp dịch vụ y tế, ai có lợi và ai sẽ thiệt hại. Ngoài lời giải thích của nhà bình luận Ngô Nhân Dụng, giáo sư Trịnh Quang Hanh thuộc đại học Wisconsin và bác sỹ David Ores sẽ đóng góp ý kiến về đạo luật cải tổ y tế trong Câu Chuyện Nước Mỹ tuần này. Mời quý vị theo dõi với Lan Phương.

Tuần qua chuyên gia tài chính học kiêm bình luận gia Ngô Nhân Dụng đã giải thích về những lý lẽ mà đạo luật cải tổ y tế vừa được ban hành dự tính sẽ giúp giảm bớt thâm hụt ngân sách.

Chuyển qua vấn đề ai sẽ được hưởng lợi và ai sẽ phải chịu thiệt hại, ông Ngô Nhân Dụng cho biết: lúc ban đầu, các công ty bảo hiểm y tế chống đối mãnh liệt vì đảng Dân chủ và Tổng thống Obama có ý định thiết lập một hãng bảo hiểm sức khỏe do chính phủ điều khiển. Nếu như ý định này được đem thực hiện, các hãng bảo hiểm tư sẽ bị thiệt hại. Ông giải thích:

"Một hãng bảo hiểm tư sẽ phải kiếm lời, họ phải chi rất nhiều về tiền quản trị, quảng cáo v..v..Trong khi một cơ quan do chính phủ điều khiển thì không cần chi những thứ đó. Vì thế họ có thể bán loại bảo hiểm giống như bảo hiểm tư, nhưng bán với giá rẻ hơn, người mua phải trả ít hơn mà vẫn được hưởng những điều kiện tương tự. Nếu như vậy các công ty tư sẽ bị đe dọa vì sẽ có ngày không còn cạnh tranh được với công ty của chính phủ nữa. Theo kinh nghiệm của các quốc gia khác, như Canada chẳng hạn, cơ quan bảo hiểm công chỉ chi tiêu khoảng độ 1,2% số tiền của họ vào việc quản lý hành chánh mà thôi, trong khi đó những công ty bảo hiểm ở Mỹ có thể chi đến mười mấy phần trăm vào chi phí quản lý."

Đó là lý do các công ty bảo hiểm công lúc đầu chống đối dữ dội. Sau đó thượng viện đã phải dung hòa, và biểu quyết dự luật trong đó không hề có một cơ quan bảo hiểm nào của chính phủ, coi như tổng thống Obama và đảng Dân chủ phải chịu thua, không theo đuổi việc thành lập cơ quan bảo hiểm công nữa. Vì thế bây giờ các công ty bảo hiểm tư lại có thái độ ngược lại, quay sang ủng hộ. Lý do là vì họ không bị cơ quan bảo hiểm công cạnh tranh, mà luật này lại coi như bắt buộc mọi người dân Mỹ đều phải mua bảo hiểm. Sẽ có thêm 32 triệu người Mỹ trong 10 năm tới là những khách hàng đi mua bảo hiểm. Có thêm 32 triệu khách hàng mới chắc chắn là các hãng bảo hiểm phải vui mừng.

Cũng theo ông Ngô Nhân Dụng, nói chung, rất nhiều cơ sở và những người trong ngành cung cấp dịch vụ y tế sẽ bị thiệt hại, lý do là từ trước đến nay có những chương trình để cho bệnh viện và bác sỹ được quyết định rất nhiều, tuy vẫn có những mức giá gọi là usual customary rate. Còn theo đạo luật mới sẽ có những thay đổi làm cho số chi phí trả cho bác sỹ và bệnh viện giảm đi.

Trong tương lai sẽ có một ủy ban 15 người do tổng thống đề cử và do quốc hội biểu quyết. Đây là ủy ban độc lập, do cả hành pháp và lập pháp quyết định, để đảm trách việc ấn định chi trả.

Ngoài ra đối với một số bệnh, các hãng bảo hiểm hoặc chương trình y tế của chính phủ sẽ không trả tiền cho mỗi lần bệnh nhân đi gặp bác sỹ hay bệnh viện nữa, chẳng hạn như bệnh tiểu đường, không phải cứ mỗi lần bệnh nhân đi gặp bác sỹ hay thử nghiệm là một lần hãng bảo hiểm lại phải trả tiền, mà người cung cấp địch vụ y tế sẽ được trả tiền cho tất cả các công việc chăm sóc đó trong 6 tháng, 1 năm hay 2 năm chẳng hạn.

Vậy thì đạo luật mới này có lợi gì cho dân? Giáo sư Hanh Trịnh, dạy môn quản trị y tế tại đại học Wisconsin, thành phố Milwaukee, đưa ý kiến:

"Đây là một vấn đề quan trọng và có lợi cho dân chúng ở nước Mỹ. Tất cả mọi người đều có cơ hội mua bảo hiểm. Ngay cả những người đã có bệnh sẵn từ trước hay bệnh kinh niên, bây giờ họ có quyền mua bảo hiểm và hãng bảo hiểm phải chi trả tất cả những dịch vụ y tế cho họ. Tôi nghĩ điều đó rất tốt cho dân chúng."

Tuy nhiên, nhiều người lo là hãng bảo hiểm là một cơ sở kinh doanh kiếm lời. Khi phải nhận những người đã có bệnh sẵn, tổn phí sẽ cao, họ sẽ phải chi nhiều, thì hãng sẽ phải tăng giá bảo hiểm để duy trì lợi lộc, mà nếu không được tăng giá thì lợi nhuận của họ sẽ bị sụt giảm. Giáo sư Hanh không nghĩ như vậy:

"Trên quan niệm về bảo hiểm thì một người đóng góp một ít tiền vào trong quĩ, hãng bảo hiểm lấy tiền từ quĩ đó để trang trải chi phí về y tế. Nhưng không phải ai cũng có bệnh kinh niên hay có bệnh sẵn đâu? Chỉ có một số mới có những bệnh đó. Do đó tính theo xác suất hay thống kê thì càng nhiều người mua bảo hiểm thì hãng dùng tiền của người khỏe mạnh mua bảo hiểm trả cho những người bệnh tật. Tôi nghĩ rằng hãng bảo hiểm không nên quá quan tâm về vấn đề đó."

Khi nhắc đến chuyện các bác sỹ và bệnh viện có thể sẽ phải chịu thiệt, giáo sư Hanh Trịnh nói rằng với tình trạng nhiều người không có bảo hiểm như hịện nay mà các bệnh viện và bác sỹ vẫn chữa trị, sau đó nhiều người không trả được những khoản y phí thì giới cung cấp dịch vụ y tế đành phải chịu thiệt. Còn khi mọi người đã có bảo hiểm thì bệnh viện và bác sỹ không phải những chịu thiệt hại đó nữa.

Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là: hãng bảo hiểm đóng vai trò gì trong việc chăm sóc sức khỏe cho người dân? Giáo sư Hanh phát biểu như sau:

"Sự thực, các hãng bảo hiểm không đóng góp gì hết cho nền y tế nước Mỹ, chỉ có nhà thương, bác sỹ mới thực thụ đóng góp. Tôi không thấy bảo hiểm đóng góp gì hết. Giáo sư Reinhardt tại trường Princeton nói rằng các hãng bảo hiểm không đóng góp cho nền y tế mà chẳng qua chỉ là một cơ quan bảo hiểm kiếm lời."


Bác sĩ David Ores - Ảnh từ davidjoresmd.org

Bác sỹ David Ores, một người chủ trương y học mang sứ mạng phục vụ con người, đưa ý kiến về đạo luật mới được ban hành:

"Tôi hài lòng với đạo luật ở điểm là nó đã đưa vấn đề này ra trước công chúng toàn quốc để tranh luận. Rất nhiều người đưa ý kiến, rất nhiều người, nhiều cơ quan truyền thông vẫn bàn tán về vấn đề chăm sóc sức khỏe và vấn đề kinh tế, tiền bạc liên quan đến chuyện này. Tôi cho đây là điều tốt vì người ta ý thức nhiều hơn."

Tuy nhiên bác sỹ Ores nói với ban Việt ngữ đài VOA rằng cuộc tranh luận sôi nổi này đã không nhắm đúng vào chủ đề cốt lõi. Vậy thì cuộc tranh luận phải tiến theo chiều hướng như thế nào? Mời quí thính giả ý kiến của bác sỹ Ores:

"Cuộc bàn luận không nên đề cập tới chuyện phá thai, chuyện chính phủ lấy mất quyền quyết định của người dân, chuyện trao đổi bảo hiểm, cũng không phải là những bệnh tật đã có sẵn của người muốn được bảo hiểm, cũng chẳng phải là giới người già, người nghèo, hay các tổng thống cũ muốn làm như thế nào, nhưng nó cần phải luôn luôn nhắm tới chủ đề: hệ thống bảo hiểm là hệ thống kiếm lời hay bất vụ lợi? Vấn đề đặt ra là sứ mạng của hệ thống chăm sóc y tế là gì? Để kiếm được càng nhiều lợi nhuận càng tốt hay là bất vụ lợi để chăm lo sức khỏe cho dân?"

Bác sỹ Ores cho rằng cuộc tranh luận đã không đi đúng hướng và theo ông các hãng bảo hiểm, với lợi lộc hàng tỉ tỉ đô la, đầy thế lực không muốn cho nguời dân thấy rõ vấn đề.

Mời quí vị truy cập lại bài viết "BS Ores: Tấm gương sáng về chăm sóc sức khỏe bệnh nhân" trong mục Câu Chuyện Nước Mỹ trước đây để tìm hiểu thêm về quan điểm của ông.

CHUYỆN BẢO HIỂM Y TẾ TẠI HOA KỲ

Chuyện bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ
Source: VietCatholic News

Chuyện bảo hiểm y tế

Tổ Chức Y Tế Thế Giới đã xếp chương trình y tế của Mỹ vào hạng thứ 15 trên 19 quốc gia tiên tiến về khả năng chữa khỏi những bệnh hiểm nghèo. Canada được xếp hạng 7, còn Pháp đứng vào hạng đầu. Như vậy nền y tế của Mỹ còn có nhiều vấn đề phải cải tổ. Nhưng việc cải tổ rất căm go vì các thế lực tư bản đứng đàng sau muốn bảo vệ các quyền lợi của họ.

Hôm 23.3.2010, sau khi ký đạo luật cải tổ y tế, Tổng thống Obama đã tuyên bố:

“Ngày hôm nay, sau gần một thế kỷ thử nghiệm, sau một năm tranh cãi, chương trình cải cách bảo hiểm sức khỏe đã trở thành luật tại nước Mỹ”.

Chúng ta nhớ lại, trong một lá thư gởi cho một người bạn đề ngày 21.12.1933, Tổng Thống Franklin D. Roosevelt đã viết:

“Như bạn đã biết, thật sự vấn đề là một bộ phận tài chánh tại các trung tâm lớn đã làm chủ chính phủ Hoa Kỳ kể từ thời Tổng Thống Andrew Jackson."

Còn Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Liên Bang Felix Frankfurter tuyên bố:

“Những người thật sự cai trị ở Washington là vô hình, và thực thi quyền hành từ sau hậu trường.”

Những thế lực vô hình đứng đàng sau chính quyền Mỹ mà Tổng Thống Roosevelt và Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Frankfurter nói đến là những “siêu tổ chức” có quyền lực cao độ với những phương thức hoạt động hết sức tinh vi và táo bạo để bảo vệ và triển khai các quyền lợi của họ, có khi bất chấp quyền lợi quốc gia và an sinh của xã hội.

Không phải riêng tại nước Mỹ, ở Ấn Độ tình trạng còn tệ hơn. Hiến Pháp Ấn có hiệu lực kể từ ngày 26.1.1950 hủy bỏ chế độ đẳng cấp (castles) và hạng khốn cùng (untouchables) trong xã hội. Nhưng hiện nay vẫn còn có khoảng 360 triệu người thuộc giai cấp hạng thấp đang sống trong cảnh nghèo khó hay khốn cùng. Tài liệu kiểm tra cho biết số người có lợi tức dưới 2 USD một ngày chiếm 97,5% dân số Ấn, tức hơn 900 triệu người. Một tài liệu của Liên Hiệp Quốc cho biết tại Ấn Độ hiện có khoảng 40 triệu công nhân, đa số là người Dalit, đang phải làm việc trong tình trạng như nô lệ để trả những món nợ do các thế hệ trước đã mắc! Các thành phần cấp cao muốn tiếp tục duy trì tình trạng này để bóc lột, nhưng chính phủ Ấn và LHQ không làm gì được.

Tại Hoa Kỳ, tính từ ngày lập quốc đến nay, đã có những sự thay đổi đáng kể theo thời gian nhờ truyền thống tôn trọng nhân bản của những người Mỹ gốc Âu Châu và những cách nhìn sáng suốt trước sự biến chuyển của tình hình đất nước và tình hình thế giới, nhưng các thế lực tư bản đứng đàng sau hậu trường vẫn còn nắm quyền quyết định nhiều chính sách của quốc gia với mục tiêu lý tài.

Sự phát triển của nhân loại và sự xuất hiện của chủ nghĩa cộng sản là những yếu tố chính đòi hỏi nước Mỹ phải giải quyết những vấn đề của đất nước này, trước tiên là vấn đề của người da đỏ và người nô lệ da đen gốc Phi Châu. Tiếp đến là số phận của những người nghèo. Cũng như ở Ấn Độ, việc giải quyết những vấn đề của người nghèo tại nước Mỹ đã đụng chạm rất lớn đến quyền lợi của khối đại tư bản, do đó sự phản kháng lúc nào cũng quyết liệt.



CUỘC CÁCH MẠNG CĂM GO

Hoa Kỳ có một hệ thống bảo hiểm y tế tư rất khắc nghiệt, đó là những doanh nghiệp có mục đích vụ lợi (for-profit organization), không quan tâm gì đến sức khỏe của toàn dân, nhất là những người nghèo. Họ chỉ muốn kiếm được càng nhiều lời càng tốt.

Phải đến năm 1935, sau nhiều cuộc đấu tranh cam go, ngày 14.8.1935 chính phủ Hoa Kỳ mới đưa ra được Đạo Luật An Sinh Xã Hội (Social Security Act), thiết lập một hệ thống phúc lợi dành cho những người cao niên. Cũng phải qua nhiều cuộc tranh cãi cam go, đến ngày 30.7.1965 chính phủ mới ban hành được Các Tu Chính Án Luật An Sinh Xã Hội (Social Security Act Amendments) thiết lập hai chương trình Medicare và Medicaid về bảo hiểm y tế cho những người trên 65 tuổi và những người nghèo.

Trong cuộc tranh cử năm 1992, ông Clinton đã đặt nặng chương trình cải tổ y tế như là một đề tài chính để tranh cử. Sau khi đắc cử, năm 1993, Tổng Thống Chinton đã đưa ra một kế hoạch cải tổ y tế, đòi hỏi mọi công dân Mỹ và thường trú nhân phải ghi danh vào một kế hoạch y tế. Chi phí khởi sự dành cho kế hoạch này từ năm 1993 là $13,5 tỷ sẽ tăng đến $38,3 tỷ vào năm 2003. Kế hoạch này đã bị nhóm tư bản tài chính Mỹ đánh bại qua chính đảng Dân Chủ vào tháng 9 năm 1994.

Mặc đầu đạo luật cải tổ y tế mà Tổng Thống Obama mới ban hành chưa có gì khả quan lắm nếu so với các chương trình y tế hiện nay tại các quốc gia tiên tiến khác như Canada, Pháp, Đức, Anh, Nhật hay Thụy Sĩ, nhưng nó cũng sẽ giải quyết được nhiều khó khăn về y tế mà nhiều người đang gặp phải.

Trước khi nhìn lại các mô thức y tế hiện đang áp dụng tại một số quốc gia tiên tiến và những khuyết điểm của chương trình y tế Mỹ được áp dụng trong một thế kỷ qua, chúng tôi xin tổng hợp những điểm chính của đạo luật cải tổ y tế mới được ban hành:

ĐẠI CƯƠNG VỀ NHỮNG CẢI TỔ

Mục tiêu chính của đạo luật “Affordable Health Care for America Act” là nhằm mở rộng việc bảo hiểm y tế cho thêm 32 triệu người ở Hoa Kỳ và cải tổ một số điểm quan trọng trong chương trình y tế của Hoa Kỳ hiện nay. Thời gian có hiệu lực đầy đủ của đạo luật kéo dài từ 2014 đến 2019, nhưng một số điều khoản của đạo luật sẽ có hiệu lực ngay, đại khái như sau:

1.- Các hãng bảo hiểm không được phép giới hạn số tiền trả cho việc chữa trị của khách hàng. Quy định này rất quan trọng đối với những người bị những bệnh hiểm nghèo như ung thư.

2.- Những người đã bị các hãng bảo hiểm y tế từ chối bán bảo hiểm do tình trạng bệnh hoạn sẵn có, được mua bảo hiểm tạm thời từ nay cho đến năm 2014 khi luật mới được thi hành đầy đủ. Một ngân khoản 5 tỷ USD sẽ được cung ứng cho dịch vụ này.

3.- Các hãng bảo hiểm y tề phải cung cấp bảo hiểm cho các thanh niên không còn lệ thuộc gia đình cho tới năm 28 tuổi. Quy định này sẽ giúp cho các sinh viên mới ra trường và những người còn tìm việc có bảo hiểm y tế.

4.- Mỗi người già được thêm $250 trả tiền mua thuốc bù vào khoảng trống mà Medicare Part D không chi trả. Trong tương lai, khi đã xử dụng số tiền được mua thuốc trong Medicare Part D ($2850), sẽ không còn phải trả 100% tiền túi như hiện nay mà sẽ được giảm dần cho đến năm 2020 chỉ còn phải trả 25%.

Kể từ năm 2014, những biện pháp sau đây sẽ được áp dụng:

1.- Hầu hết mọi người dân Mỹ phải mua bảo hiểm, nếu không sẽ bị phạt. Tiền phạt khởi đầu là 1% thu nhập cá nhân, tối thiểu là $95, sau đó đến năm 2016 sẽ tăng lên tới 2.5% thu nhập hoặc tối thiểu $695. Mức tiền phạt giới hạn cho cả gia đình là $2.085.

2.- Nếu không thể trả tiền mua bảo hiểm vì quá nghèo, thì có thể được hưởng Medicaid, một chương trình bảo hiểm sức khỏe của liên bang cho người nghèo. Chương trình này sẽ được mở rộng đáng kể từ năm 2014. Những gia đình nghèo được miễn giảm thuế, hoặc nếu gồm 4 người có thu nhập dưới $88.000 một năm, sẽ được tài trợ để mua bảo hiểm.

3.- Các tiểu thương, các công ty nhỏ được hưởng điều kiện dễ dãi và nhận trợ giúp trong việc mua bảo hiểm sức khỏe. Cơ sở dưới 50 người không bị phạt nếu không mua bảo hiểm cho nhân viên. Cơ sở dưới 25 người với mức lương dưới $50.000 được giảm thuế 35% chi phí đóng bảo hiểm năm nay và 50% năm 2014. Cơ sở trên 50 người không mua bảo hiểm cho nhân viên có thể bị phạt tới $2.000 cho mỗi nhân viên làm toàn thời gian.

Chương trình cải tổ y tế sẽ tốn khoảng $940 tỷ trong 10 năm. Tuy nhiên, chính phủ quyết định sẽ tăng tiền thuế của công ty lớn và những người có thu nhập cao, đồng thời giảm chi phí trong chương trình Medicare Advantage (không phải Medicare cho người già). Theo ước lượng của Văn phòng Ngân sách Quốc Hội, kế hoạch này sẽ giúp ngân quỹ liên bang tiết kiệm được $138 tỷ.

Dưới đây, xin mời đọc giả đọc bài “Tìm Hiểu về Cải Cách Y Tế ở Mỹ” của ông Trương Đình Trung. Bài này nói về các mô hình bảo hiểm trên thế giới và so sánh chương trình y tế của Mỹ với các quốc gia tiên tiến khác trên thế giới như Pháp, Anh, Đức, Nhật Bản và Canada. Chúng tôi chỉ xin trích lại những phần chính, vì bài báo có giới hạn.

CÁC MÔ HÌNH BẢO HIỂM Y TẾ TRÊN THẾ GIỚI

A.- Mô hình Bismarck: Đức, Nhật, Pháp, Thụy sĩ, v.v.: Giới cung cấp dịch vụ và người chi trả cho các dịch vụ y tế hoàn toàn là tư nhân, trên căn bản từ thiện, không kiếm lời (not for profit); với luật lệ chặt chẽ về dịch vụ và lệ phí. Mô hình này do cố Thủ tướng Von Bismarck của Đức đưa ra vào năm 1883, nằm trong nỗ lực thống nhất quốc gia, xây dựng một dân tộc khỏe mạnh làm nền tảng cho một đội lục quân tinh nhuệ. Trong mô hình này, chủ và thợ cùng chia nhau trách nhiệm về bảo hiểm y tế. Chính phủ đảm trách việc giúp chi phí y tế cho người nghèo; còn những người giàu có nhất được miễn khỏi mua bảo hiểm y tế.

B.- Mô hình Beveridge: Là mô hình của Anh quốc, theo đó Chính phủ cung cấp toàn bộ dịch vụ y tế cho người dân qua National Health Services. Có bệnh viện và bác sĩ tư, nhưng đa số còn lại nằm trong tay của chính quyền. Ý, Tây Ban Nha, Na Uy, Đan Mạch, Thuỵ Điển, Hong Kong theo mẫu này. Mô hình này cung cấp bảo hiểm y tế phổ quát cho mọi người.

C.- Mô hình Bảo Hiểm Y tế Quốc gia: Dịch vụ y tế do khu vực tư nhân cung cấp, nhưng người trả phí tổn là chính phủ thông qua hãng bảo hiểm y tế do chính phủ kiểm soát. Chính phủ là người quyết định dịch vụ y tế nào nên được làm và thời gian chờ đợi. Canada, và ở mức độ nào đó, Đài Loan, Nam Hàn là những nước theo mô hình này.

D.- Mô hình trả tiền túi (out-of-pocket model): Đa số hơn 150 quốc gia trên thế giới không có hệ thống chi trả cho chi phí y tế. Bệnh nhân phải tự trang trãi cho các chi phí y tế bằng tiền túi của mình; không có những chương trình bảo hiểm do tư nhân hay chính phủ điều hành. Chẳng hạn, ở Campuchia, 91% chi phí y tế trong nước được trả bằng tiền túi; 85% ở Ấn Độ và 73% ở Ai Cập. Trong khi đó ở Anh, có chừng 3% và Mỹ có chừng 17% dịch vụ y tế được trả bằng tiền túi của bệnh nhân (từ hơn 47 triệu người không có bảo hiểm).

CƠ CẤU HỆ THỐNG BẢO HIỂM Y TẾ HIỆN NAY CỦA MỸ ( trước khi cải tổ )

1.- Hệ thống y tế hiện nay của Mỹ là một hổn hợp của cả 4 mô hình nêu ở phần đầu:

A.- Đối với những người trên 65 tuổi thì Mỹ lại theo mô hình của Canada. Hệ thống Medicare, do chính phủ Liên bang điều hành, là một hệ thống bảo hiểm y tế phổ quát áp dụng cho mọi công dân trên 65 tuổi. Mỹ hoàn toàn sao chép chương trình này từ Canada, kể cả tên gọi, từ năm 1965. Chính phủ chi trả cho tất cả mọi chi phí y tế cho các thành viên của chương trình Medicare. Số người trên 65 tuổi chiếm khoảng 13%, tức chừng 40 triệu (con số năm 2007).

B.- Người Da đỏ, Quân nhân và Cựu chiến binh thì được hưởng bảo hiểm y tế theo mô hình Beveridge của Anh. Chính phủ Liên bang đảm nhiệm cả việc cung cấp dịch vụ y tế lẫn việc chi trả cho các dịch vụ đó. Các trạm xá và bệnh viện đều là của chính phủ Liên bang; các bác sĩ là nhân viên của chính phủ.

C.- Những người trong độ tuổi lao động lại thuộc về mô hình Bismarck. Các chủ nhân và các công ty cùng với công nhân, viên chức chia nhau chi phí mua bảo hiểm. Và công nhân trả thêm co-payment cho một số dịch vụ y tế. Các hãng bảo hiểm y tế hoàn toàn là tư nhân, là những tổ chức có mục đích kiếm lời (for profit entity). Nhóm này chiếm đại đa số dân chúng, đến khoảng 160 triệu người.

D.- Cuối cùng là những người không có bảo hiểm y tế. Thành phần này rơi vào mô hình trả tiền túi (out-of-pocket model) nói ở trên. Nghĩa là họ phải dùng tiền riêng của mình để trả cho toàn bộ những chi phí y tế do họ phát sinh. Hiện nay có chừng hơn 47 triệu người Mỹ thuộc vào mô hình này!

2.- Những vấn đề hiện nay của hệ thống y tế Mỹ:

- Phẩm chất của nền y tế kém so với chi phí cao và gia tăng nhanh. Mỹ là nơi quy tụ các bác sĩ, chuyên gia y tế, y cụ và phương pháp điều trị tối tân vào bậc nhất trên thế giới. Tuy nhiên, một cách tổng quát thì phẩm chất của nền y tế, xét theo các tiêu chuẩn quốc tế, lại không cao so với các quốc gia khác và so với mức chi phí. Có đến gần 47 triệu người không có bảo hiểm, khoảng 25 triệu với bảo hiểm giới hạn và hàng năm có đến cả trăm ngàn người chết chỉ vì lý do đơn giản là không có bảo hiểm để được gặp bác sĩ, được chẩn đoán và điều trị.

- Chi phí săn sóc y tế hàng năm của Mỹ cao hơn các nước khác; chẳng hạn gấp đôi Canada, chiếm đến gần 17% tổng sản phẩm nội địa (GDP). Và mức chi phí y tế gia tăng quá nhanh; gần gấp đôi chỉ trong vòng chưa đầy một thập niên.

- Các hãng bảo hiểm khống chế thị trường, đẩy giá bảo hiểm lên cao khiến nhiều người không mua nổi. Có trường hợp hãng bảo hiểm từ chối bảo hiểm khi bệnh xảy ra cho những người đã có mầm bệnh, hoặc những chứng liên quan, trước khi mua bảo hiểm, nhưng không ghi trong hợp đồng bảo hiểm; tiếng Mỹ gọi là pre-existing conditions.

- Tất cả các hãng bảo hiểm ở Mỹ đều thuộc loại doanh nghiệp có mục đích kiếm lời, for-profit organization; lý do tồn tại của các hãng bảo hiểm là lợi nhuận, chứ không phải vì sức khoẻ của khách hàng. Quyền lợi kinh tế của hãng bảo hiểm và quyền lợi y tế của khách hàng luôn mâu thuẫn và tiêu trừ lẫn nhau. Một trong những thủ thuật thông thường của các hãng bảo hiểm là từ chối, hoặc trì hoãn, chi trả phí tổn dịch vụ y tế cho khách hàng (deny or delay customer’s claim payments). Họ mướn những chuyên viên để lo việc này (gọi là các claim adjusters), hoặc thiết lập các hệ thống computer tối tân để tự động hoá việc từ chối chi trả. Họ cũng tưởng thưởng cho những nhân viên nào thực hiện được tốt những sự từ chối hoặc trì hoãn như vậy. Theo National Association of Insurance Commissioner thì chỉ riêng trong năm 2008 có đến hơn 195,000 khiếu nại của khách hàng về việc bị các hãng bảo hiểm từ chối chi trả dịch vụ y tế. Có trường hợp khách hàng đã chết rồi mà sự khiếu nại vẫn chưa giải quyết

- Ngoài ra còn có trường hợp huỷ bỏ hồi tố hợp đồng bảo hiểm (retroactive cancellations/ after-the-fact policy cancellations) nếu hãng bảo hiễm khám phá ra là khách hàng trước đó, khi ký hợp đồng bảo hiểm, đã cố ý hay vô tình không khai một chi tiết bệnh lý nào đó trong hồ sơ cá nhân của mình. Ngay cả những người vì không biết mà không khai cũng chịu sự chế tài đó. Và sự huỷ bỏ này có thể áp dụng cho cả gia đình dù chỉ một thành viên trong gia đình sai phạm. Chẳng hạn một phụ nữ ở Texas bị phát hiện có bướu trong vú. Ngay lúc đó hãng bảo hiểm điều tra và tìm ra là trước đó người phụ nữ này đã mắc chứng rỗng xương (osteoporosis) mà không khai khi lập hợp đồng bảo hiểm. Tuy rằng chẳng có mối liên hệ gì giữa hai căn bệnh, hãng bảo hiểm vẫn lấy lý do đó để huỷ bỏ hợp đồng bảo hiểm!

- Sự an toàn của các dịch vụ y tế là một vấn đề khác. Hàng năm có đến gần 100.000 người chết trong các bệnh viện gây ra do các nhầm lẫn có thể tránh được trong dịch vụ y tế (preventable medical errors), nhiều hơn thương vong do tai nạn xe cộ hay do bệnh AIDS! Vấn đề này dẩn đến việc giới cung cấp dịch vụ y tế: bác sĩ, dược sĩ, bệnh viện, v.v., phải trả bảo hiểm nghề nghiệp cao hơn nhiều lần so với đồng nghiệp ở các quốc gia khác. Nó cũng làm gia tăng các vụ kiện tụng giữa bệnh nhân và các bác sĩ. Tất cả những vấn đề này góp phần không nhỏ vào việc đẩy chi phí y tế nói chung lên cao rất nhanh; hơn gấp đôi chỉ trong một thập niên.

- Một thiếu sót khác liên quan đến vấn đề phòng bệnh (preventive care). Khác với các quốc gia tiên tiến khác, như Anh Quốc chẳng hạn, hệ thống y tế của Mỹ không chú ý đúng mức đến công tác phòng bệnh. Những bệnh trạng đứng đầu trong danh sách gây tử vong hàng năm như các chứng tim mạch, tiểu đường, ung thư phổi, ung thư vú, v.v., là những chứng bệnh có thể ngăn ngừa được với hiệu quả cao nếu như sự phòng bệnh được thực hiện chu đáo và người dân có bảo hiểm y tế đầy đủ. Sự thiếu chú trọng đến vấn đề phòng bệnh phản ảnh trong hiện tượng thiếu thốn bác sĩ gia đình. Một số ước tính trong năm 2008 cho thấy nước Mỹ thiếu đến 14.000 bác sĩ gia đình. Hiện nay bác sĩ tổng quát chỉ chiếm 35% tổng số bác sĩ; so với Anh Quốc là 60%. Thu nhập trung bình của một bác sĩ tổng quát là chừng 200.000 dollars/năm; của một bác sĩ giải phẩu chừng 350.000 dollars/năm. Tỉ lệ sinh viên y khoa chọn đi chuyên ngành rất cao so với số chọn đi toàn khoa. Học phí tại các trường Y khoa rất đắt, trung bình một sinh viên y khoa tốt nghiệp nợ từ 60.000 cho đến 100.000 dollars!

- Sự hạn định dịch vụ y tế (healthcare rationing): Một vấn đề khác trong bảo hiểm y tế ở Mỹ, ít được đề cập đến, là sự hạn định các dịch vụ y tế đối với bệnh nhân. Trước hết là sự giới hạn việc đi khám bác sĩ. Thông thường hãng bảo hiểm buộc bệnh nhân chỉ được đến khám ở những bác sĩ có tên trong một mạng nhất định (in network); hãng bảo hiểm sẽ không chi trả nếu người bệnh tự ý đi khám ở những bác sĩ ngoài mạng (out-of network). Việc phải trả co-payment hoặc deductible cũng là những hình thức buộc người bệnh phải tự hạn định mình trong việc đi khám bác sĩ hoặc chữa trị. Kế đến là hãng bảo hiểm từ chối không chi trả cho những sự chữa trị hoặc các dược liệu nào đó đối với bệnh nhân (như CT scan, làm răng giả, niền răng, chiropractice, thuốc mới…). Các bác sĩ chỉ có quyền đề nghị sự chữa trị hay các xét nghiệm; còn người quyết định cuối cùng trong mọi trường hợp, ngoài bệnh nhân ra, là hãng bảo hiểm với quyền chi trả của mình.

Ngay cả bảo hiểm của chính phủ, như Medicare hay Medicaid, cũng có sự hạn định nêu trên. Sự khác biệt là những hạn định của bảo hiểm chính phủ không vì mục đích kiếm lời, như của bảo hiểm tư nhân, mà thường là để dành một số dịch vụ nào đó cho những trường hợp cần thiết hơn.

(Hết trích bài của ông Trương Đình Trung)

VƯỢT QUA NHỮNG THỬ THÁCH

Trong bài diễn văn nhận chức hôm 20.1.2009, Tổng Thống Obama đã nói:

“Chúng ta hiện đang trong giữa cuộc khủng hoảng mà ai ai cũng biết. Đất nước chúng ta đang trong thời chiến, chống lại một mạng lưới bạo lực và thù hận rộng khắp, một phần là hậu quả của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của việc chúng ta đã thất bại, không có những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.”

Mong ông can đảm vượt qua những thử thách đã thấy trước để đem nước Mỹ tới những ngày tươi sáng hơn.

Ngày 30.3.2010

Lữ Giang

THỬ MỘT LẦN CHÔN SỐNG, CHỮA BÁ BỆNH - CHUYỆN LY KỲ, DÂN ĐỔ XÔ ĐÃI THIẾC GIỮA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG - TRỨNG ỐC SÊN, MÓN ĂN HẠNG SANG

THỬ MỘT LẦN CHÔN SỐNG, CHỮA BÁ BỆNH

Source: Yume
Người đăng: Nguyen Huy Truong

Hướng dẫn viên đoàn chúng tôi cho biết, đây là hai địa chỉ mà bất kỳ du khách nào dù là người nước ngoài hay người Nhật Bản khi đã đến Beppu đều muốn được một lần trải nghiệm. Chiếc xe chở đoàn chúng tôi đỗ gần một ngôi nhà kiến trúc cổ, bề ngoài giống như một ngôi đền Shinto giáo của người Nhật, trước cửa đề 4 đại tự tiếng Hán, nếu phiên âm theo tiếng Nhật sẽ là "Takegawara", có nghĩa là "Nhà lợp mái bằng tre".

Chúng tôi được phát mỗi người một chiếc áo kimono mỏng gần giống như chiếc áo bờ-lu của bác sĩ. Các nhân viên phục vụ tại đây yêu cầu mọi người tắm cát núi lửa đều phải cởi hết nội, ngoại y của mình, khoác chiếc kimono lên người rồi cả nam lẫn nữ vào chung một phòng để tắm cát.

Ba bà già người Nhật dùng ba chiếc cuốc to bản đào một chiếc hố dài, bảo tôi nằm xuống, đầu gối lên một khúc gỗ thông trắng muốt. Tiếp đó các bà hối hả cuốc cát nóng đắp lên khắp người tôi một lớp dầy, để hở mỗi cái đầu, sau đó lèn chặt giống như đắp một ngôi mộ.



Từ rất lâu đời, người Nhật Bản đã biết xử dụng loại cát nóng nhiều khoáng chất này để chữa bệnh bằng cách vùi người bệnh vào trong cát.

Suốt 15 phút nằm dưới lớp cát nóng của núi lửa, tôi cảm thấy như mình đang bị chôn sống, hình như sức mạnh cơ bắp toàn cơ thể bị triệt tiêu nên không thể cử động, hơi thở cũng không dễ dàng vì lớp cát rất nặng đang đè trên ngực, mồ hôi toàn thân tôi túa ra... Ba bà già Nhật Bản sau khi đã đắp xong cát lên người tôi thì ngồi bấm giờ canh chừng đồng hồ.

Sau khi được"giải cứu"khỏi cảnh bị chôn sống, chúng tôi được chia ra hai nhóm nam, nữ ra tắm nước máy thành phố cho sạch cát rồi ngâm mình trong bể nước khoáng núi lửa sặc mùi lưu huỳnh. Sau 10 phút ra tráng nước sạch, thay đồ cũng là lúc các công đoạn tắm cát đã hoàn thành.

Tôi bỗng thấy trong người mình khoan khoái khác thường, khí huyết lưu thông, tinh thần hưng phấn, tâm hồn bay bổng nhìn cái gì cũng đẹp hơn giống như vừa được tăng cường bằng một liều thuốc bổ. Đôi chân tôi suốt ngày đi bộ từng có lúc cảm thấy nặng trĩu, mỏi nhừ thế mà vừa tắm cát núi lửa xong liền cảm thấy chân mình trở nên nhẹ bẫng, khỏe mạnh.

Đặc biệt là vết lang ben nhỏ ngoài da dưới bắp chân tôi cũng gần khỏi, vết da lang ben nay trở nên rất mờ chỉ còn lại màu gần như màu lớp da khỏe mạnh. Nếu được tắm cát núi lửa thêm lần nữa chắc vết lang ben này của tôi sẽ khỏi hoàn toàn.

Nếu có dịp bạn hãy đến đây, thử cảm giác một lần bị chôn sống, rất đã và sảng khoái, người bạn bỗng nhẹ tênh!

***********************************************************

Người dân đổ xô đãi thiếc giữa lòng hồ Xuân Hương

CHUYỆN LY KỲ, DÂN ĐỔ XÔ ĐÃI THIẾC GIỮA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG
Source: Yume

Mình đọc cái tin này mà lo ngại thực ấy, bởi rất nhiều hồ khi đưa vào diện cải tạo thì kết quả mang lại còn khủng khiếp hơn nhiều. Riêng hồ Xuân Hương không biết cải tạo đến đâu mà mí tháng trước thì người dân lẫn khách du lịch tập trung xuống hồ đánh bắt cá tưng bừng. Còn bị giờ hàng trăm lượt người thay phiên nhau đào, xúc, đãi những mỏ thiếc lộ thiên ngay giữa lòng hồ Xuân Hương, gây nên tình trạng nhếch nhác, lộn xộn bên cạnh đại công trường.

Theo TTO thì lòng hồ đang được tiến hành nạo vét xuống sâu 2 mét. Những lớp bùn phía trên được hút bỏ đi, đồng thời nhiều mỏ thiếc lộ ra. Ngay sau khi thông tin này lan truyền ra ngoài nhiều nhóm người kéo đến chia nhau ra đào, đãi.

Để thực hiện nhanh gọn và cũng như có thể "tẩu thoát" nhanh khi có cơ quan chức năng thì họ chỉ dùng những dụng cụ thô sơ như xẻng, bàn đãi, bạt nhựa…

Với việc đãi thiếc diễn ra rầm rộ giữa thanh thiên bạch nhật trông nhếch nhát, lộn xộn vô cùng, đấy là chưa nói đến làm ô nhiễm hồ nước. Giữa lòng một thành phố du lịch thơ mộng, hình ảnh ấy trở nên phản cảm vô cùng, không những người dân sống quanh hồ mà khách du lịch cũng rất bức xúc. Hành động đào bới lung tung này còn được xem như là con người đang bức tử hồ Xuân Hương. Vậy có nên chăng cứ để tình trạng này tiếp tục diễn ra?

*********************************************************

TRỨNG ỐC SÊN - MÓN ĂN HẠNG SANG

Người đăng: Huy Trần
Source: Yume

Nhìn cái hình ở trên bạn có biết cái màu trắng trắng là gì hem? Nhìn ghê ghê nhở? Ấy vậy mà ở Pháp lại đang rất ưa chuộng cái màu trắng trắng ấy!

Muốn biết cái trắng trắng í là gì thì nghe anh giai Dominique Pierru (trong hình) nói cho nghe nà!



Bật mí chút: Dominique Pierru là một cựu chuyên gia xây dựng từng thiết kế nhà bếp. Nhưng giờ đây, anh lại được tôn vinh là chuyên gia trong lĩnh vực ăn uống sau khi tạo ra một món ăn ghi dấu ấn đặc biệt trong lịch sử của phong cách ẩm thực Pháp: trứng ốc sên. Èng eng!



Trứng ốc sên đang trở thành món ăn được yêu thích tại Pháp, xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng 3 sao và thậm chí được xuất khẩu sang Anh.

Pierru đã từ bỏ lĩnh vực thiết kế nhà bếp, mua một trang trại ốc sên ở Picardy, miền nam nước Pháp hồi năm 2004 và mất 3 năm để phát triển sản phẩm.

Tại trang trại này, anh Pierru nuôi 180.000 con ốc sên để chúng đẻ trứng. Sau đó, anh làm mềm trứng ốc sên, bảo quản chúng và biến chúng thành một trong món ăn được ưa chuộng nhất tại Pháp hiện nay.



Công việc nuôi ốc sên "ngốn" khá nhiều thời gian của Pierru.

Trứng ốc sên đã xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng 3 sao ở Pháp. Không chỉ được ưa chuộng tại Pháp, sản phẩm này còn được yêu thích ở các nước khác và được chuỗi siêu thị Harrods tại London đặt hàng.

Món trứng ốc sên được đặt tên là "De Jaeger" để tưởng nhớ người mẹ của Pierru. Giá của sản phẩm không hề rẻ - loại hộp 30g có giá 63USD và 50g giá 117USD. Sau khi bán được 200kg trứng ốc sên hồi năm ngoái, Pierru hi vọng sẽ bán được 300kg trong năm nay.

Hiện nay, Pierru và người vợ Sylvie cũng nhập khẩu trứng ốc sên từ các nước Đông Âu, nơi trứng được thu thập trong tự nhiên.



Món trứng ốc sên nên dùng kèm với bánh mì nướng hoặc lá cây ngải đắng và một ly sâm-panh.

SCIENTIST MAKE PARALISED RATS RUN AGAIN - CÁC NHÀ KHOA HỌC LÀM CHO CÁC CON CHUỘT BỊ BẠI LIỆT CHẠY ÐƯỢC TRỞ LẠI

A rat walks through a pipe. Paralysed rats whose spinal cords had been severed from their brains were made to run again using a technique that scientists say can work for people, according to a study released Sunday.

Scientists make paralysed rats run again
Source: AFP- Monday, September 21

PARIS (AFP) - – Paralysed rats whose spinal cords had been severed from their brains were made to run again using a technique that scientists say can work for people, according to a study released Sunday.

Consistent electrical stimulation and drugs enabled the rats to walk on their hind legs on a treadmill -- bearing the full weight of the body -- within a week of being paralysed.

With the addition of physical therapy, the rodents were able after several weeks to walk and run without stumbling for up to 30 minutes, reported the study, published in the journal Nature Neuroscience.

Remarkably, the animals could adjust their movements in response to stimuli despite the lack of signals to and from the brain: when the treadmill was reversed, for example, the rats walked backwards.

"This means that the spinal network is almost capable of cognitive processing," explained Gregoire Courtine, a professor at Zurich University.

"It can understand that the external world is changing, and interpret this information to modify the way it activates muscle," he told AFP by phone.

Earlier studies had shown that nerve networks in the spinal cord can produce limited motion in the muscles independent of the brain or sensory organs.

But this is the first time that researchers have been able to restore normal or nearly normal functions.

"We can optimise the use of the circuitry in the spinal cord to the point where the animals can sustain full weight-bearing locomotion," said Courtine.

"In some cases they actually walked with more consistent locomotive patterns than non-injured animals."

The next step is to develop devices that can be implanted inside the body.

"We are now designing neuro-prostheses, arrays of electrodes that fit like a second skin between the vertebrae and the spinal cord," Courtine explained.

A strip measuring three centimetres (1.2 inches) long and one hundredth of a centimetre thick, the device is described as "minimally invasive" because it does not penetrate into the spinal cord.

Courtine and colleagues are currently testing the neuro-prostheses on rats, and expect to have an interface for humans within four years.

The new technique is designed to help patients with incomplete but severe injuries, such as those who cannot walk independently.

"For these people, it is highly likely that this approach will improve their function," he said.

The mix of electrical stimulation and physical therapy may be enough to restore significant mobility in many patients, but the addition of drugs "would be extremely beneficial," he added.

In the rat experiments, the researchers injected so-called serotonergic agonists, a compound that mimics the effect of the neurotransmitter serotonin and activates receptors in the central and peripheral nervous system.

There are approximately a quarter of a million persons with serious spinal cord injuries in the United States, according to the Foundation for Spinal Cord Injury, Prevention, Care and Cure. Other sources estimate the total worldwide at 2.5 million.

Nearly half of all spinal cord injuries are caused by automobile accidents, and more than half occur among young people between 16 and 30 years old.

Permalink 09/21/09 09:31:17 am, by AI HUU NINH THUAN Email , 548 words, Categories: Khoa học và ðời sống, Uncategorized, Ðông Tây y dược, Ðông y và châm cứu, Phương pháp trị bệnh ,

LỊCH SỬ CHẾ TẠO THUỐC VIAGRA


Lịch sử chế tạo thuốc Viagra
Source: Người Việt Boston
Trần Bá Thiên

Tôi nghĩ rằng cái ông nào chế tạo ra thuốc Viagra chắc cũng đã được gợi hứng từ cảnh này. Xụi lơ mà bỗng vươn vai chơi màn… dậy mà đi, người đời khó mà nghĩ ra nếu không có hình ảnh nào cụ thể trước mắt. Tôi không ngờ mình nghĩ như vậy là dốt. Bởi vì Viagra ra đời như một thứ tin vui giữa giờ tuyệt vọng là do một sự tình cờ. Đó là một thứ tác dụng phụ của thuốc. Thường thì tác dụng phụ của thuốc là điều có hại mà các nhà chế tạo thuốc cố gắng hạn chế tối đa.

Nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, choáng váng, v.v… là những món ăn phụ chẳng ai thích thú. Nhưng cũng có những tác dụng phụ trở thành tốt nếu các nhà khoa học lý luận ngược lại. Chẳng hạn như vào năm 1982, tại Hội Nghị về Bệnh Cao Huyết Áp thế giới, nhiều nhà khoa học cảnh báo là thuốc điều trị bệnh cao huyết áp có tác dụng phụ làm chú nhỏ cứ chun choe nhẽo nhẹt.

Lúc đó, Gilles Brindley có ngay một suy nghĩ độc đáo: Nếu vậy thì có thể dùng thuốc điều hòa huyết áp để có tác dụng ngược lại khiến chú nhỏ phơi phới với đời. Nghĩ là làm, ông bèn chích vào chú nhỏ của ông một vài loại thuốc để thí nghiệm. Cuối cùng, ông thấy papaverin là hợp nhất. Papaverin làm giãn nở các cơ trơn quấn quanh mạch máu, tăng lượng máu đến chú nhỏ, làm đầy các thể hang, chèn ép các tĩnh mạch không cho máu thoát ra, giúp chú nhỏ ngẩng đầu lên thách thức. Tới ngày nay người ta cũng vẫn còn dùng liệu pháp papaverin này. Tương tự như vậy, khi thuốc chữa bệnh tim mạch có dùng hoạt chất sildenafil ra đời, các bác sĩ điều trị cho bệnh nhân bằng thuốc này thấy nó có một tác dụng phụ rất phiền toái là làm cho chú nhỏ ngóc đầu lên. Vậy là tương kế tựu kế, hãng bào chế dược phẩm Pfizer bèn bào chế ra một thứ thuốc có hoạt chất sildenafil để chữa bệnh ẻo lả của quý ông. Đó chính là thứ thuốc mang tên thương mại là Viagra. Vậy là phơi phới những cột buồm gẫy. Cờ bay cờ bay rộn rã. Khắp thế giới.

Viagra bắt đầu bán tại Mỹ vào ngày 27 tháng 3 năm 1998 (xin mọi người ghi nhớ ngày công ơn này). Chỉ trong vòng ba tháng sau, đã có 200 ngàn bác sĩ kê trên 7 triệu toa thuốc gồm tổng cộng hơn 60 triệu viên Viagra cho bệnh nhân. Đây là số lượng kỷ lục của một thứ thuốc mới ra lò.Vì số lượng kỷ lục này mà chỉ trong một thời gian ngắn đã có đủ dữ liệu để đánh giá độ mức an toàn của thuốc trong khi các loại thuốc khác thường phải mất 2 năm mới có đủ dữ liệu. Tháng 11 năm 1998, chỉ tám tháng sau khi ra đời, cơ quan kiểm soát dược và thực phẩm Mỹ FDA, sau khi đã nghiên cứu và xem xét các dữ liệu, đã xác nhận Viagra là loại thuốc an toàn và hiệu quả khi được xử dụng theo đúng chỉ dẫn.

Vậy là từ nay dưới không còn được giỡn mặt với trên. Trên bảo là dưới phải nghe. Không nghe đã có thuốc trị! Thuốc hoạt động ra sao để có thể bắt được chú nhỏ không còn lười biếng được nữa? Viagra ức chế PDE5 (phosphodiesterase 5) ở chú nhỏ làm cho chất GMP tiết ra trong lúc hứng khởi tồn tại lâu, làm tăng lượng máu dồn vào và gây cương cứng.

Thuốc không chỉ có Viagra mà còn có nhiều anh em cùng dòng họ khác như Cialis và Levitra. Tất cả những thứ này sắp thuộc loại cổ điển cả. Mới toanh là chàng Avanafil. Chàng này vừa được các nhà khoa học thuộc Đại Học Sacred Heart ở Rome điều chế ra. Thứ mới này có gì khác anh chàng đã quá nổi tiếng Viagra? Có hai thứ được cải tiến.

Thứ nhất là thời gian đào thải thuốc ra khỏi cơ thể sau khi hoàn thành nhiệm vụ: Viagra cần 8 tiếng để thanh toán trong khi Avanafil chỉ cần một tiếng rưỡi.

Thứ hai là thời gian chờ để đạn lên nòng. Viagra phải chờ 30 phút chú nhỏ mới cựa quậy được trong khi Avanafil cắt bớt được nửa thời gian, chỉ cần 15 phút thôi. Vẽ chuyện! 15 phút hay nửa tiếng thì cũng vậy thôi! Nói thế là không biết tới cái thời gian chờ đợi gay go này. Một phút cũng là lâu, nói chi 15 phút! Trẻ đã vậy mà già cũng rứa. Ông cụ Lê trong truyện ngắn «Tuổi Già Là Thời Sung Sướng Nhất» của Tràm Cà Mau làm chứng là tôi không nói ngoa…

«Ông cụ Lê đã tám mươi lăm tuổi, vẫn còn khỏe mạnh. Cụ bà cũng tám mươi ba tuổi. Họ sống trong một căn nhà tiền chế có ba phòng ngủ và hai nhà tắm, rộng rãi. Hai vợ chồng ngủ riêng, mỗi người một phòng, cái phòng còn trống dành cho con cháu, bạn bè ở xa về chơi. Cụ bà nhất định ngủ riêng. Cụ ông nói với bà con rằng, cụ hay thức khuya đọc sách, báo, và nghe nhạc, nên cụ bà không chịu được, phải ngủ riêng.» Cụ bà thì nói thẳng: «Ông già, nhưng phá lắm, làm tôi mất ngủ». Cụ bà lãng tai, nên thường nói lớn tiếng như thét gào.

Tôi từ San Francisco về, ghé thăm hai ông bà cụ Lê. Thấy ông đang xem tờ báo Mỹ, trong đó nhiều trang quảng cáo in hình những thiếu nữ da thịt hồng hào, lồ lộ, ăn mặc ít vải, bụng ngực hở hang, chân tay dang ra hớ hênh… Trong tình thân mật, tôi hỏi nhỏ: «Bác cũng còn thích xem các thứ nầy nữa? Có còn làm ăn chi được nữa không? Bác chay tịnh đã bao nhiêu năm rồi?» Cụ Lê nhướng mắt, cười toét miệng, để lộ hai hàm răng giả trắng muốt, đều đặn, nhưng hơi móm, trả lời: «Có chứ! Làm ăn đều đều chứ! Gì chứ cái đó đâu có nhịn được!»; «Thật không bác? Hay chỉ nói đùa cho vui thôi? Có cần thuốc Viagra trợ lực không?»; «Thuốc với thang, đâu cần! Tôi cũng đã thử cái thuốc đó mấy lần mà thấy công hiệu của thuốc quá chậm. Mình đã xong rồi, chiến trường đã tan, thuốc mới công hiệu. Thêm bực mình, khi đó thì dù còn sức, bà ấy cũng gạt đi. Phải hơn nửa giờ sau khi uống, thuốc mới công hiệu. Thế là quá chậm. Chuyện đó, phải tức thì, cơm nóng canh sốt mới ngon. Đâu phải đi câu mà thả cần chờ cá đớp mồi. Còn khi không có hứng thì uống thuốc đó vô làm chi?»

Tôi phục ông cụ Lê này quá. Tám mươi lăm tuổi mà còn thông suốt về Viagra như vậy. Đâu có cù lần như tôi. Tôi đâu có biết cái thứ thuốc quỷ quái này hình thù ra sao. Cũng dễ tới cả chục năm sau khi thuốc ra đời. Lần đầu tiên tôi thấy được viên thuốc rất “hot” này là nhờ một … nữ lưu. Bữa đó tôi qua Boston dự buổi ra mắt sách của nhà văn Trần Doãn Nho. Chương trình buổi ra mắt sách này có nhiều mục lắm. Nhưng đang khi chương trình diễn ra ngon ơ thì bất thần nhà văn nữ Thu Thuyền vội bước lên sân khấu. Trước mặt bá quan văn nghệ, nhà văn nữ này đã rút trong túi ra một vỉ thuốc Viagra tặng nhà văn Trần Doãn Nho. Mọi người cười. Tôi cũng cười nhưng là cái cười vui khi thấy mình may mắn có cơ hội học hỏi thêm. Sau khi lễ lạc xong, tôi khều nhà văn họ Trần xin xem vỉ thuốc nó ra sao. Từ đó tôi mới có kiến thức thực tiễn về anh chàng nổi tiếng Viagra này.

Nghĩ lại mà mắc cỡ khi đọc được tin tới ngựa cũng còn biết dùng Viagra. Chuyện xảy ra ở bên Đức. Một chàng tên Vedor mua một chú ngựa giống với giá 4 ngàn đô Mỹ nhưng mới chỉ trả tiền cọc 400 đô. Dắt ngựa về, cho ngựa tới chuồng một nàng ngựa cái, chàng Vedor mới phát giác là chú ngựa này chẳng làm ăn được gì. Cứ y như thái giám. Tức khí, Vendor không trả tiền nữa. Chủ cũ kiện ra tòa. Tòa phán cho phép chú ngựa dùng Viagra. Vậy mà nên chuyện. Từ đó chú ngựa giống làm ăn rất chăm chỉ. Tòa ra tiếp lệnh cho chàng Vedor phải trả cho chủ cũ của chú ngựa đầy đủ số tiền đã thỏa thuận.

Ngựa vốn là mẫu mực cho các ông, vậy mà cũng Viagra. Hổ tưởng ngon lành hóa ra cũng rứa! Sở thú Jiujiang thuộc tỉnh Giang Tây bên Tàu đã mượn một con hổ cái tên Jing Jing từ sở thú Jingdezhen ở Hồ Bắc về để cho chú hổ đực 4 tuổi Qi Qi truyền giống. Ngày qua ngày, chú hổ đực Qi Qi đang độ tuổi khát tình vẫn cứ một mình ngồi ngắm trăng chẳng màng gì tới nàng Jing Jing bên cạnh. Thấy tình trạng yên ắng chẳng… rung rinh gì của chú hổ cưng, nhân viên của sở thú Jiujiang đã phải cho chú dùng Viagra. Vậy là rung rinh nàng liền tức khắc. Hổ tưởng phải mạnh như ông ba mươi hóa ra cũng…bù trớt!

Ngựa đã thế, hổ đã thế thì các ông mắc cỡ chi mà không nuốt những viên thuốc xanh xanh hình hạt dưa nhỏ chút xíu mà làm được chuyện lớn. Vậy là anh Viagra, tôi Viagra, chúng ta Viagra! Có bà khuyến khích các ông nhưng cũng có bà… kinh hãi. Như bà Carla ở thành phố Palermo, Ý. Bà này năm nay 69 tuổi, cái tuổi đã muốn… hưu, đang mùa hạn hán, nước non đã ra đi, cỡ bà cụ Lê trong truyện của ông Tràm Cà Mau. «Đừng bảo khi về già các bà hết ham muốn. Sai toét! Các bà sợ chuyện đó, sợ chứ không phải hết ham muốn đâu. Sợ là phải, đau quá mà. Xe chạy lâu ngày khô nhớt máy, làm sao mà chạy được». Chồng bà là cụ Giovanni di Stefano đã 82 tuổi, lòng vẫn còn xuân nhưng lực bất tòng tâm, cụ phải nhờ tới anh Viagra. Bà cụ Carla thấy ông chồng già nuốt thuốc bèn hốt hoảng gọi cảnh sát. «Ông ấy đã 82 tuổi rồi nên tôi nghĩ chuyện yêu đương nồng nhiệt quá có thể gây hậu quả xấu». Ý cụ Carla là sợ cụ ông lên cơn đau tim bất tử nhưng tôi nghĩ có lẽ là cụ sợ chuyện khác, chuyện … nước non ngàn dặm ra đi!

Chị Trúc cũng sợ nhưng sợ theo kiểu khác. Trên báo điện tử ở trong nước, chị đã kêu thất thanh: «Tôi kết hôn được 3 năm, đã có một con gái 2 tuổi. Chồng tôi hơn tôi 14 tuổi. Đời sống tình dục của chúng tôi có thể nói là lệch pha. Tôi hầu như không có hứng thú lắm trong quan hệ tình dục. Để chiều chồng, tôi phải giả vờ rằng mình rất thích thú (bằng lời nói và hành động). Một ngày tôi phát hiện ra chồng mình đã xử dụng Viagra. Tôi thực sự choáng váng. Người chồng mẫu mực của mình có thể đã tìm thấy ở chỗ khác cảm hứng thực sự của mình. Tôi cảm thấy ghê tởm anh ta. Các bạn ơi! Giúp tôi với. Tôi thấy bối rối quá». Rất nhiều người đã nhảy vào giúp chị Trúc. Tôi lựa ý kiến của một bạn lấy tên là Tình Yêu Hạnh Phúc: «Thú thật là từ sau khi đọc những dòng tâm sự của bạn Trúc đến giờ, tôi cứ luôn băn khoăn một ý nghĩ là: không lẽ người đàn ông dùng Viagra trong quan hệ tình dục là xấu xa à? Điều đó đáng ghê tởm? Tôi băn khoăn vì không biết từ trước đến giờ quan niệm của mình là đúng hay sai? Vì tôi quan niệm một cách đơn giản: có bệnh thì uống thuốc, thế thôi. Hơn nữa, tôi thấy loại thuốc đó được bán công khai ở hiệu thuốc cơ mà, phải chăng pháp luật lại cho bán một loại thuốc mà khi xử dụng con người trở nên ghê tởm? Tôi nghĩ chồng bạn phải hành động như vậy cũng có thể là do tình cảm mà anh ấy dành cho bạn. Vì có lẽ anh ấy không muốn chứng kiến cảnh vợ mình phải giả vờ thỏa mãn. Tại sao lại có một người vợ dùng hai từ: ghê tởm để nói về chồng mình nhỉ, tôi thực sự khó hiểu. Hơn nữa lại bêu rếu cho cả thế giới biết chồng mình là một người đàn ông đáng ghê tởm nữa chứ, tình nghĩa để đâu? Một ngày cũng là nghĩa vợ chồng, mà đã chung sống với nhau suốt 3 năm qua».

Viên thuốc nhỏ xíu 25mg, 50mg hoặc 100mg này là thứ bé hạt tiêu. Bé mà làm các đấng mày râu oai phong lẫm liệt phải giấu giấu diếm diếm khi đụng phải. Mà có ít gì cho cam. Từ khi Viagra ra đời đã có 35 triệu nam nhi trên khắp thế giới xử dụng. Vậy mà việc mua thuốc vẫn cứ như người ăn vụng. Tới bác sĩ xin cái toa đã đỏ mặt, mua được vỉ thuốc thì vội nhét ngay vào túi kẻo có người trông thấy. Hãng sản xuất thuốc Pfizer, tuy đã giàu xụ vì Viagra, vẫn muốn người mua tránh được tình cảnh khó xử đó. Chẳng hiểu vì cái tâm muốn giúp các ông hay vì muốn cái túi tiền của họ đầy hơn nữa. Tôi không dám nghĩ tốt cho họ. Họ đang vận động tới chỗ mua thuốc Viagra không cần đơn bác sĩ. Cứ lẳng lặng ra quầy thuốc như mua một vỉ thuốc Aspirine vậy thôi! Một phát ngôn viên của hãng đã ngôn: «Rất nhiều người đàn ông không đến gặp bác sĩ hoặc nói chuyện về tình trạng của họ. Bằng việc cung cấp giải pháp hỗ trợ là một loại thuốc, nó sẽ cho họ một cơ hội khác». Nhưng đề nghị… nhân đạo của Pfizer đã bị một ủy ban về dược phẩm ở Âu Châu phản bác ngay: «Nếu loại thuốc này được dùng mà không cần bác sĩ kê toa, sẽ không có giám sát y tế và điều đó sẽ dẫn đến việc chẩn đoán muộn những loại bệnh ẩn».

Ủy ban này cũng có lý vì không phải ai cũng có thể dùng Viagra mà không có những phản ứng phụ. Trên mặt có bao nhiêu lỗ thì lỗ nào cũng có thể đụng vào Viagra được cả. Lỗ miệng nuốt vào viên thuốc. Và chính lỗ miệng có thể lãnh đủ: một số nghiên cứu đã khẳng định là Viagra làm giảm lượng không khí lấy vào khí quản. Lỗ mũi cũng có thể bị gây tắc hoặc làm giảm khả năng phát hiện và phân biệt mùi. Lỗ mắt có thể rối loạn nhìn thấy toàn một màu xanh hoặc màu xanh lá. Nguy hiểm hơn, đã có 14 trường hợp bị bệnh về mắt gọi là NAION (nonarteritic ischemic optic neuropathy), một bệnh có thể đưa tới mù mắt luôn. Nếu trong vòng từ 24 tới 36 tiếng sau khi dùng Viagra mà thấy những triệu chứng như mờ mắt hoặc mất thị lực ít hay nhiều ở một mắt hoặc cả hai mắt thì phải nghĩ ngay đến bệnh NAION. Lỗ tai cũng có thể bị Viagra làm điếc đột ngột hoặc đôi khi nghe thấy tiếng rung ở trong tai và chóng mặt.

Mặc những khiếm khuyết của thuốc như trên, Viagra vẫn ngẩng cao mặt với đời. Nó nhảy vào làm… chính trị! Trong cuộc tuyển cử ở Thái Lan vào cuối năm 2008, có 4,200 ứng cử viên thuộc 41 đảng tranh nhau 480 ghế của Hạ Viện. Tính ra thì sơ sơ cứ ngót nghét 10 ứng cử viên tranh nhau một chiếc ghế. Muốn có ghế loại xịn này thì phải câu được phiếu của cử tri. Một ứng cử viên tại tỉnh Pathum đã dùng mồi Viagra để câu phiếu. Dùng Viagra tranh cử thì tha hồ có chỗ để trương biểu ngữ! Không biết cá có cắn câu không chứ ông này vừa tung ra chưởng lạ thì một ông khác cũng ứng cử chung đơn vị là ông Sayan Nopch đã tố cáo liền. Thế mới biết sức mạnh của Viagra. Sức mạnh này CIA cũng phải dùng tới. Họ mang Viagra ra hối lộ các thủ lãnh các bộ lạc Afghanistan để các ông này cung cấp tin tức tình báo cho họ. Một thủ lãnh đứng đầu một bộ lạc ở phía Nam Afghanistan nhất định không thèm hợp tác với CIA. Ông này vừa tới tuổi sáu chục và có 4 cô vợ trẻ. Một nhân viên CIA đã tới nhà, mời ông này dùng Viagra và giải thích công dụng của thuốc. Nghe bùi tai, ông già này nhận thuốc. Bốn ngày sau, nhân viên này quay trở lại và được ông tù trưởng tiếp đón nồng nhiệt. Điệp viên này cho biết: «Ông ấy gặp chúng tôi với nụ cười trên môi. Sau đó, chúng tôi có thể làm bất kỳ điều gì chúng tôi muốn trên vùng đất của ông ta».

Lợi dụng Viagra như vậy có chi hay. Phát không Viagra cho các bậc trên 60 tuổi mới ngon. Đã có ít nhất hai ông Thị Trưởng trên thế gian này chịu chơi như vậy. Ông Gonzalo Navarrete, Thị Trưởng của thành phố Lo Prado ở Chile là người cẩn thận. Ông phát không cho mỗi cụ trên 60 tuổi mỗi tháng 4 viên Viagra với điều kiện các cụ phải đi khám sức khỏe trước. Ông làm thế là phải. Lỡ các cụ hăng say quá mà sức khỏe kém, lăn đùng ra đấy, thì ai chịu trách nhiệm. Ông Thị Trưởng Joao de Souza của thành phố Novo Santo Antonio, thuộc Brazil, phát miễn phí Viagra cho bất cứ cụ nào ghi tên tham gia. Không thấy nói tới việc khám sức khỏe chi cả nhưng tôi nghĩ chắc cũng phải có. Kết quả có 68 cụ tham gia. Ông này cũng cẩn thận nên sợ là có thuốc trong tay các cụ cứ vác thuốc đi … “ăn vụng" thì phiền phức chết. “Cơm nhà” để thiu ra à? Đã làm tới thị trưởng thì chính trị phải cao, ông Joao de Souza nghĩ ra được một kế thần sầu mà chắc Khổng Minh tái thế cũng chỉ có thể nghĩ tới đó là cùng. Ông phát thuốc cho các bà vợ giữ. Khi nào các bà vợ muốn thì các ông mới có Viagra dùng! Các ông bạn tôi lúc đầu nghe tin rất phấn khởi đòi vào ngay Google tìm đường tới hai thành phố thần tiên này, nhưng đọc tới đây thì họ quyết định chỉ tìm đường tới Chile thôi chứ nhất quyết không đến Brazil nữa. Dại chi tốn tiền máy bay mà không được cái giải rút gì cả!

Tôi vốn sống có tình với bè bạn nên cũng mủi lòng. Đọc được tin là ở bên Trung Quốc, các cửa hàng mã quanh các nghĩa trang có bày bán vô số các hộp Viagra để người thân đốt gửi cho thân nhân ở cõi bên kia, tôi lại thông báo cho các ông bạn tôi. Tưởng các ông ấy lắc đầu khi phải dùng máy bay sáu tấm bằng ván bay đi cõi xa mới được xài Viagra, ai ngờ các ông lại gật đầu lia lịa. Tưởng là cõi bên nớ buồn thiu ai ngờ cũng tình tứ phát chết như vậy. Xuống dưới đó, chẳng phải lo chi, cứ Viagra dắt túi đi vi vút với các em mặt hoa da phấn bằng … các-tông. Cuộc đời cứ như tiên. Sướng chi kể!

Trần Bá Thiên

Permalink 08/12/09 09:52:01 pm, by AI HUU NINH THUAN Email , 5143 words, Categories: Khoa học và ðời sống, Những chuyện ỡm ờ, Liên kết blogs, Phương pháp trị bệnh, Xã hội và nhân văn ,

1 2 3 4 >>